Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 118: Diệp Phi ở nhà quét tơ nhện

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:21:39 | Lượt xem: 3

Sở Phong đứng bên mép khe nứt khổng lồ vừa xuất hiện tại thung lũng đầm lầy U Minh, hai mắt trợn ngược lên như hai hạt nhãn, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng khẽ run lên bần bật. Hắn nhìn chằm chằm vào món “thần binh rỉ sét” đang từ từ trồi lên khỏi đầm lầy bùn thối, lồng ngực phập phồng thở dốc.

“Sư… Sư tỷ…” Sở Phong thều thào, giọng nói run rẩy như người bị trúng gió độc, “Đệ có nhìn lầm không? Cái món… cái món đang trồi lên kia, sao trông nó giống cái xẻng sắt xúc phân gà của sư phụ thế này?”

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng không khá khấm hơn là bao. Gương mặt thanh khiết lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm của nàng giờ đây hoàn toàn cứng đờ, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy. Nàng nhìn chiếc xẻng rỉ sét có cán gỗ mục nát một nửa đang tỏa ra luồng hào quang đỏ thẫm ấm áp, đè bẹp toàn bộ tàn dư ma khí xung quanh đến mức không còn một mống.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đạo tâm của mình không bị chấn động đến mức sụp đổ. Bàn tay ngọc ngà của nàng khẽ vuốt ve chuôi kiếm gỗ sồi dắt bên hông, cảm nhận được kiếm ý chí dương bên trong đang reo hò, cộng hưởng một cách điên cuồng với chiếc xẻng rỉ sét dưới lòng đất.

“Không lầm đâu.” Giọng Lục Thanh Tuyết thanh lãnh nhưng ẩn chứa một sự sùng bái tột cùng, “Hơi thở này, quy tắc Thái Sơ thô sơ nhưng nguyên thủy này… ngoại trừ sư phụ ra, trên đời này làm gì có tồn tại thứ hai có thể ngưng tụ ra được? Đệ nhìn kỹ đi, cái cán gỗ mục nát kia chính là gỗ Ngô Đồng vạn năm mà đệ hằng ngày bổ củi nhóm bếp. Còn cái lưỡi xẻng dẹt vuông rỉ sét kia… chính là sắt thiên thạch Khởi Nguyên từng chém đôi Hỗn Độn!”

Sở Phong nghe xong, hai đầu gối lập tức mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống ruộng bùn. Hắn đưa tay lên che trán, cảm thấy nhân sinh quan của mình lại một lần nữa bị mài giũa đến mức mòn vẹt.

“Trời ạ… Sư phụ hằng ngày dùng một món Thái Cổ Trấn Thế Thần Binh để xúc phân gà bón rau cải ngọt… Mà đệ lại còn ngu ngốc đi ghen tị với sư tỷ vì được ban tặng chiếc quạt nan rách! Đệ đúng là kẻ hẹp hòi, đầu óc toàn chứa bã đậu!” Sở Phong tự gõ mạnh vào đầu mình một cái, trong lòng dâng lên một niềm sám hối sâu sắc.

Ở phía sau bọn họ, Ma Ba cùng vài ngàn tà tu phương Nam đang quỳ rạp dưới ruộng bùn cũng đồng loạt há hốc mồm, nước dãi suýt chút nữa thì chảy ra ngoài. Bọn họ tuy không nhận ra chiếc xẻng sắt kia là cái gì, nhưng luồng uy áp đỏ thẫm tỏa ra từ nó đã trực tiếp khóa chặt toàn bộ ma lực tàn dư trong cơ thể bọn họ, khiến bọn họ ngoan ngoãn đến mức không dám thở mạnh.

“Lục… Lục tiên cô…” Ma Ba run rẩy dập đầu, giọng nói méo mó vì sợ hãi, “Món thần binh của Thần Quân tối cổ xuất thế, có phải… có phải là người đang muốn dùng nó để xúc sạch lũ ma tộc chúng ta đi làm phân bón cho vườn rau cải ngọt của người trên Hải Vân Phong không? Xin người hãy nói đỡ cho chúng ta vài câu, chúng ta dạo này trồng rau cải rất chăm chỉ, chỉ tiêu bón vôi bột diệt khuẩn cũng đạt loại xuất sắc rồi!”

Lục Thanh Tuyết liếc mắt nhìn Ma Ba một cái, ánh mắt lạnh lùng khiến gã ma đầu hai sừng lập tức rụt cổ lại. Nàng khẽ lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Sư phụ từ bi vĩ đại, coi vạn vật như cỏ rác nhưng cũng dung nạp chúng sinh. Người để món thần binh này xuất thế ở đây, thực chất là dùng một phần mười quy tắc Thái Sơ để trấn giữ long mạch phương Nam, tịnh hóa hoàn toàn ma tính tà ác của đầm lầy này. Các ngươi chỉ cần chăm chỉ làm nông, tự khắc sẽ được che chở.”

“Vâng, vâng! Chúng ta thề suốt đời làm nông dân trung thành của Hải Vân Phong!” Ma Ba cùng đám tà tu khóc lóc thảm thiết, dập đầu lia lịa xuống bùn nhão, trong lòng tràn ngập sự biết ơn đối với người phàm nhân vĩ đại trên đỉnh núi thiêng kia.

Trong khi các đệ tử và đám tà tu ở phương Nam đang đắm chìm trong sự sùng bái và “bổ não” cực độ, thì tại đỉnh Hải Vân Phong, chủ nhân của ngọn núi – Diệp Phi – vừa vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ trưa ngắn ngủi trên chiếc giường tre cũ kỹ.

“Aaa… Ồ…”

Diệp Phi ngáp một cái dài, vặn vẹo cái thắt lưng hơi mỏi. Hắn bước xuống giường, chân trần bám đất, lững thững đi ra gian nhà chính.

Căn nhà tranh hôm nay yên tĩnh đến lạ thường. Thường ngày, giờ này Sở Phong đã lách cách rửa chảo ngoài sân, còn Lục Thanh Tuyết thì lẳng lặng đun nước pha trà nhài cho hắn uống. Thế nhưng hôm nay, cả hai đứa nhỏ đều đã xuống núi đi chợ Phong Châu từ sớm để đòi ba đồng tiền cọc từ tiệm gốm của lão Vương và mua hạt giống rau cải ngọt mới.

“Mấy đứa nhỏ này, chắc lại la cà ở mấy quán bánh cuốn nóng dưới phố rồi. Đi từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.” Diệp Phi lẩm bẩm cằn nhằn, giọng điệu mang theo sự bất mãn nhẹ nhàng của một người cha già bị bỏ rơi ở nhà một mình.

Hắn đi ra sân trước, nhìn quanh một lượt. Sân vườn đã được Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm quét dọn sạch sẽ, không còn một cọng lá rụng. Đàn gà con trong chuồng đang nằm ngoan ngoãn ngủ trưa dưới bóng của tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét kê chân bàn. Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc thì nằm gác mõm lên đống phân gà trộn mạt đồng ở góc sân, thỉnh thoảng khẽ vẫy cái đuôi xù lông để đuổi ruồi.

Mọi thứ đều hoàn hảo, ngoại trừ một việc.

Diệp Phi ngước đầu nhìn lên trần nhà tranh của mình. Do thời tiết nồm ẩm kéo dài của vùng đất Âu Lạc Thần Châu, cộng thêm những luồng gió ẩm từ phương Nam thổi về mấy ngày qua, trên các xà gồ bằng gỗ sồi cũ kỹ đã xuất hiện vài mạng nhện xám xịt. Đặc biệt là ở góc nhà phía Nam, một con nhện nhỏ màu đen xám đang cặm cụi giăng một cái mạng nhện to bằng cái rổ, trông vô cùng mất thẩm mỹ.

“Nhà cửa thế này mà để khách khứa hay sứ giả hoàng gia đến nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa? Bọn họ lại tưởng ta là lão già lười biếng, bẩn thỉu.” Diệp Phi lắc đầu tự giễu, “Để ta tự tay dọn dẹp sạch sẽ vậy, coi như tập thể dục dưỡng sinh.”

Hắn lững thững đi ra sau chuồng gà, tìm kiếm một công cụ thích hợp. Ở góc vách đất, có dựng một cây sào trúc thon dài, khoảng chừng mười thước, thân tre đã ngả sang màu vàng nhạt, đầu trên buộc một cái giẻ lau cũ rách bươm bám đầy muội than và bụi bặm. Đây là cây sào quét mạng nhện chuyên dụng mà hắn tự chế từ hai năm trước.

Diệp Phi cầm cây sào trúc bước vào nhà. Hắn ngước đầu nhìn lên, nheo nheo đôi mắt sâu thẳm nhưng lúc này chỉ tràn ngập sự chán chường của một phàm nhân làm việc nhà.

“Nào, con nhện nhỏ kia, hôm nay ta sẽ dọn sạch giang sơn của ngươi.”

Diệp Phi giơ cây sào trúc lên, nhắm thẳng vào mạng nhện ở góc phía Nam của trần nhà tranh, khẽ chọc chọc, quét quét.

Hành động của hắn vô cùng vụng về, chậm rãi, đúng chuẩn phong thái của một trung niên phàm nhân bốn mươi tuổi đang làm việc vặt hằng ngày. Hắn nhấc cây sào lên, xoay tròn vài vòng để quấn lấy lớp tơ nhện dai dẳng, rồi lại chọc nhẹ vào góc xà ngang để gạt bỏ những hạt bụi bặm bám chặt.

Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, cây sào trúc thô sơ bám đầy bụi bặm trong tay hắn, thực chất lại là **Hồng Hoang Trực Chỉ** – một loại quy tắc trật tự tối cao của vũ trụ, có khả năng điều hòa và sắp xếp lại kết cấu của không gian. Và hành động chọc chọc, quét quét vô tình của hắn, dưới sự khuếch đại của quy tắc Thái Sơ trên Hải Vân Phong, đã trực tiếp xuyên qua rào cản không gian vạn dặm, hướng thẳng về phía vòm trời phương Nam.

Tại phương Nam, ngay phía trên thung lũng Dã Vy Dạ Lâm…

Bầu trời lúc này vẫn đang bị bao phủ bởi một tầng mây đen ma khí tím sẫm dày đặc, do ý chí tàn dư của Ma Hoàng Thiên Thích tích tụ hàng vạn năm tạo thành. Cho dù Ma Hoàng đã sợ hãi thu nhỏ ma thể bằng con nhái bén và tự đóng băng sâu dưới lòng đất, thì tầng mây đen ma khí này vẫn như một chiếc lồng sắt khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, khiến cho cả phương Nam quanh năm rơi vào cảnh tối tăm, lạnh lẽo và đầy độc tố.

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi ở Hải Vân Phong giơ cây sào trúc lên chọc vào mạng nhện…

“Ầm… Ầm… Ầm…”

Trên chín tầng mây của phương Nam, bỗng nhiên vang lên những tiếng sấm trầm đục, không gian bắt đầu vặn vẹo một cách dữ dội.

Dưới sự chứng kiến đầy kinh hoàng của Lục Thanh Tuyết, Sở Phong và hàng vạn tu sĩ hoàng gia, tà tu phương Nam đang đứng dưới đất… một bóng sào trúc khổng lồ vô hình, to lớn như một ngọn núi thông thiên, đột ngột từ trên vòm trời cao nhất giáng xuống.

Cây sào trúc vô hình ấy không mang theo bất kỳ sát khí hay linh lực dao động nào, nhưng khi nó di chuyển, toàn bộ quy tắc không gian của phương Nam đều bị cưỡng ép sắp xếp lại. Nó nhẹ nhàng chọc thẳng vào giữa tâm của tầng mây đen ma khí tím sẫm dày đặc vạn dặm kia, rồi khẽ xoay tròn một cái.

“Rắc… Rắc… Rắc… Xoảng!”

Một tiếng động giòn giã như tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên khắp bầu trời phương Nam.

Tầng mây đen ma khí được coi là phòng ngự tuyệt đối của Ma tộc, thứ có thể chống đỡ được đòn tấn công của mười vị Tiên Đế liên thủ, vậy mà dưới cú chọc nhẹ nhàng của cây sào trúc vô hình kia, lập tức bị bóp nát thành vô số mảnh vụn ánh sáng màu tím nhạt, rồi nhanh chóng bốc hơi vào hư vô như tuyết gặp mặt trời mùa hạ.

Một cái lỗ khổng lồ có đường kính lên tới năm ngàn dặm đột ngột xuất hiện trên vòm trời phương Nam.

“Vút… Vút…”

Những tia nắng mặt trời rực rỡ, ấm áp và thanh khiết nhất của buổi chiều tà, từ cái lỗ thủng khổng lồ ấy trút xuống như những dải lụa hoàng kim, chiếu rọi khắp thung lũng Dã Vy Dạ Lâm, xua tan đi toàn bộ độc sương, chướng khí và bóng tối tích tụ hàng vạn năm qua. Những ngọn núi đá đen đúa bỗng chốc được nhuộm một màu vàng nhạt ấm áp, những dòng sông bùn thối bắt đầu chảy róc rách, trong vắt trở lại dưới ánh nắng ban mai mới.

Diệp Phi ở nhà tranh vẫn vô tư quét dọn. Hắn thấy một vài hạt bụi tơ nhện rơi xuống mặt, khẽ nhíu mày, hắt hơi một cái: “Hắt xì!”

Hắn đưa tay lên phẩy phẩy không khí trước mặt, cằn nhằn: “Cái mạng nhện này dai thật đấy, quét mãi mà bụi cứ bay vào mũi. Để ta chọc thêm vài cái cho sạch hẳn.”

Nói rồi, hắn lại giơ cây sào trúc lên, dùng lực mạnh hơn một chút, chọc mạnh hai cái vào góc khuất phía Tây Nam của trần nhà.

“Bùm! Bùm!”

Tại phương Nam, hai tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trên không trung.

Cái lỗ thủng khổng lồ trên tầng mây đen phương Nam đột ngột bị mở rộng thêm gấp đôi, quét sạch toàn bộ những đám mây ma khí tàn dư cuối cùng ở vùng rìa biên giới nước Âu Lạc. Toàn bộ bầu trời phương Nam bỗng chốc trở nên trong xanh, cao vút, rực rỡ hào quang như một bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ.

Lục Thanh Tuyết đứng dưới đất, chiếc quạt nan rách bên hông khẽ rung lên bần bật, đôi mắt phượng của nàng trợn tròn, lồng ngực phập phồng thở dốc vì chấn động.

“Sư… Sư phụ…” Nàng thều thào, hai hàng lệ nóng hổi bỗng chốc lăn dài trên gương mặt thanh khiết, “Người… Người ở vạn dặm ngoài kia, vậy mà chỉ bằng một động tác quét dọn bình thường, đã trực tiếp chọc thủng vòm trời phương Nam, thanh tẩy toàn bộ ma khí của Dã Vy Dạ Lâm! Đây… Đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị, dùng hành động phàm nhân để xoay chuyển càn khôn của vũ trụ sao?!”

Sở Phong bên cạnh thì hoàn toàn hóa đá. Hắn nhìn cái lỗ thủng khổng lồ rực rỡ ánh nắng trên bầu trời, rồi lại nhìn chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng mình, cảm thấy bản thân dạo này tu luyện Hỗn Độn Thần Thể đến mức cực hạn, tự cho là có thể đập vỡ cả tinh hệ, thế nhưng so với một cái phẩy tay nhẹ nhàng của sư phụ… hắn vẫn chỉ là một con kiến bò trên mặt đất không hơn không kém.

“Sư tỷ… Đệ hiểu rồi…” Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy, “Sư phụ bảo chúng ta xuống núi đòi tiền cọc và mua hạt giống cải ngọt, thực chất là muốn chúng ta làm nhân chứng cho thần thông cứu thế của người! Người không muốn chúng ta liều mạng chiến đấu với ma tộc, bởi vì… đối với người, lũ ma tộc phương Nam này chỉ là những hạt bụi bặm bám trên trần nhà tranh của người mà thôi! Người chỉ cần dùng sào tre quét một cái… là tất cả đều biến thành tro bụi!”

Hàng vạn tu sĩ hoàng gia Âu Lạc và đám tà tu phương Nam lúc này đã hoàn toàn quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa hướng về phía Hải Vân Phong. Tiếng hô vang dậy khắp thung lũng, hòa cùng ánh nắng ấm áp của buổi chiều tà:

“Thái Sơ Thần Quân vĩ đại! Lòng từ bi của người che chở chúng sinh!”

“Chúng ta nguyện suốt đời phụng sự Hải Vân Phong, quét rác trồng rau để tạ ơn cứu mạng của Thần Quân!”

Trong khi cả phương Nam đang chấn động và reo hò trong sự sùng bái cuồng nhiệt, thì Diệp Phi ở nhà tranh cuối cùng cũng hoàn thành công việc dọn dẹp của mình. Hắn hài lòng nhìn trần nhà sạch sẽ, không còn một cọng tơ nhện nào bám lại.

“Hừm, thế này mới là nhà ở chứ.” Diệp Phi cười nhẹ, mang cây sào trúc ra sau nhà tranh dựng ở góc vách đất cạnh chuồng gà.

Hắn phủi phủi bụi bặm bám trên áo thô, lẩm bẩm: “Dọn dẹp xong rồi, để ta pha một ấm trà lài uống cho đỡ mỏi lưng. Không biết hai đứa nhỏ kia bao giờ mới chịu về nữa. Thật là nuôi đệ tử chỉ tổ tốn cơm.”

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá khẽ ngáp một cái dài, đôi mắt chó đen láy nhìn theo bóng lưng Diệp Phi đi vào bếp với một sự đồng cảm sâu sắc. Nó tự nhủ trong lòng: “Chủ nhân à chủ nhân, người chỉ quét có mấy cái tơ nhện bẩn thỉu ở nhà, vậy mà ngoài kia lũ ma tộc phương Nam suýt chút nữa thì bị người dọn dẹp sạch sẽ khỏi bản đồ thế giới rồi. Đúng là… thiên cơ bất khả lộ, tồn tại đỉnh cấp như người làm việc gì cũng khiến cho chúng sinh phải khóc thét!”

Tiểu Hắc xoay người, gác mõm lên đống phân gà chứa đầy đạo vận mộc hệ tinh thuần, tiếp tục chìm vào giấc ngủ ngon lành. Đối với nó, việc làm một con chó canh cửa lười biếng cho vị Thượng Thần tối cổ này vẫn là công việc an toàn và xa xỉ nhất trên đời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8