Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 31: Đồ đệ lĩnh ngộ

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:47:41 | Lượt xem: 6

Hoàng hôn buông xuống Tản Viên Thần Sơn không mang theo sắc đỏ ấm áp thường ngày, mà lại phủ lên một màu tím ngắt tà dị, tựa như một vệt mực khổng lồ bị ai đó vô tình làm loang lổ trên bức tranh thiên thanh. Những đám mây xám xịt cuộn xoắn lại thành hình dạng một chiếc trống đồng khổng lồ lơ lửng giữa tầng không, nhưng kỳ lạ thay, ngay tại tâm của chiếc trống ấy — nơi đáng lẽ phải là hình ảnh mặt trời rực rỡ — lại rỉ ra một vệt chất lỏng màu đen tuyền như mực, nhỏ lặng lẽ xuống hư không rồi biến mất không dấu vết. Đi kèm với hiện tượng kỳ quái này là những tia chớp bạc câm lặng, xé rách màn đêm đang dần buông mà không hề phát ra một tiếng sấm nào. Đó là một lời cảnh báo từ thiên địa rách nát ngoài kia, một dấu hiệu cho thấy phong ấn cổ xưa ở phương Bắc đang rục rịch rạn nứt, mang theo hơi thở của những thực thể tà ác chuẩn bị dòm ngó Âu Lạc Thần Châu.

Đứng bên cửa sổ gian nhà tranh dột nát, Diệp Phi tì cằm lên bậu cửa, tay cầm chiếc quạt nan giấy thô sơ khẽ phẩy phẩy, gương mặt phong sương hiện rõ vẻ sầu não khôn nguôi. Đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của hắn nhìn chằm chằm vào rặng mây tím ngắt kia, trong lòng thầm mắng chửi cái thời tiết quái đản của vùng núi cao này.

“Trời đất ơi, cái màu tím lịm tìm sim này chắc chắn là điềm báo sắp có một trận mưa đá to bằng nắm tay rồi! Cái thời tiết dở hơi cám hấp này thật biết cách trêu ngươi người ta mà. Chuỗi cải ngọt ta mới gieo hôm kia còn chưa kịp bén rễ chắc chắn, nếu bị đá đập cho nát bấy thì tối nay biết lấy cái gì mà bỏ vào mồm? Đám đệ tử ăn như rồng cuốn, phá như phá mả kia chắc chắn sẽ gặm sạch cả rễ tre mất thôi!”

Hắn khẽ thở dài một tiếng, cảm thấy cuộc sống của một người phàm trần muốn yên ổn trồng rau nuôi gà sao mà gian nan trắc trở đến thế.

Ở ngoài sân nện, Càn Khôn Tử vẫn đang cầm cây chổi tre quét sân cũ kỹ, mặt vênh lên tận trời, đắc ý nhìn gã Hắc Bạo đang lết từng bước khó nhọc về phía chuồng gà. Hắc Bạo — vị Lạc Tướng phương Bắc khét tiếng một thời, giờ đây toàn thân đầy máu và bùn đất, đan điền vỡ nát, nhưng trong ánh mắt lại không hề có một tia oán hận nào, ngược lại chỉ toàn là sự thành kính và sợ hãi tột độ.

“Hắc Bạo, ngươi mới đến thì lo mà dọn chuồng gà cho sạch. Ở đây, ta mới là trưởng ban tạp dịch quét sân! Muốn sống sót thì phải biết kính trên nhường dưới, nghe chưa?” Giọng Càn Khôn Tử vang lên đầy vẻ bề trên, như thể lão không phải là một kẻ quét rác mà là một vị tướng quân đang duyệt binh.

Hắc Bạo run rẩy dập đầu xuống đất nện, giọng khàn đặc: “Vãn bối… vãn bối tuyệt đối tuân mệnh Chưởng môn tiền bối! Được phục dịch dưới chân Tiên Tôn là vinh hạnh vạn kiếp của vãn bối!”

Chứng kiến cảnh tượng này, ba vị đồ đệ của Diệp Phi là Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư vẫn đứng im dưới hiên nhà tranh. Họ không hề chú ý đến màn tranh giành địa vị nực cười của hai kẻ ngoài kia, bởi tâm trí của họ lúc này đang bận rộn tiêu hóa một thứ sức mạnh tinh thần khủng khiếp hơn nhiều. Đó chính là triết lý “Nhẫn” mà sư phụ vừa vô tình truyền thụ.

Lăng Tiêu cúi đầu nhìn xuống bàn tay thô ráp của mình, nơi vẫn còn vương chút hơi ấm từ củ khoai lang luộc mà sư phụ vừa ban cho lúc trước. Trong lồng ngực hắn, một luồng khí tức trầm đục như tiếng sấm rền vang lên, da thịt dần chuyển sang màu đồng cổ kính, phản chiếu ánh sáng tím tà dị từ bầu trời.

“Nhẫn…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt chợt lóe lên một tia kiếm mang sắc bén đến mức có thể xẻ đôi hư không, nhưng ngay lập tức tia sáng ấy lại bị thu liễm hoàn toàn vào sâu trong đồng tử. “Hóa ra đây chính là cảnh giới cao nhất của Kiếm Đạo mà Sư phụ muốn ta lĩnh ngộ. Kiếm khí lộ ra ngoài chỉ là hạ đẳng, khiến kẻ thù đề phòng. Chỉ có giấu kiếm vào vỏ, nhẫn nhịn bất động, mới là đòn sát thủ chí mạng nhất. Sư phụ ngự trị trên vạn đạo, chỉ cần một cái liếc mắt là có thể xóa sổ cả một vương quốc khỏi dòng thời gian, vậy mà ngài lại chọn sống như một nông phu phàm trần, nhẫn nhịn chịu đựng sự mạo phạm của những kẻ kiến hôi. Đó không phải là nhu nhược, mà là sự tự kiềm chế tối cao của một vị Hỗn Độn Tiên Tôn!”

Lăng Tiêu cảm thấy đan điền của mình vốn đang chấn động sau trận chiến vừa rồi bỗng nhiên trở nên kiên cố vô cùng. Tiếng “coong” vang dội từ xương cốt hắn chính là minh chứng cho việc hắn đã hoàn toàn củng cố được cảnh giới Chúc Đồng Cảnh cực hạn, chỉ còn cách Lạc Vũ Cảnh một bước ngắn ngủi.

Nghe Lăng Tiêu nói, Tô Thanh Dao cũng khẽ gật đầu, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng nàng vốn đang chập chờn không ổn định do huyết mạch tiến hóa quá nhanh, nay bỗng nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một đóa sen lửa đỏ rực xoay tròn trong lòng bàn tay thanh mảnh của nàng, rồi biến mất không một tiếng động vào sâu trong cơ thể.

“Đại sư huynh nói rất đúng.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ sùng bái: “Sự nhẫn nhịn của Sư phụ thực chất là lòng từ bi vĩ đại nhất đối với chúng sinh Âu Lạc Thần Châu. Nếu ngài không nhẫn, chỉ cần một tia uy áp vô tình rò rỉ ra ngoài cũng đủ để nghiền nát cả long mạch quốc gia này thành tro bụi. Ngài bắt chúng ta nhẫn nhịn, là muốn chúng ta học cách kiểm soát sức mạnh của chính mình, không được để bản năng yêu thú hay sự kiêu ngạo làm mờ mắt. Chỉ khi biết thu liễm, huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ của ta mới có thể đạt đến trạng thái phản phác quy chân hoàn mỹ nhất.”

Đôi mắt đẹp của nàng lấp lánh ánh nước, trong lòng thầm thề rằng sẽ không bao giờ để sự nóng nảy của mình làm hỏng đi đại kế ẩn thế của sư phụ.

Mộc Vân Thư đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc gáo múc nước bằng gỗ đã bị bóp méo do không gian vặn vẹo lúc trước. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nho nhã nhưng ẩn chứa sự thấu suốt đáng sợ của một chiến lược gia tối cao.

“Hai vị sư huynh sư tỷ chỉ mới nhìn thấy bề nổi của chữ ‘Nhẫn’ mà thôi.” Mộc Vân Thư nhẹ nhàng vung tay, gợn sóng thời không đang dao động xung quanh hắn bỗng nhiên thu nhỏ lại thành một điểm sáng cực nhỏ trên đầu ngón tay, rồi biến mất vào hư vô mà không hề gây ra bất kỳ tiếng động nào. “Sư phụ dùng chữ ‘Nhẫn’ để thiết lập một vòng nhân quả vĩ đại. Ngài không cần tự mình ra tay, chỉ cần nhẫn nhịn đứng nhìn, để thế giới tự vận hành theo quy luật tự nhiên. Kẻ thù tự đâm đầu vào chỗ chết, đó là quả báo của chúng, không liên quan gì đến ngài. Đây chính là ‘Vô vi nhi vô bất vi’ — không làm gì nhưng không gì không làm được. Nhẫn nhịn chính là chìa khóa để điều khiển thiên địa đại thế mà không để lại bất kỳ dấu vết nhân quả nào!”

Ba vị đồ đệ nhìn nhau, trong lòng đều dâng lên một nỗi kính ngưỡng vô hạn đối với vị sư phụ đang đứng lầm bẩm trong bếp kia. Họ cảm thấy đạo tâm của mình chưa bao giờ kiên định và thông suốt đến thế.

Trong khi đó, ở trong bếp, Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng ba đứa đồ đệ của mình vừa mới hoàn thành một cuộc “ngộ đạo tập thể” kinh thiên động địa. Hắn chỉ cảm thấy hơi đói bụng, liền bưng một rổ khoai tây sống và một con dao găm nhỏ rỉ sét đi ra ngoài hiên nhà để gọt vỏ.

Vừa bước ra ngoài, hắn đã thấy ba đứa đồ đệ đang đứng xếp hàng thẳng tắp dưới hiên, mặt mày nghiêm trang, mắt nhắm nghiền như đang đứng trước ban thờ tổ tiên.

Diệp Phi suýt chút nữa thì phì cười, tự nhủ: “Mấy đứa nhỏ này dạo này bị làm sao thế nhỉ? Ăn bát canh trứng xong là đứa nào đứa nấy mặt mày nghiêm trọng như sắp đi ra trận. Chắc là do ta nấu dở quá khiến chúng nó bị ám ảnh tâm lý chăng? Thôi, để ta gọt ít khoai tây làm món khoai tây chiên an ủi chúng vậy. Dù sao thì khoai tây chiên cũng dễ ăn hơn canh cải đắng nhiều.”

Hắn bước đến chiếc ghế đẩu tre bên cạnh họ, đặt rổ khoai tây xuống rồi ngồi sụp xuống, bắt đầu gọt vỏ.

Diệp Phi cầm con dao rỉ sét lên, bắt đầu gọt vỏ khoai tây một cách vô cùng điêu luyện. Những lát vỏ mỏng dính bùn đất rơi xuống đất nện, tạo thành những âm thanh “xoẹt xoẹt” đều đặn.

Thế nhưng, trong mắt ba vị đồ đệ đang hé mắt quan sát, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi.

Con dao găm rỉ sét kia… rõ ràng là một thanh Thái Sơ Thần Binh đã bám đầy bụi trần của năm tháng, mỗi một nhát gọt của Sư phụ không phải là đang gọt khoai tây, mà là đang “gọt giũa” đi những phần tạp chất, những vết rạn nứt của thiên địa quy luật!

Những lát vỏ khoai tây rơi xuống đất, ngay khi chạm vào nền đất nện của nông trang, lập tức hóa thành những luồng linh khí tinh thuần màu vàng thổ, thấm sâu vào lòng đất Tản Viên Thần Sơn. Dưới lòng đất sâu hàng vạn dặm, long mạch của Âu Lạc Thần Châu như được tiếp thêm một nguồn năng lượng khổng lồ, phát ra những tiếng rống trầm đục vui sướng mà chỉ có những đại năng tu vi Thần Thông Cảnh trở lên mới có thể cảm nhận được.

Mộc Vân Thư nhìn chằm chằm vào củ khoai tây tròn trịa trong tay Diệp Phi, đồng tử hắn co rụt lại. Hắn thấy đó không phải là một củ khoai tây phàm trần, mà là một “Thế Giới” thu nhỏ đang bị bao phủ bởi lớp màng hỗn độn và nghiệp chướng dày đặc! Sư phụ đang dùng thần thông vô thượng để gọt bỏ đi lớp màng thối nát đó, để lộ ra phần bản nguyên tinh khiết nhất bên trong!

“Sư phụ… ngài đang gọt bỏ đi phần ‘nghiệp chướng’ của vạn giới sao?” Mộc Vân Thư lẩm bẩm, giọng run rẩy vì kinh hãi.

Diệp Phi đang gọt dở củ khoai tây thứ hai, nghe thấy câu hỏi ngớ ngẩn của Tam đồ đệ thì suýt nữa thì cắt vào tay. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Mộc Vân Thư bằng ánh mắt như nhìn một kẻ tâm thần, rồi cười mắng:

“Gọt nghiệp chướng cái đầu ngươi ấy! Đây là khoai tây! Khoai tây bị thối một góc, ta phải gọt bỏ phần thối đi thì mới ăn được, hiểu chưa? Làm người cũng thế, thấy chỗ nào thối nát thì phải dứt khoát vứt bỏ, đừng có tiếc rẻ mà mang họa vào thân!”

Hắn nói xong liền hừ một tiếng, tiếp tục cúi đầu gọt củ khoai tây tiếp theo, trong lòng thầm nghĩ: “Cái thằng bé này suốt ngày đọc mấy cuốn sách rách nát kia nên đầu óc mụ mị hết rồi. Gọt củ khoai tây ăn tối mà cũng nâng tầm quan điểm lên thành nghiệp chướng vạn giới được. Đúng là hết thuốc chữa!”

Thế nhưng, câu nói đầy tính “đời thường” của Diệp Phi lọt vào tai ba vị đồ đệ lại tựa như một tiếng sét giữa trời quang, làm nổ tung mọi giới hạn trong nhận thức của họ.

“Thấy chỗ nào thối nát thì phải dứt khoát vứt bỏ…”

Lăng Tiêu toàn thân chấn động mạnh. Hắn lập tức nghĩ đến gia tộc kẻ thù cũ ở phương Bắc — những kẻ đã diệt môn Thần Triều của hắn, những kẻ đang dùng ma công tà ác để hút sinh khí của chúng sinh, biến một vùng đất trù phú thành tử địa. Đó chính là phần “thối nát” của Âu Lạc Thần Châu! Sư phụ đang ám chỉ điều này! Ngài đang cho phép hắn dùng kiếm ý để “gọt bỏ” những kẻ thối nát đó khỏi thế gian để bảo vệ sự trong sạch của đất nước!

Tô Thanh Dao thì nghĩ đến những trưởng lão hủ bại trong Yêu tộc Thái Cổ, những kẻ vì lợi ích ích kỷ mà sẵn sàng dâng hiến nàng cho ngoại bang Ma tộc. Họ chính là phần “thối nát” cần phải dứt khoát vứt bỏ!

Mộc Vân Thư thì ngộ ra một chân lý trận pháp mới: Trong một vạn cổ trận pháp khổng lồ như Loa Thành Trận Địa, những mắt trận bị rỉ sét, những luồng linh lực bị nghẽn chính là phần thối nát. Hắn cần phải dứt khoát phá hủy chúng để tái tạo một trận pháp hoàn mỹ hơn, có thể bao phủ cả vạn giới!

Cả ba người đồng loạt quỳ sụp dưới chân Diệp Phi, dập đầu cung kính đến mức trán chạm sát nền đất nện:

“Sư phụ chỉ điểm, đệ tử đã hoàn toàn thấu hiểu! Chúng con sẽ dứt khoát gọt bỏ mọi chướng ngại thối nát, tuyệt đối không để chúng làm ảnh hưởng đến tịnh thổ của nông trang!”

Diệp Phi đờ người ra, tay cầm con dao gọt khoai tây đứng hình giữa không trung, lưỡi dao rỉ sét phản chiếu gương mặt đầy vẻ bất lực và hoang mang của hắn.

Hắn thầm nghĩ: “Cái quái gì thế này? Ta chỉ bảo là khoai tây thối thì gọt đi kẻo ngộ độc thực phẩm, liên quan gì đến tịnh thổ với chướng ngại của các ngươi? Mấy đứa này đầu óc chắc chắn là bị hỏng hóc ở chỗ nào rồi. Hay là do ở trên núi cao thiếu oxy nên não bộ phát triển không bình thường? Ôi, ta nuôi ba đứa đồ đệ, đứa thì cuồng chẻ củi, đứa thì thích dọn chuồng gà, đứa thì suốt ngày cầm gáo múc nước lẩm bẩm thời gian… Bây giờ lại thêm chứng hoang tưởng tập thể thế này. Đúng là khổ cho cái thân già của ta mà!”

Hắn khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu ngao ngán, tiếp tục cúi đầu gọt khoai tây: “Thôi thôi, các ngươi hiểu thế nào thì hiểu. Mau đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm tối. Ăn xong thì đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải ra đồng làm việc.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Ba người đồng thanh hô lớn, khí thế ngút trời, khiến cho mây đen trên trời cũng phải giãn ra một chút, để lộ ra vài ngôi sao lấp lánh như đang kính chào sự thức tỉnh của ba vị cường giả tương lai.

Trong lúc đó, ở ngoài sân, dưới ánh hoàng hôn tím tà dị, Càn Khôn Tử đang chắp tay sau lưng, giám sát Hắc Bạo dọn dẹp chuồng gà với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Hắc Bạo lúc này đang cầm một cái xẻng gỗ cũ kỹ, xúc từng bãi phân gà với vẻ mặt vô cùng thành kính, thậm chí là hưng phấn. Mỗi khi hắn xúc một bãi phân, một luồng hỏa đạo tinh thuần từ chuồng gà lại phả ra, len lỏi vào kinh mạch, làm ấm áp cả đan điền đang bị vỡ nát của hắn.

Càn Khôn Tử đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng: “Hắc Bạo, ngươi có biết vì sao Tiên Tôn lại phạt ngươi dọn chuồng gà không?”

Hắc Bạo run rẩy lắc đầu, giọng đầy vẻ cung kính: “Vãn bối ngu muội, xin Chưởng môn tiền bối chỉ điểm.”

Càn Khôn Tử cười bí hiểm, chỉ tay vào đống phân gà tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt: “Phân gà này, thực chất là Hỗn Độn Tinh Thần Sa pha lẫn với Phượng Hoàng Chân Hỏa của Thái Sơ Thần Phượng! Tiên Tôn bắt ngươi dọn dẹp, thực chất là đang dùng nhiệt lượng của Phượng Hoàng Chân Hỏa để rèn luyện lại đan điền đã vỡ của ngươi! Ngươi nhìn xem, đan điền của ngươi có phải đang dần dần khôi phục không?”

Hắc Bạo giật mình, vội vàng nội thị cơ thể. Đúng thế! Đan điền vốn đã nát bấy của hắn, dưới sự tác động của luồng hơi ấm từ chuồng gà, đang từ từ ngưng tụ lại, thậm chí còn mang theo một tia kim quang lấp lánh của huyết mạch Chúc Đồng Cảnh!

Hắc Bạo cảm động đến mức nước mắt rơi như mưa, dập đầu lia lịa xuống đống rơm: “Tiên Tôn thật là vĩ đại! Ngài ấy không những không giết ta, mà còn dùng cách này để chữa trị cho ta! Ta thật là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử!”

Càn Khôn Tử gật đầu hài lòng: “Biết thế là tốt. Cho nên, quét dọn cho sạch sẽ vào! Một cọng lông gà rơi ra ngoài cũng phải nhặt lại cho ta!”

Hắc Bạo gật đầu lia lịa, hăng hái xúc phân gà như thể đang xúc bảo vật vô giá.

Diệp Phi từ trong nhà nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Hắc Bạo đang khóc lóc thảm thiết nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt dọn dẹp chuồng gà, còn Càn Khôn Tử thì đứng cạnh chỉ trỏ với vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Diệp Phi cạn lời, lắc đầu ngao ngán: “Thế giới này điên thật rồi. Một gã Chưởng môn Độ Kiếp Kỳ đi làm trưởng ban tạp dịch quét sân, một gã Lạc Tướng hung hãn đi khóc lóc vì được dọn phân gà… Chắc là ta phải viết một cuốn sách về tâm lý học hành vi để nghiên cứu bọn họ quá. Đúng là một lũ điên!”

Hắn mang rổ khoai tây đã gọt sạch vào bếp, chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm, để lại ngoài hiên ba vị đồ đệ đang ngồi thiền tĩnh lặng, đạo tâm đã hoàn toàn thăng hoa lên một cảnh giới mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8