Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 52: Tranh giành bảo vật
Thẩm Vạn Kim khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc bích trên ngón tay múp míp của mình, ánh mắt gã chợt xa xăm khi một ký ức cũ hiện về trong tâm trí. Đó là chuyện của mười lăm năm trước, khi gã vẫn còn là một gã tiểu thương rách rưới, co rúm người trốn dưới gầm một chiếc thuyền nan rách nát trên dòng sông Hồng Hà cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa. Trận đại hồng thủy năm ấy đã nuốt chửng toàn bộ vốn liếng ít ỏi của gã, biến gã thành một kẻ mất trắng, đói khát đến mức môi khô nứt nẻ, cổ họng bỏng rát như có lửa đốt. Giữa lằn ranh sinh tử, một chiếc gáo dừa cũ kỹ, sứt mẻ không biết từ đâu trôi dạt đến bên mạn thuyền, bên trong vẫn còn đọng lại nửa gáo nước mưa thanh khiết. Gã đã vục đầu vào uống như điên như dại. Nửa gáo nước ấy không chỉ cứu mạng gã, mà còn dạy cho gã một bài học xương tủy rằng: Trên đời này, không có thứ gì là hoàn toàn vô dụng, ngay cả một món đồ phế thải cũng có thể xoay chuyển cả càn khôn nếu nó xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ.
Huống chi, món “phế thải” mà gã đang sở hữu lúc này lại đến từ nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Thẩm Vạn Kim bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, khóe môi mập mạp khẽ cong lên thành một nụ cười đầy bí hiểm. Gã đứng phía sau bức màn che bằng lụa mỏng của phòng đấu giá VIP tại Vạn Bảo Lâu, nhìn xuống đại sảnh bên dưới.
Lúc này, đại sảnh đấu giá lớn nhất Phong Châu Thần Đô đang ở trong trạng thái hỗn loạn chưa từng có. Không khí ngột ngạt, nóng bức đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung cả tòa kiến trúc ba tầng kiên cố này. Hàng ngàn tu sĩ, từ những tán tu có chút danh tiếng cho đến các vị trưởng lão râu tóc bạc phơ của các đại tông môn, thậm chí là cả những hoàng thân quốc thích mặc gấm vóc lụa là của triều đình Phong Châu, tất cả đều đang chen chúc, xô đẩy nhau đến đỏ mặt tía tai.
Họ đến đây không phải vì những viên đan dược cửu chuyển hoàn mỹ, cũng chẳng phải vì những thanh thần binh rực lửa chiến ý được đúc từ sắt thiên thạch. Mục tiêu duy nhất của họ đang được đặt chễm chệ trên một chiếc mâm bằng đồng đỏ thêu hoa văn chim Lạc, phủ một tấm vải lụa thêu kim tuyến sang trọng ngay giữa lễ đài.
Đó là một chiếc gáo dừa.
Chính xác hơn, đó là một chiếc gáo dừa đã nứt một đường dài từ miệng xuống tận đáy, xám xịt, cũ kỹ, trông chẳng khác nào thứ đồ chơi mà lũ trẻ con nghèo khổ ở các làng chài ven biển Đông vẫn hay dùng để múc nước nghịch cát.
Thế nhưng, dưới con mắt của những vị đại năng tu tiên đang có mặt tại đây, chiếc gáo dừa nứt nẻ kia lại tỏa ra một thứ mị lực khủng khiếp.
“Thần khí! Đây tuyệt đối là một món Thủy Hệ Chí Bảo tối thượng!” Một vị trưởng lão của Thiên Thần Điện, râu tóc dựng ngược, hai mắt trợn tròn như hai chiếc chuông đồng, vừa thở hổn hển vừa gầm lên. “Nhìn vết nứt kia đi! Các ngươi có thấy vết nứt ấy không? Đó hoàn toàn không phải là do ngoại lực làm hỏng, mà là một vệt rách không gian do chính tay Tiên Tôn tối cổ vạch ra để dẫn dắt Thủy Đạo Bản Nguyên! Mỗi một thớ xơ dừa trên chiếc gáo kia đều ẩn chứa quy luật vận hành của vạn dòng sông!”
“Lão già Thiên Thần Điện kia, ngươi bớt nói nhảm đi!” Một vị điện chủ của một thế lực đối địch lập tức đứng bật dậy, đập bàn rầm rầm, mắng mỏ. “Vết nứt đó rõ ràng là biểu tượng của việc ‘Phá rồi mới lập’! Tiên Tôn đang dùng chiếc gáo này để cảnh tỉnh chúng ta rằng, muốn đạt đến cảnh giới tối cao của Thủy Đạo, trước tiên phải tự đập vỡ đan điền, phá bỏ xiềng xích của phàm trần! Các ngươi có hiểu cái gì là đại đạo giản dị không?”
Cả đại sảnh lập tức bùng nổ thành một bãi chiến trường ngôn từ. Những lý thuyết tu tiên thâm sâu nhất, những điển tích cổ xưa nhất liên quan đến Thủy tộc Đông Hải và Long Quân tộc liên tục được lôi ra để phân tích, mổ xẻ chiếc gáo dừa nứt. Có kẻ thậm chí còn thề sống thề chết rằng mình vừa nhìn thấy hình ảnh một con Thủy Long khổng lồ đang uốn lượn xung quanh chiếc gáo dừa, gầm thét đòi phong ba bão táp.
Đứng trên bục đấu giá, Thẩm Vạn Kim khẽ hắng giọng một tiếng. Tiếng hắng giọng của gã được khuếch đại qua một trận pháp âm thanh, vang vọng khắp đại sảnh, lập tức dập tắt mọi tiếng ồn ào. Gã bước ra, nụ cười híp mắt thương hiệu nở rộ trên khuôn mặt mập mạp.
“Các vị đạo hữu, xin hãy bình tĩnh.” Thẩm Vạn Kim chắp tay sau lưng, phong thái tự tin như một vị hoàng đế đang ngự trị trên ngai vàng thương nghiệp. “Chiếc ‘Thái Sơ Thủy Đạo Diệu Khí’ này, chính là vật phẩm mà Vạn Bảo Lâu chúng ta phải trải qua muôn vàn thử thách, dốc hết lòng thành kính mới có thể cầu xin được từ tay Tiên Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Như các vị đã biết, Tiên Tôn vốn dĩ không màng danh lợi, sống đời phàm trần bình dị. Chiếc gáo này… từng được Ngài dùng để múc nước từ dòng sông Thời Gian để tưới cho vườn rau cải ngọt của mình.”
“Xoảng!”
Một vị trưởng lão ngồi ở hàng ghế đầu vô tình bóp nát chiếc ly trà bằng ngọc thạch trong tay, nước trà bắn tung tóe nhưng lão chẳng thèm để ý, chỉ run rẩy lắp bắp: “Múc… múc nước từ dòng sông Thời Gian? Để… để tưới rau?”
“Đúng vậy!” Thẩm Vạn Kim gật đầu cái rụp, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, tiếp tục màn flex đỉnh cao của mình. “Mỗi một giọt nước đi qua chiếc gáo này đều được gột rửa sạch mọi tạp chất của nhân thế, biến thành linh dịch tinh khiết nhất. Các vị nghĩ xem, tại sao vườn rau của Tiên Tôn lại có thể sinh trưởng ra những cây cải ngọt chứa đựng trật tự sơ khai? Chính là nhờ chiếc gáo dừa này đây! Dù hiện tại nó đã xuất hiện một vết nứt — mà theo lời Tiên Tôn là ‘đã đến lúc nó phải nghỉ ngơi’ — nhưng đạo vận ẩn chứa bên trong vẫn đủ để giúp một vị Thần Thông Cảnh tu sĩ trực tiếp ngộ ra Thủy Hệ Đại Thần Thông, thậm chí là rèn luyện ra đao thương bất nhập cốt cách!”
Cả sảnh đấu giá lặng đi trong giây lát, rồi ngay lập tức, một làn sóng cuồng nhiệt còn khủng khiếp hơn trước bùng lên. Những tiếng gầm rú ra giá vang lên liên tiếp, không khí nóng bỏng như muốn thiêu rụi cả trần nhà.
“Mười vạn linh thạch thượng phẩm! Thiên Thần Điện ta muốn có chiếc gáo này!”
“Mười hai vạn! Cộng thêm ba thanh thần binh đúc từ sắt thiên thạch!”
“Mười lăm vạn! Thêm một tòa linh mỏ ở phía Nam!”
…
Trong khi cả giới tu chân đang phát điên và chuẩn bị đổ máu vì một chiếc gáo dừa nứt, thì tại nông trang nhỏ đơn sơ trên đỉnh núi Tản Viên, “Tiên Tôn tối cổ” Diệp Phi lại đang ở trong một trạng thái hoàn toàn khác biệt.
Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế tre nhỏ dưới hiên nhà, miệng nhai nhồm nhoàm một củ khoai lang nướng nóng hổi, đôi mắt lờ đờ nhìn ra ruộng hành hoa vừa mới gieo hạt hôm qua. Gió núi thổi qua làm mái tóc phong sương của hắn hơi rối, ống quần vải thô xắn cao vẫn còn bám đầy bùn đất khô.
“Ủa, cái gáo dừa múc nước của mình đâu mất tiêu rồi ta?” Diệp Phi lẩm bẩm, tay gãi gãi đầu.
Hắn nhớ rõ ràng là mấy hôm trước, chiếc gáo dừa cũ múc nước tưới rau bị nứt một đường dài ở đáy. Hắn định bụng hôm nào rảnh sẽ mang ra bờ suối rửa sạch rồi lấy dây mây buộc lại xài tạm, thế mà tìm hoài không thấy đâu.
“Chắc chắn là cái gã mập Thẩm Vạn Kim rồi.” Diệp Phi tặc lưỡi, vẻ mặt đầy tiếc rẻ. “Cái gã đó đúng là có chứng cuồng dọn dẹp sạch sẽ quá mức. Lần nào lên núi đổi lương thực cũng lăng xăng quét dọn gom rác. Chắc gã thấy cái gáo dừa bị nứt nên tiện tay vứt mẹ nó vào sọt rác mang xuống núi rồi. Cái gáo đó ta dùng mười năm nay, múc nước vừa tay cực kỳ, thế mà lại bị vứt đi. Đúng là đồ hoang phí!”
Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán. Hắn liếc nhìn ra sau nhà, nơi có mấy ống tre già xanh mướt đang đung đưa trước gió.
“Thôi kệ đi, mất thì thôi. Chiều nay rảnh rỗi, ta ra sau nhà chặt một ống tre già, đục đẽo một chút làm cái gáo mới vậy. Gáo tre xài vừa bền, vừa không sợ bị nứt như gáo dừa.” Diệp Phi tự nhủ, rồi lại vui vẻ cắn thêm một miếng khoai lang nướng ngọt lịm. Hắn hoàn toàn không biết rằng, quyết định “chế tạo gáo tre mới” của hắn vừa được tàn hồn Thiên Ma dưới chân bàn ăn và các đồ đệ “não bổ” thành một âm mưu diệt thế cấp độ vũ trụ.
Quay trở lại với đại sảnh đấu giá của Vạn Bảo Lâu. Cuộc chiến giành giật chiếc gáo dừa nứt đã bước vào giai đoạn nghẹt thở nhất. Giá cả đã được đẩy lên tới con số không tưởng: Ba mươi vạn linh thạch thượng phẩm. Đây là một con số khổng lồ, đủ để mua đứt cả mười tông môn hạng trung, hoặc nuôi dưỡng cả một đội quân tu sĩ tinh nhuệ trong vòng trăm năm.
“Ba mươi vạn linh thạch thượng phẩm lần thứ nhất!” Thẩm Vạn Kim cầm chiếc búa gỗ nhỏ gõ nhẹ xuống bàn, giọng nói run lên vì phấn khích. Gã biết thương vụ này sẽ đi vào lịch sử của Vạn Bảo Lâu như một huyền thoại kinh điển nhất. Một chiếc gáo dừa nứt mà gã nhặt được từ đống rác sau nhà Tiên Tôn, nay lại bán được với giá trị bằng cả một gia tộc lớn.
“Ba mươi vạn linh thạch thượng phẩm lần thứ hai!”
“Ba mươi lăm vạn!” Một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng đột ngột vang lên từ một góc tối ở tầng hai.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó. Người vừa lên tiếng là một lão già mặc trường bào màu xám tro, gương mặt gầy gò như bộ xương khô, đôi mắt âm u tỏa ra luồng khí tức lạnh lẽo của cái chết. Trên ngực áo của lão có thêu hình một ngôi sao năm cánh màu đen — biểu tượng của Vô Thần Giáo, một thế lực tà tu bí ẩn và tàn bạo ngự trị ở vùng đầm lầy Dạ Vy Dạ Lâm phương Nam.
“Là Vô Thần Giáo! Sao bọn chúng lại dám vác mặt đến Phong Châu Thần Đô?”
“Lũ tà tu này điên rồi sao? Bọn chúng lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy?”
Vị trưởng lão của Thiên Thần Điện tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, lão chỉ thẳng mặt lão già áo xám, hét lớn: “Hắc Quy lão quỷ! Ngươi là một kẻ luyện độc công, cần gì đến Thủy Hệ Chí Bảo này? Ngươi định phá rối buổi đấu giá của Vạn Bảo Lâu sao?”
Lão già áo xám tên Hắc Quy khẽ cười quái dị, tiếng cười như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, nghe rợn tóc gáy: “Hắc hắc… Thiên Thần Điện các ngươi thì biết cái gì? Chiếc gáo này ẩn chứa đạo vận của Tiên Tôn tối cổ. Nếu giáo chủ của ta có được nó, dùng nó để dẫn dắt vạn độc thủy trong Dạ Lâm, thì việc luyện thành Vạn Độc Thần Công chỉ là chuyện trong sớm chiều. Lúc đó, cả Âu Lạc Thần Châu này sẽ phải cúi đầu trước Vô Thần Giáo chúng ta! Ba mươi lăm vạn linh thạch thượng phẩm! Ai dám tranh giành với ta?”
“Ngươi nằm mơ!” Trưởng lão Thiên Thần Điện nghiến răng kèn kẹt, lão hét lên: “Bốn mươi vạn linh thạch! Cộng thêm một nửa linh mạch của Thiên Thần Điện tại Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn!”
Cả đại sảnh xôn xao. Thiên Thần Điện lần này thực sự đã chơi tất tay. Linh mạch tại Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn là huyết mạch của tông môn bọn họ, vậy mà giờ đây lại sẵn sàng mang ra để đổi lấy một chiếc gáo dừa nứt. Điều này cho thấy lòng sùng bái và khao khát đối với “đạo vận của Tiên Tôn” trong lòng giới tu chân đã đạt đến mức điên cuồng như thế nào.
Hắc Quy lão tổ sắc mặt biến đổi liên tục, đôi mắt âm u lóe lên những tia nhìn tàn độc. Lão biết Vô Thần Giáo không thể nào đưa ra cái giá cao hơn thế nữa mà không làm lung lay tận gốc rễ của giáo phái. Lão khẽ hừ lạnh một tiếng, ngồi sụp xuống ghế, không nói thêm lời nào. Nhưng sát ý lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể lão đã cho thấy, lão không hề có ý định bỏ cuộc một cách dễ dàng như vậy.
“Bốn mươi vạn linh thạch thượng phẩm và một nửa linh mạch Nghĩa Lĩnh lần thứ nhất… lần thứ hai… lần thứ ba! Chốt giá!”
“Bộp!”
Tiếng búa gỗ của Thẩm Vạn Kim gõ xuống, chính thức khép lại buổi đấu giá điên rồ nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu. Chiếc gáo dừa nứt nẻ của người nông phu Diệp Phi đã thuộc về Thiên Thần Điện với một cái giá khiến bất kỳ vị hoàng đế nào cũng phải giật mình kinh hãi.
Thế nhưng, buổi đấu giá kết thúc không có nghĩa là mọi chuyện đã êm đẹp. Ngược lại, nó giống như một tiếng súng khơi mào cho một cuộc tàn sát đẫm máu.
Ngay khi vị trưởng lão Thiên Thần Điện cung kính nhận lấy chiếc gáo dừa được đặt trong một chiếc hộp ngọc bảo vệ nghiêm ngặt, lão lập tức dẫn theo mười vị hộ pháp tinh nhuệ nhất của tông môn, vội vã rời khỏi Vạn Bảo Lâu thông qua một lối đi bí mật. Họ biết rõ, lúc này ngoài kia có hàng trăm đôi mắt đang rình rập, sẵn sàng ra tay giết người đoạt bảo.
Ngoại ô Phong Châu Thần Đô, nơi những cánh rừng già rậm rạp bao phủ lấy những con đường mòn dẫn về phía Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn.
Sương mù ban chiều bắt đầu buông xuống, mang theo hơi lạnh buốt của núi rừng. Đoàn người của Thiên Thần Điện đang phi hành hóa quang với tốc độ cực nhanh trên bầu trời, bỗng nhiên, không gian xung quanh họ khẽ rung chuyển kịch liệt.
“Vù! Vù! Vù!”
Hàng vạn luồng hắc phong lạnh lẽo từ dưới mặt đất đột ngột bốc lên, kết thành một bức tường sương mù đen kịt, chặn đứng đường đi của họ. Từ trong làn sương đen, những tiếng cười quái dị, gớm ghiếc vang lên rợn người.
“Hắc hắc… Trưởng lão Thiên Thần Điện, các ngươi đi vội vàng thế làm gì? Không bằng để lại chiếc gáo dừa kia cho Vô Thần Giáo chúng ta bảo quản hộ?”
Hắc Quy lão tổ từ trong sương đen bước ra, theo sau lão là hàng trăm tên tà tu mặc áo choàng đen, tay cầm những cây gậy xương tỏa ra khói độc nghi ngút. Không chỉ có Vô Thần Giáo, từ các hướng khác trong rừng già, tu sĩ của các tông môn khác cũng bắt đầu xuất hiện. Bọn họ tuy không phải là tà tu, nhưng trước sự cám dỗ của “Thủy Đạo Bản Nguyên Thần Khí”, lòng tham đã hoàn toàn che mờ lý trí của họ.
“Hắc Quy! Các ngươi dám cướp đồ của Thiên Thần Điện ta?” Trưởng lão Thiên Thần Điện gầm lên, lão ôm chặt chiếc hộp ngọc trong ngực, tay kia rút ra một thanh trường kiếm rực rỡ ánh sáng hoàng kim. “Hôm nay kẻ nào dám bước lên một bước, Thiên Thần Điện ta thề sẽ diệt môn kẻ đó!”
“Diệt môn? Hắc hắc, hôm nay ai chết về tay ai còn chưa biết đâu!” Hắc Quy lão tổ vung tay lên, ra lệnh: “Lên! Giết sạch bọn chúng, cướp lấy thần khí của Tiên Tôn!”
Một trận chiến kinh thiên động địa lập tức bùng nổ. Ánh sáng của các loại pháp bảo rực rỡ xé rách màn đêm đang buông xuống. Tiếng nổ ầm ầm vang dội cả một vùng trời, đất đá bay tứ tung, những cây cổ thụ trăm năm tuổi bị dư chấn của trận chiến đánh sập hàng loạt. Máu tươi bắt đầu đổ xuống, nhuộm đỏ cả những thảm cỏ xanh mướt dưới chân núi.
Các tu sĩ điên cuồng lao vào nhau, chém giết không gớm tay. Họ không còn là những cao nhân tiên phong đạo cốt thường ngày nữa, mà đã biến thành những con dã thú khát máu, tất cả chỉ vì một chiếc gáo dừa nứt mà Diệp Phi vốn định vứt đi để làm củi nhóm bếp.
Trong khi cuộc chiến đang diễn ra vô cùng thảm khốc, máu chảy thành sông, thì không ai chú ý rằng, chiếc hộp ngọc đựng chiếc gáo dừa nứt đang nằm lăn lóc dưới đất sau một cú va đập mạnh. Nắp hộp khẽ bật ra, lộ ra chiếc gáo dừa xám xịt.
Vết nứt trên chiếc gáo dừa, dưới sự tác động của lượng máu tươi khổng lồ đang chảy tràn trên mặt đất, bỗng nhiên khẽ lóe lên một tia sáng màu đỏ tà dị.
Từ sâu trong lòng đất Âu Lạc Thần Châu, một luồng ý chí cổ xưa, đen tối và tàn bạo vô biên bỗng nhiên bị đánh thức. Luồng ý chí này dường như cảm nhận được một hơi thở quen thuộc từ chiếc gáo dừa — hơi thở của trật tự sơ khai, thứ mà nó đã hận thù và thèm khát suốt ba kỷ nguyên qua.
Bầu trời phía Bắc bỗng nhiên tối sầm lại một cách bất thường. Những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như những con quái vật khổng lồ từ phương Bắc tràn về với tốc độ kinh hoàng, che kín cả ánh trăng tròn. Một luồng ma khí lạnh lẽo, tà ác chưa từng có đột ngột giáng xuống, đóng băng toàn bộ chiến trường trong tích tắc.
Tất cả các tu sĩ đang chém giết nhau bỗng nhiên khựng lại, cơ thể họ run rẩy bần bật dưới một áp lực tinh thần khủng khiếp. Sát ý trong mắt họ biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ khi nhìn lên bầu trời.
Trên tầng mây đen kịt kia, một đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ, gớm ghiếc từ từ mở ra, nhìn chằm chằm xuống chiếc gáo dừa nứt dưới đất. Một tiếng cười khàn khàn, trầm đục vang vọng khắp không gian, làm rung chuyển cả đất trời:
“Ha ha ha… Tìm thấy rồi… Hơi thở của Thủy Tổ nằm trong món đồ này! Ba kỷ nguyên qua… cuối cùng ta cũng tìm thấy manh mối để phá vỡ phong ấn!”
Luồng ma khí khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào chiếc gáo dừa nứt nẻ. Cả Âu Lạc Thần Châu dường như đang rung chuyển trước sự thức tỉnh của một tai họa diệt thế cực đại. Mọi thứ dường như đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của giới tu chân, và tất cả những điều này, lại bắt đầu từ việc một người nông dân lười biếng ở trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn… vừa làm mất một chiếc gáo dừa cũ.