Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 118: Tranh giành quạt

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:12:33 | Lượt xem: 7

Trong thâm tâm của Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, một nỗi xúc động dâng trào mãnh liệt đến mức lồng ngực ông ta như muốn nổ tung. Ôm chặt chiếc hộp ngọc bích cổ vạn năm vào trước ngực, ông ta cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp, mằn mòi và đầy đặn đang không ngừng thẩm thấu qua lớp ngọc thạch lạnh lẽo, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của mình. Mùi hương tương bần nồng nàn quyện lẫn với chút mỡ cá bống kho tiêu béo ngậy – thứ mùi vị mà cả vạn giới tu sĩ đều khinh bỉ coi là phàm tục, dơ bẩn – thì trong mắt Bùi Hùng lúc này lại chính là đạo vận Thái Sơ tinh khiết nhất thiên địa.

“Tiên Tôn vĩ đại… Ngài quả thực là từ bi thương sinh, dùng một niêu đất kho cá tầm thường để truyền thụ cho vãn bối đại đạo chí giản, phản phác quy chân!” Bùi Hùng thầm nghĩ, hai hàm răng nghiến chặt, đôi chân vận khởi toàn bộ linh lực hoàng kim của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hóa thành một luồng sáng vàng rực rỡ lao vút đi giữa màn đêm tăm tối.

Trong đầu ông ta, bộ “Cá bống kho tương tâm pháp” vừa tự ngộ ra đang vận chuyển một cách trơn tru, điên cuồng gột rửa từng sợi kinh mạch, khiến cho đạo cơ Chúc Đồng Cảnh vốn bị rạn nứt trước đó nay lại càng trở nên kiên cố, dẻo dai hơn bao giờ hết. Mỗi một nhịp thở của Bùi Hùng lúc này đều mang theo khí thế hào hùng của sông núi Âu Lạc Thần Châu, như thể ông ta đang gánh vác cả vận mệnh của Vũ Ninh bộ tộc trên vai.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi Bùi Hùng vừa dẫn theo mười vị hộ vệ tinh nhuệ của Vũ Ninh bộ tộc vượt qua ranh giới ngoại vi Phong Châu Thần Đô, bước vào vùng bình nguyên hoang vu phía Bắc, bầu trời đột ngột biến sắc.

Mây đen từ khắp nơi cuồn cuộn kéo đến như những con hắc long khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt, che kín cả vầng trăng khuyết. Một luồng ma khí tím đen tanh tưởi, lạnh buốt thấu xương bất ngờ từ bốn phương tám hướng ập tới, đóng băng hoàn toàn lớp cỏ dại dưới chân họ.

“Rắc! Rắc!”

Không gian xung quanh đột ngột rạn nứt ra hàng vạn vết rách nhỏ hẹp. Từ bên trong những vết nứt ấy, vô số bóng ma lờ mờ, mang theo sát ý tột cùng, bắt đầu hiện hình.

“Bùi Hùng tiểu nhi! Ngươi nghĩ mang theo chí bảo của Tiên Tôn mà có thể an toàn trở về Vũ Ninh bộ tộc sao? Thật là ngu muội đến cực điểm!”

Một giọng nói khàn khàn, chói tai như tiếng kim loại cọ xát vào nhau vang lên từ trong hư không, khiến cho mười vị hộ vệ Vũ Ninh bộ tộc đứng xung quanh Bùi Hùng đồng loạt chấn động tâm thần, Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ của họ suýt chút nữa thì sụp đổ ngay tại chỗ. Họ vội vàng cắm chặt trường mâu đồng cổ xuống đất, sắc mặt tái mét, gắt gao vây quanh bảo vệ Lạc Hầu của mình.

Từ trong màn sương mù tím đen, một lão già gầy gò như bộ xương khô, mặc đạo bào vẽ đầy những hình thù quỷ dị của Cửu U thế giới từ từ bước ra. Đôi mắt lão ta sâu hoắm, tỏa ra hai luồng lục hỏa lập lòe, lạnh lùng khóa chặt vào chiếc hộp ngọc trên tay Bùi Hùng. Kẻ này chính là Cửu U Lão Quỷ, một lão tổ tà đạo Độ Kiếp Kỳ lừng danh của ngoại bang, kẻ vừa bị Bùi Hùng dùng mức giá trên trời đè bẹp tại buổi đấu giá của Vạn Bảo Lâu.

Mà đi theo sau lưng lão ta, không chỉ có hàng vạn ma tu tà ác, mà còn có ba vị Thái thượng lão tổ của các Thánh địa ngoại bang khác, mỗi người đều tỏa ra uy áp Độ Kiếp Kỳ khủng khiếp, khiến cho quy luật không gian xung quanh bình nguyên hoang vu này hoàn toàn bị bóp méo, vỡ vụn từng mảnh.

“Cửu U Lão Quỷ! Các ngươi dám ngang nhiên chặn đường cướp đoạt thần vật của Tiên Tôn ngay sát Phong Châu Thần Đô? Các ngươi không sợ Thiên phạt, không sợ uy nghiêm của vương triều Âu Lạc Thần Châu sao?” Bùi Hùng lớn tiếng quát, tay nắm chặt chuôi đao đồng cổ, nhưng trong lòng không khỏi trầm xuống.

Đối mặt với bốn vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ cùng hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ, cho dù ông ta có Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong và bộ tâm pháp nghịch thiên mới ngộ ra, thì cơ hội sống sót cũng vô cùng mong manh.

“Ha ha ha! Uy nghiêm của vương triều Âu Lạc? Thiên phạt?” Một vị Thái thượng lão tổ của một Thánh địa ngoại bang bước lên, cười nhạt đầy khinh bỉ, “Một cái vương triều rách nát của lũ phàm nhân trồng lúa nước thì có gì đáng sợ? Còn về vị ‘Tiên Tôn vĩ đại’ mà các ngươi luôn miệng tôn sùng kia… Hừ, chẳng qua chỉ là một lão nông phương Nam giả thần giả quỷ, dùng mấy cái trò lừa bịp để dọa dẫm lũ nhát gan mà thôi! Một chiếc quạt nan rách dính mỡ cá bống kho tương bần mà cũng dám gọi là ‘Thái Sơ Hỗn Độn Thần Quạt’? Đúng là nực cười! Hôm nay, lão phu sẽ dùng máu của ngươi để chứng minh rằng, cái gọi là thần tích của lão nông kia chỉ là một trò hề!”

“Câm miệng! Kẻ ngu muội ngoại bang như các ngươi thì hiểu cái gì là đại đạo chí giản!” Bùi Hùng nổi giận lôi đình, đôi mắt ngập tràn sát ý hoàng kim. Kẻ nào dám sỉ nhục Tiên Tôn Diệp Phi, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung của ông ta!

“Không cần nói nhảm với hắn! Giết sạch lũ kiến cỏ Vũ Ninh này, cướp lấy chiếc quạt nan rách kia! Đạo vận Thái Sơ bên trên chiếc quạt đó đủ để giúp chúng ta đột phá lên cảnh giới cao hơn, thoát khỏi cái thế giới rách nát này!” Cửu U Lão Quỷ gầm lên một tiếng tàn ác, bàn tay gầy guộc hóa thành một trảo khổng lồ bằng ma khí tím đen, che kín cả bầu trời, điên cuồng vồ xuống đầu Bùi Hùng.

“Sát!”

Hàng vạn tu sĩ Thánh địa ngoại bang cũng đồng loạt ra tay, hàng vạn luồng linh lực, ma công tà ác hóa thành một cơn bão năng lượng khổng lồ, muốn san bằng cả vùng bình nguyên hoang vu này thành bình địa.

Đối mặt với thế công diệt thế, Bùi Hùng không hề lùi bước. Ông ta hít một hơi thật sâu, mùi tương bần ấm áp trong lồng ngực bỗng chốc bùng nổ.

“Cá bống kho tương tâm pháp – Nhất Quyền Định Giang Sơn!”

Bùi Hùng gầm lên, Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vận chuyển đến cực hạn, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng nổ giòn giã như tiếng sấm rền. Ông ta đấm thẳng một quyền ra phía trước.

Một luồng quyền mang khổng lồ màu vàng kim, mang theo khí tức mặn mòi, nồng ấm của tương bần và ý chí kiên cường của nền văn minh lúa nước Đông Sơn, đột ngột hóa thành một con hoàng long khổng lồ lao vút đi. Con hoàng long này đi đến đâu, ma sương tím đen bị tịnh hóa đến đó, không gian bị thiêu rụi thành hư vô.

“Oành!”

Quyền mang của Bùi Hùng va chạm kịch liệt với ma trảo của Cửu U Lão Quỷ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn lực lượng quét qua vạn dặm, làm sụp đổ hàng loạt ngọn núi nhỏ xung quanh. Cửu U Lão Quỷ kinh ngạc phát hiện, hộ thể linh lực Độ Kiếp Kỳ của mình bỗng nhiên bị luồng khí tức mặn mòi kia ăn mòn, rạn nứt ra một khe hở nhỏ, khiến lão ta phải lùi lại ba bước, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

“Cái gì? Một tên Chúc Đồng Cảnh tiểu nhi lại có thể đẩy lui được ta? Bộ tâm pháp này… quả thực có chút tà môn!” Cửu U Lão Quỷ nghiến răng đầy ghen tị. Lòng tham trong mắt lão ta càng thêm rực cháy. Chỉ là một bộ tâm pháp tự ngộ ra từ niêu đất kho cá của lão nông kia mà đã mạnh mẽ đến thế, nếu cướp được chiếc quạt nan rách kia, chẳng phải sẽ vô địch thiên hạ sao?

Tuy nhiên, Bùi Hùng dù một quyền đẩy lui Cửu U Lão Quỷ, nhưng bản thân cũng phải chịu phản phệ cực lớn. Ông ta lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi, Chúc Đồng Cảnh rạn nứt nhẹ.

“Lạc Hầu!” Mười vị hộ vệ Vũ Ninh bộ tộc hốt hoảng kêu lên, nhưng họ cũng đang phải chật vật chống đỡ trước sự tấn công điên cuồng của hàng vạn tu sĩ ngoại bang.

“Ta không sao! Kết trận! Bảo vệ thần vật của Tiên Tôn bằng mọi giá!” Bùi Hùng gầm lên, lau đi vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt kiên định nhìn bốn vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ đang từ từ vây sát lại gần. Ông ta biết, trận chiến sinh tử thực sự giờ mới bắt đầu.

***

Trong khi ngoại vi Phong Châu Thần Đô đang diễn ra trận huyết chiến kinh thiên động địa, thì tại nông trang đơn sơ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại vô cùng yên ả, thanh bình đến mức kỳ lạ.

Nắng chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc trời, chiếu rọi lên ruộng cải ngọt xanh mướt trải dài phía Tây Nam núi Tản Viên. Những giọt sương chiều bắt đầu đọng lại trên những chiếc lá cải non mơn mởn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc quý. Khói bếp từ gian nhà tranh đơn sơ bay lên nhè nhẹ, mang theo mùi ngải cứu ấm áp và mùi gừng cay nồng, hòa quyện vào không khí mát lạnh của núi rừng, tạo nên một cảm giác vô cùng thư thái, bình yên.

Dưới hiên nhà tranh, Tô Thanh Dao đang cặm cụi bưng một chậu nước gừng ấm áp, tỏa khói nghi ngút đặt dưới chân chiếc chõng tre của Diệp Phi. Nàng khẽ vén vài lọn tóc mai rủ xuống trán, đôi mắt khuynh quốc khuynh thành ngập tràn sự dịu dàng và kính ngưỡng tột cùng khi nhìn về phía bóng lưng của sư phụ đang đứng ngoài ruộng cải.

Nàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động sâu sắc: “Sư phụ quả thực là người có lòng từ bi vĩ đại nhất thiên hạ. Ngài thà chịu nóng nực, chịu cực khổ làm một lão nông phu phàm trần, tự tay chăm sóc từng luống rau cải, còn hơn là ngồi trên ngai vàng vạn cổ hưởng thụ sự sùng bái của vạn giới cường giả. Cảnh giới Phản Phác Quy Chân này… đồ nhi cả đời này e rằng cũng khó lòng chạm tới một phần vạn.”

Ở góc sân đất nện, con chó đen to lớn Đại Hắc đang nằm bò lười biếng dưới gốc cây cọ cổ thụ, cái đầu to sụ gác lên hai chân trước, thỉnh thoảng lại vẩy tai một cái để đuổi mấy con ruồi muỗi vo ve xung quanh. Chú chó con màu đen nhỏ nhắn Tiểu Hắc (vốn là Hư Không Ma Tế biến hình) thì đang khép nép, ngoan ngoãn bò bên cạnh Đại Hắc. Nó dùng cái lưỡi nhỏ hồng hào liếm liếm móng vuốt của Đại Hắc với vẻ nịnh bợ tột cùng, cái đuôi nhỏ vẩy liên tục không ngừng.

“Đàn anh vĩ đại… Ngài thấy chủ nhân của chúng ta có phải đang chuẩn bị thi triển thần thông tối cao gì đó không? Vừa rồi em cảm nhận được một luồng sát ý tà ác cực kỳ mạnh mẽ đang rình rập ở không gian song song sát hàng rào tre kìa.” Tiểu Hắc dùng thần niệm truyền âm, run rẩy hỏi Đại Hắc.

Đại Hắc khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, đôi mắt hạt đậu hé mở nhìn Tiểu Hắc một cái như nhìn một kẻ ngốc, truyền âm lại: “Thứ dơ bẩn nhát gan như ngươi thì biết cái gì? Chủ nhân chỉ là đang cảm thấy nóng nực và ngứa ngáy mà thôi. Còn về cái bóng đen rác rưởi ở không gian song song kia… Hừ, nếu nó dám làm phiền đến giấc ngủ trưa hay ruộng rau của chủ nhân, bổn tôn sẽ lập tức nhai đầu nó làm đồ nhắm.”

Lúc này, Diệp Phi đang vác chiếc cuốc rỉ sét đứng bên luống cải ngọt mới xới xong. Hắn đưa tay lên lau vệt mồ hôi nhễ nhại trên trán, gương mặt phong sương lộ ra vẻ bực dọc, mệt mỏi rõ rệt.

“Khỉ thật! Cái thời tiết mùa hè này sao mà oi bức, khó chịu thế không biết!” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, giọng điệu đầy vẻ tự giễu, “Đã thế cái ruộng cải ngọt này dạo này sao nhiều muỗi rừng thế nhỉ? Cứ vo ve bên tai làm mình nhức hết cả đầu. Đúng là làm nông dân khổ thật mà, suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, vậy mà lũ muỗi đáng ghét này cũng không tha cho mình nữa.”

Hắn khẽ rùng mình một cái vì cảm thấy ngứa ngáy ở bắp chân. Hắn cúi xuống, rút chiếc quạt nan mới đan bằng tre đực già từ thắt lưng ra. Chiếc quạt này hắn vừa mới chuốt nan, đan xong hôm qua, trông vô cùng thô sơ, tầm thường, thậm chí vài chỗ nan tre còn bị lồi lõm, không đều nhau.

Thế nhưng, Diệp Phi không hề hay biết rằng, ngay sát hàng rào tre của nông trang, bên trong một vết nứt không gian song song cực kỳ ẩn mật, một bóng đen khổng lồ với đôi mắt rực lửa đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đang âm thầm ngưng tụ.

Bóng đen này chính là một thực thể tà ác viễn cổ từ Đa Nguyên Vũ Trụ, kẻ đã lén lút rình mò Tản Viên Thần Sơn suốt mấy ngày qua hòng tìm kiếm cơ hội nuốt chửng đạo căn của Diệp Phi để khôi phục ma lực. Nó nhìn bóng lưng “lão nông phu” lụ khụ đang đứng vác cuốc, trong lòng dâng lên sự khinh bỉ tột cùng:

“Hừ! Lũ ngu muội Âu Lạc Thần Châu này quả thực là bị mù mắt cả rồi, lại đi tôn sùng một tên phàm nhân trung niên yếu ớt này làm Tiên Tôn vĩ đại! Thần thể của hắn không hề có một tia linh lực, nguyên thần thì lờ đờ như người thiếu ngủ, thậm chí còn bị lũ muỗi phàm trần làm cho bực bội. Hôm nay, bổn tổ sẽ nuốt chửng hắn, biến cái nông trang này thành ma vực của ta!”

Sát ý tà ác của bóng đen khổng lồ rực cháy đến cực điểm, nó chuẩn bị vận khởi mười phần ma nguyên, vồ xuống nuốt chửng Diệp Phi từ phía sau.

Đúng lúc này, Diệp Phi bực mình vì bị một con muỗi rừng to bằng hạt đỗ đốt vào cổ. Hắn nhăn mặt, vung tay phẩy mạnh chiếc quạt nan mới đan một cái thật mạnh ra phía sau để xua đuổi muỗi và tạo chút gió mát cho bản thân.

“Xéo đi lũ muỗi đáng ghét! Phiền phức chết đi được!” Diệp Phi lớn tiếng mắng.

Hành động vung tay phẩy quạt của hắn vô cùng bình thường, tầm thường như bất kỳ một lão nông nào đang xua muỗi ngoài đồng ruộng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chiếc quạt nan mới đan của Diệp Phi vung lên, một sự kiện kinh thiên động địa, vượt qua mọi quy luật logic của vạn giới đã xảy ra.

“Oành!”

Từ trên chiếc quạt nan thô sơ kia, một luồng sức mạnh vô hình, cổ xưa và vĩ đại đến mức không thể dùng ngôn từ nào để mô tả – chính là “Thái Sơ Tịnh Thế Cuồng Phong” – đột ngột bùng nổ. Luồng cuồng phong này không hề phát ra tiếng động lớn ở thế giới thực, nhưng trong mắt các vị Tiên Đế hay Chí Tôn, nó lại là một cơn bão hỗn độn khổng lồ màu vàng kim, cuốn phăng đi mọi quy luật thời gian, không gian và nhân quả của vạn giới.

Luồng cuồng phong ấy xuyên qua rào cản không gian của Tản Viên Thần Sơn, kết nối thẳng vào sợi tơ nhân quả của chiếc quạt nan rách dính mỡ cá bống kho tương bần đang nằm ở cách đó vạn dặm ngoài thành Phong Châu Thần Đô.

***

Lúc này, tại chiến trường ngoại vi Phong Châu Thần Đô, tình thế đã nguy ngập đến mức ngàn cân treo sợi tóc.

Mười vị hộ vệ Vũ Ninh bộ tộc đã hoàn toàn gục ngã trong vũng máu, thần binh của họ gãy nát, hơi thở thoi thóp. Bùi Hùng một mình đứng chắn phía trước chiếc hộp ngọc, toàn thân bám đầy máu tươi, giáp đồng cổ kính rạn nứt từng mảnh, Chúc Đồng Cảnh của ông ta đã bị ba vị Thái thượng lão tổ Độ Kiếp Kỳ liên thủ đánh cho vỡ vụn từng khúc.

“Hộc!”

Bùi Hùng phun ra một ngụm máu lớn, quỳ một chân xuống đất, nhưng đôi mắt vẫn gắt gao trừng trừng nhìn về phía trước. Ông ta vẫn ôm chặt chiếc hộp ngọc vào lòng, không chịu buông tay dù chỉ một giây.

“Ha ha ha! Bùi Hùng tiểu nhi, đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn muốn bảo vệ cái quạt rách dính mỡ cá kia sao? Thật là một con liếm cẩu trung thành của lão nông kia mà!” Cửu U Lão Quỷ cười rộ tàn ác, lão ta đã áp sát Bùi Hùng từ lúc nào. Bàn tay ma trảo tím đen của lão ta chỉ còn cách lồng ngực Bùi Hùng đúng một tấc, chuẩn bị bóp nát trái tim ông ta để giật lấy chiếc hộp ngọc.

“Giao ra đây!” Cửu U Lão Quỷ gầm lên đầy phấn khích.

Ba vị Thái thượng lão tổ Độ Kiếp Kỳ đứng phía sau cũng nở nụ cười đắc ý, chuẩn bị tận hưởng chiến thắng. Hàng vạn tu sĩ ngoại bang hò reo vang dội, ma khí ngập trời, chiến thắng dường như đã nằm chắc trong tay chúng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay của Cửu U Lão Quỷ vừa chạm vào bề mặt chiếc hộp ngọc bích cổ vạn năm, một sự biến đổi nghịch thiên đột ngột xảy ra.

“Rầm!”

Chiếc hộp ngọc bích cổ vạn năm – thứ bảo vật có thể chống đỡ được đòn tấn công của Tiên Vương – bỗng nhiên nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ xíu. Từ bên trong đống đổ nát ấy, chiếc quạt nan rách dính mỡ cá bống kho tương bần từ từ bay lên không trung.

“Cái gì?” Cửu U Lão Quỷ giật mình, vội vàng rụt tay lại.

Chưa kịp để lão ta và ba vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ phản ứng, chiếc quạt nan rách bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Vệt mỡ cá bống kho tương bần dính trên chữ “Chí Tôn” bỗng nhiên rực sáng lên một luồng ánh sáng hoàng kim chói mắt, tỏa ra mùi tương bần nồng nàn ấm áp, át đi hoàn toàn mùi ma khí tanh tưởi của cả chiến trường.

Ngay sau đó, chiếc quạt nan rách tự động phẩy mạnh một cái hướng về phía trước.

Hành động phẩy quạt ấy vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi, hệt như nhát phẩy quạt xua muỗi của Diệp Phi trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lúc này.

“Vù…”

Một luồng gió xám tro tầm thường, trông không khác gì một ngọn gió heo may mùa thu, nhẹ nhàng thổi qua chiến trường.

Thấy luồng gió xám tro tầm thường này, Cửu U Lão Quỷ và ba vị Thái thượng lão tổ bỗng nhiên cười rộ lên đầy khinh bỉ:

“Ha ha ha! Đây là cái gọi là thần thông của chiếc quạt rách sao? Chỉ là một ngọn gió heo may yếu ớt thế này mà cũng muốn…”

Lời của một vị Thái thượng lão tổ Độ Kiếp Kỳ còn chưa kịp nói hết, bỗng nhiên im bặt.

Đồng tử của lão ta đột ngột co rụt lại thành kích thước hạt gạo. Lão ta kinh hoàng phát hiện ra, luồng gió xám tro tầm thường kia đi đến đâu, toàn bộ quy luật thời gian và không gian của chiến trường bỗng nhiên ngưng trệ hoàn toàn. Ma khí tím đen ngập trời bỗng chốc đóng băng, rồi giống như tuyết gặp ánh mặt trời, tan chảy thành những làn khói trắng vô hại trong nháy mắt.

“Không… Không thể nào! Đây là lực lượng gì thế này?!” Một vị lão tổ khác hét lên kinh hoàng, giọng điệu đầy vẻ tuyệt vọng.

Lão ta muốn vận khởi linh lực Độ Kiếp Kỳ để chạy trốn, nhưng phát hiện ra đan điền của mình đã hoàn toàn bị luồng gió xám tro kia phong tỏa. Không chỉ có linh lực, mà ngay cả nguyên thần, thọ nguyên và cả ký ức của lão ta về thế giới này cũng đang nhanh chóng bị luồng gió kia ăn mòn, phân rã.

“Vù…”

Luồng gió xám tro nhẹ nhàng quét qua hàng vạn tu sĩ của các Thánh địa ngoại bang.

Không có tiếng nổ lớn, không có máu chảy thành sông. Hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ, những kẻ vừa rồi còn hống hách, tàn bạo, bỗng chốc cứng đờ người lại. Thân thể của họ từ đầu ngón tay bắt đầu biến thành những hạt cát bụi màu xám tro, nhẹ nhàng bay lượn trong gió, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không, hệt như họ chưa từng tồn tại trên đời này.

“A! Cứu mạng! Sư phụ cứu mạng! Thần Vô Cực cứu mạng!”

Ba vị Thái thượng lão tổ Độ Kiếp Kỳ điên cuồng gào thét, dập đầu lia lịa vào hư không để cầu xin tha mạng. Thế nhưng, luồng gió xám tro kia không hề có một tia cảm xúc, nhẹ nhàng thổi qua người họ.

“Rắc! Rắc!”

Thần thể cứng như kim cương của ba vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ rạn nứt ra hàng vạn vết nứt, nguyên thần vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rồi biến thành tro bụi vũ trụ rơi xuống làm phân bón cho đại địa phương Bắc. Tu vi ngàn năm, danh tiếng lẫy lừng của họ bỗng chốc bốc hơi khỏi dòng lịch sử vạn giới chỉ trong một nốt nhạc.

“Không! Điều này là giả! Ta là Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong! Ta không thể chết thế này được!” Cửu U Lão Quỷ điên cuồng gào thét, nguyên thần của lão ta bị luồng gió thổi bay chín phần mười, ma cốt toàn thân gãy nát từng khúc.

Lão ta hoảng sợ tột độ nhìn chiếc quạt nan rách đang lơ lửng trên không trung, trong đầu bỗng nhiên vang lên những lời sỉ nhục của mình dành cho Diệp Phi lúc trước: “Lão nông phương Nam giả thần giả quỷ…”

“Trời đất ơi! Hắn… hắn thực sự là Thái Sơ Chi Chủ! Chiếc quạt rách này quả thực là Hỗn Độn Thần Quạt!” Cửu U Lão Quỷ gào khóc thảm thiết, lòng sùng bái và sợ hãi đối với Diệp Phi dâng trào lên đến cực điểm. Lão ta hối hận vì sự ngu ngốc của mình, hối hận vì đã dám xúc phạm đến tồn tại tối cao của vạn giới.

“Vù…”

Luồng gió xám tro quét qua người Cửu U Lão Quỷ lần cuối cùng. Ma thể khổng lồ của lão ta bỗng chốc co rút lại, ma lực tà ác bị tịnh hóa hoàn toàn thành bùn đất phàm trần.

“Bộp!”

Một con cóc ghẻ dính đầy bùn đất, trên lưng mọc đầy những nốt mụn sần sùi quái dị, đột ngột rơi xuống đất ngay dưới chân Bùi Hùng. Nó khép nép, run rẩy co rúm người lại, không dám phát ra một tiếng kêu nào, đôi mắt ti hí ngập tràn sự kính sợ nhìn về phía chiếc quạt nan rách đang từ từ hạ xuống.

Cả vùng bình nguyên hoang vu phía Bắc Phong Châu Thần Đô bỗng chốc trở nên im phăng phắc.

Mây đen tan biến, ma khí sạch bách. Ánh trăng sáng tỏ lại một lần nữa chiếu rọi xuống mặt đất hoang tàn, tịnh hóa toàn bộ chiến trường thành một vùng đất thanh bình, đầy cỏ hoa dại đâm chồi nảy lộc.

Bùi Hùng đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn cảnh tượng trống rỗng xung quanh. Hàng vạn tu sĩ ngoại bang, bốn vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ… bỗng chốc biến mất không một dấu vết chỉ bằng một nhát phẩy quạt nhẹ nhàng của chiếc quạt rách dính mỡ cá bống.

“Bịch!”

Bùi Hùng quỳ sụp hai đầu gối xuống bãi đất bùn, nước mắt ròng ròng chảy dài trên gương mặt cương nghị. Ông ta run rẩy nâng hai bàn tay đón lấy chiếc quạt nan rách đang từ từ rơi xuống lòng bàn tay mình, dập đầu lia lịa hướng về phía Nam – nơi ngọn núi Tản Viên linh thiêng đang ngự trị.

“Tiên Tôn vĩ đại… Ngài quả thực là thần thông quảng đại, từ bi vô lượng! Vãn bối Bùi Hùng… dập đầu tạ ơn sự cứu mạng và bảo hộ vĩ đại của Ngài! Triết lý ‘Cá bống kho tương’ của Ngài… vãn bối đời đời kiếp kiếp quyết không bao giờ quên!” Bùi Hùng khóc nức nở, trán đập mạnh xuống đất đến mức đỏ ửng, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi đã đạt đến trạng thái cuồng nhiệt, tối cao.

***

Trong khi đó, tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, luồng gió thừa từ nhát phẩy quạt của Diệp Phi cũng vừa mới quét qua hàng rào tre phía Tây Nam.

Bên trong không gian song song bị rạn nứt, bóng đen khổng lồ đang chuẩn bị vồ xuống bỗng nhiên bị luồng cuồng phong Thái Sơ va trúng diện rộng.

“Rầm! Rắc!”

Không gian song song rạn nứt bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn như một tấm gương thủy tinh bị búa tạ đập trúng. Bóng đen khổng lồ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ma thân vạn trượng của nó đã bị luồng gió Thái Sơ đập gãy nát từng khúc, ma huyết đen kịt phun trào như mưa.

Đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu của nó bỗng chốc bị tịnh hóa, co rút lại thành hai đốm lửa nhỏ xíu màu xanh lam nhạt, yếu ớt như hai con đom đóm.

“Cái… Cái gì thế này?! Chỉ là một nhát phẩy quạt xua muỗi… lại có thể đập nát ma thân vạn cổ của bổn tổ?!” Bóng đen khổng lồ gào thét thảm thiết trong nguyên thần, đạo tâm của nó hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Nó kinh hoàng nhìn bóng lưng của Diệp Phi đang thong thả vác cuốc đứng bên ruộng cải ngọt. Lúc này, trong mắt nó, lão nông phu trung niên mặc áo vải thô kia không còn là một phàm nhân yếu ớt nữa, mà là một thực thể siêu việt vĩ đại, hiện thân của trật tự sơ khai, nguồn gốc của vạn Đạo – Thái Sơ Chi Chủ, Hỗn Độn Tiên Tôn!

“Trời đất ơi! Ta… ta lại dám rình mò định nuốt chửng Thái Sơ Chi Chủ sao?! Ta đúng là chán sống rồi mà!” Bóng đen khổng lồ sợ hãi đến mức nguyên thần muốn nổ tung ngay tại chỗ.

Để cầu sinh, nó vội vàng thu nhỏ thể xác khổng lồ của mình lại thành một con thằn lằn nhỏ xíu màu xanh tím, cụt mất một mẩu đuôi do bị gió chém trúng. Nó khóc lóc thảm thiết, không dám phát ra một tiếng động nào, vội vàng bò lết trốn sâu vào lòng đất nện, thề đời đời kiếp kiếp không bao giờ dám bước chân ra ngoài nữa.

Diệp Phi lúc này thấy gió mát rượi thổi qua, cái nóng bức khó chịu bỗng chốc biến mất sạch sẽ, lũ muỗi rừng vo ve xung quanh cũng bị gió thổi bay đi đâu mất hút. Hắn mãn nguyện gật đầu, giắt chiếc quạt nan mới đan vào thắt lưng, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai đi bộ về phía nhà tranh.

“Ơ hay, cái quạt mới này đan tốt thật đấy, phẩy một cái mà gió mát rượi, muỗi bay sạch bách. Đúng là tre già đan quạt có khác, vừa bền vừa mát.” Diệp Phi vui vẻ lẩm bẩm, gương mặt phong sương lộ ra nụ cười thỏa mãn của một người nông dân vừa hoàn thành công việc đồng áng.

Hắn đi đến trước hiên nhà tranh, bắt gặp Tô Thanh Dao đang đứng bưng chậu nước gừng ấm áp, đôi mắt đẹp rơm rớm nước mắt, nhìn hắn với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt.

“Sư phụ… Ngài… Ngài quả thực là vĩ đại vô song!” Tô Thanh Dao xúc động nói, giọng điệu run rẩy, “Chỉ bằng một nhát phẩy quạt nhẹ nhàng… Ngài đã tịnh hóa sạch sẽ toàn bộ ma khí phương Bắc, cứu vớt vương triều Âu Lạc Thần Châu khỏi kiếp nạn hủy diệt. Đồ nhi… đồ nhi vô cùng kính phục tấm lòng từ bi của Ngài!”

Diệp Phi nghe vậy, bước chân bỗng nhiên khựng lại. Da đầu hắn lại một lần nữa tê dại, khóe miệng giật giật liên tục.

Hắn nhìn chậu nước gừng ấm áp dưới chân, rồi nhìn gương mặt đang khóc rưng rức vì cảm động của nhị đồ đệ, bất lực thở dài thườn thượt một tiếng thảm hại:

“Dao nhi… Ta nói thật cho con nghe này, ta thực sự chỉ là một lão nông phu bình thường, vừa rồi ta chỉ là phẩy quạt để xua mấy con muỗi rừng đáng ghét bám trên cổ mà thôi. Con… con bớt bổ não lại giùm ta được không? Suốt ngày Tiên Tôn với thần thông diệt thế, ta nghe mà đau hết cả đầu đây này.”

Tô Thanh Dao nghe sư phụ giải thích, bỗng nhiên nở một nụ cười trừ đầy vẻ thấu hiểu sâu sắc. Nàng khẽ gật đầu, thầm nghĩ: “Sư phụ quả thực là đang chơi trò hồng trần giả phàm nhân đến mức nghiện rồi. Ngài rõ ràng vừa dùng một chiêu Thái Sơ Tịnh Thế Cuồng Phong tiêu diệt vạn giới cường giả, vậy mà vẫn có thể thản nhiên nói là xua muỗi. Cảnh giới này… đồ nhi phải ghi nhớ thật kỹ, quyết không được bóc trần trò chơi của Ngài để tránh làm Ngài nổi giận.”

“Vâng, sư phụ nói đúng ạ. Ngài chỉ là đang xua muỗi mà thôi, đồ nhi hiểu rồi ạ.” Tô Thanh Dao cung kính cúi đầu, nụ cười trừ trên môi càng thêm sâu sắc.

Diệp Phi nhìn thấy nụ cười trừ đầy vẻ “ta đã thấu hiểu tất cả” của Tô Thanh Dao, da đầu bỗng chốc tê dại đến tận mang tai. Hắn biết, cho dù hắn có giải thích thêm vạn lần nữa thì cái đầu óc chập mạch của đứa đồ đệ này cũng tự động biến lời hắn thành đại đạo chí lý mà thôi.

Hắn lắc đầu ngao ngán, vác cuốc đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại, tuyên bố:

“Thôi mệt mỏi quá! Đúng là một lũ thần kinh chập mạch nặng dạo này tụ tập ở nông trang của mình mà. Tối nay ta quyết định sẽ ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt để tĩnh tâm, không ăn cá bống kho tương bần nữa! Các ngươi muốn làm gì thì làm đi, đừng có quấy rầy ta ngủ!”

Cánh cửa gỗ nhà tranh đóng kín, để lại ngoài sân một vùng không gian mát mẻ, thanh tịnh dưới ánh trăng rực rỡ, cùng lòng sùng bái vĩ đại của vạn giới tu sĩ hướng về phía vị Tiên Tôn ẩn thế tối cao trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8