Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 117: Ma Hoàng thức tỉnh một phần

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:19:27 | Lượt xem: 4

Tối tăm, ẩm ướt và tràn ngập mùi bùn rữa của đầm lầy U Minh là những gì còn sót lại trong tâm trí của Tật Phong Ma Tướng Phong Dạ lúc này. Gã lảo đảo bước đi trên thảm lá mục của khu rừng cấm địa Dã Vy Dạ Lâm, bước chân xiêu vẹo như một kẻ say rượu lâu năm. Bộ ma giáp màu đen huyền thiết từng là niềm tự hào của gã, từng giúp gã chống đỡ biết bao sát chiêu của các Lạc Tướng hoàng gia phương Bắc, giờ đây đã bị gã tự tay lột sạch, vứt ngổn ngang dọc đường như đống sắt vụn không đáng một xu.

Trên người Phong Dạ lúc này chỉ còn lại một chiếc quần đùi bằng vải thô rách nát mà gã lột được từ xác của một tên tà tu xui xẻo nào đó dưới đầm lầy. Đôi cánh dơi khổng lồ rách rưới sau lưng rủ xuống, thỉnh thoảng lại rỉ ra vài giọt ma huyết màu tím đen sậm, bốc lên làn khói mờ ảo rồi nhanh chóng bị tịnh hóa bởi luồng ánh sáng thanh khiết còn sót lại trong không khí.

“Trồng rau… Đúng vậy, Ma Hoàng vĩ đại đã chỉ thị rồi. Tương lai của Ma tộc không phải là chém giết, mà là trồng rau cải ngọt và nhặt vỏ khoai lang…”

Phong Dạ lẩm bẩm, hai mắt đờ đẫn, thần trí hiển nhiên đã bị dọa cho có chút không bình thường sau khi chứng kiến cảnh tượng Ma Hoàng Thiên Thích – vị cự đầu tối cao thời Thái Cổ – tự đóng băng sinh mệnh lực để giả chết trong khối đá đen. Đối với gã, thế giới quan vạn năm qua đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một đêm. Cái gì mà thống trị đại lục, cái gì mà thôn phệ chúng sinh? Tất cả đều là hư vô! Trước mặt vị tồn tại tối cổ trên đỉnh Hải Vân Phong kia, một cái phẩy quạt rách cũng đủ để xóa sổ nhân quả, một tiếng hắt hơi cũng đủ để làm nổ tung ma thể. Muốn sống sót? Chỉ có nước đi làm nông dân!

Lách qua một bụi gai tre rậm rạp, tầm mắt của Phong Dạ đột ngột mở rộng. Trước mặt gã là một thung lũng nhỏ nằm khuất sau những vách đá dựng đứng.

Thế nhưng, cảnh tượng bên trong thung lũng lại khiến cho bước chân của vị Tật Phong Ma Tướng này hoàn toàn đông cứng tại chỗ. Đôi mắt ti hí của gã trợn tròn lên, mồm há hốc đến mức suýt chút nữa thì trật khớp.

Dưới ruộng bùn lầy lội, vài ngàn tà tu phương Nam vốn nổi tiếng tàn bạo, khát máu, giờ đây đều cởi trần, quần xắn móng lợn, đang lúi cúi… cấy lúa và tưới phân vôi bột.

Dẫn đầu đám người kia không ai khác chính là Ma Ba – gã ma đầu hai sừng hung tợn từng một thời xưng hùng xưng bá ở biên giới phương Nam. Lúc này, Ma Ba đang đội một chiếc nón lá rách nát, tay cầm một cái gáo dừa múc vôi bột rắc đều tay xung quanh những luống rau cải ngọt xanh mướt. Gương mặt đầy sẹo của gã không hề có một chút sát khí nào, ngược lại còn tràn đầy sự thành kính và nghiêm túc, cứ như thể gã đang thực hiện một nghi lễ tế trời tối cao.

“Nào, cái tên Thiết Giáp kia! Tay chân vụng về thế hả? Tưới phân vôi bột phải rắc đều, rắc đều nghe chưa! Ngươi rắc một đống to đùng vào gốc thế kia thì rau cải ngọt của Thần Quân cháy rễ mất thì sao? Ngươi có đền nổi chín tầng đan điền của ngươi cho Sứ giả đại nhân không?” Ma Ba lớn tiếng quát mắng, giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp của một lão nông tri điền thực thụ.

Đứng cạnh đó, Thiết Giáp Ma Tướng – kẻ vừa mới bị Sở Phong dùng dây thừng gai trói gô lại ngày hôm qua – đang khúm núm bưng một sọt phân gà trộn đất sét, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên tấm lưng đồng cổ. Gã vội vàng cúi đầu, vâng vâng dạ dạ:

“Tổ trưởng bớt giận, tiểu nhân lần đầu làm việc này nên chưa quen tay. Tiểu nhân hứa sẽ chú ý hơn, quyết không để một cây cải ngọt nào bị héo!”

Cách đó không xa, Mị Ảnh Ma Tướng và Vô Cực Độc Ma Tướng thì đang cặm cụi dùng tay không nhổ cỏ dại dầm mình dưới ruộng nước. Hai vị đại năng ma đạo từng khiến cho biết bao tu sĩ Tiên Minh nghe danh đã biến sắc, giờ đây lại đang tranh giành nhau một vạt cỏ tranh xem ai nhổ sạch hơn để lấy lòng Ma Ba.

“Ta nói cho các ngươi biết, làm việc cho Thần Quân tối cổ là vô thượng vinh hạnh của chúng ta!” Ma Ba vừa rắc vôi vừa thao thao bất tuyệt giảng giải cho đám tân binh mới gia nhập: “Đừng có nghĩ mình là Ma tướng mà lên mặt. Ở cái thung lũng này, muốn được chia nửa củ khoai lang nướng để ngộ đạo thì phải chăm chỉ trồng rau! Nhìn cái bức tượng đất sét tạc hình Thần Quân đằng kia chưa? Hằng ngày trước khi ra đồng phải bái lạy ba cái, đạo tâm mới thanh tịnh được!”

Phong Dạ đứng chôn chân bên rìa thung lũng, nhìn bức tượng đất sét thô sơ tạc hình một trung niên phàm nhân đang cầm tẩu thuốc đứng ở góc ruộng, rồi lại nhìn đám đồng nghiệp cũ đang hăng say lao động, gã bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.

Hóa ra, bọn họ đã “đi trước đón đầu” từ lâu rồi! Hóa ra, làm nông dân ở đây lại có tổ chức, có chỉ tiêu, thậm chí còn có cả chức danh “Tổ trưởng tổ sản xuất nông nghiệp”!

Không thể chậm trễ thêm nữa! Nếu gã không nhanh chóng đăng ký một suất trồng rau, nhỡ đâu Lục tiên cô hay Sở sứ giả quay lại, thấy gã rảnh rỗi đi lang thang, tiện tay búng một cái thì gã biết khóc với ai?

Nghĩ đến đây, Phong Dạ dứt khoát vứt bỏ chút kiêu ngạo cuối cùng của một Tật Phong Ma Tướng. Gã nhảy vút xuống thung lũng, bùn đất bắn tung tóe, lớn tiếng hét lên:

“Ma Ba! Cho ta gia nhập với! Ta muốn làm nông dân! Ta chạy nhanh nhất phương Nam, cho ta nhận chân vận chuyển phân gà và nhặt vỏ khoai lang đi!”

Tiếng hét của Phong Dạ làm xao động cả thung lũng. Ma Ba giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thấy một gã gầy gò chỉ mặc độc cái quần đùi rách, đôi cánh dơi xơ xác rủ sau lưng, mặt mũi lem luốc bùn đất đang đứng thở hồng hộc. Nhận ra đó là Phong Dạ, Ma Ba lập tức nhe răng cười, lộ ra hai chiếc răng nanh to tướng:

“Ồ, hóa ra là Phong Dạ đại nhân đấy à? Sao thế, không đi theo Ma Hoàng vĩ đại nữa sao mà lại chạy xuống đây tranh việc với chúng ta thế này?”

“Theo cái đầu ngươi ấy!” Phong Dạ vội vàng chạy lại gần, hạ thấp giọng nói đầy sợ hãi: “Ma Hoàng… Ma Hoàng tự đóng băng giả chết sâu dưới đầm lầy rồi! Ngài ấy bảo tương lai của Ma tộc hoàn toàn trông cậy vào đống phân cải ngọt mà chúng ta bón ở đây đấy! Mau, cho ta một cái xẻng, hoặc một cái sọt rác cũng được, ta muốn làm Tổ viên dự bị!”

Nghe thấy tin Ma Hoàng tự phong ấn giả chết, đám người Thiết Giáp Ma Tướng, Mị Ảnh Ma Tướng đều biến sắc, trong lòng thầm dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ đối với Hải Vân Phong. Nhưng ngay sau đó, bọn họ nhìn nhau, ánh mắt lộ ra vẻ may mắn vô cùng. May mà bọn họ đã sớm cải tà quy chính, đầu hàng nộp vũ khí trước, nếu không thì bây giờ chắc chắn đã biến thành phân bón cho vườn cải thật rồi.

Ma Ba vỗ vỗ vai Phong Dạ, ra vẻ đàn anh đi trước đầy bao dung:

“Được rồi, nể tình đồng nghiệp cũ, ta nhận ngươi vào tổ sản xuất. Nhưng nói trước, ở đây làm việc theo năng suất. Ngươi chạy nhanh, vậy thì chân chạy vặt gom lá khô và nhặt vỏ khoai lang của thung lũng từ nay giao cho ngươi. Làm cho tốt, nhỡ đâu Sứ giả đại nhân đi chợ về kiểm tra thấy thiếu chỉ tiêu là cả lũ ăn cám đấy!”

“Rõ! Tổ trưởng yên tâm, ta cam đoan sẽ nhặt sạch không sót một mảnh vỏ khoai lang nào!” Phong Dạ hớn hở nhận mệnh, mặt mày rạng rỡ cứ như thể vừa được thăng chức Đại thống lĩnh Ma quân không bằng.

***

Trong khi đám cựu ma đầu đang hăng say xây dựng nông thôn mới tại thung lũng phương Nam, thì sâu bên dưới lòng đất của Dã Vy Dạ Lâm, một biến động âm thầm nhưng vô cùng khủng khiếp đang diễn ra.

Mặc dù Ma Hoàng Thiên Thích đã hạ lệnh tự phong ấn đóng băng sinh mệnh lực để giả chết sâu dưới đáy đầm lầy độc, thế nhưng gã là ai chứ? Gã là Ma Hoàng! Là thực thể tà ác sinh ra từ oán khí hồng hoang, tồn tại qua hàng vạn năm phong ấn mà thần hồn không diệt.

Sự kiêu hãnh của một cự đầu Thái Cổ làm sao có thể dễ dàng bị dập tắt hoàn toàn như vậy?

Trong khối đá đen lạnh lẽo dưới đáy đầm lầy, ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích bắt đầu dao động một cách kịch liệt. Luồng ma thức của gã tuy đã thu nhỏ lại, nhưng vẫn có thể cảm nhận được những gì đang diễn ra bên trên mặt đất.

“Sỉ nhục… Đây là một sự sỉ nhục tột cùng đối với dòng máu Ma tộc cao quý!”

Thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích gầm rú trong bóng tối vô tận. Gã cảm nhận được mùi phân gà chứa đạo vận Kim Ô Thái Cổ và Nhân Hoàng khí từ hướng Hải Vân Phong bay xa vạn dặm dội xuống đầm lầy. Cái mùi hương vừa thanh mát như nhân sâm, vừa hăng nồng vị vôi bột ấy đối với ma tính của gã giống như một loại kịch độc đang không ngừng ăn mòn, tịnh hóa những sợi ma khí cuối cùng dưới lòng đất.

Chưa dừng lại ở đó, gã còn thấy đám thuộc hạ trung thành nhất của mình – những Ma tướng từng thề sống chết bảo vệ Ma tộc, giờ đây lại đang hớn hở quỳ lạy một bức tượng đất sét tạc hình một phàm nhân phơi cải, tranh nhau từng viên phân gà để bón rau!

“Ta là Ma Hoàng Thiên Thích! Chống đỡ thiên địa, xé rách tinh hệ! Chẳng lẽ… chẳng lẽ ta lại phải trốn chui trốn lủi dưới bùn thối này cả đời chỉ vì sợ một tên phàm nhân lười biếng thích trồng rau trên núi sao?”

Ý chí kiêu hãnh và sự phẫn nộ tích tụ vạn năm đột ngột bùng nổ. Sự dao động này giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng ma đạo khổng lồ dưới lòng đất Dã Vy Dạ Lâm.

“Ầm… Ầm…”

Mặt đất phương Nam bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vệt nứt khổng lồ màu tím sẫm bắt đầu lan rộng khắp vùng đầm lầy U Minh. Từ sâu trong lòng đất, một luồng ma áp khủng khiếp, lạnh lẽo và tàn bạo tột cùng như muốn đóng băng cả linh hồn của vạn vật bắt đầu tỏa ra, nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ phương Nam.

Bầu trời phương Nam vốn đang trong xanh sau cú phẩy quạt của Lục Thanh Tuyết, bỗng nhiên chỉ trong một tích tắc lại bị những quầng mây đen kịt, đỏ ngầu như máu bao phủ. Tiếng sấm rền vang rầm trời, mang theo tiếng gầm rú thê lương của vạn cổ ma thần vọng lên từ lòng đất.

Sức mạnh từ ý chí thức tỉnh của Ma Hoàng Thiên Thích khiến cho toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm đều run rẩy nơm nớp. Những con dị thú hung tợn nhất của Dã Vy Dạ Lâm giờ đây đều rúc đầu vào hang đá, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nào.

Tại thung lũng nhỏ, đám người Ma Ba, Phong Dạ đang trồng rau cũng bị luồng ma áp này đè ép đến mức suýt chút nữa thì ngã sấp mặt xuống ruộng bùn.

“Cái… cái gì thế này? Hơi thở này… Chẳng lẽ Ma Hoàng vĩ đại lại đổi ý, muốn phá phong ấn thật sao?” Phong Dạ run rẩy ôm chặt cái sọt tre, mặt cắt không còn một giọt máu.

Ma Ba cũng biến sắc, gầm lên một tiếng:

“Ngu xuẩn! Ma Hoàng muốn tự sát thì cứ tự sát một mình, tại sao lại chọn đúng lúc vườn rau cải ngọt của chúng ta đang đến kỳ phát triển cơ chứ? Nhỡ đâu ma khí làm héo lá cải, Sứ giả đại nhân quay lại nổi giận lôi đình thì cả lũ chúng ta biến thành tro bụi hết!”

“Mau! Mau che chắn cho vườn rau! Không được để một sợi ma khí nào chạm vào cây cải!” Thiết Giáp Ma Tướng gào lên, điên cuồng vận dụng chút sức lực phàm nhân vừa mới được cải tạo để lấy thân mình che chắn cho luống rau.

Cảnh tượng vô cùng dở khóc dở cười diễn ra trong thung lũng: Một đám cựu ma đầu hung tợn không lo chạy trốn ma triều, ngược lại còn liều mạng dùng cơ thể và nón lá để che chở cho những cây cải ngọt bé nhỏ trước luồng ma áp diệt thế đang cuồn cuộn tràn tới.

***

Lúc này, ngay tại ranh giới của cấm địa Dã Vy Dạ Lâm, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang rảo bước đi bộ hướng về phía chợ Phong Châu.

Sở Phong lúc này trông vô cùng lỉnh kỉnh. Sau lưng gã cõng một cái bao tải rách to đùng, bên trong đựng một con lươn nhỏ màu vàng nhạt (vốn là Ma Giao vạn năm bị tước đoạt ma tính) đang thoi thóp ngáp ngáp khí, tay kia thì xách một bao tải chứa đầy bột đá màu đỏ (vỡ ra từ Thạch Ma) để mang về sơn chuồng gà cho Diệp Phi.

Cảm nhận được luồng ma áp khủng khiếp đột ngột bùng nổ từ sâu trong lòng đất, Sở Phong lập tức khựng bước chân lại, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng gã khẽ rung lên “ong ong”, tỏa ra một làn khói xám tro nhạt để ngăn chặn luồng ma áp xâm nhập.

Gã quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết, gương mặt lộ ra vẻ lo lắng nhưng cũng đầy hưng phấn:

“Sư tỷ, luồng áp lực này… Chướng khí tím sẫm dày đặc thế này, rõ ràng là ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích đang dao động dữ dội. Chẳng lẽ tên trùm cuối kia cảm thấy chúng ta bắt thuộc hạ gã đi làm phu dịch vác đá, trồng cải nên không chịu nổi sự sỉ nhục mà muốn nhảy ra đòi công đạo?”

Lục Thanh Tuyết dừng bước, đứng lơ lửng trên một tảng đá cổ. Gió thổi làm vạt bạch y của nàng bay phấp phới, toát lên vẻ băng thanh ngọc khiết lạnh lùng thấu xương. Nàng khẽ vuốt chuôi kiếm gỗ sồi bên hông, tay kia nâng chiếc quạt nan rách bám đầy mỡ lợn và muội than lên che nắng, nhàn nhạt nói:

“Ma Hoàng Thiên Thích? Hừ, trước mặt sư phụ, gã chỉ là một con muỗi ồn ào không hơn không kém. Sư phụ bảo chúng ta xuống núi đòi tiền cọc và mua hạt giống cải ngọt, thực chất chính là đang dùng hành động phàm nhân để chỉ điểm cho chúng ta. Người muốn chúng ta dùng chiếc quạt nan này dọn sạch cái đầm lầy ẩm mốc phương Nam này, trả lại sự thanh tĩnh cho đất trời Âu Lạc.”

Nói đoạn, nàng nhìn chiếc quạt nan rách trong tay, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng sâu sắc:

“Ngươi nhìn chiếc quạt nan này xem. Tuy vẻ ngoài bẩn thỉu, bám đầy dầu mỡ bình thường, nhưng bên trong lại chứa đựng quy tắc nhân quả Thái Sơ tối cao. Sư phụ tặng nó cho ta, chính là muốn ta dùng nó để quạt bay mọi ma chướng của Ma tộc. Ma Hoàng Thiên Thích dám thức tỉnh ý chí vào lúc này, rõ ràng là đang muốn tự tìm đường chết, chủ động đưa đầu vào chảo của ngươi đấy, sư đệ.”

Sở Phong nghe vậy, hai mắt sáng rực lên như hai bóng đèn pha, gật đầu lia lịa đầy vẻ “bừng tỉnh đại ngộ”:

“Đúng vậy! Sư tỷ nói quá chuẩn! Sư phụ từ sớm đã nhìn thấu tất cả. Người cố tình đi chân trần dạo quanh núi trước khi chúng ta xuống núi, thực chất là dùng quy tắc Thái Sơ để khóa chặt long mạch, không cho Ma Hoàng có cơ hội chạy trốn. Bây giờ gã có vùng vẫy thế nào cũng chỉ là giãy giụa trước khi chết mà thôi!”

Gã thọc tay vào ngực áo, chạm vào ba đồng tiền đồng (Khởi Nguyên Trận Ấn) mà Diệp Phi tặng làm lộ phí, cười hì hì:

“Sư tỷ, hay là chúng ta dùng luôn ba đồng tiền này dập tắt ý chí của gã đi? Sư phụ bảo đây là tiền phòng thân, nhưng tiểu đệ nghĩ, dùng ba tòa Khởi Nguyên Trận Ấn này đè bẹp Ma Hoàng phương Nam thì mới đúng là cách \’phòng thân\’ triệt để nhất!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía quầng mây đen đang cuồn cuộn ngưng tụ ở trung tâm Dã Vy Dạ Lâm:

“Không vội. Sư phụ dạy chúng ta phải giữ vững đạo tâm thanh tĩnh, vô vi nhi trị. Để xem gã Ma Hoàng này có thể giãy giụa đến mức nào. Nếu gã thực sự dám bước ra khỏi phong ấn, kiếm gỗ của ta và chảo đen của ngươi sẽ cho gã biết thế nào là quy tắc của Hải Vân Phong.”

***

Trong khi bầu trời phương Nam đang rung chuyển dữ dội bởi ý chí thức tỉnh của Ma Hoàng Thiên Thích, thì tại đỉnh Hải Vân Phong lúc này, khung cảnh lại hoàn toàn trái ngược.

Ánh nắng sớm mai ấm áp chiếu rọi xuống vườn rau cải ngọt rực rỡ đạo vận. Diệp Phi sau khi quét xong mấy chiếc lá đào rụng trên sân, cảm thấy thắt lưng có chút mỏi nhừ. Hắn chống cây chổi tre xuống đất, thở dốc một hơi, lẩm bẩm tự giễu:

“Đúng là cái thân già phàm nhân này, mới quét có vài nhát chổi mà đã mỏi nhừ cả lưng rồi. Ước gì mình có cái máy hút bụi cầm tay của kiếp trước thì tốt biết mấy, đỡ phải còng lưng quét dọn thế này.”

Hắn lững thững đi đến bên chiếc ghế tre dưới gốc cây đào cổ thụ, đặt mông ngồi xuống một cách thư thái. Hắn thò tay vào túi áo vải thô bạc màu, lôi ra chiếc tẩu thuốc bằng trúc (vốn là Khai Thiên Thần Rìu) và một nhúm lá thuốc lài tự phơi khô.

Nhồi thuốc vào tẩu, Diệp Phi quẹt một que diêm thô sơ, châm lửa rồi rít một hơi thật dài.

“Khà…”

Một luồng khói trắng thanh khiết, thơm ngát mùi hoa lài từ miệng hắn phả ra. Làn khói ấy lững lờ trôi lên không trung, dưới tác động của quy tắc Thái Sơ vô hình, nó bỗng nhiên ngưng tụ thành hình rồng cuộn hổ ngồi, chậm rãi tỏa ra xung quanh, tạo thành một tầng bảo hộ vô hình cô lập hoàn toàn Hải Vân Phong khỏi mọi tạp âm và ma khí quỷ dị từ thế giới bên ngoài.

Thế nhưng, vừa mới đặt tẩu thuốc xuống, Diệp Phi bỗng nhiên cảm thấy mũi mình có chút ngứa ngáy khó chịu. Cái không khí ẩm mốc dâng lên từ phương Nam dường như mang theo một luồng hăng hắc quái dị, khiến cổ họng hắn liên tục ngứa ngáy.

Hắn nhăn mặt, hít một hơi sâu để kìm nén, nhưng cuối cùng không nhịn nổi nữa, liền há mồm, hướng thẳng về phía phương Nam hắt hơi một cái thật to:

“Hắt… xì…iiiiii!”

Cú hắt hơi này của Diệp Phi vang dội khắp gian nhà tranh, thậm chí làm cho mấy con gà con đang mài mỏ thần trên Thái Cổ Thần Thạch ở chuồng gà gần đó giật nảy mình, nháo nhác chạy loạn xạ.

Diệp Phi sụt sịt mũi, bực bội lẩm bẩm mắng mỏ:

“Cái quái gì thế này? Chắc chắn là lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu lại đang mắng thầm mình vì tội đòi lại ba đồng tiền cọc hôm qua rồi! Cái lão già này, làm việc cẩu thả cái giếng cổ sủi bọt lục nhạt hại mình mất bao nhiêu công sức xông nhà bằng vỏ bưởi, thế mà còn dám nói xấu sau lưng mình nữa chứ! Ngày mai phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống chợ mắng cho lão một trận mới được!”

Hắn thản nhiên gõ gõ cán tẩu thuốc vào cạnh ghế tre để gạt bỏ tàn tro, hoàn toàn không hề hay biết rằng cú hắt hơi vô tình của mình vừa rồi đã tạo ra một thảm họa kinh hoàng như thế nào đối với Ma tộc phương Nam.

Nằm dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang lim dim ngủ bỗng nhiên giật bắn mình. Nó trợn tròn mắt nhìn luồng khí tức Thái Sơ vô hình, mang theo mùi khói ngải cứu và vỏ bưởi hăng nồng, xé toạc màn sương bảo hộ của Hải Vân Phong, hóa thành một đạo quang mang vạn trượng phóng thẳng về hướng cực Nam với một tốc độ vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian.

Tiểu Hắc run rẩy rụt cổ lại, thầm nghĩ trong lòng đầy kinh hãi:

“Chủ nhân… Chủ nhân lại hắt hơi rồi! Lần này hướng hắt hơi lại nhắm thẳng vào cấm địa Dã Vy Dạ Lâm! Ma Hoàng Thiên Thích ơi là Ma Hoàng Thiên Thích, ngươi thức tỉnh ý chí vào lúc nào không thức tỉnh, lại đúng lúc chủ nhân đang bị ngứa mũi vì thời tiết nồm ẩm! Lần này thì đến cả tro cốt của ngươi cũng đừng mong tìm thấy!”

Nó khẽ rên rỉ một tiếng đầy đồng cảm cho số phận của vị cự đầu Ma tộc, rồi lại ngoan ngoãn gác mõm lên đống phân gà chứa đạo vận, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ để tránh bị Diệp Phi chú ý xách chổi lông gà ra đánh đít vì tội lười biếng không chịu trông nhà.

***

Lúc này, tại sâu trong lòng đất Dã Vy Dạ Lâm, ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích đang dâng lên đến cực hạn. Luồng ma áp khủng khiếp của gã đã ngưng tụ thành một bóng ma khổng lồ cao tới vạn trượng trên bầu trời phương Nam, hai mắt rực sáng như hai vầng trăng máu, chuẩn bị phát động một đòn hủy thiên diệt địa để tuyên cáo sự trở lại của Ma tộc với toàn thế giới.

“Chúng sinh Âu Lạc! Hãy run rẩy trước…”

Thế nhưng, lời tuyên cáo ngông cuồng của Ma Hoàng Thiên Thích chưa kịp dứt, thì từ hướng Hải Vân Phong, luồng khí tức từ cú hắt hơi của Diệp Phi đã ập đến.

Nó không phải là một chiêu thức thần thông rực rỡ, cũng không mang theo bất kỳ dị tượng kinh thiên động địa nào. Đó chỉ là một luồng khí tức vô hình, thoang thoảng mùi khói ngải cứu xông nhà và vỏ bưởi trị ho của phàm nhân.

Nhưng đối với Ma Hoàng Thiên Thích, luồng khí tức ấy giống như một bàn tay khổng lồ của quy tắc sáng thế, mang theo sức mạnh Thái Sơ nguyên thủy nhất của vũ trụ, nhẹ nhàng đè bẹp vạn vật.

“Bùm… rắc… rắc…”

Bóng ma vạn trượng của Ma Hoàng Thiên Thích vừa mới ngưng tụ trên bầu trời lập tức bị luồng khí tức này va trúng. Không hề có một sự chống cự nào, toàn bộ mây đen ma khí độc tố dày đặc vạn dặm bao phủ phương Nam trong nháy mắt bị đánh tan tác như bong bóng xà phòng gặp gió lớn, trả lại cho bầu trời phương Nam một khoảng không thanh khiết, rực rỡ ánh nắng mặt trời.

“A…aaaa… Cái quái gì thế này?!”

Một tiếng rú thê lương, kinh hoàng tột độ vang lên từ sâu dưới lòng đất. Thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích bị luồng khí tức Thái Sơ nện một cú chí mạng trực diện. Khối đá đen đóng băng sinh mệnh lực của gã lập tức bị chấn ra hàng vạn vết nứt chi chít. Ma thể khổng lồ của gã bên trong bị phản phệ dữ dội, ma huyết màu tím đen phun ra như suối, nhuộm đen cả một vùng mạch nước ngầm dưới đầm lầy.

Gã không thể tin nổi, gã chỉ mới hé mở một chút ý chí, thậm chí còn chưa kịp thò một ngón tay ra khỏi phong ấn, vậy mà đối phương chỉ bằng một luồng khí tức vô tình phả ra từ khoảng cách vạn dặm đã suýt chút nữa thì đánh tan nát thần hồn vạn năm của gã!

“Thần sáng thế… Vị Thần tối cổ kia thực sự đang nổi giận! Người… Người đang cảnh cáo ta!”

Sự kiêu hãnh vạn năm của Ma Hoàng Thiên Thích trong một tích tắc hoàn toàn vỡ vụn thành cát bụi. Gã hoảng sợ đến mức khóc không ra nước mắt, điên cuồng vận dụng những sợi ma lực tàn dư cuối cùng để thu nhỏ ma thể của mình lại chỉ bằng một con nhái bén, trốn sâu xuống tận cùng của tầng đất bùn thối, tự đóng băng bản thân thêm mười vạn năm nữa. Gã thề, từ nay về sau, cho dù trời sập đất nứt, gã cũng quyết không bao giờ thức tỉnh ý chí thêm một lần nào nữa!

Thế nhưng, cú va chạm khủng khiếp giữa quy tắc Thái Sơ vô hình từ cú hắt hơi của Diệp Phi và ý chí bùng nổ của Ma Hoàng Thiên Thích đã vô tình kích hoạt một phản ứng dây chuyền cổ xưa trong trận pháp phong ấn dưới lòng đất Dã Vy Dạ Lâm.

“Ầm… rắc… rắc…”

Ngay tại thung lũng đầm lầy U Minh, nơi Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng, mặt đất đột ngột nứt toác ra thành một khe rãnh khổng lồ rộng tới mười thước.

Từ sâu trong khe nứt ấy, không phải là ma khí tím sẫm tràn ra, mà là một luồng ánh sáng đỏ thẫm, rực lửa như dung nham núi lửa bốc lên ngút trời. Đi kèm với luồng ánh sáng ấy là một hơi thở cổ xưa, thô sơ nhưng mang theo một uy áp nặng nề đến mức khiến cho không gian xung quanh liên tục bị bóp méo, rạn nứt ra thành những vệt đen quỷ dị.

Dưới sự chứng kiến đầy kinh ngạc của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, từ sâu trong lòng đất, một vật thể rỉ sét đang từ từ trồi lên khỏi đầm lầy bùn thối.

Đó là một món thần binh có hình dáng vô cùng kỳ lạ. Nó dài khoảng bốn thước, một đầu dẹt và vuông vức, đầu kia là một cán cầm bằng gỗ đã bị mục nát một nửa, toàn thân bám đầy những vệt rỉ sét màu đỏ nâu xám xịt, trông thô sơ và tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.

Thế nhưng, hơi thở tỏa ra từ món thần binh rỉ sét ấy lại khiến cho cả Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đều đồng loạt biến sắc, hai mắt trợn tròn lên vì kinh hoàng.

Bởi vì, bọn họ nhận ra, cái hình dáng dẹt vuông và hơi thở thô sơ, nguyên thủy tỏa ra từ món thần binh rỉ sét đang trồi lên từ đầm lầy kia…

Nó giống hệt, thậm chí là y đúc như chiếc xẻng sắt rỉ sét bám đầy mỡ lợn mà sư phụ Diệp Phi vẫn hằng ngày dùng để xúc phân gà bón rau trên đỉnh Hải Vân Phong!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8