Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 32: Thiên địa dị tượng

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:50:05 | Lượt xem: 5

Gió lạnh rít qua khe liếp của căn nhà tranh, mang theo hơi ẩm buốt giá của sương đêm vùng cao. Diệp Phi khẽ rùng mình dưới tấm chăn bông thô sơ đã sờn rách vài chỗ, tiềm thức của hắn đột ngột trôi dạt về một khoảng thời gian xa xôi trong quá khứ.

Đó là mùa đông khắc nghiệt của ba năm trước, khi hắn mới đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này. Lúc ấy, nơi đây chẳng có nông trang xanh mướt, không có chuồng gà rộn rã, càng không có những đứa đồ đệ suốt ngày bày ra vẻ mặt “ngộ đạo” thâm trầm. Xung quanh chỉ có đá xám, cỏ dại héo úa và cái lạnh như muốn đóng băng cả dòng máu trong người. Diệp Phi khi đó chỉ là một kẻ cô độc, tay không tấc sắt, dựng lên một căn nhà tranh dột nát mà gió thổi một cái là mái lá cọ bay mất nửa góc. Hắn nhớ như in cái cảm giác tự tay dùng chiếc cuốc sứt mẻ bới từng tấc đất đóng băng cứng ngắc để gieo những hạt cải ngọt đầu tiên. Những ngón tay hắn tê dại, đỏ ửng vì lạnh, môi nứt nẻ rớm máu.

Đỉnh điểm của sự bi kịch là vào một buổi sáng sớm, khi luống cải ngọt đầu tiên vừa nhú lên những mầm non xanh mướt, Diệp Phi chưa kịp vui mừng thì một con thỏ rừng hung tợn từ đâu lao ra. Con thỏ đó to bằng cả cái ấm trà, mắt đỏ sọc, răng nanh sắc nhọn, không thèm sợ người mà ngang nhiên gặm sạch bách luống cải của hắn. Khi Diệp Phi tức giận cầm gậy đuổi theo, nó còn quay lại đạp mạnh một phát vào không khí, khiến hắn trượt chân ngã dập mông xuống vũng bùn băng giá, chiếc quần vải thô duy nhất bị rách một đường dài thê thảm. Đêm hôm đó, trong căn nhà tranh trống hoác, Diệp Phi chỉ biết ôm con chó Đại Hắc khi ấy còn gầy trơ xương, lông lá xơ xác vào lòng để hai cơ thể rách nát sưởi ấm cho nhau qua đêm đông lạnh giá. Hắn đã từng nghĩ mình sẽ chết cóng ở cái xó xỉnh này, chết một cách vô danh và thảm hại nhất có thể.

Thế nhưng, thời gian trôi qua, mọi thứ đã thay đổi đến mức chính hắn cũng không ngờ tới.

Diệp Phi thong thả mở mắt, cảm nhận ánh nắng ban mai ấm áp đang khẽ lọt qua khe cửa sổ bằng tre, rọi thẳng vào mặt. Hắn vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài bước xuống giường. Bước ra ngoài hiên, hắn thò tay túi quần, rút ra một cọng cỏ tranh khô rồi thong thả xỉa răng, mắt lờ đờ nhìn quanh nông trang giờ đã tràn ngập sức sống. Ruộng rau xanh mướt trải dài, chuồng gà sạch sẽ, và con chó Đại Hắc mập mạp, lông đen mượt như bôi mỡ đang nằm ườn sưởi nắng dưới gốc mận cổ thụ. Cuộc sống hiện tại quả thực là thiên đường so với ba năm trước. Hơn nữa, hắn bây giờ còn có một đám đồ đệ “hỗ trợ” công việc, dù rằng đầu óc của bọn họ dường như đều có vấn đề về mặt thần kinh.

Hắn liếc mắt nhìn sang bên góc hiên nhà. Ba vị đồ đệ quý hóa của hắn đang ngồi xếp bằng thành một hàng ngang, nhắm mắt tĩnh tọa từ đêm qua đến giờ vẫn chưa thèm động đậy. Diệp Phi nheo mắt quan sát, chân mày khẽ giật giật khi nhận ra những trạng thái cực kỳ kỳ lạ trên người bọn họ.

Đầu tiên là Tô Thanh Dao. Phía sau lưng nàng, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa đỏ rực đang chập chờn xuất hiện rồi lại biến mất, giống như một bóng đèn neon bị lỏng dây nguồn, lúc sáng lúc tối một cách vô cùng bất ổn. Gương mặt thanh tú của nàng lúc thì đỏ bừng như tôm luộc, lúc lại trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Ngay bên cạnh, Lăng Tiêu thì liên tục phát ra những tiếng động trầm đục “bùm… bụp…” từ sâu trong lồng ngực, giống như có một chiếc trống đồng cỡ nhỏ đang bị gõ liên hồi ở bên trong. Da thịt của hắn dưới ánh mặt trời buổi sáng chuyển sang một màu đồng cổ kính, xám xịt và cứng ngắc, trông chẳng khác nào một bức tượng đồng đen vừa được đào lên từ lòng đất cổ xưa.

Còn Mộc Vân Thư, tam đồ đệ nho nhã của hắn, thì càng quái dị hơn. Hắn ngồi đó, hai tay ôm khư khư chiếc gáo múc nước bằng gỗ dừa. Nhưng không hiểu sao, không gian xung quanh chiếc gáo gỗ kia cứ thỉnh thoảng lại méo mó, vặn vẹo một cách bất thường, khiến chiếc gáo trông như bị kéo dài ra rồi lại co rút lại như một trò ảo thuật rẻ tiền.

Diệp Phi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào ba đứa đồ đệ một lúc lâu, sau đó lắc đầu, tặc lưỡi đưa ra một kết luận vô cùng chắc chắn:

“Ăn uống vô tội vạ cho lắm vào! Tối qua chắc chắn là do ăn khoai tây thối với trứng gà chưng bị đầy bụng, khó tiêu rồi chứ gì nữa! Nhìn cái mặt đứa nào đứa nấy nhăn nhó, bụng thì kêu ùng ục, đứa thì nóng trong người phát hỏa, đứa thì mặt mũi xám xịt như ngộ độc thực phẩm. Còn thằng Vân Thư kia, chắc là hoa mắt chóng mặt đến mức nhìn cái gáo nước cũng thấy méo mó rồi. Tuổi trẻ bây giờ thật là yếu ớt, mới ăn có chút đồ lạ đã nằm bẹp dí ra thế này. Lát nữa ta phải đi hái ít lá đắng về sắc nước cho tụi nó uống mới được, không thì hỏng hết cả sức lao động.”

Hắn lẩm bẩm một mình, hoàn toàn phớt lờ việc ba đứa đồ đệ thực chất đang ở trong trạng thái ngộ đạo cực kỳ nguy hiểm, kinh mạch đang điên cuồng vận chuyển linh lực để trùng kích bình cảnh cảnh giới mới.

Hắn quay người nhìn ra khoảng sân đất nện trước nhà. Sau trận náo loạn tối qua của đám người Huyền Thiên Thánh Địa, cộng thêm gió núi thổi mạnh suốt đêm, mặt sân hiện tại bừa bộn vô cùng. Lá cọ khô rụng đầy đất, bụi bặm, và đặc biệt là những mảnh vụn đá xanh từ tảng đá kê cột bị nứt hôm qua vẫn nằm rải rác khắp nơi. Là một người có chứng cuồng sạch sẽ ở mức độ nhẹ, Diệp Phi không thể chịu nổi cảnh tượng chướng mắt này. Hắn quyết định phải quét dọn cái sân trước khi bắt tay vào làm việc khác.

Diệp Phi bước đến góc tường, cầm lấy cây chổi tre mới tự bó ngày hôm kia. Cây chổi này được hắn làm từ những cành tre đực già cỗi gọt bớt lá, buộc chặt lại bằng bẹ chuối khô mục nát, trông vô cùng thô sơ và có phần rách rưới. Hắn cầm chổi đi ra giữa sân, bắt đầu công việc dọn dẹp thường nhật của mình.

Lúc này, ở phía chuồng gà, Càn Khôn Tử đang cung kính đứng giám sát Hắc Bạo dọn dẹp đống rơm rạ. Vừa nhìn thấy Diệp Phi cầm chổi bước ra sân, Càn Khôn Tử giật bắn mình, vội vàng ra hiệu cho Hắc Bạo dừng tay, cả hai lập tức nín thở, đứng nép vào một góc chuồng gà, ánh mắt tràn đầy sự kính sợ và tò mò nhìn về phía vị “Thái Sơ Chi Chủ”.

“Chưởng môn sư huynh… à không, trưởng ban tạp dịch…” Hắc Bạo ghé tai Càn Khôn Tử, thì thào đầy run rẩy: “Tiên Tôn cầm chổi ra sân làm gì vậy? Không lẽ ngài ấy muốn tự mình quét rác sao? Một tồn tại vĩ đại như ngài ấy mà lại làm việc phàm trần này?”

Càn Khôn Tử trừng mắt nhìn Hắc Bạo, thấp giọng mắng: “Ngươi thì biết cái gì! Đầu óc ngu muội! Tiên Tôn làm việc gì mà không chứa đựng đại đạo? Ngươi hãy nhìn kỹ cây chổi trong tay ngài ấy xem!”

Hắc Bạo vội vàng nheo mắt nhìn kỹ. Dưới góc nhìn của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, cây chổi tre rách nát kia trong tay Diệp Phi đột nhiên biến đổi hoàn toàn. Những sợi tre đực già cỗi bỗng chốc phát ra những luồng hào quang màu vàng xám cổ xưa, mỗi một sợi tre dường như là một sợi xích pháp tắc trật tự được dệt nên từ thuở khai thiên lập địa. Bẹ chuối khô buộc ở cổ chổi thì tỏa ra khí tức của tuế nguyệt vô tận, giống như một dải lụa thời gian đang phong ấn vạn vật.

“Tê…” Hắc Bạo hít vào một ngụm khí lạnh, da đầu tê dại: “Đó… đó là Thái Sơ Vạn Vật Trượng sao? Tại sao một món chí bảo hỗn độn như vậy lại bị Tiên Tôn dùng để… quét đất?”

“Ngậm miệng và nhìn cho kỹ!” Càn Khôn Tử run giọng nói, hai mắt lão sáng rực lên sự cuồng nhiệt: “Tiên Tôn đang chuẩn bị thi triển thần thông! Đây chắc chắn là một cơ duyên nghịch thiên!”

Diệp Phi hoàn toàn không biết hai kẻ ở góc chuồng gà đang thì thầm cái gì. Hắn chỉ cảm thấy hôm nay cánh tay mình hơi mỏi, có lẽ do tối qua ngủ sai tư thế. Hắn nắm chặt cán chổi, lấy đà, rồi vung tay quét nhát chổi đầu tiên xuống mặt đất nện.

“Sột soạt…”

Một tiếng động mộc mạc vang lên. Diệp Phi chỉ đơn giản là muốn gạt đống lá cọ khô sang một bên.

Thế nhưng, ngay khi đầu chổi tre chạm vào mặt đất, một tiếng nổ trầm đục đột ngột vang lên từ sâu trong lòng đất đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là tiếng sỏi đá va chạm bình thường. Nhưng đối với ba đồ đệ đang ngồi thiền và hai kẻ đang đứng xem, đó là tiếng gầm của đại địa, là sự thức tỉnh của long mạch cổ xưa!

“Vù…”

Một luồng gió nhẹ đột nhiên thổi qua sân. Diệp Phi nhíu mày: “Gió dạo này to thế nhỉ? Phải quét nhanh lên không nó thổi bay hết lá đi nơi khác.”

Hắn lập tức tăng thêm lực tay, vung chổi quét liên tục ba nhát thật mạnh. “Sột, sột, sột!”

“ẦM!!!”

Sự việc xảy ra tiếp theo hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của nhận thức thông thường. Từ đầu chổi tre của Diệp Phi, một luồng kình phong màu xám bạc đột ngột bùng nổ. Luồng gió này không hề bình thường, nó mang theo áp lực nặng nề của Hỗn Độn khí, vừa xuất hiện đã lập tức hóa thành một cơn bão lốc khổng lồ, xoáy tròn giữa sân nông trang rồi lao thẳng lên bầu trời.

Cơn bão lốc rít gào, tiếng gió hú vang vọng khắp vạn dặm Tản Viên Thần Sơn, mạnh mẽ đến mức vặn vẹo cả không gian xung quanh. Những đám mây đen tích tụ từ đêm qua trên bầu trời, vốn là chướng khí và lôi vân tự nhiên của vùng núi cao, ngay khi chạm vào luồng gió lốc này liền giống như tuyết gặp mặt trời mùa hè, lập tức tan rã, biến mất không để lại một dấu vết nào.

Nhát quét thứ tư của Diệp Phi vung ra.

Bầu trời phía trên nông trang đột nhiên bị xé rách một khoảng trống hình tròn hoàn mỹ có đường kính vạn dặm. Từ khoảng trống đó, không còn là bầu trời xanh thông thường, mà là một dải ngân hà rực rỡ với hàng triệu tinh tú lấp lánh hiển lộ rõ màng mọc ngay giữa ban ngày. Một luồng tử khí nồng đậm từ phương Đông cuồn cuộn tràn về như sóng triều, bao phủ toàn bộ đỉnh núi (Tử Khí Đông Lai). Những hình ảnh hư ảo của rồng bay phượng múa, trống đồng Đông Sơn khổng lồ xoay tròn trên chín tầng mây liên tục xuất hiện, phát ra những âm thanh trầm hùng chấn động tâm can vạn vật hữu linh.

“Thiên địa dị tượng! Đây là thiên địa dị tượng chí cao vô thượng!” Càn Khôn Tử hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất nện, hai tay ôm đầu, mặt cắt không còn một giọt máu: “Tiên Tôn… Tiên Tôn chỉ quét sân một cái, liền quét sạch cả lôi kiếp của trời đất! Ngài ấy đang thiết lập lại trật tự thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu!”

Hắc Bạo bên cạnh đã hoàn toàn hóa đá. Hắn nhìn thấy luồng gió lốc kia quét qua người mình, không hề mang theo sát thương vật lý, nhưng lại cuốn đi toàn bộ những tạp chất, độc tố tích tụ trong kinh mạch của hắn suốt hàng trăm năm qua. Đan điền vốn đang ngưng tụ của hắn, dưới sự gột rửa của luồng gió này, đột nhiên phát ra một tiếng “coong” thanh thúy, hoàn toàn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, thậm chí kinh mạch còn rộng hơn trước gấp đôi!

“A! Đan điền của ta! Tu vi Chúc Đồng Cảnh của ta hoàn toàn khôi phục rồi! Thậm chí… thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên Lạc Vũ Cảnh!” Hắc Bạo gào lên trong lòng, nước mắt lả chả rơi xuống đống rơm chuồng gà. Hắn nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt sùng bái đến mức cuồng tín. Một nhát chổi quét qua, không chỉ quét sạch rác rưởi trên đất, mà còn quét sạch cả thương thế chí mạng của một vị Lạc Tướng! Đây là thủ đoạn nghịch thiên cải mệnh cỡ nào?

Trong lúc đó, luồng gió lốc Hỗn Độn mang theo linh khí nồng đậm như nước lũ tiếp tục quét qua hiên nhà, nơi ba vị đồ đệ đang ngồi thiền.

Lúc này, cả ba người Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đều đang rơi vào trạng thái nguy kịch của việc ngộ đạo. Sức mạnh trong cơ thể bọn họ quá lớn, nhưng kinh mạch chưa đủ rộng để dung nạp, dẫn đến việc linh lực bị nghẽn lại, tạo ra những dị tượng bất ổn bên ngoài. Nếu cứ tiếp tục thế này, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì nổ xác mà chết.

Nhưng ngay khi luồng gió lốc từ nhát chổi của Diệp Phi quét qua, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.

Đối với Lăng Tiêu, luồng gió xám bạc kia giống như một chiếc búa tạ khổng lồ của thần linh, nện thẳng vào lồng ngực hắn. Tiếng “bùm… bụp” trong ngực hắn lập tức biến mất, thay vào đó là một tiếng vang trầm hùng như tiếng trống đồng Đông Sơn xung trận. Da thịt màu đồng cổ của hắn đột nhiên phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Toàn bộ xương cốt trong người hắn vang lên những tiếng rắc rắc giòn giã, dẻo dai và kiên cố như thanh đồng vạn năm. Hắn đã triệt để củng cố Chúc Đồng Cảnh, rèn luyện ra một thân thể đao thương bất nhập thực sự!

Đối với Tô Thanh Dao, luồng gió lốc mang theo hơi ấm của Phượng Hoàng Chân Hỏa phả vào người nàng, giúp chín cái đuôi hư ảnh chập chờn phía sau lưng nàng lập tức ngưng tụ lại thành thực thể rực lửa. Luồng hỏa đạo chí cao hoàn toàn dung hợp vào huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ của nàng, giúp nàng thức tỉnh hoàn toàn bản nguyên sức mạnh, đạt đến Khải Huyết Cảnh viên mãn nhất từ trước đến nay, tùy ý có thể hóa thân thành thần thú khổng lồ cai trị vạn yêu.

Còn Mộc Vân Thư, luồng gió lốc vặn vẹo không gian quét qua chiếc gáo dừa trong tay hắn, giúp hắn nhìn thấu quy luật vận hành của Thời Không Chi Hà. Chiếc gáo dừa nứt nẻ kia đột nhiên phát ra hào quang màu lam nhạt, không gian xung quanh hắn không còn méo mó một cách hỗn loạn nữa, mà xếp thành những nếp gấp trật tự, sẵn sàng nghe theo mệnh lệnh của hắn. Trận pháp chi đạo của hắn đã tiến vào một cảnh giới quỷ thần khó lường.

Cả ba người đồng loạt mở mắt, trong đồng tử của họ lóe lên những tia sáng thần bí của kẻ vừa bước qua ranh giới sinh tử để đạt đến đỉnh cao mới. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía bóng lưng giản dị của Diệp Phi đang hì hục quét rác giữa sân, trong lòng dâng lên một luồng sóng cuồng nhiệt và cảm động không thể diễn tả bằng lời.

“Sư phụ…” Tô Thanh Dao khẽ thì thầm, hai mắt đỏ hoe: “Người biết chúng con đang gặp nguy hiểm khi ngộ đạo, nên đã cố tình dùng nhát chổi quét sân này để hóa giải gông cùm thiên địa cho chúng con… Người luôn âm thầm bảo vệ chúng con như vậy…”

Lăng Tiêu siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh vô tận đang cuộn trào trong huyết quản, da thịt đồng cổ ánh lên vẻ uy nghiêm: “Nhát chổi của Sư phụ không phải là quét rác, mà là quét sạch mọi chướng ngại trên con đường tu đạo của chúng con. Ân tình này, đệ tử vạn kiếp không quên!”

Mộc Vân Thư đứng dậy, cung kính cúi đầu: “Sư phụ dùng thân phận người phàm để làm những việc vĩ đại nhất thế gian. Ngài muốn dạy chúng con rằng, đại đạo chí giản, ngay cả việc quét sân cũng có thể khai thiên lập địa.”

Trong khi đó, ở giữa sân, Diệp Phi quét xong nhát chổi cuối cùng, gom đống lá cọ khô vào góc tường. Hắn đứng thẳng người dậy, chống chổi thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Nhưng ngay sau đó, một cơn gió ngược chiều đột ngột thổi tới, cuốn theo một đống bụi đất bay thẳng vào mặt hắn.

“Khụ, khụ! Ôi mẹ kiếp!” Diệp Phi ho sặc sụa, vội vàng lấy tay dụi mắt, nước mắt nước mũi dàn dụa vì bụi bặm: “Cái thời tiết quái quỷ gì thế này không biết! Đang yên đang lành tự dưng nổi gió lốc làm bụi bay mù mắt ta! Đúng là xúi quẩy mà! Quét cái sân thôi cũng không yên thân!”

Hắn vừa dụi mắt vừa mắng mỏ om sòm, hoàn toàn không biết rằng cơn “gió lốc” kia chính là do nhát chổi của hắn tạo ra, và bầu trời phía trên đầu hắn lúc này vẫn đang rực rỡ ánh sao ban ngày cùng tử khí vạn trượng.

Thấy Diệp Phi ho sặc sụa và mắng mỏ, ba đồ đệ vội vàng chạy xuống hiên nhà, vây quanh hắn với vẻ mặt vô cùng lo lắng và kính cẩn.

“Sư phụ! Người không sao chứ?” Tô Thanh Dao dịu dàng lấy ra một chiếc khăn tay lụa trắng, nhẹ nhàng lau bụi trên mặt Diệp Phi, giọng nói đầy vẻ xót xa: “Người vì giúp chúng con đột phá mà thi triển thần thông vĩ đại như vậy, chắc chắn là đã tiêu hao không ít tâm sức rồi. Đệ tử thật đáng chết, lại để Sư phụ phải lao tâm khổ tứ vì chúng con!”

Diệp Phi đang dụi mắt, nghe thấy thế thì ngơ ngác, một mắt nhắm một mắt mở nhìn Tô Thanh Dao: “Hả? Thần thông gì cơ? Ta chỉ quét cái sân bẩn thỉu này thôi mà tiêu hao tâm sức cái gì? Mà mắt ta bị bụi bay vào thôi, ngươi làm gì mà cuống cuồng lên như thể ta sắp chết thế?”

Lăng Tiêu bước lên một bước, quỳ sụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh: “Sư phụ! Người không cần phải giấu diếm nữa! Nhát chổi vừa rồi của người đã quét sạch lôi vân vạn dặm, mở ra thiên địa dị tượng để gột rửa kinh mạch cho chúng con! Đệ tử đã hoàn toàn củng cố Chúc Đồng Cảnh, da thịt cứng như đồng cổ, xương cốt dẻo dai vô song! Tất cả đều nhờ ơn tái tạo của Sư phụ!”

Diệp Phi đờ người ra, tay vẫn cầm cây chổi tre rách, nhìn Lăng Tiêu đang quỳ dưới đất với vẻ mặt đầy vẻ bất lực và hoang mang tột độ.

Hắn thầm nghĩ trong đầu: “Cái quái gì thế này? Ta chỉ quét cái sân đầy lá cọ, gió núi tự nhiên thổi mạnh làm bay mây trên trời, liên quan gì đến nhát chổi của ta quét sạch lôi vân? Còn cái thằng Lăng Tiêu này, da thịt xám xịt như đồng cổ thế kia rõ ràng là do ngộ độc khoai tây thối từ tối qua, thế mà nó lại bảo là đột phá Chúc Đồng Cảnh cái khỉ gì? Mấy đứa này chắc chắn là bị hoang tưởng tập thể giai đoạn cuối rồi! Đúng là hết thuốc chữa!”

Hắn khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu ngao ngán, đưa tay vỗ vỗ vào vai Lăng Tiêu: “Thôi thôi, ngươi đứng lên đi. Đã bảo là do ăn uống không tiêu nên người ngợm nó mới đổi màu thế kia, bớt hoang tưởng lại giùm ta cái. Lát nữa ta sắc cho bát nước lá đắng uống là hết xám xịt ngay.”

Lăng Tiêu nghe xong, trong lòng lập tức dậy sóng ngàn vạn suy tư. Hắn tự bổ não: “Sư phụ bảo da thịt màu đồng cổ của mình là do ‘ăn uống không tiêu’, ý của người là tu vi Chúc Đồng Cảnh của mình vẫn chưa đủ tinh thuần, vẫn còn chứa đựng nhiều tạp chất chưa thể tiêu hóa hết! Người bảo sắc nước lá đắng cho mình uống, thực chất là đang muốn ban cho mình một loại thần dược tẩy tủy cấp cao hơn để thanh lọc cơ thể! Sư phụ quả thực là nhìn thấu mọi thứ, yêu thương đồ đệ vô bờ bến!”

“Đệ tử tạ ơn Sư phụ chỉ điểm! Đệ tử nhất định sẽ uống sạch bát nước lá đắng của người, quyết không phụ lòng mong mỏi!” Lăng Tiêu dập đầu thêm một cái nữa, ánh mắt rực cháy quyết tâm tu luyện.

Diệp Phi cạn lời hoàn toàn. Hắn nhìn sang Mộc Vân Thư đang đứng cạnh, tay vẫn ôm cái gáo dừa nứt: “Còn ngươi nữa, Vân Thư. Mắt mũi đỡ hoa chưa? Cầm cái gáo nước mà cứ lắc qua lắc lại làm cái gì?”

Mộc Vân Thư giật mình, vội vàng ôm chặt gáo dừa, cúi đầu cung kính: “Sư phụ, đệ tử đã nhìn thấu quy luật của Thời Không Chi Hà trong nhát chổi của người. Đệ tử không còn hoa mắt nữa, tâm trí đã hoàn toàn thông suốt.”

“Thông suốt cái đầu ngươi!” Diệp Phi gõ nhẹ cán chổi vào đầu Mộc Vân Thư một cái “cộc”: “Lo mà đi rửa cái gáo đi rồi múc nước sạch vào đây. Đầy bụng thì lo mà nghỉ ngơi, suốt ngày lẩm bẩm thời gian với sông ngòi cái gì không biết.”

Mộc Vân Thư bị gõ đầu, nhưng trong lòng lại sung sướng đến mức run rẩy. Nhát gõ nhẹ của Sư phụ vừa rồi đã truyền vào đầu hắn một luồng thanh khí mát rượi, giúp thần thức của hắn vốn đang căng thẳng vì ngộ đạo lập tức trở nên thư thái, ổn định hoàn toàn. Hắn thầm nghĩ: “Sư phụ gõ đầu mình, chính là đang dùng ‘Đầu Đỉnh Thụ Ký’ để củng cố thần hồn cho mình! Ngài ấy sợ mình mới đột phá thần thức chưa vững vàng nên mới ra tay giúp đỡ! Sư phụ vĩ đại quá!”

“Đệ tử tuân mệnh! Đệ tử đi múc nước ngay!” Mộc Vân Thư hớn hở cầm gáo dừa chạy biến ra phía giếng nước.

Diệp Phi lắc đầu liên tục, cảm giác như mình đang là người bảo mẫu của một trại tâm thần cấp cao. Hắn quay đầu nhìn về phía chuồng gà, thấy Càn Khôn Tử và Hắc Bạo vẫn đang quỳ rạp dưới đất, không dám ngẩng đầu lên.

“Hai người các ngươi nữa!” Diệp Phi chống chổi, lớn tiếng gọi: “Đứng đực ra đó làm gì? Dọn dẹp chuồng gà xong chưa? Mau vào bếp nhóm lửa cho ta, hôm nay ăn cơm muộn rồi đấy!”

Càn Khôn Tử nghe thấy tiếng gọi của Tiên Tôn, lập tức như được đại xá, vội vàng kéo Hắc Bạo lồm cồm bò dậy, chạy xộc vào bếp với tốc độ của một vị tu sĩ Độ Kiếp Kỳ: “Vãn bối tuân mệnh! Vãn bối sẽ nhóm lửa ngay lập tức! Quyết không để Tiên Tôn phải chờ đợi!”

Hắc Bạo cũng hăng hái chạy theo, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng của kẻ vừa được khôi phục tu vi. Hắn thầm nghĩ, được nhóm lửa nấu cơm cho một vị Tiên Tôn vĩ đại như thế này, chính là vinh hạnh mười kiếp của hắn!

Diệp Phi đứng giữa sân, nhìn đống lá cọ đã được quét gọn gàng vào góc, rồi nhìn bầu trời đang dần trở lại bình thường khi dị tượng biến mất. Hắn khẽ thở dài một tiếng, tự giễu:

“Trồng rau nuôi gà ở cái xó xỉnh này đúng là không dễ dàng gì. Đồ đệ thì hoang tưởng, người làm thì điên khùng, thời tiết thì dở dở ương ương dạo này cứ hay nổi gió lốc bất chợt. Thôi kệ đi, miễn là luống cải ngọt của ta không bị hỏng là được rồi. Hôm nay phải ăn một bữa thật no để bù lại cái công quét sân mệt đứt hơi này mới được.”

Hắn vác cây chổi tre rách lên vai, thong thả bước vào bếp, để lại sau lưng một nông trang yên bình dưới chân đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nơi mà một nhát quét sân bình thường của hắn vừa mới làm rúng động cả giới tu chân của Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8