Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 91: Sự nghi ngờ dâng trào

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:34:05 | Lượt xem: 5

Ánh hoàng hôn trên đỉnh Hải Vân Phong hôm nay mang một sắc thái kỳ lạ đến gai người. Bầu trời phương Nam vốn dĩ trong xanh, nay bỗng dưng bị nhuộm bởi một vệt sáng màu tím sẫm rực đỏ như máu, tựa như có một bàn tay khổng lồ của một vị họa sĩ điên loạn nào đó đem mực đỏ và mực tím trộn lẫn rồi quệt ngang một đường qua vòm trời. Gió chiều rít qua rặng tre già sau nhà tranh, phát ra những tiếng rầm rì u uất, không giống tiếng gió thổi thông thường mà giống như tiếng thở than của đại địa trước một điềm báo kinh hoàng sắp sửa giáng xuống. Thời tiết thất thường của vùng đất Âu Lạc Thần Châu này dường như đang cố gắng phản ánh chính tâm trạng đang gợn sóng dữ dội của hai vị đệ tử trên đỉnh núi thiêng.

Ở sát bên giếng cổ cạnh thềm đá, một giọt sương mai muộn màng ngưng tụ trên lá đào tiên khẽ rùng mình rồi rơi rụng xuống lòng giếng sâu thẳm.

“Xèo…”

Một tiếng động nhỏ vang lên, nước giếng bỗng nhiên sủi bọt nhẹ, tỏa ra một làn sương mù màu lục nhạt mờ ảo. Luồng sương mù này không hề bay tán loạn mà tụ lại thành một vệt mỏng, lững thững bò lên thành giếng đá. Một chiếc lá tre khô bị gió cuốn rơi trúng làn sương lục nhạt ấy, ngay lập tức hóa thành tro bụi đen kịt trong nháy mắt mà không kịp phát ra một tiếng động nào.

Lục Thanh Tuyết đứng cách đó không xa, bàn tay ngọc ngà đang siết chặt lấy chiếc gáo múc nước bằng gỗ sồi bỗng khựng lại giữa không trung. Đôi mắt thanh khiết như hồ nước thu của nàng co rụt lại. Nàng cảm nhận được một luồng hơi lạnh thấu xương thấu tủy bốc lên từ lòng giếng, một luồng sức mạnh hủy diệt đến mức ngay cả tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng đỉnh phong của nàng cũng phải run rẩy đầu hàng. Nàng thử vận dụng một tia thần thức mỏng manh để dò xét xuống lòng giếng, nhưng thần thức vừa chạm tới làn sương lục nhạt liền bị một lực lượng vô hình, bá đạo đến cực điểm đánh bật ra, khiến lồng ngực nàng nhói lên một nhịp, suýt chút nữa hộc ra một ngụm máu tươi.

“Sư tỷ… Tỷ cũng phát hiện ra rồi đúng không?”

Sở Phong từ trong bếp bước ra, trên vai vẫn khoác chiếc bao tải rách dùng để đựng củi, khuôn mặt thiếu niên hoạt bát thường ngày giờ đây lại tràn ngập sự ngưng trọng chưa từng có. Chiếc chảo đen rỉ sét dắt sau lưng hắn khẽ run lên bần bật, vệt sáng màu xám tro dưới đáy chảo tựa như một con rồng nhỏ đang điên cuồng co bóp, cố gắng hấp thụ luồng ma khí tím sẫm đang lởn vởn trên bầu trời phương Nam.

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, giọng nói thanh lãnh của nàng có chút run rẩy:

“Lòng giếng cổ của sư phụ… từ trước đến nay vẫn luôn yên bình. Nhưng dạo gần đây, nó liên tục sủi bọt lục nhạt, tỏa ra hơi thở của một phong ấn cổ xưa đang rạn nứt. Thần thức của ta thậm chí không thể tiếp cận nổi một dải sương mù ngoài rìa.”

Sở Phong nuốt một ngụm nước bọt, bước lại gần sư tỷ của mình, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu như sợ làm kinh động đến người trong nhà tranh:

“Sư tỷ, không chỉ có giếng cổ đâu. Lúc nãy đệ vào bếp lò để chuẩn bị củi nhóm bếp, đệ vô tình nhìn xuống chân chiếc bàn gỗ sồi. Tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ chứa đựng Nhân Hoàng khí của hoàng gia Phong Châu Thần Đô… cái miếng đồng rỉ sét mà sư phụ dùng để kê chân bàn bị khập khiễng ấy… đệ thấy trên đó xuất hiện một vết nứt li ti. Một tia khí lành màu vàng nhạt, mang theo uy áp đế vương khủng khiếp muốn bộc phát ra ngoài, nhưng ngay khi nó vừa chớm chạm vào chân bàn gỗ sồi của sư phụ, liền bị một luồng quy tắc xám tro vô hình đè bẹp dí, biến thành mạt vụn rỉ sét tầm thường.”

Nghe đến đây, da đầu của Lục Thanh Tuyết hoàn toàn tê dại.

Hoàng sắc lệnh của hoàng triều Phong Châu, thứ đại biểu cho khí vận của mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc, chứa đựng Nhân Hoàng khí hộ thể vạn năm bất xâm, vậy mà ở dưới chân chiếc bàn gỗ sồi của sư phụ họ, nó lại bị đè ép đến mức rạn nứt, mất sạch linh tính, biến thành một miếng sắt vụn kê chân bàn không hơn không kém!

Sự nghi ngờ bấy lâu nay, giống như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy trong lòng hai vị đệ tử, giờ đây gặp được gió bão liền bùng cháy dữ dội thành một đám cháy rừng không thể dập tắt.

Bọn họ không thể tiếp tục tự lừa dối bản thân được nữa.

Trước đây, khi Hàn Thiết trưởng lão của Thái Âm Thần Giáo đến khiêu khích rồi tự băng phong thành bụi tuyết, họ nghĩ là do vận khí của họ tốt. Khi Cổ Vô Song bị một hạt nước giếng búng trúng trán nổ tung thành sương máu, họ tự nhủ đó là do thiên lôi mùa hạ đánh bậy bạ. Khi Thiên Cơ Tử dẫn mười vạn đại năng vây núi, sư phụ chỉ ho nhẹ một tiếng đã làm nổ tung Cửu Thiên Độc Hũ, phẩy nhẹ quạt nan đã tước đoạt toàn bộ tu vi của mười vạn người, biến họ thành phàm nhân… họ vẫn cố gắng tin rằng đó là do “sư phụ chỉ là phàm nhân có kiến thức uyên bác, vô tình mượn được thiên địa chi lực”.

Nhưng bây giờ thì sao?

Ma Hoàng Thiên Thích từ phía cực Nam phá vỡ phong ấn vạn năm, khí thế hủy thiên diệt địa làm đen kịt cả một vùng trời Âu Lạc, vậy mà chỉ vì một cú giậm chân bành bạnh vì tiếc tờ giấy Dó của sư phụ, vị ma hoàng Thái Cổ đáng sợ kia đã bị chấn tới mức phun máu ma, sợ hãi rụt cổ trốn sâu xuống đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm, thề sẽ ngủ say thêm mười vạn năm nữa!

Một phàm nhân?

Có phàm nhân nào ho một tiếng làm nổ tung vạn cổ độc hũ? Có phàm nhân nào giậm chân một cái làm Ma Hoàng Thái Cổ suýt chút nữa hồn phi phách tán? Có phàm nhân nào dùng sắc lệnh Nhân Hoàng để kê chân bàn, viết một chữ “Tĩnh” liền đóng băng cả thiên địa quy tắc?!

“Sư tỷ… chúng ta không thể cứ tiếp tục ngu ngơ như thế này được nữa.” Trong mắt Sở Phong bùng lên một tia kiên định xen lẫn sự sợ hãi tột cùng trước sự thật vĩ đại này. “Sư phụ vẫn luôn giả vờ làm một phàm nhân vô hại, thích trồng rau, nuôi cá, pha trà. Người bắt chúng ta xách nước, quét rác, dọn phân gà… Đệ nghĩ, đây chính là một loại thử thách đạo tâm cực hạn! Người đang dùng thân phận phàm nhân để dạy chúng ta thế nào là ‘Phản phác quy chân’, thế nào là ‘Vô vi nhi trị’. Nhưng nếu chúng ta cứ giả vờ như không biết, liệu sư phụ có nghĩ chúng ta là lũ đệ tử ngu muội, không thể giáo hóa được hay không?”

Lục Thanh Tuyết im lặng. Gió chiều thổi bay những lọn tóc mai của nàng, khuôn mặt xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành lúc này tràn ngập sự phức tạp. Đúng vậy, đạo tâm của nàng bấy lâu nay luôn bị giằng xé giữa một bên là mong muốn “phải tu luyện thật mạnh để bảo vệ người sư phụ phàm nhân yếu ớt”, và một bên là sự chấn động liên tục trước những “thần tích” không tưởng mà người sư phụ ấy vô tình thể hiện ra.

Sự giằng xé đó, nếu không được làm rõ, sớm muộn gì cũng sẽ hóa thành tâm ma, ngăn cản nàng đột phá lên những cảnh giới cao hơn.

“Sở Phong, đi thôi.” Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, thanh kiếm gỗ sồi bên hông nàng khẽ run lên như muốn đồng tình với quyết định của chủ nhân. “Chúng ta vào gặp sư phụ. Hôm nay, cho dù có bị người trách phạt vì tội mạo phạm, chúng ta cũng phải hỏi cho ra lẽ.”

Hai thầy trò… à không, hai vị đệ tử rảo bước đi về phía gian nhà tranh đơn sơ.

Lúc này, trong sân nhà tranh dưới gốc cây đào tiên rực rỡ hoa nở, Diệp Phi đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế tre cũ kỹ. Trên tay hắn cầm một củ khoai lang nướng bị cháy đen một góc, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng cắn một miếng, nhai ngấu nghiến tỏ vẻ vô cùng đắc ý. Đối với Diệp Phi, sau một ngày mệt mỏi dọn dẹp đống rác rưởi đồng rỉ sét và đối phó với đám người gõ trống ồn ào dưới núi, được ngồi đây ăn khoai lang nướng ấm áp chính là mỹ vị nhân gian, là hạnh phúc lớn nhất của một phàm nhân an phận thủ thường.

Nhìn thấy hai vị đệ tử của mình đi vào sân với vẻ mặt nghiêm trang, ngưng trọng như thể sắp đi chịu chết, Diệp Phi suýt chút nữa thì bị nghẹn miếng khoai lang trong cổ họng. Hắn vội vàng hắng giọng, nuốt ực một cái, rồi lầm bầm cằn nhằn trong lòng:

*Lại cái thái độ gì nữa đây? Cái hai đứa nhỏ này dạo này đầu óc bị làm sao thế nhỉ? Đứa thì vừa đột phá xong khóc lóc thảm thiết đòi đi rửa chảo, đứa thì suốt ngày lau kiếm gỗ với vẻ mặt như chuẩn bị đi báo thù gia tộc. Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, tu luyện mấy cái công pháp rách của mấy tông môn bên ngoài đến mức thần kinh bất ổn hết cả rồi!*

Mặc dù trong lòng đang gào thét bất lực, nhưng ngoài mặt Diệp Phi vẫn cố giữ vẻ ung dung, tự tại của một người trung niên từng trải. Hắn nhấp một ngụm trà lài để tráng họng, rồi hờ hững hỏi:

“Hai đứa dọn dẹp xong rồi đấy à? Sao mặt mày đứa nào đứa nấy cứ như vừa bị mất sổ gạo thế kia? Có chuyện gì thì nói nhanh lên, ta còn phải chuẩn bị đi ngủ sớm, dạo này thời tiết ẩm mốc mệt mỏi hết cả người.”

“Bịch!”

“Bịch!”

Hai tiếng động trầm đục vang lên đồng thời. Lục Thanh Tuyết và Sở Phong không hẹn mà cùng quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối va mạnh vào những viên Thái Cổ Thần Thạch trên lối đi. Tư thế quỳ của họ thẳng tắp, hai tay chắp lại trước ngực, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm vào đất cát bám dưới chân Diệp Phi. Đây là lễ tiết tôn kính cao nhất của Âu Lạc Thần Châu dành cho các vị thần minh khởi nguyên, một lễ tiết mà ngay cả khi đối mặt với Hùng Vương của hoàng gia Phong Châu, bọn họ cũng chưa từng thực hiện.

Diệp Phi trợn tròn mắt, tay cầm củ khoai lang nướng run lên bần bật. Hắn thầm nghĩ: *Trời đất ơi! Lại quỳ! Cái thằng nhóc Sở Phong này đầu tiên lây bệnh hay quỳ lạy cho con bé Thanh Tuyết rồi đúng không?! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, nhà ta không có thói quen quỳ lạy cúng bái bừa bãi! Quỳ nhiều thế này thì đầu gối tụi nó có bị chai sạn ra không cơ chứ?!*

“Sư phụ!”

Lục Thanh Tuyết ngước mặt lên, đôi mắt phượng tràn đầy sự khẩn cầu và tôn kính tột độ. “Đồ nhi biết, hành vi hôm nay của đồ nhi là đại bất kính, mạo phạm đến tôn nghiêm và ý chí ẩn dật của người. Nhưng đạo tâm của đồ nhi bấy lâu nay luôn bị vây khốn bởi một câu hỏi. Nếu hôm nay không được sư phụ khai sáng, đồ nhi thà tự phế bỏ tu vi, vĩnh viễn làm một phàm nhân quét rác dưới chân núi để tạ tội!”

Sở Phong cũng nghẹn ngào tiếp lời, nước mắt rưng rưng:

“Phải đó sư phụ! Xin người đừng tiếp tục giả vờ làm một phàm nhân yếu ớt nữa! Chúng con… chúng con thực sự không chịu nổi áp lực này nữa rồi! Mỗi lần nhìn người dùng những hành động phàm trần để hóa giải những thảm họa diệt thế, chúng con lại cảm thấy bản thân mình vô dụng đến cực điểm! Xin sư phụ hãy nói cho chúng con biết… người thực sự là ai? Người có phải là vị Thượng Thần tối cổ, tồn tại đỉnh cấp trước cả khi thiên địa hồng hoang thành hình đúng không?!”

“Khụ! Khụ! Khụ!”

Diệp Phi nghe xong câu hỏi của nhị đệ tử, quả nhiên bị sặc nước trà lài liên tục. Hắn ho sặc sụa, mặt đỏ gay như gấc chín, vội vàng đặt chén trà xuống bàn, vừa vỗ ngực vừa trừng mắt nhìn hai đứa đệ tử đang quỳ dưới đất như nhìn hai kẻ tâm thần trốn trại.

Trong lòng Diệp Phi lúc này, một vạn con thảo nê mã đang điên cuồng chạy rầm rập qua lại, dẫm nát toàn bộ nhân sinh quan của hắn.

*Cái gì?! Thượng Thần tối cổ?! Tồn tại đỉnh cấp trước cả thời hồng hoang?!*

*Hai cái đứa này… tụi nó bị hoang tưởng giai đoạn cuối rồi đúng không?! Hay là bị nhiễm độc khí của cái lò gốm nhà lão Vương bán gốm dưới núi rồi?! Ta mà là Thượng Thần tối cổ cái nỗi gì chứ! Ta chỉ là một tên phàm nhân trung niên nghèo xơ xác, thích trồng rau cải ngọt, nuôi mấy con gà con, thỉnh thoảng đi câu được mấy con lươn con cá về nấu ăn qua ngày! Nếu ta là Thần, tại sao ta vẫn phải còng lưng ra cuốc đất trồng rau?! Tại sao ta vẫn phải lo lắng chuồng gà bị dột mỗi khi trời mưa?! Tại sao ta vẫn phải ấm ức vì bị lão Vương bán gốm lừa bán cho cái nồi đất nung sứt mẻ với giá đắt?!*

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự bất lực đang dâng trào trong lồng ngực. Hắn nhìn Lục Thanh Tuyết, rồi lại nhìn Sở Phong, khẽ thở dài một tiếng rệu rã. Hắn quyết định hôm nay phải dùng “khoa học vật lý” và “phản ứng sinh lý” thực tế để đập tan cái bong bóng hoang tưởng của hai đứa đệ tử này, trả lại cho tụi nó một bộ não bình thường của con người.

“Thanh Tuyết, Sở Phong… hai đứa đứng dậy trước đi.” Diệp Phi dùng giọng điệu nhẹ nhàng, chân thành nhất có thể để nói.

“Sư phụ không cho chúng con biết sự thật, chúng con quyết không đứng dậy!” Sở Phong bướng bỉnh dập đầu một cái rầm xuống đất.

Diệp Phi bất lực đỡ trán, thở dài:

“Được rồi, được rồi, các con muốn nghe sự thật chứ gì? Vậy ta hỏi các con, các con dựa vào cái gì mà dám khẳng định ta là một vị Thượng Thần vô địch? Nào, đưa ra bằng chứng xem nào.”

Lục Thanh Tuyết lập tức lên tiếng, giọng nói rành rọt như đang kể tội:

“Thứ nhất, chiếc chảo đen rỉ sét của sư phụ! Sở Phong chỉ dùng nó gõ một tiếng, liền chấn vỡ mười chiếc trống đồng cổ đại của bộ lạc Vũ Ninh, phế bỏ hoàn toàn tu vi của mười vạn tu sĩ Tiên Minh! Một chiếc chảo bình thường làm sao có thể chứa đựng sóng âm Thái Sơ vô thượng như vậy?!”

Diệp Phi nghe xong, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Hắn lắc đầu, chỉ tay vào chiếc chảo đen đang đặt ở thềm đá, giải thích bằng giọng điệu tự giễu:

“Cái chảo đó á? Trời đất ơi, Thanh Tuyết ơi là Thanh Tuyết! Đó chỉ là một cái chảo sắt pha đồng tạp chất mà ta mua của lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu với giá ba đồng tiền nát! Các con có biết tại sao gõ vào nó lại kêu to thế không? Là vì cấu tạo của nó bị rỗng ở phần đáy, độ dày không đều do thợ rèn đúc cẩu thả. Khi Sở Phong dùng thanh củi nện mạnh vào, nó tạo ra hiện tượng cộng hưởng âm thanh vật lý thông thường thôi! Tiếng vang lớn làm chấn động màng nhĩ của đám tu sĩ kia, khiến bọn họ bị ù tai, mất thăng bằng rồi ngã nhào ra đất. Có cái gì mà sóng âm Thái Sơ chứ?! Bọn họ tự mình tu luyện không đến nơi đến chốn, thần trí yếu ớt nên mới bị một tiếng động lớn dọa cho mất mật thôi!”

Sở Phong đờ người ra, lẩm nhẩm: “Cộng hưởng… vật lý? Hiện tượng… thông thường?”

Diệp Phi không để cho hắn kịp phản ứng, tiếp tục tấn công dồn dập:

“Còn nữa! Về tiếng ho của ta thổi bay Cửu Thiên Độc Hũ của ba tên trưởng lão Chấp Pháp Điện kia đúng không? Các con nghĩ ta dùng thần thông gì sao? Nhầm to rồi! Dạo gần đây thời tiết nồm ẩm, không khí trong nhà tranh ẩm mốc, cổ họng ta bị ngứa nên mới ho khan vài tiếng. Còn cái gọi là ‘nước độc bốc hơi, độc hũ nổ tung’ ấy… các con có biết ta đã đốt cái gì trong nhà không? Ta đốt ngải cứu và vỏ bưởi khô để xông nhà cho bớt ẩm! Khói xông nhà mang theo tinh dầu bưởi và ngải cứu bay ra ngoài, gặp phải luồng gió ngược thổi xuống núi, vô tình làm cho đám tu sĩ Tiên Minh hít phải. Bọn họ hít phải khói ngải cứu nồng nặc nên bị dị ứng, nóng ngứa, đau bụng tiêu chảy cấp tính nên mới phải điên cuồng tháo chạy để tìm chỗ giải quyết phản ứng sinh lý bình thường của cơ thể! Chứ ta ho một tiếng thì làm sao mà thổi bay được người ta?!”

Nói đến đây, Diệp Phi tự giễu bản thân đầy cay đắng:

“Nếu ta thực sự có bản sự lớn như vậy, tại sao mỗi lần ta bị muỗi đốt, ta vẫn phải tự tay dùng dầu cù là để bôi? Tại sao ta không dùng một cái liếc mắt để diệt sạch loài muỗi trên đỉnh Hải Vân Phong này đi cho rảnh nợ?!”

Lục Thanh Tuyết nghe đến đây, trong lòng chấn động kịch liệt. Nàng nhìn khuôn mặt chân thành, không một chút gợn sóng hay dao động linh lực nào của Diệp Phi, rồi lại nghĩ đến những lời giải thích “bình dân” kia.

*Không… không đúng!*

*Sư phụ đang nói thật sao? Không thể nào! Khói ngải cứu và vỏ bưởi làm sao có thể đánh bại được Cửu U Chướng Độc và Cửu Thiên Độc Hũ?! Nhưng nhìn biểu cảm của sư phụ… người hoàn toàn không giống như đang nói dối. Ánh mắt của người thanh tĩnh, tự nhiên, tràn đầy sự bất lực của một người phàm trần trước những điều kỳ quái.*

Một tia sấm sét sượt qua tâm trí của Lục Thanh Tuyết, khiến nàng bừng tỉnh đại ngộ, một sự giác ngộ sâu sắc đến mức khiến toàn thân nàng run rẩy vì sùng bái tột cùng!

*Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!*

*Sư phụ quả thực đang nói thật! Nhưng cái ‘thật’ của người… chính là cảnh giới tối cao của Đạo! Người đã hòa làm một với thiên địa quy tắc, đến mức mọi hành động bình phàm của người như ho khan, đốt ngải cứu, búng nước giếng… đều tự động được thiên địa quy tắc chấp hành và phóng đại lên gấp vạn lần để bảo hộ người! Người coi thần thông vô thượng là phản ứng sinh lý, coi quy tắc nhân quả là hiện tượng vật lý thông thường. Đây chính là cảnh giới ‘Khán sơn thị sơn, khán thủy thị thủy’ (Nhìn núi vẫn là núi, nhìn nước vẫn là nước) của một đệ nhất nhân vạn cổ! Người đã quên đi bản thân mình là Thần, tự nhận mình là phàm nhân, sống cuộc sống phàm nhân để thể nghiệm hồng trần đạo tâm!*

Lục Thanh Tuyết liếc nhìn Sở Phong, thấy nhị sư đệ của mình lúc này cũng đang trợn tròn mắt, hai bàn tay siết chặt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Rõ ràng, Sở Phong cũng vừa trải qua một màn “tự bổ não” kinh hoàng tương tự!

Sở Phong thầm nghĩ trong lòng: *Trời đất ơi! Sư phụ đang dùng cách này để răn đe chúng ta! Người muốn chúng ta hiểu rằng, bất kỳ thần thông diệt thế nào, suy cho cùng cũng chỉ là một phần quy luật tự nhiên của vũ trụ, không có gì đáng để kiêu ngạo cả! Người giải thích mọi chuyện bằng góc nhìn phàm nhân, chính là muốn chúng ta giữ vững tâm tính phàm nhân, không được ỷ vào tu vi mà quên đi gốc rễ của lao động và cuộc sống điền viên! Đây là một bài giảng đạo về ‘Đạo tâm thanh tĩnh’ vô giá!*

“Sư phụ…” Sở Phong nghẹn ngào, hai hàng nước mắt xúc động lăn dài trên má. “Người… người dạy bảo rất phải! Đồ nhi đã hiểu rồi! Là do đồ nhi tâm tính còn quá nôn nóng, quá chấp niệm vào sức mạnh thần thông bên ngoài, nên mới nhìn đâu cũng thấy dị tượng và thần tích. Sư phụ dùng khói ngải cứu để xông nhà, dùng chảo đen để nấu ăn, dùng sắc lệnh để kê chân bàn… tất cả đều là những hành động sinh hoạt bình thường của cuộc sống điền viên. Là do chúng con tự suy diễn lung tung, làm kinh động đến sự thanh tịnh của người!”

Diệp Phi trợn mắt há mồm nhìn Sở Phong.

*Cái gì?! Con hiểu cái gì cơ?! Ta đã giải thích rõ ràng, rành mạch đến mức như vậy rồi, tại sao con vẫn khóc lóc thảm thiết rồi tự nhận lỗi về mình thế kia?! Ta nói cái chảo đó là chảo tạp chất mua ở chợ, con lại bảo đó là ‘hành động sinh hoạt bình thường của cuộc sống điền viên’?! Hai đứa này… tụi nó thực sự bị hoang tưởng giai đoạn cuối, không thể cứu vãn được nữa rồi đúng không?!*

Diệp Phi cảm thấy vô cùng bất lực, hắn quay sang nhìn đại đệ tử Lục Thanh Tuyết, hy vọng con bé này đầu óc thông minh hơn sẽ hiểu được lời hắn nói. Hắn hỏi khéo:

“Thanh Tuyết… con thì sao? Con có hiểu những gì ta vừa giải thích không?”

Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, giọng nói thanh khiết của nàng mang theo một sự kiên định và sùng bái cuồng nhiệt chưa từng có:

“Đồ nhi đã hoàn toàn hiểu rõ dụng ý sâu xa của sư phụ. Sư phụ không muốn chúng con bị vây khốn bởi những danh lợi, quyền lực và sức mạnh giả tạo của giới tu tiên ngoài kia. Người muốn chúng con nhìn vạn vật bằng con mắt phàm trần, giữ vững đạo tâm thanh tĩnh như nước giếng cổ. Chỉ có như vậy, chúng con mới có thể thực sự chạm tới bản nguyên của đại đạo. Sự che chở và chỉ dạy âm thầm của sư phụ… đồ nhi vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm!”

“Cạch!”

Chiếc tẩu thuốc bằng trúc trên tay Diệp Phi suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn đờ người ra như một bức tượng đá, trong lòng dâng lên một sự tuyệt vọng sâu sắc.

*Thôi xong rồi…*

*Xong thật rồi! Con bé Thanh Tuyết này cũng bị lây bệnh hoang tưởng của thằng nhóc Sở Phong rồi! Ta nói một đường, tụi nó hiểu một nẻo, mà cái nẻo tụi nó hiểu lại còn cao siêu, vĩ đại đến mức ta nghe còn thấy ngượng ngùng hết cả người! Ta chỉ muốn yên ổn làm một phàm nhân trồng rau cải ngọt thôi mà, tại sao ông trời lại ban cho ta hai đứa đệ tử có khả năng tự bổ não đỉnh cấp thế này cơ chứ?!*

Diệp Phi bất lực thở dài một tiếng thật dài, hắn biết bây giờ dù hắn có nói gì đi chăng nữa, hai đứa đệ tử này cũng sẽ tự động dịch nghĩa sang “mật mã đại đạo” của tụi nó. Hắn quyết định không thèm giải thích nữa, dứt khoát vẫy tay xua đuổi như đuổi ruồi:

“Được rồi, được rồi! Hiểu được là tốt! Đã hiểu rồi thì mau đứng dậy cho ta! Đứng dậy rồi thì thằng nhóc Sở Phong mau xách cái chảo đen kia vào bếp cọ rửa sạch sẽ bằng dầu hạt cải cho ta, tối nay mà không có canh cải ngọt hầm xương ăn là ta cho con nhịn đói đấy! Còn Thanh Tuyết, con vào bếp chuẩn bị cho ta một chậu nước ấm để ngâm chân, dạo này thời tiết nồm ẩm làm chân ta đau nhức quá!”

“Đệ tử tuân mệnh!”

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh đáp lời, khuôn mặt họ rạng rỡ hẳn lên, nỗi lo lắng và hoang mang bấy lâu nay hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm tin kiên định, bất diệt vào người sư phụ vĩ đại của mình. Họ nhanh nhẹn đứng dậy, cung kính hành lễ một lần nữa rồi hăm hở chạy vào trong bếp để thực hiện nhiệm vụ được giao.

Nhìn bóng lưng hăng hái của hai vị đệ tử, Diệp Phi chỉ biết lắc đầu ngao ngán, đưa tẩu thuốc lên miệng rít một hơi dài, khói thuốc trắng bay ra bao phủ cả khoảng sân nhỏ.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá khẽ hé mở một con mắt, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy đồng cảm và thương hại. Nó khẽ vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, thầm nghĩ: * Sư phụ ơi là sư phụ, người muốn làm phàm nhân ẩn dật, nhưng thực lực của người lại không cho phép! Có hai đứa đệ tử cuồng tín thế này bên cạnh, người có muốn làm phàm nhân thì cả thế gian này cũng không ai tin đâu!*

Nói xong, Tiểu Hắc lại lười biếng áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, khép mắt lại tiếp tục ngủ ngon lành dưới ánh hoàng hôn rực đỏ của Hải Vân Phong, mặc kệ cho Âu Lạc Thần Châu ngoài kia có sóng gió ngập trời…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8