Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 160: Diệp Phi rít hơi thuốc

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:10:50 | Lượt xem: 4

Quả cầu hắc hỏa khổng lồ rít gào xé rách không gian, mang theo nhiệt độ kinh hoàng đủ để nung chảy cả bảo khí cấp cao lao thẳng xuống đầu Diệp Phi. Ma Hoàng Thiên Thích cười rộ lên đầy điên cuồng, ba con mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu hung tợn, gân xanh trên trán giật liên hồi đầy vẻ đắc ý. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, khoảnh khắc được đứng trên đỉnh cao, dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát kẻ dám nhốt hắn vào hũ đất nung làm nhái cảnh. Trong lòng hắn lúc này đang gào thét một cách sướng rơn, tin chắc rằng chỉ cần quả cầu ma hỏa này chạm vào tên phàm nhân thối tha kia, cả ngọn núi Hải Vân Phong này sẽ lập tức biến thành một bãi tro tàn phẳng lặng.

Thế nhưng, đối diện với đòn hủy diệt vạn giới ấy, Diệp Phi chỉ nhíu mày đầy bực bội. Cái mùi lưu huỳnh khét lẹt tỏa ra từ quả cầu hỏa thế kia đang xộc thẳng vào mũi hắn, khiến cổ họng hắn ngứa ngáy không chịu nổi. Hắn thản nhiên thọc tay vào túi áo vải thô bạc màu, rút ra chiếc tẩu thuốc bằng trúc cũ kỹ bám đầy muội than đen kịt.

Cử chỉ của hắn vô cùng chậm rãi, giống hệt như một lão nông phàm trần đang chuẩn bị rít một hơi thuốc lào sau buổi chiều cày cuốc mệt mỏi. Diệp Phi dùng hòn đá đánh lửa thô ráp nhặt cạnh giếng cổ, gõ nhẹ “cạch” một tiếng vào miệng tẩu thuốc. Một đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt bùng lên, leo lét như muốn tắt trước gió bão ma khí. Hắn đưa tẩu thuốc lên miệng, nhắm hờ đôi mắt sâu thẳm, rồi rít một hơi thật dài.

*Sột… rột… rột…*

Tiếng nước lọc trong tẩu thuốc kêu lên những âm thanh sùng sục đầy quen thuộc, vang vọng giữa không gian đang bị ma áp đè nặng. Diệp Phi phồng má, giữ hơi thuốc trong lồng ngực một nhịp, rồi từ từ hé môi, phả ra một luồng khói trắng nhạt nhẽo.

Luồng khói thuốc trắng xóa kia vừa mới rời khỏi môi Diệp Phi, không nhanh không chậm, lững lờ trôi vào không trung. Nó mỏng manh đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng đủ để thổi tan tác.

Nhưng ngay khi quả cầu hắc hỏa khổng lồ của Ma Hoàng Thiên Thích hung hãn đập tới, chạm vào rìa ngoài của làn khói trắng kia, một cảnh tượng quỷ dị đến mức không thể dùng ngôn từ để diễn tả đã xảy ra.

Quả cầu ma hỏa rực cháy rần rật, chứa đựng ba vạn năm tu vi cực hạn của cự đầu Vực Ngoại Ma Tộc, bỗng nhiên khựng lại giữa chừng. Nó giống như một chiếc chiến xa đang lao đi với tốc độ xé gió bỗng đâm phải một bức tường vô hình làm bằng bông gòn, toàn bộ động năng và nhiệt lượng kinh thiên động địa đều bị triệt tiêu một cách sạch sẽ. Không có tiếng nổ vang dội, không có sóng xung kích làm nứt vỡ đất đá, chỉ có một tiếng “xì…” rất nhỏ và ngắn ngủi vang lên.

Quả cầu hắc hỏa rực cháy vạn năm cứ thế… bốc hơi. Nó nhanh chóng thu nhỏ lại, lụi tàn dần, rồi biến mất tăm hơi vào hư vô, cứ như thể chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này.

Ma Hoàng Thiên Thích trợn ngược cả ba con mắt, chiếc cằm khổng lồ suýt chút nữa rơi bộp xuống đất đỏ. Hắn đứng hình mất năm giây, toàn bộ ma thể cao ba trượng cứng đờ như một pho tượng đá hóa thạch. Thao tác quỷ dị gì thế này? Chiêu thức mạnh nhất của hắn, đòn đánh mà hắn tự tin có thể san bằng cả Phong Châu Thần Đô, lại bị một luồng khói thuốc nhạt nhẽo của một tên phàm nhân dập tắt một cách nhẹ nhàng như dập một đầu thuốc lá thừa?

Trong khi Ma Hoàng Thiên Thích còn đang rơi vào trạng thái hoang mang tột độ và hoài nghi nhân sinh sâu sắc, thì dưới sườn núi Hải Vân Phong, không khí lại đang sục sôi theo một cách hoàn toàn khác.

Trần Thiên Kiêu đứng trên một tảng đá xám khổng lồ, tay nắm chặt cây chổi tre rách bươm, tóc tai dựng ngược dưới áp lực ma khí nhưng đôi mắt lão lại rực sáng lên một thứ ánh sáng cuồng nhiệt đến đáng sợ. Nửa tháng quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong đã hoàn toàn tẩy não vị cựu Hộ pháp Tiên Minh này. Lão không còn là kẻ nhút nhát, luôn cúi đầu luồn cúi trước kẻ mạnh nữa. Giờ đây, lão đã tự ngộ ra “Đạo quét rác” vĩ đại, coi việc dọn dẹp bụi bẩn và uế khí là sứ mệnh tối cao của cuộc đời mình.

“Đừng hoảng loạn! Tất cả giữ vững vị trí cho ta!” Trần Thiên Kiêu vung mạnh cây chổi tre, quát lớn hướng về phía mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đang run rẩy quỳ rạp xung quanh. Giọng nói của lão chứa đựng tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng, vang dội khắp sườn núi. “Ma đầu phương Nam thì đã sao? Trước mặt Thượng Thần Diệp Phi, hắn chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi bẩn thỉu đang cố gắng làm dơ bẩn thánh địa Hải Vân Phong mà thôi! Việc của chúng ta là gì? Là quét dọn! Quét sạch mọi vết bẩn cho Thượng Thần!”

Cổ Đô Tiên Ông đứng bên cạnh, bị sự cuồng nhiệt của Trần Thiên Kiêu lây nhiễm, cũng đỏ gay cả mặt. Lão vung chiếc xẻng sắt rỉ sét, liên tục xúc vôi bột trộn với bột nhân sâm mười vạn năm dội vào những vệt ma khí tím sẫm đang rỉ ra từ vết nứt đất.

“Trần trưởng ban nói đúng lắm!” Cổ Đô Tiên Ông gào lên, đôi cánh linh khí màu vàng nhạt sau lưng bùng phát ánh sáng rực rỡ. “Chúng ta đã được nhận nước ngâm chân của Thượng Thần, đã được cải tử hoàn sinh, chẳng lẽ lại sợ một gã ma đầu trốn trại kia sao? Quét! Cứ quét thật sạch cho ta! Ai lười biếng không rắc vôi bột, ta sẽ báo cáo với Sở sứ giả không phát khoai lang nướng cho kẻ đó!”

Mười vạn cựu tu sĩ nghe đến hai từ “khoai lang nướng” và chứng kiến khí thế ngút trời của Trần Thiên Kiêu thì sĩ khí bỗng chốc bùng nổ vượt qua mọi giới hạn sợ hãi. Họ đồng loạt đứng dậy, người cầm chổi tre, người vác sọt vôi bột, điên cuồng lao vào dọn dẹp tro bụi ngoại giới đang rơi rớt xuống sườn núi, tạo thành một cảnh tượng dọn vệ sinh rầm rộ chưa từng có trong lịch sử tu tiên giới.

Đúng lúc này, làn khói trắng nhạt nhẽo từ hơi thuốc của Diệp Phi trên đỉnh núi bắt đầu lờ lững tràn xuống sườn núi. Luồng khói đi đến đâu, màn sương mù màu xám tro độc hại và ma trùng phương Nam đang hung hãn lao tới đều lập tức tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Không chỉ có vậy, mùi lưu huỳnh hôi thối nồng nặc trong không khí bỗng chốc bị thanh lọc hoàn toàn, thay thế bằng một mùi hương ngải cứu và vỏ bưởi khô vô cùng thanh mát, dễ chịu.

Mười vạn cựu tu sĩ hít phải một ngụm khói thuốc trắng này, toàn thân bỗng chốc run rẩy dữ dội. Kinh mạch vốn dĩ đang mệt mỏi và rệu rã sau trận chiến bỗng chốc ấm áp lạ thường, linh lực trong đan điền cuộn trào như sóng dữ, những vết thương ngầm sâu trong xương cốt đều được gột rửa sạch sẽ, thần thấu hoàn toàn.

“Trời đất ơi…” Cổ Đô Tiên Ông trợn tròn mắt, cảm nhận tu vi Lạc Vũ Cảnh đệ nhất tầng của mình bỗng chốc vững vàng như bàn thạch dưới tác động của làn khói thuốc. “Đây… đây không phải là khói thuốc bình thường! Đây là Khởi Nguyên Chi Khí! Thượng Thần chỉ cần thở ra một hơi, đã ban phát đại cơ duyên tịnh hóa cả một vùng trời đất!”

Trần Thiên Kiêu quỳ sụp xuống đất đỏ, nước mắt giàn giụa, hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong dập đầu lia lịa.

“Thượng Thần từ bi! Thần Quân tối cổ vĩ đại! Ngài dùng một hơi thuốc để gánh chịu phản phệ của thiên đạo, che chở cho chúng sinh Âu Lạc Thần Châu! Chúng con nguyện suốt đời suốt kiếp làm phu dịch quét rác cho ngài!”

Tiếng hô vang dội của mười vạn tu sĩ dưới sườn núi truyền lên đỉnh Hải Vân Phong, hòa cùng tiếng gió rít nhè nhẹ, khiến Ma Hoàng Thiên Thích càng thêm khóc thét trong lòng.

Hắn nhìn làn khói trắng đang từ từ bao phủ lấy toàn bộ thân thể khổng lồ của mình. Hắn muốn vùng vẫy, muốn thi triển cấm thuật để tháo chạy, nhưng kinh hoàng nhận ra không gian xung quanh đã bị đông cứng hoàn toàn. Từng hạt bụi khói trắng li ti chạm vào vảy đen trên người hắn, nhẹ nhàng xuyên qua lớp phòng ngự ma lực vạn năm, đi thẳng vào kinh mạch và đan điền.

*Rắc… rắc… rắc…*

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã bên trong cơ thể Ma Hoàng. Đan điền khổng lồ vừa mới được vá lành bằng uế khí long mạch bỗng chốc xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt chi chít, ma khí tím sẫm rỉ ra đến đâu liền bị khói thuốc tịnh hóa thành khói trắng thơm mùi ngải cứu đến đó. Sức mạnh vạn năm của hắn, niềm kiêu hãnh của cự đầu Vực Ngoại Ma Tộc, đang bị bóc lột một cách tàn nhẫn và nhanh chóng, rớt thảm hại từ Ma Vương đỉnh phong xuống phàm nhân chỉ trong vòng mấy nhịp thở.

“Không… không thể nào…” Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy gào lên, giọng nói khàn đặc đầy vẻ kinh hoàng. “Quy tắc Thái Sơ… Đây là sức mạnh của Khởi Nguyên! Ngươi… ngươi thực sự là vị Thần tối cổ kia sao?”

Hắn nhớ lại truyền thuyết mười vạn năm trước, về một vị Thượng Thần tối cổ lười biếng, chỉ thích đóng vai phàm nhân vô hại nhưng khi ra tay lại có thể dùng một cái phẩy quạt để xóa sổ cả chín con ma long thời Thái Cổ. Sự tự tin và kiêu ngạo của Ma Hoàng hoàn toàn sụp đổ, thay thế vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy thần hồn hắn. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt hắn không phải là một phàm nhân sâu kiến, mà là điểm bắt đầu và cũng là điểm kết thúc của vạn vật.

Diệp Phi lúc này mới nhàn nhạt lấy tẩu thuốc ra khỏi miệng, gõ nhẹ cán trúc vào lòng bàn tay để gạt bỏ tàn thuốc thừa. Hắn nhìn gã khổng lồ đang run rẩy co rúm lại trước mặt mình, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực.

“Ta đã bảo ngươi đi chỗ khác chơi rồi mà.” Diệp Phi cằn nhằn, giọng điệu tràn đầy sự mỏi mệt của một người trung niên bị mất giấc ngủ ngon. “Cứ thích gào rú, làm ồn ào hết cả ngọn núi. Ngươi xem, khói đen của ngươi làm héo úa mất ba cây cải ngọt của ta rồi. Sáng mai ta lấy cái gì để nấu canh lươn cải ngọt đây?”

Hắn vừa dứt lời, luồng khói trắng bao quanh Ma Hoàng Thiên Thích bỗng chốc co cụm lại, hóa thành một sợi xích quy tắc Thái Sơ hoàng kim quấn chặt lấy cổ hắn. Thân thể cao ba trượng của Ma Hoàng bị đè ép một cách tàn nhẫn, nhanh chóng thu nhỏ lại, da thịt biến đổi từ vảy đen huyền thiết thành lớp da màu xanh lá cây nhớp nhúa.

Chỉ trong một cái chớp mắt, vị Ma Hoàng vĩ đại từng làm chấn động cả tinh vực đã biến trở lại thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại, nằm bẹp dí trên nền đất đỏ cạnh luống rau, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu “oạp… oạp…” đầy thảm hại.

Đúng lúc này, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong cuối cùng cũng đáp xuống sân nhà tranh. Khi nhìn thấy con nhái xanh đang nằm ngoan ngoãn dưới đất và sư phụ Diệp Phi vẫn thản nhiên đứng rít tẩu thuốc bên cạnh đống đổ nát của góc bếp, cả hai đệ tử đều quỳ sụp xuống đất, đầu gối đập vào đá sỏi kêu “cộp” một cái vang dội.

“Sư phụ!” Lục Thanh Tuyết hai mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. Nàng vội vàng bò tới bên cạnh Diệp Phi, thành kính dập đầu sát đất. “Đồ nhi vô năng, không thể bảo vệ sự thanh tĩnh của người, để ma đầu phương Nam làm loạn đến tận sân nhà tranh!”

Sở Phong cũng quỳ bên cạnh, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng gõ nhẹ vào đá sỏi tạo ra âm thanh cồng cộc. Hắn tự tát vào mặt mình một cái thật đau, lòng đầy tự trách.

“Sư tôn! Là lỗi của con! Con ham chơi, chậm trễ việc xuống núi mua hạt giống, lại lơ là cảnh giác để bản thể Ma Hoàng khôi phục ma tính. Con đáng chết!”

Diệp Phi ngơ ngác nhìn hai vị đệ tử đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết trước mặt mình, cảm thấy đầu óc mình bỗng chốc trở nên đau nhức vô cùng. Cái quái gì đang xảy ra thế này? Tại sao hai đứa nhóc này vừa về đến nhà đã làm ầm ĩ lên như thể có ai vừa qua đời vậy? Hơn nữa, gã khổng lồ đen thui lúc nãy đâu rồi? Sao tự nhiên lại biến mất, chỉ còn lại con nhái xanh đang nằm kêu oạp oạp thế này?

“Hai đứa các ngươi đứng dậy cả đi.” Diệp Phi bất lực đỡ trán, thở dài một tiếng đầy trầm cảm. “Có chuyện gì mà phải khóc lóc như thế? Ta có làm sao đâu. Chỉ là cái hũ đất nung đựng nước bị vỡ, với lại cái góc bếp bị sụp mất một chút thôi. Ngày mai bảo Trần Thiên Kiêu dẫn người lên sửa lại là được.”

Hắn cúi người, tiện tay nhặt con nhái xanh dưới đất lên, ném thẳng vào chiếc giỏ tre cũ kỹ bám đầy bụi bặm dắt bên hông.

“Con nhái này dạo này béo tròn ra nhỉ, kêu to thế kia chắc là đói bụng rồi. Để mai ta cho nó ăn ít phân gà khô xem thế nào.” Diệp Phi lẩm bẩm, hoàn toàn không biết hành động của mình đã khiến Ma Hoàng Thiên Thích ở trong giỏ tre sợ hãi đến mức đạo tâm hoàn toàn vỡ vụn, chỉ biết giả chết nằm im thin thít, không dám thở mạnh một hơi.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong nhìn thấy hành động ném Ma Hoàng vào giỏ tre của Diệp Phi, lòng kính ngưỡng và sùng bái trong lòng họ bỗng chốc đạt đến cảnh giới hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Họ tự bổ não một cách điên cuồng: “Sư phụ quả nhiên là Thần tối cổ vĩ đại! Ngài dùng một hơi thuốc để hóa giải ma tai, lại tiện tay nhốt Ma Hoàng làm thú cảnh, coi thường quy tắc thiên địa đến mức cực hạn! Đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị, dùng phàm thân để đi dạo nhân gian!”

“Sư phụ,” Lục Thanh Tuyết khẽ lau nước mắt, cung kính dâng chén trà lài nóng hổi lên bằng hai tay. “Người mệt mỏi cả buổi chiều rồi, xin hãy dùng chén trà ấm để nhuận họng.”

Diệp Phi nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận luồng nước ấm áp lan tỏa trong cổ họng, thắt lưng đang mỏi nhừ cũng đỡ đau hơn rất nhiều. Hắn nhìn hai đệ tử, lại nhìn chú chó nhỏ Tiểu Hắc đang ngoan ngoãn nằm vẫy đuôi mừng rỡ bên chân, lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng ấm áp và thư thái.

“Được rồi, dọn dẹp đống đổ nát này đi.” Diệp Phi xoa xoa đầu Tiểu Hắc, cười nói nhàn nhạt. “Ngày mai dậy sớm, ba thầy trò ta cùng xuống chợ Phong Châu đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm. Ba đồng tiền đồng đó… nhất định phải đòi bằng được!”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh hô lớn, ánh mắt rực sáng lên niềm tin và sự trung thành tuyệt đối hướng về phía bóng lưng phàm nhân vô hại của Diệp Phi dưới gốc đào tiên cổ thụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8