Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 163: Ký ức huyết mạch rung chuyển

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:26:46 | Lượt xem: 5

Sát Na Ma Vương khẽ khom lưng, hai tay nắm chặt lấy cán của cây chổi tre rách bươm, tỉ mẩn quét đi một lớp tuyết mỏng bám trên phiến đá xám ở sườn núi Hải Vân Phong. Tiếng chổi tre quẹt vào mặt đá tạo nên những âm thanh xào xạc, đều đặn giữa màn đêm tĩnh mịch của vùng đất Lạc Hồng cổ xưa. Gió đêm đông từ phương Nam thổi về mang theo hơi lạnh buốt giá, nhưng Sát Na Ma Vương lại hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh ấy. Thân thể hắn, vốn là một ma thể ba vạn năm sừng sững như sắt nguội, giờ đây chỉ mặc một bộ y phục bằng vải thô giặt đến bạc màu, cởi trần lộ ra lồng ngực săn chắc, chân trần bám chặt vào thềm đá lạnh ngắt.

Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn sang bên cạnh. Cách đó không xa, Thiên Sát Ma Vương đang cặm cụi bưng một sọt vôi bột màu trắng đục, dùng chiếc xẻng gỗ nhỏ rải đều xung quanh những gốc tre dại. Gương mặt của Thiên Sát Ma Vương tràn đầy sự nghiêm túc và thành kính, cứ như thể việc rải vôi bột diệt khuẩn này là một nghi thức tế trời đất thiêng liêng nhất của ma tộc. Ở góc khuất phía chuồng gà, Hắc Diễm Ma Vương đang dùng một chiếc gáo dừa múc từng gáo phân gà khô trộn mạt đồng rỉ sét, nhẹ nhàng rắc vào luống cải ngọt sau nhà tranh.

Sát Na Ma Vương thầm thở dài một tiếng trong lòng. Nếu là nửa tháng trước, có kẻ nào dám bảo ba vị Ma Vương danh chấn phương Nam, những kẻ chỉ cần một cái nhíu mày cũng đủ khiến hàng vạn tinh vực đóng băng, lại cam tâm tình nguyện đến Hải Vân Phong làm phu dịch không lương, gánh phân quét rác thế này, hắn nhất định sẽ dùng Thái Cổ Ma Long Thương đâm nát đầu kẻ đó.

Thế nhưng giờ đây, Sát Na Ma Vương lại cảm thấy việc cầm chổi tre quét rác này là một loại cơ duyên tối cao mà cả đời hắn chưa từng mơ tới. Hắn cảm nhận rõ ràng kinh mạch của mình, vốn tràn ngập ma tính tàn bạo và uế khí xám tro, sau những ngày cặm cụi quét dọn dưới chân núi, dưới sự thanh tẩy vô hình từ hơi khói tẩu thuốc lãng đãng của Thượng Thần Diệp Phi, đã hoàn toàn biến đổi thành một luồng sinh mệnh lực mộc hệ thuần khiết, dẻo dai vô cùng. Quét rác không chỉ là quét đi bụi bẩn trên mặt đất, mà là quét đi chấp niệm tà ác, quét đi những uế tạp trong đạo tâm vạn năm của hắn. Đây chính là đại đạo chí giản, vô vi nhi trị mà vị Thần tối cổ kia đang dùng thân giáo để chỉ điểm cho bọn hắn!

Bỗng nhiên, một luồng gió biển mặn chát, mang theo mùi muối nồng nặc và một áp lực nặng nề đến nghẹt thở từ phía Đông Hải xa xôi đột ngột dội về phía Hải Vân Phong. Luồng áp lực này mạnh mẽ vô song, mang theo tiếng gầm rống trầm đục của sóng dữ vạn trượng, xé toạc màn sương mù đêm đông, biến bầu trời thành một màu xanh lam nhạt đầy quỷ dị.

Sát Na Ma Vương giật mình kinh hãi, vội vàng dừng chổi tre, hai mắt mở to nhìn về hướng Đông Nam. Hắn cảm nhận được một vệt sáng màu xanh lam rực rỡ, to lớn như một ngôi sao băng khổng lồ, đang xé rách không gian, lao vút về phía đỉnh núi Hải Vân Phong. Vệt sáng ấy mang theo một long uy cổ xưa, bá đạo vô cùng, dường như muốn đè bẹp toàn bộ linh mạch dưới chân núi.

“Cái… đó là cái gì?” Thiên Sát Ma Vương bên cạnh cũng biến sắc, vội vàng buông sọt vôi bột xuống, giọng nói run rẩy truyền âm cho Sát Na Ma Vương. “Long uy thật mạnh! Chẳng lẽ là tồn tại đỉnh cấp của Đông Hải Long Cung đang xuất thế?”

“Im lặng!” Sát Na Ma Vương khẽ quát một tiếng, ánh mắt đầy ngưng trọng. “Đừng dùng thần thức dò xét, kẻo làm nộ Thần Quân! Vật kia… bay thẳng lên đỉnh núi rồi!”

“Bộp!”

Một tiếng động trầm đục vang lên ngay tại sân trước của ngôi nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong. Vệt sáng xanh lam tắt lịm, lộ ra một chiếc vảy rồng khổng lồ màu xanh lam, to bằng cả cái mâm giặt đồ, rực sáng lên những ký tự cổ xưa bằng máu rồng màu đỏ thẫm. Chiếc vảy rồng găm chặt vào thềm đá cổ, tỏa ra luồng khói xanh nhạt mang mùi tanh nồng của bùn biển sâu và uế khí cổ xưa.

Từ trong gian phòng ngủ ấm áp, Diệp Phi đang nằm ngủ say bỗng giật nảy mình bởi tiếng động lớn ngoài sân. Hắn bật dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai mắt nhắm hai mắt mở, khuôn mặt lộ ra một sự bực bội và tức giận tột cùng của một kẻ phàm nhân bị đánh thức giữa đêm đông lạnh giá. Thắt lưng của hắn dạo này vốn đã mỏi nhừ do thời tiết nồm ẩm thất thường của Âu Lạc Thần Châu, giờ lại bị tiếng ồn ào này làm cho nhức nhối thêm.

“Cái lũ dọn dẹp vệ sinh dưới núi dạo này ăn cái gì mà đêm hôm khuya khoắt còn đốt pháo hoa gây ồn ào thế này?!” Diệp Phi hầm hầm mắng mỏ đầy tức tối. Hắn vớ lấy chiếc chổi tre rách bươm đặt ở góc phòng, chân trần bám đất cát, hừng hực sát khí bước ra ngoài sân. “Lại còn vứt một cái vảy cá to đùng làm bẩn sân nhà ta nữa! Ngày mai ta nhất định phải bảo Trần Thiên Kiêu phạt bọn họ gánh phân gà gấp đôi mới được!”

Cùng lúc đó, từ hai gian phòng bên cạnh, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong cũng vội vã lao ra sân. Lục Thanh Tuyết mặc một bộ bạch y thanh khiết, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ sồi, khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết ngập tràn sát khí. Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, hai mắt đỏ ngầu, Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền cuồn cuộn vận chuyển, sẵn sàng liều chết chiến đấu để bảo vệ sự thanh tịnh của sư phụ.

Thế nhưng, khi nhìn thấy Diệp Phi tóc tai hơi bù xù, mặc bộ y phục vải thô bạc màu, hầm hầm cầm chổi tre bước ra sân với vẻ mặt đầy bực bội, hai đệ tử lập tức dừng bước, cung kính cúi đầu hành lễ.

“Sư phụ…” Lục Thanh Tuyết khẽ gọi, ánh mắt phượng nhìn lướt qua chiếc vảy rồng khổng lồ đang tỏa ra long uy kinh người trước cổng tre, rồi lại nhìn sang Diệp Phi. “Người… người bị tiếng ồn làm thức giấc sao?”

“Chứ còn gì nữa!” Diệp Phi bực dọc chống cây chổi tre xuống đất, chỉ tay vào chiếc vảy rồng khổng lồ màu xanh lam bám đầy bùn đất tanh hôi kia, cằn nhằn không ngớt. “Hai con nhìn xem! Cái hòn đá hay cái vảy cá chép dọn bể to đùng này ở đâu ra rớt ngay trước cổng nhà ta thế này? Lại còn rỉ ra thứ nước nhờn nhớt, mùi tanh không chịu nổi! Đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ đi, cứ bày đầu đốt pháo hoa rồi ném rác bừa bãi! Đúng là một lũ vô ý thức!”

Sở Phong đứng bên cạnh, hai mắt nhìn chằm chằm vào chiếc vảy rồng khổng lồ kia, trong lòng bỗng dâng lên một sự kinh hoàng tột độ. Hắn nhận ra chiếc vảy này chứa đựng một luồng long lực vô cùng tinh thuần, chí ít cũng là nghịch lân của một con rồng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã bước nửa chân vào Lạc Vũ Cảnh của Đông Hải Long Cung. Những ký tự màu đỏ thẫm rực sáng trên vảy rồng kia không phải là chữ viết bình thường, mà là một bức chiến thư được viết bằng máu rồng, mang theo ý chí bá đạo muốn dâng nước nhấn chìm toàn bộ Hải Vân Phong nếu không giao nộp hoàng tử Đông Hải (con giun đất nhỏ bị Diệp Phi bắt làm mồi câu).

Thế nhưng, sư phụ Diệp Phi của hắn… lại gọi món thần vật chứa long uy diệt thế này là “vảy cá chép dọn bể”, gọi long lực chấn động kia là “tiếng đốt pháo hoa”, và coi bức chiến thư mang tính chất diệt quốc của Đông Hải Long Cung như một bãi rác bẩn thỉu xả bậy bạ trước sân nhà!

Sở Phong khẽ nuốt một ngụm nước bọt, thầm truyền âm cho Lục Thanh Tuyết với giọng nói run rẩy vì sùng bái cuồng nhiệt:

“Sư tỷ… tỷ nhìn thấy chưa? Sư phụ quả thực là tồn tại đỉnh cấp vượt qua mọi quy luật của chư thiên! Đông Hải Long Cung dùng nghịch lân viết chiến thư bằng máu rồng để đe dọa ngài, vậy mà trong mắt sư phụ, nó chỉ là một cái vảy cá chép dọn bể dơ bẩn làm bẩn sân nhà! Sự tự tại, coi vạn vật như kiến cỏ này… đệ cả đời này cũng không thể đạt tới một phần vạn!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt phượng ngập tràn nước mắt vì cảm động trước đạo tâm vô vi của Diệp Phi. Nàng truyền âm trả lời Sở Phong đầy ngưng trọng:

“Sở đệ, sư phụ đang dùng hành động phàm nhân để thử thách đạo tâm của chúng ta đó. Ngài cố ý coi chiếc vảy rồng này như rác rưởi là để dạy chúng ta rằng, trước mặt sức mạnh Thái Sơ nguyên thủy, Đông Hải Long Cung hay long mạch ngàn năm cũng chỉ là cát bụi hư vô mà thôi. Sư phụ bảo chúng ta ngày mai xuống núi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm, thực chất là muốn chúng ta đi qua khu vực Đông Hải để giải quyết nhân quả của Thủy tộc, tịnh hóa uế khí màu xanh lam nhạt này!”

“Đồ nhi đã hiểu!” Sở Phong siết chặt nắm tay, lòng sùng bái Diệp Phi đã đạt đến một cảnh giới hoàn mỹ mới. Hắn bước lên một bước, cung kính nói với Diệp Phi: “Sư phụ bớt giận! Thằng nhóc này sẽ lập tức dùng chảo đen hốt cái… cái vảy cá chép dọn bể này mang vứt xuống suối, không để nó làm bẩn mắt sư phụ nữa!”

“Ừ, hốt mau đi!” Diệp Phi cằn nhằn, tay lấy tẩu thuốc bằng trúc ra gõ nhẹ vào thành cổng tre cho bớt bụi. “Đêm hôm lạnh giá thế này, rửa tay chân xong là phải đi ngủ ngay mới được. Thắt lưng của ta dạo này đau mỏi quá, chắc là do cái giếng cổ sủi bọt khí độc làm ảnh hưởng đến phong thủy ngôi nhà này rồi.”

Nói xong, Diệp Phi lững thững đi về phía góc hiên nhà tranh, nơi đặt chiếc hũ đất nung đựng nước giếng cổ mát lạnh hằng ngày dùng để rửa tay chân. Chiếc hũ đất nung này vốn là một món đồ gốm thô sơ năm xu mua ở chợ Phong Châu, bên dưới đáy hũ hiện đang đặt chiếc Kim Ấn Thái Sơ Quốc Sư đúc từ vàng ròng thiên thạch (mà Diệp Phi lầm tưởng là cục gạch đè nắp vại dưa cải).

Bên trong hũ nước, con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích đang nằm im lìm dưới đáy nước, giả vờ làm một con nhái bén vô hại để tránh bị Sở Phong đem đi xào sả ớt. Thế nhưng, khi luồng uế khí màu xanh lam và long uy từ Đông Hải dội về làm chấn động sườn núi Hải Vân Phong, con nhái xanh này bỗng nhiên rụt cổ lại, đôi mắt nhỏ như hạt đậu rỉ ra một tia ma quang lạnh buốt. Hắn cảm nhận được luồng long uy kia, trong lòng thầm nghĩ: “Hừ, đám rồng đất ở Đông Hải quả thực là ngu xuẩn! Dám dùng nghịch lân viết huyết thư khiêu khích vị Thần tối cổ này sao? Chờ đến khi Thượng Thần phẩy chiếc quạt nan rách kia một cái, toàn bộ Đông Hải Long Cung của các ngươi sẽ biến thành một đống củi khô mục nát cho mà xem!”

Diệp Phi đi tới bên hũ nước, cúi người xuống định múc nước rửa tay. Hắn nhìn thấy con nhái xanh đang nằm bẹp dưới đáy hũ, đôi mắt nhỏ cứ láo liên nhìn quanh, trong lòng bỗng dâng lên một sự bực bách vô cớ. Hắn tiện tay dùng một ngón tay gõ gõ vào thành hũ đất nung, tạo ra những tiếng “boong boong” trầm đục vang vọng trong đêm tối.

“Con nhái này nữa! Đêm hôm không chịu nằm im mà cứ ngo ngoe cái gì không biết!” Diệp Phi cằn nhằn, khẽ thở dài một tiếng đầy hoài niệm và tự giễu. “Nhìn ngươi ta lại nhớ đến ngày xưa, cái thuở hồng hoang ta mới dựng một túp lều tranh nhỏ ở bãi đất trống phía Nam. Lúc đó, có một con tiểu ma thú màu đen thui thùi lùi, sừng chưa mọc hết, cứ ngày ngày bò đến bên chân ta liếm giày, dập đầu lia lịa để xin một gáo nước vo gạo ấm.”

Diệp Phi rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu trúc bạc màu, phả ra một làn khói trắng nhạt nhẽo lững lờ trôi quanh hũ đất nung, rồi cười nhạt nói tiếp:

“Con ma thú đó tên là Tiểu Ma Tử. Tính tình nó tuy hơi nghịch ngợm, thỉnh thoảng hay gầm rú làm ồn, nhưng được cái biết điều vô cùng. Ta chỉ cần giơ cây chổi lông gà lên là nó lập tức nằm rạp xuống đất, ngoan ngoãn vẫy cái đuôi ngắn tũn nịnh nọt. Con nhái xanh như ngươi… so với Tiểu Ma Tử ngày xưa quả thực là kém xa về khoản biết điều!”

Lời nói của Diệp Phi cực kỳ nhạt nhẽo, mang theo vẻ cằn nhằn, tự giễu bình thường của một lão nông trung niên đang hồi tưởng về quá khứ nuôi thú cảnh của mình.

Thế nhưng, những lời này lọt vào tai con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích dưới đáy hũ nước, lại giống như một vạn đạo thần lôi diệt thế nện thẳng vào thần hồn của hắn!

“Tiểu… Tiểu Ma Tử?!”

Thần trí của Ma Hoàng Thiên Thích trong nháy mắt trống rỗng. Một luồng luân hồi ký ức từ sâu trong huyết mạch Thái Cổ Ma Tộc của hắn đột ngột thức tỉnh, rùng rùng chuyển động như một cơn sóng thần điên cuồng.

Huyết mạch của hắn run rẩy dữ dội vì sợ hãi! Ma cốt toàn thân lạnh buốt, dường như muốn vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ!

Tiểu Ma Tử! Cái tên này… đối với bất kỳ một tộc nhân Vực Ngoại Ma Tộc nào, đều là một sự tồn tại cấm kỵ, một vị thần minh tối cao không thể phạm tới! Bởi vì “Tiểu Ma Tử” chính là biệt danh của vị Ma Tổ khai thiên lập địa, người đã sinh ra từ trong hỗn độn trước cả khi trời đất thành hình, người đã dùng ma huyết của mình để sáng tạo ra toàn bộ Ma giới và Ma tộc phương Nam!

Vị Ma Tổ vĩ đại vô song, người sở hữu ma lực hủy diệt vạn giới, người mà Ma Hoàng Thiên Thích hằng đêm quỳ lạy cầu nguyện trước pho tượng đá đen để xin ban phát một tia ma niệm… hóa ra trong miệng vị phàm nhân lười biếng này, chỉ là một con “tiểu ma thú màu đen thui thùi lùi, sừng chưa mọc hết”?!

Hóa ra, vị Ma Tổ tối cao của bọn hắn, ngày xưa ở thời Hồng Hoang, công việc hằng ngày chỉ là “bò đến bên chân liếm giày” cho Diệp Phi, “dập đầu lia lịa để xin một gáo nước vo gạo ấm”?!

Và chỉ cần Diệp Phi “giơ cây chổi lông gà lên” là vị Ma Tổ vĩ đại kia đã phải “ngoan ngoãn vẫy cái đuôi ngắn tũn nịnh nọt”?!

“Oanh!”

Thế giới quan của Ma Hoàng Thiên Thích hoàn toàn sụp đổ, đạo tâm nát vụn thành mạt bụi mịn màng dưới đáy hũ nước. Sự sợ hãi từ sâu trong bản năng di truyền của huyết mạch Ma tộc trỗi dậy mạnh mẽ đến mức khiến ma thể của hắn (dưới hình dạng con nhái xanh) run rẩy lẩy bẩy, hai chân sau co rúm lại, đầu rụt chặt vào trong cơ thể xẹp lép, không dám phát ra dù chỉ là một tiếng kêu nhỏ nhất.

Hắn rốt cuộc đã hiểu! Hắn rốt cuộc đã biết vì sao bản thân mình, một vị Ma Hoàng vạn năm, lại bị một tiếng hắt hơi của Diệp Phi chấn vỡ đan điền, bị một cái phẩy quạt nan rách tước đoạt sạch sẽ ma tính!

Bởi vì người đàn ông trung niên mặc áo vải thô, đi chân trần bám đất, hằng ngày chỉ lo trồng rau nuôi gà và cằn nhằn về ba đồng tiền cọc kia… chính là Đỉnh Cấp Thái Sơ, là tồn tại đã đứng ở đỉnh cao nhất của vũ trụ trước cả khi Hỗn Độn phân chia! Đối với ngài, vị Ma Tổ khai thiên lập địa của Ma tộc cũng chỉ là một con thú nuôi liếm giày, thì một vị Ma Hoàng nhỏ bé như hắn có là cái thá gì đâu?

“Thượng… Thượng Thần vĩ đại…” Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy dập đầu sát đáy hũ nước nung, lòng thành kính và sợ hãi đã đạt đến mức cuồng tín tuyệt đối. “Tiểu nhân ngu muội! Chúng tiểu nhân Ma tộc ngu muội vô cùng! Từ nay về sau, tiểu nhân nguyện suốt đời suốt kiếp làm con nhái bén canh giữ hũ nước này cho ngài, tuyệt đối không dám nảy sinh một tia dã tâm nào nữa!”

Diệp Phi rửa tay xong, nhìn con nhái xanh đột nhiên nằm im thin thít dưới đáy hũ, không còn ngo ngoe hay thở ra bọt khí nữa, bèn lắc đầu lẩm bẩm:

“Đấy, bảo đi ngủ là nằm im ngay. Con nhái này xem ra cũng biết nghe lời đấy chứ.”

Hắn quay người lại, nhìn thấy Sở Phong đã nhanh nhẹn dùng chiếc chảo đen rỉ sét hốt chiếc vảy rồng khổng lồ kia lên, vác ra phía sau hàng rào tre định vứt xuống suối, còn Lục Thanh Tuyết thì đang đứng mài mực bên bàn gỗ sồi với vẻ mặt đầy thành kính.

Cơn gió lạnh đêm đông thổi qua làm Diệp Phi khẽ rùng mình một cái. Hắn xoa xoa hai bả vai, thở dài bảo:

“Thời tiết dạo này lạnh quá, gió độc cứ thổi vù vù thế này dễ bị cảm lạnh lắm. Sở Phong, con vào bếp nhóm lửa đun một ấm nước giếng cổ đi. Thêm ít gừng già vào, chúng ta uống chén trà gừng mật ong dã ngoại cho ấm người rồi hãy đi ngủ.”

“Sư phụ bớt giận, thằng nhóc này đi làm ngay đây ạ!” Sở Phong nhanh nhảu đáp lời, ôm chiếc chảo đen rỉ sét chạy biến vào gian bếp nhỏ mới được sửa sang tạm bợ ở góc Tây Nam ngôi nhà tranh.

Chỉ một lát sau, từ trong gian bếp, tiếng lửa củi lách tách reo vui vang lên ấm áp. Mùi khói thơm nồng của cành Ngô Đồng vạn năm hòa quyện cùng hương vị cay nồng, ấm áp của gừng già chứa hỏa hệ quy tắc bắt đầu lan tỏa khắp không gian nhà tranh, xua tan đi cái lạnh giá và mùi tanh nồng của uế khí Đông Hải ngoài sân.

Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh bàn gỗ sồi, khẽ thở hắt ra một hơi, cảm thấy thắt lưng và cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi ngửi thấy mùi trà gừng ấm áp.

Lục Thanh Tuyết cung kính bưng một chén trà gừng mật ong nóng hổi, khói trắng nghi ngút tỏa ra làn hương thanh mát dâng lên trước mặt Diệp Phi bằng hai tay:

“Sư phụ, người dùng trà gừng cho ấm người ạ.”

Diệp Phi nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của mật ong rừng hòa cùng vị cay ấm của gừng già trôi xuống cổ họng, khiến cơ thể phàm nhân của hắn ấm sực lên, tinh thần sảng khoái vô cùng. Hắn nhìn hai đứa đệ tử đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh bàn tre, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái và kính ngưỡng hướng về phía mình, trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp đời thường nhẹ nhàng.

Dù hai đứa trẻ này đầu óc thỉnh thoảng hơi có vấn đề, hay suy diễn lung tung và sùng bái thái quá, nhưng được cái chúng rất hiếu thảo và biết chăm sóc hắn. Cuộc sống điền viên bình yên trên đỉnh Hải Vân Phong này, đối với một kẻ lười biếng chỉ muốn an phận trồng rau nuôi cá như hắn, quả thực là không còn gì mong đợi hơn nữa.

Hắn khẽ mỉm cười, nhấp thêm một ngụm trà gừng, rồi nhàn nhạt dặn dò:

“Ăn uống ấm áp xong thì đi ngủ sớm đi. Ngày mai, ba thầy trò chúng ta nhất định phải xuống núi đòi lại ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu. Ba đồng tiền đó… ta đã tích góp rất lâu mới có được, tuyệt đối không thể để lão quỵt mất!”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh hô lớn, giọng nói vang vọng trong đêm đông Hải Vân Phong, tràn đầy một niềm tin kiên định và chiến ý sục sôi trước cuộc hành trình tiến về Đông Hải sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8