Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 156: Sức mạnh tuyệt đối của Ma Hoàng
“Nằm xuống, sư đệ!”
“Không được, sư tỷ! Phía sau chúng ta là Tiểu Hắc, là ngôi nhà tranh của sư phụ! Ta mà lui nửa bước, tấm lưng già của người ai gánh cho đây?!”
Gió bão trên đỉnh Thạch Lâm đột ngột gào rít dữ dội, cắt đứt hoàn toàn dư âm của tiếng cười tự mãn vừa rồi của Sở Phong. Những đám mây đen quỷ dị mang theo sắc tím sẫm cuồn cuộn kéo đến từ phương Nam, nhanh chóng nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng của buổi hoàng hôn Âu Lạc Thần Châu. Mưa trút xuống như trút nước, từng hạt mưa lạnh buốt mang theo chướng khí ăn mòn da thịt rào rào đập vào những phiến đá xám nhọn hoắt. Bầu không khí lúc này u ám và ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực người ta thắt lại, phản ánh chính xác sự bất an và lo âu đang dâng trào trong lòng hai vị đệ tử Hải Vân Phong.
Họ vừa mới trải qua một trận chiến kịch liệt, dùng hết toàn lực để tiêu diệt pho tượng đá đen chứa đựng Ma Hoàng Ý Chí. Sở Phong lúc này đang thở dốc, hai tay run rẩy ôm lấy chiếc chảo đen rỉ sét bám đầy muội than, còn Lục Thanh Tuyết thì sắc mặt trắng bệch, bạch y trên người đã bị nước mưa và ma huyết nhuộm thành một màu loang lổ quỷ dị.
Cứ ngỡ rằng sau khi ma nhân cốt lõi bị đập vỡ, mọi chuyện sẽ kết thúc và họ có thể thong thả dắt Tiểu Hắc trở về nhà tranh ăn lẩu. Nhưng không, thiên địa lúc này bỗng nhiên rung chuyển với một tần số đáng sợ hơn gấp mười lần.
Vết nứt không gian vạn trượng ở giữa Thạch Lâm không những không khép lại sau cái chết của Ma Hoàng Ý Chí, mà ngược lại còn mở rộng ra như một cái miệng khổng lồ của vực sâu vô tận. Từ bên trong, một luồng uế khí màu xám tro đục ngầu phun trào ra ngoài, đi kèm với đó là một áp lực nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu rạn nứt thành những mảnh nhỏ như thủy tinh vỡ.
“Ảo thật đấy…” Sở Phong nuốt một ngụm nước bọt lẫn vị máu tanh, hai chân khẽ run lên dưới sức ép vô hình. “Sư tỷ, cái luồng khí tức này… hình như không phải là tàn niệm nữa rồi. Đây là bản thể chân chính của gã Ma Hoàng kia đang cố bò ra sao?”
Lục Thanh Tuyết không trả lời, nhưng bàn tay nàng siết chặt chuôi kiếm gỗ sồi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng cảm nhận được một loại quy tắc hủy diệt cực kỳ tinh thuần đang tràn ngập trong không khí, loại sức mạnh này vượt xa giới hạn của Chúc Đồng Cảnh, thậm chí còn đè ép khiến kiếm ý chí dương trong cơ thể nàng bị đẩy lùi sâu vào trong đan điền, không cách nào bộc phát ra ngoài được.
“Hừ, một lũ sâu kiến phàm trần, dám hủy đi một sợi ý chí của bản hoàng!”
Một giọng nói trầm đục, mang theo uy nghiêm tối cao và sát cơ lạnh lẽo vang lên từ sâu trong vết nứt không gian. Giọng nói này đi tới đâu, mưa bão trên trời liền bị đóng băng đến đó, hóa thành những bông tuyết đen kịt rơi rụng xuống đất.
Từ trong màn sương mù màu tím sẫm đặc quánh, một hình thể khổng lồ cao tới ba trượng từ từ bước ra. Toàn thân hắn bao phủ bởi những chiếc vảy đen bóng như thép nguội, tỏa ra luồng ma diễm ngút trời rực cháy. Hắn có ba mắt, cái mắt thứ ba trên trán đỏ ngầu như một hồ máu đầy oán hận, mái tóc dài màu tím bay loạn trong gió bão. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên đá cổ Thạch Lâm đều khiến mặt đất lún xuống thành những hố sâu hoắm, linh lực xung quanh vặn vẹo và bốc hơi ngay lập tức.
Đây chính là Ma Hoàng Thiên Thích, cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, thực thể hung tàn từng xưng bá một phương thời Thái Cổ!
Sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ phòng tuyến tinh thần của hai đệ tử Hải Vân Phong gần như sụp đổ hoàn toàn. Sự chênh lệch về cảnh giới lúc này không còn là một cái mương nhỏ nữa, mà là một vực sâu vạn trượng không thể vượt qua. Dù Sở Phong có Hỗn Độn Thần Thể kiên cố, Lục Thanh Tuyết có Băng Cơ Ngọc Cốt thanh khiết, thì trước mặt một vị cường giả cấp bậc Ma Hoàng chân chính, họ vẫn yếu ớt như những đứa trẻ mới tập đi.
“Tránh ra!” Lục Thanh Tuyết khẽ quát, nàng bước lên một bước, chắn trước mặt Sở Phong. Nàng biết rõ sư đệ của mình đã cạn kiệt linh lực sau cú đập chảo hủy diệt vừa rồi, lúc này nếu để hắn chịu thêm một đòn oanh kích của Ma Hoàng, đan điền mới khôi phục của hắn chắc chắn sẽ vỡ nát một lần nữa.
“Sư tỷ, tỷ đừng có mà giành phần anh hùng!” Sở Phong nghiến răng nghiến lợi, cố chấp lách người qua bên cạnh nàng. “Sư phụ đã dạy, nam tử hán đại trượng phu thì phải gánh còng lưng những việc nặng nhọc. Tỷ là con gái, lo mà đứng sau lưng ta quét dọn chiến trường đi!”
“Hai đứa ranh con miệng còn hôi sữa, chết đến nơi còn ở đó diễn trò đồng môn tình thâm!” Ma Hoàng Thiên Thích cười lạnh đầy khinh bỉ. Cái mắt thứ ba trên trán hắn đột ngột lóe lên một tia ma quang màu tím đậm, khóa chặt lấy cả hai người. “Hôm nay, bản hoàng sẽ dùng đầu của các ngươi để tế cờ cho đại quân ma binh, sau đó sẽ san phẳng ngọn núi Hải Vân Phong kia, lột da tên phàm nhân lười biếng mà các ngươi luôn miệng gọi là sư phụ!”
Nghe đến hai chữ “sư phụ”, ánh mắt của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đột ngột biến đổi.
Đối với họ, thiên địa này có sụp đổ, bản thân họ có bị vạn kiếp bất phục cũng không quan trọng bằng sự yên bình của người sư phụ vĩ đại đang ẩn dật trên núi. Kẻ nào dám sỉ nhục hay đe dọa đến Diệp Phi, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung của họ!
“Câm miệng! Tên ma đầu dơ bẩn kia, ngươi không có tư cách nhắc đến danh hiệu của sư tôn!” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng quát lớn, kiếm ý chí dương trên thanh kiếm gỗ sồi đột ngột bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim xé toạc màn sương đen xung quanh.
Nàng không hề do dự, dùng chút sức lực cuối cùng của mình, vung kiếm chém mạnh ra ngoài. Một đường kiếm khí dài mười trượng, mang theo đạo vận băng sương thanh khiết hóa thành một con băng long khổng lồ, gầm thét lao thẳng về phía Ma Hoàng Thiên Thích.
Cùng lúc đó, Sở Phong cũng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền hắn điên cuồng vận chuyển, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng được hắn cầm bằng cả hai tay, rít lên xé gió nện xuống mặt đất.
“Hỗn Độn Kích — Địa Chấn Vạn Dặm!”
Một luồng sóng xung kích màu xám tro, mang theo sức mạnh nặng nề của đất mẹ cuồn cuộn lao đi, phối hợp cùng đường kiếm khí của Lục Thanh Tuyết tạo thành thế gọng kìm, muốn khóa chặt và nghiền nát Ma Hoàng Thiên Thích ngay tại chỗ.
Trước đòn tấn công liều mạng phối hợp hoàn mỹ của hai đệ tử Hải Vân Phong, sắc mặt của Ma Hoàng Thiên Thích vẫn không có lấy một chút dao động. Trong mắt hắn, những chiêu thức này tuy có chút huyền diệu nhờ vào đạo vận của những món pháp bảo kỳ lạ kia, nhưng sức mạnh tuyệt đối của người ra tay lại quá yếu ớt.
“Chút tài mọn của đom đóm, cũng dám tranh sáng với vầng trăng rằm sao?”
Ma Hoàng Thiên Thích khinh bỉ lên tiếng. Hắn thậm chí còn không thèm sử dụng đến thần binh hay cấm thuật gì cao siêu. Hắn chỉ nhàn nhạt nâng bàn tay ma khổng lồ đầy vảy xám của mình lên, rồi khẽ gạt nhẹ một cái hướng về phía trước, cứ như thể đang xua đuổi một đàn ruồi muỗi phiền phức.
*Vù…*
Một luồng ma phong màu tím đen nhạt bộc phát từ lòng bàn tay hắn, thoạt nhìn thì vô cùng chậm rãi và nhẹ nhàng, nhưng ngay khi vừa tiếp xúc với đường kiếm khí băng long của Lục Thanh Tuyết, luồng ma phong kia liền bộc phát ra một sức mạnh đè ép tuyệt đối.
*Rắc! rắc! rắc!*
Đường kiếm khí băng long khổng lồ, vốn chứa đựng kiếm ý chí dương có thể chém rách bầu trời, ngay trong tích tắc chạm vào luồng ma phong liền bị đông cứng lại, sau đó nứt vỡ thành vô số mảnh vụn băng đen rụng lả tả xuống đất. Kiếm ý chí dương hoàn toàn bị dập tắt, không để lại dù chỉ một tia sáng nhỏ.
Cùng lúc đó, luồng sóng xung kích màu xám tro của Sở Phong cũng không khá hơn là bao. Luồng ma phong của Ma Hoàng quét qua, sức mạnh Hỗn Độn nặng nề kia liền bị một quy tắc hủy diệt mạnh mẽ hơn ép cho tan rã hoàn toàn. Tấm khiên ánh sáng xám tro mà Sở Phong vất vả ngưng tụ ra liền vỡ vụn như bong bóng xà phòng dưới nắng hè.
Sức mạnh phản phệ từ đòn đánh bị bẻ gãy dội ngược trở lại kinh hoàng.
*Phốc!*
Cả Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ. Thân hình của họ giống như hai chiếc lá rách bị bão quật, bay ngược về phía sau với tốc độ cực nhanh, rồi va đập mạnh mẽ vào những vách đá nhọn hoắt của Thạch Lâm.
*Rầm! Rầm!*
Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên khô khốc trong tiếng mưa bão rít gào. Vách đá xám phía sau họ bị chấn động nứt vỡ thành những vệt mạng nhện lớn, đất đá rơi rào rào phủ lên người họ.
Sở Phong ngã nhào xuống một vũng bùn thối nhớp nhúa, toàn thân đau đớn đến mức co rút lại, kinh mạch trong người rệu rã, luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí vừa mới củng cố liền bị đánh cho tán loạn khắp nơi. Chiếc chảo đen rỉ sét — món bảo vật mà hắn luôn coi như mạng sống — lúc này đã tuột khỏi tay, lăn lóc vài vòng trên vũng bùn rồi nằm im lìm, bám đầy bùn đất đen ngòm bẩn thỉu.
Lục Thanh Tuyết cũng thảm hại không kém. Nàng quỳ sụp dưới đất, một tay chống xuống bùn nhão để giữ cho thân thể không bị ngã hoàn toàn, tay còn lại run rẩy ôm lấy lồng ngực đang phập phồng đau nhói. Khóe miệng nàng rỉ ra những vệt máu tươi rực đỏ, nổi bật trên làn da trắng bệch như tuyết của nàng. Thanh kiếm gỗ sồi do Diệp Phi tự tay đẽo tặng đã bị văng xa mười trượng, cắm ngược xiên vẹo vào giữa một khe đá lạnh lẽo. Chiếc quạt nan rách bươm bám đầy mỡ lợn cũng rơi rớt cách đó không xa, nằm im trong một vũng nước bẩn bốc mùi hôi thối.
“Sư… sư tỷ…” Sở Phong cố gắng ngẩng đầu lên khỏi vũng bùn, giọng nói thều thào đầy yếu ớt. “Tỷ… tỷ có sao không? Đan điền… có bị làm sao không?”
Lục Thanh Tuyết không trả lời, nàng chỉ khẽ lắc đầu, nhưng ánh mắt nhìn về phía chiếc quạt nan rách và thanh kiếm gỗ sồi rơi rớt lại tràn ngập một nỗi đau lòng và tự trách sâu sắc.
Đau đớn thể xác do gãy xương và rạn nứt kinh mạch đối với nàng lúc này chẳng là gì cả. Điều khiến nàng cảm thấy đau đớn và tuyệt vọng nhất chính là việc bản thân đã quá yếu kém, không thể bảo vệ được những món đồ dùng mà sư phụ hằng ngày nâng niu, lại càng không thể ngăn chặn được tên ma đầu này tiến về phía ngôi nhà tranh trên đỉnh núi.
“Ta thật đáng chết…” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, nước mắt hòa cùng nước mưa lạnh buốt lăn dài trên má nàng. “Sư tôn đã ban cho ta chiếc Nhân Quả Tiên Phiến vĩ đại chứa đựng quy tắc vạn giới… ta lại để nó rơi xuống vũng nước bẩn thế này! Ta làm bẩn đồ dùng của sư phụ rồi… ta không xứng làm đại đệ tử của người…”
Sở Phong ở bên kia cũng đang nhìn chằm chằm vào chiếc chảo đen rỉ sét bám đầy bùn thối với vẻ mặt vô cùng đau khổ.
“Trời đất ơi…” Hắn lẩm bẩm, trong lòng tràn ngập sự hối hận tột cùng. “Dầu hạt cải ta vừa lau chùi vất vả cả đêm qua… giờ dính đầy bùn thối rồi! Sư phụ hằng ngày dùng nó để nấu canh cải ngọt cho chúng ta ăn… giờ bẩn thế này, người mà biết chắc chắn sẽ dùng chổi lông gà tét mông ta đến nát mất! Ta đúng là một tên báo thủ ăn hại mà!”
Sự tự bổ não và tư duy điền viên kỳ lạ của hai đệ tử Hải Vân Phong lúc này nếu để người ngoài nghe thấy, chắc chắn họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Trong khi đối mặt với một vị Ma Hoàng diệt thế có thể thổi bay cả một tinh hệ, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc, thì điều họ lo lắng nhất lại là việc làm bẩn chiếc chảo nấu ăn và chiếc quạt mát của sư phụ!
Nhưng đối với họ, đây chính là đạo tâm của họ, là quy tắc sinh tồn tối cao mà họ tự ngộ ra dưới sự dạy dỗ “vô vi” của Diệp Phi.
Tiểu Hắc lúc này đang nằm thoi thóp trong vũng máu cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng hai vị đệ tử bị đánh bay, trong lòng nó dâng trào một nỗi phẫn nộ và bất lực tột cùng. Nó là Thôn Thiên Ma Lang cơ mà! Tại sao lúc này lại yếu ớt đến mức không thể bảo vệ nổi đệ tử của chủ nhân?
Nó cố gắng chống cự, muốn vận chuyển huyết mạch Hắc Long vừa mới rục rịch tiến hóa để hóa thân thành cự thú ba ngàn trượng một lần nữa. Nhưng thương thế do trận chiến trước quá nặng, cộng thêm ma áp tuyệt đối của Ma Hoàng Thiên Thích đang khóa chặt không gian xung quanh, khiến nó vừa mới nhấc đầu lên liền bị một luồng lực lượng vô hình đè bẹp xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu đen nhạt.
“Tiểu lang nhỏ bé, đừng có giãy giụa vô ích nữa.” Ma Hoàng Thiên Thích lững thững bước tới, ánh mắt ba mắt nhìn xuống Tiểu Hắc đầy khinh bỉ. “Ngươi từng là một phương bá chủ thời Thái Cổ, vậy mà nay lại cam tâm tình nguyện làm một con chó cỏ trung thành cho một tên phàm nhân yếu ớt. Đúng là nỗi sỉ nhục lớn nhất của ma thú tộc chúng ta!”
“Gâu… ư…” Tiểu Hắc khẽ gầm gừ, ánh mắt đầy vẻ hung tợn nhìn Ma Hoàng. Nó muốn nói rằng: “Ngươi thì biết cái quái gì! Chủ nhân của ta là thực thể tồn tại trước cả Khởi Nguyên! Ngươi trước mặt người chỉ là một con nhái bén không hơn không kém!”. Nhưng tiếc là lúc này nó không thể hóa hình nói chuyện được, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu rên rỉ đầy bất lực.
Ma Hoàng Thiên Thích không thèm để ý đến Tiểu Hắc nữa. Hắn xoay người, hướng ánh mắt về phía Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang nằm thoi thóp dưới đất.
“Bây giờ, đến lượt hai vị ‘sứ giả đại nhân’ của các ngươi rồi.” Ma Hoàng Thiên Thích khẽ cười lạnh, bàn tay ma khổng lồ lại nâng lên, ma diễm màu tím đen rực cháy dữ dội, chuẩn bị giáng đòn kết liễu cuối cùng để xóa sổ hoàn toàn hai đệ tử khỏi thế giới này. “Yên tâm, sau khi các ngươi chết, bản hoàng sẽ lên núi tiễn tên sư phụ phàm nhân của các ngươi đi cùng. Cả nhà các ngươi sẽ được đoàn tụ dưới đáy đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm!”
Sát cơ cực hạn ngưng tụ thành một dải lụa ma màu đen rực lửa hỏa, từ từ hạ xuống đỉnh đầu của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong. Không gian xung quanh hoàn toàn bị khóa chặt, họ lúc này ngay cả việc cử động một ngón tay cũng trở nên vô cùng khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái chết đang cận kề.
“Sư phụ…” Lục Thanh Tuyết nhắm mắt lại, trong lòng thầm gọi tên Diệp Phi với lòng sùng kính và biết ơn vô hạn. “Đồ nhi vô năng… không thể bảo vệ được sự thanh tịnh của người nữa rồi… Xin người hãy bảo trọng…”
“Sư phụ ơi… con xin lỗi…” Sở Phong cũng nhắm mắt, khóe mắt rỉ ra một giọt lệ hối hận. “Canh lươn hầm cải ngọt tối nay… con không nấu cho người ăn được rồi… Chiếc chảo đen… con cũng không lau sạch được nữa…”
Thế nhưng, ngay khi dải lụa ma hủy diệt của Ma Hoàng Thiên Thích chỉ còn cách đầu của hai đệ tử chừng một gang tay, thì một biến cố vô cùng kỳ lạ đột ngột xảy ra.
Từ hướng ngôi nhà tranh trên đỉnh núi Hải Vân Phong, một làn khói trắng nhạt, mỏng manh như sương sớm, lững lờ trôi tới qua những khe đá Thạch Lâm. Làn khói này thoạt nhìn thì vô cùng bình thường, giống như khói bếp của một gia đình phàm nhân đang chuẩn bị nấu bữa cơm chiều, không hề mang theo một chút linh lực hay uy áp nào.
Nhưng ngay khi làn khói trắng mỏng manh kia vừa chạm vào dải lụa ma hủy diệt của Ma Hoàng Thiên Thích…
*Xèo…*
Một tiếng động khẽ vang lên, giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu nóng. Dải lụa ma mang theo quy tắc hủy diệt cực hạn của Ma Hoàng, ngay lập tức bị làn khói trắng kia tịnh hóa hoàn toàn, bốc hơi thành một làn khói thơm mùi ngải cứu và vỏ bưởi khô, rồi tan biến vào hư vô không để lại một chút dấu vết nào.
“Cái… cái gì?!”
Ma Hoàng Thiên Thích trợn tròn cả ba mắt, thân hình khổng lồ ba trượng đột ngột đông cứng lại ngay tại chỗ. Đạo tâm của hắn lúc này giống như bị một chiếc búa tạ nện mạnh vào, rạn nứt ra từng mảng lớn vì kinh hoàng.
Đòn tấn công chứa đựng cực hạn ma công vạn năm của hắn, lại bị một làn khói bếp vô danh dập tắt một cách dễ dàng và triệt để như vậy sao? Đây là loại quy tắc gì vậy? Ngay cả quy tắc thiên đạo của Tiên giới cũng không thể làm được điều này một cách nhẹ nhàng như thế!
Chưa dừng lại ở đó, làn khói trắng mỏng manh kia sau khi tịnh hóa đòn tấn công của Ma Hoàng, liền lững lờ trôi quanh người Lục Thanh Tuyết, Sở Phong và Tiểu Hắc một vòng.
*Oanh!*
Một luồng sinh mệnh lực Thái Sơ vô cùng tinh thuần và ấm áp bỗng nhiên bùng nổ từ trong làn khói, truyền thẳng vào trong cơ thể của hai đệ tử và chú chó nhỏ.
Ngay trong tích tắc, những vết rạn nứt trên đan điền của Sở Phong liền khép lại hoàn toàn, Hỗn Độn nguyên thủy khí trong người hắn giống như được tiếp thêm một nguồn bản nguyên vô hạn, điên cuồng vận chuyển và củng cố vững chắc gấp mười lần trước. Thương thế của Lục Thanh Tuyết cũng lành lặn hoàn toàn trong nháy mắt, kinh mạch thông suốt, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tư tầng của nàng không những không bị tổn hại, mà ngược lại còn trở nên kiên cố như bàn thạch.
Tiểu Hắc đang nằm trong vũng máu cũng đột ngột đứng bật dậy, toàn bộ vết thương sâu hoắm trên người biến mất không dấu vết, bộ lông đen xù lại mọc ra bóng mượt, huyết mạch Hắc Long trong người nó tỏa ra một luồng long uy mỏng manh nhưng vô cùng thuần khiết.
Cả ba thầy trò (và một con chó) ngơ ngác nhìn nhau, rồi đồng loạt hướng mắt về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi làn khói trắng vẫn đang lững lờ bay lên từ mái tranh cũ kỹ.
Họ nhận ra, luồng khói trắng này chính là khói thuốc từ tẩu thuốc bằng trúc của Diệp Phi!
“Sư phụ… người đã ra tay rồi!” Sở Phong mừng rỡ hét lên, nước mắt nước mũi dàn dụa vì quá xúc động. “Ta biết ngay mà! Sư phụ làm sao có thể bỏ rơi chúng ta được chứ! Người chỉ đang thử thách đạo tâm của chúng ta thôi!”
“Sư tôn vĩ đại…” Lục Thanh Tuyết quỳ sụp xuống đất, hướng về phía nhà tranh dập đầu liên tục, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ sùng bái cuồng nhiệt và thành kính tột độ. “Là đồ nhi vô năng, làm bẩn bảo vật của người, làm phiền người phải ra tay… Xin sư tôn trách phạt!”
Tiểu Hắc cũng ngoan ngoãn nằm rạp xuống, vẫy đuôi liên tục hướng về phía đỉnh núi, trong lòng thầm cảm thán: “Chủ nhân vĩ đại của ta… người chỉ cần rít một hơi thuốc ở trên núi, phả ra một làn khói nhỏ cũng đủ để cứu gánh còng lưng cả ba chúng ta và bóp nát dã tâm của gã Ma Hoàng kia rồi! Sức mạnh này… đúng là ảo ma Canada mà!”.
Trong khi ba người (và một con chó) đang chìm đắm trong sự sùng bái cuồng nhiệt đối với Diệp Phi, thì Ma Hoàng Thiên Thích lúc này lại đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Hắn cảm nhận được, từ hướng ngôi nhà tranh trên đỉnh núi, có một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình nhưng vô cùng khổng lồ đang từ từ lan tỏa ra ngoài. Luồng quy tắc này giống như một bàn tay khổng lồ của vị thần sáng thế, đang nhẹ nhàng vuốt ve và lập lại trật tự cho cả vùng đất Âu Lạc Thần Châu này.
Mưa bão trên trời đột ngột dừng lại. Những đám mây đen ma khí tím sẫm cuồn cuộn kéo đến từ phương Nam, ngay khi vừa tiếp xúc với làn khói trắng từ tẩu thuốc của Diệp Phi, liền giống như tuyết gặp lửa hồng, nhanh chóng tan biến sạch sẽ, trả lại bầu trời trong xanh rực rỡ với những tia nắng ấm áp của buổi chiều tà.
“Không… không thể nào…” Giọng nói của Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy dữ dội, ba mắt ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng. “Cái luồng khí tức này… đây là sức mạnh của Khởi Nguyên! Là thực thể tồn tại trước cả khi Hỗn Độn phân chia! Tại sao… tại sao một tồn tại đỉnh cấp như vậy lại ẩn dật ở một ngọn núi nhỏ bé thế này?!”
Hắn nhớ lại truyền thuyết vạn năm trước về một vị Thượng Thần tối cổ thích đóng vai phàm nhân lười biếng, chỉ cần một cái phẩy tay đã có thể xóa sổ cả một tinh hệ, bóp nát chín con ma long và mười vạn ma binh của Ma tộc phương Nam chỉ bằng một chiếc chổi lông gà.
“Lẽ nào… chính là hắn?!”
Nghĩ đến đây, đạo tâm của Ma Hoàng Thiên Thích hoàn toàn vỡ vụn. Sự kiêu ngạo, hung tàn và dã tâm thống trị thế giới của hắn trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy sâu sắc nhất bóp nghẹt lấy thần hồn hắn.
Hắn nhận ra, hai tên đệ tử mặc quần áo vải thô trước mặt hắn, chiếc chảo đen rỉ sét và chiếc quạt nan rách bươm kia, thực chất không phải là pháp bảo tầm thường, mà là những món thần khí tối cao chứa đựng quy tắc của vị Thượng Thần tối cổ kia! Hắn dám ra tay sát hại đệ tử của vị tồn tại này, chẳng khác nào tự tay đào mồ chôn mình và cả Ma tộc phương Nam!
“Trốn! Phải trốn ngay lập tức!”
Ma Hoàng Thiên Thích không hề do dự thêm một giây nào. Hắn điên cuồng vận chuyển ma lực còn sót lại, chuẩn bị thi triển cấm thuật chạy trốn vạn dặm để trốn sâu xuống đáy đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm, thề suốt đời suốt kiếp sẽ không bao giờ bén mảng đến gần ngọn núi Hải Vân Phong này nữa.
Thế nhưng, mọi chuyện đã quá muộn.
Từ trên đỉnh núi Hải Vân Phong, một tiếng hắt hơi khẽ của Diệp Phi đột ngột vang lên, truyền qua không gian gấp nếp dội thẳng xuống khu rừng đá Thạch Lâm.
*Hắt xì!*
Tiếng hắt hơi thoạt nghe thì vô cùng bình thường của một phàm nhân bị cảm lạnh do thời tiết nồm ẩm. Nhưng ngay khi tiếng sóng âm vô hình kia truyền tới…
*Oanh!*
Không gian xung quanh Thạch Lâm đột ngột bị bóp nghẹt hoàn toàn. Luồng ma lực đang vận chuyển của Ma Hoàng Thiên Thích ngay lập tức bị phản phệ dữ dội, khiến hắn phun ra một ngụm ma huyết màu tím đen sậm, đan điền vỡ nát ra từng mảng lớn, ma thể khổng lồ ba trượng bị một lực lượng vô hình khổng lồ đè ép, run rẩy quỳ sụp xuống đất.
“A…!”
Ma Hoàng Thiên Thích hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn. Hắn cảm nhận được, ba khúc xương sườn ma cốt cứng hơn huyền thiết vạn năm của hắn đã bị tiếng hắt hơi của Diệp Phi chấn cho gãy vụn hoàn toàn. Ma diễm trên người hắn lụi tàn ngay lập tức, tu vi vạn năm điên cuồng tuột dốc không phanh.
Dưới sức ép kinh hoàng của quy tắc Thái Sơ, ma thể khổng lồ ba trượng của hắn bắt đầu co rút lại với tốc độ chóng mặt.
Vảy đen biến mất, ba mắt híp lại, sừng ma rụng rơi. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, vị Ma Hoàng diệt thế từng làm chấn động cả tinh vực, lúc này lại bị đè ép biến đổi hình dạng thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại, xẹp lép nằm thoi thóp trên vũng bùn thối ngay dưới chân Sở Phong.
“Ảo ma thật sự…” Sở Phong trợn tròn mắt nhìn con nhái xanh dưới đất, rồi lại nhìn chiếc chảo đen rỉ sét bám đầy bùn của mình. “Sư phụ… người chỉ cần hắt hơi một cái mà đã biến gã Ma Hoàng kiêu ngạo kia thành con nhái bén thế này rồi sao? Đúng là cảnh giới vô vi nhi trị mà!”
Lục Thanh Tuyết cũng đứng hình mất vài giây, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày. Nàng đi đến bên cạnh khe đá, nhặt thanh kiếm gỗ sồi và chiếc quạt nan rách bươm lên, cẩn thận dùng vạt áo của mình lau sạch những vệt bùn đất bám trên đó với vẻ mặt vô cùng thành kính.
“Sư đệ, đừng có đứng đó lảm nhảm nữa.” Lục Thanh Tuyết khẽ nói, giọng nói đã khôi phục lại sự bình tĩnh. “Sư phụ đã ra tay dọn dẹp chướng ngại cho chúng ta rồi. Bây giờ, việc của chúng ta là thu hoạch chiến lợi phẩm và nhanh chóng trở về nhà tranh lợp lại mái ngói bị sạt lở.”
“Đúng thế, đúng thế!” Sở Phong hớn hở gật đầu. Hắn nhanh nhẹn cúi xuống, thò tay nhặt con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích đang nằm giả chết dưới đất lên, rồi tiện tay ném thẳng vào trong chiếc giỏ tre cũ kỹ bám đầy muội than dắt bên hông. “Cái con nhái bén này nhìn béo tốt thế này, mang về cho đàn gà con chơi, hoặc tối nay băm nhỏ làm món nhái xào sả ớt bồi bổ thắt lưng cho sư phụ chắc chắn là tuyệt vời lắm!”
Nghe đến hai chữ “xào sả ớt”, con nhái xanh Ma Hoàng Thiên Thích trong giỏ tre đột ngột run bắn lên vì sợ hãi. Hắn vội vàng thu nhỏ ma niệm của mình lại đến mức tối đa, ngoan ngoãn cuộn tròn dưới đáy giỏ tre, không dám phát ra một chút dao động linh lực nào, thầm cầu nguyện cho đám thuộc hạ ngu xuẩn dưới thung lũng phương Nam sớm ngày giác ngộ đi trồng rau cải ngọt, đừng có đến báo hại hắn nữa.
“Sư tỷ, chiếc chảo đen của ta dính bẩn rồi, tối nay về chắc chắn phải dùng dầu hạt cải lau chùi lại vất vả lắm đây…” Sở Phong vừa vác bao tải chứa củi khô ma cốt lên vai, vừa cằn nhằn than thở.
“Đó là do đệ lười biếng, không biết trân trọng bảo vật của sư phụ.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng liếc hắn một cái, nhưng khóe môi nàng lại khẽ cong lên một vệt cười nhạt ấm áp. “Về nhà nhanh lên, sư phụ chắc chắn đang chờ trà lài của chúng ta đấy.”
Hai vị đệ tử Hải Vân Phong, cùng chú chó nhỏ Tiểu Hắc lúc này đã khôi phục lại vẻ hoạt bát hằng ngày, thong thả rảo bước đi bộ hướng về phía ngôi nhà tranh nhỏ trên đỉnh núi, nơi khói bếp vẫn đang lững lờ bay lên giữa bầu trời Âu Lạc Thần Châu đầy nắng ấm, khép lại một trận chiến diệt thế theo một cách không thể nào “phàm nhân” hơn.