Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 53: Lăng Tiêu hộ sư

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:27:02 | Lượt xem: 6

Hắc Quy lão tổ cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung.

Là một vị tà tu đã sống hơn hai trăm năm, đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh tượng máu chảy thành sông, lão luôn tự phụ bản thân có một trái tim sắt đá, lạnh lùng trước mọi biến cố. Thế nhưng lúc này, khi đứng dưới bầu trời phương Bắc đang cuồn cuộn mây đen, nhìn đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ rộng hàng vạn trượng từ từ mở ra trên tầng mây, lão chỉ muốn lập tức quỳ sụp xuống đất mà khóc lóc cầu xin.

Áp lực tinh thần khủng khiếp từ đôi mắt ấy giáng xuống như muốn nghiền nát linh hồn lão thành trăm mảnh vụn. Toàn bộ chân nguyên trong cơ thể lão hoàn toàn bị đông cứng, không thể vận chuyển dù chỉ một tia. Xung quanh lão, hàng trăm tên tà tu của Vô Thần Giáo và cả những tu sĩ của Thiên Thần Điện đều đang nằm rạp dưới đất, có kẻ đã trực tiếp hộc máu ngất xỉu, có kẻ thì không ngừng co giật vì thần thức bị chấn động kịch liệt.

“Cái… cái thứ quái quỷ gì thế này?” Hắc Quy lão tổ run rẩy lẩm bẩm, hàm răng va vào nhau lập cập phát ra những tiếng “cạch cạch” giòn giã.

Lão nhìn chằm chằm vào chiếc gáo dừa nứt đang lơ lửng giữa không trung. Chiếc gáo dừa xám xịt, vốn dĩ chỉ là một món đồ mộc mạc không thể bình thường hơn, lúc này lại đang điên cuồng hấp thụ máu tươi của các tu sĩ tử trận trên mặt đất. Mỗi khi một giọt máu thấm vào vết nứt, ánh sáng đỏ tà dị trên chiếc gáo lại rực rỡ thêm một phần, đồng thời đôi mắt khổng lồ trên bầu trời lại càng trở nên chân thực và hung tàn hơn.

Luồng ý chí cổ xưa từ lòng đất Âu Lạc Thần Châu đang gầm rú, tiếng cười khàn khàn của nó xuyên thấu qua màng nhĩ của tất cả sinh linh, khiến không gian xung quanh không ngừng xuất hiện những vết nứt đen kịt:

“Ba kỷ nguyên… ba kỷ nguyên ròng rã! Bản tôn cuối cùng cũng ngửi thấy mùi vị của trật tự sơ khai! Kẻ nào… kẻ nào đã mang món đồ chứa đựng hơi thở của Thái Sơ đến đây? Mau dâng nó lên cho bản tôn!”

Trưởng lão Thiên Thần Điện lúc này đang nằm cách chiếc gáo dừa không xa, khuôn mặt lão trắng bệch không còn một giọt máu. Lão ôm lấy ngực, cố gắng ngẩng đầu nhìn chiếc gáo dừa nứt mà mình vừa tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy, trong lòng dâng lên một nỗi hối hận vô biên. Lão vốn nghĩ đây là một món Thủy Hệ Chí Bảo vô thượng của vị Tiên Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên, nào ngờ vết nứt trên đó lại là một cái bẫy, một cái chìa khóa để giải phong ấn cho một tồn tại diệt thế từ ba kỷ nguyên trước!

“Chúng ta… chúng ta đã làm cái gì thế này?” Trưởng lão Thiên Thần Điện thều thào, nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên gò má nhăn nheo. “Tiên Tôn… ngài cố tình vứt bỏ chiếc gáo này, có phải là để cảnh báo chúng ta… hay là…”

Trong mắt lão, chiếc gáo dừa nứt nẻ kia lúc này không còn là bảo vật nữa, mà là một tai họa có thể hủy diệt toàn bộ Âu Lạc Thần Châu trong chớp mắt.

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Nông trang nhỏ của Diệp Phi vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng và bình yên đến kỳ lạ. Những rặng tre ngà khẽ đung đưa trong gió đêm, mang theo mùi đất ẩm nồng nồng sau cơn mưa nhỏ ban chiều.

Diệp Phi đang ngồi trên chiếc ghế tre dưới mái hiên lá cọ, một tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy một cách lười biếng để xua đuổi mấy con muỗi rừng vo ve xung quanh, tay kia thì cầm một bát nước chè xanh ấm áp. Gương mặt phong sương của hắn lúc này đang nhăn nhó đầy vẻ bực dọc.

“Thời tiết dạo này đúng là ẩm ương thật đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, húp một ngụm chè xanh rồi tặc lưỡi. “Ban ngày thì nóng như đổ lửa, đêm xuống gió lại thổi vù vù như muốn lật cả mái nhà. Mấy luống hành hoa mình mới xới đất trồng chiều nay không biết có bị gió thổi bật rễ lên không nữa. Đúng là mệt mỏi mà.”

Cách đó không xa, dưới ánh đèn dầu tù mù hắt ra từ gian bếp, Càn Khôn Tử đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, tay cầm chiếc chổi tre cũ kỹ chăm chỉ quét sân. Lão khom lưng, vẻ mặt vô cùng thành kính và nghiêm túc, như thể việc quét dọn cái sân đất nện này là sứ mệnh thiêng liêng nhất đời lão.

Mỗi một nhát chổi của Càn Khôn Tử đưa ra, không gian xung quanh cây chổi lại khẽ vặn vẹo một cách vô hình. Những chiếc lá cọ khô héo rơi vãi trên sân tự động bị một luồng lực lượng nhu hòa cuốn lấy, xếp thành một hình tròn hoàn hảo ở góc sân mà không hề làm bay lên một hạt bụi nào. Lão vừa quét vừa liếc nhìn sang phía Hắc Bạo đang khom lưng nhặt nhạnh mấy mảnh đồng nát ở góc rào, trong lòng thầm hừ một tiếng đầy khinh bỉ.

“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi nhặt mấy cái mảnh đồng nát đó có cần phải nhẹ tay thế không? Đúng là đồ chân tay vụng về, làm việc lề mề thế thì bao giờ mới được Tiên Tôn chú ý?” Càn Khôn Tử truyền âm, giọng điệu đầy vẻ chế giễu của một “kẻ đi trước” đầy kinh nghiệm.

Hắc Bạo nghe vậy, gân xanh trên trán khẽ giật giật, nhưng lão không dám lớn tiếng, chỉ có thể nghiến răng truyền âm lại: “Càn Khôn Tử lão già kia, ngươi thì biết cái gì? Những mảnh vỡ từ cỗ xe đồng hoàng cấp của Vũ Ninh bộ tộc ta tuy đã bị phá hủy, nhưng bên trong vẫn còn sót lại một ít hoàng khí tích lũy trăm năm. Ta đang dùng thần thức để tịnh hóa và sắp xếp chúng thành một trận đồ phòng ngự hoàng cấp ngoài cổng rào cho Tiên Tôn! Đây gọi là tận tâm, hiểu không?”

“Hừ, trận đồ hoàng cấp?” Càn Khôn Tử bĩu môi, khinh bỉ nói. “Trước mặt Tiên Tôn, cái trận đồ rách của ngươi còn không bằng một cái chuồng gà của Tiểu Hồng tỷ tỷ. Ngươi nhìn Đại Hắc tiền bối kìa, người ta chỉ cần nằm im một chỗ gác cổng thôi đã là vạn cổ cấm địa rồi.”

Hắc Bạo liếc nhìn con chó đen khổng lồ Đại Hắc đang nằm phủ phục ngoài cổng rào, đầu gác lên hai chân trước, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ say. Nhưng Hắc Bạo biết rõ, chỉ cần một kẻ nào dám có ý đồ xấu bước đến gần nông trang trong vòng mười dặm, con “Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển” này chỉ cần sủa nhẹ một tiếng là kẻ đó sẽ lập tức tan thành mây khói. Nghĩ đến đây, Hắc Bạo lập tức rụt cổ lại, cúi đầu tiếp tục nhặt mảnh đồng một cách ngoan ngoãn.

Trong khi đó, Lăng Tiêu đang đứng thẳng như một ngọn thương ngoài hiên nhà, tay siết chặt cây rìu rỉ sét. Ánh mắt hắn lạnh lùng và sắc bén như kiếm phong, nhìn chằm chằm về hướng phương Bắc xa xôi.

Từ nãy đến giờ, hắn đã cảm nhận được một luồng tà khí tột cùng, đen tối và tàn bạo đang điên cuồng dâng trào từ phía chân trời. Luồng ma khí ấy tuy cách xa vạn dặm, nhưng đối với một tu sĩ đã đạt đến Chúc Đồng Cảnh viên mãn, lại ngộ ra *Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý* như hắn, thì nó rõ ràng như một ngọn đuốc trong đêm tối.

“Ma khí thật mạnh…” Lăng Tiêu thầm nghĩ, bàn tay nắm cán rìu khẽ siết chặt đến mức các khớp ngón tay kêu lên rắc rắc. “Có kẻ đang muốn phá vỡ phong ấn cổ xưa ở phương Bắc. Luồng hơi thở này… dường như có liên quan đến món đồ mà sư phụ đã vứt bỏ hôm trước.”

Hắn khẽ liếc nhìn sư phụ Diệp Phi đang ngồi phẩy quạt nan một cách thản nhiên dưới hiên nhà. Trong mắt Lăng Tiêu, sự bình thản của sư phụ lúc này chính là biểu hiện của sự vô địch tuyệt đối. Sư phụ là Thái Sơ Chi Chủ, là nguồn gốc của vạn Đạo, loại ma vật nhỏ nhoi từ ba kỷ nguyên trước kia đối với sư phụ chẳng qua chỉ là một con muỗi vo ve mà thôi.

“Sư phụ quả nhiên không thèm để mắt đến loại ma vật này.” Lăng Tiêu tự bổ não, trong lòng dâng lên sự sùng bái vô hạn. “Nhưng ta là đại đồ đệ của ngài, làm sao có thể để những thứ dơ bẩn kia làm bẩn mắt sư phụ? Kẻ nào dám ồn ào trước cổng Tản Viên Thần Sơn, kẻ đó phải chết!”

Nghĩ đến đây, Lăng Tiêu khẽ bước lên một bước, khí thế trên người hắn đột ngột biến đổi.

“Vù!”

Một luồng kiếm ý vô hình nhưng sắc bén tột cùng từ cơ thể hắn bộc phát ra, khiến những hạt mưa bụi đang rơi xung quanh lập tức bị cắt thành những mảnh nhỏ li ti rồi bốc hơi hoàn toàn. Da thịt hắn bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt, từng dòng khí huyết cuồn cuộn như rồng gầm hổ hét chạy dọc theo kinh mạch, củng cố thân thể hắn sừng sững như một ngọn núi nhỏ.

Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư từ trong gian bếp cũng bước ra, sắc mặt cả hai đều có chút ngưng trọng.

Chín cái đuôi hư ảnh của Tô Thanh Dao trong đan điền khẽ rung động, nàng cảm nhận được huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ của mình đang không ngừng cảnh báo về một mối đe dọa cực lớn từ phương Bắc. Nàng bước đến bên cạnh Lăng Tiêu, khẽ nói: “Đại sư huynh, luồng ma khí kia… dường như là Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma. Chúng ta có cần…”

“Không cần làm phiền sư phụ.” Lăng Tiêu lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt không hề rời khỏi hướng Bắc. “Sư phụ đang hưởng thụ sự yên tĩnh. Một lũ sâu bọ phương Bắc mà thôi, để ta tự giải quyết.”

Mộc Vân Thư ôm cuốn sách rách trong ngực, khẽ lắc đầu thở dài: “Đại sư huynh nói đúng. Sư phụ bảo chúng ta ‘làm người phải biết nhẫn nhịn’, nhưng nhẫn nhịn không có nghĩa là để kẻ thù bò đến tận cửa rào quấy rối. Trận pháp ngoài cổng nông trang tuy có thể ngăn cản mọi tà ma, nhưng nếu để chúng làm ồn đến giấc ngủ trưa của sư phụ ngày mai, đó chính là sự bất kính của chúng ta.”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo lúc này cũng đã dừng việc quét dọn, hai người đứng nép vào một góc sân, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy sùng bái và kính ngưỡng.

“Đại đồ đệ của Tiên Tôn quả nhiên bất phàm.” Càn Khôn Tử lẩm bẩm, râu tóc bạc phơ khẽ run lên vì phấn khích. “Chỉ mới Chúc Đồng Cảnh viên mãn mà đã có thể ngưng tụ ra Kiếm Ý nghịch thiên thế này. Nhìn nhát rìu kia… dường như chứa đựng cả quy luật phân tách Hỗn Độn!”

***

Dưới chân núi, trong khu rừng già u tối, trận chiến giành giật chiếc gáo dừa nứt đã hoàn toàn dừng lại.

Tất cả các tu sĩ, dù là tà tu của Vô Thần Giáo hay chính đạo của Thiên Thần Điện, lúc này đều đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy chờ đợi sự phán xét của đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ trên bầu trời. Luồng ma khí đen kịt từ trên trời giáng xuống, hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng sương đen, từ từ chộp về phía chiếc gáo dừa nứt nẻ đang lơ lửng giữa không trung.

“Đến đây… bản nguyên của ta… sức mạnh của ta…” Tiếng gầm rú của luồng ý chí cổ xưa vang vọng đầy đắc ý.

Thế nhưng, ngay khi bàn tay sương đen chỉ còn cách chiếc gáo dừa vài trượng, một biến cố kinh thiên động địa đột ngột xảy ra.

Từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn xa xôi, một luồng ánh sáng rực rỡ đột ngột vút lên trời cao. Luồng ánh sáng ấy không hề mang theo bất kỳ màu sắc lòe loẹt nào, chỉ là một vệt sáng màu xám tro giản dị, nhưng khi nó xuất hiện, toàn bộ không gian của Âu Lạc Thần Châu dường như bị đứng ngưng đọng lại trong một tích tắc.

“Xoẹt!”

Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên, giống như tiếng một tờ giấy thô sơ bị xé rách.

Thế nhưng, vệt sáng màu xám tro kia đi đến đâu, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời lập tức bị phân tách làm đôi. Luồng kiếm ý vô song, mang theo ý chí khai thiên lập địa của *Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý* từ khoảng cách vạn dặm chém tới, hóa thành một nhát rìu khổng lồ vô hình, trực tiếp chém thẳng vào bàn tay sương đen của ma thần cổ xưa.

“Ầm!”

Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp bầu trời phương Bắc. Bàn tay sương đen khổng lồ chưa kịp chạm vào chiếc gáo dừa đã lập tức bị nhát chém vô hình kia nghiền nát thành những làn khói xám tro rồi tiêu tán hoàn toàn vào hư không.

Chưa dừng lại ở đó, vệt sáng xám tro kia sau khi chém nát bàn tay sương đen, vẫn mang theo thế lôi đình vạn quân, tiếp tục lao thẳng lên tầng mây đen kịt, chém thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ đang mở ra trên bầu trời.

“Gào…!!!”

Một tiếng thét thảm khốc, đau đớn tột cùng vang vọng khắp không gian, làm rung chuyển cả đất trời. Đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ bị vệt sáng xám tro chém rách một đường dài ghê rợn, máu đen kịt từ vết thương tuôn ra như mưa trút xuống khu rừng già phía dưới, hễ rơi đến đâu là cây cối và đất đá lập tức bị ăn mòn bốc khói nghi ngút.

“Lực lượng này… là cái gì?! Tại sao ở vùng đất phàm nhân này lại có lực lượng của Thái Sơ sơ khai?!” Luồng ý chí cổ xưa kinh hoàng gầm rú, trong giọng nói không còn vẻ đắc ý kiêu ngạo ban nấy nữa, mà thay vào đó là một sự sợ hãi tột độ. “Không… không thể nào! Kỷ nguyên này làm sao có thể tồn tại một nhân vật khủng bố như vậy?!”

Nhận thấy luồng kiếm ý kia vẫn đang không ngừng truy kích, muốn xóa sổ hoàn toàn tàn hồn của mình, đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ lập tức co rụt lại. Nó không dám chần chừ thêm một giây nào, vội vàng cuốn theo toàn bộ mây đen và ma khí, điên cuồng tháo chạy về hướng Bắc, biến mất vào sâu trong lòng đất như một con chó hoang bị đánh gãy chân.

Mây đen tan đi, bầu trời đêm của Âu Lạc Thần Châu lại trở nên trong vắt, ánh trăng tròn dịu mát lại một lần nữa tỏa sáng xuống mặt đất.

Dưới đất, chiếc gáo dừa nứt nẻ sau khi mất đi sự kích hoạt của ma khí, khẽ run lên một cái rồi rơi thẳng xuống vũng bùn đất, trở lại thành một chiếc gáo dừa cũ kỹ, xám xịt không có chút gì đặc biệt.

Hắc Quy lão tổ và Trưởng lão Thiên Thần Điện nằm rạp dưới đất, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc không thể thốt nên lời. Họ nhìn bầu trời trống rỗng, rồi lại nhìn về hướng Tản Viên Thần Sơn xa xôi, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng và sùng bái không thể diễn tả bằng lời.

“Một kiếm… chỉ một kiếm từ cách xa vạn dặm… đã chém lui Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma?” Hắc Quy lão tổ lẩm bẩm, toàn thân run rẩy như cầy sấy. “Đó… đó là lực lượng của ai? Có phải là vị Tiên Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên kia không?”

Trưởng lão Thiên Thần Điện thì trực tiếp dập đầu hướng về phía Tản Viên Thần Sơn, vừa khóc vừa cười: “Tiên Tôn bớt giận! Tiên Tôn bớt giận! Chúng con biết lỗi rồi! Chúng con không nên tranh giành đồ vật của ngài! Ngài chỉ cần khẽ động ý niệm đã cứu vớt cả Âu Lạc Thần Châu… Chúng con nguyện vĩnh viễn quy phục dưới chân ngài!”

Hàng vạn tu sĩ xung quanh cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, hướng về phía ngọn núi thiêng Tản Viên mà dập đầu lia lịa, tiếng ca ngợi và sùng bái vang vọng khắp núi rừng.

***

Trong khi đó, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Lăng Tiêu sau khi vung rìu chém ra một nhát vô hình vào khoảng không, liền đứng im phăng phắc như một tượng đá ngoài cổng rào. Da thịt hắn lúc này đỏ ửng lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán do vừa rồi phải vận chuyển toàn bộ khí huyết của Chúc Đồng Cảnh viên mãn để gánh chịu phản phệ của nhát chém kia. Hắn thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ kiên định và tự hào.

“Đã chém lui kẻ địch… Không làm bẩn mắt sư phụ…” Lăng Tiêu thầm nghĩ, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa định thu hồi rìu rỉ sét để quay vào nhà, thì một giọng nói đầy vẻ càm ràm, bực bội đột ngột vang lên từ phía sau lưng:

“Lăng Tiêu! Cái thằng ranh con này, đêm hôm khuya khoắt rồi mày không lo đi ngủ đi, cứ vác cái rìu rỉ sét ra ngoài cổng rào múa may quay cuồng làm cái gì thế hả?!”

Lăng Tiêu giật nảy mình, vội vàng quay người lại.

Chỉ thấy Diệp Phi đang vác chiếc quạt nan rách, bước từng bước lẹt xẹt trên đôi dép cỏ từ hiên nhà ra sân. Gương mặt hắn nhăn nhó, đôi mắt lờ đờ buồn ngủ đầy vẻ khó chịu. Hắn nhìn Lăng Tiêu đang đứng gồng mình đỏ cả mặt tai ngoài cổng rào, lắc đầu ngao ngán:

“Mày nhìn mày xem, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt mũi thì đỏ gay đỏ gắt lên như đít khỉ thế kia. Chắc dạo này tao cho ăn nhiều thịt kho tàu quá, thừa năng lượng không có chỗ tiêu xài chứ gì? Hay là mày bị mộng du?”

Lăng Tiêu nghe tiếng mắng của sư phụ, toàn thân khẽ run lên. Luồng khí thế vô địch tuyệt đối, kiếm ý xé rách Hỗn Độn vừa rồi lập tức biến mất không còn một tia, hắn vội vàng cúi gục đầu xuống, cung kính dập đầu sát đất:

“Sư phụ bớt giận! Đồ nhi biết lỗi rồi! Đồ nhi không cố ý làm phiền sư phụ nghỉ ngơi!”

Diệp Phi bước đến gần cổng rào, gõ nhẹ cán quạt nan vào đầu Lăng Tiêu một cái “cốp” giòn giã, càm ràm: “Không cố ý mà đêm nào cũng vác rìu ra đây chém gió vù vù? Mày có biết gió núi dạo này to lắm không? Mày múa rìu thế kia làm gà của tao ở chuồng sau mất ngủ, ngày mai nó lại không đẻ được trứng thì tao lấy cái gì đúc thịt cho tụi mày ăn sáng hả?”

Hắn liếc nhìn ra ngoài cổng rào, nơi mây mù vừa bị nhát chém của Lăng Tiêu phân tách làm đôi, tạo thành một con đường trống trải kéo dài vạn dặm. Diệp Phi chép miệng, lầu bầu: “Đấy, nhìn xem, múa rìu cho cố vào rồi gió nó thổi bay sạch cả sương mù ngoài cổng. Mai mà nắng gắt lên làm héo mấy luống cải ngọt của tao thì tao bắt mày ra đứng che nắng cho rau nghe chưa!”

Lăng Tiêu nhận cú gõ của Diệp Phi, chỉ cảm thấy một luồng ấm áp vô biên từ cán quạt nan truyền thẳng vào thần hồn, giúp toàn bộ mỏi mệt và khí huyết đang hỗn loạn trong cơ thể do phản phệ lập tức được dẹp yên một cách hoàn hảo. Tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn của hắn thậm chí còn trở nên vững chắc thêm một phần, da thịt ẩn hiện ánh sáng hoàng kim càng thêm thuần khiết.

Hắn dập đầu càng thêm thành kính, trong lòng dâng lên sự sùng bái tột cùng: “Sư phụ quả nhiên là đang dùng cách này để rèn luyện tâm tính cho ta! Ngài muốn cảnh tỉnh ta rằng, dù có chém lui ma thần cổ xưa thì cũng không được kiêu ngạo, phải biết ẩn nhẫn, dĩ hòa vi quý, tập trung vào việc tu luyện bản nguyên…”

“Đồ nhi đã thấu hiểu lời dạy của sư phụ!” Lăng Tiêu lớn tiếng đáp. “Đồ nhi từ nay về sau sẽ chuyên tâm… trồng rau nuôi gà, không màng thế sự, tuyệt đối không làm phiền đến giấc ngủ của gà mái!”

Diệp Phi nghe vậy thì chỉ biết trợn mắt lên, đưa tay tự đập vào trán mình một cái đầy bất lực.

“Trời đất ơi, đúng là hết thuốc chữa rồi.” Diệp Phi thầm nghĩ, ngao ngán lắc đầu. “Thằng bé này chắc chắn là bị ngộ độc khoai tây thối từ hôm trước nên đầu óc mới dở dở ương ương thế này. Người ta khuyên nó đêm hôm đừng có múa rìu làm ồn, nó lại suy diễn ra cái triết lý trồng rau nuôi gà không màng thế sự gì không biết. Đúng là hoang tưởng giai đoạn cuối mà.”

Hắn quay sang nhìn Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang đứng khép nép ở góc sân, lớn tiếng ra lệnh: “Hai ông lão râu bạc kia nữa! Đêm hôm không lo đi ngủ đi, cứ đứng đó dòm ngó cái gì? Ngày mai hai người dậy sớm, gom hết mấy cái mảnh đồng nát ngoài cổng rào mang xuống núi bán sắt vụn cho tao! Dạo này gạo muối đắt đỏ, không kiếm thêm chút tiền thì cả nhà cạp đất mà ăn đấy!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo nghe vậy, lập tức rùng mình một cái, đồng loạt quỳ sụp xuống đất dập đầu: “Tuân lệnh Tiên Tôn! Chúng con ngày mai nhất định sẽ tịnh hóa… à không, thu dọn sạch sẽ đống đồng nát kia để mang đi đổi gạo cho ngài!”

Trong lòng hai người lúc này đang điên cuồng gào thét: “Tiên Tôn quả nhiên là muốn dùng đống đồng nát hoàng cấp kia để tịnh hóa nhân quả cho Vũ Ninh bộ tộc! Việc ‘bán sắt vụn đổi gạo’ thực chất là một cuộc giao dịch đại đạo, dùng thần khí phế thải để đổi lấy ngọc thực chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên! Chúng ta nhất định phải làm cho thật tốt!”

Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng bên cạnh nhìn cảnh này, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười nhẹ.

“Sư phụ vẫn là sư phụ.” Tô Thanh Dao khẽ truyền âm cho Mộc Vân Thư. “Ngài luôn dùng những lời nói giản dị nhất để sắp xếp những đại cục kinh thiên động địa nhất thế gian. Một câu ‘bán sắt vụn đổi gạo’ của ngài ngày mai, e rằng sẽ khiến cả giới tu chân của Âu Lạc Thần Châu lại một lần nữa điên cuồng tranh giành.”

Mộc Vân Thư gật đầu, khẽ mở cuốn sách rách của mình ra, dùng ngón tay ngưng tụ linh lực, nhanh chóng ghi chép lại sự kiện đêm nay:

*”Kỷ nguyên thứ tư, đêm mùa hạ. Ma thần phương Bắc thức tỉnh, muốn cướp thần khí. Tiên Tôn phẩy quạt nan dưới hiên, đại đồ đệ Lăng Tiêu vung rìu chém rách bầu trời vạn dặm, chém lui ma thần cổ xưa. Tiên Tôn dạy bảo: ‘Đêm hôm đừng múa rìu làm gà mất ngủ’. Đồ đệ ngộ ra Đạo ẩn nhẫn, vạn giới thái bình.”*

Diệp Phi hoàn toàn không biết những suy nghĩ điên rồ trong đầu đám đồ đệ và tạp dịch của mình. Hắn chỉ cảm thấy gió đêm thổi qua hiên nhà có chút lạnh, khẽ rùng mình một cái rồi vẫy vẫy quạt nan đi vào phòng tranh, lẩm bẩm:

“Gió to thế này, ngày mai chắc chắn là lại có mưa rồi. Phải bảo con chó Đại Hắc ra cổng rào nằm canh gác cẩn thận, dạo này trộm cắp hoành hành, mất một con gà là tao thịt nó nấu cháo gừng đấy.”

Đại Hắc đang nằm ngoài cổng rào, nghe thấy lời lẩm bẩm của Diệp Phi, lập tức vẫy đuôi nịnh nọt, sủa nhẹ một tiếng “gâu gâu” đầy vẻ ngoan ngoãn, rồi đứng dậy đi vòng quanh cổng rào canh gác một cách cực kỳ nghiêm túc.

Sâu trong lòng đất dưới chân bàn ăn trong bếp, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma lúc này đang run rẩy bần bật, thu liễm toàn bộ ma khí của mình lại, giả làm một cục đá kê chân bàn một cách hoàn hảo nhất có thể, không dám phát ra dù chỉ là một tia chấn động nhỏ nhất, vì sợ con chó đen ngoài kia sẽ trực tiếp vào nuốt chửng nó.

Đêm đã về khuya, nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại trở về với vẻ bình yên vốn có của nó, dưới sự bảo hộ âm thầm nhưng vô địch của một người nông phu luôn nghĩ mình là phàm nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8