Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 120: Diệp Phi học cách nấu ăn

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:19:46 | Lượt xem: 5

“Rột… rột… rột!”
Một tiếng động kỳ quái, trầm đục và vang dội đột ngột phát ra từ khoang bụng của Diệp Phi, đánh gãy hoàn toàn bầu không khí trang nghiêm sùng bái mà Mộc Vân Thư vừa dựng lên. Diệp Phi ôm chặt lấy thắt lưng, gương mặt phong sương méo xẹo đi vì đau đớn, hắn vứt phăng chiếc quạt nan mới đan xuống đất, co giò chạy vội vào nhà tranh, suýt chút nữa đã tông bay cả Mộc Vân Thư cùng hai xô nước giếng mát lạnh.
“Đau bụng quá! Nóng trong người rồi!” Diệp Phi gào lên, giọng nói đầy thảm thiết vang vọng khắp gian nhà tranh đơn sơ. Hắn đóng sầm cửa gỗ lại, ngồi bệt xuống chiếc chõng tre cũ kỹ, hai tay không ngừng xoa xoa cái bụng đang biểu tình dữ dội.
Mấy ngày nay ăn toàn cơm nếp hạt cau với kho quẹt đầy mỡ cá bống, cơ thể phàm nhân của hắn làm sao chịu thấu! Cái nóng hầm hập của mùa hè Âu Lạc quyện với lượng năng lượng quá tải từ đống đồ ăn bổ dưỡng kia đã khiến hắn bốc hỏa, lục phủ ngũ tạng như đang có một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.
“Không được, ta phải ăn cái gì đó mát mẻ để giải nhiệt. Ăn xôi mãi chắc ta nổ tung mất!” Diệp Phi lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên trán.
Hắn lập tức nghĩ đến món canh cua đồng nấu rau đay mồng tơi ăn kèm cà pháo muối chua – món ăn giải nhiệt quốc dân của phàm nhân vùng sông nước Âu Lạc Thần Châu. Nghĩ đến bát canh cua đồng ngọt lịm, gạch cua béo ngậy nổi thành từng mảng lớn ăn kèm quả cà pháo giòn sần sật, nước miếng của Diệp Phi suýt chút nữa đã trào ra ngoài.
Nhưng ngặt một nỗi, trước giờ hắn chỉ biết nấu mấy món kho luộc đơn giản, chưa từng tự tay giã cua nấu canh chuẩn vị. Hắn nhớ mang máng ba năm trước có nhặt được một cuốn sách rách nát bám đầy bụi do một lạc dân đánh rơi, liền chui tọt xuống gầm giường tre cũ kỹ, lục lọi điên cuồng.
“Đây rồi!”
Diệp Phi reo lên, lôi ra một cuốn sổ tay rách nát, bìa ngoài bám đầy mạng nhện và bụi bặm xám xịt. Cuốn “Sổ tay nấu ăn gia đình Âu Lạc” này đã bị chuột gặm mất một góc, nhưng bên trong vẫn còn ghi chép rõ ràng công thức giã cua, lọc nước và canh lửa để gạch cua nổi thành mảng.
Hắn lấy vạt áo vải thô lau qua lớp bụi bặm, lẩm bẩm với vẻ quyết tâm cực độ:
“Tay nghề kho cá của ta thì được, chứ món canh cua đồng này cần giã, lọc, canh lửa chuẩn xác để gạch cua nổi thành mảng. Ta phải học cách nấu ăn nghiêm túc từ cuốn sách này mới được!”
Diệp Phi vung tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ nhà tranh, vác cuốn sách rách bước ra sân, lớn tiếng tuyên bố trước mặt các đồ đệ và tạp dịch đang đứng ngơ ngác:
“Tất cả tập hợp lại đây! Ta quyết định từ hôm nay sẽ học cách nấu ăn nghiêm túc!”
Lời tuyên bố của Diệp Phi vừa dứt, không gian trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột ngưng trệ.
Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao cùng hai tạp dịch Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ. Sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, trán rịn mồ hôi hột như vừa nghe thấy một phán quyết diệt thế từ miệng vị Tiên Tôn tối cao.
Diệp Phi vừa quay lưng đi vào bếp chuẩn bị rổ rá, cả đám lập tức tụ họp lại sát góc chuồng gà của Tiểu Hồng, nơi con chó đen Đại Hắc đang nằm lờ đờ gặm xương.
“Các vị có nhìn thấy cuốn cổ thư rách nát trên tay Sư phụ không?” Mộc Vân Thư run giọng, hàm răng va vào nhau lập cập, truyền âm cho mọi người với vẻ hoảng loạn tột độ. “Đó… đó chính là ‘Thái Sơ Thực Đạo Thiên Chương’ truyền thuyết! Cuốn sách chứa đựng cấm kỵ chi pháp của vạn giới, ghi chép cách luyện hóa vạn vật thành bản nguyên lực! Sư phụ nói muốn ‘học nấu ăn’, thực chất là ngài đang muốn dùng lò bếp đất nện để dung hợp vạn đạo, luyện chế ra thứ thần đan có thể nghịch chuyển âm dương, tái tạo càn khôn!”
Tô Thanh Dao lo lắng đến mức chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể tự động xòe ra, tỏa ra ánh hào quang hoàng kim rực rỡ nhưng run rẩy không ngừng:
“Canh cua đồng… Cua đồng mà Sư phụ nói, chẳng lẽ chính là ‘Cửu Thiên Giáp Ma’ ở đáy Đông Hải? Loài hung thú viễn cổ mang lớp mai cứng như đồng cổ Đông Sơn, có thể kẹp nát không gian! Còn rau đay, mồng tơi chính là ‘Thái Sơ Vạn Sinh Thảo’ chứa sinh mệnh lực diệt thế? Sư phụ muốn dung hợp hai thứ cực đoan này, nếu hỏa hầu có chút sơ hở, Tản Viên Thần Sơn sẽ bị luyện hóa mất! Thậm chí cả vương triều Âu Lạc cũng sẽ bốc hơi trong nháy mắt!”
Lăng Tiêu nắm chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm đang giả làm thanh sắt rỉ, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong nhưng ngập trạng vẻ căng thẳng tột độ:
“Chúng ta không được để Sư phụ thất vọng. Đây chắc chắn là một thử thách tối cao mà Sư phụ dành cho chúng ta! Ngài muốn mượn việc nấu món canh này để thử thách khả năng hộ pháp và khống chế lực lượng của chúng ta! Dù phải trả giá bằng cả tính mạng, chúng ta cũng phải hộ pháp thật tốt, chuẩn bị nguyên liệu hoàn mỹ nhất cho ngài!”
Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống đất nện, râu tóc bạc phơ run lên bần bật: “Tiên Tôn vĩ đại… Ngài muốn dùng ngọn lửa bếp lò để tinh luyện thiên địa! Lão phu dù có phải vỡ vụn nguyên thần Độ Kiếp Kỳ cũng phải giữ vững ngọn lửa bếp lò cho ngài!”
Thẩm Vạn Kim mồ hôi hột đổ như mưa, hai bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật run rẩy bám lấy hàng rào tre: “Đúng thế! Chúng ta phải dốc toàn lực! Đây không phải là nấu ăn, đây là một trận chiến sinh tử của cả Âu Lạc Thần Châu!”
“Lăng Tiêu! Ra con suối nhỏ sau núi bắt cho ta một rổ cua đồng dẹt! Nhớ chọn con nào khỏe mạnh, bò nhanh ấy nhé!”
Tiếng gọi của Diệp Phi từ trong bếp vọng ra cắt ngang cuộc thảo luận căng thẳng của đám đồ đệ.
“Thanh Dao! Ra vườn hái cho ta một nắm rau đay với mồng tơi! Chọn lá non, đừng hái lá già ăn xơ lắm!”
“Vân Thư! Múc cho ta một gáo nước giếng thật mát!”
“Lão Càn! Vào rừng nhặt ít củi đực già về đây nhóm lửa cho ta!”
“Rõ, thưa Sư phụ!” Ba đồ đệ đồng thanh đáp lời, âm thanh vang dội rách cả mây xanh.
Lăng Tiêu vọt đi trước tiên. Thân ảnh hắn hóa thành một luồng kiếm quang xám tro dứt khoát, xé rách không gian, lao thẳng ra con suối nhỏ sau núi với tốc độ ánh sáng.
Tại con suối nhỏ, dòng nước chảy róc rách hiền hòa. Nhưng dưới mắt Lăng Tiêu, mỗi khe đá đều ẩn chứa những luồng hoàng kim ma khí tà ác của “Cửu Thiên Giáp Ma”. Hắn nhìn thấy một con cua đồng nhỏ xíu bằng ngón chân cái đang bò ngang qua phiến đá bám rêu.
“Đến rồi! Cửu Thiên Giáp Ma!”
Lăng Tiêu nín thở, thần sắc nghiêm túc đến cực điểm. Hắn không dám dùng tay không bắt, sợ rằng lực lượng phàm trần sẽ làm sứt mẻ lớp mai chứa đựng đạo vận của nó. Hắn vận hành “Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý”, Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét khẽ rung lên, một luồng kiếm khí vô hình lập tức phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh con cua đồng trong bán kính mười trượng.
Hắn nhẹ nhàng đưa hai ngón tay ra, kiếm ý hóa thành một chiếc kẹp vô hình, khéo léo gắp con cua đồng lên đặt vào rổ tre một cách nâng niu như thể đang nhấc một quả núi vạn trượng. Hắn thở phào nhẹ nhõm, trán đầm đìa mồ hôi:
“May quá, không làm sứt một sợi lông chân nào của nó. Dược tính hoàn mỹ!”
Trong khi đó, ngoài vườn rau, Tô Thanh Dao đang đứng trước luống rau đay mồng tơi với vẻ mặt như sắp bước lên đoạn đầu đài. Nàng nhìn những phiến lá xanh mướt dính đầy sương sớm, trong mắt nàng đó là “Thái Sơ Vạn Sinh Thảo” chứa đựng sinh mệnh lực cuồn cuộn có thể nghiền nát một vị Tiên Vương nếu không cẩn thận.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Diệp Phi học cách nấu ăn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Phải thật khéo léo… Không được để sinh mệnh lực bộc phát!”
Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn bộ yêu lực Yêu Đế đến cực hạn. Chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng nàng khẽ vẫy, hóa thành chín luồng ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ bao bọc lấy từng cọng rau đay, mồng tơi. Nàng nhổ từng cọng rau một cách chậm rãi, tỉ mỉ, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Mỗi lần nhổ được một cọng, nàng lại vội vàng dùng phong ấn yêu lực để khóa chặt khí tức Thái Sơ bên trong.
Ở bên giếng cổ, Mộc Vân Thư đang cầm chiếc gáo dừa nứt, mắt chăm chú nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm. Dưới mắt hắn, dòng nước giếng lấp lánh kia chính là một nhánh của “Thời Gian Chi Hà”.
“Sư phụ muốn nước giếng thật mát, nghĩa là ngài muốn lấy đoạn nước tinh khiết nhất, không dính nhân quả tạp chất của quá khứ và tương lai!”
Mộc Vân Thư lầm bầm, tay cầm gáo dừa run rẩy. Hắn vận hành “Thời Không Chi Thuật”, khéo léo đưa chiếc gáo dừa nứt lách qua các khe hở của quy luật thời gian, múc lấy một gáo nước lấp lánh ánh hoàng kim tinh khiết nhất từ sâu trong lòng giếng cổ rồi xách vội vào bếp.
Càn Khôn Tử thì điên cuồng lao vào rừng cọ, dùng bàn tay trần cứng như đồng đúc của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh để bẻ những cành củi đực già nhất. Lão không dám dùng rìu, sợ sát khí làm vấy bẩn củi đực. Lão ôm một bó củi chạy về sân, mặt mũi lấm lem đất cát nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ kiên định quyết tử.
Diệp Phi đứng ở hiên bếp, nhìn thấy đám đồ đệ và tạp dịch làm việc với tốc độ kinh hoàng, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt ai nấy đều căng thẳng, nghiêm túc như sắp bước vào trận chiến sinh tử. Hắn gãi đầu, vẻ mặt lờ đờ đầy hoang mang nghĩ bụng:
“Mấy đứa này sao thế nhỉ? Chỉ là bảo đi bắt cua với hái rau nấu canh thôi mà làm như sắp đi đánh trận không bằng. Thằng Lăng Tiêu bắt cua mà mặt mũi như sắp hành hình, con Dao nhi hái rau mà tay chân run lẩy bẩy, còn lão Càn bẻ củi mà thở hồng hộc như bị chó đuổi. Đúng là một lũ thần kinh chập mạch!”
“Mang nguyên liệu vào đây!” Diệp Phi lớn tiếng gọi.
Lăng Tiêu dâng lên rổ cua đồng dẹt. Diệp Phi nhìn những con cua béo múp míp, khẽ gật đầu hài lòng: “Tốt, cua khỏe đấy. Để ta rửa sạch rồi bỏ vào cối giã.”
Diệp Phi đổ cua vào chiếc cối đá cũ kỹ ở góc bếp, vác chiếc chày gỗ giã gạo lên, bắt đầu giã cạch… cạch… cạch.
Tiếng chày gỗ giã cua vang lên đều đặn. Nhưng trong tai của các đồ đệ đang đứng canh ngoài cửa bếp, đó không phải là tiếng giã cua bình thường!
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Mỗi một nhát chày của Diệp Phi nện xuống, trong nguyên thần của họ lại vang lên tiếng sấm rền vang của Hỗn Độn Sáng Thế! Họ nhìn thấy những luồng hoàng kim ma khí từ “Cửu Thiên Giáp Ma” rống giận, định bộc phát để chống cự, nhưng mỗi khi chày gỗ của Diệp Phi nện xuống, một luồng Thái Sơ Bản Nguyên lực lại bùng lên, nghiền nát hoàn toàn ma cốt, tịnh hóa sạch sẽ oán niệm vạn cổ của chúng thành những hạt linh lực lấp lánh màu vàng kim.
“Sức mạnh thật đáng sợ! Sư phụ đang dùng lực lượng tối sơ để tịnh hóa ma tính của Cửu Thiên Giáp Ma!” Càn Khôn Tử truyền âm cho Thẩm Vạn Kim, mặt cắt không còn một giọt máu vì kinh hãi.
Diệp Phi giã xong, đổ nước giếng của Mộc Vân Thư vào lọc lấy nước cốt cua rồi đổ vào niêu đất lớn. Hắn đặt niêu đất lên bếp lò, quay sang bảo Càn Khôn Tử:
“Lão Càn! Nhóm lửa đi! Nhớ giữ lửa vừa phải thôi nhé, lửa to quá là nước canh sôi bùng làm hỏng hết gạch cua đấy!”
“Lão phu tuân lệnh Tiên Tôn!”
Càn Khôn Tử run rẩy bước lại gần bếp lò đất nện. Lão xếp củi đực vào bếp, hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn bộ chân nguyên Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong của mình để khống chế ngọn lửa. Lão biết, ngọn lửa bếp lò này dưới sự dẫn dắt của Diệp Phi đã biến thành “Thái Sơ Thần Hỏa” vô cùng khủng khiếp. Nếu lão sơ sẩy để một tia lửa bắn ra ngoài, cả Âu Lạc Thần Châu sẽ bị thiêu rụi thành bình địa!
Mồ hôi lạnh của Càn Khôn Tử tuôn rơi như tắm, lão nhìn chằm chằm vào bếp lửa, hai tay kết ấn liên tục để áp chế và điều phối nhiệt lượng một cách tỉ mỉ nhất theo đúng ánh mắt lờ đờ chỉ thị của Diệp Phi.
Nước canh trong niêu đất bắt đầu nóng dần lên.
“Sủi… sủi…”
Khi nước canh bắt đầu sôi lăn tăn, gạch cua dần kết tụ lại thành từng mảng lớn màu vàng óng, nổi bồng bềnh trên mặt nước vàng nhạt như những đám mây ngũ sắc. Diệp Phi nhanh tay thả rau đay và mồng tơi vào, dùng muôi gỗ khẽ dìm rau xuống.
“Xèo…”
Ngay khi rau đay và mồng tơi chạm vào nước canh nóng, một mùi thơm thanh mát, dân dã, dịu ngọt vô cùng nồng nàn đột ngột tỏa ra khắp gian bếp đất nện, rồi nhanh chóng lan tỏa ra khắp đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Luồng mùi thơm thanh mát này bay thẳng lên trời cao, hóa thành một luồng ánh sáng hoàng kim dịu mát quét qua bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
“Vù… vù…”
Cơn bão cát nóng bức, ngột ngạt của mùa hè oi bức đang hoành hành khắp vương triều Âu Lạc đột ngột bị luồng ánh sáng hoàng kim này dập tắt hoàn toàn. Bầu trời trở nên trong xanh, mát mẻ lạ thường. Những cánh đồng lúa đang khô héo vì nắng hạn dưới chân núi lập tức hồi sinh, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, vạn vật như được hồi sinh sau một đại kiếp nạn.
Ngoài hiên nhà tranh, ba đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai tạp dịch Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim chứng kiến cảnh tượng thiên địa dị tượng được tịnh hóa một cách nhẹ nhàng như thế, tất cả đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Họ quỳ sụp xuống sân đất nện, nước mắt tuôn rơi ròng ròng vì sùng bái tột cùng:
“Sư phụ đại từ đại bi! Ngài dùng một niêu canh cua để tịnh hóa cái nóng diệt thế của thiên địa, cứu giúp bách tính Âu Lạc!”
“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Thần thông nghịch thiên này… chúng con nguyện suốt đời sùng bái!”
Diệp Phi bưng niêu canh cua nghi ngút khói bước ra sân, thấy đám đồ đệ và tạp dịch lại đang quỳ lạy đầy sân, mặt mũi lấm lem đất cát, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Hắn nhìn niêu canh cua thơm phức trên tay, rồi nhìn đám người đang quỳ lạy lảm nhảm dưới đất, lồng ngực bỗng nhiên dâng lên một ngọn lửa giận dữ. Hắn nổi đóa, vác chiếc quạt nan mới đan chỉ thẳng mặt họ mắng xối xả:
“Cơm nước nấu xong rồi không lo ăn, suốt ngày quỳ lạy cái gì! Ta đã bảo ta chỉ là một phàm nhân bình thường, các ngươi bị thần kinh chập mạch hết rồi à! Mau vào bếp bưng bát đũa ra ăn canh giải nhiệt, đứa nào lười biếng ta phạt nhịn cơm tối nay!”
Cả đám đồ đệ và tạp dịch vội vã lau mồ hôi, cười trừ đầy sùng bái trước màn “đóng vai phàm nhân” quá mức nhập vai của sư phụ. Họ nhanh chóng đứng dậy, dạ rống lên một tiếng rồi chạy tót vào bếp bưng bát đũa, chuẩn bị thưởng thức “Thần dược” giải nhiệt của Tiên Tôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8