Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 90: Đuổi khách nhẹ nhàng

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:30:57 | Lượt xem: 4

U oán của con Quỷ Mộc Lang vạn năm đột ngột bùng nổ!

Ngay khi xác thịt bầy hầy của con yêu thú tương đương Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vừa tắt thở dưới những nhát chổi tre và xẻng sắt của đám “phàm nhân quét rác”, một luồng ma khí màu tím thẫm rực lửa đột nhiên từ trong cốt tủy của nó phóng vọt lên trời. Luồng oán khí ấy ngưng tụ thành một cái bóng sói ma khổng lồ cao tới mười trượng, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu, há cái mồm rộng ngoác đầy răng nanh sắc nhọn, điên cuồng táp thẳng về phía kiệu rồng của Hùng Vương nước Âu Lạc đang đỗ ở sườn núi!

“Hộ giá! Mau hộ giá!”

Đại thống lĩnh hộ vệ hoàng gia hét lên thất thanh. Thanh kiếm đồng cổ trên tay gã chưa kịp rút ra khỏi vỏ đã bị luồng ma áp tàn bạo đè ép đến mức rạn nứt. Mấy chục ngự lâm quân xung quanh mặt cắt không còn một giọt máu, đứng run rẩy như cầy sấy.

“Nghiệt súc! Dưới chân núi của Thượng Thần mà ngươi dám làm loạn!”

Trần Thiên Kiêu gầm lên một tiếng sấm sét. Thân hình gã lướt đi như một vệt sáng xám, đôi bàn tay phàm nhân vốn dĩ thô ráp lúc này lại ánh lên sắc đồng cổ kiên cố vô song. Gã vung cây chổi tre rách nát trong tay, quét ra một luồng cuồng phong mang theo đạo vận hỗn độn cực mạnh, trực tiếp quất mạnh vào hông con sói ma.

“Bùm!”

Luồng oán khí tím sẫm bị cú quét chổi của Trần Thiên Kiêu đánh cho lệch đi ba trượng, văng mạnh vào vách đá nhám bên cạnh. Nhưng con sói ma vạn năm tích tụ oán hận tột cùng trước khi chết vẫn gầm rống điên cuồng, xoay người định vồ lấy một cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện đang đứng gần đó.

“Bốp!”

Một tiếng động giòn giã vang lên vang dội cả sườn núi.

Chiếc chảo đen rỉ sét từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào giữa trán con sói ma. Cú nện chuẩn xác và tàn bạo đến mức luồng oán khí khổng lồ kia chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trên chiếc chảo đen hút sạch sành sành. Con sói ma vạn năm hoàn toàn “bay màu” khỏi thế giới, biến thành một làn khói trắng nhạt nhẽo bay tản mát vào hư không, thậm chí còn có tác dụng giải cảm cho bầu không khí nồm ẩm xung quanh.

Sở Phong thong thả đáp xuống đất, tay trái bưng một cái rổ tre cũ kỹ chứa mười củ khoai lang luộc rạn vỏ, tay phải dắt chiếc chảo đen sau lưng. Hắn liếc nhìn đống thịt vụn của con Quỷ Mộc Lang dưới đất, rồi nhìn sang đám người Trần Thiên Kiêu đang đứng thở hồng hộc, nhướng mày nói:

“Các người dọn dẹp kiểu gì thế? Đã bảo là phải giữ trật tự rồi cơ mà. Suýt chút nữa thì tiếng gào của con chó hoang này làm kinh động đến đàn gà của sư phụ ta ở trên núi.”

Trần Thiên Kiêu giật mình, vội vàng vứt cây chổi tre sang một bên, quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa:

“Sứ giả đại nhân bớt giận! Là do tiểu nhân sơ suất, không ngờ con nghiệt súc này chết rồi vẫn còn giữ lại tàn hồn oán khí. Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân đáng chết!”

Mười vạn phàm nhân cựu tu sĩ Tiên Minh phía sau thấy Trần trưởng ban quỳ xuống, cũng đồng loạt quỳ rạp theo, tiếng dập đầu vang lên rầm rập như giã gạo.

Lúc này, Hùng Vương nước Âu Lạc lật đật bước xuống từ kiệu rồng. Vị hoàng đế tối cao của Phong Châu Thần Đô, người sở hữu Nhân Hoàng khí có thể lay chuyển non sông, lúc này lại đi đứng lảo đảo, hai đầu gối run lẩy bẩy. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc rổ tre trên tay Sở Phong, chính xác là nhìn vào mười củ khoai lang luộc đang bốc khói nghi ngút kia.

Dưới nhãn quang của một đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, Hùng Vương suýt nữa thì ngất xỉu vì chấn động.

Đó đâu phải là khoai lang!

Mỗi củ khoai lang luộc rách vỏ kia, bên trong đều rực rỡ sắc vàng kim của mộc hệ quy tắc tinh thuần nhất, tỏa ra đạo vận nguyên thủy dạt dào như một đại dương linh lực. Lớp vỏ cháy sém bên ngoài thực chất là tàn dư của lôi hỏa khai thiên, còn luồng khói nóng bốc lên kia chính là linh khí hỗn độn có thể giúp tu sĩ cải tử hoàn sinh, đúc lại thần thể ngay lập tức!

Đây chính là thần vật ngộ đạo cấp Chí Tôn trong truyền thuyết! Vậy mà vị Thượng Thần tối cổ trên núi kia lại mang nó ra luộc, đựng trong cái rổ tre rách nát để ban phát cho đám người phàm quét rác!

“Thái Sơ Thần Quân… thực sự là đại từ đại bi, coi vạn vật chúng sinh như nhau!” Hùng Vương lẩm bẩm trong miệng, hai hàng nước mắt cảm động chảy ròng ròng trên khuôn mặt già nua. Lão không ngần ngại quỳ sụp xuống bãi bùn đất nhão nhoét dưới chân núi, cung kính dập đầu trước Sở Phong:

“Hoàng tộc Âu Lạc, Hùng triều thứ mười tám, kính bái sứ giả đại nhân! Kính bái Thái Sơ Thần Quân vạn cổ vô cương!”

Sở Phong nhìn vị hoàng đế đang quỳ dưới đất với vẻ mặt vô cùng kỳ quái. Hắn khẽ thở dài, đặt chiếc rổ tre xuống thềm đá, dõng dạc truyền đạt lời của Diệp Phi:

“Được rồi, đứng lên cả đi. Sư phụ ta có lời truyền xuống.”

Nghe đến hai chữ “sư phụ”, mười vạn con người đang quỳ dưới chân núi lập tức nín thở, không gian im phăng phắc đến mức một chiếc lá tre rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ tiếng động. Tất cả đều căng tai lên, chuẩn bị tiếp nhận ý chỉ thần thánh của vị Thượng Thần tối cổ.

Sở Phong hắng giọng, nói bằng giọng điệu dứt khoát, nhanh gọn:

“Sư phụ ta bảo dạo này thời tiết thất thường, nhà lại hết gạo để nấu cơm chay đãi khách rồi. Thế nên người bảo các người ăn tạm mấy củ khoai lang luộc này đi, ăn xong thì giải tán nhanh lên, ai về nhà nấy mà lo trồng trọt, chăm sóc gia đình. Tuyệt đối không được tụ tập dưới chân núi đánh lộn, gõ trống gõ chiêng gây ồn ào mất trật tự nữa. Đàn gà nhà ta dạo dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, nghe tiếng ồn là chúng nó giật mình bỏ ăn, ảnh hưởng đến sản lượng trứng của sư phụ ta đấy!”

Nói đến đây, Sở Phong liếc nhìn Hùng Vương và đám ngự lăm quân mặc giáp vàng rực rỡ, hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp:

“Còn nữa, sư phụ ta đặc biệt dặn dò, cái gánh hát cải lương mặc đồ thêu rồng vẽ phượng kia cũng mau chóng thu dọn đồ đạc mà cút đi. Dạo này sư phụ ta bận trăm công nghìn việc, phải chăm sóc vườn rau cải ngọt sau nhà, không có thời gian rảnh rỗi để ngồi xem các người diễn tuồng đâu! Nghe rõ chưa?”

“Ầm!”

Lời nói của Sở Phong như một đạo thiên lôi chí mạng, đánh thẳng vào thần hồn của Hùng Vương và các đại thần hoàng gia.

Gánh hát cải lương? Diễn tuồng?

Hoàng bào thêu rồng vinh hiển ngàn năm của hoàng triều Âu Lạc, tượng trưng cho thiên mệnh và khí vận của cả một đại lục, vậy mà trong mắt vị Thượng Thần tối cổ kia, chỉ là trang phục diễn tuồng rách nát của một gánh hát rẻ tiền!

Sự kiêu ngạo của hoàng tộc, tôn nghiêm của Nhân Hoàng, lúc này hoàn toàn bị đè bẹp dưới lòng bàn chân của vị Thượng Thần trồng rau cải ngọt kia. Nhưng Hùng Vương không hề cảm thấy tức giận, ngược lại, trong lòng lão chỉ có một nỗi sợ hãi tột độ và sự kính phục sâu sắc dâng lên như sóng thần.

Đúng vậy! Đối với một tồn tại sinh ra trước cả Khởi Nguyên, chứng kiến vô số kỷ nguyên hủy diệt và tái sinh như Thái Sơ Thần Quân, thì cái gọi là hoàng triều vạn năm, hoàng đế tối cao, chẳng qua cũng chỉ là một đám trẻ ranh đang mặc đồ sặc sỡ chơi trò đóng vai hoàng đế mà thôi! Người bảo họ là gánh hát cải lương diễn tuồng, quả thực là không sai một chút nào!

Hùng Vương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm cả long bào, lão dập đầu lia lịa xuống đất, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng:

“Tiểu nhân biết tội! Hoàng tộc Âu Lạc vô tri, mạo phạm uy nghiêm của Thần Quân! Chúng tiểu nhân tuyệt đối không dám làm phiền đến giấc ngủ của đàn thần cầm trên núi thiêng! Chúng tiểu nhân cút ngay lập tức! Cút ngay lập tức!”

Sở Phong xua xua tay, ra hiệu cho Trần Thiên Kiêu chia khoai lang cho mọi người, rồi quay người đi thẳng lên núi, không thèm nhìn lại một cái.

Dưới sườn núi, Trần Thiên Kiêu cẩn thận cầm lấy củ khoai lang luộc đầu tiên từ trong rổ tre. Gã không dám ăn một mình, liền bẻ củ khoai ra làm trăm mảnh nhỏ, phát cho các cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện xung quanh. Những người nhận được mẩu khoai lang nhỏ xíu kia, ai nấy đều khóc nức nở vì sung sướng, vội vàng bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến như nuốt lấy thần vật cứu mạng.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Chỉ trong vòng vài nhịp thở, dưới chân núi Hải Vân Phong liên tục bùng nổ những luồng linh quang rực rỡ. Hàng vạn phàm nhân sau khi ăn khoai lang ngộ đạo, kinh mạch bị tổn thương lập tức được chữa lành hoàn toàn, đạo tâm thanh tịnh, tu vi tuy không khôi phục hoàn toàn nhưng cơ thể lại tràn đầy sức mạnh cơ bắp của Chúc Đồng Cảnh, xương cốt cứng như thanh đồng cổ, tuổi thọ kéo dài thêm cả ngàn năm!

Hùng Vương nhận được một mẩu khoai lang nhỏ từ tay Trần Thiên Kiêu, lão nâng niu nó như nâng niu báu vật quốc gia, run rẩy bỏ vào miệng. Ngay lập tức, một luồng mộc hệ quy tắc tinh thuần chạy dọc khắp lục phủ ngũ tạng của lão, giúp củng cố vững chắc tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn có dấu hiệu mập mờ muốn chạm đến cảnh giới Lạc Vũ Cảnh (Vũ Hóa Phi Thiên)!

“Thần vật! Thực sự là vô thượng thần vật!” Hùng Vương nghẹn ngào, lão lập tức đứng dậy, cởi phăng chiếc hoàng bào thêu rồng vướng víu trên người vứt sang một bên, chỉ mặc một bộ nội y màu trắng thô sơ. Lão trừng mắt nhìn đám đại thần hoàng gia và ngự lâm quân đang đứng ngơ ngác, quát lớn:

“Còn đứng đần mặt ra đấy làm gì?! Mau cởi bỏ hết giáp trụ hoàng kim, vứt hết cờ xí thêu rồng đi! Các người muốn làm bẩn mắt Thượng Thần, muốn bị coi là gánh hát cải lương nữa hay sao?! Mau dọn dẹp sạch sẽ bãi chiến trường này rồi cút nhanh lên!”

Nói xong, vị hoàng đế tối cao của nước Âu Lạc tự mình cúi xuống, nhặt lấy chiếc xe rồng bằng đồng đỏ đã bị rạn nứt, dùng sức cơ bắp kéo đi.

Mười vạn tu sĩ Tiên Minh và quân đội hoàng gia lúc này rơi vào một cảnh tượng dở khóc dở cười nhất từ trước đến nay.

Không một ai dám sử dụng linh lực để phi hành hay di chuyển nhanh, vì họ sợ luồng dao động linh lực sẽ làm kinh động đến đàn gà con của Thượng Thần ở sườn núi. Mười vạn con người, bao gồm cả hoàng đế Hùng Vương, các vị Lạc Tướng cao quý và các trưởng lão chấp pháp, tất cả đều cắm đầu cắm cổ bò lê bò lết trên mặt đất nhão nhoét đầy bùn đất và đá nhám.

Họ bò bằng cả hai tay hai chân, lết đi một cách điên cuồng hướng ra ngoài phạm vi vạn dặm của Hải Vân Phong. Người này giẫm lên lưng người kia, kẻ kia bò qua đầu kẻ nọ, chen chúc nhau tháo chạy trong sự hoảng loạn tột độ nhưng lại vô cùng trật tự, tuyệt đối không ai dám phát ra một tiếng động lớn nào.

“Bò nhanh lên! Đừng có nói chuyện!” Trần Thiên Kiêu vừa bò vừa giám sát, khẽ mắng gã trưởng lão Chấp Pháp Điện đang bò bên cạnh:

“Lão già kia, bò cẩn thận cái mông của ngươi, đừng có nhổng lên cao quá làm khuất tầm mắt nhìn xuống của Thượng Thần! Mau lết cái thân phàm nhân của ngươi ra khỏi đây nhanh lên!”

“Dạ dạ! Trần trưởng ban bớt giận, tiểu nhân đang dốc hết sức để bò đây ạ!” Gã trưởng lão xám ngoét cả mặt, bốn chân cuống cuồng cào đất, lết đi nhanh như một con thằn lằn đứt đuôi.

Từ trên đỉnh núi Hải Vân Phong, Diệp Phi đứng bên lan can tre của nhà tranh, tay cầm tẩu thuốc trúc rít một hơi dài, nhả ra một luồng khói trắng bao phủ cả khuôn mặt. Hắn nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn dưới chân núi, khóe miệng co giật liên tục, mặt đầy vẻ ngán ngẩm và cạn lời.

“Đấy, ta nói có sai câu nào đâu cơ chứ.” Diệp Phi quay sang bảo Lục Thanh Tuyết đang đứng cung kính châm trà bên cạnh:

“Cái bang hội ăn xin này quả thực là không có một chút liêm sỉ nào cả. Cho bọn họ mấy củ khoai lang luộc để ăn giải cảm, thế mà bọn họ lại tranh giành đến mức cởi cả quần áo giáp trụ ra để bò lê bò lết dưới đất như một lũ sâu đo. Thật là mất hết cả mỹ quan đô thị của ngọn núi thiêng này. Cái gánh hát cải lương mặc đồ thêu rồng kia cũng thật là kỳ quặc, tự dưng cởi bỏ long bào rồi bò lồm cồm kéo xe rồng đi trốn. Đúng là một lũ người điên!”

Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, mái tóc dài thanh khiết lay nhẹ trong gió sớm. Nàng dùng đôi mắt phượng nhìn xuống mười vạn bóng người đang bò lê bò lết dưới chân núi, trong lòng dâng lên một sự sùng bái cuồng nhiệt dành cho sư phụ.

*Sư phụ quả thực là dùng phương pháp bình dị nhất để hóa giải một cuộc chiến tranh giành long mạch kinh thiên động địa! Chỉ bằng mười củ khoai lang luộc và một vài lời mắng mỏ yêu thương, người đã tước đi sự kiêu ngạo của hoàng gia, dập tắt dã tâm của Tiên Minh, khiến mười vạn đại năng tự nguyện phế bỏ tu vi, bò lê bò lết rút lui về quê làm ruộng! Phong thái vô vi nhi trị này, cả thế gian này ngoài sư phụ ra, còn ai có thể đạt tới?*

Nàng khẽ nâng ấm trà lài nóng hổi, châm thêm nước ấm vào chén cho Diệp Phi, rồi nhẹ nhàng nói bằng giọng điệu kính cẩn:

“Sư phụ dạy bảo rất phải. Đám người phàm trần này tâm tính còn quá non nớt, chưa ngộ được đại đạo của người, nên mới có những hành vi điên rồ như vậy. Sư phụ đại từ đại bi, ban phát khoai lang ngộ đạo cho bọn họ, chính là cơ duyên vạn năm có một của bọn họ rồi.”

Diệp Phi nhấp một ngụm trà lài thơm ngát, cảm thấy cổ họng ấm áp dễ chịu hẳn lên. Hắn phẩy phẩy chiếc quạt nan rách vài cái, lẩm bẩm cằn nhằn:

“Cơ duyên cái gì chứ, toàn là một lũ nghèo rớt mồng tơi không có tiền mua gạo ăn nên mới phải đi xin khoai lang luộc của ta. Mà thôi, đuổi được bọn họ đi là tốt rồi. Chân núi cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, đàn gà nhà ta đêm nay chắc chắn sẽ ngủ ngon giấc, không còn bị tiếng gõ trống làm giật mình nữa.”

Lúc này, Sở Phong bưng chiếc rổ tre không còn củ khoai nào chạy loăng quăng lên núi. Hắn hớn hở chạy vào sân nhà tranh, dập đầu một cái rầm trước mặt Diệp Phi, dõng dạc bẩm báo:

“Sư phụ! Đồ nhi đã hoàn thành nhiệm vụ! Mười vạn người dưới núi đã nhận khoai lang và ngoan ngoãn bò đi hết rồi ạ! Bọn họ hứa từ nay về sau sẽ chỉ chuyên tâm làm ruộng, quét rác, tuyệt đối không dám bén mảng đến gần Hải Vân Phong để làm phiền đến đàn gà của người nữa đâu!”

Diệp Phi nhướng mày nhìn nhị đệ tử, thấy chiếc chảo đen rỉ sét dắt sau lưng hắn vẫn còn bám đầy những vệt mỡ bò và rỉ sét xám xịt từ nồi lẩu tối qua, hắn liền vươn tay gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái cốc rõ to:

“Cái thằng nhóc này, làm việc thì nhanh nhảu đoảng! Mang khoai xuống cho người ta thì nhanh, thế còn cái chảo đen bám đầy rỉ sét kia sao chưa chịu mang đi cọ rửa sạch sẽ bằng dầu hạt cải hả?! Muốn tối nay không có chảo để nấu canh cải ngọt hầm xương đúng không?!”

“Cốp!”

Cú gõ đầu của Diệp Phi thoạt nhìn thì rất nhẹ nhàng, nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào trán Sở Phong, một luồng quy tắc Thái Sơ ấm áp và bá đạo vô biên lập tức tràn vào đan điền của nhị đệ tử.

“Ầm!”

Trong cơ thể Sở Phong vang lên một tiếng nổ trầm đục của đại đạo. Luồng ma độc tàn dư và tạp chất cuối cùng trong kinh mạch của hắn hoàn toàn bị gột rửa sạch sẽ, đan điền vốn đã rạn nứt nay được đúc lại bằng một lớp hỗn độn nguyên thủy khí kiên cố gấp trăm lần trước đó. Tu vi Hỗn Độn Thần Thể của hắn trong nháy mắt bùng nổ, đột phá mạnh mẽ lên trạng thái đỉnh phong của cảnh giới hiện tại, phát ra những luồng linh quang màu xám tro rực rỡ xung quanh thân thể!

Sở Phong trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy vì xúc động tột cùng. Hắn biết, cú gõ đầu mắng mỏ của sư phụ thực chất chính là vô thượng cơ duyên giúp hắn đột phá xiềng xích tu luyện!

“Đồ nhi biết tội rồi! Đồ nhi sẽ đi rửa chảo ngay lập tức ạ!” Sở Phong khóc nức nở vì cảm động trước tình thương bao la của sư phụ, hắn vội vàng dập đầu thêm ba cái nữa rồi ôm chiếc chảo đen chạy biến vào trong bếp như một làn khói.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá khẽ ngáp một cái dài thườn thượt, ánh mắt khinh bỉ nhìn theo bóng lưng của Sở Phong. Nó thầm nghĩ: *”Cái tên nhị đệ tử này đúng là đồ ngốc! Sư phụ gõ đầu cho một cái mà cũng khóc lóc thảm thiết như vậy. Đúng là chưa từng thấy qua đại thế diện mà!”*

Nói xong, Tiểu Hắc lại lười biếng áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp trên lối đi, tiếp tục hưởng thụ luồng thổ khí nguyên thủy dạt dào từ lòng đất Hải Vân Phong, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn.

Nắng sớm Hải Vân Phong ngày càng rực rỡ, khói bếp ấm áp từ ngôi nhà tranh nhỏ bé vẫn nhè nhẹ bay lên, hòa quyện cùng hương trà lài thơm ngát. Mười vạn con người dưới chân núi lúc này đã bò đi mất dạng, trả lại sự yên bình, giản dị nhưng bất tử vạn vạn năm cho ngọn núi thiêng giữa lòng Âu Lạc Thần Châu sóng gió…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8