Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 78: Cá chép hóa rồng

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:10:50 | Lượt xem: 4

Ánh bình minh đầu ngày lười biếng bò qua những kẽ lá khế cổ thụ, rọi những vệt sáng vàng nhạt lên mái tranh đơn sơ của gian nhà trên đỉnh Hải Vân Phong. Sương sớm chưa kịp tan, vẫn còn lãng đãng bao phủ quanh sườn núi như một dải lụa mỏng, mang theo mùi đất ẩm ướt và hương hoa dại thơm ngát. Không gian tĩnh mịch đến độ người ta có thể nghe thấy cả tiếng sương đêm đọng lại rồi rơi khẽ khàng trên những phiến lá cải ngọt xanh mướt trong vườn.

Bên trong nhà tranh, Diệp Phi khẽ cựa mình trên chiếc giường tre đơn sơ. Hắn lờ đờ mở mắt, ngáp một cái thật dài rồi đưa tay gãi gãi mái tóc hơi rối. Một đêm ngủ ngon giấc khiến tinh thần hắn sảng khoái vô cùng, hoàn toàn quên đi những tiếng ồn ào “như tiếng pháo hoa” mà hắn nghe thấy từ hướng kinh thành vào chiều hôm trước.

Theo thói quen, Diệp Phi ngồi dậy, thọc hai chân xuống gầm bàn ăn để xỏ dép. Lòng bàn chân thô ráp, vương chút bùn đất của người nông dân trung niên vô tình gác nhẹ lên “viên đá dẹt” vuông vắn nằm im lìm dưới gầm bàn.

“Oanh!”

Trong thế giới tinh thần của Huyền Vũ Thần Thú, một tiếng nổ đại đạo vang rền như muốn xé rách cả linh hồn lão. Khi gót chân của Diệp Phi chạm vào mai rùa, một luồng Hỗn Độn Mộc Khí tinh thuần nhất, ấm áp như dòng sữa mẹ từ thời khai thiên lập địa, cuồn cuộn chảy tràn vào từng ngóc ngách trong thần thể của lão. Những vết rạn nứt vạn năm do thiên kiếp để lại trên chiếc mai rùa xám xịt bỗng nhiên được một bàn tay vô hình vuốt ve, hàn gắn với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Những ký tự cổ xưa màu vàng kim nhạt bắt đầu ẩn hiện, lấp lánh dọc theo các đường vân rùa, tỏa ra một loại dao động trật tự sơ khai nhất của vũ trụ.

Lão rùa già rùng mình một cái vì sung sướng, hai mắt rùa nhắm tịt lại, trong lòng tràn ngập sự sùng kính và cảm động đến rơi nước mắt:

“Chí Tôn vĩ đại! Ngài… Ngài lại ban thưởng cho tiểu rùa rồi! Chỉ là một cái gác chân buổi sáng của Ngài mà đạo vận mộc hệ lại nồng đậm đến mức này, giúp tiểu rùa tịnh hóa sạch sẽ chút tàn dư lôi kiếp cuối cùng. Ân tình này, tiểu rùa có dùng cả vạn năm làm đá kê chân bàn cho Ngài cũng không trả hết!”

Huyền Vũ Thần Thú thề với lòng mình, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, lão cũng sẽ dán chặt cái mai rùa này xuống nền đất ẩm mốc của gian nhà tranh, quyết không nhúc nhích nửa phân, nguyện làm một viên đá kê chân bàn ngoan ngoãn và trung thành nhất thế gian.

Diệp Phi hoàn toàn không biết “viên đá” dưới chân mình vừa trải qua một đợt lột xác nghịch thiên. Hắn xỏ dép vào, bước ra thềm nhà, vươn vai một cái thật mạnh, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành của núi rừng.

– “A… Buổi sáng trên núi đúng là đỉnh thật! Không khí trong lành, không có khói bụi, lại chẳng có tiếng xe cộ ồn ào. Đúng là quyết định lên núi dưỡng già của mình là sáng suốt nhất cuộc đời.”

Hắn lẩm bẩm một mình, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía cái ao cá nhỏ mới đào trước sân vào chiều qua. Dưới ánh nắng sớm, mặt nước ao phẳng lặng như gương bỗng tỏa ra một làn sương khói mờ ảo, lấp lánh năm sắc cầu vồng cực kỳ đẹp mắt. Nước ao trong vắt đến mức có thể nhìn thấy rõ từng hạt cát mịn dưới đáy, nhưng nếu có một vị đại năng tu sĩ nào đứng đây, họ sẽ lập tức rụng rời chân tay vì nhận ra cái ao này đang chứa đầy Hỗn Độn Linh Tuyền – thứ nước thần mà chỉ cần một giọt cũng đủ khiến các tiên môn thượng giới tranh giành đến mức máu chảy thành sông.

Diệp Phi đi đến bên bờ ao, cúi xuống vốc một ngụm nước lên rửa mặt cho tỉnh táo, rồi tiện tay hớp một ngụm nhỏ để súc miệng.

– “Chà, nước ngọt lịm, mát lạnh thế này thì cần gì phải mua máy lọc nước cho tốn tiền. Đúng là mạch nước ngầm tự nhiên có khác, uống vào một cái là thấy tỉnh cả người!”

Hắn cười hớn hở, lau lau khóe miệng mà không hề biết rằng, luồng Hỗn Độn Linh Tuyền mang theo quy luật thiên địa tàn bạo nhất vừa trôi qua cuống họng hắn một cách thản nhiên như nước lọc bình dân, không hề gây ra bất kỳ sự phản phệ nào.

Tiểu Hắc từ trong nhà lững thững bước ra, nhìn thấy cảnh tượng chủ nhân uống nước ao như uống nước lã, cái đuôi cụt của nó vẫy tít mù, đôi mắt chó lộ ra vẻ sùng bái tột cùng. Nó chạy tót đến bên bờ ao, thọc cái lưỡi hồng hào xuống liếm láp vài ngụm nước ngũ sắc. Mỗi ngụm nước trôi vào bụng, lớp lông đen mượt của nó lại khẽ dựng lên, tỏa ra những luồng hắc khí u minh huyền bí, củng cố thêm một tầng sức mạnh Thôn Thiên Thần Thú đang ngủ say trong cơ thể.

Diệp Phi cúi đầu nhìn con chó cỏ đen thui đang uống nước liếm láp hăng say, liền bật cười mắng:

– “Cái con chó ngốc này, nước ao tao mới đào để nuôi cá mà mày cũng tranh uống cho bằng được. Thôi uống ít thôi, lát nữa tao đi dọn vườn, mày mà đi tiểu bậy ra luống tỏi tây của tao là tao xích mày lại đấy nhé!”

Tiểu Hắc nghe vậy liền khẽ sủa một tiếng “gâu” đầy nịnh bợ, dụi dụi cái đầu vào ống quần xắn cao bám đầy bùn đất của Diệp Phi như muốn nói: “Chủ nhân yên tâm, con ngoan lắm, không bao giờ tiểu bậy đâu!”

Diệp Phi cười xoa đầu con chó, rồi sực nhớ ra một chuyện. Hắn quay người đi vào góc bếp tranh mộc mạc, nơi có đặt một cái xô gỗ dại cũ kỹ chứa đầy nước giếng. Bên trong xô, có năm sáu con cá chép nhỏ xíu, gầy gò, thân mình chỉ to bằng ba ngón tay, đang lờ đờ bơi lội một cách yếu ớt. Đây là số cá chép phàm trần mà hắn đã mua ở chợ thị trấn Thanh Hà từ tuần trước bằng vài đồng xu lẻ, định bụng nuôi trong chum nước để cải thiện bữa ăn, nhưng bận rộn gieo mạ nên quên bẵng đi mất.

– “May quá, tụi mày vẫn còn sống nhăn răng. Cái ao mới đào xong rộng rãi thế kia, nhốt tụi mày trong cái xô chật chội này thì tội nghiệp quá. Để tao thả tụi mày ra ao cho đông vui, sẵn tiện nuôi cho béo tốt, đợi Linh Nhi với Sở Phong mang muối về là có nguyên liệu tươi rói để nấu canh cải ngọt rồi!”

Diệp Phi lẩm bẩm, hai tay nhấc cái xô gỗ lên, vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai rồi rảo bước đi ra sân.

***

Cùng lúc đó, cách Hải Vân Phong hàng ngàn dặm về phía Bắc, trên con đường mòn gập ghềnh dẫn về phương Nam, một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ đang diễn ra khiến tất cả các tán tu dọc đường phải trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh hãi.

Một đoàn người khổng lồ, dẫn đầu là Hùng Vương thứ mười tám – vị hoàng đế tối cao của Âu Lạc Thần Châu, đang đi chân đất trên nền đất đá lởm chởm. Ngài không hề ngự trên long tọa đồng thau uy nghiêm như mọi khi, mà cùng các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu của mười lăm bộ bộ lạc, tự tay cầm những sợi dây thừng bện bằng da thú, ra sức kéo những cỗ xe thô sơ bọc đồng thau phía sau.

Trên những cỗ xe đó không phải là vàng bạc châu báu lộng lẫy, mà là mười bao giống lúa rồng tiến vua thượng hạng và hàng tấn phân bón làm từ phân của thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng – thứ bốc mùi nồng nặc nhưng đối với giới tu tiên lại là thánh vật bồi bổ đất đai vô giá.

Hùng Vương thứ mười tám bước đi từng bước vững chãi, dù đôi bàn chân trần đã đỏ ửng vì đá dăm cào xước, nhưng gương mặt ngài không hề lộ ra một chút mệt mỏi hay oán thán nào. Ngược lại, đôi mắt ngài sáng rực rỡ, lồng ngực phập phồng thở ra những luồng linh khí trắng xóa. Ngài cảm nhận rõ ràng, sau mỗi bước chân đi bộ kéo xe trên mặt đất, một luồng sức mạnh mộc hệ ấm áp từ mạch đất sâu thẳm lại cuồn cuộn truyền vào lòng bàn chân, chạy dọc theo kinh mạch, khiến huyết mạch Long tộc trong người ngài sôi sục, tu vi Hùng Đế Cảnh giới vừa mới đột phá lại càng thêm vững chắc, kiên cố hơn bao giờ hết.

– “Vị chưởng môn Thanh Phong Môn nói quả không sai chút nào…” – Hùng Vương thứ mười tám khẽ truyền âm cho Chu Hồng đang đi bên cạnh, giọng nói run lên vì xúc động và kính phục – “Hành động kéo xe phân bón đi chân đất này, thực chất chính là một môn thần thông rèn luyện tâm tính vĩ đại! Đi bộ trên đất mẹ Âu Lạc, dùng sức người để kéo thánh vật gieo trồng, chính là đang cộng hưởng hoàn mỹ với ‘Đại Đạo Canh Tác’ của Chí Tôn Hải Vân Phong! Trẫm cảm thấy, huyết mạch Long tộc của trẫm chưa bao giờ hoạt động mạnh mẽ và tinh thuần đến thế này!”

Chu Hồng – người lúc này đã hoàn toàn thức tinh huyết mạch Long tộc, cánh tay phải mọc đầy vảy rồng xanh lục bảo lấp lánh dưới ánh mặt trời – cũng cung kính gật đầu, vẻ mặt đầy sự cuồng nhiệt:

– “Bệ hạ anh minh! Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại dĩ nông nhập đạo, lấy việc trồng rau nuôi cá để biểu thị quy luật vận hành của càn khôn vũ trụ. Chúng ta đi chân đất kéo phân bón thế này, chính là đang dâng hiến lòng thành kính tuyệt đối lên Ngài. Thần tin chắc, khi Chí Tôn nhìn thấy tấm lòng chân thành này của hoàng gia Âu Lạc, Ngài nhất định sẽ ban xuống đại cơ duyên cho bách tính!”

Đi bên cạnh cỗ xe bọc đồng, Lục Linh Nhi đứng lặng nhìn phong thái thành tâm của hoàng gia, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả về sư phụ của mình. Nàng khẽ vuốt ve chiếc gậy tre trăm dải thô sơ đang cầm trên tay, cảm nhận hơi ấm từ sợi Nhân Quả Hồng Tuyến quấn quanh cổ tay truyền lại, thầm nghĩ:

“Sư phụ dụng ý thâm sâu như bể rộng. Ngài bảo tụi con xuống núi mua muối, thực chất là muốn mượn tay tụi con để tịnh hóa toàn bộ tà khí phương Bắc, lập lại trật tự cho Âu Lạc Thần Châu. Giờ đây ma quân đã tan biến, long mạch đã được củng cố, hoàng gia lại thành tâm hướng đạo thế này, sư phụ chắc chắn sẽ rất vui lòng.”

Sở Phong đi bên cạnh, trên lưng vẫn cõng chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc, một tay ôm khư khư chiếc trống đất sét nặn bằng bùn ao, tay kia đang cầm một củ khoai lang nướng gặm dở, lầm bẩm:

– “Sư tỷ, tỷ nói xem, lần này chúng ta mang về mười tấn phân bón chim Phượng Hoàng thượng hạng thế này, sư phụ có khen chúng ta giỏi giang không? Đống phân này mà bón cho luống cải ngọt của sư phụ, chắc chắn cải ngọt sẽ mọc to bằng cái bắp đùi cho mà xem! Ui cha, nhắc đến lại thèm món canh cải ngọt nấu cá chép của sư phụ quá đi mất!”

Trần Huyền Tử đi phía sau, nghe hai vị sư điệt trò chuyện, chòm râu dài bạc phơ của lão khẽ run rẩy. Lão cố giữ vẻ mặt thâm trầm, tiên phong đạo cốt, xung quanh thân thể tỏa ra một lớp hào quang mộc hệ linh lực mờ ảo để che giấu đi sự hoang mang tột độ trong lòng. Lão thầm nghĩ:

“Trời đất ơi, hai cái đứa nhỏ này não bộ cấu tạo bằng thứ gì mà suy diễn kinh khủng thế không biết! Diệp tiền bối chỉ bảo tụi nó đi mua muối với hạt giống cải ngọt, vậy mà tụi nó dẹp luôn mười vạn ma quân phương Bắc, giờ còn bắt cả hoàng đế Âu Lạc đi chân đất kéo xe phân bón về núi bái kiến nữa chứ! Lần này về Hải Vân Phong, nếu Diệp tiền bối thấy cảnh này mà nổi giận phẩy tay một cái, chắc cả cái Thanh Phong Môn của mình cũng bốc hơi theo mất!”

Nghĩ đến cái chết im lặng của Càn Khôn Lão Tổ năm xưa, Trần Huyền Tử lại rùng mình một cái, thầm cầu nguyện Diệp Phi hôm nay tâm trạng sẽ tốt, không chấp nhặt đám “báo thủ” này.

Đột nhiên, từ hướng Nam xa xôi, nơi ngọn núi Hải Vân Phong tọa lạc, một vệt sáng ngũ sắc khổng lồ bỗng nhiên phóng thẳng lên chín tầng mây, xé rách màn sương sớm, nhuộm hồng cả một góc trời. Kèm theo đó là một tiếng long ngâm vang dội, trầm hùng, mang theo uy áp tối cổ cực kỳ khủng khủng khiếp lan tỏa khắp mười vạn dặm Âu Lạc Thần Châu.

“Gầm…!!!”

Tiếng long ngâm vang lên khiến toàn bộ yêu thú hồng hoang trong các khu rừng già phải quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám thở mạnh. Ngay cả con Thiết Tê Yêu Thú cấp bốn mà Lê Hùng đang cưỡi cũng sụm cả bốn chân xuống đường, đầu rúc vào trong bụi cỏ giả chết.

Đoàn người kéo xe lập tức dừng lại. Hùng Vương thứ mười tám cùng các Lạc Tướng chấn động tâm thần, vội vàng nhìn về hướng Hải Vân Phong.

– “Đây… đây là long uy thượng cổ!” – Hùng Vương thứ mười tám lắp bắp, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi – “Không phải là long uy bình thường, đây là huyết mạch tổ tiên của Long tộc đang thức tỉnh! Trời đất ơi, Chí Tôn Hải Vân Phong lại đang thi triển nghịch thiên thần thông gì thế này?!”

***

Quay trở lại đỉnh Hải Vân Phong vài phút trước.

Diệp Phi vác chiếc xô gỗ chứa mấy con cá chép nhỏ đi đến bên bờ ao mới đào. Hắn ngồi xổm xuống, nghiêng xô gỗ, nhẹ nhàng đổ nước và năm sáu con cá chép nhỏ vào trong làn nước ngũ sắc lấp lánh của Hỗn Độn Linh Tuyền.

– “Đi đi, các chú cá nhỏ. Vào nhà mới rộng rãi thế này thì ráng mà bơi lội, ăn no tắm mát cho mau lớn nhé.” – Diệp Phi mỉm cười hiền hậu nói.

Ngay khi con cá chép nhỏ đầu tiên chạm vào nước ao ngũ sắc, một quy luật tạo hóa nghịch thiên bùng nổ ngay lập tức dưới đáy ao.

Hỗn Độn Linh Tuyền chứa đựng nguồn gốc của vạn vật, là trật tự sơ khai nhất của vũ trụ. Con cá chép phàm trần gầy gò, yếu ớt kia vừa hớp vào một ngụm nước ao, giọt máu hồng hoang mỏng manh ẩn sâu trong huyết quản của nó lập tức bị kích hoạt, bùng cháy dữ dội.

“Oanh!”

Thân thể con cá chép nhỏ bỗng nhiên phình to với tốc độ chóng mặt. Những chiếc vảy cá màu xám xịt, tầm thường lập tức rụng sạch, thay vào đó là những chiếc vảy rồng màu vàng ròng óng ánh, cứng cáp như thần thiết, khắc đầy những phù văn đại đạo cổ xưa. Trên đầu nó mọc ra hai chiếc sừng hươu màu vàng kim rực rỡ, dưới bụng mọc ra bốn cái móng vuốt sắc nhọn có năm móng – biểu tượng của Ngũ Trảo Kim Long, dòng dõi hoàng gia tối cao của Long tộc thượng cổ!

Chỉ trong một nhịp thở, năm con cá chép phàm trần còn lại cũng đồng loạt trải qua quá trình lột xác nghịch thiên tương tự.

Năm con Ngũ Trảo Kim Long khổng lồ, thân dài hơn trăm trượng, toàn thân bao phủ bởi kim quang rực rỡ, từ dưới ao cá nhỏ bé vọt thẳng lên bầu trời Hải Vân Phong. Chúng bay lượn vòng quanh đỉnh núi, tạo nên những vệt sáng ngũ sắc che phủ cả bầu trời đêm vừa chuyển sáng, cất tiếng gầm thét vang dội thiên địa đầy phấn khích và kiêu ngạo.

Sức mạnh uy áp của năm con rồng vàng năm móng hội tụ lại, trực tiếp bóp nghẹt mọi quy luật không gian xung quanh, khiến các đại năng tu sĩ cách đó vạn dặm cũng phải phun máu tươi vì chấn động linh hồn.

Thế nhưng, dưới tầm nhìn bị thiên quy che mắt của Diệp Phi – người luôn tự nghĩ mình là người phàm – cảnh tượng nghịch thiên long trời lở đất này lại biến đổi hoàn toàn.

Trong mắt Diệp Phi, hắn chỉ thấy năm con cá chép nhỏ vừa được thả xuống nước bỗng nhiên trở nên cực kỳ tăng động. Chúng quẫy đuôi mạnh mẽ, nhảy vọt lên cao khỏi mặt nước ao đến hơn một mét, tạo ra những tia nước bắn tung tóe làm ướt sũng cả vạt áo vải thô của hắn.

– “Ơ kìa! Cái lũ cá này nghịch ngợm thế không biết!” – Diệp Phi bực mình la lên, đưa tay lau lau những giọt nước bắn trên mặt – “Vừa mới thả xuống ao đã nhảy nhót lung tung, định nhảy ra ngoài bờ ao để phơi khô mạng hay sao? Đúng là cá chợ có khác, khỏe thì khỏe thật nhưng nghịch quá mức quy định!”

Hắn bực bội vớ lấy một cành khế cổ thụ rụng dưới đất, quơ quơ trên mặt nước ao, lớn tiếng mắng mỏ:

– “Này! Đứa nào đứa nấy lặn xuống dưới ao bơi lội đàng hoàng cho tao! Nhảy lên nữa là tao vớt lên làm món cá chép om dưa ngay bây giờ đấy nhé! Đừng có làm bẩn cái ao nước khoáng tao mới tốn công đào cả buổi chiều hôm qua!”

Cành khế cổ thụ trên tay Diệp Phi, qua tay vị Thái Sơ Chi Chủ, lập tức tỏa ra một luồng Hỗn Độn Đạo Vận vô hình nhưng mang theo áp lực tước đoạt quy luật tối cao.

Năm con Ngũ Trảo Kim Long đang bay lượn kiêu ngạo trên chín tầng mây, nghe thấy tiếng mắng mỏ của Diệp Phi và nhìn thấy “cành khế thần mộc” đang quơ quơ dưới đất, toàn bộ long hồn của chúng lập tức muốn nổ tung vì sợ hãi. Uy áp chí tôn từ cành khế đè xuống khiến toàn bộ kim quang rực rỡ trên người chúng bị dập tắt ngay lập tức, huyết mạch rồng tổ cổ xưa run rẩy đến mức suýt chút nữa tự bạo.

“Chí… Chí Tôn nổi giận rồi!”

“Trời đất ơi, Ngài ấy muốn nấu canh tụi mình! Mau lặn xuống, mau thu hồi thần thể!”

Năm con rồng vàng khổng lồ hoảng loạn tột độ, vội vã thu nhỏ thân thể với tốc độ ánh sáng, rũ bỏ toàn bộ long uy, biến đổi trở lại thành hình dạng những con cá chép đỏ nhỏ bé, ngoan ngoãn rơi tõm xuống nước ao. Chúng xếp thành một hàng thẳng tắp dưới đáy ao, hai cái vây trước khép lại như đang chắp tay quỳ lạy Diệp Phi, không dám nhúc nhích hay thở mạnh một tiếng nào nữa.

Con cá chép đỏ lớn nhất dưới ao (vốn là phân thân của Đông Hải Long Vương) chứng kiến toàn bộ quá trình lột xác rồi bị ăn mắng của năm con cá chép mới đến, nó khẽ thở dài một tiếng đầy cảm thông, truyền âm bảo lũ đàn em:

– “Mấy đứa mới đến đúng là điếc không sợ súng! Ở trước mặt Chí Tôn vĩ đại mà dám bộc lộ thần thể, bày đặt bay lượn khoe mẽ. Các ngươi có biết cái ao này là Hỗn Độn Linh Hồ, còn cành cây trên tay Chí Tôn là thứ có thể quật chết một vị Tiên Đế không? Mau ngoan ngoãn giả làm cá cảnh bình thường đi, Chí Tôn mà thèm ăn canh cá chép là tất cả tụi mình vào nồi hết đấy!”

Năm con cá chép mới hóa rồng nghe đàn anh chỉ dạy, sợ đến mức vảy rồng dưới lớp da cá khẽ run lên bần bật, vội vàng gật đầu lia lịa, cố gắng bơi lội một cách ngốc nghếch, vụng về nhất để chứng minh mình chỉ là những con cá chép phàm trần vô hại.

Diệp Phi thấy lũ cá sau khi bị mình mắng mỏ bằng cành khế liền ngoan ngoãn lặn sâu xuống đáy ao bơi lội trật tự, hắn mới hài lòng vứt cành khế đi, gật gù nói:

– “Đấy, phải thế chứ. Cá mú gì mà cứ thích nhảy dựng ngược lên. Đúng là phải dạy bảo từ đầu mới biết nghe lời.”

Hắn vác chiếc cuốc gỗ thô sơ đi vào góc vườn để kiểm tra luống tỏi tây, hoàn toàn không biết rằng tiếng long ngâm vừa rồi của năm con rồng vàng năm móng đã truyền đi khắp Âu Lạc Thần Châu, gây ra một trận địa chấn tâm lý khủng khiếp cho đoàn người đang kéo xe phân bón tiến về phía Nam.

***

Dưới chân núi Hải Vân Phong, không khí lúc này tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Hùng Vương thứ mười tám vẫn đang quỳ sụp dưới đất cát gập ghềnh, đôi bàn tay trần run rẩy bấu chặt vào nền đất, hai mắt ngước nhìn vệt sáng ngũ sắc vừa tắt lịm trên bầu trời đỉnh núi, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng:

– “Ngũ… Ngũ Trảo Kim Long! Vừa rồi trẫm rõ ràng nhìn thấy bóng dáng của năm con rồng vàng năm móng bay lượn trên Hải Vân Phong! Huyết mạch rồng tổ cổ xưa nhất của Long Quân tộc chúng ta, vậy mà lại thức tỉnh cùng một lúc năm vị ngay trên đỉnh núi thánh!”

Chu Hồng cũng quỳ bên cạnh, trán chạm sát đất, toàn thân run lẩy bẩy:

– “Bệ hạ… Thần cũng cảm nhận được long uy ấy. Cánh tay long trảo của thần vừa rồi hoàn toàn bị áp chế, không thể cử động nổi một phân. Đây chắc chắn là thần thông nghịch thiên của Chí Tôn Hải Vân Phong! Ngài ấy… Ngài ấy đang trực tiếp đúc lại long mạch cho Âu Lạc Thần Châu, triệu hồi rồng tổ về thủ hộ đất nước!”

Lục Linh Nhi đứng lặng trên xe bọc đồng, đôi mắt khuynh quốc khuynh thành lấp lánh những tia sáng kỳ dị. Nàng nắm chặt chiếc gậy tre trăm dải, khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy sự sùng kính và ngộ đạo sâu sắc:

– “Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử bái phục! Năm con Kim Long năm móng kia, thực chất chính là tượng trưng cho năm hệ quy luật Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ của thiên địa Âu Lạc. Sư phụ thả rồng bay lượn, chính là đang dạy chúng ta đạo lý ‘vượt vũ môn’, cá hóa rồng là ẩn dụ cho việc phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, vượt qua mọi xiềng xích của số phận để đạt đến cảnh giới tối cao!”

Nói xong, nàng lập tức ngồi xếp bằng ngay trên mui xe bọc đồng, nhắm mắt ngộ đạo. Xung quanh thân thể nàng, một luồng mộc khí màu xanh lục nhạt bùng phát dữ dội, hòa quyện cùng đạo vận long mạch còn vương vãi trong không khí, khiến tu vi Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong của nàng bắt đầu dao động mạnh mẽ, có dấu hiệu đột phá lên Thần Thông Cảnh giới!

Sở Phong đứng bên cạnh, thấy sư tỷ đột nhiên ngộ đạo, hắn cũng vội vàng nhét củ khoai lang nướng vào miệng nuốt chửng, rồi ôm khư khư chiếc trống đất sét, lầm bẩm đầy phấn khích:

– “Sư phụ đỉnh thật sự! Gõ trống một phát là có rồng bay phượng múa ngay. Sứ mệnh ‘gieo mầm nhân nghĩa’ của chúng ta chắc chắn đã được sư phụ thông qua rồi! Đi thôi bệ hạ, đi thôi Chu Lạc Tướng! Chúng ta mau kéo xe phân bón này lên núi dâng cho sư phụ, để sư phụ vui lòng ban thêm vài bát canh cải ngọt nấu cá chép nữa!”

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh, mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân run rẩy như sắp quỵ xuống đất. Lão nhìn Lục Linh Nhi đang ngộ đạo bên đống phân bón, rồi lại nhìn Sở Phong đang hớn hở đòi ăn canh cá chép, trong lòng gào thét thảm thiết:

“Trời đất ơi là trời đất! Năm con rồng vàng năm móng, tương đương với năm vị đại năng vượt qua cả cảnh giới Hóa Thần, vậy mà bị hai cái đứa này coi như trò chơi gieo mạ của Diệp tiền bối! Lần này lên núi, mình nhất định phải ngậm chặt miệng, ai hỏi gì cũng gật đầu bảo ‘đúng vậy, ý cảnh của Chí Tôn thâm sâu như bể rộng’, quyết không được nói thêm nửa lời kẻo bị lộ tẩy là kẻ bất tài ăn bám đạo vận!”

Lão vuốt vuốt chòm râu dài bạc phơ, cố gắng vận linh lực mộc hệ tạo ra một lớp hào quang mờ ảo quanh thân thể, hắng giọng một cái thật thâm trầm rồi nói với Hùng Vương thứ mười tám:

– “Bệ hạ chớ hoảng hốt. Dị tượng vừa rồi, thực chất chỉ là một màn ‘dọn vườn’ nho nhỏ của Diệp tiền bối mà thôi. Đối với Chí Tôn, năm con rồng vàng năm móng kia cũng chẳng khác gì mấy con giun đất dưới ruộng cải ngọt. Chúng ta mau chóng lên đường, dâng tặng lễ vật thành tâm lên Ngài mới là việc trọng yếu nhất.”

Hùng Vương thứ mười tám nghe Trần Huyền Tử giải thích một cách “thâm sâu” như vậy, lòng kính sợ đối với chưởng môn Thanh Phong Môn và Chí Tôn Hải Vân Phong lại tăng vọt lên một tầm cao mới. Ngài vội vã đứng dậy, phủi bụi đất trên gối, lớn tiếng ra lệnh cho các Lạc Tướng:

– “Các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu! Nghe lời Trần chưởng môn chỉ dạy, chúng ta mau ra sức kéo xe! Phải mang hạt giống lúa rồng và phân bón thần thú lên núi trước khi mặt trời lên cao, quyết không được làm trễ nải giờ làm đồng của Chí Tôn!”

– “Tuân lệnh bệ hạ!”

Hàng vạn chiến binh bộ tộc Chu Diên và liên quân Âu Lạc đồng loạt hô vang, khí thế ngút trời. Họ gồng mình, đi chân đất kéo những cỗ xe thô sơ bọc đồng thau, hừng hực khí thế tiến về phía ngọn núi Hải Vân Phong thanh bình, mở ra một màn gặp gỡ đầy những hiểu lầm “long trời lở đất” sắp sửa diễn ra dưới mái tranh đơn sơ của vị Thái Sơ Chi Chủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8