Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 140: Bầu trời đen tối

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:12:32 | Lượt xem: 4

Gió bấc rít gào qua khe đá.

Bầu trời vùng đất Âu Lạc Thần Châu vừa mới lộ ra một tia sáng ban mai yếu ớt liền bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nát. Từ phía cực Nam, một vệt đen kịt như mực đặc đột ngột phun trào, vạch đôi tầng mây, điên cuồng loang rộng với tốc độ chóng mặt.

Chỉ trong vài nhịp thở, vầng thái dương rực rỡ hoàn toàn bị nuốt chửng.

Bóng tối bao trùm. Đó không phải là cái tối của ban đêm, mà là một màn đêm đặc quánh, chứa đầy sát ý, mùi lưu huỳnh nồng nặc và uế khí tanh hôi của ma tộc thời Thái Cổ. Không khí đột ngột hạ xuống độ lạnh thấu xương, sương muối mang theo những tinh thể màu tím sẫm lững lờ rơi xuống, chạm vào cây cỏ liền khiến chúng héo úa, thối rữa ngay lập tức.

“Ma khí diệt thế!”

“Trời đất ơi! Phong ấn phương Nam bị vỡ hoàn toàn rồi sao?”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh – giờ đây đã tự phế tu vi thành phàm nhân quét rác – đồng loạt rơi vào trạng thái hoảng loạn. Họ run rẩy ôm lấy nhau, ngước nhìn bầu trời đen tối như mực, cảm giác như ngày tận thế đã thực sự gõ cửa. Uế khí tím sẫm tràn tới ranh giới vạn dặm của ngọn núi thiêng, va đập vào bức màn bảo hộ vô hình, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.

Giữa đám đông đang hỗn loạn như ong vỡ tổ, một bóng người vọt lên đỉnh tảng đá xám khổng lồ.

Đó là Trần Thiên Kiêu.

Lúc này, gã không còn khoác chiếc áo bào hộ pháp lộng lẫy ngày xưa, trên người chỉ mặc một bộ y phục vải thô ngắn tay rách nát, chân trần bám đầy bùn đất, tay phải nắm chặt cây chổi tre mới tinh mà Diệp Phi vừa ban tặng hôm trước. Gương mặt gã lộ rõ vẻ nghiêm nghị, đôi mắt híp lại đầy sát khí, hoàn toàn rũ bỏ vẻ khúm núm, nịnh nọt thường ngày.

“Tất cả câm miệng! Ai dám làm loạn, ta lập tức dùng chổi tre quét xác ra ngoài!”

Tiếng thét của Trần Thiên Kiêu như sấm nổ giữa trời quang, mang theo một luồng uy áp vô hình chấn nhiếp toàn trường. Mười vạn người lập tức im bặt, ngơ ngác nhìn vị “Trưởng ban dọn dẹp vệ sinh” đang đứng sừng sững trên cao.

Cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện run rẩy tiến lên, răng va vào nhau cầm cập: “Trần đại ca… không, Trần trưởng ban! Ma khí phương Nam quá khủng khiếp. Chúng ta hiện tại đều là phàm nhân, không có linh lực hộ thể, nếu màn sương độc kia tràn vào, chúng ta sẽ biến thành sương máu mất!”

Trần Thiên Kiêu hừ lạnh một tiếng, vung mạnh cây chổi tre chỉ thẳng về phía vách đá ranh giới: “Nhát gan! Các ngươi quên nơi này là đâu rồi sao? Đây là chân núi Hải Vân Phong! Là nơi Thượng Thần tối cổ đang ngụ trị! Ngài ấy vừa mới đi bộ xuống núi đòi tiền cọc, làm sao có thể để lũ ma vật phương Nam làm bẩn vườn rau cải ngọt sau nhà?”

Lời nói của Trần Thiên Kiêu như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu mười vạn người, khiến họ bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy! Có Thượng Thần ở đây, họ sợ cái gì chứ?

“Cổ Đô đạo hữu! Chu Lạc Tướng! Hai vị ở đâu, lập tức ra đây cho ta!” Trần Thiên Kiêu lớn tiếng ra lệnh, giọng điệu dứt khoát, không một chút dây dưa.

“Có lão phu!” Cổ Đô Tiên Ông cởi trần, đi chân đất, tay cầm rổ vôi bột vọt tới. Đôi cánh linh khí màu vàng nhạt sau lưng lão khẽ vỗ, tỏa ra luồng khí nóng hầm hập chống chọi với cái lạnh của ma khí.

“Bản tướng ở đây!” Chu Thiết Đảm vác cây chổi đá khổng lồ chạy đến, bước chân Huỳnh Huỵch làm rung chuyển mặt đất.

Trần Thiên Kiêu không thèm khách sáo, lập tức phân phó nhiệm vụ với tốc độ cực nhanh: “Cổ Đô, ngươi dẫn theo ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh, mang toàn bộ vôi bột diệt khuẩn rải dọc theo ranh giới phía Đông Nam! Chu Thiết Đảm, ngươi chỉ huy bộ lạc Chu Diên, vác chổi đá và xẻng sắt, đào một con mương sâu ba trượng xung quanh chân núi, rắc phân gà khô chứa đạo vận mộc hệ xuống đó để chặn đứng uế khí!”

“Rõ!”

“Tuân lệnh Trần trưởng ban!”

Cổ Đô Tiên Ông và Chu Thiết Đảm không hề do dự, lập tức quay người điều động nhân lực. Nhịp điệu hành động dồn dập bắt đầu.

Từ phía bìa rừng đen, những tiếng gầm rú quái dị vang lên. Lũ ma trùng khổng lồ mang theo đôi cánh dơi, thân thể nhung nhúc gai độc và những con dị thú hai đầu bị ma khí kích thích, điên cuồng lao về phía Hải Vân Phong như một làn sóng triều màu đen. Chúng đánh hơi thấy sinh mệnh lực tinh thuần của ngọn núi thiêng, thèm khát muốn tràn vào cắn xé.

“Ma trùng tới! Phòng thủ!”

Trần Thiên Kiêu gầm lên một tiếng, gã là người đầu tiên lao xuống tảng đá.

Chân trần dẫm mạnh lên mặt đất đỏ, Trần Thiên Kiêu bộc phát ra sức mạnh cơ bắp của cường giả Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng. Xương cốt gã kêu lên những tiếng rắc rắc giòn giã, cứng như thanh đồng đúc Đông Sơn. Gã vung cây chổi tre vẽ thành một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung, quét ra một luồng cuồng phong mang theo đạo vận hỗn độn xé toạc màn sương mù màu tím sẫm.

*Bùm!*

Hàng trăm con dơi độc phương Nam vừa chạm vào luồng cuồng phong từ cây chổi tre của Trần Thiên Kiêu liền nổ tung thành những làn khói đen kịt.

“Rắc vôi bột! Nhanh lên!” Trần Thiên Kiêu vừa chiến đấu vừa thét lớn chỉ huy.

Cổ Đô Tiên Ông dẫn đầu ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh bay lượn trên không trung. Họ dùng tay không xúc từng vốc vôi bột trộn lẫn bột nhân sâm mười vạn năm dội xuống đầu lũ dị thú đang lao tới. Vôi bột chứa đạo vận tịnh hóa của Diệp Phi vừa tiếp xúc với ma khí liền bùng lên những ngọn lửa màu trắng tinh khiết, thiêu rụi lớp giáp ma của dị thú, tiếng gào thét thảm khốc vang vọng khắp thung lũng.

“Tránh ra! Để bản tướng dẹp đường!”

Chu Thiết Đảm vung cây chổi đá khổng lồ nặng ngàn cân, quét ngang một nhát quét sạch một mảng lớn ma trùng ba đầu. Gã cười ha hả, mồ hôi nhễ nhại trên tấm lưng trần cuồn cuộn cơ bắp: “Thoải mái! Đã lâu không được vận động gân cốt thế này! Quét rác quả nhiên là môn pháp ngộ đạo đệ nhất thiên hạ!”

Trận chiến phòng ngự diễn ra vô cùng dồn dập và khốc liệt.

Mười vạn phàm nhân quét rác không ai lùi bước. Họ cầm xẻng, cầm cuốc, phối hợp nhịp nhàng dưới sự chỉ huy dứt khoát của Trần Thiên Kiêu. Người rải vôi, người đào đất, người quét dọn bãi nước đen do ma trùng để lại. Mỗi khi uế khí dâng lên, cây chổi tre của Trần Thiên Kiêu lại vung lên quét sạch, giữ vững ranh giới Hải Vân Phong không bị ô nhiễm dù chỉ một phân.

Trong lúc chiến đấu điên cuồng, Trần Thiên Kiêu cảm thấy một luồng ấm áp từ lòng bàn chân truyền thẳng lên đỉnh đầu.

Đó là quy tắc Thái Sơ từ những phiến đá xám do Diệp Phi dẫm lên hằng ngày. Đạo tâm của gã đột ngột thăng hoa. Từ một kẻ cơ hội chỉ biết luồn cúi, Trần Thiên Kiêu lúc này thực sự nhận ra ý nghĩa vĩ đại của việc quét dọn vệ sinh. Quét rác không chỉ là dọn dẹp cát bụi, mà là quét sạch uế khí của chư thiên, giữ vững sự thanh tịnh cho đất mẹ Âu Lạc!

*Oanh!*

Một luồng sáng vàng rực bộc phát từ đan điền của Trần Thiên Kiêu. Xương cốt gã chuyển sang màu đồng cổ rực rỡ, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng nháy mắt đột phá lên đệ thất tầng!

“Ha ha ha! Đạo tâm của ta đã thành! Lũ ma vật phương Nam, hôm nay Trần trưởng ban sẽ quét sạch các ngươi!”

Trần Thiên Kiêu cười lớn, cây chổi tre trong tay gã tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, quét tới đâu ma khí tan biến tới đó. Mười vạn người chứng kiến thủ lĩnh đột phá, sĩ khí dâng cao tột độ, tiếng hô vang trời dậy đất xua tan bớt vẻ âm u của bầu trời đen tối.

Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, mặc cho bên ngoài ma khí ngút trời và tiếng gào thét rung chuyển mặt đất, ngôi nhà tranh nhỏ của Diệp Phi vẫn tĩnh lặng như tờ. Khói bếp từ đống tro tàn của cành Ngô Đồng vẫn lững lờ bay lên, hòa vào màn đêm, âm thầm bảo hộ ngọn núi thiêng khỏi mọi sự xâm phạm của tà ác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8