Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 81: Liên minh Âu Lạc sụp đổ
“Rút lui! Mau rút lui về phía Nam! Trận pháp đồng thau vỡ rồi!”
Tiếng gào thét khản đặc, lẫn lộn giữa tiếng sấm sét đen kịt và tiếng xương cốt vỡ vụn, vang vọng khắp vùng biên cảnh phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu.
Bão tuyết màu tím đen cuồng bạo quét qua như muốn nuốt chửng cả đất trời. Những bông tuyết ở đây không mang sắc trắng tinh khôi của tự nhiên, mà rực lên một màu tím yêu dị, sắc nhọn và lạnh lẽo như những lưỡi đao ma khí, điên cuồng cắt rách da thịt của hàng vạn tu sĩ nhân tộc đang cố gắng phòng ngự trong tuyệt vọng. Bầu trời phương Bắc như một bức tranh mực tàu bị xé rách, để lộ ra những khe nứt không gian phóng ra vô số luồng ma sương hôi thối.
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đứng giữa trận bão tuyết, chiếc hộ giáp bằng đồng cổ trên cánh tay – vốn là biểu tượng cho sức mạnh đúc xương đồng da sắt của Chúc Đồng Cảnh – nay đã rạn nứt chằng chịt như mạng nhện. Máu tươi đỏ thẫm phun ra từ khóe môi hắn, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết tím dưới chân. Bên cạnh hắn, các tu sĩ của Thiên Thần Điện và các Lạc Tướng khác đang gục ngã hàng loạt, cơ thể bị ma khí ăn mòn đến mức chỉ còn lại những bộ xương khô xám xịt.
Liên minh Âu Lạc, vốn dĩ là niềm tự hào của vương triều, nay hoàn toàn sụp đổ trước sức mạnh áp đảo của quân Thiên Ma phương Bắc.
Lần này, đại quân Thiên Ma mạnh một cách phi lý. Thủy Tổ Thần Vô Cực dù không trực tiếp xuất hiện vì đang phải dưỡng thương sau khi bị Diệp Phi dùng cuốc bổ đứt một cánh tay và mù một mắt, nhưng sự thù hận tột cùng đã khiến hắn điên cuồng hiến tế ma nguyên cấm kỵ của bản thân. Hắn ban phát tà lực vạn cổ cho các Ma tướng dưới quyền, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc không biết mỏi mệt. Những bức tường thành bằng đồng thau khổng lồ, được khắc họa trận đồ Đông Sơn vững chãi của liên minh, nay bị ma sương gặm nhấm đến mức tan chảy như sáp gặp lửa.
Bùi Hùng quỳ một chân xuống đất tuyết đóng băng tím ngắt, chiếc cuốc sắt rỉ sét – thứ pháp bảo ngộ đạo mà hắn mang theo bên mình – cắm chặt xuống đất để giữ cho thân hình không bị gió bão thổi bay. Hắn cười khổ một tiếng, trong đầu bỗng nhiên vang vọng lại lời khuyên bình dị, mộc mạc của Tiên Tôn Diệp Phi trên đỉnh Tản Viên: *”Về nhà trồng rau nuôi gà đi, bớt quản chuyện bao đồng.”*
“Tiên Tôn… hóa ra ngài đã sớm nhìn thấu thiên cơ…” Bùi Hùng lẩm bẩm đầy hối hận, nước mắt hòa lẫn với máu tươi chảy dài trên gương mặt cương nghị lấm lem bùn đất.
Hắn rốt cuộc đã hiểu ra. Lời khuyên của Tiên Tôn không phải là sự hèn nhát, mà là lòng từ bi vĩ đại muốn bảo toàn huyết mạch cho nhân tộc. Việc liên minh Âu Lạc cố chấp lập trận chiến đấu, ngoan cố dùng bạo lực để đối đầu với ma đạo, chính là đang đi ngược lại với ý trời, tự rước lấy quả báo thảm khốc.
“Lạc Hầu! Chúng ta không trụ được nữa! Trưởng lão Thiên Thần Điện đã bị ma tướng chém làm hai nửa rồi!” Một phó tướng mặt cắt không còn một giọt máu, hớt hải chạy đến quỳ sụp dưới chân Bùi Hùng, giọng nói run rẩy tột độ.
Bùi Hùng gạt phăng vệt máu trên khóe môi, ánh mắt lộ ra vẻ quyết tuyệt chưa từng có. Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường:
“Tất cả nghe lệnh! Không được liều mạng nữa! Kết trận phòng ngự, mở một đường máu rút chạy về phía Nam! Chúng ta rút về Tản Viên Thần Sơn! Chỉ có nơi đó… chỉ có Tiên Tôn mới có thể bảo hộ cho nhân tộc chúng ta vượt qua kiếp nạn này!”
Trong khi biên cảnh phương Bắc đang chìm trong máu và lửa, thì tại đỉnh Tản Viên Thần Sơn, không khí lại hoàn toàn đối lập.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây bằng những dải mây màu hồng cam rực rỡ và ấm áp. Gió bấc căm căm từ phương Bắc thổi xuống, nhưng ngay khi chạm vào ranh giới vô hình của nông trang, nó lập tức dịu đi, biến thành một làn gió xuân nhẹ nhàng mơn trớn những luống hành hoa xanh mướt và những rặng cọ cổ thụ đang xào xạc lá.
Trước cổng rào tre đơn sơ của nông trang, một bóng người gầy gò, rách rưới đang run rẩy quỳ rạp dưới đất cát.
Đó là “A Lạc”. Dưới lớp vỏ bọc của một thiếu niên tán tu gầy yếu, mặt mũi lấm lem bùn đất, mặc bộ y phục vải thô tơi tả như vừa thoát khỏi miệng cọp của cuộc chiến phương Bắc, thực chất lại là Hỗn Độn Ma Tử – quân bài ngầm tinh vi nhất của Thủy Tổ Thần Vô Cực. Hắn ôm chặt trong lồng ngực một chiếc hộp gỗ mục nát, bám đầy rêu phong cổ xưa. Bên trong chiếc hộp đó, ẩn giấu hạt giống “Hỗn Độn Ma Tử” – thứ tà vật chứa đựng kịch độc hủy diệt đạo cơ, có thể ăn mòn cả nguyên thần của một vị Tiên Đế nếu vô tình chạm vào.
A Lạc cúi gằm mặt xuống đất, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy của hắn lại lóe lên những tia sáng tà dị và đắc ý tột cùng. Hắn thầm nghĩ trong lòng: *”Hừ, lũ phàm nhân ngu xuẩn ở phương Nam thật dễ gạt. Thủy Tổ đã dùng đại trận che giấu ma khí tối cao để rèn luyện cho ta thân xác phàm nhân này. Chỉ cần ta lọt được vào cái nông trang thần bí này, dâng hạt giống lên cho kẻ vác cuốc kia, nhiệm vụ hủy hoại đạo căn của hắn sẽ hoàn thành một cách hoàn mỹ!”*
Hắn khẽ hé mắt, lén lút quan sát xung quanh.
Cách đó không xa, Càn Khôn Tử đang thong thả cầm chiếc chổi tre cũ kỹ quét dọn những chiếc lá cọ khô rụng trên sân. Lão già râu tóc bạc phơ này chỉ liếc nhìn A Lạc bằng nửa con mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt khinh bỉ nhạt nhẽo, động tác quét sân vẫn nhịp nhàng như đang múa kiếm. Ở góc sân bên kia, Hắc Bạo đang khom lưng dọn dẹp chuồng gà của Tiểu Hồng cũng khịt mũi một cái thật mạnh, tiếng khịt mũi vang lên như tiếng sấm trầm bên tai A Lạc, khiến tim hắn nảy lên một nhịp đầy bất an.
Nhưng điều khiến A Lạc cảm thấy da đầu tê dại nhất, chính là bóng đen đang nằm bò dưới gốc cây cọ cổ thụ ngay cạnh cổng rào tre.
Đó là con chó đen Đại Hắc. Lúc này, nó đang lười biếng gặm một khúc xương heo thừa bốc khói nghi ngút từ nồi canh của Diệp Phi tối qua. Cảm nhận được ánh mắt của A Lạc, Đại Hắc bỗng nhiên ngừng gặm xương. Nó hé mở đôi mắt lờ đờ, sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, lười biếng quét qua người thiếu niên rách rưới kia một cái.
*Ầm!*
Một luồng uy áp Hỗn Độn vô hình, nặng nề và cổ xưa như cả một tinh hà sụp đổ, đột ngột nện thẳng vào thần hồn của A Lạc. Hắn cảm giác như toàn bộ ma cốt, ma hồn ẩn giấu sâu trong cơ thể mình sắp sửa bị cái nhìn của con chó đen kia nghiền nát thành tro bụi.
Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển!
Đầu óc A Lạc trống rỗng, toàn thân run rẩy như cầy sấy, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm thấm đẫm tấm lưng áo rách rưới. Hắn không thể tin nổi, một thực thể canh giữ cửa Hỗn Độn trong truyền thuyết vạn cổ, tại sao lại có thể ngoan ngoãn nằm ở đây… gặm xương thừa và canh cổng cho một nông trang phàm trần?!
Đại Hắc khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, dùng thần niệm truyền âm thẳng vào đầu A Lạc với giọng điệu ngán ngẩm cực hạn: *”Lại một đống phân bón tự động tìm tới cửa. Nhìn ngứa mắt thật đấy, nhưng chủ nhân chưa lên tiếng, ta cũng lười động thủ làm bẩn sân nhà. Liệu thần hồn của ngươi mà cư xử cho đúng mực, nếu không bổn tọa sẽ nhai đầu ngươi làm bữa phụ.”*
Nói rồi, Đại Hắc lại tiếp tục cúi đầu gặm khúc xương của mình, bỏ mặc A Lạc đang quỳ ngoài cổng với gương mặt trắng bệch, không còn một giọt máu.
Đúng lúc này, tiếng bước chân bình thản, dậm đều trên đất cát vang lên từ phía vườn rau.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, lững thững đi vào sân. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một buổi chiều cuốc đất gieo hạt, ống quần vải thô xắn cao đến đầu gối bám đầy bùn đất đen nhèm, tay kia cầm chiếc quạt nan rách nát khẽ phẩy phẩy xua đuổi mấy con ruồi muỗi vo ve xung quanh.
Vừa bước vào sân, Diệp Phi đã nhìn thấy một thiếu niên rách rưới, gầy gò đến mức trơ xương đang quỳ run rẩy ngoài cổng rào tre. Lòng trắc ẩn của một lão nông phu chất phác bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn thầm nghĩ: *Tội nghiệp chưa, chắc lại là một đứa trẻ tị nạn chiến tranh từ phương Bắc chạy xuống đây lánh nạn rồi. Cái lũ ma tu phương Bắc đúng là không bằng cầm thú, đánh nhau thì cứ đánh đi, sao lại để một đứa nhỏ đói rách đến nông nông nỗi này cơ chứ.*
Diệp Phi thở dài một tiếng, khoát tay nói với Càn Khôn Tử đang quét sân:
“Lão râu bạc ơi, mở cổng cho nhóc con kia vào đi. Nhìn nó tội nghiệp quá, chắc đói lả người từ mấy ngày nay rồi. Thời tiết dạo này lạnh giá thế này, cứ để nó quỳ ngoài kia thì chết cóng mất.”
Càn Khôn Tử nghe vậy, lập tức dừng chổi, cúi đầu cung kính: “Vâng, thưa ông chủ.”
Thế nhưng, sâu trong thâm tâm của cựu Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa lại đang gào thét đầy sùng bái: *Tiên Tôn quả nhiên từ bi vĩ đại, đức độ bao dung vạn giới! Ngài ấy chắc chắn đã nhìn thấu thân phận Hỗn Độn Ma Tử của tên tiểu tử này từ vạn dặm, nhưng vẫn muốn dùng đại thần thông để cảm hóa hắn, đưa hắn vào nông trang để tịnh hóa ma tính. Ta phải phối hợp cho thật tốt, không được làm hỏng bố cục của Tiên Tôn!*
Càn Khôn Tử bước ra, mở cánh cổng rào tre đơn sơ. A Lạc run rẩy đứng dậy, cố gắng giữ cho đầu gối không bị khuỵu xuống, bước từng bước khó khăn vào trong khoảng sân đất nện. Hắn thầm nghĩ trong lòng đầy đắc ý: *”Hừ, kẻ vác cuốc này quả nhiên là một tên phàm nhân vô tri, chỉ cần ta tiến lại gần…”*
Thế nhưng, ngay khi bước chân đầu tiên của hắn vừa chạm vào mặt sân đất nện của nông trang…
*Oanh!*
Một luồng Huyền Hoàng Chi Khí đậm đặc, tinh khiết đến mức gần như hóa thành thể lỏng, đột ngột từ sâu dưới lòng đất phun trào lên, quấn chặt lấy hai chân của A Lạc. Hắn kinh hoàng nhận ra, mỗi một hạt cát, hạt đất trong khoảng sân này không phải là đất thường, mà là Huyền Hoàng Đại Địa Bản Nguyên! Áp lực khổng lồ nặng nề như hàng vạn tòa thần sơn đổ ập xuống, khiến toàn bộ ma lực ẩn giấu sâu trong đan điền của hắn lập tức bị đóng băng, không thể vận chuyển nổi một tia. Hắn như một con kiến hôi đang đi trên lưng của một vị thần sáng thế vĩ đại, mỗi bước đi đều phải trả giá bằng sự rạn nứt của ma cốt.
Đúng lúc đó, Càn Khôn Tử thản nhiên vung chiếc chổi tre cũ kỹ đi ngang qua để quét dọn đống lá khô ngay cạnh chân A Lạc.
“Xoạt!”
Luồng gió chổi tầm thường lướt qua đỉnh đầu A Lạc. Thế nhưng, dưới góc nhìn của một ma tu, luồng gió ấy lại hóa thành một đường kiếm ý tịnh hóa vạn cổ, xé rách không gian, mang theo Thái Sơ Bản Nguyên lực vô thượng quét qua thần hồn của hắn!
*Phốc!*
Toàn bộ ma niệm phòng ngự, những cấm chế tà ác ẩn giấu sâu trong thần hồn của A Lạc bị nhát chổi ấy quét sạch sành sanh không còn một mảnh vụn. Hắn thổ ra một ngụm máu đen kịt, lảo đảo suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất, thần sắc hoảng loạn tột độ.
Chưa dừng lại ở đó, Hắc Bạo vác một chiếc rổ tre chứa đầy những mảnh đồng nát đi tới. Hắn liếc nhìn thiếu niên rách rưới bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi tùy tiện ném một mảnh vỡ màu đồng nát – thực chất là mảnh vỡ của cỗ xe đồng hoàng cấp chứa đựng quy luật sấm sét cổ xưa – vào chiếc rổ bên cạnh chân A Lạc.
*Keng!*
Tiếng động kim loại va chạm tầm thường vang lên, nhưng trong tai A Lạc, nó lại hóa thành tiếng sấm sét diệt thế rống giận giữa chín tầng mây! Sóng âm hoàng kim bùng nổ trong khoảng cách gần, trực tiếp đánh nát một phần ba ma lực tích lũy ngàn năm của hắn, khiến đan điền của hắn rạn nứt dữ dội như một chiếc bình gốm sắp vỡ.
A Lạc hoảng sợ đến mức da đầu tê dại, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Những kẻ làm vườn, dọn dẹp ở cái nông trang này rốt cuộc là những quái vật phương nào cơ chứ?! Một lão già quét sân bằng chổi tre, một gã dọn chuồng gà vác đống đồng nát… tất cả đều sở hữu uy năng có thể dễ dàng nghiền nát một vị Chí Tôn phương Bắc trong một nốt nhạc! Hắn vốn tưởng mình là kẻ đi săn, nay mới nhận ra mình tự dẫn xác vào hang cọp!
Diệp Phi thấy thiếu niên vừa bước vào sân đã thổ huyết đen kịt, sắc mặt tái mét như người sắp chết, liền vội vàng đặt chiếc cuốc rỉ sét xuống cạnh hiên nhà. Hắn bước tới, đỡ A Lạc ngồi xuống chiếc chõng tre đơn sơ dưới bóng cây cọ cổ thụ, rồi ân cần rót một bát nước vối ấm từ chiếc ấm sành bốc khói nghi ngút đưa cho hắn:
“Kìa tiểu tử, uống chút nước đi. Chạy nạn đường xa mệt mỏi, lại bị cảm lạnh rồi đúng không? Sức khỏe yếu thế này mà cũng đòi đi bộ vượt núi Tản Viên, thật là liều lĩnh quá đi mất. Để ta bảo Dao nhi vào bếp nấu cho bát cháo nóng mà húp cho ấm người.”
A Lạc run rẩy nhận lấy bát nước vối bằng cả hai tay, trong lòng tràn ngập sự sợ hãi và hoang mang tột độ. Hắn biết mình không thể chần chừ thêm nữa, nếu cứ tiếp tục ở lại cái sân này, luồng uy áp vô hình từ con chó đen và đống đồng nát kia sẽ dìm chết hắn mất. Hắn phải ra tay ngay lập tức!
Hắn quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Phi, hai tay dâng lên chiếc hộp gỗ mục nát, giọng nói run bắn lên vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng diễn cho tròn vai:
“Tiền bối… vãn bối trên đường lánh nạn có nhặt được một hạt giống kỳ lạ này ở sườn núi phía Bắc. Nghe những người tu tiên nói đây là kỳ hoa dị thảo quý hiếm từ thời khai thiên lập địa, chứa đựng đạo vận vô song. Vãn bối là phàm nhân không dám giữ riêng, xin dâng tặng cho ông chủ để tỏ lòng biết ơn cứu mạng!”
Diệp Phi tò mò đón lấy chiếc hộp gỗ mục nát từ tay thiếu niên, thong thả mở nắp hộp ra nhìn vào bên trong.
Dưới mắt Diệp Phi, bên trong chiếc hộp chỉ là một hạt giống màu đen xám, xù xì, bám đầy những vệt mốc meo xám xịt và tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu như mùi khoai tây bị thối rữa lâu ngày trong góc tối.
Hắn nhướng mày, lẩm bẩm đầy thất vọng: “Chậc, hạt giống gì mà mốc meo, thối hoắc thế này? Nhìn chẳng khác nào hạt hướng dương bị hỏng để quên trong góc tủ ba năm ấy. Nhóc con ơi, hạt này bị hỏng hoàn toàn rồi, mốc thế này thì trồng thế nào được nữa mà kỳ hoa dị thảo cái nỗi gì. Chắc ngươi bị mấy tên lừa đảo trên đường chạy nạn dắt mũi rồi.”
A Lạc cúi gằm đầu xuống đất, trong lòng gầm thét điên cuồng đầy tà ác: *”Chạm vào đi! Mau dùng tay không chạm vào nó đi! Chỉ cần da thịt ngươi tiếp xúc với Hỗn Độn Ma Độc, đạo căn và nguyên thần của ngươi sẽ bị thối rữa hoàn toàn, vĩnh viễn không thể siêu sinh!”*
Thế nhưng, Diệp Phi đâu có ngu mà dùng đôi bàn tay sạch sẽ của mình để cầm một thứ mốc meo, bẩn thỉu và bốc mùi hôi thối như vậy. Hắn nhíu mày, tiện tay cầm chiếc quạt nan rách nát trên tay gạt nhẹ hạt giống ra khỏi chiếc hộp, rồi hất một phát thật mạnh về phía góc sân.
*Vút!*
Hạt giống tà ác bay thành một đường parabol hoàn mỹ trên không trung, rơi tọt vào đống tro bếp trộn lẫn phân gà của Tiểu Hồng ngay cạnh luống hành hoa mới xới.
“Thôi thì, có lòng mang đến thì ta cứ vứt đại vào đống tro bếp xem nó có nảy mầm nổi không. Đất ở đây tốt, lại có phân gà bón sẵn, biết đâu cái hạt hướng dương mốc này lại mọc ra cái cây gì đó hay ho che bóng mát cho sân nhà.” Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy thản nhiên.
Nhưng ngay khi hạt giống tà ác vừa chạm vào đống tro bếp…
*Ầm!*
Một luồng Thái Sơ Bản Nguyên lực ấm áp, khổng lồ từ đống tro bếp (thực chất là tro tàn của Hỗn Độn Thần Mộc do Diệp Phi đốt lò sưởi ấm) kết hợp với linh khí chí cao từ phân gà của Tiểu Hồng (Thái Sơ Thần Phượng) đột ngột bùng nổ!
Luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ như vầng thái dương thu nhỏ quấn chặt lấy hạt giống tà ác. Chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, mọi Hỗn Độn Ma Độc đen kịt, mọi oán niệm tà ác tích tụ qua ba kỷ nguyên bên trong hạt giống đều bị tịnh hóa hoàn toàn không còn một vệt nhỏ. Vết mốc meo xám xịt biến mất, thay vào đó là một hạt sen vàng óng ánh, phát ra những tiếng gõ đại đạo trong trẻo như tiếng chuông chùa, tỏa ra hương thơm thanh khiết ngào ngạt khắp cả nông trang.
Sự tịnh hóa cực nhanh này đã tạo ra một luồng phản phệ kinh thiên dội ngược thẳng vào cơ thể của kẻ hạ độc – chính là A Lạc.
*A!*
A Lạc hét lên một tiếng đau đớn thấu xương tủy, toàn bộ kinh mạch ma công tà ác, ma cốt và ma huyết trong người hắn bị luồng phản phệ ấy xé rách, vỡ vụn hoàn toàn như những mảnh kính vỡ. Hắn tưởng mình sắp chết, tưởng mình sẽ bị luồng lực lượng hoàng kim kia nghiền nát thành tro bụi.
Thế nhưng, ngay sau đó, một luồng sinh mệnh lực thuần khiết, dịu nhẹ và ấm áp từ đống tro bếp lại tràn vào cơ thể hắn. Luồng khí tức ấy đi đến đâu, những vết thương trên kinh mạch được vá lại đến đó, gột rửa tận sâu trong linh hồn hắn, xua tan mọi ma tính, oán hận và tà niệm tích tụ ngàn năm qua.
Trong phút chốc, ma thể của Hỗn Độn Ma Tử biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, hắn hóa thành một thiếu niên phàm nhân có kinh mạch thông suốt, linh căn thanh tịnh và tinh khiết như băng tuyết trên đỉnh Tản Viên!
A Lạc hoàn toàn sụp đổ nhận thức. Hắn nhìn hạt giống tà ác giờ đã hóa thành hạt sen vàng thanh khiết đang tỏa sáng lấp lánh trong đống tro bếp, rồi lại nhìn đôi bàn tay và cảm nhận luồng linh lực thuần khiết, ấm áp đang vận chuyển trơn tru trong cơ thể mới của mình.
Nước mắt hắn tuôn rơi như mưa, không phải vì đau đớn, mà vì sự hối hận và lòng sùng bái cuồng nhiệt tột cùng đối với vị cao nhân trước mặt. Hắn quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục xuống nền đất nện đến mức trán sưng đỏ, khóc lóc thảm thiết:
“Tiên Tôn! Tiên Tôn vĩ đại! Vãn bối có tội! Vãn bối vốn là ma tử phương Bắc, mang theo hạt giống tà ác đến để mưu hại ngài. Nhưng ngài… ngài lại dùng đại từ bi để tịnh hóa ma tính của vãn bối, ban cho vãn bối một cơ thể mới, một cuộc đời mới! Lòng bao dung của ngài rộng lớn hơn cả trời đất, vãn bối nguyện suốt đời suốt kiếp làm trâu làm ngựa, tưới nước quét sân ở đây để đền đáp ân tình cứu rỗi linh hồn này của ngài!”
Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn thiếu niên bỗng nhiên lăn lộn khóc lóc gào thét như kẻ tâm thần phân liệt, khóe mắt giật giật liên tục. Hắn bực mình vung chiếc quạt nan rách gõ nhẹ vào đầu A Lạc một phát, quát lớn:
“Nín ngay! Cái thằng nhóc này bị làm sao thế hả? Thanh niên thế kỷ nào rồi mà hở tí là quỳ lạy khóc lóc như cha chết mẹ hụt thế kia? Ta chỉ vứt hạt giống hỏng đi thôi mà làm gì mà cuống lên thế? Đã bảo là hạt giống ấy hỏng rồi, mốc thế kia trồng thế nào được! Còn cái gì mà ma tử với cứu rỗi linh hồn? Đầu óc ngươi bị bão tuyết phương Bắc thổi cho chập mạch rồi đúng không?”
Hắn thở dài một tiếng ngao ngán, chắp tay sau lưng đi về phía nhà tranh, miệng vẫn không ngừng cằn nhằn:
“Đúng là một lũ chập mạch tăng động tự tìm đến cửa. Đứa thì chẻ củi chém nhân quả, đứa thì dọn chuồng gà ngộ đạo, giờ lại thêm một thằng nhóc ảo tưởng sức mạnh tự nhận là ma tử cứu rỗi thế giới… Thôi kệ, muốn ở lại đây ăn cháo thì mai vác cuốc ra đồng làm việc với ta! Nông trang này không nuôi kẻ lười biếng ngồi không đâu nhé!”
A Lạc ngơ ngác ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi tèm lem, nhìn theo bóng lưng giản dị của Diệp Phi mà trong lòng tràn ngập sự kính ngưỡng tột độ: *”Tiên Tôn quả nhiên vĩ đại! Ngài ấy mắng ta để cảnh tỉnh ta không được kiêu ngạo, ngài ấy bảo ta mai vác cuốc ra đồng… đây chính là muốn truyền thụ cho ta \’Trồng rau chi Đạo\’ vô thượng của ngài! Ta… A Lạc, từ nay nguyện làm kẻ hầu cận trung thành nhất dưới chân Tiên Tôn!”*
Hắn vội vàng lau nước mắt, dõng dạc hét lớn hướng về phía bóng lưng Diệp Phi:
“Vâng! Vãn bối tuân lệnh ông chủ! Mai vãn bối sẽ vác cuốc ra đồng cuốc đất trồng lúa!”
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng bên cạnh nhìn nhau, trong mắt hai người đều lộ ra vẻ bái phục sát đất đối với Diệp Phi. Càn Khôn Tử khẽ truyền âm cho Hắc Bạo, giọng điệu đầy sự tự bổ não sâu sắc:
“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi thấy chưa? Tiên Tôn chỉ bằng một cái gạt quạt nhẹ nhàng, không những hóa giải hạt giống diệt thế của Vực Ngoại, mà còn tịnh hóa hoàn toàn một tên Hỗn Độn Ma Tử thành phàm nhân có linh căn thanh khiết. Chiêu thức \’Hóa địch thành phu\’ này của ngài ấy, quả thực đã vượt qua mọi quy luật nhân quả của thiên địa rồi!”
“Đúng vậy, Tiên Tôn vĩ đại vô song!” Hắc Bạo gật đầu lia lịa, ánh mắt sùng bái nhìn về phía hiên nhà tranh nơi Diệp Phi vừa bước vào.
Hoàng hôn dần tắt trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, để lại một màn đêm yên tĩnh và thanh bình. Thế nhưng, tại biên cảnh phương Bắc, cuộc rút chạy đầy bi tráng của liên minh Âu Lạc vẫn đang tiếp diễn, hướng thẳng về phía ngọn núi thần thánh này, nơi duy nhất có thể che chở cho nhân tộc trước cơn bão ma khí đang cuồng bạo tràn xuống…