Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 112: Hùng Vương đến tạ lỗi

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:52:53 | Lượt xem: 8

Trong ký ức mờ ảo của Diệp Phi, có một khoảng thời gian hắn từng là một tồn tại cực kỳ thảm hại. Đó là ba năm trước, khi hắn vừa mới đặt chân đến đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này. Lúc ấy, nơi đây chẳng có nhà tranh, chẳng có vườn rau xanh mướt, lại càng không có đám đồ đệ và tạp dịch lúc nào cũng trưng ra bộ mặt “não bổ” như người bị chập mạch. Hắn khi đó nghèo xơ xác, đến một hạt muối cũng không có để bỏ bụng, phải leo lên những vách đá dựng đứng, nguy hiểm tột cùng để hái vài lá chè dại nhai sống cho đỡ đói. Đau đớn nhất là lần hắn dồn hết sức lực khai hoang được một luống cải ngọt đầu tiên, chưa kịp mừng rỡ thì một con thỏ hoang từ đâu lao ra, không những cắn rách gấu quần vải thô của hắn mà còn nhai sạch bách cả luống rau trong vòng một nốt nhạc, để lại hắn đứng trơ trọi giữa gió ngàn với hai hàng nước mắt chảy ngược vào trong.
Nghĩ lại những cay đắng thuở ban đầu, Diệp Phi khẽ rùng mình một cái, kéo chăn bông thô lên đắp kín ngực. Ít ra thì bây giờ cuộc sống của hắn đã khấm khá hơn rất nhiều, có cơm ăn áo mặc, lại còn có cả một đám lao động miễn phí tự nguyện làm lụng ngày đêm. Chỉ có điều, đám người này đầu óc dường như đều có vấn đề nghiêm trọng.
Sáng sớm hôm sau, khi những hạt sương lạnh buốt của gió bấc phương Bắc vẫn còn lười biếng đọng trên mái lá cọ, Diệp Phi đã vươn vai thức dậy. Hắn bước ra khỏi gian nhà tranh đơn sơ, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của núi rừng, rồi đưa mắt nhìn quanh sân đất nện.
Ở góc sân, Càn Khôn Tử – vị cựu chưởng môn râu tóc bạc phơ từng một thời oai phong lẫm liệt – lúc này đang khom lưng cầm chiếc chổi tre rách quét dọn lá cọ khô. Động tác của lão nhanh đến mức tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian, tiếng chổi “loẹt xoẹt” vang lên đều đặn như một bản nhạc gõ nhịp. Ở phía đối diện, Hắc Bạo đang cặm cụi dọn dẹp chuồng gà của Tiểu Hồng. Gã Lạc Tướng phương Bắc này bình thường thô lỗ là thế, nhưng lúc này lại dùng yêu lực Giao Long hoàng kim đã tịnh hóa để nâng niu từng cọng rơm khô, lót ổ cho con gà mái đỏ rực một cách vô cùng khéo léo. Thẩm Vạn Kim thì đang cặm cụi quét rác ở góc sân, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía nhà tranh với vẻ mặt đầy sùng kính.
Diệp Phi thong thả đi ra ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam để kiểm tra. Thấy ruộng rau xanh mướt sau vụ phun nước thuốc trừ sâu tự chế bằng tỏi, ớt và vôi hôm trước, đất đai tơi xốp không còn một bóng dáng sâu bọ, hắn gật đầu vô cùng đắc ý:
– Hừm, công thức gia truyền của mình quả nhiên là vô địch thiên hạ. Lũ sâu bọ dù có lì lợm đến đâu cũng phải đầu hàng trước nước tỏi ớt vôi thôi!
Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái gọi là “nước thuốc trừ sâu” của hắn thực chất đã kích hoạt Thái Sơ Bản Nguyên Kiếp Hải, trực tiếp tịnh hóa tiêu diệt Thiên Cổ Ma Đế cùng hàng tỷ tử ma cổ đến mức không còn một mảnh vụn tàn hồn.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Diệp Phi quay trở lại gian bếp đất nện để chuẩn bị nấu bữa sáng, ánh mắt hắn vô tình lướt qua xó bếp và dừng lại ở một vật thể lấp lánh ánh hoàng kim.
Đó chính là tấm sắc phong bằng vàng ròng nặng trịch có khắc tám chữ lớn “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” do Hùng Vương tặng. Lúc này, tấm sắc phong chứa đựng khí vận vạn năm của cả vương triều đang bị dùng làm đồ kê dưới chân niêu đất kho cá bống, trên mặt vàng ròng dính đầy mỡ cá loang lổ và muội than đen kịt chưa rửa.
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, da đầu lại một lần nữa tê dại. Hắn thở dài thườn thượt, lẩm bẩm oán trách đầy bực dọc:
– Cái lão già Hùng Vương này thật là rảnh rỗi sinh nông nổi! Tự nhiên chạy lên đây bày vẽ sắc phong này chức tước nọ. Phong cái chức hờ “Chí Tôn” để làm gì chứ? Chẳng được tích sự gì, lại còn bắt mình gánh vác việc quốc gia đại sự, rồi có khi lại lấy cớ đó để tăng thuế đất nông nghiệp của mình không chừng! Đã thế, cái tấm bảng vàng này nặng trịch, dùng để kê niêu đất dính đầy mỡ cá bống khó rửa chết đi được. Lần sau gặp lại, ta nhất định phải mắng cho lão một trận mới hả giận!
Bên hiên nhà tranh, ba vị đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang đứng cung kính xếp hàng. Họ nghe thấy tiếng lẩm bẩm oán trách của sư phụ, lại nhìn thấy bóng lưng Diệp Phi khẽ run lên vì “tức giận”, trong lòng lập tức dâng lên một luồng sóng chấn động tột cùng.
Mộc Vân Thư khẽ vuốt cằm, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu thâm sâu, truyền âm cho hai vị đồng môn:
– Lăng Tiêu sư huynh, Dao nhi muội muội, các người nghe thấy chưa? Sư phụ đang ưu tư về vận mệnh của chúng sinh Âu Lạc sau đại kiếp nạn. Ngài ấy thở dài không phải vì tấm sắc phong bị bẩn, mà là vì ngài ấy nhìn thấu nhân quả, biết rằng danh lợi thế gian chỉ là xiềng xích trói buộc bước chân của người tu đạo. Việc ngài dùng tấm sắc phong khí vận để kê niêu cá bống dính mỡ… thực chất là đang dùng hành động thực tế để răn dạy chúng ta triết lý ‘Pháp Vô Định Pháp’, xem thường mọi vinh hoa phú quý của hồng trần!
Lăng Tiêu nắm chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm đã tự phong ấn thành thanh sắt rỉ sét bám đầy bùn đất, gật đầu đầy vẻ nghiêm nghị:
– Đúng vậy. Kiếm đạo của ta vừa rồi cũng nhờ vệt mỡ cá bống trên chữ ‘Chí Tôn’ kia mà đột phá lên một tầng cảnh giới mới. Sư phụ muốn ta hiểu rằng, kiếm ý thuần khiết nhất chính là kiếm ý không màng đến danh lợi, tránh xa những hư danh phàm tục. Sự dạy dỗ của sư phụ… thực sự vĩ đại đến mức không thể dùng ngôn từ để diễn tả!
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, cảm động khôn nguôi:
– Sư phụ lúc nào cũng âm thầm bảo vệ chúng ta, gánh vác mọi nhân quả diệt thế mà không hề đòi hỏi một lời cảm ơn. Chúng ta thực sự quá may mắn khi được làm đồ đệ của ngài.
Diệp Phi vừa quay đầu ra sân, định gọi Tô Thanh Dao vào bếp giúp nhóm lửa, thì đập vào mắt hắn lại là cái cảnh tượng quen thuộc: ba đứa đồ đệ đứng xếp hàng, mặt mũi nghiêm trang, ánh mắt rưng rưng cảm động, thỉnh thoảng lại nhìn nhau rồi khẽ gật đầu “thấu hiểu”.
Hắn bất lực đỡ trán, thầm nghĩ trong đầu: *Lại nữa rồi… Cái đám này sáng ra chưa ăn uống gì mà thần kinh đã lại chập mạch rồi sao?*
***
Cùng lúc đó, tại con đường mòn gập ghềnh dẫn lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Một cỗ xe đồng hoàng cấp, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ và uy áp ngập trời, từ từ đáp xuống chân núi. Thế nhưng, ngay khi cỗ xe vừa chạm đất, một bóng người mặc long bào thêu rồng vàng lấp lánh, đầu đội mũ bình thiên bước xuống. Đó chính là Hùng Vương – Vạn Cổ Nhân Đế của vương triều Âu Lạc, người vừa mới đột phá lên cảnh giới Nửa bước Hùng Đế Cảnh danh chấn thiên hạ.
Đi bên cạnh ông là Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, mình khoác chiến giáp bằng đồng cổ kính, gương mặt chữ điền đầy vẻ nghiêm nghị.
Hùng Vương nhìn lên đỉnh núi Tản Viên quanh năm mây mù bao phủ, hít một hơi thật sâu rồi nghiêm giọng ra lệnh cho đám hộ vệ đi cùng:
– Tất cả dừng lại ở đây! Không có mệnh lệnh của ta, tuyệt đối không ai được phép bước lên núi nửa bước. Hôm nay, ta đến đây để tạ tội với Tiên Tôn, không thể mang theo binh mã rầm rộ làm ô uế thanh tịnh của ngài. Ta và Vũ Ninh Lạc Hầu sẽ đi bộ lên núi!
– Tuân lệnh Đại vương! – Hàng vạn binh sĩ phía sau đồng thanh hô lớn, quỳ rạp xuống đất.
Hùng Vương và Bùi Hùng bắt đầu sải bước đi lên con đường mòn dốc đứng. Lúc này, Hùng Vương đã là cường giả Nửa bước Hùng Đế Cảnh, chỉ cần một ý niệm là có thể vượt vạn dặm không gian trong nháy mắt. Thế nhưng, để tỏ lòng tôn kính tối cao đối với vị “Thái Sơ Chi Chủ” ẩn thế, ông không hề vận dụng một tia linh lực nào, mà dùng chính đôi chân trần của mình để leo núi, từng bước một, vô cùng thành kính.
Thế nhưng, khi hai người vừa bước qua ranh giới hàng rào tre dẫn vào phạm vi nông trang của Diệp Phi, không khí xung quanh đột ngột biến đổi.
“OÀM!”
Một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và nặng nề như cả một bầu trời sụp đổ, đột ngột từ trên cao giội thẳng xuống đầu hai người. Luồng áp lực này xuất phát từ con bù nhìn rơm rách rưới đang đứng dang tay giữa ruộng cải ngọt sườn núi. Dưới mắt phàm nhân, đó chỉ là một đống rơm khô vô hại để đuổi chim sẻ; nhưng dưới mắt của một vị cường giả như Hùng Vương, con bù nhìn rơm kia đang tỏa ra ý chí Thái Sơ vĩ đại, phong tỏa hoàn toàn thiên cơ của cả ngọn núi, cô lập hoàn toàn mọi quy luật thời gian và không gian.
Hùng Vương chấn động tâm can, long khí hoàng kim quanh người suýt chút nữa thì bị đè cho tán loạn. Ông bước đi lảo đảo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, phải vận dụng toàn bộ nghị lực mới giữ cho bản thân không bị ép quỳ sụp xuống đất.
– Đại vương… ngài không sao chứ? – Bùi Hùng đi bên cạnh, sắc mặt cũng trắng bệch, run rẩy hỏi.
– Ta… ta không sao… – Hùng Vương khẽ nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy đầy kinh hoàng – Tiên Tôn… quả nhiên là tồn tại vượt ngoài vòng sinh tử. Chỉ một con bù nhìn rơm ngài ấy tùy tay cắm ngoài ruộng cũng đủ để trấn áp cả long mạch của ta. Trước mặt ngài, cái gọi là Nửa bước Hùng Đế Cảnh của ta… thực sự chỉ là một trò đùa không hơn không kém!
Vừa dứt lời, hai người đã đi đến trước cổng rào tre của nông trang.
Ở đó, dưới gốc cây cọ cổ thụ, con chó đen lớn Đại Hắc đang nằm phủ phục trên mặt đất nện. Nghe thấy tiếng bước chân, Đại Hắc khẽ hé mở một con mắt dọc, lười biếng nhưng lạnh lùng nhìn Hùng Vương một cái.
Chỉ một cái nhìn tầm thường của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển, nhưng trong mắt Hùng Vương, ông lại nhìn thấy hình ảnh một cái miệng khổng lồ từ thời hỗn độn đang ngoác ra, sẵn sàng nuốt chửng cả tinh hà, nghiền nát vạn dặm không gian trong nháy mắt.
Vị hoàng đế Âu Lạc lạnh toát sống lưng, tim đập thình thịch liên hồi. Ông vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào con chó đen nữa, trong lòng thầm nghĩ: *Thần thú gác cổng của Tiên Tôn… quả nhiên là hung thú diệt thế. Chỉ một ánh mắt đã suýt làm vỡ vụn nguyên thần của ta!*
Tiểu Hắc – con chó con màu đen mới nhận nuôi – lúc này đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh Đại Hắc, khẽ vẫy đuôi nịnh bợ đàn anh, rồi cũng đưa đôi mắt hạt đậu tròn xoe nhìn Hùng Vương với vẻ khinh bỉ.
Hùng Vương chỉnh đốn lại y phục long bào đã có chút xộc xệch do áp lực, vẻ mặt vô cùng trang nghiêm nhưng tràn đầy sự kính cẩn, bước vào sân nông trang.
***
Lúc này, Diệp Phi đang vác chiếc cuốc rỉ sét đứng giữa sân, chuẩn bị ra ruộng xới lại luống đất để gieo hạt giống cải ngọt mới. Nhìn thấy Hùng Vương và Bùi Hùng từ ngoài cổng bước vào, hắn khẽ ngẩn ra một chút.
Chưa kịp để Diệp Phi lên tiếng chào hỏi, Hùng Vương đã bước nhanh tới trước mặt hắn. Vị hoàng đế đứng đầu cả một vương triều, người sở hữu sức mạnh dời non lấp bể, lúc này lại cúi gập người xuống một góc chín mươi độ, chắp tay thành kính:
– Vãn bối Hùng Vương, bái kiến Tiên Tôn vĩ đại! Hôm qua vãn bối lỗ mãng, tự ý dâng lên tấm sắc phong phàm tục “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn”, làm ô uế sự thanh tịnh của ngài, lại khiến ngài bận lòng oán trách. Hôm nay, vãn bối đích thân đến đây để tạ tội với Tiên Tôn! Mong Tiên Tôn đại từ đại bi, tha thứ cho sự ngu muội của vãn bối!
Bùi Hùng bên cạnh cũng vội vàng quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa:
– Ông chủ! Vãn bối cũng có lỗi vì đã tự ý truyền thụ triết lý của ngài cho binh sĩ! Xin ngài trừng phạt!
Diệp Phi nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật liên hồi. Hắn vội vàng vứt chiếc cuốc rỉ sét sang một bên, bước tới đỡ Hùng Vương dậy, miệng càm ràm đầy bất lực:
– Ôi dào! Cái ông bạn già này, ông làm cái gì thế này? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, ta chỉ là một lão nông phu bình thường, có phải thần tiên gì đâu mà cứ hở ra là quỳ lạy, lạy lục thế hả? Lại còn xưng là “vãn bối” nghe nổi cả da gà! Còn cái tấm bảng vàng của ông nữa… Ta nói thật nhé, nó nặng trịch, dùng để kê niêu đất dính đầy mỡ cá bống kho tương bần khó rửa chết đi được! Ta lười dọn dẹp nên mới bảo lão Bùi mang trả lại cho ông, chứ có oán trách gì đâu mà ông phải lặn lội leo núi lên đây tạ lỗi? Ông rảnh rỗi quá thì về Phong Châu mà lo cho dân đi, vẽ chuyện sắc phong làm cái gì cho mệt người ra!
Hùng Vương nghe những lời cằn nhằn “đời thường” của Diệp Phi, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng như tắm. Ông tự nghĩ trong lòng: *Tiên Tôn quả nhiên là chí cao vô thượng! Đối với ngài, tấm sắc phong chứa đựng khí vận vạn năm của cả một Thần Châu… thực chất chỉ là một thứ phế thải nặng nề, dơ bẩn, không bằng một cái niêu đất kho cá bống phàm trần! Ngài ấy xem danh lợi vạn giới như mây khói, tấm lòng rộng lớn bao la như hư không thế này, ta quả thực là quá lỗ mãng khi dùng thứ đồ phàm tục kia để làm phiền ngài!*
Nghĩ đến đây, Hùng Vương càng thêm sùng bái phong thái “Phản Phác Quy Chân” của Diệp Phi. Ông cung kính cúi đầu:

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Hùng Vương đến tạ lỗi - Ảnh minh họa phân cảnh 1

– Tiên Tôn dạy bảo rất phải! Là vãn bối ngu muội, dùng thứ đồ phàm tục làm bẩn tay ngài. Hôm nay, vãn bối không dám mang theo vàng bạc phế thải hay linh thạch vô dụng nữa. Biết Tiên Tôn có thú vui điền viên, yêu thích trồng trọt, vãn bối đã đích thân chuẩn bị những lễ vật đặc biệt này dâng lên ngài.
Nói rồi, Hùng Vương ra hiệu cho Bùi Hùng đang quỳ dưới đất đứng dậy.
Bùi Hùng vội vàng khom lưng, dâng lên hai vật phẩm được đặt trong hai chiếc gùi tre đan thô sơ.
Chiếc gùi tre thứ nhất chứa đầy một loại đất màu đỏ sẫm, ẩm ướt, bốc lên mùi ngai ngái nồng đượm của sông nước hồng hoang. Chiếc gùi tre thứ hai chứa những hạt giống màu nâu sẫm, sần sùi, vỏ ngoài nhăn nheo như những nếp nhăn của thời gian cổ xưa.
Hùng Vương cung kính giới thiệu:
– Thưa Tiên Tôn, đây là một gùi đất phù sa cổ được vãn bối đích thân lấy từ sâu dưới đáy linh mạch của dòng sông Hồng Hà linh thiêng – nơi hội tụ sinh mệnh lực của cả Âu Lạc Thần Châu. Còn đây là một sọt hạt giống mướp đắng hoang dã (Khổ Qua) cổ xưa, được lưu truyền từ thuở khai thiên lập địa của bộ tộc ta. Mong Tiên Tôn nhận cho tấm lòng thành của vãn bối!
Diệp Phi nhìn thấy hai món lễ vật này, hai con mắt vốn đang lờ đờ buồn ngủ bỗng nhiên sáng rực lên như hai bóng đèn pha.
Hắn bước tới, thò tay bốc một nắm đất phù sa đỏ au lên ngửi ngửi, rồi lại cầm vài hạt giống mướp đắng lên ngắm nghía, trong lòng vui mừng khôn xiết, thầm nghĩ: *Trời đất ơi! Lão già Hùng Vương này cuối cùng cũng thông minh ra rồi! Đất phù sa sông Hồng đỏ au, màu mỡ thế này mà trộn với tro bếp để bón cho luống cải ngọt thì tốt phải biết, rau sẽ lên nhanh vùn vụt cho mà xem! Còn lũ hạt giống mướp đắng hoang dã này nữa, vỏ dày thế này chắc chắn là loại mướp đắng rừng siêu đắng, đem trồng quanh hàng rào tre, mùa hè hái quả nấu canh ăn giải nhiệt thì tuyệt vời ông mặt trời! Thứ này tốt hơn cái tấm sắc phong vàng ròng nặng trịch kia gấp vạn lần!*
Hắn lập tức cười toe toét, vỗ vai Hùng Vương một cái bộp rõ đau:
– Ha ha! Tốt! Tốt lắm! Ông bạn già quả là biết ý ta! Thứ này mới thực sự là bảo vật hữu dụng chứ! Đất này bón rau thì tốt phải biết, còn mướp đắng này trồng quanh rào ăn giải nhiệt mùa hè thì tuyệt hảo! Ta nhận, ta nhận hết!
Bị Diệp Phi vỗ vai một cái, Hùng Vương suýt chút nữa thì sụm cả xương vai. Thế nhưng, ngay khi bàn tay của Diệp Phi chạm vào người ông, một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp, tinh khiết vô ngần đột ngột truyền qua, chạy thẳng vào kinh mạch của ông. Luồng sức mạnh ấy nhẹ nhàng gột rửa hoàn toàn những tạp chất cuối cùng còn sót lại trong long thể, giúp tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh vừa mới đột phá của ông hoàn toàn củng cố vững chắc, viên mãn không một t vết.
Hùng Vương chấn động tột cùng, hai chân run rẩy, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn vì thần thông ban thưởng quá đỗi nghịch thiên này.
***
Trong khi Diệp Phi đang vui vẻ mân mê đống hạt giống mướp đắng, thì ở bên hiên nhà tranh, ba vị đồ đệ Lăng Tiêu, Mộc Vân Thư và Tô Thanh Dao cùng đám tạp dịch Càn Khôn Tử, Hắc Bạo, Thẩm Vạn Kim chứng kiến cảnh này, trong đầu lập tức bùng nổ một trận bão “não bổ” kinh thiên động địa.
Mộc Vân Thư trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào gùi đất phù sa đỏ sẫm, truyền âm với giọng run rẩy:
– Các… các người thấy chưa? Cái gọi là ‘đất phù sa cổ sông Hồng Hà’ kia… thực chất chính là Cửu Thiên Tức Thổ – thần vật khai thiên lập địa chứa đựng sinh mệnh bản nguyên lực chí cao vô thượng! Chỉ cần một hạt cát của nó cũng đủ để tạo ra một vùng đại lục mới! Hùng Vương quả nhiên biết điều, dám mang thứ thần vật này đến dâng lên sư phụ!
Càn Khôn Tử cũng hít một hơi khí lạnh, râu tóc bạc phơ dựng đứng cả lên:
– Còn… còn sọt hạt giống màu nâu sần sùi kia nữa! Đó… đó không phải là hạt mướp đắng phàm trần! Đó chính là Vạn Cổ Khổ Nhân Đạo Quả từ thời hồng hoang sơ khai! Nghe đồn, loại đạo quả này chứa đựng toàn bộ nỗi khổ ải, luân hồi của chúng sinh vạn giới. Sư phụ nhận lấy ‘Khổ Qua’ (mướp đắng) này… thực chất là đang dùng hành động để ban phát thần dụ cho Hùng Vương! Ngài muốn nhắc nhở hoàng đế rằng: muốn trị quốc an dân, muốn đưa vương triều Âu Lạc vươn tầm đa vũ trụ, thì trước tiên phải biết nếm trải cái ‘khổ’ của trăm họ, phải trải qua gian khổ tu luyện thì mới đạt đến cái ‘ngọt’ của đại đạo chí cao! Sư phụ… ngài ấy quả thực là nhìn xa trông rộng, dụng ý thâm sâu đến mức khiến người ta phải rùng mình kính sợ!
Thẩm Vạn Kim gật đầu lia lịa, đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật run rẩy kích động:
– Đúng vậy! Tiên Tôn nhận lấy ‘Khổ’ (mướp đắng) và ‘Đất’ (phù sa) – hai thứ tượng trưng cho nền văn minh lúa nước và nỗi vất vả gieo trồng của người nông dân. Ngài ấy đang khẳng định rằng: Đạo của ngài chính là Đạo của đất mẹ, Đạo của sự bình dị nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên! Chúng ta… thực sự là đang được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử vĩ đại!
Diệp Phi hoàn toàn không biết đám người phía sau đang lẩm nhẩm bàn luận cái gì mà mặt mũi ai nấy đều đỏ gay, mắt trợn trừng như sắp lồi ra ngoài. Hắn thấy Hùng Vương đi đường xa mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, liền tỏ ra là một chủ nhà hiếu khách, quay sang bảo Tô Thanh Dao:
– Thanh Dao, con vào bếp bưng ấm nước chè dại ướp hoa nhài mới pha ra đây. Ông bạn già đi đường xa chắc là khát nước lắm rồi, uống chén trà giải nhiệt đi!
– Dạ, sư phụ, con đi ngay! – Tô Thanh Dao cung kính vâng lệnh, nhanh nhẹn chạy vào bếp.
Chỉ một lát sau, nàng đã bưng ra một chiếc khay tre, trên đặt một ấm trà bằng đất nung sứt mẻ cùng hai chén trà nhỏ cũng sứt sẹo không kém.
Nàng cẩn thận rót trà ra chén. Dòng nước trà màu xanh nhạt, trong vắt chảy ra, mang theo một mùi hương hoa nhài thanh nhã, dịu mát, khẽ khàng lan tỏa khắp sân đất nện.
Mùi hương hoa nhài vừa xuất hiện, sương mù lạnh buốt của gió bấc phương Bắc xung quanh nông trang lập tức bị xua tan hoàn toàn. Thay vào đó là một luồng sinh khí ấm áp, dễ chịu như mùa xuân đang tràn về.
Hùng Vương đón lấy chén trà sứt mẻ bằng cả hai tay, lòng đầy kính sợ. Ông khẽ nâng chén lên, thổi nhẹ rồi nhấp một ngụm nhỏ.
“OÀNH!”
Ngay khi ngụm nước trà vừa trôi xuống cổ họng, Hùng Vương cảm thấy như có cả một dòng sông ánh sáng hoàng kim rực rỡ đột ngột bùng nổ trong cơ thể mình. Luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực từ lá chè dại và hoa nhài (vốn là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Hoa) cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, gột rửa hoàn toàn mọi tạp chất, mệt mỏi và những vết rạn nứt nhỏ nhất trong nguyên thần của ông.
Chỉ trong vòng một hơi thở, tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh của ông đã hoàn toàn đạt đến trạng thái đỉnh phong viên mĩ nhất, thậm chí mơ hồ còn nhìn thấy được cánh cửa của cảnh giới Hùng Đế Cảnh thực sự!
Hùng Vương chấn động đến mức tay run bần bật, suýt chút nữa thì làm rơi chén trà sứt mẻ. Ông vội vàng đặt chén xuống bàn gỗ nghiến, đứng bật dậy, chắp tay cúi đầu sâu sát đất, giọng nói run rẩy vì xúc động và biết ơn vô hạn:
– Tạ Tiên Tôn ban thưởng thần thủy! Ơn tái tạo này của Tiên Tôn… vãn bối nguyện đời đời kiếp kiếp ghi nhớ trong lòng! Vương triều Âu Lạc Thần Châu ta nguyện mãi mãi quy thuận dưới chân ngài!
Diệp Phi nhìn thấy Hùng Vương lại bắt đầu làm quá lên, chỉ biết bất lực thở dài thườn thượt. Hắn vội vàng kéo ông ta ngồi xuống ghế tre, mắng mỏ đầy ngao ngán:
– Kìa! Cái ông bạn già này, ông lại thế nữa rồi! Uống có chén nước chè xanh dại ướp mấy bông hoa nhài ta trồng ngoài rào mà ông cứ làm như uống thuốc tiên không bằng! Ta nói thật nhé, đầu óc ông dạo này có vấn đề rồi đấy, có cần ta bảo Thanh Dao mua ít lá ngải cứu về xông cho bớt chập mạch không? Thôi, muộn rồi, ông uống nước xong thì lo mà về Phong Châu chăm lo cho dân chúng đi, đừng có suốt ngày chạy lên núi lạy lục ta nữa. Ta còn phải vác cuốc ra vườn gieo hạt mướp đắng đây, lỡ vụ mùa là ta phạt cả đám nhịn cơm đấy!
Hùng Vương nghe vậy, biết rằng Tiên Tôn đang hạ lệnh đuổi khách để giữ sự thanh tịnh cho nông trang ẩn thế của mình. Ông không dám nán lại lâu hơn để làm phiền ngài, liền cung kính đứng dậy cáo lui:
– Dạ, vãn bối đã hiểu rõ thần dụ của Tiên Tôn! Vãn bối xin phép cáo lui, lập tức trở về Phong Châu trị quốc theo đúng ý chỉ ‘Khổ Qua’ của ngài! Mong Tiên Tôn bảo trọng long thể!
Nói rồi, Hùng Vương cùng Bùi Hùng cung kính lùi bước ra ngoài cổng rào tre, trước khi đi còn không quên cúi đầu chào Đại Hắc và Tiểu Hắc đang nằm dưới gốc cọ.
***
Hoàng hôn buông xuống sườn núi Tản Viên, ánh nắng đỏ rực như lửa nhuộm chín cả ruộng dưa hấu phía xa.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, một tay xách sọt hạt giống mướp đắng hoang dã đi ra phía hàng rào tre ngoài cổng. Hắn vừa đi vừa vui vẻ lẩm nhẩm hát một khúc ca dao cổ của Âu Lạc Thần Châu, tâm trạng vô cùng thoải mái sau khi nhận được đống đất phù sa và hạt giống ưng ý:
– Chiều chiều ra đứng ngõ sau… Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều… Ha ha, mướp đắng này trồng quanh rào thì đẹp phải biết!
Đám đồ đệ Lăng Tiêu, Mộc Vân Thư, Tô Thanh Dao đứng bên hiên nhà tranh lặng lẽ nhìn theo bóng lưng gầy guộc, giản dị của sư phụ đang hòa vào ánh hào quang hoàng kim của hoàng hôn. Trong mắt bọn họ, bóng lưng ấy không phải là một lão nông vác cuốc, mà là một vị Chí Tôn tối cao đang dùng những bước chân phàm trần để đo đạc càn khôn, định hình khí vận cho cả thế giới.
Diệp Phi đi đến sát góc hàng rào tre phía Tây Nam, gần ruộng dưa hấu. Hắn cúi người xuống, dùng cuốc xới nhẹ một hố đất nhỏ, rồi cẩn thận đặt một hạt giống mướp đắng hoang dã xuống, lấp đất lại.
Thế nhưng, ngay khi hạt giống mướp đắng cuối cùng vừa chạm vào lòng đất sâu…
“UỲNH UỲNH!”
Mặt đất dưới chân Diệp Phi đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ trầm đục, vang dội như tiếng sấm rền từ sâu trong lòng đất cổ xưa, đột ngột vọng lên.
Diệp Phi giật nảy mình, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra đất. Hắn hoang mang nhìn xuống chân:
– Cái gì thế này? Lại động đất à? Cái ngọn núi Tản Viên này phong thủy kiểu gì mà suốt ngày rung lắc thế không biết!
Hắn hoàn toàn không nhìn thấy, ngay tại vị trí hạt giống mướp đắng vừa gieo xuống, không gian đột ngột nứt ra một khe hở khổng lồ. Một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm rực lửa, mang theo một mùi hương kỳ lạ, nồng đượm và tà dị chưa từng có, từ dưới lòng đất sâu hoắm bỗng nhiên phun trào thẳng lên trời!
Cột sáng đỏ rực ấy xé toạc mây mù trên đỉnh Tản Viên, lao thẳng vào tinh không bao la, làm xuất hiện một bóng hình khổng lồ mờ ảo, đang gầm rú điên cuồng ở tít tận chiều không gian xa xôi của Đa Nguyên Vũ Trụ…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8