Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 164: Ma Hoàng điên cuồng

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:28:48 | Lượt xem: 4

Đêm đông trên đỉnh Hải Vân Phong càng lúc càng về khuya, sương mù trắng xóa như sữa từ thung lũng sông Bạch Hạc cuồn cuộn tràn lên, bao phủ toàn bộ ngôi nhà tranh nhỏ bé vào một bầu không khí ẩm ướt và lạnh buốt. Gió bắc rít qua khe cửa tre ken két, mang theo hơi thở buốt giá của đất trời Âu Lạc Thần Châu.

Thế nhưng, bên trong gian nhà chính, hơi ấm từ bếp lò vẫn tỏa ra hừng hực. Thị giác của ba thầy trò bị bao phủ bởi thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, dễ chịu phát ra từ ngọn đèn dầu cũ kỹ bám đầy bụi bặm đặt nơi góc phòng. Dưới ánh sáng ấy, bóng của ba người đổ dài trên vách đất nung lấm lem muội than. Khứu giác của Diệp Phi ngập tràn mùi hương cay nồng của gừng già giã nhuyễn, vị ngọt lịm của mật ong rừng nguyên chất hòa quyện cùng hương trà lài thanh khiết thoang thoảng khói thuốc trúc nhàn nhạt. Xúc giác của hắn cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ chén trà đất nung thô ráp truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh buốt giá đang rình rập ngoài hiên cửa.

“Sư tỷ, chị có ngửi thấy mùi gì lạ không?”

Sở Phong vừa thu dọn đống củi Ngô Đồng vạn năm còn sót lại bên cạnh bếp lò, vừa dùng thần thức truyền âm nhập mật cho Lục Thanh Tuyết. Đôi mắt hắn khẽ liếc về phía thềm đá cổ trước sân, nơi chiếc vảy rồng khổng lồ màu xanh lam của Đông Hải vừa bị hắn dùng chảo đen hốt đi lúc nãy. Dù chiếc vảy rồng đã bị vứt xuống suối, nhưng luồng long uy cổ xưa cùng uế khí màu xanh lam nhạt vẫn lảng vảng trong không khí, lạnh lẽo và tanh nồng như mùi bùn rêu dưới đáy biển sâu.

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi tay thon dài vẫn đều đặn mài thanh mực đen trên nghiên đá sồi. Tiếng “xoẹt xoẹt” nhịp nhàng của nghiên mực vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. Nàng truyền âm trả lời, giọng điệu lạnh lùng nhưng không giấu nổi sự sùng bái cuồng nhiệt:

“Đó là long uy của Đông Hải Long Cung. Xem ra, những kẻ dưới biển sâu kia đã bắt đầu đứng ngồi không yên sau khi phong ấn phương Nam bị Sư tôn củng cố. Chiếc vảy rồng này chính là chiến thư của bọn chúng.”

“Hừ, lũ cá trê dính bùn ấy thật là to gan!” Sở Phong hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt chuôi chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, đan điền Hỗn Độn Thần Thể trong người hắn rục rịch vận chuyển, tỏa ra những luồng khí xám tro đầy bá đạo. “Dám phóng vảy rồng đến làm hỏng giấc ngủ của Sư tôn, lại còn làm dơ sân vườn. Ngày mai đi chợ Phong Châu đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm, nếu gặp phải kẻ nào cản đường, em nhất định sẽ dùng chiếc chảo này đập bẹp dí đầu chúng nó!”

Lục Thanh Tuyết khẽ liếc nhìn Diệp Phi đang thong thả nhấp trà, khuôn mặt thanh tú của nàng hiện lên một vệt nghiêm nghị:

“Đừng manh động. Sư tôn lần này cố ý mượn danh nghĩa ‘đòi ba đồng tiền cọc’ để dẫn chúng ta xuống núi, thực chất là muốn tự mình đi giải quyết nhân quả Đông Hải. Ba đồng tiền đồng rách nát mà người ban cho ta lúc chiều chính là Khởi Nguyên Trận Ấn dùng để trấn giữ long mạch. Mỗi bước đi chân trần của người ngày mai đều là một lần xoa dịu địa mạch Âu Lạc. Chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của đệ tử, dọn sạch khói bụi cản đường là được.”

Hai đệ tử liếc nhìn nhau, trong mắt đều bừng lên ngọn lửa chiến ý sục sôi cùng lòng sùng kính đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Trong mắt họ, người sư phụ vĩ đại đang ngồi kia đang gánh vác cả vận mệnh của đại lục này bằng một thái độ vô vi, thản nhiên đến đáng sợ.

Trong khi đó, Diệp Phi vẫn hoàn toàn không hay biết gì về màn “não bổ” kinh điển của hai đứa trò cưng. Hắn chỉ cảm thấy chén trà gừng mật ong này thật là ngon, uống vào một hơi liền thấy thắt lưng bớt đau mỏi, cơ thể nhẹ nhõm hẳn ra. Hắn nhìn con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích đang ngoan ngoãn nằm im như thóc dưới đáy hũ đất nung đựng nước ở góc phòng ngủ, lòng thầm nghĩ:

“Nuôi con nhái này xem ra cũng nhàn, chẳng tốn cơm tốn gạo, lại còn biết nghe lời. Ngày mai đi chợ đòi được ba đồng tiền cọc của lão Vương, ta sẽ mua thêm ít hạt giống cải ngọt về gieo tiếp. Vườn rau sau nhà bón phân gà Kim Ô dạo này tốt tươi lạ thường, đúng là lộc trời ban.”

Hắn đặt chén trà xuống, vươn vai một cái rồi đứng dậy, lững thững đi về phía phòng ngủ để chuẩn bị đắp chăn ấm đánh một giấc ngon lành.

Nhưng hắn không biết rằng, ngay khi hắn vừa quay lưng bước đi, trong chiếc hũ đất nung cũ kỹ đựng nước giếng cổ kia, một cuộc biến động kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra.

Dưới đáy hũ đất nung tối tăm và ẩm ướt, con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích đang trải qua một cơn ác mộng tàn khốc nhất trong ba vạn năm cuộc đời của hắn. Dù ma thể đã bị quy tắc Thái Sơ của Diệp Phi đè ép thành một con nhái bén nhỏ bé hèn mọn, dù đan điền vỡ nát đã được vá lành bằng Khởi Nguyên Linh Dịch chảy ra từ giếng cổ, nhưng ma tính tàn bạo, kiêu hùng của một cự đầu Vực Ngoại Ma Tộc làm sao có thể dễ dàng bị dập tắt hoàn toàn?

Đêm nay, khi luồng long uy tanh nồng từ chiếc vảy rồng Đông Hải ngoài sân lọt qua khe cửa bay vào phòng, kích thích vào huyết mạch ma tộc của hắn, cộng thêm cái lạnh thấu xương của đêm đông Hải Vân Phong dội vào da thịt trơn trượt của con nhái xanh, một luồng oán hận và dã tâm điên cuồng đột ngột bùng phát dữ dội trong thần hồn Ma Hoàng Thiên Thích!

“Không! Ta là Ma Hoàng Thiên Thích! Ta là cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, một ngụm có thể nuốt chửng cả một tinh vực!”

Trong không gian chật hẹp của hũ đất nung, thần hồn của Ma Hoàng gào thét điên cuồng, tiếng gầm rú chấn động cả thức hải của hắn. Hai con mắt nhái xanh nhỏ xíu đột ngột chuyển sang màu đỏ máu rực rỡ, ma diễm màu tím đen bắt đầu rục rịch bốc lên từ những chiếc vảy ẩn hiện dưới lớp da cóc nhầy nhụa.

“Ta làm sao có thể cam chịu làm một con vật nuôi làm cảnh hèn mọn cho một tên phàm nhân lười biếng? Hằng ngày phải chịu đựng nước rửa chân hôi hám của hắn, phải nhìn hắn rít tẩu thuốc trúc bạc màu phà khói vào mặt, lại còn bị tên tiểu tử Sở Phong kia đe dọa đem đi băm nhỏ xào sả ớt! Đây là sự sỉ nhục tột cùng đối với Ma tộc vĩ đại!”

Nỗi sợ hãi tột độ trước sức mạnh Thái Sơ của Diệp Phi trong những ngày qua, giờ đây dưới sự kích thích của ma tính vạn năm, đã hoàn toàn biến chất thành một sự điên cuồng cực hạn. Ma Hoàng Thiên Thích biết rõ, nếu cứ tiếp tục ở lại cái hũ nước này, đạo tâm vạn năm của hắn sẽ hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ, hắn sẽ vĩnh viễn biến thành một con rùa nhỏ hay một con nhái bén vô hại canh hũ nước cho Diệp Phi.

Thà chết vinh còn hơn sống nhục! Thà bộc phát một lần cuối cùng để hủy diệt tất cả, kéo theo ngọn núi Hải Vân Phong này cùng chôn thây dưới dòng sông lịch sử!

“Thái Sơ Thần Quân! Ngươi cho rằng ngươi có thể vĩnh viễn giam cầm được ta sao? Hôm nay, ta sẽ dùng toàn bộ sinh mệnh lực, ma hồn ba vạn năm và đạo quả cực hạn của mình để thi triển cấm thuật tối cao! Ta muốn cả đại lục Âu Lạc Thần Châu này phải bốc hơi cùng ta!”

Nghĩ là làm, Ma Hoàng Thiên Thích bắt đầu điên cuồng tích tụ toàn bộ ma lực trong cơ thể. Huyết mạch Vực Ngoại Ma Tộc trong người hắn sôi lên sùng sục như nước sôi. Đan điền vừa mới được vá lành bằng linh dịch của Diệp Phi giờ đây bùng nổ ra những luồng hắc hỏa kinh hoàng.

Ục… ục… ục…

Nước giếng cổ trong hũ đất nung bắt đầu sủi bọt sùng sục, nhiệt độ tăng lên nhanh chóng. Những luồng uế khí màu xám tro đục ngầu, nồng nặc mùi lưu huỳnh và sát khí diệt thế bắt đầu rò rỉ ra từ chiếc hũ đất nung, khiến không gian xung quanh phòng ngủ của Diệp Phi bắt đầu vặn vẹo, rạn nứt ra những khe hở không gian nhỏ xíu.

“Hủy Diệt Vạn Giới — Vạn Ma Quy Tịch! Khởi động cho ta!”

Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng gầm rú (trong lòng), hắn dốc hết toàn bộ ma lực ba vạn năm vào một đòn duy nhất này. Đây là cấm thuật hủy diệt mạnh nhất của Vực Ngoại Ma Tộc, một khi phát động thành công, toàn bộ Hải Vân Phong trong vòng mười vạn dặm sẽ lập tức bị nổ tung thành một hố đen hư vô, không một sinh linh nào có thể sống sót, ngay cả quy tắc thiên địa cũng sẽ bị bóp méo hoàn toàn!

Ánh sáng tím đen từ cơ thể con nhái xanh bùng phát rực rỡ, chiếu sáng rực cả góc phòng ngủ tối tăm của Diệp Phi. Sát khí ngập trời cuồn cuộn dâng lên, dường như muốn xé toạc mái tranh rách nát để bay lên chín tầng mây.

Thế nhưng, ngay khi luồng ma lực hủy diệt vạn giới kinh hoàng ấy chuẩn bị xé toạc chiếc hũ đất nung để bộc phát ra ngoài…

Két… rắc…

Một tiếng động khẽ vang lên từ chiếc bàn gỗ sồi đặt ở gian nhà ngoài. Sức nặng của chiếc Kim Ấn Thái Sơ Quốc Sư đúc từ vàng ròng thiên thạch (vừa bị Sở Phong biến thành một cục gạch đè vại dưa cải muối) cùng tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét dùng để kê chân bàn khập khiễng đột ngột phát ra một luồng quy tắc vô hình.

Đồng thời, ngọn đèn dầu cũ kỹ đặt nơi góc phòng cũng khẽ lung lay bấc đèn. Cột sáng hoàng kim nhạt nhẽo từ ngọn đèn dầu quét qua không gian phòng ngủ, mang theo quy tắc tước đoạt và tịnh hóa Thái Sơ vô thượng của Diệp Phi tích tụ ba năm qua dội thẳng xuống chiếc hũ đất nung.

Ầm!

Một tiếng nổ cực nhỏ, chỉ như tiếng “pực” của một bong bóng nước bị vỡ vang lên dưới đáy hũ đất nung.

Toàn bộ luồng ma lực hủy diệt vạn giới kinh thiên động địa, có thể bóp nát cả một tinh hệ của Ma Hoàng Thiên Thích, ngay khi vừa chạm vào luồng quy tắc Thái Sơ vô hình kia, lập tức bị đè ép một cách tàn nhẫn!

Nó giống như một ngọn núi lửa đang phun trào đột ngột bị một bàn tay vô hình khổng lồ bịt kín miệng núi, sau đó nén chặt, nén chặt, và tiếp tục nén chặt… cho đến khi toàn bộ ma diễm tím đen, sát khí diệt thế và uế khí lưu huỳnh bị ép lại thành một đốm lửa nhỏ màu xanh lam nhạt nhẽo, yếu ớt bốc lên từ vòi của chiếc hũ đất nung.

Ma Hoàng Thiên Thích: “???”

Hắn ngơ ngác nhìn toàn bộ ma lực vạn năm tích tụ của mình bị tước đoạt sạch sẽ chỉ trong một tích tắc. Đan điền của hắn lại một lần nữa bị sợi xích quy tắc Thái Sơ hoàng kim khóa chặt cứng, ma thể thu nhỏ lại thêm một vòng, biến thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại đến mức không thể vô hại hơn, nằm bẹp dí dưới đáy hũ nước, thở hồng hộc như một ống bọng bị xì hơi.

“Cái… cái gì thế này? Cấm thuật hủy diệt vạn giới của ta… đâu rồi?”

Ma Hoàng Thiên Thích cảm thấy đạo tâm của mình trong giây phút này đã hoàn toàn vỡ vụn thành những hạt cát mịn màng. Hắn đã dùng cả tính mạng, dùng cả ba vạn năm tu vi cực hạn để tung ra chiêu thức mạnh nhất, thế mà cuối cùng lại bị biến thành một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam nhạt nhẽo như lửa bếp ga?

Ảo ma đại lộ! Ảo thật đấy! Đây rốt cuộc là cái loại thần thông nghịch thiên gì thế này?

Đúng lúc đó, Diệp Phi vừa mới cởi áo ngoài chuẩn bị leo lên giường đi ngủ, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi gas nhẹ thoang thoảng trong phòng. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy chiếc hũ đất nung ở góc phòng đang sủi bọt sùng sục, và từ chiếc vòi hũ bỗng nhiên bốc lên một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam nhạt, cháy liu riu trông rất vui mắt.

Diệp Phi trợn tròn mắt, tò mò bước lại gần, cúi đầu nhìn ngọn lửa xanh đang cháy đều đặn kia, lẩm lẩm kinh ngạc:

“Ơ hay, nước giếng cổ Hải Vân Phong dạo này nhiều khí tự nhiên thế nhỉ? Lại còn tự bốc cháy từ vòi hũ thế này nữa? Đúng là kỳ lạ, nhưng mà… xem ra ngọn lửa này cháy rất đều, lại không có khói bụi, dùng để đun nước pha trà thì còn gì bằng!”

Nói rồi, Diệp Phi hớn hở vớ lấy chiếc siêu đất nung cũ kỹ bám đầy muội than, đổ đầy nước giếng cổ vào, rồi tiện tay đặt ngay lên trên chiếc vòi hũ đất nung — nơi ngọn lửa “Hủy Diệt Vạn Giới” của Ma Hoàng Thiên Thích đang cháy liu riu.

“Đấy, vừa khéo! Đỡ tốn một mớ củi Ngô Đồng của thằng nhóc Sở Phong. Đúng là thiên nhiên ưu đãi cho Hải Vân Phong ta mà.” Diệp Phi vỗ tay cười xòa, vô cùng thỏa mãn với phát kiến vĩ đại của mình.

Dưới đáy hũ đất nung, Ma Hoàng Thiên Thích trơ mắt nhìn chiếc siêu đất nung rách nát đè ngay lên đầu mình. Ngọn lửa sinh mệnh cực hạn của hắn, niềm kiêu hãnh cuối cùng của Vực Ngoại Ma Tộc, giờ đây đang bị dùng để… đun nước pha trà cho một phàm nhân lười biếng.

Phốc!

Ma Hoàng Thiên Thích tức đến mức lồng ngực phập phồng, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu ma màu tím đen sậm. Thế nhưng, ngụm ma huyết chứa đựng ma tính hung tàn ấy vừa mới phun ra khỏi miệng nhái, ngay lập tức bị nước giếng cổ chứa Khởi Nguyên Linh Dịch tịnh hóa sạch sẽ, biến đổi thành một luồng tinh hoa linh dược ngọt lịm, tỏa ra mùi hương thanh mát như sâm vạn năm, bay ngược lên chiếc siêu đất nung phía trên, làm nước trà của Diệp Phi thêm phần đậm đà và bổ dưỡng.

Ma Hoàng Thiên Thích triệt để tuyệt vọng. Đạo tâm của hắn không chỉ vỡ vụn, mà dường như đã bị nổ tung thành tro bụi. Hắn rốt cuộc đã hiểu, trước mặt vị Đỉnh Cấp Thái Sơ này, mọi sự giãy giụa, mọi dã tâm hay cấm thuật hủy diệt của hắn đều chỉ là trò đùa con nít. Ngay cả việc hắn muốn tự bạo đồng quy vu tận, cũng chỉ được dùng làm bếp ga mini đun trà và linh dược điều vị cho ngài ấy mà thôi!

“Thượng… Thượng Thần vĩ đại… Tiểu nhân sai rồi… Tiểu nhân thật sự biết sai rồi…” Ma Hoàng Thiên Thích nằm bẹp dí dưới đáy hũ nước, hai hàng nước mắt nhái chảy ròng ròng, lòng thành kính và phục tùng giờ đây đã đạt đến mức không thể lay chuyển. Hắn thề, từ nay về sau, thà làm một con nhái bén ngoan ngoãn đun nước cả đời, còn hơn là dám nảy sinh một tia ý nghĩ phản kháng nào nữa.

Ngoài gian bếp, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe thấy tiếng động, vội vã chạy vào phòng ngủ của Diệp Phi. Ngay khi bước vào cửa, thị giác của họ lập tức bị chấn động bởi cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.

Dưới ngọn đèn dầu cũ kỹ, Diệp Phi đang thản nhiên ngồi bên chiếc hũ đất nung, ngắm nhìn chiếc siêu đất đang reo vui trên ngọn lửa xanh lam nhạt tỏa ra hào quang đạo vận rực rỡ. Mùi hương thanh mát ngọt lịm từ nước siêu bốc lên, khiến kinh mạch của cả hai đệ tử rục rịch vận chuyển, tu vi có dấu hiệu tinh tiến thêm một bước dài.

“Sư… Sư tôn, đây là…” Sở Phong trợn tròn mắt, nhìn ngọn lửa xanh lam chứa đầy quy tắc hủy diệt đã bị thuần hóa hoàn toàn dưới hũ nước, lắp bắp hỏi.

Diệp Phi cười híp mắt, tay gõ nhẹ vào thành hũ, đắc ý bảo:

“Hai đứa xem này, ngọn lửa xanh này cháy tốt chưa? Ta vừa mới phát hiện ra nước giếng cổ dạo này có khí gas tự nhiên tự bốc cháy. Tiện tay đặt siêu nước lên đun luôn, vừa ấm áp lại đỡ tốn củi. Hai đứa có muốn uống thêm chén trà gừng mật ong nữa không?”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết liếc nhìn nhau, trong lòng dâng lên một cơn sóng thần kinh hãi tột độ.

Họ làm sao có thể không nhận ra? Ngọn lửa xanh lam nhạt nhẽo kia chính là cấm thuật hủy diệt vạn giới “Vạn Ma Quy Tịch” của Ma Hoàng Thiên Thích! Luồng sát khí diệt thế có thể san phẳng cả Âu Lạc Thần Châu, thế mà dưới tay Sư tôn, chỉ trong một nhịp thở đã bị tước đoạt sạch sẽ ma tính, nén lại thành một ngọn lửa đun nước pha trà phàm trần!

Thần thông nghịch thiên cải mệnh, bóp méo quy luật thiên địa đến mức này, quả thực đã vượt qua mọi giới hạn của giới tu tiên!

“Sư tôn… Sư tôn quả nhiên là tồn tại tối cao của vũ trụ…” Lục Thanh Tuyết quỳ sụp xuống đất nện thô ráp, đôi mắt đẹp ngập tràn nước mắt cảm động và sùng bái tột cùng. “Người thà tiêu hao thọ nguyên của phàm thân để tịnh hóa cấm thuật diệt thế, biến nó thành ngọn lửa ấm áp đun trà cho đồ nhi, bảo vệ cuộc sống bình yên của chúng sinh Âu Lạc. Lòng từ bi của người, đồ nhi suốt đời suốt kiếp không thể báo đáp hết!”

Sở Phong cũng quỳ sụp bên cạnh, liên tục dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Sư phụ! Thằng nhóc này trước đây thật là ngu muội, dám nghi ngờ thâm ý của người! Từ nay về sau, em nguyện suốt đời suốt kiếp lau chảo, quét dọn gian bếp này để bảo vệ sự thanh tĩnh của người, tuyệt đối không để bất kỳ tên ma đầu nào làm bẩn ngọn lửa đun trà của người nữa!”

Diệp Phi ngồi trên ghế tre, tay cầm chén trà gừng ấm nóng, nhìn hai đứa đệ tử đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới đất, khóe miệng khẽ giật giật.

Hắn cảm thấy thắt lưng mình lại bắt đầu mỏi, và một cơn trầm cảm nặng nề lại ập đến.

“Lại nữa rồi… Hai cái đứa này dạo này ăn cái gì mà đầu óc càng lúc càng hoang tưởng thế này? Ta chỉ là thấy nước giếng có khí gas nên đun trà cho đỡ tốn củi thôi mà, liên quan gì đến thọ nguyên với từ bi cứu thế ở đây?”

Hắn thở dài một tiếng đầy bất lực, đặt chén trà xuống bàn gỗ sồi, dùng cán tẩu thuốc gõ nhẹ lên đầu hai đứa đệ tử, cằn nhằn mắng mỏ:

“Đứng lên đứng lên! Đêm hôm khuya khoắt không lo đi ngủ, cứ quỳ lạy khóc lóc cái gì? Ngày mai còn phải dậy sớm đi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm đấy! Đứa nào dậy muộn, ta sẽ phạt quét chuồng gà và dọn phân gà gấp đôi nghe chưa!”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vội vàng đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng lên một niềm tin cuồng nhiệt không thể dập tắt.

Bên ngoài cửa sổ, gió bắc vẫn rít liên hồi qua rặng tre dại, nhưng trên đỉnh Hải Vân Phong lúc này, khói bếp từ siêu nước đun bằng ngọn lửa “Hủy Diệt Vạn Giới” vẫn lững lờ trôi lên cao, tỏa ra mùi hương trà lài thanh khiết, tiếp tục bảo hộ ngọn núi thiêng bước vào một giấc ngủ sâu yên bình trước cuộc hành trình đầy bão táp ngày mai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8