Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 10: Bữa cơm phàm nhân của Chí Tôn

Cập nhật lúc: 2026-06-17 11:55:39 | Lượt xem: 14

“Chết đi! Lũ tạp chủng tà tu phương Bắc!”

Một tiếng gầm phẫn nộ như sấm truyền vang lên giữa sườn núi Hải Vân Phong đầy sương mù. Cao Thành, vị Lạc Tướng dũng mãnh của bộ tộc Chu Diên, đang dùng chút tàn lực cuối cùng để vung thanh đại đao bằng đồng thau sứt mẻ của mình. Lưỡi đao chém vào không trung tạo nên một luồng kình khí màu đồng nhạt nhẽo, nhưng chưa kịp chạm tới đối phương đã bị luồng sương mù đỏ máu và ma hỏa màu xanh lục nuốt chửng hoàn toàn.

Xung quanh lão, ba tên tà tu phương Bắc mặc hắc y rách nát đang bay lượn lờ như những bóng ma. Tiếng cười sằng sặc, quái dị của chúng vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự chế giễu tột cùng.

“Hắc hắc hắc, Cao Lạc Tướng, ngươi đừng giãy giụa vô ích nữa! Đan điền của ngươi đã rạn nứt hoàn toàn, kinh mạch thì đứt đoạn, giờ chỉ là một con hổ giấy mà thôi. Hôm nay, ngọn núi Hải Vân Phong hoang vu này sẽ là mồ chôn của ngươi!” Tên tà tu đi đầu, bàn tay gầy guộc như chân gà khô khẽ vẫy, một ngọn lửa ma hỏa màu xanh lục lập lòe lập tức bùng lên, hóa thành một con rắn lửa lao thẳng về phía ngực Cao Thành.

“Phốc!”

Cao Thành phun ra một ngụm máu tươi, thân hình khổng lồ như hộ pháp lùi lại mấy bước, bộ giáp đồng thau trên người đã nát bét, loang lổ vết cháy xém đen kịt. Lão quỳ một chân xuống đất, dùng thanh đao cắm chặt vào đá để giữ cho thân thể không bị ngã xuống. Khí huyết trong người lão hỗn loạn, đan điền vốn đã tổn thương nặng nề nay lại càng rạn nứt nghiêm trọng hơn, dường như chỉ cần một tác động nhỏ nữa thôi là sẽ hoàn toàn vỡ nát.

Nghĩ đến việc bản thân là một Lạc Tướng đường đường chính chính của Âu Lạc Thần Châu, nắm giữ huyết mạch dũng sĩ dũng mãnh, vậy mà hôm nay lại phải chết dưới tay lũ tà ma ngoại bang hèn hạ này, lòng Cao Thành dâng lên một nỗi uất hận tột cùng.

“Tổ tiên Âu Lạc chứng giám! Cao Thành ta thà làm ngọc nát, quyết không làm ngói lành! Hôm nay dù có phải tan xương nát thịt, ta cũng phải kéo theo lũ súc sinh các ngươi đệm lưng!”

Ánh mắt Cao Thành rực lên vẻ điên cuồng. Lão bắt đầu nghịch chuyển linh lực, ép buộc huyết mạch trong người thiêu đốt. Luồng khí tức hủy diệt bắt đầu ngưng tụ nơi đan điền. Lão muốn tự bạo! Lấy sức mạnh của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh để kéo theo ba tên tà tu này xuống hoàng tuyền!

Ba tên tà tu phương Bắc thấy vậy thì biến sắc, vội vàng lui lại phía sau để tránh luồng sóng dư chấn kinh hoàng từ một tu sĩ tự bạo.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trên đỉnh Hải Vân Phong cách đó không xa, Diệp Phi đang đứng bên luống cải ngọt, tay chống cuốc, vẻ mặt đầy sự bực bội.

Hắn vừa ăn xong bát cơm, đang định ra vườn đi dạo cho tiêu thực thì đập vào mắt là một cảnh tượng vô cùng ngứa mắt. Ngay giữa luống cải ngọt xanh mướt mà hắn đã tốn bao công sức chăm bón, không biết từ lúc nào đã mọc lên một cây cỏ dại kỳ lạ. Cây cỏ này có chín chiếc lá màu xanh lam nhạt, tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh như ngọc, chen chúc giành giật đất với luống cải thân yêu của hắn.

“Cái giống cỏ gì thế này? Đã là cỏ dại thì chớ, lại còn mọc chín lá, màu sắc lòe loẹt như đồ nhựa thế kia. Đúng là phá hoại cảnh quan vườn tược của ta mà!” Diệp Phi lầm bầm chửi rủa trong lòng.

Đối với một người mắc bệnh cưỡng chế và yêu thích sự hoàn mỹ trong nông nghiệp như hắn, sự xuất hiện của cây cỏ dại này chẳng khác nào một vết mực đen bôi bẩn lên bức tranh điền viên hoàn hảo. Hắn không nói hai lời, khom lưng xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của mình nắm chặt lấy gốc cây cỏ dại chín lá kia, dứt khoát nhổ phăng một phát tận gốc.

Nếu lúc này có một vị đại năng giới tu chân đứng ở đây, chắc chắn họ sẽ hộc máu mồm mà chết vì tiếc nuối. Đó chính là Cửu Diệp Tiên Thảo! Một loại tiên dược hồng hoang vạn năm mới xuất hiện một lần, có khả năng cải tử hoàn sinh, ngưng tụ linh khí của cả một vùng trời đất, giúp tu sĩ đột phá cảnh giới mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào. Vậy mà ở trong mắt Diệp Phi, nó chỉ là một cọng cỏ dại đáng ghét cần phải tiêu diệt ngay lập tức.

“Hừ, rác rưởi thì nên biến đi cho khuất mắt!”

Diệp Phi tiện tay dùng lực, ném mạnh cây cỏ dại ra phía sau vai. Cú ném ngẫu nhiên của hắn vô tình mang theo một tia hỗn độn chi lực từ cơ thể của một vị Thái Sơ Chi Chủ.

Cọng cỏ dại chín lá xé rách hư không, hóa thành một vệt sáng năm màu rực rỡ, lao vút xuống sườn núi phía dưới với tốc độ nhanh hơn cả sao băng.

Dưới sườn núi, Cao Thành đang nhắm mắt, vận chuyển linh lực đến mức cực hạn, chuẩn bị kích nổ đan điền của mình. Miệng lão há to, gầm lên một tiếng cuối cùng để tiễn biệt nhân gian.

“Vút!”

Một vệt sáng ngũ sắc đột ngột từ trên trời rơi xuống, chuẩn xác đến mức không thể tin nổi, cắm thẳng vào cái miệng đang há hốc của Cao Thành và trôi tuột xuống cổ họng lão.

“Khục… ặc!”

Cao Thành trợn trừng hai mắt, tiếng gầm tự bạo lập tức bị nghẹn lại trong cổ họng. Lão ôm lấy cổ, ho khan vài tiếng, khuôn mặt khổng lồ đỏ bừng lên vì sặc. Luồng linh lực tự bạo đang cuồn cuộn dâng trào bỗng nhiên bị một nguồn sinh mệnh lực khổng lồ, ấm áp và tinh khiết đến mức không thể tưởng tượng nổi đè ép xuống.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Cao Thành, nhưng không phải là tiếng nổ tự bạo hủy diệt, mà là tiếng gầm vang của huyết mạch được khai thông. Cây Cửu Diệp Tiên Thảo vừa trôi vào bụng lão lập tức tan chảy thành một dòng đại dương linh lực tinh khiết, điên cuồng cọ rửa khắp các kinh mạch của lão.

Vết nứt trên đan điền của Cao Thành với tốc độ mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng khép lại, thậm chí bề mặt đan điền còn được bao phủ bởi một lớp hào quang màu hoàng kim rực rỡ, kiên cố hơn trước gấp trăm lần. Những kinh mạch bị đứt đoạn trước đó nay được nối liền lại, dẻo dai và rộng lớn hơn trước rất nhiều. Sức mạnh dồi dào cuồn cuộn chảy khắp tứ chi bách骸, khiến xương cốt lão vang lên những tiếng “coong coong” trầm hùng như tiếng chuông đồng cổ đại.

Chỉ trong một nhịp thở, không những thương thế chí mạng của Cao Thành hồi phục hoàn toàn, mà tu vi của lão còn trực tiếp đột phá rào cản, đạt tới trạng thái viên mãn nhất của Chúc Đồng Cảnh, mơ hồ có dấu hiệu chạm tới ngưỡng cửa Lạc Vũ Cảnh!

“Cái… Cái gì thế này?” Cao Thành bàng hoàng nhìn bàn tay của mình, nơi làn da đã hóa thành một màu đồng cổ lấp lánh ánh kim, tràn đầy sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Ba tên tà tu phương Bắc ở phía xa cũng ngơ ngác không kém. Chúng nhìn thấy một vệt sáng năm màu từ đỉnh núi bay xuống, chui tọt vào miệng Cao Thành, sau đó vị Lạc Tướng đang thoi thóp sắp chết bỗng nhiên đứng bật dậy, khí thế bùng phát như một vị chiến thần hồng hoang tái sinh.

“Không thể nào! Hắn đã nuốt cái gì? Sao thương thế lại lành ngay lập tức? Khí thế này… làm sao có thể mạnh đến thế!” Tên tà tu đi đầu run rẩy hét lên, lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.

Cao Thành nắm chặt thanh đại đao đồng thau. Cảm giác sức mạnh vô tận trong cơ thể khiến lão hiểu ra tất cả. Luồng sáng ngũ sắc kia chính là tiên dược cứu mạng do vị Chí Tôn ẩn thế trên đỉnh Hải Vân Phong ban tặng! Ngài ấy không muốn thấy một dũng sĩ của Âu Lạc Thần Châu phải hy sinh oanh liệt dưới chân núi của mình!

“Đám rác rưởi phương Bắc các ngươi, hôm nay đến lượt ta tiễn các ngươi đi đầu thai!”

Cao Thành gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất khiến mặt đất sườn núi sụt lún một mảng lớn. Thân hình khổng lồ của lão hóa thành một luồng ánh sáng đồng cổ, vung đao chém mạnh ra một nhát.

“Ầm!”

Một luồng đao mang khổng lồ dài mười trượng, mang theo bá khí ngập trời quét qua. Ba tên tà tu phương Bắc chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí cả tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra, đã lập tức bị luồng đao mang kia chém thành một đám sương máu, tiêu tán hoàn toàn giữa không trung.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ kẻ thù, Cao Thành quỳ sụp cả hai gối xuống đất, hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong đang mịt mờ sương khói mà dập đầu lia lịa, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má:

“Cao Thành cảm tạ Chí Tôn cứu mạng! Ơn tái sinh này, Cao Thành nguyện dùng cả tính mạng để báo đáp! Từ nay về sau, dưới sườn núi Hải Vân Phong này, bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến quấy rầy sự thanh tịnh của ngài, Cao Thành ta thề sẽ chém không tha!”

Trong khi dưới sườn núi, Cao Thành đang xúc động đến phát khóc và thề thốt trung thành, thì trên đỉnh núi Hải Vân Phong, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Dưới gốc khế cổ thụ, ba thầy trò Diệp Phi và chú chó cỏ Tiểu Hắc vẫn đang quây quần bên chiếc bàn gỗ thô sơ.

Lúc này, Lục Linh Nhi và Sở Phong đang ngồi im phăng phắc, đôi mắt trợn tròn nhìn đĩa cải ngọt xào tỏi ở giữa bàn như thể đang nhìn thấy một món thần khí vô thượng. Mùi thơm ngào ngạt của tỏi phi hòa quyện với linh khí tinh khiết từ rau cải ngọt bốc lên nghi ngút, tạo thành một dải sương mù mỏng màu hồng nhạt bao quanh chiếc bàn ăn.

“Nào, hai đứa đứng đực ra đó làm gì? Mau ăn đi chứ, rau cải xào là phải ăn lúc còn nóng mới ngon,” Diệp Phi gắp một cọng cải bỏ vào bát của Lục Linh Nhi, rồi lại gắp một cọng khác bỏ vào bát của Sở Phong, mỉm cười ôn tồn bảo.

“Dạ… Dạ, sư phụ!” Sở Phong nuốt nước bọt một cái ực, cung kính bưng bát cơm lên.

Hắn nhìn cọng cải ngọt trong bát, cảm nhận được luồng đạo vận tịnh hóa của Thái Sơ Thần Lô đang không ngừng lưu chuyển trên từng thớ rau. Hắn biết, đây không đơn thuần là một món ăn, mà là một cơ duyên vĩ đại mà sư phụ ban tặng để giúp hắn củng cố lại đan điền mới đúc.

Sở Phong không chần chừ thêm nữa, gắp cọng cải ngọt bỏ vào miệng, nhai chậm rãi.

“Oanh!”

Ngay khi cọng cải ngọt vừa trôi xuống cổ họng, một luồng dược lực ấm áp, tinh khiết như dòng suối mùa xuân bùng phát ra, cuồn cuộn chảy vào đan điền mới đúc màu đen nhánh của hắn. Đan điền của hắn giống như một mảnh đất khô cằn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thụ luồng linh lực kia.

Cơ thể Sở Phong khẽ run lên một cái. Khí thế của hắn bỗng nhiên tăng vọt.

Khải Huyết Cảnh sơ kỳ… Khải Huyết Cảnh trung kỳ… Khải Huyết Cảnh hậu kỳ… Khải Huyết Cảnh đỉnh phong!

Chỉ trong một hơi thở, tu vi của hắn đã nhảy vọt liên tiếp bốn tiểu cảnh giới, trực tiếp đứng ở đỉnh phong của Khải Huyết Cảnh, chỉ còn cách Chúc Đồng Cảnh một bước chân ngắn ngủi!

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó! Luồng dược lực từ món cải ngọt xào tỏi quá mức kinh khủng, đan điền màu đen nhánh của Sở Phong không ngừng xoay tròn, phát ra tiếng rít gào của gió bão.

“Rắc rắc!”

Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong xương cốt của Sở Phong. Tiếng động ấy trầm hùng, vang vọng như tiếng gõ vào một chiếc chuông đồng khổng lồ từ thời khai thiên lập địa. Làn da của hắn bắt đầu biến đổi, từ màu da bình thường dần chuyển sang một màu đồng cổ lấp lánh ánh kim, dẻo dai và kiên cố đến mức đao thương bất nhập.

Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ!

Sở Phong trợn trừng mắt, trong lòng khiếp sợ tột cùng. Hắn vừa mới đúc lại đan điền chưa đầy một canh giờ, vậy mà giờ đây đã trực tiếp đột phá lên Chúc Đồng Cảnh! Đây là cảnh giới của các vị Lạc Tướng dũng mãnh, là rào cản mà vô số thiên tài tu chân phải mất hàng chục năm, thậm chí cả đời mới có thể chạm tới!

“Coong! Coong! Coong!”

Tiếng xương cốt va đập vang lên liên hồi, lồng ngực Sở Phong phồng xẹp theo từng nhịp thở, phát ra những luồng khí lãng màu đồng thau thổi bay những chiếc lá khế rụng trên mặt đất. Tu vi của hắn vẫn đang tiếp tục thăng tiến với tốc độ chóng mặt: Chúc Đồng Cảnh trung kỳ… Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ…

Lục Linh Nhi ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này thì không khỏi kinh hãi. Sư đệ của nàng quả thực là một quái vật, nhưng điều khiến nàng kinh hãi hơn chính là đĩa rau cải ngọt trên bàn. Nàng cũng khẽ gắp một cọng cải ăn một cách tao nhã.

Ngay khi miếng cải ngọt vừa chạm vào đầu lưỡi, đầu óc Lục Linh Nhi bỗng nhiên “oanh” một tiếng trống rỗng.

Nàng thấy mình như đang đứng giữa một khoảng hư không vô tận, nơi một vị thần khổng lồ đang cầm cuốc khai thiên lập địa. Từng động tác gieo hạt, tưới nước của vị thần ấy đều ẩn chứa quy luật vận hành của vạn vật chúng sinh. Tâm ma, sự thù hận và những ký ức đau buồn về gia tộc bị tiêu diệt trong lòng nàng lập tức bị luồng đạo vận chí cao vô thượng kia quét sạch không còn một mảnh nhỏ.

“Răng rắc!”

Rào cản kiên cố của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong cơ thể Lục Linh Nhi lập tức vỡ vụn như gương thủy tinh bị đập phá.

Một luồng linh lực màu lam ngọc tinh khiết, rực rỡ từ trong cơ thể nàng bùng phát ra. Phía sau lưng nàng, không khí bắt đầu vặn vẹo, ngưng tụ thành một đôi cánh ánh sáng khổng lồ dài tới mấy trượng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời Hải Vân Phong.

Lạc Vũ Cảnh!

Nàng đã thực sự bước vào cảnh giới Lạc Vũ Cảnh, có thể ngự khí phi hành, ngưng tụ linh cánh, trở thành một đại năng chân chính của Âu Lạc Thần Châu! Đôi cánh linh khí của nàng khẽ vỗ, tạo nên những luồng gió lốc nhỏ thổi bay bụi bặm xung quanh, hào quang vạn trượng phóng thẳng lên chín tầng mây, tạo nên một dị tượng vô cùng hoành tráng.

Trong lúc hai đệ tử đang đắm chìm trong sự thăng hoa của cảnh giới, thì ở dưới gầm bàn, chú chó cỏ Tiểu Hắc cũng không chịu kém cạnh.

Nó lết cái mông đến bên chân Sở Phong, vẫy đuôi tít mù, rên ư ử. Sở Phong đang trong trạng thái đột phá nên không để ý, nhưng đĩa cải ngọt xào tỏi trên bàn do áp lực linh khí của hai người đột phá đã khẽ nghiêng đi, một chút nước cải xào tỏi trộn lẫn vài hạt cơm thừa chảy xuống mép bàn, rơi xuống đất.

Tiểu Hắc nhìn thấy vậy, đôi mắt đen láy bỗng sáng rực lên như hai hòn than nóng. Nó nhanh như chớp thò cái lưỡi hồng hộc ra, liếm sạch sẽ vệt nước cải và hạt cơm thừa trên mặt đất.

“Gừ…”

Một tiếng gầm trầm thấp, mang theo uy áp kinh hoàng của một vị Thôn Thiên Thần Thú tối cổ vang lên từ trong cổ họng Tiểu Hắc. Cơ thể gầy còm của nó bỗng nhiên toát ra những luồng hắc khí hỗn độn, dày đặc như mực ròng. Không gian xung quanh bốn chân của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn nhỏ như mạng nhện, như thể không chịu nổi sức nặng từ sự thức tỉnh huyết mạch của nó.

Một tầng phong ấn viễn cổ trong linh hồn Tiểu Hắc lập tức bị luồng linh khí hỗn độn từ cơm thừa của Diệp Phi thô bạo phá vỡ, giúp sức mạnh của nó tăng tiến vượt bậc, tiến thêm một bước dài trên con đường khôi phục lại thần thể đỉnh phong.

Cảnh tượng lúc này trên đỉnh Hải Vân Phong vô cùng hỗn loạn và hoành tráng: Lục Linh Nhi mọc cánh phát sáng rực rỡ như thiên thần giáng thế, hào quang chiếu sáng vạn dặm; Sở Phong người cứng đờ như tượng đồng, xương cốt va đập phát ra tiếng chuông đồng “coong coong” nhức óc; Tiểu Hắc thì được bao phủ bởi hắc khí ngập trời, nhe răng trợn mắt gầm gừ làm nứt vỡ không gian.

Và ở giữa trung tâm của tất cả những dị tượng kinh thiên động địa ấy, Diệp Phi đang cầm bát cơm, khuôn mặt hoàn toàn tối sầm lại.

Khóe mắt hắn khẽ giật giật, trán nổi đầy vạch đen.

*Cái quái gì đang xảy ra thế này?!* Diệp Phi gào thét trong lòng, cảm thấy thế giới quan của mình sắp sửa đổ vỡ hoàn toàn.

*Ta chỉ bảo tụi nó ăn cơm thôi mà! Sao bỗng dưng cả lũ lại thi nhau phát điên thế kia?*

Hắn nhìn Lục Linh Nhi. Cô nương xinh đẹp, lạnh lùng ngày thường giờ đây đang nhắm nghiền mắt, phía sau lưng tự dưng mọc ra hai cái cánh bằng ánh sáng lấp la lấp lánh như chim công xòe đuôi, lại còn tỏa ra ánh sáng chói mắt làm hắn suýt chút nữa thì mù tạm thời.

*Cánh chim? Ánh sáng? Đây là cái trò ảo thuật rẻ tiền gì thế? Hay là cô nàng này ăn phải rau cải biến dị nên cơ thể bị đột biến gen, mọc ra dị tật dị thường rồi?*

Hắn lại quay sang nhìn Sở Phong. Thằng nhóc này người đỏ gay như tôm luộc, ngồi im thin thít như tượng gỗ, thỉnh thoảng lồng ngực lại nảy lên một cái, phát ra tiếng “coong coong” vang dội làm hắn nhức hết cả đầu.

*Còn thằng nhóc này nữa, gõ ngực kêu bong bong như gõ mõ thế kia làm cái gì? Định làm nhạc sĩ đường phố à? Hay là bị hóc xương cá? Nhưng bữa nay làm gì có cá, toàn rau cải xào tỏi với khoai lang luộc cơ mà!*

Cuối cùng, Diệp Phi cúi đầu nhìn con chó mực Tiểu Hắc dưới chân. Con chó ngày thường chỉ biết nằm phơi nắng và nịnh bợ, giờ đây đang nhe răng trợn mắt, xung quanh người bốc lên làn khói đen xì xì như cái ống khói nhà máy bị hỏng, chân thì cào cào làm nứt cả cái nền đất gạch mà hắn đã tốn bao công sức lát.

*Xong rồi! Chắc chắn là ngộ độc thực phẩm!* Diệp Phi đưa ra một kết luận vô cùng chắc chắn và khoa học trong đầu.

*Chắc chắn là do tỏi bị mốc, hoặc là luống cải ngọt kia bị nhiễm độc đất nặng nên tụi này ăn vào bị ảo giác, tẩu hỏa nhập ma, hoang tưởng giai đoạn cuối rồi! Ngay cả con chó ăn cơm thừa cũng bị ngộ độc theo kìa!*

Nhìn đĩa cải ngọt xào tỏi thơm phức trên bàn, Diệp Phi cảm thấy vô cùng hối hận. Biết thế hắn đã không cho tụi nó ăn nhiều như vậy. Để cứu hai đứa đệ tử ảo tưởng và con chó mực tội nghiệp khỏi cơn ngộ độc thực phẩm nguy hiểm này, Diệp Phi quyết định phải dùng biện pháp mạnh để giúp tụi nó “thức tỉnh” trở lại với hiện thực phàm trần.

Hắn dứt khoát đặt bát cơm xuống bàn, đứng bật dậy.

Với khuôn mặt đen xì vì tức giận, Diệp Phi vươn bàn tay thô ráp của mình ra, nhằm thẳng vào đầu Lục Linh Nhi mà gõ mạnh một cái:

“Cốp!”

Sau đó, hắn xoay người, lại nhằm thẳng vào cái đầu trọc lốc đang đỏ gay của Sở Phong mà gõ thêm một cái rõ to:

“Cốp!”

Cuối cùng, hắn cúi xuống, dùng chân đá nhẹ vào mông con chó mực Tiểu Hắc một phát:

“Hư này! Đã bảo không được nghịch ngợm cơ mà!”

Hai cú gõ đầu và một cú đá mông tưởng chừng như vô cùng bình thường của một người nông dân phàm trần, nhưng dưới góc độ của thiên đạo vạn giới, đó lại là sự giáng lâm của quy luật tối cao “Đại Đạo Chí Giản”.

Ngay khi ngón tay của Diệp Phi chạm vào đầu Lục Linh Nhi, đôi cánh ánh sáng khổng lồ dài vạn trượng phía sau nàng bỗng nhiên khựng lại, giống như gặp phải một bàn tay vô hình khổng lồ từ trên trời ép xuống, toàn bộ hào quang rực rỡ và linh lực cuồn cuộn lập tức bị nén thô bạo trở lại vào sâu trong đan điền của nàng.

Dị tượng kinh thiên động địa biến mất ngay lập tức không để lại một dấu vết. Luồng linh lực Lạc Vũ Cảnh xao động trong cơ thể nàng bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn, phục tùng tuyệt đối, củng cố vững chắc tu vi mới đột phá của nàng đến mức hoàn mỹ nhất, không có một chút tạp chất hay bình cảnh nào.

Tương tự như vậy, cú gõ đầu vào Sở Phong khiến tiếng chuông đồng “coong coong” trên người hắn lập tức im bặt. Làn da màu đồng cổ lấp lánh thu liễm lại, trở về màu da bình thường nhưng ẩn chứa bên trong là một sức mạnh thể chất vô song. Luồng linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong cuồn cuộn trong người hắn bị nén chặt lại thành một khối tinh thể linh lực vô cùng tinh khiết, vững chãi như bàn thạch.

Còn Tiểu Hắc, sau cú đá mông của Diệp Phi, toàn bộ hắc khí hỗn độn xung quanh nó lập tức bốc hơi sạch sẽ. Nó “ăng ẳng” lên một tiếng đầy tội nghiệp, lập tức thu hồi lại toàn bộ uy áp Thôn Thiên Thần Thú, cụp tai, cụp đuôi, nằm bẹp dí xuống đất, giả vờ vô tội như một chú chó cỏ ngoan ngoãn bình thường.

Lục Linh Nhi và Sở Phong bừng tỉnh khỏi trạng thái ngộ đạo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm cả vạt áo.

Họ nhìn nhau, trong mắt tràn đầy sự kinh hoàng và lòng kính kính sợ tột cùng đối với sư phụ.

*Sư phụ… Sư phụ quả là thần thông quảng đại, dụng ý thâm sâu!* Lục Linh Nhi thầm nghĩ, tim đập thình thịch vì sợ hãi xen lẫn cảm kích.

*Ngài ấy biết chúng ta vừa đột phá cảnh giới, linh lực xao động quá mức sẽ dễ thu hút sự chú ý của thiên kiếp và các thế lực tà ác ngoài kia. Cho nên ngài mới dùng hai cú gõ đầu thần thánh để đè ép dị tượng, giúp chúng ta tịnh hóa linh lực, củng cố tu vi đến mức hoàn mỹ nhất! Một cái gõ đầu nhẹ nhàng của ngài lại có thể bẻ cong cả quy luật thiên đạo, đè bẹp dị tượng Lạc Vũ Cảnh dễ như trở bàn tay! Sức mạnh này… thực sự đã vượt qua cả khái niệm của thế giới này rồi!*

Sở Phong cũng run rẩy nghĩ thầm: *Sư phụ đang cảnh cáo mình! Ngài muốn mình hiểu rằng, tu vi dù có đột phá mạnh đến đâu thì cũng phải biết giữ lòng bình thản, không được kiêu ngạo, tự đắc mà làm hỏng tâm cảnh. Đại đạo chí giản chính là sự bình thường nhất của cuộc sống thường nhật. Mình vừa mới đột phá chút xíu đã làm ồn ào, gõ ngực kêu bong bong làm phiền sư phụ ăn cơm, đúng là nông nổi quá mà!*

Không hẹn mà gặp, cả hai đệ tử đồng loạt đứng dậy khỏi ghế, quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Phi, cúi đầu nhận lỗi với vẻ mặt vô cùng thành khẩn và tôn kính:

“Đệ tử ngu muội, đã làm phiền sư phụ ăn cơm! Xin sư phụ trách phạt!”

Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử vừa mới “mọc cánh, gõ ngực” điên cuồng xong, giờ lại quỳ xuống lạy lục xin tha mạng, trong lòng chỉ biết thở dài ngao ngán.

*Haizz, đúng là ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối rồi. Chắc chắn là do áp lực tu luyện ở mấy cái tông môn ba xu ngoài kia quá lớn, nên đầu óc đứa nào đứa nấy cũng bị chập mạch hết cả. Chỉ là ăn một bữa cơm phàm nhân bình thường thôi mà cũng diễn sâu đến mức này.*

Hắn bất lực xua tay, bảo:

“Được rồi, được rồi, hai cái đứa này thật là… Đã bảo là bớt ảo tưởng đi mà. Ăn cơm thì cứ lo ăn cơm đi, bày đặt mọc cánh với gõ ngực làm cái gì cho mệt người ra. Mau đứng dậy ngồi vào bàn ăn nốt bát cơm đi, rau nguội hết bây giờ.”

“Dạ! Chúng con xin nghe lời sư phụ dạy bảo!” Lục Linh Nhi và Sở Phong đồng thanh đáp, vội vàng đứng dậy ngồi vào ghế, bắt đầu ăn cơm một cách vô cùng ngoan ngoãn và yên lặng, không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào nữa.

Nhìn hai đệ tử ăn cơm một cách ngon lành, Diệp Phi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hắn gắp miếng khoai lang luộc nước dừa bỏ vào miệng, cảm nhận vị ngọt bùi, béo ngậy lan tỏa, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và bình yên.

*Thôi kệ đi, dù sao tụi nó cũng là những đứa trẻ tội nghiệp. Chỉ cần tụi nó ngoan ngoãn phụ giúp mình trồng rau, nuôi cá, cuộc sống cứ bình yên thế này là tốt rồi,* Diệp Phi thầm nghĩ, khóe môi khẽ nở một nụ cười hài lòng.

Khói bếp lãng đãng bay lên từ mái nhà tranh của Hải Vân Phong, hòa quyện với sương mù năm màu tạo nên một khung cảnh vô cùng ấm áp và bình yên dưới gốc khế cổ thụ. Ba thầy trò và chú chó cỏ cùng nhau thưởng thức bữa cơm phàm nhân giản dị, mặc kệ ngoài kia thế giới tu chân đang nổi sóng gió bão bùng vì cái chết của Huyết Sát Trưởng Lão, và một vị Lạc Tướng dũng mãnh đang quỳ dưới sườn núi, thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ sự thanh tịnh của ngọn núi thánh này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8