Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 162: Câu hỏi bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:20:05 | Lượt xem: 4

Chậu nước ngâm chân phối hợp với ngải cứu hoang dã và vỏ bưởi khô bốc lên những luồng hơi ấm áp, mang theo một mùi hương thanh khiết, dễ chịu kỳ lạ lan tỏa khắp gian phòng ngủ nhỏ hẹp của Diệp Phi.

Diệp Phi thong thả dựa lưng vào thành ghế tre, hai chân ngập trong làn nước ấm áp, khẽ nheo mắt tận hưởng sự thư thái hiếm hoi sau một ngày dài mệt mỏi. Đối với một “phàm nhân” tự phong như hắn, không có gì sướng bằng việc được ngâm chân giải cảm và hít hà mùi khói thuốc bắc dịu nhẹ vào một buổi tối nồm ẩm như thế này.

Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy lại hoàn toàn bị phá vỡ bởi hai khuôn mặt đang đứng nghiêm chỉnh ở góc phòng.

Lục Thanh Tuyết bưng chén trà lài nóng hổi bằng cả hai tay, tư thế khom người cung kính đến mức tối đa, giống như nàng đang nâng niu một bức thánh chỉ của thượng đế chứ không phải một chén trà dại mốc thếch mua ở chợ Phong Châu. Bên cạnh nàng, nhị đệ tử Sở Phong thì lại càng khoa trương hơn. Thằng nhóc này mặt mũi bám đầy muội than đen nhẻm, tay vẫn còn cầm khư khư chiếc muôi gỗ dùng để khuấy nước dùng lẩu, nhưng đôi mắt thì sáng quắc lên như hai chiếc đèn pha công suất lớn, nhìn chằm chằm vào từng cử động nhỏ nhất của Diệp Phi.

Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử của mình, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bất lực đến mức muốn trầm cảm. Hắn tự giễu thầm trong lòng:

“Ta chỉ là một phàm nhân muốn dưỡng sinh, mỏi lưng thì ngâm chân, khát nước thì uống trà. Sao hai đứa này cứ làm như ta đang chuẩn bị chủ trì một buổi tế đàn hiến tế, hay sắp sửa tung ra đại thần thông hủy thiên diệt địa thế này? Đúng là ảo tưởng sức mạnh level cực hạn, hết nước chấm với độ bổ não của hai đứa này rồi.”

“Thanh Tuyết, Sở Phong.” Diệp Phi khẽ thở dài, giọng nói nhàn nhạt vang lên phá vỡ sự im lặng kỳ quặc trong phòng. “Hai con đứng đực ra đó làm gì? Sân vườn đã quét dọn sạch sẽ chưa? Ngói vỡ ở gian bếp bị sập đã gom lại một chỗ chưa?”

Sở Phong lập tức bước lên một bước, dập đầu sát đất một cách đầy thành kính, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Bẩm sư phụ, đồ nhi đã lau chùi chiếc chảo đen rỉ sét sạch sẽ, đống củi khô ma cốt cũng đã được xếp gọn gàng ở góc bếp để chuẩn bị nhóm lửa hầm canh lươn cho người. Đồ nhi thề suốt đời suốt kiếp sẽ quét bếp, dọn dẹp chuồng gà thật tốt, quyết không để một chút tạp niệm nào làm ảnh hưởng đến sự thanh tĩnh của người!”

Diệp Phi nghe xong chỉ biết trợn mắt nghẹn họng. Hắn không hiểu nổi tại sao thằng nhóc này lại có thể sùng bái một chiếc chảo rách và đống củi mục đến mức độ cuồng tín như vậy. Hắn khoát khoát tay, ra hiệu cho Sở Phong đứng dậy:

“Được rồi, được rồi. Mau mang cái giỏ tre cũ kỹ bám đầy muội than đặt ở góc tường lại đây cho ta xem thử.”

Sở Phong vâng lệnh, nhanh nhẹn chạy đến góc phòng, cẩn thận nâng niu chiếc giỏ tre cũ kỹ mang lại gần giường tre của Diệp Phi.

Bên trong chiếc giỏ tre, một sinh vật nhỏ bé màu xanh lá cây đang nằm bẹp dí dưới đáy giỏ. Đó chính là bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích. Lúc này, vị cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, kẻ từng có thể làm đóng băng cả một tinh vực bằng một cái liếc mắt, đang cố gắng thu nhỏ ma thể của mình đến mức tối đa, biến thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại.

Ma Hoàng Thiên Thích nhắm tịt hai mắt, bụng phập phồng thở khẽ, giả vờ như bản thân đã chết lâm sàng để tránh né sự chú ý của vị tồn tại vĩ đại trước mặt. Hắn đang khóc ròng trong lòng, nỗi uất hận và sợ hãi dâng lên nghẹn ngào:

“Ta là Ma Hoàng vĩ đại, thống trị vạn giới, ma uy ngút trời! Sao số phận lại trớ trêu đến mức bắt ta phải giả dạng làm một con nhái bén, bị giốt trong một chiếc giỏ tre rách nát bám đầy bồ hóng thế này? Tên phàm nhân kia… không, vị Thần tối cổ vĩ đại kia, xin ngài hãy coi con như một hạt cát hạt bụi mà bỏ qua đi, đừng có đem con đi xào sả ớt như lời thằng nhóc kia đề xuất…”

Diệp Phi thò những ngón tay thô ráp của một phàm nhân làm vườn vào trong giỏ tre, nhàn nhạt nhấc con nhái xanh lên bằng cách túm lấy hai chiếc chân sau của nó. Hắn đưa con nhái lên sát ngọn đèn dầu cũ kỹ bám đầy bụi bặm đang tỏa ra ánh sáng hoàng kim nhạt nhẽo để soi xét kỹ lưỡng.

Đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, hành động này của Diệp Phi thực chất là đang sử dụng “Khởi Nguyên Chi Nhãn” để nhìn thấu suốt vạn cổ nhân quả, lột trần mọi tội lỗi và tà ác trong linh hồn của Ma Hoàng Thiên Thích. Họ lập tức nín thở, hai cặp mắt mở to đầy kinh hãi và sùng kính, chờ đợi một màn thẩm phán vĩ đại nhất kỷ nguyên.

Diệp Phi nheo mắt nhìn con nhái xanh đang run rẩy nhè nhẹ trên tay mình. Hắn khẽ lẩm bẩm một mình, vẻ mặt lộ ra một sự hoài nghi và tò mò kỳ lạ:

“Lạ thật… Con nhái bén này nhìn sao mà quen mắt thế không biết. Cái vết mụn cóc xám xịt nằm ngay giữa trán của nó… sao nhìn giống hệt cái nốt ruồi của con ma thú nhỏ ngày xưa ta từng nuôi ở thời Hồng Hoang thế nhỉ?”

Hắn dùng đầu ngón tay trỏ gõ nhẹ một cái lên cái đầu nhỏ xíu của con nhái xanh, khiến cho thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích chấn động rụng rời, ma lực tàn dư trong kinh mạch suýt chút nữa thì bị tán loạn hoàn toàn. Diệp Phi nheo mắt, giọng nói nhàn nhạt nhưng lại mang theo một quy tắc Thái Sơ vô hình dội thẳng vào sâu trong chân linh của Ma Hoàng:

“Này, tỉnh dậy đi. Đừng có giả vờ ngủ trước mặt ta. Ta hỏi ngươi một câu…”

Ma Hoàng Thiên Thích không dám giả chết nữa, hắn run rẩy mở to ba con mắt nhỏ như hạt vừng của mình ra, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không của Diệp Phi. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp tối cổ đang đè nặng lên linh hồn mình, khiến cho ý chí kháng cự của hắn hoàn toàn sụp đổ.

Diệp Phi nhìn con nhái xanh, nhếch môi nở một nụ cười hiền từ nhưng lại khiến cho đối phương sởn gai ốc, khẽ thốt ra một câu hỏi đầy bất ngờ:

“Ngươi là hậu duệ của Tiểu Ma Tử à? Ngày xưa ở Hồng Hoang, nó hay bò dưới chân ta để xin chút nước vo gạo về bón cho mấy gốc cỏ dại của nó. Cái mụn cóc trên trán ngươi… nhìn giống hệt cái nốt ruồi của nó năm xưa.”

“Oành!”

Một tiếng nổ vô hình vang lên ngay trong thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích. Ba chữ “Tiểu Ma Tử” giống như một đạo thiên lôi vạn trượng giáng thẳng xuống đan điền đã rạn nứt của hắn, khiến cho đạo tâm của vị Ma Hoàng này hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Tiểu Ma Tử!

Đó chính là tên gọi cực kỳ “phèn” và dơ dáng của vị Ma Tổ khai thiên lập địa – thủy tổ vạn cổ của toàn bộ Vực Ngoại Ma Tộc! Trong những thư tịch cổ xưa nhất, thần thánh nhất được cất giữ ở mật điện tối cao của Ma giới, vị Ma Tổ ấy luôn được miêu tả là một thực thể vĩ đại, sinh ra từ hỗn độn, một tay che trời, thống trị vạn cổ thiên hạ.

Thế nhưng, qua lời kể nhẹ nhàng, bâng quơ của vị phàm nhân trước mặt này, vị Ma Tổ vĩ đại ấy ngày xưa hóa ra chỉ là một sinh vật nhỏ bé, ngày ngày phải bò rạp dưới chân ngài để xin… nước vo gạo bón cây?

Ma Hoàng Thiên Thích sợ hãi đến mức toàn thân run cầm cập như cầy sấy. Hắn lúc này đã hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Vị phàm nhân mặc áo vải thô bạc màu trước mặt hắn không phải là giả heo ăn hổ, cũng không phải là ngụy trang tu vi, mà ngài chính là một thực thể tồn tại trước cả thời kỳ Khởi Nguyên, là quy luật, là điểm bắt đầu và cũng là điểm kết thúc của vạn vật!

Hắn run rẩy dập đầu lia lịa trên lòng bàn tay của Diệp Phi, cái miệng nhỏ xíu liên tục phát ra những tiếng kêu “kẹt kẹt” đầy vẻ van xin, hối lỗi:

“Thần tối cổ vĩ đại ơi! Con sai rồi! Tổ tiên của con là Tiểu Ma Tử ngày xưa ngu muội, hậu duệ là con hôm nay lại càng ngu muội hơn khi dám mạo phạm đến sự thanh tịnh của ngài! Xin ngài hãy rủ lòng từ bi, tha cho con một con đường sống! Con nguyện suốt đời suốt kiếp làm một con rùa nhỏ canh giữ hũ nước cho ngài, ngày ngày trồng rau cải ngọt để chuộc tội!”

Chứng kiến cảnh tượng con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích dập đầu lia lịa một cách đầy hèn mọn trên tay Diệp Phi, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng bên cạnh hoàn toàn bị chấn động đến mức hóa đá tại chỗ.

Lục Thanh Tuyết khẽ đưa tay lên che khuôn mặt thanh tú của mình, đôi mắt phượng ngập tràn nước mắt vì cảm động và sùng bái tột cùng. Nàng thầm truyền âm cho Sở Phong với giọng nói run rẩy:

“Sở đệ… đệ nhìn thấy chưa? Sư phụ thực sự là vĩ đại vô song! Ngài không cần dùng đến một chút linh lực nào, chỉ cần nhắc lại một chút nhân quả thời Hồng Hoang, dùng cái tên của vị Ma Tổ khai thiên lập địa để gõ nhẹ một cái, đã hoàn toàn khuất phục được ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích! Đây chính là cảnh giới kiếm đạo vô vi, đại đạo chí giản mà sư phụ hằng dạy dỗ chúng ta!”

Sở Phong cũng gật đầu lia lịa như tế sao, khuôn mặt đen nhẻm vì muội than bỗng chốc rạng rỡ lên một niềm tin cuồng nhiệt:

“Sư tỷ nói đúng! Sư phụ dùng phàm thân ẩn dật ba năm qua chính là để đè ép luồng Khởi Nguyên Bản Nguyên khí tại Hải Vân Phong, bảo hộ cho Âu Lạc Thần Châu này! Chúng ta quả thực là quá hẹp hòi và ngu xuẩn khi từng có lúc hoài nghi về dụng ý của người! Từ nay về sau, đệ nguyện suốt đời làm phu dịch quét rác, lau chảo để bảo vệ ngôi nhà tranh này của sư phụ!”

Diệp Phi nhìn con nhái xanh đang dập đầu lia lịa trên tay mình, rồi lại liếc nhìn hai đứa đệ tử đang quỳ sụp dưới đất với vẻ mặt đầy cuồng tín, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc. Hắn khẽ thở dài một tiếng đầy trầm cảm, lẩm bẩm:

“Đúng là một lũ đầu óc có vấn đề nghiêm trọng… Con nhái này chắc là bị ngấm nước mưa nhiều quá nên thần kinh bị chập mạch rồi, cứ dập đầu cái gì không biết. Còn hai đứa kia nữa, suốt ngày cứ sùng bái với chả đạo tâm, đúng là hết thuốc chữa.”

Hắn tùy tiện ném con nhái xanh vào chiếc hũ đất nung đựng nước đặt ở góc phòng, rồi rút chân ra khỏi chậu nước ấm, dùng chiếc giẻ lau khô chân rồi nói nhàn nhạt:

“Được rồi, muộn thế này rồi, hai con cũng mau đi ngủ đi. Ngày mai dậy sớm, chúng ta còn phải xuống núi đòi ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm nữa. Ba đồng tiền đó… nhất định phải đòi bằng được!”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh hô lớn, sau đó cung kính lui ra ngoài, đóng nhẹ cánh cửa tre lại để trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng của Diệp Phi.

Diệp Phi thổi tắt ngọn đèn dầu, kéo chiếc chăn bông cũ kỹ đắp lên người rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu của một phàm nhân, hoàn toàn không biết rằng hành động dẫm chân ngâm chân của mình vừa rồi đã vô tình gia cố phong ấn long mạch dưới lòng đất Âu Lạc Thần Châu vững chắc thêm mười vạn năm.

Thế nhưng, sự yên bình của đêm đông Hải Vân Phong lại một lần nữa bị phá vỡ một cách đột ngột.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Mặt đất dưới chân núi Hải Vân Phong bỗng nhiên chấn động dữ dội. Một luồng uế khí màu xanh lam nhạt mang theo mùi muối biển nồng nặc và long uy cuồn cuộn từ phía Đông Hải xa xôi đang điên cuồng tràn về hướng Bắc, mục tiêu thẳng chỉ đỉnh núi Hải Vân Phong!

Cùng lúc đó, một tiếng gầm rú trầm đục, mang theo một sức mạnh hủy thiên diệt địa vang lên từ không trung, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những phiến đá Thái Cổ Thần Thạch xung quanh chuồng gà của Diệp Phi.

Một bức thư làm từ một chiếc vảy rồng màu xanh lam khổng lồ, rực sáng lên những ký tự cổ xưa bằng máu, bay xuyên qua ranh giới vạn dặm của Hải Vân Phong, rơi bộp xuống ngay trước cổng tre của nhà tranh!

Diệp Phi giật mình tỉnh giấc trên giường tre. Hắn bật dậy, nghe tiếng động lớn ngoài sân, khuôn mặt lộ ra một sự bực bội và tức giận tột cùng của một kẻ bị mất giấc ngủ ngon. Hắn vớ lấy chiếc chổi tre rách bươm đặt ở góc phòng, hầm hầm bước ra ngoài sân, miệng lẩm bẩm mắng mỏ đầy tức tối:

“Mấy cái tên dọn dẹp vệ sinh dưới núi dạo này ăn cái gì mà đêm hôm khuya khoắt còn đốt pháo hoa gây ồn ào thế này? Lại còn vứt một cái vảy cá to đùng làm bẩn sân nhà ta nữa! Ngày mai ta nhất định phải bảo Trần Thiên Kiêu phạt bọn họ gánh phân gà gấp đôi mới được!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8