Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 80: Thần Vô Cực ẩn nhẫn

Cập nhật lúc: 2026-06-20 14:24:21 | Lượt xem: 9

Vực Ngoại Ma Điện chìm trong một bầu không khí rợn người, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Sương mù tím đen cuồn cuộn như những con rắn độc khổng lồ, không ngừng quấn quýt quanh những cột đá chống trời làm bằng xương cốt của viễn cổ cự thú. Tiếng gió rít gào qua các khe đá hẹp vang lên những âm thanh u uất, nghe như tiếng khóc than, oán hận của hàng vạn vong linh bị xé rách linh hồn dưới chín tầng địa ngục.

Trên chiếc ngai xương khổng lồ đặt ở trung tâm đại điện, Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực đang ngồi bất động.

Thế nhưng, tư thế ngự trị của vị chúa tể từng xưng bá ba kỷ nguyên lúc này trông vô cùng tàn tạ và thảm hại. Cánh tay trái của hắn đã bị đứt lìa tận gốc, vết thương phẳng lì như bị một loại thần binh tối cổ chém qua, ma huyết màu tím đen không ngừng rỉ ra, ăn mòn cả thành ghế xương dưới thân thành những tiếng xèo xèo ghê rợn. Con mắt dọc nằm giữa trán – vốn là nguồn gốc của vạn đạo ma quang có thể nhìn thấu vạn giới – nay chỉ còn là một hốc mắt đen ngòm, sưng tấy và rỉ máu liên tục.

Mỗi khi có một tiếng sấm nhẹ truyền đến từ phương Nam xa xôi, toàn thân Thần Vô Cực lại run lên một cách vô thức. Đôi mắt đỏ ngầu còn lại của hắn trợn trừng, tràn ngập một nỗi sợ hãi tột độ đã khắc sâu vào tận thần hồn. Nhát cuốc bổ đôi tinh hà và cái phẩy quạt nan nhẹ nhàng của “kẻ vác cuốc” trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đã trở thành cơn ác mộng vĩnh hằng, bám riết lấy hắn mỗi ngày.

Dưới sàn điện lạnh lẽo, một bóng người tàn tạ đang bò lết một cách khó khăn. Đó là Ma Tế già nua. Lão chỉ còn lại nửa thân trên, hai tay khô héo bấu chặt vào nền đá, kéo theo vệt máu dài ngoằn ngoèo phía sau. Lão run rẩy dâng lên một chiếc hộp làm bằng xương sọ quỷ, giọng nói khản đặc, méo mó vì sợ hãi:

“Thủy Tổ vĩ đại… Ma Thượng… Toàn bộ quân tiên phong của chúng ta ở biên giới phía Bắc… tụi nó… tụi nó tiêu rồi!”

Thần Vô Cực siết chặt nắm tay phải còn lại, gầm lên một tiếng đầy giận dữ, chấn động cả nội điện:

“Tiêu là thế nào? Mười vạn ma binh tinh nhuệ cùng các Ma tướng Thần Thông Cảnh của bản tôn đâu? Bị một nhát cuốc của hắn chém chết hết rồi sao?”

Ma Tế khóc không ra nước mắt, đầu dập mạnh xuống đất rầm rầm:

“Dạ không… Thưa Ma Thượng, nếu tụi nó bị chém chết thì đã đành một nhẽ! Đằng này… đằng này đạo Thái Sơ Thiên Lôi hoàng kim kia quét qua, không giết một ai cả. Nhưng toàn bộ mười vạn ma binh của chúng ta… ma công đã bị tịnh hóa sạch sẽ. Hiện tại, tụi nó đang mặc áo vải thô, ngồi giã gạo, hát ca dao ở sườn núi phía Bắc! Tụi nó nói… tụi nó muốn làm người lương thiện, không muốn làm Thiên Ma nữa! Ngay cả Huyết Nha Ma Tướng cũng đã đốt sạch ma huyết, trốn về cực Bắc để… nuôi lợn rồi!”

“Phốc!”

Thần Vô Cực nghe xong, lồng ngực nghẹn ứ, phun ra một ngụm ma huyết đen kịt. Hắn lảo đảo suýt ngã khỏi ngai xương, gương mặt tuấn mỹ tà dị giờ đây méo mó đến cực điểm.

Mười vạn ma binh tinh nhuệ, nỗi khiếp sợ của Tam Thiên Thế Giới, nay lại bị biến thành một lũ nông dân mặc áo vải thô ngồi giã gạo hát ca dao? Đây không phải là giết người, đây là sự sỉ nhục tàn bạo nhất đối với dòng dõi Thiên Ma! Kẻ vác cuốc kia rốt cuộc là loại quái vật gì? Hắn chỉ cần xới đất một phát, cả vạn dặm ma vực liền biến thành thánh địa đầy hoa dại, biến Thiên Ma thành phàm nhân lương thiện. Sức mạnh này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của Thần Vô Cực.

“Thái Sơ Chi Chủ… Hỗn Độn Tiên Tôn…” Thần Vô Cực lẩm bẩm cái tên này, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra những tiếng ken két ghê người. “Bản tôn đã sống qua ba kỷ nguyên, chưa từng chịu nhục nhã thế này! Nhưng… đối đầu trực diện với hắn là tự sát.”

Hắn nhận ra một sự thật phũ phàng: bất kỳ lực lượng ma đạo nào, dù có mạnh mẽ đến đâu, một khi chạm vào phạm vi của đỉnh Tản Viên Thần Sơn cũng sẽ bị tịnh hóa thành hư vô bởi cái gọi là Thái Sơ Bản Nguyên lực kia. Muốn trả thù, muốn phá vỡ phong ấn kỷ nguyên đang ngày càng siết chặt, hắn buộc phải thay đổi chiến thuật.

Hắn không thể dùng bạo lực. Hắn phải dùng mưu kế.

Thần Vô Cực lảo đảo đứng dậy, kéo lê thân thể tàn tật đi về phía sâu trong nội điện, nơi có một hồ chứa đầy máu đen đậm đặc bốc khói nghi ngút – Vạn Ma Huyết Trì. Ma Tế già nua lập tức bò lết theo sau, không dám thở mạnh.

Đứng trước huyết trì, Thần Vô Cực nhắm mắt lại, vận chuyển chút ma lực bản nguyên còn sót lại trong cơ thể. Hốc mắt giữa trán của hắn lại rỉ máu dữ dội, đau đớn thấu xương khiến hắn phải rên rỉ một tiếng nhỏ. Từ trong lồng ngực của hắn, một luồng ánh sáng màu đen xám từ từ bay ra, ngưng tụ lại thành một hạt giống nhỏ nằm lơ lửng trên không trung.

Hạt giống này trông vô cùng tầm thường, khô héo và nứt nẻ như một hạt sen đá bị bỏ quên ngàn năm trong hốc đá. Trên bề mặt của nó không hề có một chút ma khí nào, hoàn toàn không có bất kỳ dao động tà ác nào của Thiên Ma. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong hạt giống đó lại là một quy luật tà ác tối cổ – “Cắn Nuốt Vạn Sinh”.

“Đây chính là Hỗn Độn Ma Tử,” Thần Vô Cực cười gằn, giọng nói tà dị vang vọng khắp nội điện. “Bản tôn đã dùng chút Thái Sơ Bản Nguyên cướp được từ kỷ nguyên trước để giả lập, ngụy trang hoàn mỹ cho hạt giống này. Dưới mắt của bất kỳ tu sĩ hay đại năng nào, nó cũng chỉ là một hạt giống Tiên thảo tối thượng từ thời khai thiên lập địa, chứa đựng đạo vận thanh khiết nhất.”

Ma Tế trợn tròn mắt nhìn hạt giống khô héo kia, run rẩy hỏi:

“Ma Thượng vĩ đại… Ngài muốn dùng thứ này để…”

“Kẻ vác cuốc kia chẳng phải luôn nghĩ mình là một nông phu phàm trần sao?” Thần Vô Cực cười sằng sặc, nụ cười đầy vẻ xảo quyệt và điên cuồng. “Hắn thích trồng trọt, thích sưu tầm những thứ kỳ lạ. Bản tôn sẽ dâng hạt giống này cho hắn! Một khi hắn gieo nó xuống đất ruộng của mình, Hỗn Độn Ma Tử sẽ âm thầm bén rễ. Nó không bộc phát ma khí, nên sẽ không kích hoạt sự cảnh giác của con chó đen gác cổng hay đại trận của hắn. Nó sẽ lặng lẽ hút cạn sinh mệnh lực, long mạch và cả Thái Sơ Bản Nguyên lực của Tản Viên Thần Sơn từ bên trong! Đến khi hắn phát hiện ra, thì đạo căn của hắn đã hoàn toàn bị hủy hoại!”

“Diệu kế! Ma Thượng quả là thần cơ diệu toán!” Ma Tế dập đầu lia lịa khen ngợi, nhưng trong lòng lại thầm đổ mồ hôi hột. Kế hoạch này nghe thì hay, nhưng lỡ như kẻ vác cuốc kia đem hạt giống này đi… luộc ăn thì sao? Nghĩ đến cảnh tượng đó, Ma Tế không khỏi rùng mình, quyết định im lặng để giữ mạng.

Thần Vô Cực không hề hay biết suy nghĩ của Ma Tế, hắn tiếp tục vạch ra bước tiếp theo của ván cờ. Hắn biết mình không thể trực tiếp cử Thiên Ma đi dâng tặng, vì chỉ cần một tên ma tu bước vào phạm vi Âu Lạc Thần Châu, long mạch hoàng kim vừa được vá lại sẽ lập tức nghiền nát chúng thành tro bụi. Hắn cần một quân cờ phàm nhân, một kẻ mang đầy lòng căm hận đối với Diệp Phi và vương triều Âu Lạc.

Nghĩ đến đây, Thần Vô Cực vung tay phải, một tấm gương làm bằng băng đen xuất hiện trước mặt. Trong gương hiện lên hình ảnh một gã đạo sĩ trung niên mặc đạo bào rách rưới, gương mặt hốc hác, đang trốn chui trốn lủi trong một hang động tối tăm ở biên giới phía Bắc.

Đó chính là Vân Sơn lão tổ, một trưởng lão tàn dư của Thiên Thần Điện. Sau khi tông môn bị tiêu diệt và ba vị trưởng lão phản loạn bị phế sạch tu vi tại điện thờ Kính Thiên, Vân Sơn lão tổ đã may mắn trốn thoát. Hiện tại, hắn đang bị vương triều Âu Lạc truy nã gắt gao, sống dở chết dở, lòng căm thù đối với Diệp Phi và Hùng Vương đã đạt đến mức cực hạn.

“Vân Sơn…” Thần Vô Cực truyền âm qua mặt gương băng đen, giọng nói tựa như tiếng sấm nổ vang trong linh hồn gã đạo sĩ.

Trong hang động tối tăm, Vân Sơn lão tổ giật nảy mình, vội vàng quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu:

“Ai?! Kẻ nào đang gọi vãn bối?!”

“Bản tôn là Thủy Tổ Thiên Ma!” Thần Vô Cực hừ lạnh một tiếng, uy áp Chí Tôn dù đã suy yếu vẫn khiến Vân Sơn lão tổ run rẩy như cầy sấy. “Ngươi muốn báo thù vương triều Âu Lạc? Ngươi muốn tự tay giết chết kẻ vác cuốc trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn kia không?”

Vân Sơn lão tổ nghe đến hai chữ “báo thù”, đôi mắt lập tức đỏ ngầu lên vì oán hận. Hắn dập đầu mạnh xuống đất, giọng nói rít qua kẽ răng:

“Ma Tổ chí tôn thượng vĩ đại! Vãn bối nằm mơ cũng muốn bóp chết tên Diệp Phi kia! Hắn đã hủy hoại Thiên Thần Điện của ta, phế đi tu vi của các sư huynh ta! Chỉ cần có thể báo thù, vãn bối nguyện dâng hiến cả linh hồn cho ngài!”

“Tốt!” Thần Vô Cực hài lòng gật đầu. Hắn vung tay, không gian trước mặt Vân Sơn lão tổ đột ngột nứt ra một khe hở nhỏ. Chiếc hộp xương sọ quỷ chứa Hỗn Độn Ma Tử cùng một tấm lệnh bài màu đen rơi xuống trước mặt gã đạo sĩ.

“Trong hộp này là một hạt giống Tiên thảo tối cổ, được ngụy trang hoàn mỹ,” Thần Vô Cực ra lệnh. “Ngươi hãy dùng tấm lệnh bài này để che giấu thiên cơ, ngụy trang thành một tán tu lập dị mang danh hiệu ‘Vân Sơn tử’. Hãy tìm cách tiếp cận các chi nhánh của Vạn Bảo Lâu thuộc quyền quản lý của Thẩm Vạn Kim. Hãy dùng danh nghĩa ‘dâng tặng kỳ hoa dị thảo vạn cổ cho Tiên Tôn để chuộc tội’ nhằm đưa hạt giống này vào nông trang Tản Viên. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được bộc lộ bất kỳ ma khí hay sát ý nào trước mặt hắn!”

Vân Sơn lão tổ run rẩy nhặt chiếc hộp xương sọ và tấm lệnh bài lên, trong lòng sục sôi ý chí phục thù:

“Thuộc hạ nhận mệnh! Thuộc hạ thề sẽ đưa hạt giống này đến tận tay tên Diệp Phi kia, bắt hắn phải trả giá đắt!”

Thần Vô Cực thầm nghĩ trong lòng: *Ngươi muốn bắt hắn trả giá? Bản tôn còn muốn hắn tan biến khỏi dòng lịch sử hơn ngươi gấp vạn lần! Nhưng nhớ kỹ, đừng có làm hắn nổi giận trước khi hạt giống nảy mầm, nếu không cả cái đa vũ trụ này cũng không chịu nổi một nhát cuốc của hắn đâu.*

Cùng lúc đó, tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự u tối của Vực Ngoại Ma Điện.

Gian bếp đất nện đơn sơ đang tỏa ra làn khói trắng ấm áp, mang theo hương thơm ngào ngạt của cơm nếp hạt cau mới chín. Mùi thơm ngọt bùi của lúa nếp hòa quyện với vị mặn mòi, béo ngậy của nồi kho quẹt thịt ba chỉ nhiều mỡ hành, cùng vị chua thanh kích thích vị giác của đĩa dưa cải muối chua tạo nên một tổ hợp hương vị khiến bất kỳ ai ngửi thấy cũng phải nuốt nước miếng ực ực.

Diệp Phi đứng bên bếp củi, tay cầm chiếc muôi gỗ sứt mẻ xới cơm ra từng chiếc bát sứt. Hắn nhìn đám người đang ngồi xếp hàng chỉnh tề trước chiếc bàn ăn bằng gỗ nghiến, bất lực thở dài:

“Mấy đứa ăn từ từ thôi, làm gì mà nhìn bát cơm như nhìn kẻ thù truyền kiếp thế kia? Tao có bỏ độc vào đâu mà mặt đứa nào đứa nấy căng thẳng vậy?”

Nghe sư phụ mắng, ba vị đồ đệ và ba tên tạp dịch mới vội vàng thu liễm khí tức, nhưng đôi bàn tay nâng bát cơm vẫn run lên vì xúc động.

Lăng Tiêu múc một thìa cơm nếp hạt cau kèm một chút kho quẹt đưa vào miệng. Ngay khi hạt cơm chạm vào đầu lưỡi, một luồng sức mạnh ấm áp, cuồn cuộn như dòng sông Hồng Hà đột ngột bùng nổ trong khoang miệng hắn. Đó không đơn thuần là thức ăn, đó là Huyền Hoàng Chi Khí tối thượng! Từng hạt cơm nếp đều chứa đựng quy luật vận hành của trời đất, tịnh hóa hoàn toàn mọi tạp chất trong kinh mạch của hắn, khiến cho đạo tâm vốn đã sắc bén của hắn nay lại càng trở nên kiên định, sáng rõ như một tấm gương thần không chút bụi trần.

Nước mắt Lăng Tiêu không tự chủ được mà rơi lã chã vào bát cơm. Hắn nghẹn ngào nghĩ: *Sư phụ… Người đang dùng bữa cơm phàm trần này để truyền dạy cho con triết lý ‘Phác Quy Chân’. Con hiểu rồi! Kiếm đạo cao nhất không phải là sát phạt, mà là sự bao dung, là nuôi dưỡng vạn vật như bát cơm ấm áp này!*

Bên cạnh hắn, Tô Thanh Dao cũng đang rấm rứt lau nước mắt. Nàng ăn một miếng dưa cải muối chua, cảm nhận được huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người đang sôi sục, yêu lực hoàng kim thanh khiết không ngừng gột rửa thần hồn nàng. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ vĩ đại quá! Người biết con vừa mới trải qua trận chiến căng thẳng ở phương Bắc, nên đã tự tay nấu bữa cơm này để chữa lành đạo thương và củng cố yêu lực cho con. Con thề sẽ suốt đời hầu hạ, nấu ăn (dù dở) và dọn dẹp chuồng gà cho Sư phụ!*

Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim thì thảm hơn. Ba lão già này vừa húp sùm sụp bát nước cơm, vừa khóc ròng ròng như những đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày. Tu vi Độ Kiếp Kỳ của Càn Khôn Tử vốn vừa mới đột phá nay lại vững chắc như bàn thạch; huyết mạch Giao Long của Hắc Bạo được tịnh hóa hoàn toàn, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ; còn đan điền bị ma độc tàn phá của Thẩm Vạn Kim thì dẻo dai và mạnh mẽ hơn gấp mười lần thời kỳ đỉnh phong.

“Ngon… Ngon quá Ông chủ ơi!” Hắc Bạo vục mặt vào bát cơm, vừa nhai vừa khóc hu hu. “Tiểu nhân sống ngàn năm qua, chưa bao giờ được ăn món nào ngon thế này!”

“Đúng vậy! Được làm tạp dịch cho Tiên Tôn, được ăn cơm do chính tay Tiên Tôn nấu, lão phu dù có phải quét sân mười vạn năm cũng cam lòng!” Càn Khôn Tử râu tóc lấm lem đất cát, vừa nhai dưa cải vừa gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng tự hào và mãn nguyện.

Thẩm Vạn Kim múp míp thì vừa ăn vừa tính toán trong đầu. Hắn nhận ra từng hạt cơm, từng cọng dưa cải này nếu mang ra ngoài đấu giá, chắc chắn sẽ khiến các vị Tiên Đế cổ đại phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán, đổi cả một tòa thần triều cũng không tiếc. Nhưng ở đây, Tiên Tôn lại tùy tiện nấu một nồi lớn cho bọn họ ăn như cơm bữa. Sự hào phóng và đức độ này quả thực đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn từ.

Diệp Phi ngồi bên cạnh, nhìn đám người ăn uống ngấu nghiến mà khóe mắt giật giật liên tục. Hắn thầm nghĩ: *Chết tiệt, cái lũ này đúng là bị chập mạch tập thể rồi! Chỉ là cơm nếp hạt cau với kho quẹt mặn chát và dưa cải muối chua thôi mà, có cần phải khóc lóc thảm thiết như vậy không? Chắc tại dạo này tao bắt tụi nó làm việc nặng quá, ăn uống kham khổ nên giờ được ăn bữa cơm nóng là xúc động phát điên luôn rồi. Thôi, lần sau phải cho tụi nó ăn ngon hơn một chút, kẻo người ngoài nhìn vào lại tưởng tao là lão chủ đất tàn ác, bóc lột sức lao động của người làm.*

Hắn ăn xong bát cơm của mình, đặt bát xuống bàn, rồi lững thững đi ra hiên nhà tranh. Nhìn ra vườn rau phía trước, Diệp Phi không khỏi thở dài một tiếng ngao ngán.

Sau vụ ruộng dưa hấu bị phá hoại bởi “lũ lợn rừng” (thực chất là quân Thiên Ma của Thần Vô Cực dẫm nát), vườn rau của hắn trông trống trải hẳn đi. Mấy luống hành hoa tuy đã được xới lại nhưng vẫn chưa đủ làm hắn thỏa mãn. Diệp Phi chắp tay sau lưng, tự lẩm bẩm một mình:

“Chậc, cải ngọt thì cũng tốt, nhưng ngày nào cũng ăn dưa cải muối chua thì cũng ngán tận cổ. Ước gì có ai đó mang đến cho ta vài hạt giống hoa hay cây ăn quả lạ lạ một chút để trồng cho vui cửa vui nhà nhỉ… Mấy loại cây cổ quái từ phương xa ấy, trồng lên nhìn cho nó đổi gió chút xíu.”

Lời lẩm bẩm này của Diệp Phi tuy rất nhỏ, nhưng làm sao che giấu được thính lực nghịch thiên của đám đồ đệ và tạp dịch đang ngồi trong bếp?

“Xoảng!”

Thẩm Vạn Kim đang bưng bát nước cơm bỗng nhiên run tay, chiếc bát sứt mẻ suýt chút nữa rơi xuống đất. Hai mắt hắn trợn tròn, sáng lên như hai ngọn đèn pha công suất lớn.

Mộc Vân Thư cũng lập tức đặt đũa xuống, hô hấp trở nên dồn dập, đạo tâm chấn động dữ dội. Hắn nhìn Thẩm Vạn Kim bằng truyền âm thần thức đầy nghiêm trọng:

“Thẩm lâu chủ! Ngươi có nghe thấy gì không?!”

“Nghe… Nghe thấy rồi!” Thẩm Vạn Kim run rẩy truyền âm đáp lại, giọng điệu tràn đầy sự phấn khích và kính ngưỡng tột độ. “Tiên Tôn… Tiên Tôn vừa ban xuống Thiên Mệnh Chi Chỉ! Ngài ấy đang ám chỉ chúng ta!”

“Đúng vậy!” Mộc Vân Thư híp mắt, vẻ mặt đầy sự thông thái và tự bổ não sâu sắc. “Sư phụ nói ‘cải ngọt ăn mãi cũng ngán’, nghĩa là vương triều Âu Lạc hiện tại đã quá bình yên, không còn thử thách nào phù hợp với cảnh giới của ngài nữa. Ngài muốn ‘vài hạt giống hoa hay cây ăn quả lạ lạ từ phương xa’, đây rõ ràng là mật dụ! Ngài đang muốn chúng ta đi tìm kiếm những thần vật vạn cổ, những hạt giống thần thoại bị phong ấn từ thời khai thiên lập địa ở các chiều không gian khác dâng lên cho ngài! Đây là một bài thử thách đạo tâm mới dành cho chúng ta!”

“Hiểu rồi! Lão phu hoàn toàn hiểu rồi!” Thẩm Vạn Kim sục sôi ý chí chiến đấu, đôi bàn tay múp míp siết chặt lại. “Vạn Bảo Lâu của ta thu thập tài bảo khắp thiên hạ, mạng lưới tình báo trải rộng vạn giới. Lần này, ta phải dốc toàn bộ tài lực, nhân lực của Vạn Bảo Lâu để tìm kiếm hạt giống kỳ lạ nhất, thần bí nhất vạn giới dâng lên Tiên Tôn! Ai dám cản đường, Vạn Bảo Lâu ta sẽ dùng tiền đè chết tông môn kẻ đó!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn ngập vẻ quyết tâm. Họ thầm hạ quyết tâm phải giúp đỡ Thẩm Vạn Kim hoàn thành “thần dụ” này một cách hoàn mỹ nhất, để được Tiên Tôn ban thưởng thêm nhiều bữa cơm đại đạo hơn nữa.

Ở ngoài hiên, Diệp Phi vẫn đang thản nhiên ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, hoàn toàn không hề hay biết rằng những lời than vãn vu vơ của mình đã một lần nữa đẩy cả giới tu chân vào một cuộc tìm kiếm điên cuồng mới. Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng, ngày mai trời sẽ nắng đẹp, rất thích hợp để hắn ra vườn… bắt vài con sâu hại.

Sự hiểu lầm hoàn mỹ đã được thiết lập, và ván cờ gián tiếp của Thần Vô Cực cùng hạt giống tà ác “Hỗn Độn Ma Tử” đang từ từ lăn bánh, hướng thẳng về phía nông trang Tản Viên Thần Sơn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8