Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 17: Cơn sốt nước rửa chân

Cập nhật lúc: 2026-06-17 12:15:27 | Lượt xem: 5

Nhiều năm về trước, khi còn là một nhân viên văn phòng mệt mỏi ở thế giới hiện đại, niềm hạnh phúc xa xỉ nhất của Diệp Phi sau những giờ tăng ca đến kiệt sức không phải là thăng chức tăng lương, mà là được thả đôi chân rã rời vào một chậu nước ấm pha chút muối hạt và gừng già giã nhuyễn. Cảm giác hơi nóng từ lòng bàn chân chạy dọc lên sống lưng, xua tan đi mọi sự mỏi mệt của kiếp “khổ chủ” nơi công sở. Khi đó, hắn thường thở dài một tiếng đầy thỏa mãn, cảm thấy cả thế giới này dẫu có sụp đổ thì cũng chẳng bằng mười lăm phút ngâm chân ngắn ngủi.

Không ngờ sau khi xuyên không đến Âu Lạc Thần Châu này, trải qua ba năm ròng rã dưới sự hành hạ của cái gọi là “Thần cấp Điền Viên hệ thống”, thói quen dưỡng sinh này vẫn không hề thay đổi. Dù hiện tại hắn đã là một “nông phu” có tiếng tăm (ít nhất là trong mắt mấy đứa đệ tử hoang tưởng), nhưng đôi chân bám đầy bùn đất sau một ngày dài cuốc đất, gieo mạ và câu cá vẫn luôn réo gọi một sự vỗ về ấm áp.

Đêm đã về khuya trên đỉnh Hải Vân Phong. Màn sương năm màu lững lờ trôi quanh sườn núi, giống như một bức rèm lụa khổng lồ ngăn cách thế giới phàm trần ồn ã ngoài kia. Trong gian nhà tranh tĩnh mịch, Diệp Phi vặn vặn cái lưng mỏi nhừ, khẽ lẩm bẩm:

– Ôi cái lưng già này… Đúng là làm nông không phải việc nhẹ nhàng gì. Hai đứa đệ tử thì suốt ngày chỉ biết bày trò ảo thuật với chả đột phá, chẳng đứa nào nghĩ đến việc đấm lưng cho sư phụ cả. Đúng là nuôi con mới biết lòng cha mẹ, nuôi đệ tử mới biết chúng nó chỉ thích ăn hại.

Hắn vừa làu bàu vừa đi ra góc bếp, nhóm một chút lửa từ đống củi khế khô để đun nước. Tiện tay, Diệp Phi vớ bừa mấy cọng cỏ dại mọc đầy bên hiên nhà quẳng vào nồi nước cho thơm. Đối với hắn, đây chỉ là mấy cọng sả dại, vài lá bưởi rụng và mấy lát gừng dại mọc hoang quanh hàng rào mà hắn nhổ đi vì sợ chúng tranh chất dinh dưỡng của luống cải ngọt.

Nhưng nếu có một vị đan sư cấp Chí Tôn của Âu Lạc Thần Châu ở đây, chắc chắn họ sẽ lập tức dập đầu đến vỡ trán mà khóc lóc thảm thiết. Bởi vì những thứ Diệp Phi vừa quẳng vào nồi nước đun sùng sục kia chính là Long Huyết Ngải vạn năm, Thập Vạn Niên Quy và Cửu Dương Thần Khương – những thánh dược hồng hoang mà cả vạn năm qua các đại tông môn có nằm mơ cũng không thấy được một cọng. Chúng chứa đựng sinh mệnh bản nguyên tinh thuần nhất của đất trời, chỉ cần ngửi một hơi cũng đủ để kéo dài tuổi thọ thêm trăm năm.

Nước sôi, mùi hương thảo mộc thanh khiết, dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa khắp gian nhà tranh. Diệp Phi bê chậu nước ấm ra bậc thềm trước hiên, đặt đôi chân thô ráp bám đầy bùn đất vào trong chậu.

– Khà… Ôi cái cuộc đời này! Đúng là đỉnh chóp!

Diệp Phi ngửa cổ ra sau, nhắm mắt tận hưởng cảm giác luồng hơi ấm từ chậu nước len lỏi qua từng lỗ chân lông.

Ngay bên cạnh, chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm bò dưới đất bỗng nhiên vểnh tai lên. Nó ngửi thấy một mùi hương kinh thiên động địa phát ra từ cái chậu gỗ kia. Đối với một con Thôn Thiên Thần Thú như Tiểu Hắc, mùi hương này không chỉ đơn thuần là thơm, mà nó là Hỗn Độn Đạo Vận tinh thuần nhất! Từng sợi khói trắng bốc lên từ chậu nước rửa chân của Diệp Phi đều mang theo quy luật vận hành của tinh hà, chứa đựng sức mạnh sáng thế tối cổ.

Tiểu Hắc nhìn chằm chằm vào chậu nước, hai mắt sáng rực như hai bóng đèn pha, nước miếng chảy ra ròng ròng. Nó thèm thuồng đến mức cái đuôi cụt ngủn cứ vẫy liên tục, đầu rúc vào chân Diệp Phi, khẽ rên ư ử như muốn xin một ngụm.

Diệp Phi hé mắt nhìn xuống, thấy con chó mực nhà mình đang làm nũng một cách kỳ lạ liền dùng ngón chân cái khều nhẹ vào đầu nó, cười mắng:

– Cái con chó ngốc này, tránh ra chỗ khác! Đây là nước rửa chân của tao, mày thèm thuồng cái gì mà chảy cả nước miếng ra thế kia? Đúng là đồ vô tri, đến nước rửa chân cũng muốn uống. Lần sau tao cho mày ăn cơm thừa là tốt lắm rồi, đi chỗ khác chơi!

Tiểu Hắc bị ngón chân của Diệp Phi khều một cái, luồng áp lực vô hình từ cơ thể Thái Sơ Chi Chủ khẽ động làm thần hồn nó run rẩy tột cùng. Nó lập tức cụp tai, lùi lại mấy bước, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chậu nước lấp lánh ánh sáng ngũ sắc kia. Trong lòng nó gào thét: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân! Ngài có biết cái chậu nước kia nếu đem ra ngoài giới tu tiên sẽ khiến mười vạn đại năng đánh nhau đến mức trời đất sụp đổ không? Ngài vậy mà dùng nó để rửa chân! Đúng là bạo thiên vật chỉ mà!”*

Sau khoảng hai mươi phút ngâm chân thư thái, Diệp Phi nhấc chân ra, lau khô rồi bê chậu nước rửa chân đi ra góc vườn sau nhà. Hắn lười biếng đổ ụp cả chậu nước xuống cái rãnh nước nhỏ cạnh luống tỏi tây và mấy gốc cỏ dại ven rào.

– Đổ vào đây cho nó ẩm đất, đỡ mất công tưới nước. Dù sao cũng có chút bã sả bã gừng, chắc cũng làm phân bón tốt cho mấy cây cải dại bên cạnh.

Nói xong, Diệp Phi ngáp một cái dài, bê chậu gỗ đi vào nhà tranh đóng cửa đi ngủ, hoàn toàn không hay biết bản thân vừa thực hiện một hành động “nghịch thiên” đến mức nào.

Ngay khi dòng nước rửa chân của Diệp Phi vừa chạm vào lòng đất, một dị tượng kinh hoàng đã âm thầm diễn ra trong bóng tối mà không hề có tiếng động lớn nào phát ra, bởi vì quy luật phòng ngự của Hải Vân Phong đã tự động che giấu thiên cơ.

Dòng nước rửa chân – thứ mà giờ đây đã hấp thụ toàn bộ tạp chất cơ thể của một vị Thái Sơ Chi Chủ, kết hợp với dược lực của ba loại hồng hoang thánh dược – lập tức hóa thành một dòng chất lỏng lấp lánh ánh kim sa giống như một nhánh sông Ngân Hà thu nhỏ. Mặt đất xung quanh rãnh nước bỗng chốc mềm mại như ngọc thạch, tỏa ra từng luồng tử khí đông lai mờ ảo.

Mấy cây cỏ dại, hoa dại mọc ven rãnh nước vốn dĩ chỉ là những loài thực vật bình thường nhất, nhưng khi được dòng “Hỗn Độn Tịnh Hóa Chân Dịch” này thấm đẫm vào rễ, chúng bắt đầu điên cuồng tiến hóa với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Một cọng cỏ ba lá bình thường bỗng chốc vươn cao, lá của nó biến thành màu vàng ròng, trên mặt lá xuất hiện những đường vân phức tạp hình trống đồng Đông Sơn, tỏa ra kim quang rực rỡ. Đây chính là “Cửu Chuyển Kim Ti Thảo” – loại thần dược chỉ có trong truyền thuyết thượng giới, có tác dụng cải tử hoàn sinh, giúp tu sĩ trực tiếp tái tạo cốt cách!

Một bông hoa cúc dại màu trắng bên cạnh cũng không chịu kém cạnh. Cánh hoa của nó biến thành màu đỏ thẫm như máu chim Lạc, nhị hoa phát ra tiếng kêu vo ve khe khẽ của thiên địa âm luật, hóa thành “Huyết Lạc Thần Cúc”, chứa đựng vô hạn hương hỏa thần lực.

Mùi dược hương nồng nặc đến mức cực điểm, nếu không có dải sương mù năm màu của Hải Vân Phong khóa chặt không gian xung quanh, chắc chắn cả Âu Lạc Thần Châu lúc này đã bị một luồng thần quang chiếu sáng như ban ngày.

Lúc này, ở gian nhà khách bên cạnh, Trần Huyền Tử đang ngồi xếp bằng trên giường trúc để củng cố tu vi Lạc Vũ Cảnh mới đột phá của mình. Lão vừa vận hành một chu thiên kiếm khí, đang cảm thấy sảng khoái vô cùng thì bỗng nhiên mũi lão giật giật.

– Mùi gì thế này?

Trần Huyền Tử mở bừng mắt, hai mắt trợn tròn. Lão ngửi thấy một mùi hương thanh khiết đến mức khiến toàn bộ linh lực trong đan điền của lão điên cuồng sôi trào, giống như một con dã thú ngửi thấy mùi thịt tươi. Từng lỗ chân lông trên cơ thể lão tự động mở ra, tham lam hấp thụ những hạt sương mang theo dược hương đang bay lơ lửng trong không khí.

– Trời đất ơi! Đây… đây là dược hương của thần dược cấp Chí Tôn! Không, thậm chí còn vượt xa cả Chí Tôn! Trên đời này làm sao lại có thứ dược hương kinh khủng đến mức này? Chỉ ngửi một hơi thôi mà tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ của ta đã vững chắc thêm ba phần!

Trần Huyền Tử không kìm nén được sự tò mò và thèm khát. Lão lén lút bước xuống giường, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra. Nhìn về phía gian nhà chính của Diệp Phi thấy đèn đã tắt, tiếng ngáy đều đều của vị “tiền bối ẩn thế” khẽ vang lên, lão mới thở phào nhẹ nhõm.

Lão khom lưng, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo già, lần theo mùi dược hương nồng đậm nhất đang bay ra từ phía sau nhà tranh.

Khi Trần Huyền Tử vòng qua góc vườn, tiến đến gần rãnh nước sau nhà, cảnh tượng trước mắt khiến lão suýt chút nữa rụng rời cả hàm răng giả. Lão dụi mắt liên tục, không tin vào những gì mình đang thấy.

Dưới ánh trăng mờ ảo, một rãnh nước nhỏ đang phát ra ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ. Dòng nước trong rãnh lấp lánh như chứa hàng triệu hạt bụi sao, chảy róc rách qua những khóm hoa cỏ đang rực rỡ hào quang. Những cây cỏ dại xung quanh giờ đây đã biến thành những gốc tiên dược lộng lẫy, tỏa ra đạo vận nồng đậm đến mức hóa thành những làn sương mờ ảo hình rồng bay phượng múa.

– Cái này… cái này là…

Trần Huyền Tử run rẩy quỳ sụp xuống đất, mắt nhìn chằm chằm vào dòng nước lấp lánh kia. Lão là chưởng môn của Thanh Phong Môn, tuy chỉ là môn phái hạng bét nhưng lão cũng từng đọc qua không ít cổ tịch. Lão lập tức nhận ra dòng nước này chứa đựng sinh mệnh lực khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng điều khiến lão chấn động nhất chính là… lão nhận ra nguồn gốc của dòng nước này.

Lão vừa mới thấy Diệp Phi bê chậu nước rửa chân đi ra hướng này đổ xuống!

– Ôi thần linh ơi! Bản tôn không nhìn lầm chứ?

Trần Huyền Tử há hốc mồm, hai tay ôm đầu, toàn thân run cầm cập vì phấn khích và sợ hãi. Sự não bổ của lão lập tức hoạt động hết công suất với tốc độ ánh sáng:

*“Diệp tiền bối… ngài quả thực là Thái Sơ Chi Chủ tối cao! Đến cả nước rửa chân của ngài… cũng là Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy nghịch thiên cải mệnh sao? Đúng rồi! Chắc chắn là ngài thấy ta vừa đột phá Lạc Vũ Cảnh, tu vi chưa thực sự vững chắc, lại biết ngày mai hai đệ tử của ngài sắp xuống núi đi vào hiểm cảnh báo thù, nên ngài mới cố ý mượn danh nghĩa \\’rửa chân\\’ để ban tặng cơ duyên vĩ đại này cho chúng ta!”*

*“Ngài bảo ta \\’bớt ảo tưởng\\’, thực chất là muốn ta tự mình đi tìm hiểu, tự mình ngộ ra dụng ý thâm sâu của ngài! Ngài đổ nước rửa chân ở đây, chính là muốn ta lén lút đến lấy! Tiền bối dụng ý thâm sâu như vực thẳm, từ bi hỷ xả như biển khơi, lão phu dẫu có chết vạn lần cũng không báo đáp hết đại ân này!”*

Nghĩ đến đây, Trần Huyền Tử kích động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa. Lão nhìn chậu nước rửa chân đã đổ xuống rãnh nước kia giống như nhìn thấy kho báu vĩ đại nhất của vũ trụ.

Lão vội vàng thò tay vào trong ngực, lôi ra một cái bình ngọc nhỏ vốn dùng để đựng đan dược cực phẩm của Thanh Phong Môn. Lão dốc ngược bình ngọc, đổ sạch mấy viên đan dược quý giá ra đất không thương tiếc, rồi cung kính cúi người, run rẩy múc lấy một bình “nước rửa chân thần thánh” kia.

Vừa múc xong một bình, lão lại thấy vẫn còn thèm. Nhìn dòng nước lấp lấp lánh lánh trôi đi mà lòng lão đau như cắt.

– Không được! Thứ thần vật thế này, một giọt cũng là cơ duyên vạn năm! Ta phải lấy thêm một chút, biết đâu sau này có thể dùng để cứu mạng Thanh Phong Môn trong lúc nguy nan!

Trần Huyền Tử nhìn quanh quất, thấy bên cạnh rãnh nước có một cái gáo dừa cũ kỹ bám đầy bùn đất mà Diệp Phi hay dùng để múc nước tưới rau. Lão không ngần ngại cầm cái gáo dừa lên, cung kính múc đầy một gáo nước rửa chân.

Mùi nước rửa chân bốc lên… thực ra không hề có mùi hôi của chân Diệp Phi, mà chỉ có mùi thơm mát lạnh của sả gừng, lá bưởi hòa quyện với một thứ hương thơm thanh khiết, cổ xưa khiến thần hồn người ta sảng khoái tột độ.

Trần Huyền Tử nhìn gáo nước trong tay, nuốt nước miếng ực một cái. Lão thầm nghĩ: *“Ta có nên uống thử một ngụm không? Đây là nước rửa chân của tiền bối… Nhưng tiền bối là Thái Sơ Chi Chủ, da thịt ngài là tiên thể, nước rửa chân của ngài chắc chắn sạch sẽ và tinh khiết hơn cả suối nguồn sinh mệnh ở thượng giới! Đúng vậy, ta uống một ngụm, chắc chắn sẽ đột phá lên Lạc Vũ Cảnh trung kỳ!”*

Nghĩ là làm, Trần Huyền Tử run rẩy bưng gáo nước rửa chân lên, nhắm mắt nhắm mũi uống một ngụm nhỏ.

“Ực!”

Ngay khi ngụm nước vừa trôi xuống cổ họng, Trần Huyền Tử bỗng trợn trừng hai mắt, toàn thân cứng đờ như tượng đá.

Một luồng dược lực nóng bỏng như dung nham núi lửa nhưng lại thanh mát như băng tuyết ngàn năm lập tức bùng nổ trong dạ dày lão. Luồng sức mạnh này to lớn đến mức điên cuồng, nó giống như một con cự long hồng hoang lao điên cuồng trong kinh mạch của lão, gột rửa mọi tạp chất, mở rộng kinh mạch ra gấp mười lần!

“Oanh!”

Trong đầu Trần Huyền Tử vang lên một tiếng nổ lớn của thiên địa khai tịch. Tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ vốn chưa hoàn toàn ổn định của lão bỗng chốc tăng vọt như nước lũ vỡ đê, trực tiếp đột phá lên Lạc Vũ Cảnh trung kỳ, rồi tiếp tục lao vùn vụt hướng tới Lạc Vũ Cảnh hậu kỳ!

Phía sau lưng lão, đôi cánh linh khí Lạc Vũ màu xanh lam nhạt bỗng chốc bùng cháy rực rỡ, hóa thành màu xanh ngọc bích đậm đà, sải cánh rộng thêm vài trượng, tỏa ra uy áp bức người.

Trần Huyền Tử sướng đến mức suýt chút nữa hét lên một tiếng thật to để vang vọng khắp núi rừng, nhưng lão vội vàng dùng hai tay tự bịt chặt miệng mình lại, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào vì sợ làm phiền đến giấc ngủ của Diệp Phi.

– Ôi mẹ ơi… Ngọt quá! Thơm quá! Sức mạnh này… thực sự quá đỉnh chóp rồi!

Trần Huyền Tử run rẩy nhìn gáo nước còn lại trong tay, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt. Lão cẩn thận đổ phần nước còn lại trong gáo vào một cái bình sứ lớn hơn mà lão vừa lục tìm được trong túi trữ vật, nâng niu như nâng niu báu vật gia truyền.

Chưa dừng lại ở đó, lão nhìn sang mấy cây cỏ dại đã hóa thành tiên dược bên cạnh rãnh nước. Lão nuốt nước miếng, lầm bầm:

– Tiền bối đã ban ơn thì phải nhận cho trót. Mấy cây cỏ này chắc chắn cũng là thần dược vô giá. Ta hái vài cây về để dành!

Trần Huyền Tử rón rén thò tay nhổ nhẹ một cây “Cửu Chuyển Kim Ti Thảo” và một bông “Huyết Lạc Thần Cúc”. Khi rễ cây vừa được nhấc lên khỏi mặt đất, một luồng kim quang dịu nhẹ bùng lên, Trần Huyền Tử vội vàng dùng linh lực bọc kín lại, nhét nhanh vào túi trữ vật của mình với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn của một tên trộm vừa trúng mánh lớn.

Đúng lúc này, từ phía sau lưng lão vang lên một tiếng bước chân nhẹ nhàng cùng một giọng nói lạnh lùng:

– Trần chưởng môn, lão đang làm cái gì lén lút ở đây thế?

Trần Huyền Tử giật bắn mình, suýt chút nữa thì đánh rơi cả bình sứ đựng nước rửa chân. Lão vội vàng quay phắt người lại, trán bạt mạng mồ hôi hột.

Dưới ánh trăng, Lục Linh Nhi và Sở Phong đang đứng đó, khoác trên người bộ y phục gọn gàng hành trang xuống núi, ánh mắt tò mò nhìn lão.

Trần Huyền Tử thở phào nhẹ nhõm khi thấy không phải là Diệp Phi. Lão vội vàng ra dấu tay “suỵt” liên tục, thì thào nói lớn:

– Hai vị nhỏ giọng chút! Đừng làm phiền tiền bối nghỉ ngơi! Mau lại đây, lão phu vừa phát hiện ra một bí mật động trời!

Lục Linh Nhi và Sở Phong nhìn nhau đầy nghi hoặc, rồi khẽ bước tới gần rãnh nước sau nhà. Khi nhìn thấy dòng nước lấp lánh ánh kim sa và những gốc tiên dược rực rỡ hào quang, cả hai đệ tử cũng lập tức trợn tròn mắt, hít vào một hơi khí lạnh.

– Đây… đây là… – Lục Linh Nhi run giọng hỏi – Sức mạnh mộc hệ và thủy hệ tinh thuần đến mức kinh hoàng! Sư phụ vừa mới đổ cái gì ra đây sao?

Trần Huyền Tử đắc ý, vuốt chòm râu dê, thì thào nói với vẻ mặt vô cùng thần bí và sùng kính:

– Linh Nhi cô nương, Sở Phong hiền điệt! Các ngươi có biết đây là thứ gì không? Đây chính là… nước rửa chân của Diệp tiền bối vừa mới đổ ra đấy!

– Cái gì?! – Sở Phong suýt chút nữa hét lên, chiếc chảo gang sau lưng khẽ rung lên bần bật – Nước… nước rửa chân của sư phụ?!

– Suỵt! Nhỏ cái mồm lại! – Trần Huyền Tử trợn mắt cảnh cáo – Đúng vậy! Lão phu vừa mới tận mắt chứng kiến tiền bối rửa chân xong liền đổ ra đây. Các ngươi xem, nước rửa chân của ngài đổ xuống liền hóa thành Hỗn Độn Tịnh Hỏa Chân Dịch, hoa cỏ xung quanh lập tức hóa thành tiên dược thượng giới! Lão phu vừa mới uống thử một ngụm nhỏ, các ngươi đoán xem thế nào?

Lục Linh Nhi và Sở Phong nuốt nước miếng, đồng thanh hỏi:

– Thế nào?

Trần Huyền Tử khẽ vận chuyển linh lực, đôi cánh Lạc Vũ màu xanh ngọc bích rực rỡ sau lưng lão lập tức xuất hiện, tỏa ra uy áp Lạc Vũ Cảnh trung kỳ hoàn mỹ. Lão tự hào nói:

– Ta trực tiếp đột phá lên Lạc Vũ Cảnh trung kỳ rồi! Kinh mạch được gột rửa hoàn toàn, không hề có chút tạp chất nào!

Lục Linh Nhi và Sở Phong nhìn đôi cánh Lạc Vũ rực rỡ của Trần Huyền Tử, trong lòng dâng lên một sự chấn động vô bờ bến.

Sở Phong ôm lấy đầu, lẩm bẩm với vẻ mặt vô cùng sùng bái và tự giễu:

– Trời đất ơi… Sư phụ quả thực là out trình hoàn toàn so với cái thế giới này rồi! Chúng ta ngày ngày tu luyện gian khổ, vỡ mật vỡ đan điền mới đột phá được một tí. Thế mà nước rửa chân của ngài… uống một ngụm là trực tiếp đột phá Lạc Vũ Cảnh! Cái thế giới này rốt cuộc là làm sao thế không biết? Đúng là người so với người chỉ có nước chết, tu sĩ so với sư phụ thì chỉ có nước đi đầu thai!

Lục Linh Nhi nhìn dòng nước lấp lánh kia, đôi mắt đẹp của nàng rực sáng lên một tia hy vọng cuồng nhiệt. Nàng nghĩ đến mối thù diệt môn của gia tộc, nghĩ đến tên phản đồ Lục Hoài An và thế lực tà ác Cốt Hỏa Tông phương Bắc. Ngày mai nàng và Sở Phong sẽ xuống núi đi vào một hành trình vô cùng nguy hiểm. Nếu có thứ “thần thủy” này bảo hộ, nàng còn sợ cái gì nữa?

Nàng lập tức quỳ xuống bên rãnh nước, cung kính cúi đầu:

– Sư phụ từ bi! Ngài biết ngày mai chúng con xuống núi sẽ gặp nhiều hung hiểm, nên mới ban tặng thứ thần vật này để bảo hộ chúng con! Đệ tử xin phép nhận lấy cơ duyên của ngài!

Nói xong, Lục Linh Nhi lấy ra một cái hồ lô ngọc lớn, cẩn thận múc đầy một hồ lô nước rửa chân của Diệp Phi.

Sở Phong thấy thế cũng không chịu chậm trễ, hắn lôi ngay chiếc chảo gang đen thui sau lưng ra, múc đầy một chảo nước rửa chân lấp lánh, cười hì hì:

– Sư phụ ơi là sư phụ, ngài đúng là chu đáo quá đi! Có chảo nước thần này của ngài, ngày mai đi đường con sẽ dùng nó để nấu canh cải ngọt cho sư tỷ uống. Đảm bảo lũ tà tu phương Bắc nhìn thấy chúng con uống nước rửa chân của ngài mà đột phá cảnh giới chắc sẽ tức đến mức hộc máu mà chết mất!

Trần Huyền Tử nghe vậy liền bật cười khanh khách:

– Đúng vậy! Đúng vậy! Nước rửa chân của Diệp tiền bối, chính là đệ nhất thần dược của Âu Lạc Thần Châu! Ai dám không phục, cứ cho họ uống một gáo nước rửa chân của ngài là đảm bảo ngoan ngoãn ngay!

Ba người lén lút “chia chác” xong xuôi báu vật vô giá kia, ai nấy mặt mũi đều hớn hở, rạng rỡ như vừa nhặt được vàng. Họ nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, xóa sạch mọi dấu vết lén lút rồi rón rén lui về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho hành trình ngày mai.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai rực rỡ ấm áp chiếu rọi xuống đỉnh Hải Vân Phong, xua tan đi màn sương mù năm màu, Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi nhà tranh. Hắn hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái sau một đêm ngủ ngon giấc nhờ ngâm chân thảo dược.

– Ôi, buổi sáng tốt lành! Hôm nay thời tiết đẹp thật, rất thích hợp để ra đồng làm việc.

Diệp Phi vui vẻ đi ra sân sau để kiểm tra luống tỏi tây và mấy cây cải ngọt. Tuy nhiên, khi đi ngang qua rãnh nước sau nhà, hắn bỗng nhiên dừng bước, nhướng mày nhìn xuống đất.

– Ơ… cái gì thế này?

Diệp Phi gãi đầu, nhìn chằm chằm vào rãnh nước. Hắn nhớ rõ tối qua mình đổ nước rửa chân ra đây, đất đai xung quanh bám đầy cỏ dại khô héo. Thế mà sáng nay, mấy gốc cỏ dại ven rãnh nước bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ, mặt đất có dấu hiệu bị đào bới lung tung, lại còn có vài dấu chân người in hằn trên bùn đất ẩm ướt.

Đặc biệt là cái gáo dừa cũ kỹ của hắn vốn để cạnh luống rau, giờ đây lại nằm lăn lóc ngay cạnh rãnh nước, bên trên vẫn còn dính vài cọng cỏ khô màu vàng ròng lấp lánh.

Diệp Phi cau mày, trong lòng dâng lên một sự nghi ngờ sâu sắc:

– Kỳ lạ thật… Mấy cây cỏ dại tối qua mình thấy vẫn còn mọc um tùm ở đây, sao sáng ra lại bị ai nhổ sạch thế này? Lại còn có dấu chân nữa chứ? Không lẽ… trên núi này có trộm?

Hắn nhìn quanh quất, rồi tự giễu lắc đầu cười:

– Đúng là khùng thật. Cái ngọn núi hoang vu rách nát này thì có cái gì quý giá để trộm cơ chứ? Ngoài mấy luống rau cải với đàn gà con ra thì toàn là đồ gỗ thô sơ. Chắc là do con lợn rừng hay con thú hoang nào đêm qua mò vào đây phá phách, đào bới tìm củ gừng củ sả dại ăn thôi.

Hắn khom lưng nhặt cái gáo dừa lên, tiện tay vứt mấy cọng cỏ vàng ròng lấp lánh (thực chất là Cửu Chuyển Kim Ti Thảo còn sót lại) vào thùng rác, lẩm bẩm:

– Mấy con thú hoang dạo này nghịch ngợm thật, làm hỏng hết cả rãnh nước của mình. Lần sau phải bảo Tiểu Hắc canh gác cẩn thận hơn mới được.

Nói đoạn, Diệp Phi đi ra phía trước sân nhà tranh. Lúc này, Lục Linh Nhi và Sở Phong đã đứng đợi sẵn ở đó từ lúc nào. Cả hai đều khoác trên người bộ trang phục gọn gàng cho chuyến đi xa. Lục Linh Nhi tay cầm chiếc cuốc gỗ mới nhận hôm qua, sau lưng đeo một chiếc hồ lô ngọc nhỏ (chứa đầy nước rửa chân của Diệp Phi). Sở Phong thì lưng cõng chiếc chảo gang đen thui (bên trong cũng đựng đầy nước thần đã được đậy kín bằng nắp gỗ), tay cầm chiếc trống đất sét nhỏ, khuôn mặt rạng rỡ chiến ý.

Trần Huyền Tử cũng đứng bên cạnh họ, da dẻ lão hồng hào, đôi mắt sáng rực như sao đêm, khí thế Lạc Vũ Cảnh trung kỳ hoàn mỹ mơ hồ dao động xung quanh người, tỏa ra phong thái của một vị thế ngoại cao nhân đích thực.

Thấy Diệp Phi bước ra, cả ba người lập tức đồng loạt quỳ sụp xuống đất, cung kính dập đầu:

– Chúng con kính chào sư phụ! – Lục Linh Nhi và Sở Phong đồng thanh hô lớn.

– Trần Huyền Tử kính chào Diệp tiền bối! – Ông lão hàng xóm cũng cung kính cúi đầu sát đất.

Diệp Phi thấy cảnh này, trán lập tức nổi lên vài vạch đen đầy bất lực. Hắn thở dài thườn thượt, đi tới đỡ Trần Huyền Tử dậy trước, rồi vẫy vẫy tay bảo hai đệ tử đứng lên:

– Trần lão ca, hai đứa này nữa! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, buổi sáng sớm ra đừng có quỳ lạy thế này, tổn thọ tôi chết mất. Đi đứng bình thường không được à? Cứ làm như đang đóng phim cổ trang không bằng.

Trần Huyền Tử cười xòa, cung kính nói:

– Diệp tiền bối dạy chí phải. Lão phu chỉ là quá mức sùng bái đức độ và cơ duyên vĩ đại của ngài nên không kiềm chế được lòng thành kính mà thôi.

Diệp Phi không thèm chấp nhặt với ông lão hoang tưởng này nữa. Hắn quay sang nhìn Lục Linh Nhi và Sở Phong, thấy hai đứa đệ tử của mình hôm nay thần thái có vẻ rất khác so với ngày thường. Đặc biệt là Lục Linh Nhi, ánh mắt nàng không còn vẻ u sầu, đau đớn như mấy hôm trước nữa, mà thay vào đó là một sự tự tin, kiên định và rực lửa chiến ý. Còn Sở Phong thì cứ ôm chặt lấy cái chảo gang sau lưng như thể sợ ai cướp mất, thỉnh thoảng lại nhìn hắn với ánh mắt vô cùng sùng bái và… thèm thuồng một cách kỳ lạ.

Diệp Phi rùng mình một cái, thầm nghĩ: *“Cái thằng nhóc Sở Phong này hôm nay ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà nhìn mình như nhìn đĩa thịt quay thế kia? Đúng là đáng sợ quá.”*

Hắn bước tới trước mặt Lục Linh Nhi, khẽ vỗ vai nàng, ôn hòa dặn dò:

– Linh Nhi, con xuống núi giải quyết việc gia đình thì cứ thong thả mà làm. Nhớ lời ta dặn, đi đường phải chú ý an toàn, tránh xa mấy chỗ ồn ào và những người lạ mặt có biểu hiện thần kinh nhé. Giải quyết xong xuôi thì mau về nhà, giống lúa mới đang đợi con về gieo hạt đấy.

Lục Linh Nhi nghe những lời dặn dò ấm áp của Diệp Phi, hốc mắt khẽ đỏ lên. Nàng biết, sư phụ tuy luôn đóng vai một người phàm bình thường, nhưng ngài luôn âm thầm quan sát và bảo hộ nàng. Lời dặn “tránh xa chỗ ồn ào và người lạ mặt” thực chất là ngài đang nhắc nhở nàng phải ra tay nhanh gọn, dứt khoát, tiêu diệt tận gốc kẻ thù phản đồ Lục Hoài An và Cốt Hỏa Tông để tránh rắc rối về sau! Còn “giống lúa mới đang đợi con về gieo hạt” chính là ngài đang hứa hẹn sau khi nàng báo thù xong, Hải Vân Phong vẫn luôn là mái nhà bình yên đón nhận nàng trở về để tiếp tục con đường ngộ đạo tối cao!

Nàng nắm chặt chiếc cuốc gỗ trong tay, kiên định gật đầu:

– Sư phụ yên tâm! Đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy của ngài! Lần này xuống núi, đệ tử nhất định sẽ nhổ sạch tận gốc rễ những cọng \\’cỏ dại\\’ làm ô uế vương quốc, lập lại trật tự để không phụ lòng mong mỏi và sự bảo hộ của ngài!

Sở Phong cũng bước lên, vỗ ngực bôm bốp:

– Đúng vậy, sư phụ! Con sẽ dùng cái chảo đen này đập nát đầu đứa nào dám cản đường sư tỷ! Con cũng sẽ mang về cho ngài thật nhiều nguyên liệu nấu ăn ngon nhất của phương Bắc!

Diệp Phi mỉm cười xoa đầu Sở Phong:

– Tốt lắm, hai đứa đi đi. Có Trần lão ca đi cùng hộ tống thì ta cũng yên tâm phần nào.

Trần Huyền Tử nghe Diệp Phi nhắc đến tên mình liền vội vàng cúi người nhận mệnh:

– Diệp tiền bối cứ yên tâm! Có lão phu ở đây, dẫu có phải thịt nát xương tan, lão phu cũng quyết bảo vệ hai vị hiền điệt chu toàn! Huống chi… chúng con còn có \\’thần vật\\’ vô giá mà ngài ban tặng tối qua, vạn giới này không ai có thể làm tổn thương được chúng con đâu ạ!

Diệp Phi nghe vậy liền ngơ ngác hỏi:

– Thần vật vô giá? Ta ban tặng cái gì tối qua cơ? Ta chỉ có cho Linh Nhi cái cuốc gỗ với cho con cái chảo đen từ mấy hôm trước thôi mà?

Trần Huyền Tử, Lục Linh Nhi và Sở Phong nhìn nhau cười đầy ẩn ý. Họ nghĩ thầm: *“Tiền bối quả nhiên vẫn muốn giả vờ làm người phàm đến cùng, không chịu thừa nhận việc mình đổ nước rửa chân ban tặng cơ duyên tối qua. Chúng ta phải phối hợp diễn kịch với ngài mới được.”*

Trần Huyền Tử vội vàng ho nhẹ một tiếng, lấp liếm:

– À… ý lão phu là chiếc cuốc gỗ và cái chảo đen của ngài ban tặng chính là thần vật vô giá nhất rồi ạ! Đúng vậy, đúng vậy!

Diệp Phi bĩu môi, xua tay bảo:

– Đúng là vẽ chuyện. Mấy thứ đồ gỗ đồ sắt rách nát ấy mà thần vật cái gì. Thôi, muộn rồi, các con mau lên đường đi kẻo nắng to.

– Đệ tử xin cáo lui! – Lục Linh Nhi và Sở Phong đồng thanh bái lạy lần cuối.

Họ xoay người, nhanh chóng thi triển thân pháp hướng xuống sườn núi Hải Vân Phong lao đi. Trần Huyền Tử cũng vội vã bám theo sau, bóng dáng ba người nhanh chóng biến mất sau màn sương mù năm màu của ngọn núi thánh.

Diệp Phi đứng nhìn theo bóng lưng các đệ tử khuất dần, khẽ thở dài một tiếng dường như có chút trống trải. Hắn cúi đầu nhìn xuống chân mình, thấy chú chó cỏ Tiểu Hắc đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh, cái đuôi cụt ngủn vẫy liên tục, đôi mắt đen láy ngước lên nhìn hắn đầy nịnh bợ.

Diệp Phi mỉm cười khom lưng vỗ vỗ đầu nó, nói:

– Hai cái đứa ăn hại đi rồi, giờ chỉ còn tao với mày thôi, Tiểu Hắc ạ. Thôi, đi ra ao câu cá giải sầu với tao nào. Hôm nay phải câu được con cá chép to để tối nấu canh mới được.

Tiểu Hắc mừng rỡ sủa “Gâu! Gâu!” hai tiếng thật to, rồi lon ton chạy trước dẫn đường hướng về phía bờ ao. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân ơi, ngài cứ yên tâm câu cá trồng rau đi! Bọn họ mang theo nước rửa chân của ngài xuống núi, cả Âu Lạc Thần Châu này sắp sửa được một phen chấn động kinh hoàng rồi!”*

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, bóng dáng một nông phu trung niên vác cuốc gỗ, cần câu trúc cùng chú chó cỏ đen nhỏ lững thững đi bộ trên đỉnh Hải Vân Phong hoang vu, tạo nên một bức tranh điền viên vô cùng ấm áp, bình yên và giản dị giữa vạn cổ nhân gian…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8