Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 161: Ánh mắt của Thái Sơ
“Đừng cử động, Sở đệ, nhìn hướng tây nam kìa!”
“Sư tỷ, đó là cái gì? Một sợi tơ hồng hoang đang rò rỉ từ dưới lớp đá lát chuồng gà sao?”
Giọng nói của Lục Thanh Tuyết cực kỳ nhỏ, nhưng lại mang theo một sự ngưng trọng chưa từng có. Thanh kiếm gỗ sồi dắt bên hông nàng đột ngột phát ra những tiếng rung nhè nhẹ, như thể đang cảnh báo về một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ vừa mới thức tỉnh.
Sở Phong vội vàng buông chiếc muôi gỗ đang cầm trên tay xuống, hai mắt mở to, nín thở nhìn theo hướng chỉ tay của sư tỷ.
Nơi đó, ngay dưới chân hòn đá Thái Cổ Thần Thạch đen đúa bám đầy phân gà mà hằng ngày Diệp Phi vẫn dùng để lát lối đi vào chuồng gà, bỗng nhiên rỉ ra một sợi chỉ màu xám bạc. Sợi chỉ này cực kỳ mảnh, mỏng manh như một sợi tơ nhện dính sương ban mai, nhưng mỗi khi nó khẽ dao động, không gian xung quanh chuồng gà lại bị vặn vẹo một cách kỳ dị. Một luồng uy áp cổ xưa, mang theo hơi thở của thời gian vạn cổ hoang sơ, từ từ lan tỏa ra khắp sân nhà tranh.
“Sức mạnh này…” Sở Phong cảm thấy đan điền Hỗn Độn Thần Thể của mình bỗng chốc nóng lên như lửa đốt. Luồng khí Hỗn Độn vốn dĩ đã vô cùng kiên cố trong người hắn, lúc này lại giống như gặp phải tổ tiên của mình, bắt đầu vận chuyển một cách điên cuồng và phủ phục xuống kinh mạch. “Sư tỷ, đây không phải là linh khí bình thường. Đây là… Khởi Nguyên Bản Nguyên khí! Nó đang rò rỉ từ sâu trong lòng đất Hải Vân Phong!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, gương mặt thanh tú lạnh lùng lộ ra vẻ sững sờ. Nàng nắm chặt chuôi kiếm gỗ sồi, cảm nhận được kiếm ý chí dương trong người đang không ngừng rên rỉ trước sợi tơ xám bạc kia.
“Quả nhiên đúng như lời Ma Hoàng Thiên Thích đã nói trước khi bị phong ấn.” Lục Thanh Tuyết truyền âm nhập mật cho Sở Phong, giọng nói đầy vẻ tự trách và kinh hãi. “Đỉnh Hải Vân Phong này chính là điểm long mạch cốt lõi nâng đỡ cả Âu Lạc Thần Châu. Sư phụ ẩn dật ở đây ba năm qua, không phải là ngẫu nhiên, mà là dùng phàm thân của mình để đè ép luồng Khởi Nguyên Bản Nguyên khí này, không cho nó bùng phát phá hủy chư thiên!”
“Sự rò rỉ này…” Sở Phong nuốt một ngụm nước bọt, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. “Chắc chắn là do trận chiến diệt thế của Ma Hoàng lúc nãy đã làm lung lay phong ấn dưới lòng đất. Sư phụ tuy đã dùng một hơi thuốc để dập tắt ma tai, nhưng long mạch đã bị chấn động. Nếu chúng ta không nhanh chóng phong tỏa sợi tơ bản nguyên này, e rằng cả ngọn núi sẽ bị lực lượng này xé rách!”
Hai đệ tử đứng nghiêm chỉnh bên cạnh chuồng gà, cơ thể căng thẳng đến cực hạn, linh lực trong người vận chuyển đến mức tối đa, chuẩn bị liều chết ra tay để vá lại vết nứt phong ấn, bảo vệ sự yên tĩnh cho người sư phụ “yếu ớt” đang đứng ở hiên nhà.
Đúng lúc này, một giọng nói nhàn nhạt, mang theo chút lười biếng và cằn nhằn quen thuộc từ phía sau truyền tới:
“Hai đứa các ngươi đứng đực ra ở chuồng gà làm cái gì thế? Ngói vỡ ở góc bếp đã dọn xong chưa mà lại chạy ra đấy hóng mát?”
Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám đầy đất cát đỏ, lững thững bước ra từ ngôi nhà tranh bị sụp mất một góc bếp. Trên tay hắn vẫn cầm chiếc tẩu thuốc bằng trúc cũ kỹ bám đầy muội than, nách kẹp chiếc giỏ tre cũ kỹ đựng con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích vừa mới bị thu phục.
Hắn nhìn hai đệ tử của mình, khuôn mặt trung niên tràn đầy vẻ bất lực và mệt mỏi. Thời tiết của Âu Lạc Thần Châu dạo này thật sự quá ẩm ương, hết sấm sét đùng đoàng lại đến động đất, làm cái thắt lưng già của hắn mỏi nhừ. Đã thế, ngôi nhà tranh ba năm tuổi bỗng dưng lại bị sập mất một góc bếp, đống tỏi khô hắn cất công phơi mấy tuần nay bị chôn vùi dưới bùn đất, nghĩ đến mà thấy xót cả ruột.
“Sư… Sư phụ!” Lục Thanh Tuyết vội vàng thu hồi linh lực, khom người hành lễ, cố gắng che giấu sự lo lắng trong mắt. “Đồ nhi chỉ là thấy chuồng gà dạo này hơi bẩn, định cùng Sở đệ quét dọn một chút.”
“Quét dọn cái gì mà quét dọn.” Diệp Phi cằn nhằn, đi tới cạnh chuồng gà. “Đàn gà con dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, nghịch ngợm kinh khủng. Mà cái thằng nhóc Sở Phong này nữa, ta bảo ngươi đi rửa cái chảo đen để chuẩn bị nấu cơm tối, sao lại chạy ra đây đứng im như tượng thế kia?”
Sở Phong khúm núm cười trừ, vội vàng giấu chiếc chảo đen rỉ sét ra sau lưng. Hắn lén nhìn xuống chân Diệp Phi, tim đập thình thịch.
Trong mắt Sở Phong và Lục Thanh Tuyết, mỗi bước đi chân trần của Diệp Phi dẫm lên thềm đá cổ đều tỏa ra một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa xuống lòng đất. Khi bàn chân của Diệp Phi vừa chạm đến gần khu vực chuồng gà, sợi chỉ xám bạc Khởi Nguyên Bản Nguyên khí đang hung hăng vặn vẹo kia bỗng nhiên giống như gặp phải thiên địch, lập tức co rụt lại, ngoan ngoãn chui tọt xuống dưới hòn đá lát đường, không dám lộ ra dù chỉ một tia sáng nhỏ nhất.
Long mạch Hải Vân Phong đang rục rịch muốn phá vỡ xiềng xích dưới lòng đất, lúc này cũng triệt để im lặng, ngoan ngoãn như một con giun đất bị đè bẹp.
“Ảo ma thật sự…” Sở Phong thầm rên rỉ trong lòng, lòng sùng bái đối với sư phụ lại tăng thêm một tầng cao mới. Sư phụ chỉ cần đi bộ vài bước, không cần dùng đến một chút linh lực hay thần thông nào, chỉ bằng “quy tắc phàm nhân” của mình đã đè bẹp được Khởi Nguyên Bản Nguyên khí đang rò rỉ! Đây là loại cảnh giới nghịch thiên gì thế này?
Diệp Phi hoàn toàn không biết hai đệ tử đang điên cuồng bổ não về bước chân của mình. Hắn chỉ cảm thấy cái giỏ tre nách kẹp dạo này cứ rung lên sột soạt, con nhái xanh bên trong dường như không chịu an phận, cứ cào cấu vào nan tre đòi chui ra ngoài.
“Ơ kìa, cái con nhái này, mới nhặt về đã muốn trốn rồi sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, dừng bước bên chuồng gà. Hắn đặt chiếc giỏ tre xuống đất, tò mò mở nắp ra.
Bên trong giỏ tre, Ma Hoàng Thiên Thích trong lốt con nhái bén màu xanh lá cây đang trợn tròn ba con mắt đỏ ngầu của mình.
Mặc dù ma thể đã bị sợi xích quy tắc Thái Sơ hoàng kim khóa chặt, biến thành một thực thể vô hại, nhưng sâu trong huyết mạch của một vị cự đầu Vực Ngoại Ma Tộc, lòng kiêu hãnh và sự bất phục vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Hắn vừa mới cảm nhận được một tia Khởi Nguyên Bản Nguyên khí rò rỉ dưới lòng đất chuồng gà, lòng tham lam và dã tâm lập tức bùng cháy. Hắn nghĩ thầm: “Tên phàm nhân này chỉ là gặp may mới tịnh hóa được ta! Chỉ cần ta hấp thụ được một tia bản nguyên khí kia, ta sẽ phá vỡ phong ấn hoàng kim này, khôi phục ma thể vạn trượng, nuốt chửng cả ngọn núi này!”
Nghĩ là làm, con nhái xanh điên cuồng cào cấu vào nan giỏ tre, cố gắng dùng chút ma niệm mỏng manh còn sót lại để câu thông với sợi chỉ xám bạc dưới đất.
“Cào cái gì mà cào, ngứa da à?”
Giọng nói trầm thấp của Diệp Phi vang lên ngay trên đỉnh đầu Ma Hoàng.
Trước khi Ma Hoàng kịp phản ứng, một bàn tay phàm nhân to bản, thô ráp bám đầy bùn đất đỏ đã thò vào trong giỏ tre, không một chút kiêng nể hay phòng bị nào, tiện tay tóm chặt lấy hai chân sau của hắn, nhấc bổng hắn lên giữa không trung.
Ma Hoàng Thiên Thích bị treo ngược hai chân, đầu chúc xuống dưới, toàn bộ ma lực vạn năm bị đảo lộn, nhục nhã tột cùng bùng phát.
“Tên phàm nhân dơ bẩn kia! Ngươi dám nhục nhã bổn hoàng như thế sao?!” Ma Hoàng trong lòng gào thét điên cuồng. Hắn quyết định không thèm giả chết nữa. Dù có phải tự bạo thần hồn, hắn cũng phải cho tên phàm nhân lười biếng này biết thế nào là sự phẫn nộ của Vực Ngoại Ma Tộc!
Hắn dùng hết sức bình sinh, ngẩng cái đầu nhái nhỏ xíu của mình lên, ba con mắt đỏ ngầu trợn trừng, hung tợn nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi, chuẩn bị thi triển cấm thuật nguyền rủa thần hồn mạnh nhất của Ma tộc.
Diệp Phi thấy con nhái xanh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn mình chằm chằm, ba con mắt của nó đỏ lừ như hai hạt đỗ tương luộc, liền khẽ híp mắt lại để nhìn cho rõ. Hắn tự lẩm bẩm suy đoán:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Hay là con nhái này bị đau mắt đỏ? Nhìn kỹ thì thấy nó có vẻ hơi gầy, chắc là dạo này ở dưới đầm lầy phương Nam không kiếm được cái gì ăn rồi…”
Và chính vào sát na Diệp Phi ngước mắt nhìn xuống, híp mắt quan sát con nhái xanh…
Thời gian trên đỉnh Hải Vân Phong bỗng chốc đóng băng.
Không, không chỉ có thời gian trên ngọn núi thiêng này dừng lại, mà toàn bộ quy tắc thiên địa của Âu Lạc Thần Châu, thậm chí là chư thiên vạn giới vạn cổ kỷ nguyên, trong khoảnh khắc ấy đều rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Trong nhãn giới của Ma Hoàng Thiên Thích, thế giới xung quanh bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.
Ngôi nhà tranh đổ nát biến mất, chuồng gà bẩn thỉu biến mất, luống rau cải ngọt biến mất. Ngay cả bóng dáng của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong cũng bị một màn sương mù xám xịt nuốt chửng.
Trước mặt hắn, chỉ còn lại một đôi mắt.
Đó là đôi mắt của Diệp Phi.
Nhưng đó không còn là đôi mắt vẩn đục, lờ đờ của một người trung niên lười biếng phàm trần nữa.
Đôi mắt ấy sâu thẳm vô tận, giống như chứa đựng cả tinh không chư thiên, nhưng lại trống rỗng đến mức khiến người ta phát điên. Sâu trong đôi đồng tử kia, một luồng ánh sáng xám tro nguyên thủy nhất, cổ xưa nhất đang từ từ xoay chuyển.
Ma Hoàng Thiên Thích cảm thấy thần hồn của mình bị luồng ánh sáng xám tro kia kéo mạnh một cái, trực tiếp xuyên qua dòng sông thời gian vạn cổ, bay ngược về quá khứ xa xôi trước cả khi Hồng Hoang thành hình.
Hắn nhìn thấy gì?
Hắn nhìn thấy một vùng hư vô tuyệt đối.
Nơi đó không có trời, không có đất, không có ánh sáng, không có bóng tối, thậm chí ngay cả khái niệm “Hỗn Độn” cũng chưa từng tồn tại. Tất cả chỉ là một khoảng không tĩnh lặng, lạnh lẽo và vĩnh hằng.
Và đứng giữa vùng hư vô tuyệt đối ấy, có một bóng người vĩ đại, mơ hồ không thể nhìn rõ dung mạo. Bóng người đó mặc một bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt bạc màu, tay cầm một chiếc xẻng sắt rỉ sét, vai vác một chiếc giỏ tre cũ kỹ, lững thững đi bộ trong hư vô.
Bóng người vĩ đại kia dường như cảm thấy vùng hư vô này quá đỗi nhàm chán và ồn ào bởi những luồng khí tức hỗn tạp. Người đó khẽ thở dài một tiếng, nhấc chiếc xẻng sắt rỉ sét lên, nhẹ nhàng gạt một cái vào khoảng không trước mặt.
“Rắc…”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc vùng hư vô tuyệt đối.
Hỗn Độn phân chia! Hồng Hoang thành hình!
Từ nhát xẻng nhẹ nhàng của bóng người vĩ đại kia, vô số quy tắc thiên địa, vô số tinh hệ chư thiên, vạn vật chúng sinh bắt đầu sinh trưởng và phát triển một cách điên cuồng.
Ma Hoàng Thiên Thích trợn tròn ba con mắt đỏ ngầu, thần hồn run rẩy đến mức sắp sửa vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Hắn nhìn thấy, ngay khi Hỗn Độn vừa mới phân chia, từ trong vũng bùn đen kịt của Hồng Hoang, có một con sên nhỏ màu đen, nhớp nhúa đang run rẩy bò ra.
Con sên nhỏ màu đen kia, chính là vị Ma Tổ khai thiên lập địa của Vực Ngoại Ma Tộc – tồn tại tối cao mà vạn vạn ma tu hằng sùng bái như thần minh!
Nhưng lúc này, vị Ma Tổ vĩ đại kia lại đang khúm núm, run rẩy bò dưới chân bóng người vĩ đại mặc áo vải thô kia. Con sên nhỏ màu đen không ngừng dập đầu, cố gắng liếm lấy một giọt nước vo gạo dính trên kẽ chân trần bám đất cát của vị Thần tối cổ, miệng phát ra những tiếng kêu cầu xin đầy hèn mọn.
Bóng người vĩ đại mặc áo vải thô kia chỉ cúi đầu nhìn con sên nhỏ một cái, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả điểm bắt đầu và điểm kết thúc của vạn vật. Người đó khẽ xua tay, bảo con sên nhỏ đi chỗ khác chơi để mình quét dọn đống đổ nát của hư vô.
“Tiểu Ma Tử… Ngày xưa nó hay bò dưới chân ta để xin chút nước vo gạo…”
Lời nói nhàn nhạt của Diệp Phi vang lên bên tai Ma Hoàng Thiên Thích, không phải là một câu nói đùa, cũng không phải là lời chế nhạo.
Đó là sự thật lịch sử! Là sự thật khách quan của vũ trụ này!
“Rầm!”
Đạo tâm ba vạn năm của Ma Hoàng Thiên Thích, trong tích tắc này, hoàn toàn sụp đổ thành từng mảnh cám mịn.
Nỗi sợ hãi tột cùng, vượt qua cả giới hạn của cái chết và sự hủy diệt, giống như một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy trái tim và thần hồn của hắn.
Vị Ma Hoàng vĩ đại từng làm mưa làm gió khắp tinh vực, lúc này chỉ cảm thấy mình giống như một hạt bụi nhỏ bé, hèn mọn đến mức không thể hèn mọn hơn trước mặt thực thể đang đứng trước mắt.
Tên phàm nhân lười biếng này… thực chất chính là thực thể tồn tại trước cả Khởi Nguyên! Là quy luật sáng thế vĩ đại nhất! Là vị Thần tối cổ mà ngay cả Ma Tổ của họ cũng chỉ xứng đáng làm một con sên liếm chân!
“Oạp… oạp… oạp…”
Tiếng kêu của con nhái xanh bỗng nhiên chuyển từ hung tợn sang run rẩy, khóc lóc thảm thiết.
Hai chân sau của nó đang bị Diệp Phi tóm chặt, lúc này bỗng nhiên mềm nhũn ra như hai sợi bún thiu. Ba con mắt đỏ ngầu của nó lập tức mất đi toàn bộ sát khí và ma tính, chỉ còn lại sự kính sợ, thần phục và cầu xin tha mạng đến mức cùng cực cực hạn.
Nó không dám phản kháng nữa. Nó không dám nghĩ đến việc hấp thụ Khởi Nguyên Bản Nguyên khí nữa. Nó chỉ muốn làm một con nhái bén ngoan ngoãn nhất, biết điều nhất thế gian, hằng ngày được nằm trong giỏ tre nghe Thần Quân rít thuốc cũng là một loại đại cơ duyên vạn đời không có được!
“Ơ hay, cái con nhái này tự dưng lại đơ ra thế kia?” Diệp Phi lẩm bẩm, lắc lắc hai chân sau của con nhái xanh vài cái. “Chân tay thẳng đuột ra thế này, chắc là bị trúng gió thật rồi. Thôi, gầy gò thế này làm món nhái xào sả ớt cũng chả bõ dính răng, giữ lại nuôi làm cảnh nghe kêu cho vui tai vậy.”
Nói xong, Diệp Phi tiện tay ném con nhái xanh trở lại vào chiếc giỏ tre cũ kỹ, đậy nắp lại một cách cẩu thả.
Hành động của Diệp Phi trôi qua một cách tự nhiên và bình thường đến mức cực hạn, nhưng đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang quỳ bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, nó lại là một màn trình diễn thần thông nghịch thiên cải mệnh chấn động cả tâm can.
Trong mắt hai vị đệ tử, khi Diệp Phi ngước mắt nhìn con nhái xanh, một luồng ánh sáng xám tro mờ nhạt bỗng nhiên bùng phát từ người hắn. Luồng ánh sáng này không mang theo bất kỳ linh lực hay ma tính nào, nhưng nó đi đến đâu, toàn bộ ma khí tàn dư của Ma Hoàng Thiên Thích trên người con nhái xanh lập tức bị bốc hơi sạch sẽ, biến thành một mùi hương ngải cứu thanh mát dễ chịu.
Đồng thời, sợi chỉ xám bạc Khởi Nguyên Bản Nguyên khí đang rò rỉ dưới chuồng gà lúc nãy, khi bị luồng ánh sáng xám tro kia lướt qua, lập tức ngoan ngoãn thu nhỏ lại thành một hạt cát nhỏ xíu, bám chặt vào hòn đá Thái Cổ Thần Thạch, triệt để biến thành một phần của phong ấn bảo hộ ngọn núi.
Long mạch dưới chân núi Hải Vân Phong khẽ rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn, sau đó hoàn toàn im lặng, ngoan ngoãn phục tùng dưới chân Diệp Phi.
“Sư phụ…” Lục Thanh Tuyết hai mắt rực sáng lên niềm sùng bái cuồng nhiệt đến mức gần như nghẹt thở. Nàng nhìn chiếc giỏ tre cũ kỹ kia, lòng thầm nghĩ: “Chỉ bằng một cái liếc mắt, sư phụ đã tịnh hóa hoàn toàn ma tính vạn năm của Ma Hoàng, lại dùng quy tắc Thái Sơ để gia cố phong ấn long mạch Âu Lạc mà không cần tốn một chút sức lực nào! Đây chính là ánh mắt của Thái Sơ! Một ánh mắt có thể khai thiên lập địa, cũng có thể hủy diệt chư thiên!”
Sở Phong cũng quỳ rạp dưới đất, chiếc chảo đen sau lưng khẽ rung lên cồng cộc. Hắn tự nhéo vào đùi mình một cái thật đau để chắc chắn mình không phải đang nằm mơ.
“Sư tôn vĩ đại…” Sở Phong thầm gào thét trong lòng, lòng kính ngưỡng dâng trào như sóng dữ Đông Hải. “Con đã hiểu rồi! Sư phụ cố tình tỏ ra lười biếng, cố tình cằn nhằn về ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm, thực chất là đang dùng phàm thân để che mắt thiên đạo, âm thầm bảo hộ cả đại lục này khỏi thảm họa diệt thế! Chúng con là đệ tử của ngài, quả thực là đã tích lũy phúc đức vạn đời mới có được cơ duyên này!”
Diệp Phi nhấp nốt ngụm trà lài cuối cùng trong chén, thấy hai đệ tử vẫn cứ quỳ rạp dưới đất nhìn mình với ánh mắt lấp lánh như hai chiếc đèn pha, đầu óc hắn lại bắt đầu nhức nhối.
“Hai đứa các ngươi làm sao thế hả?” Diệp Phi đặt chén trà xuống bàn gỗ sồi khập khiễng, bất lực gõ cán tẩu thuốc lên đầu Sở Phong một cái “bốp” rõ đau. “Ta đã bảo đứng dậy đi dọn dẹp rồi cơ mà. Cứ quỳ ở đây khóc lóc sụt sùi, người ngoài nhìn vào lại tưởng ta ngược đãi đệ tử.”
Cú gõ đầu bằng cán tẩu thuốc trúc của Diệp Phi thoạt nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng đối với Sở Phong, nó lại giống như một luồng sấm sét Thái Sơ nổ tung trong thần hồn.
Luồng ấm áp Thái Sơ tinh thuần vô thượng từ cán tẩu thuốc truyền vào người hắn, trong nháy mắt bốc hơi toàn bộ ma độc tàn dư và mệt mỏi trong kinh mạch sau trận chiến lúc nãy. Đan điền Hỗn Độn Thần Thể của hắn, vốn dĩ đã có chút rạn nứt do cạn kiệt linh lực, lúc này lại được vá lành hoàn toàn, thậm chí còn kiên cố và rộng lớn hơn trước gấp mười lần, rực rỡ ánh sáng hoàng kim như kim cương bất hoại.
“A…” Sở Phong khẽ rên rỉ một tiếng đầy sảng khoái, cảm nhận được tu vi của mình đang bùng nổ một cách điên cuồng, trực tiếp ổn định ở cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng trạng thái phàm nhân bất tử.
Hắn vội vàng dập đầu sát đất, giọng nói đầy vẻ thành kính và biết ơn:
“Đồ nhi tạ ơn Sư tôn ban tặng đại cơ duyên! Đồ nhi nhất định sẽ chăm chỉ lau chảo, quét bếp, quyết không phụ lòng mong mỏi của người!”
“Đi rửa chảo đi, lảm nhảm cái gì thế không biết.” Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm, tự thở dài trong lòng vì cho rằng đầu óc của thằng nhóc Sở Phong này chắc chắn là có vấn đề nghiêm trọng rồi. Suốt ngày cứ sùng bái cái chảo rách với việc lau bếp, đúng là hết thuốc chữa.
Hắn quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết, thấy con bé đại đệ tử xinh đẹp của mình cũng đang nhìn mình với ánh mắt sùng kính cuồng nhiệt không kém, liền thở dài một tiếng đầy trầm cảm.
“Thanh Tuyết, con cũng thế, mau đi chuẩn bị nước ấm đi. Hôm nay thắt lưng ta mỏi quá, tối nay phải ngâm chân sớm rồi đi ngủ. Ngày mai chúng ta còn phải xuống núi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm nữa.”
“Đồ nhi tuân lệnh!” Lục Thanh Tuyết cung kính hành lễ, sau đó nhanh nhẹn đi vào bếp giúp Sở Phong nhóm lửa.
Diệp Phi ngồi lại một mình trên chiếc ghế tre ngoài hiên nhà tranh. Hắn rít một hơi thuốc bằng tẩu trúc, phả ra một làn khói trắng lững lờ trôi trên đỉnh Hải Vân Phong.
Làn khói thuốc mang theo quy tắc Thái Sơ vô hình, từ từ lan tỏa ra khắp ngọn núi, nhẹ nhàng tịnh hóa hoàn toàn những tàn dư ma khí tím sẫm cuối cùng đang lẩn khuất trong rừng đá phía sau núi, trả lại cho Hải Vân Phong một bầu không khí trong lành, tĩnh lặng đến mức tuyệt đối.
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc từ trong chuồng gà lững thững bước ra, cái đuôi đen xù lông vẫy liên tục mừng rỡ. Nó đi đến bên chân Diệp Phi, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, gác mõm lên đôi chân trần của hắn, khẽ kêu lên một tiếng nhè nhẹ như thể đang nịnh nọt.
“Mày cũng lười biếng lắm, Tiểu Hắc ạ.” Diệp Phi xoa đầu chú chó nhỏ, cười mắng nhẹ một tiếng. “Suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ, có người lạ đột nhập cũng không thèm sủa lấy một tiếng. Nuôi mày đúng là tốn cơm tốn gạo.”
Tiểu Hắc nghe vậy liền khúm núm cụp tai xuống, trong lòng thầm khóc ròng oán trách: “Chủ nhân vĩ đại ơi, con vừa mới liều mạng đánh đuổi cả một phân thân Ma Hoàng để bảo vệ vườn cải ngọt của người đấy! Thế mà người lại bảo con lười biếng… Nhưng mà thôi, được nằm bên chân người ngửi mùi khói thuốc Thái Sơ này cũng là phúc phận lớn nhất của con rồi.”
Dưới chân núi Hải Vân Phong, trong màn đêm tĩnh mịch, Trần Thiên Kiêu và Cổ Đô Tiên Ông cùng mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh vẫn đang cần mẫn rắc vôi bột và quét dọn những mảnh vụn đồng rỉ sét.
“Trần trưởng ban, ngài nhìn kìa!” Cổ Đô Tiên Ông bỗng nhiên dừng chổi tre, chỉ tay lên đỉnh núi, giọng nói run rẩy vì sùng bái. “Cột sáng hoàng kim từ ngọn đèn dầu của Thần Quân vừa mới quét qua phương Nam! Ma khí tím sẫm ở đầm lầy U Minh đã hoàn toàn biến mất rồi!”
Trần Thiên Kiêu đứng trên tảng đá cao, vung cây chổi tre rách bươm lên không trung, khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào và thành kính cuồng nhiệt.
“Đúng vậy! Thần Quân tối cổ vĩ đại vừa mới ra tay! Ngài chỉ cần một cái liếc mắt đã dẹp tan toàn bộ ma triều diệt thế phương Nam, cứu vớt cả Âu Lạc Thần Châu này! Tất cả mọi người nghe lệnh, tiếp tục quét dọn cho sạch sẽ! Không được để một hạt bụi ma khí nào làm bẩn ranh giới vạn dặm của Hải Vân Phong!”
“Thái Sơ Thần Quân vĩ đại vạn tuế! Hải Vân Phong vạn tuế!”
Mười vạn cựu tu sĩ đồng loạt quỳ rạp dưới chân núi, tiếng hô vang dội cả một vùng trời, hòa cùng tiếng gió ngàn của ngọn núi thiêng.
Diệp Phi ngồi trong nhà tranh khẽ thở dài một tiếng bực bội, tự lẩm bẩm:
“Đám người quét rác dưới núi dạo này ăn cái gì mà hét to thế không biết, làm ồn chết đi được. Ngày mai nhất định phải bảo Trần Thiên Kiêu chấn chỉnh lại trật tự mới được…”
Hắn nhắm mắt lại, thong thả tận hưởng chén trà lài ấm áp, hoàn toàn không biết rằng bản thân vừa mới dùng một ánh mắt để viết lại vận mệnh của cả thế giới này.