Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 155: Thanh Tuyết và Sở Phong hợp lực

Cập nhật lúc: 2026-06-14 18:00:44 | Lượt xem: 5

Gió buốt rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của khu rừng đá cổ xưa phía sau núi Hải Vân Phong. Không khí nơi Thạch Lâm này vốn dĩ đã lạnh lẽo, nay lại càng thêm thấu xương bởi những luồng uế khí màu tím đen đặc quánh đang không ngừng phun trào từ một khe nứt sâu hoắm dưới lòng đất.

Hai luồng ánh sáng — một trắng một xám — xé rách màn sương mù dày đặc, đáp xuống mặt đất gồ ghề đầy những mảnh đá vụn.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vừa tiếp đất liền cảm nhận được một áp lực nặng nề như muốn bóp nát lồng ngực. Trước mắt bọn họ, khu rừng đá vốn kiên cố nay đã bị san phẳng thành một bãi chiến trường hoang tàn. Những cột đá cao vút bị chém đứt ngọt lịm, mặt đất sụt lún rạn nứt như mạng nhện khổng lồ.

Ngay trung tâm bãi đổ nát, bản thể khổng lồ của Thôn Thiên Ma Lang đang nằm gục trong một vũng máu đen nhớp nhúa. Bộ lông đen mượt hằng ngày của Tiểu Hắc giờ đây đầy những vết cào xé sâu hoắm, để lộ cả xương sườn trắng hếu. Luồng sinh mệnh lực của nó đang suy giảm với tốc độ chóng mặt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy.

“Tiểu Hắc!”

Sở Phong hét lớn một tiếng, gân xanh trên trán giật liên hồi. Hắn không chút do dự lao thẳng về phía chú chó nhỏ đang nằm thoi thóp.

Nhưng chưa kịp bước tới ba bước, một luồng ma áp kinh thiên động địa đột ngột từ trên trời giáng xuống, ép chặt chân hắn xuống mặt đất đỏ nứt nẻ.

Từ trong khe nứt vạn trượng dưới lòng đất Thạch Lâm, ma khí tím sẫm cuộn lên thành một cột khói khổng lồ. Giữa làn khói độc ấy, một bóng ma khổng lồ cao tới hàng chục trượng từ từ ngưng tụ. Đó là Ma Hoàng Ý Chí — tàn dư sát niệm tàn bạo nhất của Ma Hoàng Thiên Thích được đánh thức từ Tế Đàn Vạn Ma ở phương Nam.

Pho tượng ma thần bằng đá đen di động khổng lồ rít lên một tiếng gầm chói tai, sóng âm mang theo lực lượng hủy diệt quét qua vạn dặm, làm nổ tung vô số cột đá xung quanh.

“Lũ sâu kiến phương Bắc… Hôm nay ta sẽ san phẳng ngọn núi này, nuốt chửng long mạch!”

Giọng nói của Ma Hoàng Ý Chí vang lên như sấm nện, chấn động cả màng nhĩ của hai đệ tử. Đôi mắt đỏ ngầu của pho tượng ma thần khóa chặt vào ngôi nhà tranh trên đỉnh núi, bàn tay đá đen khổng lồ chứa đầy vết nứt rỉ ma huyết thò ra, chuẩn bị gạt phăng mọi chướng ngại để tiến lên.

“Mơ tưởng!”

Lục Thanh Tuyết lạnh lùng quát khẽ. Thanh kiếm gỗ sồi bên hông nàng tự động rời vỏ, hóa thành một luồng bạch quang rực rỡ lơ lửng trước mặt. Ánh mắt nàng lạnh thấu xương, khí thế Băng Cơ Ngọc Cốt bộc phát toàn diện, đóng băng cả những hạt mưa đang rơi giữa không trung thành những mũi băng sắc nhọn.

Nhưng người phản ứng nhanh nhất và dữ dội nhất lúc này lại là Sở Phong.

“Con mẹ nó, dám đánh chó của nhà ta!”

Sở Phong gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Cơn thịnh nộ bùng phát làm luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền hắn sôi trào như núi lửa phun trào. Hắn không còn là thiếu niên lém lỉnh, hay cằn nhằn oán trách sư phụ thiên vị hằng ngày nữa. Lúc này, trong mắt hắn chỉ có một niềm tin duy nhất: Bảo vệ gia đình, bảo vệ Hải Vân Phong!

Hắn đưa tay ra sau lưng, chộp lấy chiếc chảo đen rỉ sét.

*Oanh!*

Lực lượng Hỗn Độn Thần Thể vận chuyển đến cực hạn. Toàn thân Sở Phong bao phủ bởi một tầng hào quang màu xám tro cổ xưa, cơ bắp cuồn cuộn lên, mặt đất dưới chân hắn lập tức lún xuống nửa thước. Hắn đạp mạnh một cái, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh xám vút lên không trung, lao thẳng về phía khuôn mặt khổng lồ của pho tượng ma thần.

“Chết đi cho ta!”

Sở Phong vung mạnh chiếc chảo đen rỉ sét. Một cú đập cực kỳ dứt khoát, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ có sức mạnh vật lý thuần túy kết hợp với quy tắc Hỗn Độn thô sơ nhưng nghịch thiên.

*Binh!*

Chiếc chảo đen đập thẳng vào gò má đá đen của Ma Hoàng Ý Chí. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, kéo theo hàng loạt những tia lửa xám xịt bắn tung tóe.

Pho tượng ma thần khổng lồ bị cú đập trời giáng của Sở Phong làm cho lệch hẳn đầu sang một bên, những vết nứt trên mặt nó lập tức mở rộng, rơi rụng xuống vô số mảnh đá đen bám đầy ma khí.

“Cái gì?!” Ma Hoàng Ý Chí kinh hoàng gầm lên. Nó không thể tin nổi một tên tu sĩ trẻ tuổi lại có thể dùng một chiếc chảo rách để lay chuyển ma thể đúc từ huyền thiết vạn năm của mình.

Nhưng Sở Phong không hề dừng lại. Nhịp điệu tấn công của hắn nhanh đến dồn dập, dứt khoát và tàn nhẫn.

Một cú xoay người trên không, Sở Phong mượn lực phản chấn để tiếp tục vung chảo đập nhát thứ hai.

*Bốp!*

Nhát chảo thứ hai nện thẳng vào khớp vai của pho tượng ma thần, bẻ gãy một mảng giáp đá cổ xưa.

*Binh! Bốp! Oanh!*

Sở Phong di chuyển liên tục trên không trung như một vệt chớp màu xám, chiếc chảo đen rỉ sét trong tay hắn vung ra liên tiếp mười mấy nhát đập dồn dập. Mỗi một cú va chạm đều mang theo sức mạnh nặng nề của một ngọn núi nhỏ, ép cho Ma Hoàng Ý Chí phải liên tục lùi bước về phía sau núi, không thể tiến thêm một bước nào về hướng nhà tranh.

“Sư đệ, tránh ra!”

Tiếng hét thanh lãnh của Lục Thanh Tuyết vang lên ngay phía sau.

Sở Phong phối hợp cực kỳ nhịp nhàng, hắn lập tức lộn một vòng trên không, thu chảo đen lại và mượn đà rơi tự do đáp xuống đất.

Ngay khi Sở Phong vừa rút lui, Lục Thanh Tuyết đã áp sát. Bạch y của nàng bay phấp phới giữa cơn bão ma khí, thanh kiếm gỗ sồi trong tay nàng vung lên, vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ giữa không trung.

“Chém!”

Kiếm ý chí dương rực rỡ như vầng thái dương nhỏ bùng phát từ mũi kiếm gỗ, hóa thành một đường kiếm khí vàng kim khổng lồ dài hơn trăm trượng, chém thẳng xuống đỉnh đầu của Ma Hoàng Ý Chí.

Pho tượng ma thần gầm rú điên cuồng, nó dùng cả hai cánh tay đá đen khổng lồ đan chéo trước ngực để chống đỡ.

*Rắc rắc!*

Đường kiếm khí vàng kim của Lục Thanh Tuyết chém mạnh vào hai cánh tay đá, đóng băng toàn bộ ma khí quấn quanh đó thành những khối băng trắng xóa, trước khi kiếm ý chí dương bùng nổ, thổi bay hai bàn tay đá đen của pho tượng thành những mảnh vụn cám.

Ma Hoàng Ý Chí đau đớn gầm thét, ma lực trong cơ thể nó điên cuồng dao động. Nó nhận ra hai tên đệ tử này tuy tu vi chưa đạt đến cảnh giới tối cao của thế giới, nhưng những món pháp bảo thô sơ trong tay họ lại chứa đựng những quy tắc thiên địa cực kỳ đáng sợ, có thể dễ dàng khắc chế ma công vạn năm của nó.

“Lũ tạp chủng! Các ngươi đều phải chết!”

Ma Hoàng Ý Chí phát điên, nó kích hoạt cấm thuật Vạn Ma Quy Tịch. Toàn bộ ma khí tím sẫm xung quanh Thạch Lâm đột ngột co rút lại, ngưng tụ vào trong lồng ngực của pho tượng đá đen, tạo thành một quả cầu năng lượng màu đen rực lửa ma, tỏa ra một sát cơ hủy diệt muốn san phẳng cả vùng núi này.

Sát cơ cực hạn khóa chặt lấy cả Lục Thanh Tuyết và Sở Phong.

“Không xong, nó muốn đồng quy vu tận!” Sở Phong biến sắc, hắn lập tức lướt đến đứng chắn trước mặt Lục Thanh Tuyết, chiếc chảo đen rỉ sét nâng lên trước ngực, bộc phát toàn bộ lực lượng Hỗn Độn Thần Thể để tạo thành một tấm khiên ánh sáng màu xám tro.

Lục Thanh Tuyết cũng không hề chậm trễ, nàng lấy chiếc quạt nan rách bươm bám đầy mỡ lợn do Diệp Phi tặng dắt bên hông ra.

Nàng cắn chặt răng, vận chuyển toàn bộ linh lực còn sót lại vào trong chiếc quạt nan, rồi phẩy mạnh một cái hướng về phía quả cầu năng lượng hủy diệt đang chuẩn bị bùng nổ.

*Vù…*

Một luồng gió nhẹ, mang theo mùi hương ngải cứu và muội than quen thuộc của nhà tranh, lướt qua không gian vặn vẹo. Luồng gió đi đến đâu, quy tắc nhân quả Thái Sơ lập tức hiển hiện đến đó.

Quả cầu năng lượng ma đạo khổng lồ của Ma Hoàng Ý Chí, ngay khi vừa chạm vào luồng gió từ chiếc quạt nan, liền giống như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng bị tước đoạt hoàn toàn ma tính, co rút lại rồi biến thành một làn khói trắng vô hại thơm mùi vỏ bưởi.

“Cái… cái gì?!” Ma Hoàng Ý Chí trợn tròn mắt đá, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ trước cảnh tượng phi lý này. Cấm thuật mạnh nhất của nó lại bị một cái phẩy quạt nan rách hóa giải một cách dễ dàng như vậy sao?

Nhân cơ hội Ma Hoàng Ý Chí đang sững sờ, Sở Phong đã lao vút lên.

“Ăn thêm một chảo của ta!”

Hắn dồn hết sức mạnh còn lại vào cánh tay phải, chiếc chảo đen rỉ sét rít lên xé gió, nện một cú chí mạng thẳng vào lồng ngực — nơi chứa ma nhân cốt lõi của pho tượng đá đen.

*Oanh!*

Một tiếng nổ cực lớn rung chuyển cả Thạch Lâm. Pho tượng đá đen khổng lồ của Ma Hoàng Ý Chí vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh đá nhỏ, ma ảnh màu tím sẫm bên trong hét lên một tiếng thảm thiết rồi tiêu biến hoàn toàn vào hư vô dưới sức mạnh tịnh hóa của Hỗn Độn khí.

Cơn bão ma khí tan biến, trả lại bầu trời xám xịt nhưng đã bớt đi phần u ám cho khu rừng đá phía sau núi Hải Vân Phong.

Sở Phong đáp xuống đất, lảo đảo lùi lại vài bước, mặt cắt không còn một giọt máu vì kiệt sức. Chiếc chảo đen trong tay hắn khẽ run lên, nhưng luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền hắn lúc này lại trở nên vô cùng tinh thuần, kiên cố hơn trước gấp bội. Hắn đã thực sự vượt qua giới hạn của bản thân, bảo vệ thành công ranh giới của ngọn núi thiêng.

Lục Thanh Tuyết thu kiếm gỗ sồi lại, gương mặt lạnh lùng của nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao đêm. Nàng nhanh chóng đi đến bên cạnh Thôn Thiên Ma Lang đang nằm im lìm.

Tiểu Hắc hé mở đôi mắt đen láy, nhìn hai đệ tử của chủ nhân với ánh mắt đầy cảm động và kính phục. Nó thầm nhận ra, quyết định làm chó canh cửa cho Hải Vân Phong thực sự là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời vạn cổ của nó.

“Sư đệ, mau giúp tỷ đưa Tiểu Hắc vào nhà.” Lục Thanh Tuyết khẽ nói, giọng run run vì lo lắng. “Sư phụ chắc chắn đang chờ chúng ta mang củi khô về…”

Sở Phong nhếch môi cười, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ tự hào. Hắn vác chảo đen lên vai, cúi xuống bế chú chó nhỏ Tiểu Hắc lên, rồi cùng Lục Thanh Tuyết rảo bước trở về phía ngôi nhà tranh ấm áp trên đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi khói bếp vẫn đang lững lờ bay lên giữa trời chiều Âu Lạc Thần Châu đầy biến động.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8