Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 82: Mộc Vân Thư chỉ điểm

Cập nhật lúc: 2026-06-20 14:52:23 | Lượt xem: 11

Ba năm trước, khi Mộc Vân Thư còn là một gã thư sinh nghèo kiết xác, thi rớt mười tám lần ở Phong Châu Thần Đô, hắn đã từng nghĩ đến việc gieo mình xuống dòng sông Hồng Hà để kết thúc một kiếp nhân sinh vô dụng. Đan điền rỗng tuếch, linh căn phế phẩm, trong một thế giới mà kẻ mạnh ngự khí phi hành, dời non lấp bể, một kẻ chỉ biết ôm mấy quyển sách rách như hắn chẳng khác nào một hạt cát thảm hại dưới gót chân thiên hạ. Giữa lúc hắn đói lả, nằm co quắp chờ chết dưới chân núi Tản Viên trong một đêm giông bão gầm rú, một bàn tay thô ráp bám đầy bùn đất đã thọc mạnh vào cổ áo hắn, lôi xộc hắn dậy như lôi một con chó ướt sũng.
Lão nông phu trung niên mặc bộ vải thô bạc màu, tay xách chiếc gáo dừa nứt nẻ, mặt mũi đầy vết nhọ nồi đã gõ thẳng cái cán gáo vào đầu hắn một cú đau điếng, kèm theo một tiếng chửi rủa cực kỳ bình dân: *”Học hành cho lắm vào rồi để đầu óc ngu người ra, có mỗi việc xách nước tưới rau cũng không biết làm, đứng dậy phụ ta một tay mau! Đồ ăn hại!”*
Cú gõ đầu bằng chiếc gáo dừa nứt ngày ấy, đối với người thường chỉ là một cái gõ đau điếng của một lão nông cộc cằn. Nhưng đối với Mộc Vân Thư, đó lại là khoảnh khắc thiên địa khai mở, xiềng xích phong ấn linh căn trong cơ thể hắn bị một luồng sức mạnh tối cổ đập tan nát, trực tiếp mở ra cho hắn một thế giới quan hoàn toàn mới. Từ đó, hắn hiểu rằng, vị “sư phụ” thích trồng rau nuôi gà này chính là một tồn tại siêu việt vạn cổ, và mọi hành động cằn nhằn, mắng mỏ đời thường của ngài đều ẩn chứa chí cao thần thông mà cả đời hắn cũng không thể thấu hiểu hết.
Quá khứ lướt qua trong tâm trí như một tia chớp, kéo Mộc Vân Thư trở lại với thực tại đầy ma khí ngột ngạt dưới chân núi Tản Viên.
Thung lũng đá xám vốn dĩ là nơi thanh tịnh, nay lại bị nhuộm đen bởi một bầu không khí rợn người, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Ma khí tím đen cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ từ phương Bắc tràn xuống, che kín cả bầu trời, biến ban ngày thành màn đêm vĩnh hằng.
Dưới chân vách đá dốc đứng, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang quỳ một chân trên mặt đất nứt nẻ, chiếc hộ giáp bằng đồng cổ trên cánh tay đã rạn nứt hoàn toàn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả tà áo vải thô. Phía sau ông, ba ngàn tàn quân của Liên minh Âu Lạc đang trong tình trạng thảm hại tột cùng. Giáp trụ rách nát, thần binh gãy đôi, hơi thở của họ yếu ớt đến mức tưởng như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ làm họ tan biến.
“Lạc Hầu, đầu hàng đi!”
Trên bầu trời, một tiếng cười gằn tà dị vang lên, chấn động cả thung lũng. Ma tướng Dạ Ma cưỡi trên một con viễn cổ cốt thú khổng lồ cao hàng chục trượng, toàn thân quấn quýt ma hỏa tím đen rực cháy. Hắn cầm trong tay một cây trường mâu ngưng tụ từ vạn ác ma niệm, ánh mắt đỏ ngầu nhìn xuống đám tàn quân dưới chân như nhìn một lũ kiến cỏ sắp bị dẫm nát.
“Vương triều Âu Lạc của các ngươi đã sụp đổ, cái gọi là Tiên Tôn trên đỉnh Tản Viên kia cũng chỉ là một trò lừa bịp của lũ hèn nhát! Hôm nay, bổn tướng sẽ dùng máu của ba ngàn tu sĩ các ngươi để hiến tế cho vạn cổ ma trận, mở đường cho đại quân Thiên Ma san phẳng ngọn núi này!”
Bùi Hùng ngửa đầu nhìn bầu trời ma khí cuồn cuộn, khóe miệng rỉ máu, nụ cười tràn đầy sự bi tráng và hối hận tột cùng. Ông thầm nghĩ, nếu như ban đầu ông nghe theo lời khuyên “về nhà trồng rau nuôi gà” của Tiên Tôn Diệp Phi sớm hơn, không màng đến danh lợi chiến tranh, thì có lẽ ba ngàn huynh đệ này đã không phải bỏ mạng nơi thung lũng hoang vu này.
“Muốn huyết tế chúng ta? Dạ Ma, ngươi nằm mơ đi!” Bùi Hùng gầm lên, huyết mạch Giao Long trong người ông đột ngột sôi sục. Thân thể đúc đồng của ông bắt đầu rực sáng một luồng ánh sáng hoàng kim tàn tạ. Ông quyết định kích hoạt toàn bộ bản nguyên lực còn sót lại để tự bạo, kéo theo tên ma tướng tàn bạo này xuống hoàng tuyền, mở ra một con đường sống cho binh sĩ.
“Chết đi!” Dạ Ma vung mạnh trường mâu ma hỏa, vạn con ma ảnh gào thét lao xuống, muốn xé rách khoảng không gian phòng ngự cuối cùng của liên minh Âu Lạc.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng sương mù thanh khiết đột ngột rẽ ra từ lối vào thung lũng. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có hào quang vạn trượng, chỉ có một tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn nện trên nền đá xám. Một luồng khí tức ấm áp, mang theo mùi đất ẩm sau mưa và hương thơm thanh nhã của những luống hành hoa bỗng nhiên khuếch tán, trực tiếp dập tắt một nửa ma hỏa đang cuồn cuộn trên bầu trời.
Giữa chiến trường đầy sát khí, một bóng người thanh tú, nho nhã thong thả bước ra.
Mộc Vân Thư mặc một bộ trường bào vải thô xám tro giản dị, hai ống quần xắn cao bám đầy bùn đất ướt át. Tay trái hắn cầm một chiếc gáo dừa nứt nẻ nứt toác mấy đường dọc ngang, tay phải vác một chiếc chổi tre cũ kỹ, xơ xác đến mức vài cọng tre đã gãy rụng, trông chẳng khác nào một tên gia nhân vừa trốn việc quét sân từ một nông trang nghèo nàn nào đó.
Sự xuất hiện lập dị này khiến cả ba ngàn tàn quân Âu Lạc lẫn mười vạn ma binh của Dạ Ma đồng loạt đứng hình mất năm giây.
“Kẻ cuồng vọng phương nào?” Dạ Ma nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Mộc Vân Thư, rồi phá lên cười nhạo báng đầy khinh bỉ. “Nhân tộc các ngươi đã hết người rồi sao? Lại phái một tên thư sinh nghèo đi quét rác ra trận để nộp mạng? Ha ha ha!”
Thế nhưng, khác với sự ngu muội của lũ Thiên Ma, Bùi Hùng khi nhìn thấy chiếc chổi tre và cái gáo dừa nứt trên tay Mộc Vân Thư, đồng tử của ông lập tức co rụt lại đến mức nhỏ nhất, da đầu tê dại, suýt nữa thì cắn vào lưỡi vì kinh hoàng.
Dưới nhãn lực của một Lạc Hầu tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, ông nhìn thấy gì?
Chiếc chổi tre xơ xác kia, mỗi một cọng tre rách nát thực chất là một sợi xích trật tự thế giới (Thái Sơ Quy Tắc) đang quấn quýt, tỏa ra thứ đạo vận tối cổ có thể quét sạch vạn pháp thiên hạ. Còn chiếc gáo dừa nứt nẻ kia, những vết nứt trên đó đang vận hành theo quỹ đạo của các chòm sao hồng hoang, rỉ ra những giọt nước lấp lánh chứa đựng Thủy Hệ Bản Nguyên lực tinh khiết nhất, chỉ cần một giọt rơi xuống cũng đủ dập tắt vạn đạo ma hỏa, thậm chí là nhấn chìm cả một tinh không!
“Mộc… Mộc tiên sinh!” Bùi Hùng run rẩy lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động và kính sợ. “Đại sứ của Tiên Tôn… ngài cuối cùng cũng đến cứu chúng ta rồi!”
Mộc Vân Thư dừng bước chân ngay trước trận tuyến hai bên, thản nhiên quét mắt nhìn qua ba ngàn tàn quân Âu Lạc lấm lem bùn đất và máu tươi. Hắn thở dài một tiếng thườn thượt, lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm, giọng điệu mang theo vài phần trách móc hệt như cách Diệp Phi thường ngày hay mắng mỏ hắn:
“Bùi tướng quân, làm người thì không được lười biếng. Sư phụ ta ngày ngày thức khuya dậy sớm để chăm bón ruộng lúa nếp hạt cau, còn các ngươi lại kéo nhau ra đây chơi trò đánh cát, bôi bẩn hết cả quần áo thế kia. Các ngươi chạy trốn thế này, luống rau nhà ai sẽ tưới? Cỏ dại ngoài sân ai sẽ quét?”
Bùi Hùng nghe vậy, đạo tâm chấn động mạnh mẽ, vội vàng dập đầu xuống đất bái lạy: “Mộc tiên sinh tạ lỗi! Là vãn bối ngu muội, không thấu hiểu được lòng từ bi của Tiên Tôn, tự ý dính líu vào hồng trần tranh chấp, làm bẩn mắt ngài!”
“Kẻ cuồng vọng kia! Ngươi dám ngó lơ bổn tướng?” Dạ Ma tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo. Hắn vung mạnh trường mâu ma hỏa, một luồng ma hắc phong bùng nổ, hóa thành một cái đầu lâu khổng lồ há cái mồm đầy răng nanh lao thẳng về phía Mộc Vân Thư. “Chết đi cho ta!”
Mộc Vân Thư vẫn đứng im tại chỗ, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cái đầu lâu ma khí đang lao đến. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng chiếc gáo dừa nứt trên tay trái lên, múc một gáo nước lã tầm thường từ trong chiếc chum sành tưởng tượng, rồi tùy tiện hắt nhẹ một phát về phía trước.
*Xèo!*
Một màn sương nước mỏng manh, thanh khiết bay ra. Thế nhưng, ngay khi chạm vào luồng ma hắc phong của Dạ Ma, màn sương nước ấy đột ngột biến hóa, hóa thành một dòng sông ánh sáng hoàng kim khổng lồ xé rách không gian, mang theo uy áp Thủy Hệ Bản Nguyên cuồn cuộn đổ ập xuống. Cái đầu lâu ma khí khổng lồ chưa kịp chạm vào vạt áo của Mộc Vân Thư đã bị dòng nước tịnh hóa hoàn toàn, biến mất không sủi tăm như một làn khói mỏng gặp nắng sớm.
“Cái… cái gì?!” Dạ Ma kinh hoàng thốt lên, suýt nữa thì ngã nhào khỏi lưng con cốt thú. Hắn trố mắt nhìn chiếc gáo dừa nứt trên tay Mộc Vân Thư, cảm giác như mình vừa đối mặt với cả một đại dương thời gian vô tận. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?”
Mộc Vân Thư không thèm trả lời câu hỏi của Dạ Ma. Hắn quay sang nhìn Bùi Hùng đang quỳ dưới đất, khẽ lắc đầu, rồi đưa chiếc chổi tre cũ kỹ trên tay phải ra trước mặt Lạc Hầu.

Minh họa phân cảnh 1

“Sư phụ ta từng dạy quét sân: Quét nhà là phải quét từ trong ra ngoài, lực tay phải đều, coi đống rác kia như bụi bặm dơ bẩn mà hất đi. Muốn đất tốt để trồng rau, trước hết phải dọn sạch cỏ dại có hại. Bùi tướng quân, ngươi cầm lấy chiếc chổi này, đứng dậy quét dọn cái thung lũng này cho sạch sẽ đi.”
Bùi Hùng trố mắt nhìn chiếc chổi tre rách nát đang chìa ra trước mặt mình. Toàn thân ông run rẩy dữ dội. Đây không đơn thuần là một chiếc chổi quét sân, đây chính là “Vạn Cổ Nhân Quả Tinh Thần Quét” mà Tiên Tôn đã dùng để tịnh hóa vạn giới! Tiên Tôn muốn mượn tay ông để quét sạch lũ ma tộc phương Bắc này, đồng thời thử thách ngộ tính “Trồng rau chi Đạo” của ông!
“Vãn bối… tuân lệnh Tiên Tôn! Tuân lệnh Mộc tiên sinh!”
Bùi Hùng đón lấy chiếc chổi tre bằng cả hai tay với sự thành kính và run rẩy tột cùng. Ngay khi mười ngón tay ông chạm vào cán chổi tre xù xì, một luồng sóng nhiệt hoàng kim khổng lồ từ chiếc chổi đột ngột phun trào, điên cuồng tuôn vào kinh mạch của ông.
*Rắc! Rắc!*
Những vết rạn nứt trên đan điền và hộ giáp đồng cổ của ông trong nháy mắt được vá lại hoàn toàn, thậm chí huyết mạch Giao Long trong cơ thể ông còn sôi sục mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hóa thành một luồng yêu lực hoàng kim thanh khiết rực sáng. Tu vi Chúc Đồng Cảnh của ông không những khôi phục hoàn toàn, mà còn trực tiếp đột phá lên Thần Thông Cảnh, cảm ứng được quy luật phong lôi của đất trời!
“Đứng lên! Quét rác!” Bùi Hùng gầm lên một tiếng vang dội thiên địa. Ông đứng thẳng dậy, vung chiếc chổi tre rách nát thực hiện một động tác quét nhà cực kỳ chuẩn mực theo đúng lời chỉ dẫn của Mộc Vân Thư: Dùng lực từ thắt lưng, quét từ trong ra ngoài!
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất Âu Lạc Thần Châu. Khi chiếc chổi tre rách quét qua khoảng không, một luồng gió xám tro khổng lồ (Thái Sơ Phong Nhân) bỗng nhiên bùng nổ từ những cọng tre xơ xác. Luồng gió ấy đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như gương thủy tinh, vạn dặm ma khí tím đen cuồn cuộn của quân Thiên Ma bị quét sạch sành sanh không còn một dấu vết, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình vừa lau sạch một vết nhọ nồi trên bức tranh thiên địa.
“Không! Đây là lực lượng gì?! Ta là Dạ Ma tướng quân dưới trướng Thủy Tổ…”
Dạ Ma gào thét thảm thiết, nhưng lời chưa kịp nói hết, luồng gió xám tro đã quét qua người hắn và con cốt thú khổng lồ. Trong tích tắc, toàn bộ ma công, ma huyết và cả ma hồn vạn năm của hắn bị tịnh hóa hoàn toàn, tan rã thành những hạt bụi đất mịn màng, rơi rụng xuống mặt đất.
Mười vạn ma binh phía sau cũng không ngoại lệ. Chúng chưa kịp quay đầu tháo chạy đã bị luồng gió Thái Sơ quét qua, toàn bộ sát khí và ma tính bốc hơi sạch sẽ, hóa thành một cơn mưa phân bón hữu cơ giàu chất dinh dưỡng, thấm đẫm vào từng tấc đất của thung lũng đá xám.
Chỉ trong một nhịp thở, thung lũng chết chóc, u tối đầy ma khí phương Bắc đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, một vùng đất màu mỡ, xanh tươi hiện ra, linh thảo và hoa dại đua nhau nở rộ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt dưới ánh mặt trời ấm áp vừa ló rạng sau làn mây đen bị quét sạch.
Ba ngàn tàn quân Âu Lạc đứng hình toàn tập, trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Một cái quét chổi của một lão nông… à không, của một Lạc Hầu cầm chổi tre rách, lại có thể trực tiếp xóa sổ mười vạn đại quân Thiên Ma cùng một vị ma tướng mạnh mẽ trong tích tắc?
“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Mộc tiên sinh thần thông quảng đại!”
Bùi Hùng quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng niu chiếc chổi tre rách như nâng niu chí bảo tối thượng của vũ trụ, nước mắt tuôn rơi vì xúc động: “Mộc tiên sinh, vãn bối đã hiểu! Quét rác chính là tịnh hóa, trồng rau chính là hộ đạo! Lòng từ bi của Tiên Tôn quả thực rộng lớn hơn cả trời đất!”
Mộc Vân Thư nhìn chiếc chổi tre rách trên tay Bùi Hùng, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: * Sư phụ quả nhiên tính toán như thần. Ngài ấy cố tình để chiếc chổi quét sân này ở góc nhà là để ta mang xuống đây chỉ điểm cho Bùi Hùng. Một cái chổi rách mà chứa đựng Thái Sơ Phong Nhân kinh thiên thế này, nếu ta mang chiếc rìu chẻ củi của đại sư huynh xuống, chắc cả phương Bắc này cũng bị chém làm đôi mất.*
Hắn thong thả bước tới, cầm lại chiếc chổi tre và cái gáo dừa nứt, vỗ vai Bùi Hùng:
“Được rồi, dọn dẹp rác rưởi xong rồi thì mau dẫn binh sĩ về núi Tản Viên mà giúp sư phụ ta cuốc đất gieo hạt lúa nếp hạt cau đi. Đừng để ngài ấy phải chờ lâu, ngài ấy mà nổi giận thì không ai gánh nổi đâu.”
“Vâng! Vãn bối tuân lệnh!” Bùi Hùng dõng dạc hét lớn, lập tức dẫn theo ba ngàn binh sĩ hướng về phía núi Tản Viên mà bứt tốc chạy nhanh như chớp, trong lòng tràn ngập sự sùng bái và tự hào tột độ.
Trong khi đó, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, hoàng hôn buông xuống ấm áp, nhuộm đỏ cả khoảng sân đất nện đơn sơ trước gian nhà tranh.
Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy lại bị phá vỡ bởi một tiếng hét đầy phẫn nộ và bực dọc của một người nông dân trung niên.
“Mấy đứa báo thủ này! Lại mang cái chổi quét sân của ta đi đâu nghịch rồi?!”
Diệp Phi đứng giữa sân, mặt mũi đen thui như đít nồi, hai tay chống nạnh, miệng không ngừng chửi rủa. Hắn vừa đi vòng quanh sân vừa lật tung chuồng gà của Tiểu Hồng, ngó nghiêng gầm chõng tre, thậm chí còn nhấc cả cục đá kê chân bàn ăn bằng gỗ nghiến lên để tìm kiếm nhưng vẫn không thấy chiếc chổi tre cũ kỹ quen thuộc đâu.
“Cái chổi rách thế rồi mà cũng có đứa lấy trộm được! Đúng là hết nước chấm với cái lũ tăng động này mà! Ta đã bảo hôm nay phải quét sạch đống lá cọ rụng ngoài sân để chuẩn bị phơi thóc, thế mà giờ cái chổi cũng bay màu!”
Hắn tức tối đá nhẹ vào chân bàn ăn, khiến mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma đang đóng vai cục đá kê chân bàn run rẩy kịch liệt, sợ hãi đến mức không dám phát ra nửa tiếng thở mạnh.
Đại Hắc nằm bên cạnh hiên nhà, khẽ rên rỉ một tiếng đầy đồng cảm. Nó đưa đôi mắt to tròn nhìn xuống chân núi, nơi bóng dáng Mộc Vân Thư đang thong thả vác chiếc chổi tre đi lên, rồi lại nhìn vẻ mặt tức giận đùng đùng của Diệp Phi. Nó thầm nghĩ trong lòng: *Mộc Vân Thư tiểu tử, lần này ngươi xong đời rồi. Sư phụ đang nổi trận lôi đình vì mất chổi quét sân, ngươi mang chổi đi đánh Thiên Ma thì oai phong thật đấy, nhưng lát nữa chuẩn bị tinh thần ra chuồng gà ngủ với Tiểu Hồng đi là vừa!*
Diệp Phi vẫn không ngừng càm ràm, vung chiếc quạt nan rách phẩy phẩy xua đuổi vài con ruồi muỗi vo ve quanh luống hành hoa:
“Để ta bắt được đứa nào lấy trộm cái chổi, ta cho nhịn cơm tối, phạt ăn cơm nguội chan nước lọc cả tuần! Đúng là một lũ báo thủ ăn hại, không để cho ta yên ổn trồng rau ngày nào!”
Hắn hậm hực bước về phía hiên nhà tranh định vào bếp nhóm lửa nấu cơm. Thế nhưng, ngay khi chân hắn vừa chạm vào bậc cửa, từ phía hàng rào tre ngoài cổng nông trang, một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo tột cùng bỗng nhiên thẩm thấu qua kẻ hở, mang theo một tiếng thở dốc đầy tà ác và một bóng đen khổng lồ đang từ từ hiện hình dưới ánh hoàng hôn tà dương…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8