Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 18: Thần y chấn động

Cập nhật lúc: 2026-06-17 12:24:03 | Lượt xem: 7

Nắng sớm trên đỉnh Hải Vân Phong bao giờ cũng đến muộn hơn dưới chân đồi một chút, bởi sương mù năm màu ở nơi này quá dày, cứ lờ lững trôi như những dải lụa khổng lồ quấn quýt quanh mái tranh nghèo.

Diệp Phi vác chiếc cần câu trúc thô sơ trên vai, một tay xách cái xô gỗ rách quai, lững thững bước ra khỏi cổng rào tre. Chú chó cỏ Tiểu Hắc lon ton chạy trước, cái đuôi cụt ngủn vẫy tít mù, thỉnh thoảng lại dừng lại hít hà mấy cọng cỏ non còn đọng sương sớm.

Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng những giọt sương rơi tí tách từ lá khế xuống mặt đất ẩm ướt. Không còn tiếng cãi cọ nhặng xị của hai đứa đệ tử, cũng không còn tiếng chổi tre loẹt xoẹt của Linh Nhi hay tiếng củi lửa lách tách từ gian bếp của Sở Phong, đỉnh núi bỗng trở nên rộng thênh thang và có chút… vắng vẻ lạ lùng.

Diệp Phi khẽ thở dài, tự giễu lẩm bẩm:

– Mấy hôm trước thì chê tụi nó ồn ào, giờ tụi nó đi rồi lại thấy hơi buồn tay buồn chân. Đúng là cái thân khổ chủ, rảnh rỗi quá đâm ra dở hơi mà.

Hắn ngồi xuống một phiến đá nhẵn nhụi bên bờ ao. Mặt nước ao phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời thu xanh ngắt không một gợn mây. Diệp Phi thọc tay vào túi áo vải thô, lôi ra một nắm cơm nguội bóp nát, định bụng làm mồi dụ cá.

Hắn vừa mới ném một nhúm cơm xuống nước, mặt ao vốn đang yên ả bỗng nhiên sôi sục lên như nước lèo trong nồi lẩu. Từ dưới đáy ao sâu thẳm, một bóng đỏ rực rỡ như lửa bỗng lướt nhanh tới. Đó là con cá chép nhỏ — vốn là Đông Hải Long Vương đang tạm trú dưới hình dạng cá cảnh.

Đối với vị Long Vương tôn quý này, những hạt cơm nguội mà Diệp Phi ném xuống không phải là tinh bột thông thường, mà là những khối “Hỗn Độn Nguyên Khí” được ngưng tụ đến mức cực hạn! Mỗi một hạt cơm rơi xuống đều chứa đựng quy luật vận hành của trời đất, đủ để một con giun đất hóa thành rồng vàng trong nháy mắt.

Thấy đám cá giếc, cá mương nhỏ trong ao định bu lại tranh giành, con cá chép nhỏ liền quẫy đuôi một cái, một luồng long uy vô hình nhưng vô cùng khủng khiếp quét ra, khiến lũ cá phàm trần kia sợ hãi lặn sâu xuống bùn, không dám ngoi lên. Một mình nó độc chiếm vùng nước, ngậm lấy hạt cơm nguội rồi bơi vòng quanh lưỡi câu không mồi của Diệp Phi, vẻ mặt thỏa mãn vô cùng.

Diệp Phi nhìn con cá chép đỏ cứ bơi qua bơi lại trước mặt, cười mắng:

– Cái con cá này, tham ăn vừa thôi chứ. Người ta câu cá là để cá cắn câu, còn mày thì cứ canh ăn vụng mồi rồi chạy. Đúng là nuôi phí cơm mà.

Hắn khẽ gõ đầu cần câu xuống mặt nước, tạo ra những vòng sóng tròn lan tỏa. Con cá chép nhỏ ngoan ngoãn áp sát vào bờ đá, để mặc cho những vòng sóng kia gột rửa vảy rồng của mình, trong lòng kích động đến mức suýt chút nữa phun ra long tức. Nó thầm nghĩ: *”Chí Tôn đang dùng thiên quy tịnh hóa huyết mạch cho ta! Chỉ một cái gõ nhẹ của ngài ấy đã giúp ta dung hợp thêm một phần vạn cổ long nguyên! Ta phải biểu hiện thật tốt mới được!”*

Trong khi Diệp Phi đang nhàn nhã tận hưởng buổi sáng điền viên yên bình dưới gốc khế, thì ở một diễn biến khác, cách Hải Vân Phong khoảng ba mươi dặm về phía Nam, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

***

Dưới chân núi, con đường mòn dẫn vào ranh giới Thanh Phong Môn vốn dĩ vắng vẻ, nay lại bị chặn nghẹt bởi một đoàn người rầm rộ.

Hơn mười cỗ xe bay bằng gỗ linh đàn quý hiếm, được kéo bởi những con phi hành thú bờm lửa, đang lơ lửng trên không trung. Trên mặt đất, hàng trăm tu sĩ mặc đạo bào màu đỏ thẫm thêu hình lò luyện đan đang đứng vây quanh một chiếc kiệu ngọc khổng lồ. Gương mặt của ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, hoảng loạn tột độ.

Đây là người của Đan Dương Tông — một trong những đại tông môn chuyên về luyện đan và chữa bệnh nổi tiếng nhất vùng phương Nam Âu Lạc Thần Châu.

Lúc này, bên trong chiếc kiệu ngọc, một lão già râu tóc bạc phơ đang nằm thoi thóp. Sắc mặt lão đen kịt như than, từng luồng hắc khí mang theo mùi tanh hôi của ma độc liên tục bốc lên từ đan điền, ăn mòn từng tấc da thịt. Đây chính là Đan Dương Tử — Thái thượng trưởng lão của Đan Dương Tông, một vị cường giả Hóa Thần kỳ có tiếng tăm lừng lẫy.

– Trưởng lão! Người phải trụ vững! Chúng ta đã đến gần địa giới của Thanh Phong Môn rồi! – Một vị trung niên chấp sự quỳ bên cạnh kiệu, vừa liên tục truyền linh lực vào cơ thể lão già, vừa khóc lóc thảm thiết.

Đan Dương Tử khẽ hé mắt, giọng nói yếu ớt như ngọn đèn trước gió:

– Vô ích thôi… Ma độc của Cốt Hỏa Tông đã công tâm, đan điền của lão phu đã rữa nát… Ngay cả cửu phẩm giải độc đan cũng không thể áp chế được loại hắc hỏa này… Khụ khụ…

Lão phun ra một ngụm máu đen ngòm, máu rơi xuống đất lập tức ăn mòn một mảng cỏ xanh thành tro bụi. Ma độc tàn bạo này chính là thứ lực lượng mà Cốt Hỏa Tông dùng để diệt môn hoàng tộc Lục gia, vô cùng âm hiểm và tàn nhẫn.

Giữa lúc đám người Đan Dương Tông đang tuyệt vọng chuẩn bị lo hậu sự, thì từ phía xa, ba bóng người đang thong thả đi tới.

Trần Huyền Tử đi đầu, tay ôm một cái ống tre được niêm phong kỹ càng bằng bùa chú, vẻ mặt nghiêm trang như thể đang bưng một rương báu vật vô giá của trời đất. Đi bên cạnh lão là Lục Linh Nhi mang theo chiếc cuốc gỗ, và Sở Phong cõng cái chảo đen trên lưng.

Nhìn thấy đoàn người của Đan Dương Tông chặn đường, Trần Huyền Tử khẽ nhíu mày. Với tu vi Lạc Vũ Cảnh mới đột phá rực rỡ, lão dễ dàng cảm nhận được luồng ma khí kịch độc đang dao động dữ dội trong chiếc kiệu ngọc kia.

– Trần chưởng môn? Người… người là Trần Huyền Tử của Thanh Phong Môn phải không? – Vị trung niên chấp sự của Đan Dương Tông nhận ra lão, vội vàng lao tới quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa.

Trần Huyền Tử giật mình, vội vàng tránh sang một bên, ho nhẹ một tiếng rồi hỏi:

– Đan Dương Tông đạo hữu, có chuyện gì mà các vị lại tụ tập đông đảo ở đây, lại còn mang theo trọng thương binh thế này?

Vị chấp sự kia vừa khóc vừa kể:

– Trần chưởng môn cứu mạng! Thái thượng trưởng lão của chúng ta bị sát thủ Cốt Hỏa Tông ám hại, trúng phải Vạn Cổ Ma Hỏa Độc. Chúng ta nghe đồn vùng Hải Vân Phong này gần đây có thần y xuất thế, cứu sống được Cao Lạc Tướng, nên mới mạo muội mang trưởng lão đến đây cầu y! Xin Trần chưởng môn chỉ đường dẫn lối!

Nghe đến bốn chữ “Hải Vân Phong”, Trần Huyền Tử, Lục Linh Nhi và Sở Phong đều khẽ biến sắc.

Lục Linh Nhi siết chặt cán cuốc gỗ, trong mắt lóe lên một tia sát cơ lạnh buốt khi nghe nhắc đến Cốt Hỏa Tông. Còn Sở Phong thì tò mò ngó nghiêng chiếc kiệu ngọc, thì thầm với sư tỷ:

– Sư tỷ, cái mùi hôi rình này giống hệt cái mùi đen ngòm trên lá khế hôm qua bị sư phụ di nát nè.

Trần Huyền Tử ra hiệu cho hai đứa nhỏ im lặng, rồi quay sang nhìn vị chấp sự của Đan Dương Tông, trong lòng thầm nghĩ: *”Hải Vân Phong làm gì có thần y nào? Người cứu Cao Lạc Tướng thực chất chính là Diệp tiền bối vô tình ném cỏ dại xuống núi mà thôi! Nhưng tiền bối thích đóng vai người phàm, ghét nhất là bị người ngoài làm phiền. Nếu ta dẫn đám người này lên núi, chắc chắn sẽ chọc giận ngài ấy!”*

Nghĩ đến đây, Trần Huyền Tử khẽ vuốt chòm râu bạc, thần thái bỗng trở nên vô cùng tiên phong đạo cốt. Lão nhìn vào chiếc ống tre đang ôm trong lòng, ánh mắt chợt lóe lên một tia quyết đoán.

Trong chiếc ống tre này, chính là gáo nước thải sinh hoạt — hay nói chính xác hơn là “nước rửa chân” của Diệp Phi đổ ra rãnh nước sau nhà mà lão đã lén lút múc về tối qua!

Đối với Trần Huyền Tử, đây không phải là nước thải, mà là “Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy” chứa đựng đạo vận vô thượng của Thái Sơ Chi Chủ! Chỉ một gáo nước này thôi, lão đã coi như bảo vật hộ mệnh mạnh nhất của mình.

Lão trầm giọng nói:

– Đan Dương Tông đạo hữu, Hải Vân Phong là thánh địa ẩn thế, vị tiền bối trên núi không thích tiếp khách lạ. Các ngươi nếu tự ý xông vào, chỉ sợ chưa kịp thấy người đã bị thần thú hộ sơn nhai nuốt rồi.

Đám người Đan Dương Tông nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu. Vị chấp sự run rẩy hỏi:

– Vậy… vậy trưởng lão của chúng ta chẳng lẽ phải chờ chết sao?

Trần Huyền Tử thở dài một tiếng, ra vẻ từ bi hỷ xả:

– Gặp gỡ tức là có duyên. Lão phu tuy tài hèn sức mọn, nhưng trước khi xuống núi có được vị tiền bối kia ban tặng một giọt “Thần Dịch tịnh hóa”. Nếu các ngươi tin tưởng, lão phu có thể thử dùng thứ này để chữa trị cho Thái thượng trưởng lão.

Nghe thấy hai chữ “Thần Dịch”, đám người Đan Dương Tông như người sắp chết đuối vớ được cọc, vội vàng dập đầu:

– Tin! Chúng ta tin! Xin Trần thần y ra tay cứu giúp!

***

Lúc này, trên đỉnh Hải Vân Phong, tuyến truyện lại quay về với sự thanh bình kỳ lạ.

Diệp Phi ngồi câu cá được một lúc thì thấy mỏi lưng. Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, rồi đi dạo quanh vườn rau cải ngọt. Cơn bão hôm qua dường như không làm ảnh hưởng gì đến luống rau, ngược lại, đất đai sau cơn mưa trông có vẻ tơi xốp và màu mỡ hơn hẳn.

– Ồ, mấy luống tỏi tây này mọc nhanh thật đấy. – Diệp Phi cúi người, đưa tay nhổ vài cọng cỏ dại nhỏ xíu mọc xen giữa luống tỏi.

Hắn nhổ lên một cọng cỏ ba lá bình thường, tiện tay vứt ra sau hàng rào tre. Nhưng đối với thế giới tu chân bên ngoài, cọng cỏ ba lá vừa rời khỏi tay Diệp Phi liền hấp thụ một lượng hỗn độn chi khí khổng lồ, hóa thành một đạo kiếm quang màu xanh lục xé rách hư không, bay thẳng về phía biên giới phương Bắc, chém đứt đôi một ngọn núi đen ngòm nơi ma tông đang tọa lạc mà không ai hay biết.

Diệp Phi phủi phủi tay, quay sang nói với chú chó cỏ đang nằm sưởi nắng:

– Tiểu Hắc, mày có đói bụng không? Tao thấy trong bếp còn ít cơm cháy với đầu cá hôm qua đấy. Để tao vào hâm lại cho mày ăn nhé.

Tiểu Hắc nghe thấy từ “cơm cháy” liền bật dậy như lò xo, cái đuôi cụt ngủn vẫy mạnh đến mức tạo ra những làn gió lốc nhỏ thổi bay mấy chiếc lá rụng trên sân. Nó sủa vang “Gâu! Gâu!” rồi chạy vòng quanh chân Diệp Phi, vẻ mặt vô cùng nịnh nọt.

Đối với nó, cơm cháy nấu bằng nồi gang của Diệp Phi chính là thứ linh đan diệu dược cấp cao nhất, ăn vào một miếng là có thể rèn luyện thần thể Thôn Thiên Thú thêm một tầng vững chắc.

Diệp Phi cười ha ha, xoa đầu nó:

– Đúng là cái đồ ham ăn. Đi, vào bếp với tao.

Hai chủ tớ thong thả bước vào gian nhà tranh ấm áp, bỏ lại sau lưng chiếc ao nhỏ với con cá chép đỏ đang tiếc nuối nhìn theo. Nhịp sống đời thường cứ thế trôi qua một cách chậm rãi, nhẹ nhàng và đầy chất thơ, hoàn toàn tách biệt với những sóng gió đang cuộn trào ngoài kia.

***

Trở lại với chân núi Hải Vân Phong, nơi Trần Huyền Tử chuẩn bị thực hiện màn “thần y trị bệnh” chấn động lịch sử.

Trần Huyền Tử nhẹ nhàng gỡ bỏ phong ấn bùa chú trên chiếc ống tre. Ngay khi nắp ống tre vừa được mở ra, một luồng hương thơm thanh khiết, dịu nhẹ như mùi hoa cỏ sau cơn mưa, nhưng lại ẩn chứa một luồng áp lực sinh mệnh vô cùng khủng khiếp, từ từ lan tỏa ra xung quanh.

Toàn bộ tu sĩ của Đan Dương Tông có mặt tại đó, bao gồm cả vị chấp sự tu vi Nguyên Anh kỳ, đều cảm thấy hô hấp trì trệ. Linh lực trong cơ thể họ bỗng nhiên tự động vận hành nhanh hơn gấp mười lần, giống như đang reo hò, bái lạy trước thứ chất lỏng thần bí bên trong ống tre kia.

– Trời đất ơi… Đây… đây là loại Thần Dịch gì thế này? Chỉ ngửi một hơi thôi mà bình cảnh Nguyên Anh của ta đã có dấu hiệu buông lỏng! – Vị chấp sự Đan Dương Tông kinh hoàng kêu lên, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào chiếc ống tre phàm trần kia.

Sở Phong đứng bên cạnh, nhìn thấy biểu cảm của đám người kia thì bĩu môi thầm nghĩ: *”Đúng là đồ nhà quê chưa thấy sự đời. Đấy mới chỉ là nước rửa chân của sư phụ ta thôi đấy! Nếu cho các ngươi ăn một bát cơm cháy của ngài, chắc các ngươi bay thẳng lên thượng giới luôn quá!”*

Trần Huyền Tử không thèm để ý đến sự kinh ngạc của họ. Lão dùng một chiếc thìa gỗ nhỏ, cẩn thận múc ra đúng một giọt nước trong vắt từ trong ống tre. Giọt nước kia lấp lánh hào quang ngũ sắc, bên trong dường như có vô số phù văn đại đạo cổ xưa đang trôi nổi, tỏa ra đạo vận tịnh hóa tuyệt đối.

Lão bước tới bên kiệu ngọc, trầm giọng nói:

– Đan Dương Tử đạo hữu, há miệng ra.

Thái thượng trưởng lão Đan Dương Tông lúc này đã thần trí mơ hồ, nhưng bản năng sinh tồn của một cường giả Hóa Thần kỳ khiến lão cảm nhận được nguồn sinh mệnh lực vĩ đại đang đến gần. Lão cố gắng há miệng.

Trần Huyền Tử khẽ búng tay, giọt “Thần Dịch” trong vắt kia nhẹ nhàng rơi vào miệng Đan Dương Tử.

*OÀNG!*

Một tiếng nổ trầm đục như tiếng sấm mùa xuân bỗng nhiên vang lên từ sâu trong cơ thể vị Thái thượng trưởng lão.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh lục rực rỡ, mang theo sinh mệnh lực vô tận, từ cổ họng lão tràn xuống đan điền. Luồng ma hỏa màu đen kịt tàn bạo của Cốt Hỏa Tông vốn đang hoành hành bá đạo, khi chạm vào luồng ánh sáng xanh lục này liền giống như tuyết gặp lửa hồng, lập tức tan rã và bốc hơi thành những làn khói trắng vô hại.

Không chỉ có vậy, đan điền vốn đã rạn nứt, rữa nát của Đan Dương Tử dưới sự tẩm bổ của giọt nước rửa chân kia, bỗng nhiên bắt đầu tự động vá lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy! Các đường kinh mạch bị đứt đoạn lập tức nối liền, thậm chí còn trở nên rộng hơn, dẻo dai hơn gấp mấy lần so với trước kia!

– Ách… Ồ… – Đan Dương Tử bỗng nhiên bật ngồi dậy, trợn tròn hai mắt, miệng há hốc thở dốc.

Sắc mặt đen kịt của lão nhanh chóng rút đi, thay vào đó là một sắc hồng hào, tràn đầy sinh khí của một người vừa được tái sinh. Luồng khí tức Hóa Thần kỳ vốn đã suy kiệt của lão bỗng nhiên bùng phát trở lại, rực rỡ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*Rắc! Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên trong đầu Đan Dương Tử. Bình cảnh Hóa Thần trung kỳ vốn đã kẹt suốt ba trăm năm qua của lão, dưới tác động của giọt “Thần Dịch” kia, bỗng nhiên vỡ vụn một cách dễ dàng như một tờ giấy mỏng!

Khí thế của lão điên cuồng tăng vọt, từ Hóa Thần sơ kỳ trực tiếp đột phá lên Hóa Thần trung kỳ, rồi tiếp tục lao vọt lên Hóa Thần hậu kỳ mới từ từ dừng lại!

Toàn bộ thung lũng dưới chân núi Hải Vân Phong bỗng chốc im phăng phắc.

Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi. Tất cả tu sĩ của Đan Dương Tông đều hóa đá tại chỗ, mắt chữ O mồm chữ A nhìn vị Thái thượng trưởng lão đang tỏa ra hào quang vạn trượng, da dẻ mịn màng như trẻ sơ sinh, hoàn toàn không còn chút dáng vẻ của một lão già sắp chết lúc nãy.

– Ta… ta không chết? Ta còn đột phá cảnh giới sao? – Đan Dương Tử nhìn hai bàn tay tràn đầy linh lực mạnh mẽ của mình, lẩm bẩm đầy hoài nghi, cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Lão vội vàng bước xuống kiệu ngọc, hướng về phía Trần Huyền Tử quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh:

– Đan Dương Tử cảm tạ ơn cứu mạng của Trần thần y! Ơn tái sinh này, Đan Dương Tông vĩnh viễn không quên! Trần thần y quả nhiên là Dược Thần hạ phàm, diệu thủ hồi xuân, danh tiếng Thần y vĩ đại nhất Âu Lạc Thần Châu quả thực danh bất hư truyền!

Đám đệ tử Đan Dương Tông phía sau cũng đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng hô vang dội cả một góc trời:

– Bái kiến Trần Thần y! Cảm tạ Trần Thần y cứu mạng Thái thượng trưởng lão!

Trần Huyền Tử ngoài mặt thì vuốt râu mỉm cười đầy bí hiểm, ra vẻ ta đây là cao nhân đắc đạo, nhưng trong lòng thì đang gào thét điên cuồng: *”Trời đất ơi! Cái nước rửa chân của Diệp tiền bối mạnh đến mức này sao? Một giọt thôi mà cứu sống được một vị Hóa Thần kỳ, lại còn giúp lão đột phá liên tục hai tiểu cảnh giới! Tiền bối ơi tiền bối, ngài rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào vậy?”*

Lão vội vàng ho nhẹ một tiếng, nâng Đan Dương Tử dậy và nói:

– Đan Dương Tử đạo hữu khách khí rồi. Lão phu nào có bản lĩnh đó, tất cả đều là nhờ ý chí và Thần Dịch của vị tiền bối trên núi Hải Vân Phong ban tặng mà thôi. Lão phu chỉ là người thay ngài ấy hành đạo cứu người.

Đan Dương Tử nghe vậy thì trong lòng càng thêm chấn động. Lão ngước nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong đang được bao phủ bởi sương mù năm màu, ánh mắt lộ rõ vẻ kính sợ và sùng bái tột độ:

– Vị tiền bối trên núi quả thực là Chí Tôn ẩn thế! Chỉ một giọt nước ngài ấy tùy tay ban tặng đã có sức mạnh cải tử hoàn sinh, nghịch chuyển thiên mệnh thế này! Đan Dương Tông chúng ta nguyện từ nay về sau nghe theo mọi sai khiến của Hải Vân Phong và Thanh Phong Môn!

Lục Linh Nhi thấy cảnh này, khẽ gật đầu nói với Sở Phong:

– Sư đệ, sư phụ quả nhiên dụng ý thâm sâu. Ngài bảo Trần chưởng môn đi cùng chúng ta, thực chất là muốn dùng cơ duyên này để thu phục Đan Dương Tông, tạo thêm trợ lực cho chúng ta trong chuyến đi phương Bắc này.

Sở Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt rực sáng đầy ngưỡng mộ:

– Đúng vậy, sư tỷ! Sư phụ tính toán như thần, không một kẽ hở! Chúng ta mau lên đường thôi, không thể làm trễ nải đại kế nhổ cỏ của sư phụ được!

Trần Huyền Tử cẩn thận cất chiếc ống tre chứa “Thần Dịch” vào trong nhẫn trữ vật, rồi quay sang chào tạm biệt đám người Đan Dương Tông đang cung kính tiễn đưa.

Ba người nhanh chóng triển khai thân pháp, hướng về phía phương Bắc xa xôi lao đi, để lại sau lưng một truyền thuyết về vị “Thần y” Trần Huyền Tử và giọt nước thần kỳ của Hải Vân Phong, hứa hẹn sẽ nhanh chóng chấn động khắp giới tu chân Âu Lạc Thần Châu.

***

Trong khi thế giới bên ngoài đang sục sôi vì danh tiếng “Thần y” mới xuất thế, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ lại từ từ bay lên, hòa quyện vào ánh hoàng hôn đỏ rực đang buông xuống.

Diệp Phi ngồi bên bếp lò, cẩn thận thổi lửa cho nồi canh cá chép thơm phức. Chú chó cỏ Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào nồi canh, thỉnh thoảng lại liếm mép đầy thèm thuồng.

Diệp Phi mỉm cười, múc một muôi canh nếm thử rồi gật đầu hài lòng:

– Ừm, canh ngọt lắm. Tiếc là hai đứa nhỏ không có nhà để ăn cùng. Không biết tụi nó đi đường có bị đói bụng không nữa. Thằng ranh Sở Phong chắc lại bày trò nghịch ngợm rồi.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cây khế cổ thụ đang khẽ lay động trong gió chiều, những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất bình yên.

Một cơn bão lớn mang tầm vóc vạn giới đang dần hình thành ở phương Bắc, nhưng dưới mái tranh ấm áp này, mọi thứ vẫn cứ bình lặng, nhẹ nhàng và giản dị như chưa từng có chuyện gì xảy ra…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8