Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 9: Chiếc chảo đen đúc thần thể

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:40:22 | Lượt xem: 15

Tiếng lửa củi nổ lách tách trong chiếc bếp lò đất sét thô sơ phá tan sự im lặng tĩnh mịch của buổi sớm mai trên đỉnh Hải Vân Phong. Khói bếp màu xám nhạt lững lờ bay lên, len lỏi qua những kẽ lá khế xanh mướt, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của củi khô nướng chín và hơi nước ấm áp từ chiếc nồi đất đang sủi tăm.

Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn bóng lưng nhỏ bé của Sở Phong đang lom khom trước bếp lò. Khói bếp cay nồng bốc lên khiến mắt thằng nhóc đỏ hoe, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nhưng bàn tay gầy guộc đầy vết sẹo của nó vẫn bướng bỉnh nhét từng cọng củi khế khô vào cửa lò.

Nhìn cảnh này, Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn xuyên không đến thế giới này đã ba năm, bị cái hệ thống điền viên dở hơi bắt phải đóng vai một nông phu phàm nhân nghèo khổ. Suốt ba năm qua, hắn chỉ biết làm bạn với đất cát, phân bón, trồng vài luống rau cải ngọt, nuôi mấy con gà con và dắt con chó cỏ Tiểu Hắc đi dạo. Thế nhưng không hiểu sao, dạo gần đây đầu óc của những người xung quanh hắn dường như đều gặp vấn đề nghiêm trọng.

Đầu tiên là Lục Linh Nhi cô nương, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc, nhặt được ở sườn núi trong tình trạng thoi thóp. Sau khi ăn bát cháo hành của hắn, nàng liền tự xưng là đệ tử, ngày ngày vác chiếc chổi tre cũ kỹ quét sân với vẻ mặt nghiêm trang như thể đang gánh vác vận mệnh của cả vũ trụ. Mỗi lần hắn bảo nàng đi bón phân hay nhặt cỏ, nàng lại nhìn hắn bằng đôi mắt rưng rưng sùng bái, rồi lẩm bẩm những câu đạo lý cao siêu mà hắn nghe chẳng hiểu một chữ bẻ đôi.

Giờ lại thêm thằng nhóc Sở Phong này. Đan điền vỡ nát, kinh mạch tắc nghẽn, nhìn qua là biết bị bệnh nan y gì đó liên quan đến nội tạng, thế mà lúc nào cũng cõng cái chảo gang rách nát trên lưng, mở miệng ra là “tiền bối ẩn thế”, “vạn vật quy lô”, “thần thể thức tỉnh”.

*Haizz, đúng là một lũ trẻ đáng thương. Chắc là do áp lực tu luyện ở thế giới này quá lớn nên tụi nó đều bị chập mạch cả rồi,* Diệp Phi thầm nghĩ đầy thương cảm. Hắn quyết định phải đối xử tốt với tụi nó hơn một chút, ít nhất cũng phải cho tụi nó ăn no mặc ấm, dùng cuộc sống điền viên bình dị này để chữa trị cái chứng hoang tưởng giai đoạn cuối của tụi nó.

Trong khi Diệp Phi đang âm thầm lên kế hoạch “điều trị tâm thần” cho đệ tử, thì ở phía bên kia bếp lò, nội tâm của Sở Phong lại đang trải qua một trận sóng cuộn biển gầm dữ dội.

Sở Phong ngồi xổm dưới đất, xúc giác chạm vào nền đất ẩm ướt của gian bếp tranh. Hơi nóng hừng hực từ cửa lò phả thẳng vào mặt hắn, mang theo mùi tro củi khô khốc xộc vào mũi, nóng rát. Hắn nhìn ngọn lửa đỏ rực đang liếm láp đáy nồi đất, lòng ngập tràn sự hoang mang và tự ti tột độ.

Hắn vốn là một thiên tài của Ngự Thiện Tông, nhưng chỉ vì một lần đắc tội với thiếu tông chủ mà bị phế bỏ hoàn toàn tu vi, đan điền vỡ nát thành trăm mảnh, kinh mạch đứt đoạn như tơ vò. Cảm giác từ một kẻ đứng trên cao bỗng chốc rơi xuống bùn đen, bị đồng môn sỉ vả, bị truy sát như một con chó hoang, khiến lòng tự trọng của hắn bị chà đạp không thương tiếc. Dẫu cho hắn đã may mắn nhặt được tờ giấy nháp viết chữ của Diệp Phi dưới chân núi, dựa vào luồng đạo vận thần bí trong đó để giữ lại một hơi tàn, nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi sợ hãi vẫn như một bóng ma bám lấy hắn không buông.

*Ta thực sự có thể tu luyện lại sao?* Sở Phong thầm hỏi chính mình, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy một thanh củi khế. *Đan điền đã vỡ, giống như một chiếc bình gốm nứt rạn, làm sao có thể chứa đựng linh lực? Sư phụ nhận ta làm đầu bếp, liệu có phải vì Ngài thấy ta quá vô dụng, không thể đi theo con đường tu tiên, nên mới ban cho ta một chỗ dung thân để dưỡng già?*

Sự hoài nghi về bản thân, nỗi sợ hãi bị vị tiền bối vĩ đại này ruồng bỏ, cùng với khát vọng báo thù mãnh liệt đan xen vào nhau, hóa thành một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực thiếu niên. Hắn ngước nhìn bóng lưng cao gầy, phong sương của Diệp Phi đang đứng bên thớt gỗ.

Dưới mắt hắn, Diệp Phi dường như không phải là một nông phu bình thường. Dù Ngài đang mặc bộ vải thô bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, nhưng mỗi một động tác gạt tàn tro, mỗi một hơi thở của Ngài đều hòa nhịp một cách hoàn hảo với quy luật vận hành của trời đất. Áp lực vô hình tỏa ra từ Ngài khiến hư không xung quanh nhẹ nhàng run rẩy, tịnh hóa hoàn toàn mọi tạp niệm tà ác trong tâm trí hắn.

*Không!* Sở Phong cắn chặt môi, ánh mắt dần trở nên kiên định. *Sư phụ là tồn tại tối cao trước cả khái niệm thời gian. Ngài bảo ta nhóm lửa, bảo ta làm món cải ngọt xào tỏi, chắc chắn không đơn giản chỉ là một bữa cơm phàm nhân! Mỗi một lời nói, mỗi một hành động của Ngài đều ẩn chứa thiên cơ vĩ đại. Ta không được phép nghi ngờ, ta phải dốc hết toàn lực để ngộ ra ý chỉ của Ngài!*

Diệp Phi hoàn toàn không biết trong đầu thằng nhóc mười sáu tuổi kia đang diễn ra một bộ phim điện ảnh hoành tráng về đề tài nghị lực vươn lên. Hắn chỉ thấy thằng bé ngồi đờ người ra nhìn ngọn lửa, mắt rưng rưng nước mắt, liền nghĩ nó bị khói bếp làm cay mắt thật.

“Sở Phong này,” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói ôn hòa vang lên giữa tiếng lửa nổ lách tách. “Con đan điền bị thương, không nên làm việc gì quá nặng nhọc. Ta thấy con cõng cái chảo rách kia suốt ngày cũng mệt. Thôi thì từ nay về sau, việc bếp núc trong nhà tranh này giao cho con quản lý. Để ta tìm cho con một cái chảo tốt hơn.”

Nói rồi, Diệp Phi quay người bước vào góc tối của gian bếp tranh bám đầy mạng nhện. Hắn cúi người, lục lọi trong đống đồ nát một hồi lâu, bụi bẩn bay ra mù mịt khiến hắn phải hắt xì hơi mấy cái. Cuối cùng, hắn lôi ra từ dưới đáy một chiếc rương gỗ cũ kỹ một vật thể đen thui.

Đó là một chiếc chảo gang cổ xưa, đen nhánh đến mức dường như có thể hấp thụ cả ánh sáng xung quanh. Trên bề mặt chảo bám đầy một lớp bụi dày và những vết rỉ sét loang lổ màu nâu đỏ, trông không khác gì một phế phẩm bị vứt bỏ ở bãi rác hàng trăm năm. Đáy chảo mỏng dính, và đặc biệt nhất là ở ngay chính giữa đáy chảo có một vết vá to bằng bàn tay đứa trẻ, được trét bằng một thứ đất sét màu đỏ quánh, thô kệch và xấu xí vô cùng.

Chiếc chảo này vốn là đồ vật Diệp Phi dùng để xào rau trong năm đầu tiên xuyên không đến đây. Sau đó, trong một lần bất cẩn, hắn dùng muôi sắt gõ mạnh quá khiến đáy chảo bị thủng một lỗ. Tiếc của, hắn liền chạy ra sau vườn bứt đại một nắm đất sét đỏ trét vào để vá lại. Nhưng sau đó hệ thống lại ban cho hắn một bộ nồi niêu mới tinh bằng gốm sứ, nên cái chảo gang vá đất sét này bị hắn vứt xó, bám bụi suốt hai năm qua.

Diệp Phi dùng tay phủi phủi lớp bụi bặm trên mặt chảo, đưa nó đến trước mặt Sở Phong, cười nói:

“Cầm lấy cái này đi. Cái chảo này tuy hơi cũ, đáy lại bị thủng ta mới vá tạm bằng đất sét sau vườn, nhìn thì hơi xấu xí một chút, nhưng xào rau vẫn rất tốt, giữ nhiệt cực kỳ đều. Con mang ra giếng rửa sạch đi rồi dùng để nấu ăn.”

Sở Phong ngơ ngác ngẩng đầu lên, run rẩy đưa hai tay ra đón lấy chiếc chảo gang từ tay Diệp Phi.

Ngay khi những ngón tay gầy guộc của Sở Phong vừa chạm vào vành chảo thô ráp, một luồng khí lạnh buốt đến thấu xương từ mặt chảo truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn, khiến toàn thân hắn khẽ run rẩy.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đồng tử của Sở Phong co rụt lại thành kích thước hạt kim. Đầu óc hắn bỗng vang lên một tiếng “Oanh!” khổng lồ, giống như có một ngọn sét thần vừa đánh thẳng vào thần hồn của hắn!

Trong tầm mắt của Sở Phong, chiếc chảo gang rách nát bám đầy rỉ sét kia bỗng nhiên biến đổi hoàn toàn. Lớp rỉ sét loang lổ màu nâu đỏ kia, dưới nhãn thần tu sĩ của hắn, bỗng chốc hóa thành những hoa văn cổ xưa, huyền diệu vô cùng. Đó không phải là oxit sắt bình thường, mà là “Vạn Cổ Ma Ban” – dấu vết của hàng vạn trận thiên kiếp hủy diệt thế giới tích lũy qua vô số kỷ nguyên!

Còn vết vá bằng đất sét đỏ thô kệch ở đáy chảo kia, lúc này đang tỏa ra một luồng ánh sáng thần thánh màu đỏ rực, nóng bỏng và tinh khiết đến mức cực đoan. Luồng ánh sáng đó mang theo hơi thở khai thiên lập địa, nặng nề như muốn đè sụp cả không gian xung quanh.

*Đây… đây không phải là đất sét đỏ!* Sở Phong gào thét trong lòng, da đầu tê dại, toàn thân run cầm cập vì phấn khích và sợ hãi. *Đây chính là Hỗn Độn Tức Thổ! Thần vật thượng cổ dùng để vá trời lập địa trong truyền thuyết! Sư phụ… Sư phụ lại dùng Hỗn Độn Tức Thổ để vá một cái chảo xào rau?!*

Chưa dừng lại ở đó, khi Sở Phong ôm chặt chiếc chảo vào lòng, một luồng thông tin khổng lồ, mang theo hơi thở của năm tháng vạn cổ bỗng nhiên từ chiếc chảo tràn vào trong thức hải của hắn. Những ký tự cổ tự rực rỡ như những ngôi sao băng, tự động khắc sâu vào linh hồn hắn, xếp thành năm chữ lớn vàng óng ánh:

**VẠN VẬT QUY LÔ QUYẾT!**

*Vạn vật quy lô, càn khôn đại đạo, dĩ thiên địa vi lô, dĩ tạo hóa vi công…*

Từng dòng khẩu quyết huyền diệu vang lên trong đầu Sở Phong, khai thông những khúc mắc tu luyện bấy lâu nay của hắn. Hắn rốt cuộc đã hiểu ra dụng ý thâm sâu của Diệp Phi!

*Sư phụ không phải muốn ta làm một phàm nhân đầu bếp! Ngài trao cho ta chiếc chảo này, thực chất là trao cho ta một tôn Thái Sơ Thần Lô đỉnh cấp có thể luyện hóa vạn vật! Ngài muốn ta dùng chiếc chảo này làm đạo cơ, dùng việc bếp núc để rèn luyện tâm tính, ngộ ra quy luật dung hợp và luyện hóa của đất trời!*

“Con còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau mang ra giếng rửa sạch đi, tỏi ta đã bóc vỏ xong rồi đây này,” tiếng thúc giục của Diệp Phi kéo Sở Phong ra khỏi trạng thái chấn kinh tột độ.

“Đệ… đệ tử tuân mệnh! Đệ tử đi ngay!”

Sở Phong lắp bắp đáp lời, ôm chặt chiếc chảo gang như ôm lấy chí bảo mạng sống của mình, vội vàng chạy bay ra phía giếng nước sau nhà tranh.

Đứng bên giếng nước cổ kính, Sở Phong múc một gáo nước giếng mát lạnh dội lên bề mặt chiếc chảo. Nước giếng chảy “ào ào”, rửa trôi đi lớp bụi bặm bám lâu năm, để lộ ra bề mặt chảo đen nhánh, sâu thẳm như một hố đen vũ trụ. Khi nước giếng chạm vào vết vá bằng đất sét đỏ, một luồng hơi nước màu trắng tinh khiết bốc lên, mang theo mùi hương thanh nhẹ của đất trời hồng hoang, gột rửa hoàn toàn sự mệt mỏi và lo âu trong tâm trí Sở Phong.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực mát rượi đang len lỏi vào từng tế bào. Sự hoài nghi và tự ti lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một niềm tin sắt đá và lòng sùng bái vô hạn đối với Diệp Phi.

Khi Sở Phong ôm chiếc chảo đã rửa sạch quay trở lại gian bếp, hắn thấy Lục Linh Nhi cũng đã quét xong sân, đang đứng bên cạnh hiên nhà tranh, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng đầy vẻ tò mò nhìn về phía hắn.

Lục Linh Nhi vừa nhìn thấy chiếc chảo trong tay Sở Phong, hô hấp của nàng bỗng nhiên trì trệ.

Với tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ vững chắc của mình, nàng có thể nhìn thấy những luồng khí đen vàng (Huyền Hoàng chi khí) mỏng manh như sợi tơ đang quấn quanh chiếc chảo gang, thỉnh thoảng lại có những tia lửa đỏ rực của Hỗn Độn Tức Thổ lóe lên rồi tắt lịm. Áp lực từ chiếc chảo tỏa ra tuy đã bị Diệp Phi cố ý phong ấn, nhưng vẫn khiến thanh kiếm gỗ bện bằng tre của nàng khẽ run rẩy như thể đang thần phục trước một vị vua.

*Chiếc chảo này…* Lục Linh Nhi thầm kinh hãi trong lòng. *Đây là một món cực phẩm chí bảo vượt qua cả nhận thức của ta! Sư phụ quả nhiên bất thiên vị, Ngài trao cho ta chiếc chổi tre tịnh hóa tâm ma, giờ lại ban cho sư đệ chiếc thần lô này để đúc lại đạo cơ. Dụng ý của Ngài thật là vĩ đại và bao dung biết bao!*

Nàng khẽ gật đầu chào Sở Phong, truyền âm nhập mật vào tai hắn:

“Sư đệ, sư phụ đã ban cho đệ cơ duyên nghịch thiên này, đệ nhất định phải nắm lấy, tuyệt đối không được làm phụ lòng mong mỏi của Ngài.”

Sở Phong nhìn sư tỷ của mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định, khẽ gật đầu đáp lại:

“Sư tỷ yên tâm, đệ tử hiểu rõ!”

Sở Phong bước vào bếp, đặt chiếc chảo gang đen lên bếp lò đất sét.

Lúc này, ngọn lửa củi khế dưới đáy chảo đang cháy rất đượm. Khi đáy chảo tiếp xúc với ngọn lửa, một dị tượng kinh hoàng bỗng nhiên xảy ra mà chỉ có Sở Phong và Lục Linh Nhi nhìn thấy.

Ngọn lửa củi khế màu đỏ cam bình thường, qua sự gia trì của vết vá Hỗn Độn Tức Thổ ở đáy chảo, bỗng nhiên biến đổi thành một ngọn lửa màu vàng kim nhạt, rực rỡ và tinh khiết vô ngần. Đó là Thái Sơ Thần Hỏa! Ngọn lửa có thể nung chảy vạn vật, tịnh hóa mọi tạp chất trên thế gian!

Hơi nóng từ chiếc chảo tỏa ra hừng hực, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề làm cháy sém da thịt của Sở Phong, ngược lại biến thành từng luồng năng lượng ấm áp len lỏi qua các lỗ chân lông, tiến vào trong cơ thể hắn.

Sở Phong nhắm mắt lại, vận hành khẩu quyết “Vạn Vật Quy Lô Quyết”.

Trong thức hải của hắn, một vòng xoáy khổng lồ màu đen vàng bỗng nhiên xuất hiện. Đan điền vỡ nát thành trăm mảnh của hắn, vốn là một vùng phế tích xám xịt, lúc này dưới sự tác động của Thái Sơ Thần Hỏa tỏa ra từ chiếc chảo, bắt đầu rục rịch chuyển động.

“Rắc! Rắc!”

Những mảnh vỡ đan điền tàn phế của hắn bắt đầu bị nung chảy bởi ngọn lửa vô hình, hóa thành những giọt chất lỏng màu vàng óng ánh. Những giọt chất lỏng này quay cuồng trong vòng xoáy, tống khứ ra ngoài toàn bộ những độc tố, ma khí tích tụ bấy lâu nay do bị phế bỏ tu vi.

Dưới sự dẫn dắt của “Vạn Vật Quy Lô Quyết”, những giọt chất lỏng tinh khiết nhất bắt đầu ngưng tụ lại, đúc kết thành một hình hài mới.

Một tôn đan điền hoàn toàn mới, có màu đen nhánh như mực, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn trật tự của càn khôn, kiên cố và sâu thẳm như một hố đen vũ trụ, đang từ từ hình thành trong cơ thể Sở Phong.

Hỗn Độn Thần Thể – triệt để thức tỉnh và tái sinh!

Luồng sinh mệnh lực khổng lồ từ đan điền mới đúc bộc phát ra, quét qua toàn bộ kinh mạch của Sở Phong, khiến những đường kinh mạch đứt đoạn của hắn tự động nối liền lại, trở nên dẻo dai và rộng lớn hơn gấp mười lần so với trước đây!

Sở Phong sướng run cả người, hắn cảm giác như mình đang được tái sinh một lần nữa. Khát vọng báo thù, nỗi lo sợ phế vật bấy lâu nay hoàn toàn bị thiêu rụi trong ngọn lửa tịnh hóa của chiếc chảo đen, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: tu luyện, mạnh mẽ hơn để bảo vệ sự bình yên của ngọn núi này, bảo vệ sư phụ!

Diệp Phi đứng bên cạnh, thấy thằng nhóc Sở Phong đặt cái chảo lên bếp xong là cứ đứng đờ người ra, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng bừng như khỉ ăn ớt, liền bực mình gõ nhẹ vào đầu nó một cái bằng chiếc vá gỗ:

“Cái thằng nhóc này, lại ngẩn người cái gì thế hả? Lửa to quá rồi kìa, dầu trong chảo sắp cháy đến nơi rồi! Mau cho tỏi vào phi thơm lên, rồi đổ cải ngọt vào xào nhanh tay lên cho ta!”

Cú gõ nhẹ của Diệp Phi tuy không dùng lực, nhưng lại mang theo một luồng đạo vận thanh lương, ngay lập tức kéo Sở Phong ra khỏi trạng thái ngộ đạo sâu sắc.

Sở Phong bừng tỉnh, vội vàng lau mồ hôi trên trán, luống cuống tay chân đổ đĩa tỏi đã đập dập vào chảo.

“Xèo xèo!!!”

Một tiếng động vui tai vang lên khi tỏi tiếp xúc với dầu nóng trong chiếc chảo gang. Một luồng khói trắng bốc lên, mang theo mùi thơm nức mũi của tỏi phi lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, rồi bay ra ngoài sân, hòa vào không khí trong lành của buổi sớm Hải Vân Phong.

Mùi thơm này không giống với mùi tỏi phi bình thường. Qua sự luyện hóa của chiếc chảo đen và Thái Sơ Thần Hỏa, từng hạt tỏi bình dân đã bị tước đi hoàn toàn tạp chất phàm trần, kích hoạt toàn bộ linh lực ẩn giấu bên trong, hóa thành một loại hương vị có khả năng làm tỉnh táo thần hồn, khai thông trí tuệ.

Diệp Phi ngửi thấy mùi thơm, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng:

“Ừm, thơm đấy. Đúng là cái chảo cũ này xào rau vẫn là nhất. Nào, cho cải ngọt vào xào đi con.”

Sở Phong vội vàng bốc rổ cải ngọt xanh mướt, vừa được hái từ vườn rau tưới bằng nước rửa chân của Diệp Phi (thực chất là Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy), đổ rào rào vào chảo.

“Xèo xèo xèo!!!”

Sở Phong cầm chiếc vá gỗ, bắt đầu đảo rau cải.

Trong lúc đảo rau, một cảm giác vô cùng kỳ diệu dâng lên trong lòng hắn. Mỗi một động tác đưa vá, đảo rau của hắn bỗng nhiên mang theo một nhịp điệu hoàn hảo của thiên địa. Hắn cảm giác như chiếc vá gỗ trong tay mình là một cây bút thần, còn chiếc chảo đen là một trang giấy càn khôn. Mỗi một lần đảo rau, hắn đều đang vẽ nên những đường nét vận hành của tinh hà, điều khiển luồng linh lực cuồn cuộn của đất trời dung nhập vào từng cọng cải ngọt.

*Vạn vật quy lô… hóa ra xào rau cũng là luyện đan!* Sở Phong bừng tỉnh đại ngộ. *Những cọng cải ngọt này chính là những vị dược liệu thượng hạng, tỏi phi là chất dẫn đạo, còn mỡ heo chính là chất kết dính thần kỳ. Ta xào rau, thực chất là đang luyện chế một lò Chí Tôn Thần Đan dưới dạng một món ăn! Sư phụ… Ngài quả là một vị thần linh vĩ đại nhất thế giới này!*

Lục Linh Nhi đứng ngoài hiên, chứng kiến cảnh tượng Sở Phong xào rau mà đôi mắt phượng sáng rực rỡ. Nàng nhìn thấy từng luồng linh khí ngũ sắc từ vườn rau, từ đất trời xung quanh đang điên cuồng tụ hội về phía chiếc chảo đen, bị ngọn lửa vàng kim luyện hóa rồi dung nhập hoàn toàn vào đĩa cải xào.

Nàng hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt kia mà tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ trong cơ thể bỗng nhiên tự động vận chuyển nhanh hơn ba phần, có dấu hiệu muốn đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong ngay lập tức!

*Món ăn này… chỉ cần ngửi một hơi đã có tác dụng như vậy. Nếu ăn vào, hiệu quả sẽ kinh người đến mức nào?* Lục Linh Nhi thầm nghĩ, lòng kính sợ đối với Diệp Phi lại tăng thêm một tầng cao mới.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, món cải ngọt xào tỏi đã hoàn thành.

Sở Phong múc rau ra một chiếc đĩa sứ trắng sứt sẹo. Những cọng cải ngọt xanh mướt, bóng bẩy, những lát tỏi vàng ruộm nằm xen kẽ, tỏa ra một làn khói trắng nghi ngút và một mùi thơm quyến rũ đến mức có thể khiến một vị Tiên Đế cũng phải thèm nhỏ dãi.

Diệp Phi nhìn đĩa rau xào, cười híp cả mắt:

“Tốt lắm! Nhìn rất ngon mắt đấy. Sở Phong, dọn cơm ra bàn dưới gốc khế đi, gọi cả Linh Nhi cô nương vào ăn cùng cho nóng.”

“Dạ! Đệ tử làm ngay!” Sở Phong cung kính đáp lời, nhanh nhẹn bưng đĩa rau xào và nồi cơm lúa mới dẻo thơm ra chiếc bàn gỗ sứt sẹo dưới gốc khế cổ thụ.

Lúc này, chú chó cỏ Tiểu Hắc vốn đang nằm phơi nắng dưới gốc khế bỗng nhiên nhỏm dậy. Cái mũi đen ươn ướt của nó hít hà liên tục trong không khí, đôi mắt chó vốn lờ đờ bỗng sáng rực lên khi nhìn chằm chằm vào đĩa cải ngọt xào tỏi trên bàn. Nó lết cái mông đến bên chân Sở Phong, vẫy đuôi tít mù, rên ư ử như muốn xin ăn.

Sở Phong nhìn Tiểu Hắc, trong lòng thầm nghĩ: *Hắc sư huynh quả là có chiếc mũi thính. Món cải xào này chứa đựng đạo vận tịnh hóa của Thái Sơ Thần Lô, ngay cả Thần Thú viễn cổ như huynh ấy cũng bị thu hút.*

Hùng Vương và các đại năng ngoài kia nếu biết Thôn Thiên Thần Thú tối cao lại đi nịnh bợ một thiếu niên để xin ăn một cọng cải ngọt xào tỏi phàm trần, chắc chắn sẽ khóc ngất vì ghen tị.

Ba người và một chú chó vây quanh chiếc bàn gỗ dưới gốc khế cổ thụ. Hoa khế màu tím nhạt thỉnh thoảng lại rụng xuống, vẽ nên một khung cảnh vô cùng bình yên và ấm áp.

Diệp Phi gắp một cọng cải ngọt bỏ vào miệng, nhai rôm rốp. Vị ngọt thanh, giòn sần sật của rau cải hòa quyện hoàn hảo với vị cay nồng, thơm lừng của tỏi phi và chút béo ngậy của mỡ heo, tạo nên một hương vị mỹ vị nhân gian cực kỳ tuyệt vời.

“Ừm! Ngon lắm!” Diệp Phi gật đầu khen ngợi không tiếc lời. “Sở Phong, tay nghề xào rau của con quả thực rất tốt. Cái chảo cũ kia đưa cho con dùng đúng là không lãng phí chút nào. Sau này cứ phát huy thế này nhé.”

Sở Phong nghe thấy lời khen của Diệp Phi, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên, nước mắt rơi lã chã vào bát cơm.

Hắn gắp một cọng cải ngọt bỏ vào miệng nhai chậm rãi.

Ngay khi cọng cải ngọt vừa trôi xuống cổ họng, một luồng dược lực ấm áp, tinh khiết như dòng suối mùa xuân bùng phát ra, cuồn cuộn chảy vào đan điền mới đúc màu đen nhánh của hắn. Đan điền của hắn giống như một mảnh đất khô cằn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thụ luồng linh lực kia.

“Oanh!”

Cơ thể Sở Phong khẽ run lên một cái. Khí thế của hắn bỗng nhiên tăng vọt.

Khải Huyết Cảnh sơ kỳ… Khải Huyết Cảnh trung kỳ… Khải Huyết Cảnh hậu kỳ… Khải Huyết Cảnh đỉnh phong!

Chỉ trong một hơi thở, tu vi của hắn đã nhảy vọt liên tiếp bốn tiểu cảnh giới, trực tiếp đứng ở đỉnh phong của Khải Huyết Cảnh, chỉ còn cách Chúc Đồng Cảnh một bước chân ngắn ngủi!

Điều kinh khủng nhất là, đan điền mới đúc của hắn vô cùng kiên cố, không hề có bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào do đột phá quá nhanh, ngược lại linh lực trong cơ thể dạt dào, tinh khiết vô ngần, mang theo hơi thở hỗn độn đầy uy áp.

Sở Phong nghẹn ngào, quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Phi, dập đầu ba cái thật mạnh:

“Sư phụ tái sinh chi ân, Sở Phong cả đời này khắc cốt ghi tâm! Đệ tử thề sẽ dùng cả tính mạng này để phụng sự sư phụ, bảo vệ sự bình yên của Hải Vân Phong!”

Diệp Phi đang ăn cơm ngon lành, thấy thằng nhóc bỗng nhiên quỳ xuống khóc lóc thảm thiết như vậy, trong lòng không khỏi có chút bối rối và bất lực.

*Haizz, cái thằng nhóc này đúng là nhạy cảm quá mức rồi. Chỉ là khen nó xào rau ngon một câu thôi mà nó đã cảm động đến mức khóc lóc quỳ lạy thế này. Đúng là đứa trẻ thiếu thốn tình thương từ nhỏ mà,* Diệp Phi thầm nghĩ, lắc đầu ngán ngẩm.

Hắn vươn tay đỡ Sở Phong dậy, ôn tồn bảo:

“Được rồi, được rồi, mau đứng lên ăn cơm đi con. Khóc lóc cái gì chứ, rau nguội hết bây giờ. Ăn nhiều vào cho mau khỏe, sau này còn nhiều việc phải làm lắm đấy.”

“Dạ! Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong lau nước mắt, đứng dậy ngồi vào bàn, bắt đầu ăn cơm với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc và tôn kính.

Lục Linh Nhi ngồi bên cạnh, khẽ gắp một cọng cải ăn một cách tao nhã. Khi luồng linh lực tinh khiết của món ăn tràn vào cơ thể, tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ của nàng cũng khẽ run lên, triệt để vững chắc, chỉ còn thiếu một chút cơ duyên là có thể chạm tới ranh giới Lạc Vũ Cảnh phi thiên.

Nàng nhìn sư đệ của mình, rồi lại nhìn bóng lưng bình thản, nhàn nhã gắp thức ăn của Diệp Phi, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và bình yên chưa từng có.

Dưới gốc khế cổ thụ, ba thầy trò và chú chó cỏ cùng nhau ăn bữa cơm giản dị nhưng ấm áp. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Hải Vân Phong, vẽ nên một bức tranh điền viên yên bình đến kỳ lạ, mặc kệ thế giới tu chân ngoài kia đang nổi sóng gió bão bùng vì cái chết của Huyết Sát Trưởng Lão và sự trỗi dậy của các thế lực tà ác phương Bắc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8