Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 143: Ma Hoàng nhìn thấy cột sáng

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:21:41 | Lượt xem: 3

Dưới đáy đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm sâu thẳm, nơi quanh năm chỉ có bùn độc đen kịt và những bộ xương khô của dị thú Thái Cổ, ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích đang run rẩy như một chiếc lá héo trước gió bão. Hắn, một cự đầu tối cao từng làm khuynh đảo cả vạn giới, kẻ chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ khiến một tinh hệ đóng băng, giờ đây đang thu mình trong một khối băng đen xẹp lép, hóa thân thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại.

Mà nguyên nhân của sự thảm hại này, không ai khác, chính là ngọn núi thiêng Hải Vân Phong nằm cách đó ba vạn dặm về phía Bắc.

Lúc này, thông qua một sợi ma niệm mỏng manh như tơ nhện còn sót lại trên tầng mây, Ma Hoàng Thiên Thích đang trợn trừng đôi mắt nhái nhỏ xíu của mình, nhìn chằm chằm về hướng Bắc.

Ở nơi đó, một cột sáng hoàng kim rực rỡ, mang theo quy tắc tước đoạt và tịnh hóa Thái Sơ khủng khiếp, đang đâm thủng màn đêm đen tối của Âu Lạc Thần Châu, nối liền đất mẹ với chín tầng mây xanh. Cột sáng ấy lung linh, ấm áp nhưng lại chứa đựng một sức mạnh hủy diệt vạn cổ, khiến toàn bộ ma khí tích tụ mười vạn năm của phương Nam bốc hơi nhanh chóng như giọt sương dưới ánh mặt trời mùa hạ.

“Đó… đó là cái gì vậy hả trời?!”

Ma Hoàng Thiên Thích gào thét trong lòng, thần hồn nhái bén suýt chút nữa thì nứt toác vì sợ hãi. Hắn vốn dĩ nghĩ rằng vị Thần sáng thế tối cổ ẩn dật trên Hải Vân Phong chỉ là một phàm nhân lười biếng thích trồng rau nuôi cá, thỉnh thoảng tiện tay búng vài hạt nước hay gõ gậy tre để trừng phạt kẻ phá bĩnh. Nhưng ngọn đèn dầu vừa được thắp lên kia đã hoàn toàn đập tan mọi giới hạn bổ não của hắn!

“Không phải là ngọn đèn dầu! Đó là Khởi Nguyên Chi Đăng! Là ngọn lửa thắp sáng Hỗn Độn trước khi thiên địa phân chia!”

Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng gãi đầu nhái, làn da xanh mướt của hắn run lên bần bật. Hắn nhận ra, cột sáng hoàng kim kia không chỉ đơn thuần là ánh sáng, mà chính là cột trụ linh mạch cốt lõi nhất, nâng đỡ và gắn kết toàn bộ long mạch của Âu Lạc Thần Châu. Hải Vân Phong chính là điểm mắt trận quyết định sự sinh tồn của cả thế giới này. Chỉ cần ngọn đèn kia còn cháy, chỉ cần vị Thần phàm nhân kia còn ngồi ngâm chân dưới mái tranh, thì bất kỳ thế lực ngoại giới hay ma tộc nào cũng chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi trước bánh xe lịch sử.

“Tên ngu ngốc nào… tên ngu ngốc nào ở ngoại giới lại dám vào lúc này xé rách không gian?!”

Ma Hoàng Thiên Thích nhìn thấy bàn tay khổng lồ màu xám xịt đầy vảy đang từ từ thò ra khỏi vết nứt vạn trượng trên bầu trời Hải Vân Phong, trong lòng không khỏi dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc xen lẫn hả hê. Hắn nhận ra luồng khí tức xám tro kia. Đó là uế khí ngoại giới, thứ có thể ăn mòn cả tiên thể của các Tiên Đế, là khắc tinh của giới tu tiên. Nhưng ở trước mặt cột sáng Thái Sơ kia… bàn tay đó trông chẳng khác nào một chiếc chân gà luộc đang cố gắng thò vào nồi nước lẩu đang sôi sùng sục.

“Để xem ngươi chết thế nào, đồ báo thủ phương xa!” Ma Hoàng Thiên Thích lẩm bẩm, hai chân nhái khoanh lại trước ngực, chuẩn bị tâm lý xem một màn vả mặt kinh điển của Thần tối cổ.

***

Trong khi Ma Hoàng Thiên Thích đang nín thở hóng hớt từ khoảng cách ba vạn dặm, thì tại sân nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Sở Phong đang ngồi xổm cạnh bể nước đá, tay trái cầm một chiếc gao gỗ, tay phải đang vuốt ve con lươn vàng nhỏ (vốn là Ma Giao vạn năm bị biến hình). Thấy bầu trời đột nhiên nứt ra một đường lớn, rồi một bàn tay xám xịt khổng lồ như muốn bóp nát ngọn núi chộp xuống, khóe miệng hắn không tự chủ được mà giật giật vài cái.

“Sư tỷ… tỷ có nghĩ giống ta không?” Sở Phong thầm truyền âm, giọng điệu run rẩy nhưng lại tràn ngập sự phấn khích cuồng nhiệt.

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, bạch y bay phấp phới dưới áp lực của luồng khí xám tro từ trên trời dội xuống. Nàng không hề hoảng sợ, ngược lại, đôi mắt thanh khiết như băng tuyết của nàng lại lấp lánh một tia sáng trí tuệ. Nàng nắm chặt chuôi kiếm gỗ sồi, khẽ gật đầu:

“Sư đệ, sư phụ quả nhiên là dụng ý thâm sâu. Ngài thắp ngọn đèn dầu cũ kỹ kia không phải để đọc sách, mà là để dùng ánh sáng Thái Sơ làm mồi dụ. Ngài muốn dẫn dụ con quỷ ngoại giới này ra để chúng ta có cơ hội thực chiến, mài giũa đạo tâm và rèn luyện Hỗn Độn Thần Thể!”

“Đúng vậy! Sư phụ thật sự quá vĩ đại!” Sở Phong thiếu chút nữa là nhảy dựng lên vì phấn khích. “Ngài biết đan điền của ta vừa được củng cố, kiếm ý của tỷ vừa đột phá, nên mới tiện tay thắp đèn để kéo một con quái vật ngoại giới về làm bao cát cho chúng ta tập đấm! Thử hỏi trên đời này có vị sư phụ nào chu đáo và yêu thương đệ tử hơn ngài chứ?!”

Ở góc sân, ba vị Ma Vương gồm Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương đang khúm núm vác sọt tre đựng vôi bột, nhìn thấy bàn tay khổng lồ xám xịt kia thì cả ba đồng loạt quỳ rụp xuống đất nện, đầu gối va vào đá xám phát ra tiếng “bốp bốp” giòn giã.

“Mẹ ơi… uế khí ngoại giới! Đó là lực lượng hủy diệt kinh hoàng nhất của cấm địa hư vô!” Hắc Diễm Ma Vương mếu máo, mặt cắt không còn một giọt máu. “Chúng ta vừa mới xin được một chân quét rác ổn định, chưa kịp lĩnh lương ngày nào đã phải đối mặt với cái thứ quái quỷ này sao?!”

“Câm miệng! Đừng có làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Thần Quân!” Sát Na Ma Vương vội vàng cốc đầu Hắc Diễm Ma Vương một cái đau điếng, sau đó nhỏ giọng run rẩy: “Ngươi nhìn Thần Quân kìa… ngài ấy có thèm liếc nhìn cái bàn tay kia một cái nào không? Đúng là hoàng đế không vội thái giám đã vội!”

Đúng như lời Sát Na Ma Vương nói, lúc này Diệp Phi vẫn đang ngồi thong thả trên chiếc ghế tre cũ kỹ trong gian nhà tranh ấm áp. Hắn vừa ngâm đôi chân trần của mình vào chậu nước ấm ngải cứu vỏ bưởi, vừa nhắm mắt dưỡng thần, gương mặt toát lên một vẻ thư thái đến cực điểm.

“A… ấm áp thật sự.” Diệp Phi lẩm bẩm, hoàn toàn bỏ qua tiếng sấm sét nổ đùng đoàng trên đỉnh đầu. Đối với một phàm nhân lười biếng như hắn, thời tiết Âu Lạc Thần Châu nồm ẩm thất thường, sấm sét mùa đông đánh bậy bạ là chuyện quá đỗi bình thường. Gió bão có lớn thế nào thì căn nhà tranh được gia cố bằng sào tre của hắn vẫn vững như bàn thạch, lo gì chứ?

Tuy nhiên, ngâm chân được một lúc, Diệp Phi cảm thấy nước trong chậu bắt đầu có dấu hiệu nguội đi do hơi lạnh của đêm đông tràn vào qua khe cửa sổ sổ tre.

Hắn khẽ nhíu mày, mở mắt ra nhìn Lục Thanh Tuyết đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, cằn nhằn:

“Thanh Tuyết này, nước hơi nguội rồi đấy. Con bé này thật là, đun nước kiểu gì mà mới ngâm một lát đã lạnh ngắt thế này. Đúng là tuổi trẻ làm việc gì cũng đoảng.”

Lục Thanh Tuyết nghe thấy sư phụ trách mắng, trong lòng không những không buồn mà ngược lại còn dâng lên một niềm hạnh phúc tột cùng. Nàng biết, mỗi lời cằn nhằn của sư phụ đều là một lời chỉ điểm đạo pháp chí giản. Nàng vội vàng cúi đầu hành lễ, cung kính nói:

“Sư phụ bớt giận, là đồ nhi sơ suất. Để đồ nhi thêm nước nóng cho người ngay lập tức.”

Nói rồi, nàng nhanh nhẹn bước tới bên bếp lò, nhấc chiếc siêu đất nung cũ kỹ bám đầy muội than lên.

Nhưng chưa đợi nàng kịp châm thêm nước, Diệp Phi đã cảm thấy mỏi thắt lưng, lười biếng không muốn đợi. Hắn tự mình cúi người xuống, cầm chiếc gáo dừa cũ kỹ đặt cạnh chậu nước, tự mình múc một gáo nước nóng từ chiếc siêu đất nung mà Lục Thanh Tuyết vừa mang tới, lẩm bẩm:

“Thôi, để ta tự làm cho nhanh. Đợi các con thì thắt lưng của ta gãy làm đôi mất.”

Hành động của Diệp Phi cực kỳ bình thường, giống như một ông chú trung niên đang tự phục vụ bản thân trong một tối mùa đông lạnh giá. Nhưng ngay khi bàn tay phàm nhân của hắn chạm vào cán gáo dừa, và gáo nước nóng chứa linh khí hồng hoang được đổ thẳng vào chậu nước ngâm chân…

“Rào…”

Một luồng hơi nước màu trắng tinh khiết, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của ngải cứu và vỏ bưởi khô, đột ngột bốc lên từ chậu nước ngâm chân của Diệp Phi. Luồng hơi nước này không hề tản ra xung quanh, mà dường như chịu một quy tắc vô hình nào đó dẫn dắt, hóa thành một con rồng sương trắng khổng lồ dài vạn trượng, rống lên một tiếng trầm đục rồi lao thẳng ra ngoài cửa sổ, hướng thẳng lên chín tầng mây xanh!

Quy tắc Thái Sơ Thủy Hệ bộc phát!

Bàn tay khổng lồ màu xám xịt đầy vảy kia vừa mới chộp xuống đến độ cao ba ngàn trượng, chuẩn bị chạm vào đỉnh cột sáng hoàng kim, thì con rồng sương trắng kia đã lao tới.

Không có những vụ nổ kinh thiên động địa, không có những luồng linh lực va chạm chấn động vạn dặm. Con rồng sương trắng chỉ nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay của bàn tay khổng lồ kia một vòng.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Một chuỗi âm thanh giòn giã vang dội khắp bầu trời đêm. Bàn tay khổng lồ đầy vảy xám kia, thứ vốn dĩ có thể bóp nát một vị Tiên Đế, lúc này giống như một cọng bún thiu bị nhúng vào nồi nước sôi. Những chiếc vảy xám xịt nhanh chóng bị tịnh hóa thành khói trắng, móng vuốt sắc nhọn Thái Cổ rã ra như bùn loãng, và toàn bộ cánh tay khổng lồ bị bẻ gãy làm đôi một cách nhẹ nhàng như bẻ một cành củi khô!

“Á…!!!”

Một tiếng gào thét thảm khốc, mang theo sự kinh hoàng tột độ của một tồn tại ngoại giới vô danh, vang lên từ sâu trong vết nứt không gian. Bàn tay xám xịt vội vàng rụt trở lại, vết nứt vạn trượng trên bầu trời cũng giống như gặp phải khắc tinh, điên cuồng khép chặt lại trong vòng một nốt nhạc, không dám để lộ ra dù chỉ là một tia uế khí nhỏ nhất.

Toàn bộ bầu trời Hải Vân Phong trở lại trạng thái trong vắt, ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi xuống vườn cải ngọt xanh mướt, cứ như thể biến cố kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một giấc mơ hoang đường.

***

Thông qua sợi ma niệm nhìn trộm, Ma Hoàng Thiên Thích chứng kiến toàn bộ quá trình bàn tay ngoại giới bị bẻ gãy như bẻ củi, hai mắt nhái bén của hắn suýt chút nữa thì rơi ra ngoài.

Hắn run rẩy, hai chân nhái mềm nhũn ra, trực tiếp ngã ngửa dưới bùn độc sâu ba ngàn trượng.

“Ảo… ảo ma Canada thật sự!” Ma Hoàng Thiên Thích lầm bầm bằng giọng điệu méo mó vì sợ hãi. “Chỉ là… chỉ là đổ thêm một gáo nước nóng ngâm chân? Một tồn tại ngoại giới cấp bậc Tiên Đế vương giả, chưa kịp thể hiện được ba giây đã bị một gáo nước ấm ngải cứu bẻ gãy tay?!”

Hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân đã nhanh trí tự phong ấn biến thành một con nhái bén xanh vô hại. Nếu lúc trước hắn cứng đầu phá phong ấn xông lên Hải Vân Phong đòi nợ, thì có lẽ bây giờ hắn đã biến thành món nhái xào sả ớt trên bàn ăn của vị Thần tối cổ kia rồi!

“Trồng rau! Đúng vậy, Ma tộc chúng ta từ nay về sau phải chuyển sang làm nông nghiệp!” Ma Hoàng Thiên Thích tự nhủ với bản thân, ánh mắt vô cùng kiên định. “Ma Ba nói đúng, trồng rau cải ngọt, bón vôi bột diệt khuẩn mới là chân lý sinh tồn vĩnh hằng! Ngày mai ta phải truyền âm cho Phong Dạ, bảo hắn gánh phân gà chăm chỉ hơn nữa, quyết không thể để Thần Quân phật lòng!”

Quyết định xong, Ma Hoàng Thiên Thích nhắm chặt mắt nhái, triệt để thu hồi sợi ma niệm cuối cùng, tự gia cố phong ấn băng đen thêm mười vạn năm nữa cho chắc ăn, thề rằng nếu Hải Vân Phong chưa dời đi thì hắn sẽ không bao giờ thức giấc.

***

Tại sân trước Hải Vân Phong, Sở Phong nhìn đống tro bụi xám xịt từ bàn tay khổng lồ bị bẻ gãy đang lả tả rơi xuống sườn núi, khóe mắt giật giật, lẩm bẩm:

“Sư tỷ… sư phụ đổ nước ngâm chân thôi mà cũng có thể bẻ gãy tay một vị Tiên Đế ngoại giới sao? Sức mạnh này… có phải là hơi quá đáng rồi không?”

Lục Thanh Tuyết lặng lẽ thu kiếm gỗ sồi vào bao, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự sùng bái đến mức cuồng tín:

“Sư đệ, đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị của sư phụ. Ngài dùng hành động phàm nhân để dạy cho chúng ta một bài học: Trước mặt quy tắc Thái Sơ tuyệt đối, mọi lực lượng ngoại giới hay uế khí hủy diệt cũng chỉ là trò trẻ con. Chúng ta vẫn còn phải tu luyện nhiều lắm.”

“Đúng vậy, sư tỷ nói rất đúng!” Sở Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn về phía gian nhà tranh ấm áp đầy vẻ kính ngưỡng. “Ta phải nhanh chóng vào bếp nấu canh lươn hầm cải ngọt cho sư phụ bồi bổ thắt lưng mới được. Sư phụ mỏi lưng thế này mà vẫn phải ra tay bảo vệ chúng ta, ta thật là một đứa đệ tử bất hiếu!”

Nói rồi, Sở Phong vội vàng xách con lươn vàng nhỏ chạy biến vào trong bếp, tiếng củi Ngô Đồng bắt lửa nổ lách tách nhanh chóng vang lên, mang theo mùi thơm ngào ngạt của canh lươn hầm cải ngọt lan tỏa khắp ngọn núi thiêng.

Dưới sườn núi, Trần Thiên Kiêu và Cổ Đô Tiên Ông nhìn thấy cơn mưa tro bụi xám xịt rơi xuống, cả hai lập tức hò hét mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh:

“Nhanh lên! Khói bụi ngoại giới làm bẩn sườn núi của Thần Quân rồi! Tổ một rắc vôi bột diệt khuẩn vạn dặm! Tổ hai cầm chổi tre quét sạch đống tro bụi này mang về bón ruộng cải ngọt! Ai lười biếng ta sẽ báo cáo lên sứ giả đại nhân biến thành phân bón ngay lập tức!”

Mười vạn phàm nhân hăng hái hò hét, tiếng chổi tre quét rác xào xạc hòa cùng tiếng sấm sét mùa đông dần tan biến, trả lại cho Hải Vân Phong một đêm tĩnh lặng, thanh bình và đầy đạo vận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8