Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 95: Thần Vô Cực điên cuồng

Cập nhật lúc: 2026-06-20 15:56:23 | Lượt xem: 7

Khói bếp chưa tan, hơi nước gừng đã thoang thoảng bay ra từ gian bếp nhỏ. Tô Thanh Dao nhẹ nhàng bưng chậu nước gỗ, từng bước đi uyển chuyển như chim lạc lướt trên mặt nước. Nàng đặt chậu nước ấm áp xuống dưới chân chõng tre của Diệp Phi, khẽ khom người, mái tóc dài như thác đổ rủ xuống vai, che đi gương mặt đang đỏ ửng vì xúc động.
Diệp Phi thở dài một tiếng khoan khoái. Hắn chậm rãi thọc hai bàn chân lấm lem bùn đất vào chậu nước gừng ấm áp. Hơi nóng tức thì chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu, xua tan đi cái lạnh buốt của gió bấc phương Bắc và cả sự bực dọc sau một đêm mất ngủ.
“Khà… Dễ chịu quá. Đúng là không gì bằng nước gừng ngâm chân vào buổi sáng.” Diệp Phi nhắm mắt lầm bầm, gương mặt phong sương giãn ra đầy thỏa mãn.
Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hai bàn chân của hắn vừa chạm vào đáy chậu gỗ, một luồng sóng xung kích vô hình mang theo quy luật Thái Sơ Bản Nguyên đã âm thầm lan tỏa ra khắp không gian. Hơi nước gừng bốc lên nghi ngút, dưới mắt của Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư và Càn Khôn Tử, không phải là hơi nước bình thường, mà là Huyền Hoàng Tiên Khí đậm đặc đến mức hóa thành rồng bay phượng múa, che kín cả bầu trời nông trang.
Càn Khôn Tử đứng ở góc sân, tay cầm chổi tre quét rác mà mắt cứ nhìn chằm chằm vào chậu nước rửa chân của Diệp Phi. Lão run rẩy truyền âm cho Mộc Vân Thư:
“Mộc tiên sinh! Ngài có thấy không? Nước gừng kia… chính là Thái Sơ Bản Nguyên Dịch trong truyền thuyết! Tiên Tôn ngâm chân một cái, liền dùng đạo vận của mình để tịnh hóa toàn bộ uế khí của đại địa! Thần thông này, thật sự là vượt qua mọi quy luật của thiên đạo!”
Mộc Vân Thư khẽ gật đầu, tay nâng cuốn sách rách lên, mắt rực sáng:
“Lão Càn, ngươi nói không sai. Sư phụ ngâm chân, bề ngoài là để thư giãn, nhưng thực chất là đang dùng cơ thể của mình để gột rửa long mạch cho cả Âu Lạc Thần Châu. Mỗi giọt nước gừng rớt ra ngoài, đều có thể hóa thành một đầm lầy tiên linh cấp độ hoàn mỹ. Chúng ta ngàn vạn lần không được làm phiền ngài.”
Trong khi thầy trò ở nông trang Tản Viên đang chìm đắm trong bầu không khí ấm áp và những màn “bổ não” kinh điển, thì tại một nơi cách đó vạn dặm, bầu trời Vực Ngoại lại đang rung chuyển dữ dội.
***
Vực Ngoại Ma Điện.
Xương sọ mục nát rơi rụng lả tả. Những bức tường đá đen kịt rạn nứt từng đường chằng chịt như mạng nhện. Ma khí tím đen vốn cuồn cuộn ngập trời giờ đây loãng đi trông thấy, để lộ ra khung cảnh hoang tàn, thê lương của thánh địa ma tộc.
Trên chiếc ngai xương sọ khổng lồ, Thần Vô Cực ngồi tàn tạ như một bức tượng đất nứt nẻ. Cánh tay trái của hắn bị đứt lìa tận gốc, vết thương không thể khép miệng mà liên tục rỉ ra những giọt ma huyết đen kịt, bốc khói khét lẹt. Con mắt dọc duy nhất giữa trán của hắn đã hoàn toàn mù lòa, chỉ còn là một hốc mắt sâu hoắm, rỉ máu ròng ròng xuống gò má tuấn mỹ nhưng tà dị.
Trước mặt hắn, một chiếc ma kính khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung.
Bên trong ma kính đang hiển thị một cảnh tượng khiến toàn bộ huyết quản của Thần Vô Cực như muốn nổ tung: Hư Không Ma Tế – vị đại năng hư không kiêu ngạo, kẻ từng thống trị hàng vạn dị hình – giờ đây đã biến thành một con chó con màu đen xì, mập mạp, đang vẫy đuôi rối rít, ngoan ngoãn ngậm một cành củi khô dâng lên dưới chân một lão nông phu mặc áo vải thô.
Lão nông phu kia còn vỗ đầu nó, tiện tay ném cho nó một mẩu khoai lang luộc dính đầy tro bếp. Mà con ma tế ngu ngốc kia lại ăn một cách ngon lành, vẻ mặt đầy vẻ vinh dự và sùng bái tột cùng.
“Phụt!”
Thần Vô Cực không kiềm chế nổi, há miệng phun ra một ngụm ma huyết đen kịt lên sàn điện. Ma huyết rơi xuống đất, lập tức ăn mòn đá cứng thành những cái hố sâu hoắm.
“Sỉ nhục! Đây là nỗi sỉ nhục vạn cổ!”
Thần Vô Cực gầm lên điên cuồng. Tiếng gầm của hắn chứa đựng ma lực cuồng bạo, chấn động đến mức làm nổ tung ba chiếc cột đá khổng lồ xung quanh. Hắn đứng bật dậy khỏi ngai xương, cơ thể ma tộc cao ba ngàn trượng run lên bần bật vì phẫn nộ tột cùng.
“Bản tổ sống qua ba kỷ nguyên! Thôn phệ vạn giới, xem chúng sinh như kiến cỏ! Vậy mà hôm nay… quân đội mười vạn tinh nghệ của bản tổ bị biến thành lũ nông dân đi nuôi lợn! Cánh tay của bản tổ bị chém đứt! Ngay cả Hư Không Ma Tế cũng biến thành một con chó con liếm giày cho hắn!”
Hắn điên rồi. Hắn thực sự đã mất sạch mọi lý trí.
Nỗi sợ hãi tột độ sau những lần bị Diệp Phi “vô tình” vả mặt giờ đây đã biến thành một sự căm hận điên cuồng, một ý chí hủy diệt không màng hậu quả. Hắn biết mình không thể thắng theo cách thông thường. Hắn biết kẻ vác cuốc kia là một tồn tại không thể lý giải. Nhưng lòng tự tôn của một Thủy Tổ Thiên Ma không cho phép hắn tiếp tục rụt cổ chịu nhục trong bóng tối.
“Ma tổ vĩ đại bảo trọng ma thân! Xin ngài bớt giận!”
Ma Tế già nua, chỉ còn lại nửa thân người, đang bò lết dưới sàn điện, khóc lóc thảm thiết, cố gắng ôm lấy chân Thần Vô Cực để khuyên ngăn:
“Người vác cuốc kia… ngài ấy là Thái Sơ Chi Chủ! Chúng ta không thể đối đầu trực diện với ngài ấy được! Xin Ma tổ hãy ẩn nhẫn, chờ đợi phong ấn kỷ nguyên suy yếu…”
“Cút!”
Thần Vô Cực vung chân đá mạnh. Một luồng ma khí cuồng bạo đánh bay Ma Tế già nua vào vách đá xa xôi, khiến lão phun máu xỉu nhân sự ngay tại chỗ.
“Bản tổ không cần ẩn nhẫn nữa! Hôm nay, bản tổ sẽ dùng toàn bộ tính mạng, toàn bộ ma nguyên của ba kỷ nguyên này để đánh một trận sinh tử! Bản tổ không tin, hắn có thể thật sự đứng ngoài vòng sinh tử!”
Thần Vô Cực gầm rú, đôi mắt đỏ ngầu còn lại rực cháy ngọn lửa điên cuồng. Hắn giơ bàn tay phải duy nhất lên, năm ngón tay sắc nhọn như đao trực tiếp cắm phập vào lồng ngực của chính mình.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng xương sườn gãy nát vang lên ghê rợn. Thần Vô Cực không hề biến sắc, hắn nghiến răng, điên cuồng lôi ra quả tim ma đang đập liên hồi của mình. Quả tim ma to lớn như một ngọn đồi nhỏ, tỏa ra luồng ánh sáng tím đen tà ác cực hạn, xung quanh quấn quýt hàng vạn khuôn mặt gào thét của các oan hồn vạn cổ.
“Hiến tế ma huyết! Đốt cháy bản mệnh! Vạn Ma Diệt Thế Ấn, mở ra cho bản tổ!”
Thần Vô Cực điên cuồng hét lớn. Hắn bóp nát quả tim ma của chính mình.
“Oành!”
Một luồng năng lượng tà ác, đen kịt như mực từ lồng ngực hắn phun trào ra ngoài, nhuộm đen toàn bộ bầu trời Vực Ngoại. Cơ thể ba ngàn trượng của Thần Vô Cực bắt đầu rạn nứt, ma huyết phun ra như mưa rào, nhưng khí thế của hắn lại tăng vọt lên một cách điên cuồng, vượt qua cả ranh giới của Chí Tôn thông thường, chạm đến một cảnh giới hủy diệt chưa từng có.
Chín phần mười ma nguyên bản mệnh của hắn đã bị đốt cháy hoàn toàn trong tích tắc.
Hắn hóa thân thành một ma ảnh khổng lồ vạn trượng, che lấp cả tinh không. Ma ảnh này mang theo sát niệm mạnh nhất, điên cuồng nhất của hắn, xé rách ranh giới không gian giữa Vực Ngoại và Âu Lạc Thần Châu, lao thẳng xuống phía Nam với tốc độ kinh hoàng.
Mục tiêu của hắn chỉ có một: San phẳng Tản Viên Thần Sơn! Hủy diệt ruộng dưa hấu, ruộng lúa và cả căn nhà tranh của Diệp Phi! Hắn muốn kéo kẻ vác cuốc kia đồng quy vu tận!
***
Cùng lúc đó, tại Phong Châu Thần Đô.
Điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đột ngột rung chuyển dữ dội. Bản đồ da thú cổ xưa đặt giữa điện thờ bỗng nhiên bốc cháy, ngọn lửa màu đỏ máu pha lẫn tím đen bùng lên dữ dội.
Hùng Vương đang đứng trước ngai vàng, sắc mặt tức thì biến thành trắng bệch như tờ giấy. Lồng ngực lão thắt lại, đan điền rạn nứt, ngụm máu tươi không kiềm chế được mà tràn ra khóe môi.
“Vương thượng!”
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng vác chiếc cuốc sắt rỉ sét đứng bên cạnh, vội vàng lao đến đỡ lấy Hùng Vương. Bản thân Bùi Hùng cũng đang run rẩy bần bật, hộ giáp bằng đồng cổ trên cánh tay rạn ra những vết nứt nhỏ dưới áp lực khủng khiếp đang đè xuống từ chín tầng mây.
“Trời đất… Đây là cái gì? Tại sao ma uy này lại khủng khiếp đến thế?” Bùi Hùng ngẩng đầu nhìn lên trời, giọng nói đầy vẻ kinh hoàng.
Bầu trời Âu Lạc Thần Châu vốn đang trong xanh, bỗng nhiên bị một luồng ánh sáng đỏ máu pha lẫn tím đen nhuộm đẫm. Không khí trở nên đặc quánh, bốc mùi hôi thối của xác chết và ma độc. Sông Hồng Hà dưới chân núi cuộn sóng dữ dội, nước sông hóa thành màu đỏ tươi như máu, chảy ngược dòng về phía thượng nguồn.
Hùng Vương run rẩy chỉ tay lên bầu trời, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng:
“Là Thủy Tổ Thiên Ma… Hắn điên rồi! Hắn đang hiến tế bản mệnh để giáng lâm sát niệm diệt thế! Đòn này… đòn này muốn hủy diệt cả Âu Lạc Thần Châu của chúng ta!”
“Cái gì?!” Bùi Hùng trợn tròn mắt.
Lực lượng này vượt qua mọi nhận thức của bọn họ. Ngay cả khi vương triều Âu Lạc có dốc toàn bộ mười vạn đại quân, kết hợp với tất cả các Lạc Tướng, Lạc Hầu và các đại trận cổ xưa, cũng không thể chống đỡ nổi một góc của ma ảnh vạn trượng đang lao xuống kia.
Đó là đòn cá chết lưới rách của một vị Chí Tôn Ma Đầu đã sống qua ba kỷ nguyên!
“Tiên Tôn… Chỉ có Tiên Tôn mới cứu được chúng ta!” Hùng Vương quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Tây – nơi có ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang bị ma khí bao vây – dập đầu liên tục, giọng nói khản đặc: “Xin Tiên Tôn từ bi ra tay cứu vớt chúng sinh Âu Lạc!”
Bùi Hùng cũng quỳ xuống bên cạnh, hai tay nắm chặt cán cuốc rỉ sét, trong lòng dâng trào một nỗi tuyệt vọng tột cùng nhưng cũng xen lẫn một niềm hy vọng cuối cùng đặt vào vị cao nhân ẩn thế trên đỉnh núi thiêng kia.
***
Lúc này, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, tại nông trang nhỏ bé của Diệp Phi.
Mặc kệ ngoài kia bầu trời đang cuộn xoáy huyết quang dị dạng, sấm sét tím đen đánh xuống đùng đoàng làm nứt toác cả những ngọn núi xung quanh, thì bên trong hàng rào tre của nông trang vẫn yên bình đến lạ lùng.
Hàng rào tre mỏng manh tỏa ra một luồng ánh sáng hoàng kim nhạt, nhẹ nhàng hóa giải toàn bộ ma uy cực hạn đang ép xuống từ trên không.
Diệp Phi vẫn đang ngồi thoải mái trên chiếc chõng tre, hai mắt nhắm nghiền, tận hưởng cảm giác nước gừng ấm áp lan tỏa qua các kẽ ngón chân.
Tô Thanh Dao đứng hầu bên cạnh, đôi mắt đẹp khẽ liếc nhìn ma ảnh vạn trượng đang gầm rú điên cuồng trên chín tầng mây ngoài kia, rồi lại nhìn vẻ mặt thản nhiên, thậm chí có chút buồn ngủ của Diệp Phi.
Nàng thầm nghĩ trong lòng: *“Sư phụ quả nhiên là Thái Sơ Chi Chủ, ngự trị trên vạn vật. Ma đầu diệt thế đang điên cuồng lao đến ngoài kia, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt cả một tinh cầu, vậy mà trong mắt Sư phụ, nó chẳng khác nào một con ruồi muỗi phiền phức. Ngài vẫn ung dung ngâm chân, phong thái này, thật sự là vĩ đại đến mức không thể dùng lời nào tả xiết!”*
Mộc Vân Thư và Càn Khôn Tử đứng quét sân gần đó, lén lút truyền âm cho nhau đầy phấn khích:

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Thần Vô Cực điên cuồng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Mộc tiên sinh, ngài nhìn xem! Tiên Tôn vẫn chưa ra tay! Ngài đang đợi cái gì?” Càn Khôn Tử râu tóc lấm lem đất cát, giọng run run vì phấn khích.
“Ngươi thì biết cái gì!” Mộc Vân Thư khinh bỉ liếc Càn Khôn Tử một cái, truyền âm đáp lại: “Sư phụ đang dùng ‘Tĩnh’ chế ‘Động’. Ngài đang dùng chậu nước gừng kia để khóa chặt khí cơ của Thủy Tổ Thiên Ma. Ngươi nhìn hơi nước bốc lên kia xem, đó chính là Thái Sơ Vạn Cổ Trận đang âm thầm hoạt động. Chỉ cần ma đầu kia bước vào phạm vi công kích, Sư phụ chỉ cần khẽ động ngón chân, hắn liền tan thành mây khói!”
“Hóa ra là thế! Tiên Tôn vĩ đại! Trí tuệ của ngài thật sự là sâu không thấy đáy!” Càn Khôn Tử dập đầu bái phục trong lòng, tay cầm chổi tre quét sân càng thêm hăng hái, tạo ra những tàn ảnh không gian vỡ vụn xung quanh ruộng lúa.
Trên bầu trời, ma ảnh vạn trượng của Thần Vô Cực đã áp sát đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Hắn nhìn xuống dưới, thấy Diệp Phi vẫn đang ngồi ngâm chân một cách thản nhiên, hoàn toàn không thèm ngẩng đầu nhìn hắn lấy một cái. Sự khinh bỉ tột cùng này như một mồi lửa dội vào thùng dầu, khiến sự điên cuồng của Thần Vô Cực đạt đến đỉnh điểm.
“Thái Sơ Chi Chủ! Ngươi dám coi thường bản tổ đến thế sao?!”
Thần Vô Cực gầm lên đau đớn và phẫn nộ. Hắn vung bàn tay ma khổng lồ lên, ngưng tụ toàn bộ chín phần mười ma nguyên bản mệnh đã đốt cháy thành một quả ấn khổng lồ màu đỏ máu, to lớn như một lục địa nhỏ, giáng thẳng xuống nông trang của Diệp Phi.
“Vạn Ma Diệt Thế Ấn! Chết đi cho bản tổ!”
Quả ấn khổng lồ mang theo lực lượng hủy diệt quy luật, xé rách không gian, tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa, áp sát đỉnh núi trong tích tắc.
Dưới sân nông trang, Diệp Phi bỗng nhiên rùng mình một cái.
Hắn mở mắt ra, nhìn lên trời, chân mày lập tức nhíu chặt lại. Hắn thấy bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại một cách quái dị, mây đen đỏ lòm cuộn xoáy đầy bụi đất, gió bấc thổi vù vù làm cát bụi bay mù mịt vào sân, thậm chí còn suýt nữa bay vào nồi canh khoai tây hầm xương heo đang sôi sùng sục trong bếp.
Quan trọng hơn hết, luồng gió lạnh buốt kia thổi qua sườn núi, tạt thẳng vào chân hắn, khiến chậu nước rửa chân vốn đang ấm áp dễ chịu bỗng nhiên nguội đi nhanh chóng.
Diệp Phi nổi trận lôi đình. Hắn bực mình lầm bầm chửi rủa:
“Cái thời tiết dở hơi cám hấp này! Sáng sớm ngày ra gió thổi lạnh hết cả chân! Đã thế bụi đất còn bay đầy sân thế này thì làm sao mà ăn sáng! Phiền phức thật sự!”
Nói rồi, hắn cúi người, hai tay bưng lấy chậu nước rửa chân bằng gỗ chứa đầy nước gừng và ngải cứu đã nguội, đứng bật dậy khỏi chõng tre.
Hắn sải bước thật nhanh ra sát hàng rào tre của nông trang.
Dưới con mắt kinh hoàng của Thần Vô Cực trên trời, và sự sùng bái tột cùng của đám đồ đệ dưới đất… Diệp Phi thẳng tay hắt mạnh chậu nước rửa chân ấm ra sườn núi phía Tây Nam để đuổi bớt cái không khí lạnh lẽo và tà khí bụi bặm đi theo phong tục dân gian ở quê hắn.
“Hắt xì! Đi chỗ khác chơi cho rảnh nợ!” Diệp Phi hét lớn một tiếng đầy cáu kỉnh.
“Oành!”
Dòng nước rửa chân tầm thường chứa gừng, muối hạt và ngải cứu khi vừa ra khỏi phạm vi hàng rào tre của nông trang, lập tức phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa vượt qua mọi quy luật vật lý.
Thái Sơ Bản Nguyên Lực khổng lồ tích tụ trong chậu nước lập tức được giải phóng hoàn toàn.
Dòng nước rửa chân hóa thành một dải ngân hà hoàng kim rực rỡ, rộng hàng vạn dặm, mang theo hơi nóng vạn cổ và đạo vận tịnh hóa chí cao vô thượng, quét thẳng lên bầu trời Tản Viên Thần Sơn.
Dải ngân hà hoàng kim đi qua đến đâu, không gian nứt vỡ đến đó, nhưng kỳ lạ là nó không hề làm tổn hại đến một ngọn cỏ, một thân cây của Âu Lạc Thần Châu. Nó chỉ nhắm thẳng vào ma khí tà ác của Thiên Ma.
“Xèo… xèo… xèo!”
Tiếng tịnh hóa vang lên như tiếng mỡ hành gặp chảo nóng.
Quả ấn khổng lồ *Vạn Ma Diệt Thế Ấn* – đòn chí mạng chứa đựng chín phần mười ma nguyên bản mệnh của Thủy Tổ Thiên Ma – khi vừa chạm vào dải ngân hà nước rửa chân hoàng kim kia, lập tức vỡ vụn ra như bong bóng xà phòng trước gió, không để lại một chút dấu vết nào.
“Cái… Cái gì?!”
Thần Vô Cực trợn tròn con mắt duy nhất còn lại, toàn thân cứng đờ giữa không trung.
Hắn không thể tin vào mắt mình. Đòn tấn công mạnh nhất, điên cuồng nhất, đánh đổi bằng cả tính mạng và tu vi ba kỷ nguyên của hắn… lại bị hóa giải một cách dễ dàng, thậm chí là lố bịch đến mức này!
Đó chỉ là một chậu nước rửa chân! Một chậu nước rửa chân dính đầy đất cát và bốc mùi gừng ngải cứu của một lão nông phu!
Dải ngân hà hoàng kim sau khi nghiền nát quả ma ấn, tiếp tục cuốn trôi lên phía trên, bao trùm lấy ma ảnh vạn trượng của Thần Vô Cực.
“Không! Bản tổ không cam lòng! Bản tổ là Thủy Tổ Thiên Ma! Sao có thể chết dưới một chậu nước rửa chân…”
Thần Vô Cực gào lên thảm thiết, tiếng gào chứa đựng sự kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng. Thế nhưng, quy luật Thái Sơ Bản Nguyên chứa trong dòng nước rửa chân kia không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để giải thích hay dùng kịch bản cũ.
Hơi nóng của gừng và muối hạt lập tức thiêu rụi ma thể của hắn. Ngải cứu tịnh hóa hoàn toàn ma niệm vạn cổ của hắn.
Trong tích tắc, ma ảnh vạn trượng của Thần Vô Cực triệt để tan biến thành tro bụi, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian, khỏi ký ức của vạn giới, như thể hắn chưa từng tồn tại trên đời này.
Thủy Tổ Thiên Ma thống trị ba kỷ nguyên, kẻ xem Tam Thiên Thế Giới như bàn cờ… cuối cùng lại nhận một cái kết không thể nào “nhạt nhẽo” và “bốc mùi” hơn: Bị tịnh hóa hoàn toàn bởi một chậu nước rửa chân ấm của Diệp Phi.
***
“Ầm!”
Một tiếng sấm rền vang lên, nhưng không phải là sấm sét ma đạo, mà là tiếng sấm của thiên đạo Âu Lạc Thần Châu đang reo mừng chiến thắng.
Bầu trời màu đỏ máu pha lẫn tím đen lập tức biến mất, nhường chỗ cho bầu trời trong xanh, nắng ấm rực rỡ chiếu rọi khắp nơi. Linh khí hoàng kim từ dải ngân hà nước rửa chân rơi rụng xuống ruộng lúa nếp hạt cau và sườn núi như một cơn mưa xuân ấm áp, khiến vạn vật đâm chồi nảy lộc, linh mạch Âu Lạc Thần Châu càng thêm vững chắc như bàn thạch.
Dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn, Hùng Vương và Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang quỳ lạy, bỗng nhiên cảm thấy áp lực hủy diệt biến mất không một dấu vết. Khí tức ấm áp tràn ngập cơ thể, chữa lành hoàn toàn vết thương đan điền của Hùng Vương và những vết rạn nứt trên hộ giáp của Bùi Hùng.
Hùng Vương ngơ ngác nhìn bầu trời quang đãng, rồi lại nhìn xuống dòng sông Hồng Hà đã trở lại dòng chảy trong xanh bình thường, lẩm bẩm trong sự chấn động tột cùng:
“Biến… Biến mất rồi? Sát niệm diệt thế của Thủy Tổ Thiên Ma… bị tiêu diệt rồi sao?”
Bùi Hùng run rẩy chỉ tay lên đỉnh núi Tản Viên, giọng nói rưng r rưng nước mắt vì sùng bái:
“Vương thượng! Ngài nhìn xem! Đạo ánh sáng hoàng kim kia… chính là xuất phát từ nông trang của Tiên Tôn! Tiên Tôn ra tay rồi! Ngài chỉ cần dùng một luồng ‘Thái Sơ Thần Thủy’ hắt ra ngoài, liền tịnh hóa hoàn toàn Thủy Tổ Thiên Ma! Thần thông này, thật sự là vĩ đại vạn cổ!”
“Tiên Tôn từ bi! Tiên Tôn vĩ đại!” Hùng Vương quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa về phía Tản Viên Thần Sơn, nước mắt chảy ròng ròng vì cảm động trước sự bảo hộ vĩ đại của Diệp Phi dành cho Âu Lạc Thần Châu.
Tại sân nông trang trên đỉnh núi.
Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng chết trân tại chỗ, mặt cắt không còn một giọt máu vì kinh hoàng và sùng bái tột cùng trước cảnh tượng vừa diễn ra.
Họ vừa chứng kiến cái gì?
Sư phụ của họ… chỉ vì thấy trời lạnh chân, liền bưng chậu nước rửa chân hắt một phát, trực tiếp thổi bay Thủy Tổ Thiên Ma – kẻ mạnh nhất Vực Ngoại – hóa thành tro bụi!
“Bùm!”
Càn Khôn Tử là người đầu tiên chịu không nổi áp lực tinh thần này. Lão quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu mạnh đến mức trán đỏ ửng lên, khóc lóc thảm thiết vì sùng bái:
“Tiên Tôn vĩ đại! Thần thông của ngài thật sự là vượt qua mọi nhận thức của vãn bối! Dùng nước rửa chân tịnh hóa Thủy Tổ Thiên Ma, đây mới là cảnh giới ‘Phản Phác Quy Chân’ tối cao! Vãn bối nguyện đời đời kiếp kiếp làm tạp dịch xách nước rửa chân cho ngài!”
Hắc Bạo cũng quỳ sụp xuống bên cạnh, thân thể cứng như đồng đúc run lên bần bật, giọng nói nghẹn ngào:
“Ông chủ vĩ đại! Con Giao Long nhỏ bé này triệt để quy phục ngài! Từ nay về sau, ai dám cản đường ngài đi ngâm chân, con liền nhai đầu kẻ đó!”
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, hai tay ôm lấy ngực, cảm động không thôi:
“Sư phụ thật từ bi… Ngài không muốn dùng đến Hỗn Độn Thần Cuốc hay Thái Sơ Thần Rìu vì sợ làm tổn hại đến hoa cỏ trên núi, nên mới dùng chậu nước rửa chân tầm thường để tịnh hóa ma đầu. Lòng từ bi và trí tuệ của ngài, đồ nhi nguyện suốt đời học tập!”
Mộc Vân Thư lặng lẽ nâng cuốn sách rách lên, tay run rẩy viết vào trang sách đang rực sáng hoa văn Thái Sơ Bản Nguyên: *“Kỷ nguyên thứ ba, Thủy Tổ Thiên Ma giáng lâm sát niệm diệt thế. Tiên Tôn Diệp Phi đang ngâm chân, thấy gió lạnh thổi qua, liền bưng chậu nước rửa chân hắt ra ngoài sườn núi. Nước rửa chân hóa thành dải ngân hà hoàng kim, tịnh hóa hoàn toàn ma đầu thành tro bụi. Đây chính là ‘Nước Rửa Chân Chi Đạo’ tối cao…”*
Diệp Phi bưng chậu gỗ không, vừa quay đầu lại liền thấy đám đồ đệ và tạp dịch lại quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới đất, gương mặt hắn lập tức xám ngoét lại vì bất lực.
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, chỉ thẳng mặt Càn Khôn Tử và đám người, mắng xối xả bằng giọng điệu cực kỳ cáu kỉnh:
“Này! Cái lũ thần kinh chập mạch kia! Ta chỉ hắt cái chậu nước rửa chân nguội ra sân cho đỡ bụi sườn núi, cho đỡ lạnh chân thôi mà các ngươi cũng quỳ lạy khóc lóc được là thế nào hả? Đúng là một lũ rỗi hơi, đầu óc có vấn đề hết cả rồi! Có biết ta phải tốn bao nhiêu công sức mới đun được ấm nước gừng đó không? Lại còn làm bẩn hết cả sân đất nện mà ta vừa quét sạch nữa! Mau đứng dậy dọn dẹp chuồng gà cho ta! Lần sau còn dám quỳ lạy lảm nhảm phá hoại cảnh quan nông trang, ta xích cổ tất cả lại ngoài cổng rào ngủ cùng Đại Hắc nghe chưa!”
Nói rồi, Diệp Phi hừ một tiếng đầy khinh bỉ, vác cuốc đi thẳng ra ruộng lúa nếp hạt cau, vừa đi vừa cằn nhằn về đám người “chập mạch” ở nhà.
Đám đồ đệ và tạp dịch phía sau vẫn quỳ rạp dưới đất, rơm rớm nước mắt nhìn theo bóng lưng vĩ đại của Diệp Phi, trong lòng dâng trào một sự sùng bái và kính ngưỡng tối cao vô hạn. Họ biết, Tiên Tôn mắng mỏ thực chất là đang dạy họ cách ẩn nhẫn, cách sống bình dị để thấu hiểu chân lý vĩ đại của phàm nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8