Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 141: Diệp Phi thắp đèn dầu
“Sư tỷ, tỷ có ngửi thấy mùi gì không? Giống như mùi thịt nướng bị cháy khét lẹt ấy, lại còn thoang thoảng chút hương lưu huỳnh nồng nặc nữa.”
“Im miệng! Đó là mùi ma khí tàn dư của lũ rác rưởi phương Nam đang cố ngoi lên từ đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm để làm bẩn bầu không khí thanh tịnh của sư phụ!”
Quy tắc đóng băng của bầu trời đêm Hải Vân Phong lúc này dường như cũng đang run rẩy theo từng câu chữ lạnh buốt của Lục Thanh Tuyết. Gió bão rít gào qua những khe đá cổ, mang theo những bông tuyết sắc lẹm như những lưỡi rìu chiến bằng đồng đỏ, điên cuồng vỗ vào vách núi dựng đứng. Màn đêm đen kịt từ phương Nam cuồn cuộn tràn tới, nhai nuốt chút ánh sáng hoàng hôn cuối cùng của vùng đất Âu Lạc Thần Châu, biến cả không gian vạn dặm thành một cái lò hắc ám khổng lồ đầy tử khí.
Trên con đường mòn đầy sỏi đá dẫn lên đỉnh núi thiêng, ba vị Ma Vương lừng lẫy một thời – Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương – lúc này đang khom lưng, rụt cổ, mỗi người vác trên vai một sọt tre chất đầy vôi bột trộn lẫn phân gà khô. Thần sắc của ba vị cựu đại năng phương Nam xám ngoét như tro tàn, bước chân run lẩy bẩy, không dám thở mạnh vì sợ chiếc chảo đen rỉ sét đang vắt vẻo sau lưng Sở Phong đột ngột nện xuống đầu mình.
Sở Phong vác bao tải củi khô ma cốt nặng trịch, tay kia cầm chiếc Kim Ấn Thái Sơ Quốc Sư đúc từ vàng ròng thiên thạch rực rỡ ánh sáng đỏ thẫm, khịt khịt mũi nhìn về phía đỉnh núi:
“Sư tỷ, đống củi khô này toàn là ma cốt tinh thuần chứa đạo vận hỏa hệ, mang về cho sư phụ nhóm bếp lò hầm canh cải ngọt thì cứ gọi là cháy đượm phải biết. Còn cái Kim Ấn này nữa, nặng trịch thế này, đè nắp vại dưa cải muối của sư phụ thì dứt khoát là không lo bị váng hay nổi bọt trắng nữa rồi!”
Lục Thanh Tuyết khẽ liếc nhìn chiếc Kim Ấn thiên thạch đang bị Sở Phong quăng quật như một cục gạch nung ngoài đường, khóe môi khẽ giật giật. Nàng nắm chặt chiếc quạt nan rách nát bám đầy muội than dắt bên hông, trong lòng lại dâng lên một làn sóng sùng bái cuồng nhiệt đối với vị sư phụ ẩn thế của mình.
Nhân Hoàng khí ngút trời của hoàng gia Phong Châu Thần Đô, chí bảo trấn quốc đúc từ thiên thạch vạn năm mà các đời Hùng Vương tôn sùng như tính mạng, rơi vào tay Hải Vân Phong lại chỉ có tư cách làm vật đè nắp vại dưa cải! Đây chính là khí phách của tồn tại đỉnh cấp, coi thần khí thiên địa như đồ dùng nhà bếp tầm thường!
“Đi nhanh lên!” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng quát nhẹ ba vị Ma Vương phía sau. “Sư phụ ghét nhất là những kẻ lười biếng. Nếu trước khi trời tối hẳn mà các ngươi không rải hết đống vôi bột diệt khuẩn này xung quanh chuồng gà, ta sẽ xin phép sư phụ biến các ngươi thành phân bón lót cho luống cải ngọt tiếp theo!”
Sát Na Ma Vương nghe vậy thì sợ đến mức đan điền trống rỗng suýt nữa thì thắt lại. Gã vội vàng dùng hai tay bám chặt lấy quai sọt tre, dập đầu lia lịa trong lúc di chuyển:
“Sứ giả đại nhân bớt giận! Tiểu nhân đi ngay đây! Chúng tiểu nhân nhất định sẽ rắc vôi bột thật sạch sẽ, một hạt bụi ma khí cũng không để rò rỉ vào chuồng gà của Thần Quân!”
Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương cũng cuống cuồng gật đầu phụ họa, bước chân điên cuồng dẫm lên những phiến đá xám, mặt mũi lấm lem phân gà và vôi bột trắng xóa nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự may mắn tột cùng. Được làm phu dịch quét rác, bón phân dưới chân Hải Vân Phong chính là cơ duyên tịnh hóa ma tính vĩ đại nhất mà Ma tộc phương Nam từng có được. Nhìn xem, ngay cả Ma Hoàng Thiên Thích vĩ đại của họ lúc này còn đang bị biến thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại nằm thoi thóp trong giỏ tre của Diệp Phi kia kìa! Nghĩ đến đó, ba vị Ma Vương lại càng hăng hái vác sọt chạy phăm phăm lên núi.
Dưới chân núi Hải Vân Phong, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh phương Bắc đang quỳ rạp trên thềm đá cổ dọn dẹp vệ sinh cũng đồng loạt ngẩng đầu lên. Trần Thiên Kiêu lúc này đang đứng trên tảng đá xám khổng lồ, tay cầm cây chổi tre rực sáng đạo vận hoàng kim, nhìn thấy bóng dáng của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong áp giải ba vị đại ma đầu phương Nam trở về liền hít vào một hơi khí lạnh.
“Cổ Đô đạo hữu, ngươi nhìn xem kia có phải là ba vị Ma Vương tối cổ dưới trướng Ma Hoàng không?” Trần Thiên Kiêu híp mắt, thấp giọng hỏi Cổ Đô Tiên Ông đang cặm cụi rắc vôi bột bên cạnh.
Cổ Đô Tiên Ông vứt vội nắm vôi bột xuống đất, dụi dụi đôi mắt sáng quắc như lôi điện của mình, sau đó toàn thân run rẩy như bị sốt rét:
“Đúng… đúng là bọn họ rồi! Trời đất ơi, Sát Na Ma Vương từng dùng một đao chém đôi cả một tinh hệ, Thiên Sát Ma Vương từng luyện hóa mười vạn tu sĩ thành sương máu, vậy mà giờ đây… lại đi vác sọt phân gà khô để làm phu dịch quét rác sao? Thần Quân vĩ đại ơi, ngài đúng là đem cả giới tu tiên phương Nam ra làm trò đùa mà!”
Chu Thiết Đảm vác cây chổi đá khổng lồ nặng ngàn cân bước tới, dùng bàn tay hộ pháp hộ vệ to bản vỗ mạnh vào bả vai Cổ Đô Tiên Ông, cười ha hả:
“Cổ Đô lão nhi, ngươi mới nhập môn quét rác nên chưa biết đấy thôi! Ở Hải Vân Phong này, dù ngươi có là Tiên Đế hay Ma Tổ thì về đây cũng chỉ là nông dân dự bị cả thôi. Nhìn cây chổi tre của Trần trưởng ban kia kìa, chứa đựng cả quy tắc Thái Sơ đấy! Mau làm việc đi, tí nữa sứ giả đại nhân xuống kiểm tra mà thấy vườn rau còn bám bụi đồng rỉ sét của Loa Thành là chúng ta mất suất ăn khoai lang nướng tối nay đấy!”
Cổ Đô Tiên Ông nghe đến hai chữ “khoai lang nướng” liền bừng tỉnh đại ngộ, lập tức cúi đầu cầm chổi quét dọn điên cuồng. Mười vạn người dưới chân núi dưới sự đốc thúc nghiêm khắc của Trần Thiên Kiêu lại tiếp tục nhịp điệu lao động dồn dập, tạo nên một cảnh tượng tráng quan có một không hai trong lịch sử Âu Lạc Thần Châu.
Trong khi đó, bầu trời phía Nam lúc này đột ngột biến đổi. Ma khí diệt thế tích tụ từ vạn năm trước bỗng nhiên bùng phát dữ dội, che khuất hoàn toàn những tia sáng cuối cùng của mặt trời. Một màn sương mù màu tím sẫm, quỷ dị và tanh nồng, cuồn cuộn tràn tới như muốn nhấn chìm cả ngọn núi Hải Vân Phong vào bóng tối độc hại vĩnh cửu.
Trong gian nhà tranh đơn sơ trên đỉnh núi, Diệp Phi đang ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia. Hắn khẽ thở dài, tay đấm đấm vào cái thắt lưng đang mỏi nhừ sau một buổi chiều cặm cụi nhổ cỏ dại ngoài vườn rau cải ngọt.
“Thời tiết cái vùng Âu Lạc Thần Châu này đúng là quái dị thật sự.” Diệp Phi cằn nhằn, giọng điệu đầy bất mãn. “Mới có chiều muộn mà trời đã tối sầm tối sịt lại như hũ nút thế này rồi. Hệ thống dự báo thời tiết ở đây chắc chắn là hỏng hóc nghiêm trọng, hay là do khói bụi từ mấy cái lò gạch thủ công dưới chân núi bay lên che hết cả mặt trời rồi không biết?”
Hắn ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ tre. Bóng tối ập xuống nhanh đến mức hắn không thể nhìn rõ những nét chữ mình vừa viết dở trên tờ giấy Dó thô sơ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ nheo lại, trong lòng dâng lên một sự lo lắng thực tế của một phàm nhân lười biếng:
“Hai cái đứa Thanh Tuyết và Sở Phong này, bảo đi xuống chợ Phong Châu đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm rồi mua ít hạt giống cải ngọt mới mà đi từ sáng đến giờ chưa thấy mặt mũi đâu. Trời thì tối om om, sấm chớp đùng đoàng thế kia, nhỡ đường sá trơn trượt rồi ngã gãy chân gãy tay thì ai quét sân dọn dẹp chuồng gà cho ta đây? Chưa kể đàn gà con mới nở hằng ngày ăn thóc Ngô Đồng, nhỡ bị ngấm khí lạnh dâng cao rồi lăn ra bị cúm gà thì đúng là mất cả chì lẫn chài!”
Diệp Phi đứng dậy, đi lững thững đến góc tối của gian nhà tranh. Hắn cúi người, mò mẫm một hồi dưới gầm chiếc tủ gỗ cũ kỹ bám đầy mạng nhện, cuối cùng lôi ra một chiếc đèn dầu cổ kính, nhỏ xíu, bám đầy bụi bặm và dầu mỡ đông cứng.
Thực chất, chiếc đèn dầu này chính là **Vạn Cổ Đăng Hỏa** (hay còn gọi là Thái Sơ Đăng), một thần vật sinh ra từ hư vô trước cả khi Hỗn Độn phân chia. Ngọn lửa của nó từng thắp sáng cả vũ trụ trong kỷ nguyên Khởi Nguyên, nhưng lúc này trong tay Diệp Phi, nó chỉ là một chiếc đèn dầu cũ kỹ dùng để tiết kiệm dầu hỏa khi trời tối đột ngột.
“May quá, vẫn còn chút dầu cặn.” Diệp Phi lẩm bẩm, cầm chiếc giẻ lau xám xịt bám đầy mỡ động vật lau qua loa lớp bụi bám trên thân đèn.
Hắn rút ra một bao diêm thô sơ mua ở chợ Phong Châu với giá nửa đồng tiền đồng, quẹt một phát. Một tia lửa nhỏ xíu, tầm thường xẹt qua trong không trung. Nhưng ngay khi tia lửa tầm thường ấy chạm vào bấc đèn dầu cũ kỹ, một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình, vô thượng đột ngột bừng tỉnh từ trong sâu thẳm của chiếc đèn.
*Phựt.*
Ngọn lửa nhỏ màu vàng nhạt bùng lên trên đầu bấc đèn.
Diệp Phi nheo mắt nhìn ngọn lửa khẽ lung linh trước gió, cảm thấy bấc đèn có vẻ hơi bị nghẹt do muội than tích tụ lâu ngày khiến ánh sáng tỏa ra hơi mờ nhạt. Hắn tiện tay vớ lấy một chiếc sào tre nhỏ dùng để quét mạng nhện gác bên vách tường, khẽ khều nhẹ và gạt bấc đèn dầu một cái để ngọn lửa cháy đều hơn.
“Thế này mới sáng chứ.” Diệp Phi hài lòng nói, đặt chiếc đèn dầu lên chiếc bàn gỗ sồi.
Nhưng hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi chiếc sào tre của hắn khều nhẹ vào bấc đèn, một cột sáng hoàng kim khổng lồ, vô hình đối với mắt phàm nhưng rực rỡ vạn trượng đối với thần thức của giới tu tiên, đột ngột từ ngọn đèn dầu phóng thẳng lên vòm trời!
*Oanh!*
Cột sáng hoàng kim mang theo sức mạnh tịnh hóa Thái Sơ tuyệt đối, trong một tích tắc xuyên qua mái tranh nhà Diệp Phi mà không làm sứt mẻ một cọng cỏ nào, phóng thẳng lên chín tầng mây của Âu Lạc Thần Châu. Màn mây đen ma khí diệt thế khổng lồ đang cuồn cuộn bao phủ vạn dặm phương Nam, ngay khi chạm vào cột sáng hoàng kim này liền giống như tuyết gặp mặt trời mùa hạ, lập tức bốc hơi sạch sẽ không để lại dù chỉ một sợi tàn dư!
Ánh nắng mặt trời rực rỡ bỗng nhiên từ trên trời dội xuống, tịnh hóa hoàn toàn sương độc và chướng khí của đầm lầy U Minh thành mùi hương ngải cứu và vỏ bưởi thơm ngát, thanh khiết đến kỳ lạ.
Dưới chân núi Hải Vân Phong, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đang quỳ rạp phòng thủ, bỗng nhiên cảm thấy một luồng hơi ấm dịu nhẹ bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Những vết thương ngầm trong kinh mạch tích tụ từ trận chiến chống ma trùng lúc nãy, cùng những độc tố ma tính đang gặm nhấm đan điền của họ, trong một nháy mắt liền bị luồng ánh sáng hoàng kim này thanh tẩy hoàn toàn!
*Rầm rầm rầm!*
Tiếng đột phá tu vi vang lên liên tiếp như pháo nổ đêm giao thừa. Hàng vạn tu sĩ từ Khải Huyết Cảnh đột phá lên Chúc Đồng Cảnh, những trưởng lão Chấp Pháp Điện đang bị thương nặng bỗng nhiên đứng bật dậy, linh lực trong người cuồn cuộn chảy xuôi, củng cố tu vi vững vàng ở trạng thái đỉnh phong chưa từng có!
Trần Thiên Kiêu đứng trên tảng đá lớn, chứng kiến cây chổi tre trong tay mình bỗng nhiên bùng phát đạo vận hoàng kim mạnh mẽ gấp mười lần, gã kích động đến mức nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất, vung cây chổi tre lên cao và hét lớn bằng tất cả sức lực của mình:
“Thượng Thần hiển linh! Thần Quân vĩ đại chỉ dùng một ngọn đăng hỏa đã thanh tẩy ma khí vạn dặm, ban phát cơ duyên nghịch thiên cải mệnh cho chúng ta! Mười vạn phàm nhân Hải Vân Phong, dập đầu tạ ơn Thần Quân!”
“Tạ ơn Thượng Thần! Tạ ơn Thần Quân cứu mạng!”
Mười vạn người đồng loạt dập đầu, tiếng hô vang vọng khắp các thung lũng sông Bạch Hạc và Loa Thành, chấn động đến mức long mạch dưới lòng đất Âu Lạc Thần Châu cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu thần phục.
Trong khi đó, luồng sóng quy tắc Thái Sơ từ cú gạt bấc đèn của Diệp Phi vẫn chưa dừng lại. Nó tiếp tục quét mạnh về phương Nam với tốc độ vượt qua cả quy luật không gian.
Tại cấm địa Dã Vy Dạ Lâm sâu ba ngàn trượng dưới lòng đất, tòa ma điện nguy nga của Ma tộc phương Nam vừa mới được dựng lại tạm thời, ngay khi chạm vào luồng sóng ánh sáng hoàng kim liền đổ sụp hoàn toàn thành tro bụi. Hàng vạn tà tu Ma tộc phương Nam đang chuẩn bị phát động đợt tấn công tiếp theo, chứng kiến cảnh tượng bầu trời đen tối bị xé toạc và ngọn núi đen của họ biến thành một ngọn đồi xanh mướt thơm mùi ngải cứu chỉ trong một tích tắc, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ.
“Không thể nào… Đây là sức mạnh của Thần sáng thế tối cổ!”
“Chạy đi đâu được nữa? Thần Quân chỉ cần gạt nhẹ một cái đã xóa sổ cả ma mạch của chúng ta rồi!”
Hàng vạn tà tu sợ hãi tột độ, đồng loạt quăng vũ khí, quỳ rụp xuống giữa những luống đất đỏ mới được tịnh hóa, khóc lóc thảm thiết thề nguyện:
“Chúng tiểu nhân nguyện cải tà quy chính! Từ nay về sau quyết an phận làm nông dân trồng rau cải ngọt, bón phân vôi bột, tuyệt đối không dám nổi loạn nữa! Xin Thần Quân tha mạng!”
Cùng lúc đó, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết vừa áp giải ba vị Ma Vương bước vào sân trước của ngôi nhà tranh.
Sở Phong vừa định bước lên thềm đá báo cáo thì bỗng nhiên nhìn thấy cột sáng hoàng kim vô hình tỏa ra từ gian nhà tranh, ép chặt ma lực tàn dư của ba vị Ma Vương xuống mức bằng không, khiến bọn họ lập tức biến thành ba phàm nhân gầy gò, khúm núm vác sọt tre run cầm cập.
Sở Phong nuốt nước bọt một cái ực, truyền âm cho Lục Thanh Tuyết với vẻ mặt sùng bái cuồng nhiệt:
“Sư tỷ… Tỷ có thấy ngọn đăng hỏa của sư phụ không? Đó chính là **Vạn Cổ Đăng Hỏa** thời Khởi Nguyên đấy! Sư phụ thắp ngọn đèn này lên, rõ ràng là muốn tịnh hóa hoàn toàn ma tính của cả thế giới để dọn đường cho chúng ta trở về an toàn! Tầm nhìn xa trông rộng của sư phụ đúng là không một ai có thể dùng thần thức mà suy lường được!”
Lục Thanh Tuyết đứng ngoài sân, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào ánh đèn dầu vàng nhạt hắt ra từ khe cửa tre, trong lòng dâng lên một sự cảm động sâu sắc đến phát khóc. Nàng khẽ vuốt chuôi kiếm gỗ sồi, giọng điệu kiên định thề nguyện:
“Sư phụ luôn âm thầm che chở cho chúng ta bằng phong thái vô vi nhi trị giản dị nhất. Ba đồng tiền đồng làm lộ phí, chiếc quạt nan rách che nắng, và giờ là ngọn đèn dầu dẫn đường… Đệ tử Lục Thanh Tuyết suốt đời suốt kiếp này sẽ dùng thanh kiếm gỗ này để bảo vệ sự thanh tịnh của sư phụ, quyết không để bất kỳ kẻ nào làm phiền đến cuộc sống điền viên của người!”
“Đúng vậy! Ngày mai đệ sẽ dùng chiếc chảo đen này nấu một nồi canh lươn hầm cải ngọt thật lớn từ con Ma Giao vạn năm này để bồi bổ cho sư phụ!” Sở Phong hăng hái gật đầu, vỗ vỗ vào chiếc gáo gỗ chứa con lươn vàng nhỏ đang thoi thóp bên hông.
Diệp Phi ở trong phòng, nghe thấy tiếng xì xào bàn tán ngoài sân, liền biết ngay hai đứa đệ tử của mình đã về. Hắn đặt cuốn sách bùa chú nhảm nhí mua ở chợ xuống bàn, đứng dậy mở cửa tre bước ra hiên nhà.
Ánh đèn dầu nhỏ hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, tỏa ra một khí chất vô hại đến kỳ lạ. Nhìn thấy Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng xếp hàng cung kính giữa sân, Diệp Phi khẽ cằn nhằn:
“Hai đứa dạo này đi đứng lề mề thật sự đấy. Bảo đi mua hạt giống cải ngọt từ sáng mà giờ trời tối om mới mò về đến nhà. Mà Sở Phong, sao đầu óc con lúc nào cũng lỉnh kỉnh thế hả? Đi mua đồ thôi mà vác theo cả bao tải củi khô rách rưới với cái chảo rách làm cái gì cho mệt xác ra?”
Sở Phong vội vàng quỳ sụp xuống đất dập đầu dâng bao tải củi khô và chiếc Kim Ấn thiên thạch lên trước mặt Diệp Phi, khóc nức nở vì cảm động trước sự quan tâm của sư phụ:
“Sư phụ bớt giận! Đệ tử tuân mệnh sư phụ đi đòi tiền cọc từ lão Vương bán gốm, vô tình nhặt được đống củi khô ma cốt này chứa đạo vận hỏa hệ rất đượm dùng để nhóm bếp. Còn cái Kim Ấn bằng vàng ròng thiên thạch này nữa, đệ tử thấy nó rất bằng phẳng và nặng nề, dâng lên sư phụ để đè nắp vại dưa cải muối sau nhà cho vững vàng, tránh bị nổi váng trắng ạ!”
Diệp Phi nhìn chiếc Kim Ấn đúc từ vàng ròng thiên thạch rực rỡ ánh sáng đỏ thẫm rực rỡ đạo vận Nhân Hoàng đang nằm chỏng chơ trên mặt đất cát bụi, mắt hắn bỗng sáng lên.
“Ồ, cái hòn đá màu đỏ này nhìn vuông vức, phẳng phiu gớm nhỉ.” Diệp Phi cúi người nhặt chiếc Kim Ấn lên, xoay xoay vài vòng trên tay rồi gật đầu tán thưởng. “Được đấy, cái này đè vại dưa cải thì chuẩn bài rồi, vừa nặng lại vừa không lo bị rỉ sét làm bẩn dưa. Thằng nhóc Sở Phong dạo này cũng biết quan tâm đến việc nhà cửa gớm.”
Hắn tiện tay ném chiếc Kim Ấn thiên thạch trấn quốc của hoàng gia Âu Lạc Thần Châu sang một bên góc sân, ngay cạnh vại dưa cải muối bám đầy muội than. Chiếc Kim Ấn vừa chạm đất, Nhân Hoàng khí cổ xưa bên trong lập tức bị quy tắc Thái Sơ của vại dưa đè bẹp dí, ngoan ngoãn thu hồi toàn bộ hào quang, biến thành một cục gạch đè vại vô hại nhất thế gian.
Diệp Phi quay sang nhìn ba vị Ma Vương đang vác sọt tre đứng run lẩy bẩy sau lưng Sở Phong, cau mày hỏi:
“Ủa, ba cái người cởi trần đi chân đất vác sọt vôi bột này là ai thế? Nhìn mặt mũi xám xịt, run rẩy thế kia là bị cảm lạnh hay bị sốt rét rồi?”
Sở Phong vội vàng bò dậy bẩm báo:
“Dạ bẩm sư phụ, ba người này là phu dịch tự nguyện xin gia nhập tổ dọn vệ sinh dưới chân núi của Trần trưởng ban. Họ thấy Hải Vân Phong của chúng ta phong cảnh hữu tình, lại có vôi bột diệt khuẩn chất lượng cao nên muốn xin được rắc vôi bột quanh chuồng gà và quét dọn phân gà khô để tích lũy công đức, cải tà quy chính ạ!”
Sát Na Ma Vương nghe thấy Sở Phong gọi mình là “phu dịch quét rác” liền vội vàng quỳ rụp xuống ruộng cát, dập đầu rầm rầm hướng về phía Diệp Phi:
“Chúng tiểu nhân bái kiến Thần Quân vĩ đại! Xin Thần Quân từ bi thu nhận chúng tiểu nhân làm phu dịch quét rác, bón phân! Chúng tiểu nhân thề suốt đời suốt kiếp quét dọn Hải Vân Phong sạch sẽ, không dám có nửa điểm lơ là!”
Diệp Phi nhìn ba tên phu dịch có vẻ ngoài gầy gò, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự khẩn thiết muốn lao động chân tay, trong lòng hắn bỗng cảm thấy hoang mang và bất lực tột độ:
“Trời đất ơi, cái đám người ở giới tu tiên này đầu óc có vấn đề nghiêm trọng thật sự rồi. Trần Thiên Kiêu thì tự phế tu vi đi quét rác đã đành, giờ lại lôi kéo thêm cả ba cái gã gầy trơ xương này lên đây tranh việc dọn phân gà nữa. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà!”
Nhưng nghĩ lại, có thêm người dọn dẹp vệ sinh chuồng gà và rắc vôi bột diệt khuẩn xung quanh nhà thì cũng đỡ mệt cho mình và hai đứa đệ tử. Diệp Phi khẽ phẩy chiếc quạt nan rách nát Nhân Quả Tiên Phiến một cái, nhàn nhạt nói:
“Thôi được rồi, các ngươi muốn quét rác thì cứ xuống núi gặp Trần Thiên Kiêu nhận chổi tre và xẻng sắt mà làm. Nhớ rắc vôi bột quanh chuồng gà cho kỹ vào, dạo này thời tiết ẩm mốc dễ sinh dịch cúm gà lắm đấy.”
“Chúng tiểu nhân tạ ơn Thần Quân từ bi! Chúng tiểu nhân tuân mệnh!”
Ba vị Ma Vương mừng rỡ như điên, liên tục dập đầu tạ ơn rồi vác sọt tre chạy phăng phăng xuống núi tìm Trần Thiên Kiêu nhận việc, cứ như thể vừa nhận được truyền thừa vô thượng của Tiên Đế không bằng.
Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm trước sự cuồng tín của ba tên phu dịch mới, quay sang bảo Lục Thanh Tuyết và Sở Phong:
“Thanh Tuyết, con vào bếp chuẩn bị nước ấm ngâm chân cho ta giải cảm. Sở Phong, mang con lươn vàng này vào bếp làm sạch rồi nấu món canh lươn hầm cải ngọt cho bữa tối đi. Ăn xong rồi đi ngủ sớm, ngày mai ta còn phải dẫn hai đứa xuống chợ Phong Châu đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm nữa đấy, không được thức đêm đọc mấy cái truyện bùa chú nhảm nhí đâu nghe chưa!”
“Đệ tử tuân mệnh sư phụ!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh cung kính cúi đầu vâng lệnh.
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm gác mõm trên phiến đá Thái Cổ Thần Thạch bên thềm nhà, chứng kiến toàn bộ màn kịch dở khóc dở cười này liền khẽ ngáp một cái thật dài, đôi mắt chó liếc nhìn chiếc giỏ tre chứa con nhái xanh (Ma Hoàng Thiên Thích) với vẻ khinh bỉ tột cùng, thầm nghĩ bằng ngôn ngữ cổ xưa:
“Chủ nhân chỉ muốn tiết kiệm chút dầu hỏa thắp đèn đọc sách viết chữ dưỡng sinh thôi, vậy mà lũ tu sĩ với tà tu các ngươi lại suy diễn ra thành đại trận tịnh hóa ma khí diệt thế, cứu rỗi cả Âu Lạc Thần Châu. Đúng là một lũ ngu ngốc tự bổ não đến cực hạn! Cơ mà… đống cải ngọt bón phân gà tối nay nhìn ngon thật sự, tí nữa chủ nhân đi ngủ ta phải lén ra vườn ăn vụng vài cây để tiến hóa hoàn mỹ huyết mạch Hắc Long mới được!”
Mặt trời hoàn toàn lặn sau đỉnh Hải Vân Phong, ngọn đèn dầu nhỏ của Diệp Phi vẫn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, lung linh ấm áp giữa màn đêm tĩnh lặng của ngọn núi thiêng. Mỗi bước chân trần của Diệp Phi lững thững đi vào phòng ngủ, vô tình dẫn dắt long mạch của cả thế giới bước vào một kỷ nguyên thái bình thịnh trị vạn vạn năm, để lại một truyền thuyết bất tử cho cả thế gian.