Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 142: Ngọn đăng hỏa thông thiên

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:20:02 | Lượt xem: 4

Trong ký ức xa xăm của thời kỳ Khởi Nguyên, khi trời đất còn là một mảnh hỗn độn mông lung chưa phân rõ sáng tối, Diệp Phi từng trải qua một mùa đông vô cùng tẻ nhạt. Khi đó, vạn vật còn chưa có tên gọi, thần ma Thái Cổ vẫn còn là những sinh vật hoang dã thích chạy rông và gầm rú khắp nơi. Để xua đi cái lạnh buốt giá của hư không, hắn đã tùy tiện nhặt một thanh củi mục ngâm trong dòng sông thời gian, dùng một hòn đá đánh lửa gõ nhẹ vài cái để thắp lên một đốm lửa nhỏ. Hắn chỉ muốn nướng một con cá hoang nhặt được dưới đầm lầy, hoàn toàn không ngờ rằng đốm lửa nhỏ nhoi ấy lại vô tình xua tan bóng tối hỗn độn vạn dặm, khai sáng ra ngọn lửa văn minh đầu tiên cho nhân loại, khiến mười vạn ma thần Thái Cổ đang nhảy múa xung quanh phải quỳ sụp xuống vì kinh hãi, tôn sùng ngọn lửa đó là “Thần Hỏa Khai Thiên”.

Mấy vạn năm trôi qua như một cái chớp mắt, ngọn lửa khai thiên lập địa năm xưa giờ đây đã biến thành một ngọn đèn dầu cũ kỹ, bám đầy bụi bặm và muội than đen sì, đặt im lìm trong góc tối của gian nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong.

Trở lại với hiện tại, bóng tối quỷ dị từ phương Nam tràn tới mỗi lúc một dày đặc, khiến không gian xung quanh ngọn núi thiêng trở nên âm u, lạnh lẽo. Trong gian bếp nhỏ, nhị đệ tử Sở Phong đang hăm hở xắn tay áo, nhìn chằm chằm vào “con lươn vàng” đang nằm thoi thóp trong chiếc gáo gỗ.

Thực chất, con lươn vàng này chính là Ma Giao vạn năm, một thực thể hung tàn từng hô mưa gọi gió ở đầm lầy U Minh phương Nam, nay lại bị quy tắc Thái Sơ của Diệp Phi ép cho co rút lại thành một sinh vật dài chừng một gang tay, nhớp nhúa và thảm hại. Con Ma Giao khóc không ra nước mắt, cố gắng vận dụng chút ma lực tàn dư để truyền âm cầu xin tha mạng, nhưng đan điền của nó đã bị khóa chặt bởi sợi dây thừng gai của Diệp Phi, không cách nào phát ra một tia thần thức nào.

Sở Phong cầm chiếc chảo đen rỉ sét lên, dùng ngón tay gõ nhẹ vào đáy chảo phát ra những tiếng “boong boong” giòn giã, cười híp mắt nói:

“Tiểu lươn à tiểu lươn, ngươi thật là có phúc phần lớn lao mới được sư phụ ta đích thân điểm danh làm nguyên liệu nấu canh bồi bổ sức khỏe. Yên tâm đi, tay nghề làm thịt lươn của ta đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh rồi, bảo đảm róc xương lột da nhanh gọn lẹ, không để ngươi phải chịu chút đau đớn nào đâu!”

Nói rồi, Sở Phong cầm một thanh củi Ngô Đồng vạn năm gạt nhẹ đống than hồng dưới bếp lò, chuẩn bị bắc nồi nước sôi. Con Ma Giao vạn năm nghe thấy thế thì toàn thân run bần bật như cầy sấy, hai mắt trợn ngược, hận không thể lập tức tự bóp cổ chết ngay tại chỗ để khỏi phải chui vào nồi canh cải ngọt hầm xương của vị Thần tối cổ kia.

Trong khi đó, ở gian nhà chính, đại đệ tử Lục Thanh Tuyết đang cẩn thận bê một chậu nước ấm vào phòng. Nàng đã tỉ mỉ dùng nước giếng cổ sâu dưới đáy giếng, kết hợp với vài lá ngải cứu thơm ngát và vỏ bưởi phơi khô để chuẩn bị cho Diệp Phi ngâm chân giải cảm.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, khẽ mỏi thắt lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời đất tối tăm mù mịt thì không khỏi lầu bầu đầy bất mãn:

“Cái thời tiết nồm ẩm của vùng Âu Lạc này đúng là biết cách hành hạ người già mà. Trời mới xế chiều đã tối đen như mực, điện lực thì chẳng thấy phủ sóng tới cái ngọn núi hẻo lánh này, làm người ta muốn đọc vài trang sách dưỡng sinh cũng khó khăn. Thanh Tuyết, con mang cho ta ngọn đèn dầu cũ trong góc bếp ra đây thắp lên cái, tối tăm thế này đau mắt chết đi được.”

“Sư phụ, người chờ con một chút, con đi lấy ngay ạ.” Lục Thanh Tuyết cung kính đáp lời, nhanh nhẹn đi vào góc phòng nhấc ngọn đèn dầu cũ kỹ lên.

Nàng nhìn ngọn đèn dầu bám đầy muội than bẩn thỉu kia với ánh mắt đầy sùng bái. Trong mắt nàng, đây làm sao có thể là một ngọn đèn dầu phàm trần được? Chiếc đế đèn nứt nẻ kia rõ ràng là được đẽo gọt từ một mảnh vỡ của Khởi Nguyên Thần Thạch, còn sợi bấc đèn xám xịt kia chính là tơ của con tằm Thái Cổ ngàn năm, ẩn chứa quy tắc nhân quả bất diệt. Sư phụ bảo thắp đèn đọc sách, thực chất là muốn dùng ngọn đăng hỏa này để chiếu rọi vạn giới, tịnh hóa bóng tối đang bao trùm ngoài kia!

Diệp Phi nhận lấy ngọn đèn dầu từ tay Lục Thanh Tuyết, đặt lên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ — chiếc bàn mà chân của nó vẫn đang được kê bằng tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia Phong Châu Thần Đô. Hắn lấy ra một bao diêm thô sơ mua ở chợ Phong Châu, quẹt một phát.

“Xoẹt!”

Một đốm lửa nhỏ màu cam nhạt bùng lên, Diệp Phi đưa đốm lửa lại gần bấc đèn dầu. Tuy nhiên, do lâu ngày không sử dụng, bấc đèn bị nghẹt muội than, ngọn lửa cứ chập chờn, leo lét như sắp tắt.

Diệp Phi nhíu mày, lẩm bẩm:

“Ủa, cái đèn này bị nghẹt bấc rồi. Để ta gạt bấc lên một chút cho nó sáng.”

Nói rồi, hắn tiện tay nhặt một cây sào tre nhỏ dùng để quét mạng nhện đặt ở góc tường, bẻ một mẩu dăm tre nhọn hoắt, nhẹ nhàng gạt nhẹ bấc đèn dầu bị nghẹt một cái.

Hành động vô cùng tầm thường của một phàm nhân lười biếng, nhưng dưới sự quan sát của Lục Thanh Tuyết, toàn bộ thế giới quan của nàng như bị đảo lộn hoàn toàn.

Ngay khi mẩu dăm tre của Diệp Phi chạm vào bấc đèn, một luồng sóng quy tắc Thái Sơ vô hình, mang theo kiếm ý chí dương ấm áp tột cùng đột ngột bộc phát từ đầu ngón tay hắn. Ngọn lửa nhỏ nhoi trên bấc đèn dầu bỗng nhiên biến đổi, từ màu cam nhạt chuyển sang màu hoàng kim rực rỡ, tinh thuần đến mức không chứa một chút tạp chất nào.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa tầng không, nhưng hoàn toàn không phát ra bất kỳ âm thanh nào trong gian nhà tranh. Từ ngọn đèn dầu nhỏ bé của Diệp Phi, một cột sáng hoàng kim khổng lồ đường kính vạn trượng đột ngột phóng vút lên trời, đâm thủng mái nhà tranh (mà kỳ lạ là không làm sứt mẻ một cọng cỏ tranh nào), xuyên qua chín tầng mây, trực tiếp xé toạc màn đêm đặc quánh chứa đầy ma khí diệt thế đang bao phủ đỉnh Hải Vân Phong.

Cột sáng ấy rực rỡ như một thanh thần kiếm của thiên địa, tỏa ra đạo vận mộc hệ và thổ hệ tinh thuần cực hạn. Ánh sáng đi đến đâu, màn sương độc màu tím sẫm, những luồng uế khí thối hoắc từ đầm lầy phương Nam tràn tới đều lập tức như tuyết gặp mặt trời mùa hạ, nhanh chóng bốc hơi và tan biến không để lại một dấu vết.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh phương Bắc đang hoảng loạn lo sợ trước sự xâm lấn của sương độc ma tộc bỗng nhiên thấy trời đất sáng rực. Họ ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy cột sáng hoàng kim thông thiên triệt địa phát ra từ ngôi nhà tranh của Diệp Phi thì tất cả đều đứng hình, thần trí chấn động tột độ.

Trần Thiên Kiêu đang đứng trên tảng đá xám khổng lồ, tay cầm cây chổi tre quét tuyết, chứng kiến cảnh tượng này liền quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa, khóc lóc thảm thiết hướng về phía đỉnh núi:

“Thần Quân hiển linh! Thần Quân từ bi vĩ đại! Ngài chỉ cần thắp một ngọn đèn dầu dưỡng sinh mà đã giải tỏa hoàn toàn thảm họa diệt thế của Ma tộc phương Nam, cứu rỗi mười vạn chúng sinh chúng ta! Trần Thiên Kiêu ta nguyện suốt đời suốt kiếp làm phu dịch quét rác dưới chân núi để báo đáp ơn đức này!”

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh đang cởi trần đi chân đất rải vôi bột diệt khuẩn cũng bị luồng ánh sáng hoàng kim kia gột rửa hoàn toàn kinh mạch. Những vết thương ngầm tích tụ từ vạn năm trước của họ trong nháy mắt lành lặn hoàn toàn, linh lực trong đan điền cuồn cuộn chảy xuôi, tu vi của vài vị tông chủ thậm chí còn rục rịch muốn đột phá lên cảnh giới mới.

Cổ Đô Tiên Ông ngửa mặt lên trời cười dài, sau đó quỳ rạp xuống ruộng bùn, dập đầu rầm rầm:

“Thần thông nghịch thiên cải mệnh! Đây chính là Ngọn Đăng Hỏa Thông Thiên trong truyền thuyết Thái Cổ! Thần Quân đại nhân vạn tuế!”

Ba vị Ma Vương mới gia nhập tổ dọn dẹp vệ sinh là Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương đang vác sọt tre đựng vôi bột gần đó thì sợ tới mức suýt nữa rụng rời cả tay chân. Họ nhìn thấy cột sáng hoàng kim kia mang theo quy tắc tước đoạt và tịnh hóa Thái Sơ khủng khiếp, chỉ cần một tia sáng nhỏ chạm vào người cũng đủ để xóa bỏ hoàn toàn ma tính vạn năm của họ, liền hoảng sợ run rẩy, điên cuồng cầm chổi tre quét dọn tuyết và bụi đồng rỉ sét dưới chân núi để tỏ lòng trung thành tuyệt đối, không dám có nửa điểm lười biếng.

Hắc Diễm Ma Vương vừa quét rác vừa thều thào với Sát Na Ma Vương:

“Sát Na đạo hữu, ta quyết định rồi. Từ nay về sau ta sẽ chuyên tâm quét dọn phân gà và rắc vôi bột quanh chuồng gà của Thần Quân. Làm phu dịch ở Hải Vân Phong còn an toàn và có tương lai hơn làm Ma Vương ở phương Nam gấp vạn lần!”

“Đúng vậy, Hắc Diễm đạo hữu nói rất chí lý! Quét rác vạn năm cũng được, miễn là được Thần Quân bảo hộ!” Thiên Sát Ma Vương cũng vội vàng gật đầu đồng ý.

Trong khi đó, ở góc sân Hải Vân Phong, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang lén lút bò ra khỏi chuồng gà. Nó vừa mới ngậm được một bẹ cải ngọt bón phân gà rực rỡ đạo vận thì cột sáng hoàng kim đột ngột bùng lên. Tiểu Hắc giật nảy mình, vội vàng nằm rạp xuống đất, dùng hai chân trước che kín mũi vì sợ kiếm ý chí dương từ ánh sáng làm đau cái mũi nhạy cảm của mình.

Nó liếc nhìn ngôi nhà tranh tỏa ra cột sáng thông thiên kia, trong lòng tràn ngập sự kính sợ và bất lực:

“Chủ nhân à chủ nhân, ngài chỉ muốn thắp đèn đọc sách thôi mà có cần phải làm ra dị tượng kinh thiên động địa thế này không? Lũ tu sĩ ngoài kia lại được một phen bổ não đến phát điên rồi. Cơ mà… cái ngọn đèn này chứa quy tắc Khởi Nguyên mạnh thật sự, ngay cả ta ngửi một hơi cũng thấy huyết mạch Hắc Long trong người đang rục rịch muốn tiến hóa hoàn mỹ.”

Nghĩ vậy, Tiểu Hắc vội vàng gặm sạch bẹ cải ngọt bón phân gà kia, cảm nhận một luồng sinh mệnh lực mộc hệ tinh thuần tràn vào cơ thể, giúp nó thoải mái đến mức khẽ rên rỉ một tiếng, sau đó ngoan ngoãn bò trở lại chuồng gà nằm ngủ cạnh đống phân gà chứa đạo vận.

Diệp Phi sau khi gạt bấc đèn dầu xong, thấy căn phòng sáng sủa hơn hẳn thì gật đầu hài lòng:

“Ừm, sáng sủa thế này có phải dễ chịu hơn không. Thanh Tuyết, chậu nước ấm chuẩn bị xong chưa? Ta mỏi thắt lưng quá rồi, muốn ngâm chân một chút cho dễ ngủ.”

Lục Thanh Tuyết bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ sùng bái, vội vàng bưng chậu nước ấm đặt dưới chân Diệp Phi, cung kính nói:

“Dạ bẩm sư phụ, nước ấm ngải cứu vỏ bưởi đã chuẩn bị xong rồi ạ. Người mau ngâm chân kẻo nguội.”

Diệp Phi cởi giày, đặt đôi chân trần bám đất cát vào chậu nước ấm, thở phào một tiếng đầy thư thái:

“A… thoải mái quá. Đúng là không có gì bằng ngâm chân nước ấm vào mùa đông nồm ẩm này.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi đôi chân trần của hắn chạm vào dòng nước ấm, luồng quy tắc Thái Sơ vô hình từ cơ thể hắn lại một lần nữa truyền xuống lòng đất Hải Vân Phong, kích hoạt mạch nước ngầm chấn động, trực tiếp gia cố phong ấn long mạch Âu Lạc Thần Châu vững chắc như bàn thạch, khiến con kim long khổng lồ dưới lòng đất phải ngoan ngoãn rụt đầu thu nhỏ kích thước thành một con giun đất nhỏ xíu để cầu xin tha mạng.

Mọi việc dường như đã trở lại quỹ đạo bình yên vốn có của nó. Nhưng ngay khi Diệp Phi chuẩn bị nhắm mắt tận hưởng cảm giác thư thái của nước ấm, vòm trời rực rỡ ánh sáng hoàng kim phía trên Hải Vân Phong đột ngột xảy ra biến cố quỷ dị.

Một tiếng “rắc” giòn giã vang lên từ chín tầng mây, giống như tiếng thủy tinh bị rạn nứt. Ngay phía trên đỉnh cột sáng hoàng kim của Diệp Phi, không gian đột ngột bị xé rách ra một khe nứt khổng lồ dài vạn trượng. Từ sâu trong vết nứt không gian ấy, không phải là ma khí tím sẫm của Ma tộc phương Nam, mà là một luồng khí tức màu xám tro đục ngầu, cổ xưa và tàn bạo đến mức vượt qua cả sự hiểu biết của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu.

Một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi những chiếc vảy màu xám xịt, móng vuốt sắc nhọn như thần binh Thái Cổ từ từ thò ra khỏi vết nứt không gian, nhắm thẳng vào đỉnh Hải Vân Phong mà chộp tới!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8