Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 158: Diệp Phi bước ra

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:07:03 | Lượt xem: 5

Trần Thiên Kiêu cảm thấy cuộc đời mình chính là một bộ phim truyền hình dài tập đầy những pha bẻ lái cực gắt mà biên kịch chắc chắn là một kẻ thích đùa giỡn nhân sinh. Nửa tháng trước, lão còn là một Hộ pháp Tiên Minh cao cao tại thượng, hô phong hoán vũ, đi đến đâu cũng có vạn người cúi đầu. Thế mà giờ đây, lão lại đang đứng dưới sườn núi Hải Vân Phong, tay cầm một cây chổi tre rách bươm, chân trần dẫm trên đất cát, mặt mũi lấm lem vôi bột.

Nhưng kỳ lạ thay, Trần Thiên Kiêu không hề cảm thấy nhục nhã. Ngược lại, lão còn thấy vô cùng tự hào. Nhìn xem, ngoài kia bao nhiêu đại năng Chúc Đồng Cảnh, thậm chí là Lạc Vũ Cảnh muốn xin vào “Hội Phàm Nhân Tự Nguyện Quét Rác” này còn phải xếp hàng qua ba vòng gửi xe, nộp đủ thứ lễ vật cực phẩm mà vẫn bị lão — Trần trưởng ban tối cao — lạnh lùng từ chối kia kìa!

“Cổ Đô đạo hữu! Quét cái góc đá kia cho sạch vào! Ngươi rắc vôi bột kiểu gì mà vẫn còn sót lại một vệt uế khí xám tro thế kia? Muốn Thần Quân nhìn thấy rồi biến tất cả chúng ta thành phân bón cho luống cải ngọt sau nhà sao?!”

Trần Thiên Kiêu chống chổi tre lên hông, lớn tiếng quát mắng Cổ Đô Tiên Ông — vị ẩn thế trưởng lão năm vạn năm trước từng là truyền thuyết của Tiên Minh phương Bắc, giờ đây cũng đang cởi trần, đi chân đất, cặm cụi quét lá đào tiên rụng.

Cổ Đô Tiên Ông nghe thấy tiếng quát thì không những không giận, mà còn vội vàng rụt cổ, dùng xẻng xúc một đống vôi bột trộn với bột nhân sâm mười vạn năm dội thẳng vào góc đá, miệng cười xòa nịnh nọt:

“Trần trưởng ban bớt giận, bớt giận! Lão hủ sơ suất, lão hủ sẽ tịnh hóa ngay lập tức! Đạo vận quét rác của Hải Vân Phong quả thực quá thâm sâu, lão hủ vừa quét vừa ngộ đạo, suýt chút nữa là quên mất việc rải vôi diệt khuẩn!”

Trần Thiên Kiêu hừ lạnh một tiếng, đang định dạy dỗ thêm vài câu về “nghệ thuật quét rác vô vi” thì đột nhiên, mặt đất dưới chân lão rung chuyển dữ dội.

*Ầm… Ầm… Ầm…*

Một tiếng nổ trầm đục, nghẹn ngào như tiếng gầm của một con cự thú Thái Cổ bị giam cầm vạn năm dưới lòng đất vang lên. Cơn địa chấn khủng khiếp này không giống như những trận động đất thông thường. Nó mang theo một luồng uy áp nặng nề, u ám, khiến toàn bộ mười vạn cựu tu sĩ đang quét dọn xung quanh đồng loạt biến sắc, lồng ngực đau nhói, linh lực trong người có xu hướng bạo động.

“Trần trưởng ban! Có biến! Có đại biến!”

Cổ Đô Tiên Ông hốt hoảng hét lên, chỉ tay về phía ranh giới phía Đông Nam dưới chân núi.

Tại đó, mặt đất vốn bằng phẳng đột ngột nứt ra một khe nứt khổng lồ dài hơn mười dặm. Từ trong khe nứt, không phải là nham thạch nóng chảy, mà là một luồng ánh sáng màu huyết dụ quỷ dị, đặc quánh như máu tươi rỉ ra. Đi kèm với thứ ánh sáng đỏ thẫm ấy là một làn sương mù màu xám tro đục ngầu, bốc mùi hôi thối nồng nặc của uế khí cổ xưa, nhanh chóng lan tỏa và ăn mòn cỏ cây xung quanh thành tro bụi.

“Đây là… uế khí của phong ấn long mạch?!” Trần Thiên Kiêu kinh hoàng nhận ra bản chất của luồng khí tức kia. Lão đã từng đọc qua cổ tịch, biết rằng sâu dưới lòng đất Hải Vân Phong có giam giữ một mạch uế khí cực kỳ tàn bạo từ thời Khởi Nguyên. “Có thứ gì đó… đang cố tình phá vỡ phong ấn để bò lên!”

“Gào…!!!”

Một tiếng gầm rú rợn người phát ra từ sâu trong khe nứt huyết dụ. Áp lực vô hình đè nặng lên vai mười vạn cựu tu sĩ khiến nhiều người có tu vi thấp lập tức quỳ sụp xuống, hộc ra những ngụm máu đen. Luồng ma khí tím sẫm cuồn cuộn từ phương Nam dường như cũng đang cộng hưởng với khe nứt này, tạo thành một thế gọng kìm muốn nuốt chửng cả ngọn núi thiêng.

“Giữ vững phòng tuyến! Không được lùi bước!” Trần Thiên Kiêu nghiến răng, bộc phát toàn bộ khí thế Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng. Lão vung cây chổi tre rách bươm lên cao, hét lớn: “Thượng Thần Diệp Phi đang ngự trị trên đỉnh núi! Hải Vân Phong là thánh địa bất khả xâm phạm! Mau chuẩn bị vôi bột và phân gà Kim Ô, lập tức rải xuống khe nứt cho ta!”

“Tuân lệnh Trần trưởng ban!”

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh gầm lên một tiếng, không màng đến việc bản thân đang bị uế khí ăn mòn da thịt, điên cuồng vác những sọt tre chứa đầy vôi bột trộn phân gà khô lao về phía khe nứt. Họ biết, nếu để luồng uế khí này tràn lên đỉnh núi, làm bẩn vườn rau cải ngọt hay quấy rầy giấc ngủ của Thần Quân, thì kết cục của họ chắc chắn sẽ còn thê thảm hơn cái chết gấp vạn lần!

* * *

Trong khi sườn núi Hải Vân Phong đang diễn ra một trận chiến sinh tử đầy hoảng loạn và “vô tri” của tổ quét rác, thì trên đỉnh núi, tại gian nhà tranh nhỏ, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Diệp Phi vừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa không mấy yên ả.

Hắn ngồi trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay ôm đầu, gương mặt thư sinh khoảng bốn mươi tuổi méo mó vì tức giận. Thắt lưng của hắn lại bắt đầu mỏi nhừ — hậu quả của cái thời tiết nồm ẩm chết tiệt của Âu Lạc Thần Châu, cộng thêm việc đêm qua hắn phải ngủ trong một tư thế vô cùng vặn vẹo.

“Mẹ kiếp… Đúng là công trình rút ruột công trình mà!”

Diệp Phi lầm bầm chửi rủa, ánh mắt căm phẫn nhìn về phía góc phòng phía Tây Nam.

Nơi đó vốn là gian bếp nhỏ ấm cúng của hắn, nơi treo những xâu tỏi khô béo múp và đặt cái hũ đất nung đựng nước. Thế mà giờ đây, toàn bộ phần mái tranh và vách tre của góc bếp đã đổ sụp hoàn toàn, biến thành một đống xà gồ gãy nát và đất bùn nhão nhẹt. Đống tỏi khô yêu quý của hắn bị đè bẹp dí dưới một khúc gỗ lớn, trông thảm hại không khác gì mấy con gián bị dẫm bẹp.

Diệp Phi nhớ lại ba năm trước, khi hắn mới thức tỉnh sau một giấc ngủ dài (mà hắn tự cho là bị mộng du), tự tay hắn đã đi chặt từng cây tre, cắt từng bó cỏ tranh để dựng lên ngôi nhà này. Hắn tự hào về tay nghề của mình lắm. Thế mà đêm qua, chỉ có một trận gió bão mùa hạ kèm theo vài tiếng sấm sét đùng đoàng từ phương Nam dội lại, thế quái nào mà cái góc bếp kiên cố của hắn lại sụp đổ một cách dễ dàng như vậy?

“Chắc chắn là do thằng nhóc Sở Phong đêm qua nhóm bếp lò quá tay, làm cháy mất cột kèo chịu lực rồi!” Diệp Phi tự suy diễn, trong lòng thầm hạ quyết tâm tối nay sẽ gõ đầu thằng nhóc báo thủ đó thêm vài cái bằng tẩu thuốc trúc.

Hắn thở dài, lết thân thể phàm nhân mệt mỏi ra khỏi giường. Diệp Phi mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, gấu quần xắn mấp mé đầu gối, chân trần bám đầy đất cát. Hắn với tay lấy chiếc tẩu thuốc bằng trúc dắt bên hông — thứ vũ khí ngụy trang thực chất là Khai Thiên Thần Rìu từng chém đôi Hỗn Độn, nhưng trong mắt hắn chỉ là một công cụ giúp hắn xua đi cơn thèm thuốc và làm ấm cái thắt lưng già nua.

*Cạch.*

Diệp Phi đẩy cánh cửa tre rạn nứt bước ra sân.

Ngay khoảnh khắc hắn bước ra từ ngôi nhà đổ nát, bầu không khí trên đỉnh Hải Vân Phong đột ngột ngưng đọng.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh giếng cổ, mặt mũi đầy lo lắng. Cạnh chân họ, chú chó nhỏ Tiểu Hắc (Thôn Thiên Ma Lang) đang nằm gác mõm lên một phiến đá xám, cái đuôi khẽ vẫy nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc hũ đất nung đựng nước — nơi con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích đang cố gắng co rúm người lại dưới đáy hũ để giả chết.

Thấy Diệp Phi bước ra, cả hai đệ tử lập tức rùng mình, vội vàng khom người hành lễ thật sâu, đầu gần như chạm đất.

Trong mắt Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, hình ảnh Diệp Phi bước ra từ ngôi nhà đổ nát không hề có một chút gì là thảm hại của một phàm nhân bị sập nhà.

Không! Đó là một cảnh tượng vĩ đại đến mức khiến thần hồn họ phải run rẩy!

Diệp Phi bước đi chân trần trên thềm đá cổ, nhưng mỗi bước chân của hắn dẫm xuống, những vệt hào quang hoàng kim nhạt lại vô hình lan tỏa, thấm sâu vào lòng đất Hải Vân Phong. Sức mạnh Thái Sơ nguyên thủy từ đôi chân trần ấy đi đến đâu, long mạch Âu Lạc Thần Châu đang rục rịch bạo động dưới lòng đất liền lập tức im tiếng, ngoan ngoãn thu nhỏ lại thành một con giun đất trốn sâu dưới đáy giếng cổ, không dám phát ra một chút dao động nào.

Mái tóc đen xen lẫn vài sợi bạc của Diệp Phi bay nhẹ trong gió, tà áo vải thô bạc màu tung bay, nhưng trong mắt hai đệ tử, đó chính là quy tắc vạn vật đang tự động dọn đường cho ngài. Chiếc tẩu thuốc bằng trúc trên tay ngài tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mộc mạc nhưng đủ để bóp nát bất kỳ vị Tiên Đế nào nếu dám nhìn thẳng.

“Sư… Sư tôn vĩ đại!” Sở Phong lắp bắp truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng đầy sùng bái lẫn tự trách: “Tỷ nhìn xem! Ngôi nhà tranh của Sư tôn bị sập mất một góc, nhưng người lại không hề dùng đến một chút thần thông nào để khôi phục nó. Người đang dùng thân thể phàm nhân để dạy chúng ta về đạo lý ‘Thành trụ hoại không’ của thiên địa! Người muốn chúng ta hiểu rằng, vạn vật trên đời dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc suy tàn, chỉ có đạo tâm thanh tĩnh là bất diệt!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt phượng ngập tràn sương mù cảm động, nàng truyền âm lại: “Đúng vậy, sư đệ. Sư phụ sống ẩn dật, lấy thiên địa làm nhà, lấy phàm nhân làm cảnh giới. Ngôi nhà tranh này sụp đổ, thực chất là do người cố tình để dư âm trận chiến đêm qua dội vào, nhằm gánh chịu thay cho chúng sinh Âu Lạc một phần phản phệ của thiên đạo. Người thà để nơi ở của mình đổ nát, thà tự mình chịu mỏi thắt lưng, chứ quyết không để long mạch quốc gia bị tổn hại một sợi tóc! Tấm lòng từ bi này… quả thực vĩ đại vô biên!”

Diệp Phi hoàn toàn không nghe thấy những lời “bổ não” đầy cảm động của hai đệ tử. Hắn chỉ nhìn thấy hai đứa học trò của mình đang đứng đực ra đó, mặt mũi đứa nào đứa nấy nghiêm trọng như thể sắp có tang lễ.

Hắn lững thững đi tới, cầm tẩu thuốc gõ nhẹ lên thành giếng cổ phát ra tiếng *Cộc Cộc*, nhướng mày cằn nhằn:

“Hai đứa các ngươi đứng đực ra đó làm cái gì? Sáng ngày ra không lo nhóm bếp nấu cơm, lại cứ thích đứng hóng gió ở đây. Nhìn xem, cái góc bếp của ta sập rồi kìa! Đống tỏi khô ta phơi nửa tháng nay bị đè bẹp hết rồi! Đúng là xu cà na mà!”

Sở Phong giật nảy mình, vội vàng dập đầu tạ tội: “Sư tôn bớt giận! Đệ tử vô năng, không bảo vệ tốt ngôi nhà tranh của người! Đệ tử nguyện suốt đời làm phu dịch, tự tay chặt tre lợp lại mái nhà cho người!”

Diệp Phi bất lực phẩy tay: “Thôi đi, để ngươi chặt tre thì chắc cả ngọn núi này trụi lủi mất. Thanh Tuyết, dạo này thời tiết nồm ẩm quá, đất cát sạt lở làm hỏng hết cả hàng rào sau nhà. Ngươi mau xuống núi bảo Trần Thiên Kiêu dẫn vài người lên đây, giúp ta dọn dẹp đống đổ nát này đi. Sẵn tiện bảo hắn mang ít đất sét xanh lên để trét lại cái giếng cổ, dạo này nước giếng cứ sủi bọt lục nhạt, nhìn như nước cống ấy, hỏng hết cả rau cải của ta.”

Lục Thanh Tuyết nghe đến đây, lòng sùng bái lại tăng thêm một tầng rực rỡ.

Nước giếng sủi bọt lục nhạt? Đó rõ ràng là uế khí phong ấn long mạch đang rò rỉ! Sư phụ bảo mang đất sét xanh lên trét lại, thực chất là đang dùng danh nghĩa “sửa giếng” để chỉ điểm cho nàng và Trần Thiên Kiêu cách gia cố phong ấn bằng Khởi Nguyên Trận Ấn!

“Đồ nhi tuân mệnh!” Lục Thanh Tuyết cung kính cúi đầu, giọng nói lạnh lùng thường ngày lúc này lại run rẩy vì xúc động: “Đệ tử sẽ lập tức truyền đạt mật lệnh của Sư tôn cho Trần trưởng ban. Chúng con quyết không để ‘nước cống’ làm bẩn vườn rau của người!”

Diệp Phi gật đầu, quay sang Sở Phong: “Còn thằng nhóc này, mang cái chảo đen sau lưng vào đây. Đêm qua ngươi dùng nó làm cái gì mà mỡ lợn bám đầy thế này? Lau chùi cho sạch sẽ rồi chuẩn bị tối nay nấu cơm. Ta dạo này mỏi lưng quá, muốn ăn món gì đó thanh đạm một chút.”

“Đệ tử tuân lệnh!” Sở Phong hớn hở ôm chiếc chảo đen rỉ sét chạy vào gian bếp đổ nát, trong lòng thầm nghĩ: “Sư phụ bảo mỡ lợn bám đầy chảo, thực chất là đang nhắc nhở ta rằng chiếc chảo đen Hỗn Độn này đã hấp thụ quá nhiều ma độc phương Nam, cần phải dùng dầu hạt cải ngộ đạo để lau chùi, tịnh hóa hoàn toàn! Sư phụ quả thực là nhìn thấu mọi chuyện!”

Diệp Phi đứng giữa sân, rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu trúc. Hắn nhắm mắt, phả ra một luồng khói trắng đục.

*Phù…*

Luồng khói thuốc trắng xóa lững lờ bay lên bầu trời Hải Vân Phong. Nhưng ngay khi luồng khói ấy vừa chạm vào tầng mây đen ma khí đang cuồn cuộn từ phương Nam kéo đến, một dị tượng ảo ma Canada bỗng nhiên bộc phát.

Khói thuốc trắng hóa thành một con Hổ trắng khổng lồ rống lên một tiếng kinh thiên động địa, kết hợp với luồng long uy mỏng manh phát ra từ Tiểu Hắc dưới chân giường, tạo thành thế trận “Long cuộn Hổ ngồi” bao phủ vạn dặm bầu trời Âu Lạc Thần Châu. Luồng khói đi đến đâu, màn sương độc tím sẫm và uế khí xám tro từ phương Nam liền bị tước đoạt sạch sẽ ma tính, tịnh hóa hoàn toàn thành mùi hương dịu nhẹ của lá ngải cứu và vỏ bưởi khô.

Mặt trời rực rỡ từ sau tầng mây đen ló dạng, chiếu những tia nắng ấm áp xuống đỉnh núi thiêng.

Diệp Phi mở mắt ra, nhìn thấy bầu trời đột ngột hửng nắng, thắt lưng bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, hắn lẩm bẩm hài lòng:

“Ừm, nắng lên rồi. Thời tiết dạo này tuy thất thường nhưng được cái hửng nắng nhanh. Tiết kiệm được khối tiền dầu thắp đèn.”

Hắn quay lưng, lững thững đi về phía vườn rau cải ngọt sau nhà tranh để xem các luống rau có bị ảnh hưởng bởi trận bão đêm qua hay không, hoàn toàn không biết rằng hành động rít thuốc vô tình của mình vừa mới cứu vớt cả đại lục Âu Lạc khỏi một thảm họa diệt thế.

* * *

Cùng lúc đó, tại sườn núi Hải Vân Phong.

Trần Thiên Kiêu và Cổ Đô Tiên Ông đang liều chết dùng vôi bột chặn khe nứt rỉ ánh sáng huyết dụ thì đột nhiên, một luồng gió ấm áp mang theo mùi hương ngải cứu và vỏ bưởi từ trên đỉnh núi thổi xuống.

Luồng gió nhẹ nhàng lướt qua, nhưng uy áp của nó lại vĩ đại đến mức khiến toàn bộ uế khí xám tro vạn năm lập tức tan biến như tuyết gặp mặt trời mặt trời. Ánh sáng màu huyết dụ quỷ dị dưới khe nứt bị luồng khói thuốc trắng từ trên đỉnh núi dội xuống đè bẹp dí.

*Rắc… Rắc… Rắc…*

Khe nứt khổng lồ dài mười dặm dưới chân núi đột ngột khép chặt lại với tốc độ chóng mặt, cứ như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình của một vị Thần tối cổ đang bóp chặt hai vách đá lại với nhau. “Thứ” đang cố gắng bò lên từ lòng đất chỉ kịp rú lên một tiếng thảm thiết đầy tuyệt vọng rồi bị đè bẹp dí sâu thêm vạn trượng dưới đáy đất đỏ, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Mặt đất trở lại trạng thái bình yên, bằng phẳng, thậm chí lớp đất đỏ xung quanh khe nứt vừa khép lại còn trở nên màu mỡ, tơi xốp một cách kỳ lạ, tỏa ra đạo vận mộc hệ nồng nặc.

Trần Thiên Kiêu đứng hình. Cây chổi tre trên tay lão rơi bịch xuống đất.

Cổ Đô Tiên Ông trợn tròn mắt, đôi cánh linh khí màu vàng nhạt sau lưng run rẩy kịch liệt, lão lắp bắp:

“Trần… Trần trưởng ban… Chuyện… Chuyện gì vừa xảy ra thế này?! Khe nứt diệt thế… uế khí Khởi Nguyên… bị dập tắt chỉ sau một luồng gió ấm từ đỉnh núi sao?!”

Trần Thiên Kiêu hít sâu một hơi mùi hương ngải cứu còn sót lại trong không khí, cảm nhận được kinh mạch thông suốt, linh lực trong người tăng vọt một cách đáng sợ, lão quỳ sụp xuống đất nện, hai hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên gương mặt lấm lem vôi bột, giọng nói run rẩy vì sùng bái tột độ:

“Là Thượng Thần! Là Thượng Thần Diệp Phi ra tay! Ngài ấy… ngài ấy chỉ cần rít một hơi thuốc, phả ra một luồng khói nhạt là đã bóp nát uế khí Khởi Nguyên, sửa lại long mạch quốc gia, bảo hộ chúng sinh Âu Lạc Thần Châu của chúng ta! Thần thông vĩ đại này… quả thực là ảo ma đến mức không thể tin nổi!”

Mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đứng xung quanh chứng kiến cảnh tượng này cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất như triều dâng, dập đầu liên tục hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, hô vang danh hiệu với sự cuồng tín cực hạn:

“Thái Sơ Thần Quân vĩ đại! Thần Quân từ bi bảo hộ chúng sinh!”

“Chúng ta nguyện suốt đời quét rác, bón phân gà để phụng sự Hải Vân Phong vạn vạn năm!”

Tiếng hô vang dội như sấm truyền khắp núi rừng, làm rung chuyển cả những đám mây trên cao.

Đúng lúc này, Lục Thanh Tuyết từ trên đỉnh núi lướt xuống như một vị tiên cô băng tuyết. Nàng đáp xuống trước mặt Trần Thiên Kiêu, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ngập tràn sùng kính, nàng cất giọng trong trẻo:

“Trần trưởng ban! Sư tôn có mật lệnh!”

Trần Thiên Kiêu vội vàng dập đầu thật sâu: “Sứ giả đại nhân! Trần Thiên Kiêu cùng mười vạn phàm nhân quét rác cung nghe mật lệnh của Thần Quân tối cổ!”

Lục Thanh Tuyết nghiêm túc nói: “Sư phụ bảo, dạo này thời tiết nồm ẩm, đất cát sau núi sạt lở làm hỏng hàng rào. Người lệnh cho ngươi dẫn vài người lên đỉnh núi, dọn dẹp đống đổ nát của gian bếp bị sập. Sẵn tiện mang theo đất sét xanh để trét lại giếng cổ, tránh để ‘nước cống’ làm bẩn vườn rau cải ngọt của người.”

Nghe đến đây, Trần Thiên Kiêu cùng Cổ Đô Tiên Ông nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh hoàng lẫn giác ngộ tột độ trong mắt đối phương.

“Sửa hàng rào? Trét giếng cổ?” Trần Thiên Kiêu thầm nghĩ, đầu óc lão hoạt động với tốc độ ánh sáng. “Sư tôn vĩ đại rõ ràng là đang dùng những từ ngữ phàm nhân này để giao cho chúng ta nhiệm vụ trọng đại! Sửa hàng rào thực chất là gia cố phòng tuyến ranh giới Hải Vân Phong chống lại ma tộc phương Nam! Trét giếng cổ bằng đất sét xanh thực chất là dùng quy tắc Thái Sơ để khóa chặt hoàn toàn uế khí long mạch đang rò rỉ!”

“Đồ nhi… à không, tiểu nhân tuân mệnh!” Trần Thiên Kiêu dập đầu lia lịa, giọng đầy quyết tâm: “Xin Sứ giả đại nhân bẩm báo lại với Thần Quân! Trần Thiên Kiêu dù có phải tan xương nát thịt, cũng quyết tâm ‘sửa hàng rào’ thật kiên cố, ‘trét giếng cổ’ thật sạch sẽ! Chúng tiểu nhân quyết không để một chút ‘nước cống’ nào làm bẩn vườn rau cải ngọt của người!”

Lục Thanh Tuyết gật đầu hài lòng, khẽ phẩy Nhân Quả Tiên Phiến một cái, hóa thành một luồng bạch quang bay ngược trở lại đỉnh núi.

Trần Thiên Kiêu lập tức bật dậy như một chiếc lò xo, vung cây chổi tre quét mạnh vào không trung, lớn tiếng ra lệnh cho mười vạn cựu tu sĩ phía dưới:

“Toàn bộ nghe lệnh! Cổ Đô đạo hữu, ba mươi vị tông chủ! Mau chuẩn bị đất sét xanh và vôi bột cực phẩm cho ta! Hôm nay, chúng ta sẽ lên đỉnh núi ‘sửa nhà’ cho Thượng Thần! Ai làm việc lười biếng, ta sẽ bắt kẻ đó đi dọn chuồng gà mười năm!”

“Rõ! Trần trưởng ban!”

Mười vạn tu sĩ hăng hái hô vang, sĩ khí dâng cao ngút trời, điên cuồng thu dọn chổi tre, sọt vác đất sét, rầm rộ tiến lên đỉnh núi Hải Vân Phong như thể chuẩn bị tham gia một trận đại chiến bảo vệ chư thiên vạn giới.

* * *

Trong khi đó, ở vườn rau sau nhà tranh.

Diệp Phi đang ngồi xổm bên luống cải ngọt, tay cầm một chiếc xẻng sắt rỉ sét để xới lại đất. Hắn nhìn những bẹ cải ngọt xanh mướt, béo múp míp đang tỏa ra một mùi hương thanh mát dễ chịu, lòng thầm cảm thán:

“Ừm, đất cát ở đây tốt thật. Chắc dạo này đàn gà con ăn nhiều ngô đồng, phân của chúng bón vào rau cải ngọt mới tốt thế này. Tối nay có canh lươn hầm cải ngọt ăn rồi.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, những bẹ cải ngọt mà hắn đang xới đất thực chất là những gốc Cửu Chuyển Tiên Thảo mười vạn năm chứa đựng đạo vận sinh mệnh lực Thái Sơ cực kỳ tinh thuần, đủ để khiến toàn bộ giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu phải điên cuồng tranh đoạt đến mức diệt môn tiêu vong.

Diệp Phi đứng dậy, phủi phủi đất cát bám trên y phục vải thô bạc màu, khẽ thở dài một tiếng dập tắt cơn mỏi lưng. Hắn nhìn về hướng Nam, nơi thung lũng sông Bạch Hạc đã hoàn toàn trong xanh trở lại, lẩm bẩm:

“Thời tiết nồm ẩm cuối cùng cũng qua rồi. Ngày mai phải bảo Thanh Tuyết và Sở Phong xuống núi sớm, đòi bằng được ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm mới được. Ba đồng tiền đó… đủ mua thêm hai bao hạt giống cải ngọt chất lượng cao rồi.”

Hắn quay người lững thững đi vào nhà tranh đổ nát để chuẩn bị ấm trà lài nóng, bóng lưng phàm nhân vô hại của hắn in bóng trên nền đất đỏ Hải Vân Phong, cô độc nhưng lại gánh vác cả một kỷ nguyên thái bình thịnh trị cho toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8