Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 87: Chết già trong tuyệt vọng

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:24:00 | Lượt xem: 3

Đêm ở chân núi Hải Vân Phong tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sương đêm rơi bộp bộp trên những phiến lá đào khô. Nhưng đối với Trần Thiên Kiêu và cựu Minh Chủ Tiên Minh Thiên Cơ Tử lúc này, bầu không khí ấy còn đè nặng hơn cả mười tòa đại sơn ép xuống đỉnh đầu.

Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ những viên Thái Cổ Thần Thạch lát trên lối đi, Thiên Cơ Tử đang khòm lưng, hai tay run rẩy nắm chặt lấy cán chổi tre rách nát. Lão vừa quét dọn đống phân gà trộn lẫn với bụi đồng đỏ rỉ sét – tàn tích của Loa Thành Trận Địa đã bị biến thành phế liệu – vừa thút thít khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt xám ngoét, nhăn nheo như quả táo tàu phơi khô, rơi xuống mặt đất ẩm ướt rồi lập tức bị quy tắc vô hình của ngọn núi này bốc hơi sạch sẽ.

“Quét nhanh cái tay lên! Lão già này, lúc trước hô mưa gọi gió, dời non lấp bể ghê gớm lắm cơ mà? Sao bây giờ cầm cây chổi tre cũng không nổi thế hả?”

Trần Thiên Kiêu đứng khoanh tay bên cạnh, vẻ mặt nghiêm khắc như một giám thị ngục thất, lớn tiếng quát khẽ. Gã bây giờ đã tự phế tu vi, cam tâm tình nguyện làm một phàm nhân để được ở lại chân núi Hải Vân Phong làm “Trưởng ban dọn dẹp”. Gã hiểu rất rõ, muốn giữ lại cái mạng nhỏ này trước uy nghiêm của vị Thượng Thần tối cổ trên đỉnh núi kia, thì việc thể hiện thái độ cải tạo tốt là con đường sống duy nhất. Mà muốn cải tạo tốt, trước hết phải giám sát thật chặt chẽ tên tội đồ đầu sỏ Thiên Cơ Tử này.

“Trần… Trần đại ca…” Thiên Cơ Tử thều thào gọi một tiếng, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng lá khô cọ sát vào nhau. Lão cố sức nhấc cây chổi tre lên, nhưng hai cánh tay gầy guộc, trơ xương dưới lớp đạo bào rách nát cứ run bần bật như cầy sấy.

“Ai là đại ca của ngươi? Gọi ta là Trần trưởng ban!” Trần Thiên Kiêu hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn: “Đừng có giở trò lười biếng. Đống phân gà chứa đạo vận mộc hệ này mà không dọn sạch trước khi trời sáng, để Thần Quân đi ngang qua nhìn thấy ngứa mắt, cả ta và ngươi đều phải biến thành phân bón cho vườn rau cải ngọt của người đấy!”

Thiên Cơ Tử nghe đến hai chữ “Thần Quân”, thân thể lại bất giác run bắn lên một cái đầy kinh hoàng. Đạo tâm vạn năm của lão, cái danh xưng Bán Bộ Tiên Đế ngạo thị chư thiên của lão, tất cả đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một tiếng ho khẽ và một quả bưởi thối của Diệp Phi. Lão bây giờ không còn là vị Minh Chủ cao cao tại thượng nắm giữ thiên cơ nữa, mà chỉ là một kẻ đáng thương bị phế sạch tu vi, đan điền trống rỗng, thần thức tiêu tan, trở thành một phàm nhân trăm phần trăm không hơn không kém.

Thế nhưng, bi kịch thực sự của một phàm nhân vạn tuổi lúc này mới chính thức bắt đầu.

“Két… két…”

Một chuỗi âm thanh ghê rợn vang lên từ sâu trong cơ thể của Thiên Cơ Tử. Đó không phải là tiếng xương khớp chuyển động bình thường, mà là tiếng gãy rạn của những sợi xích thọ mệnh vốn được duy trì bằng linh lực vạn năm nay.

Trong giới tu tiên, tu sĩ đạt đến cảnh giới cao thọ mệnh có thể lên tới hàng vạn năm, thậm chí là vô tận, tất cả là nhờ vào việc dùng linh khí thiên địa để tẩm bổ nhục thân, rèn luyện đan điền thành một cái “bình chứa” sinh mệnh lực khổng lồ. Một khi cái bình chứa ấy bị đập vỡ, tu vi bị phế sạch, thì quy luật của tuế nguyệt – thứ quy tắc tàn nhẫn nhất của thiên địa – sẽ lập tức ập đến đòi lại tất cả những gì nó đã cho mượn.

Nói một cách dễ hiểu bằng ngôn ngữ mạng hiện đại, Thiên Cơ Tử lúc này chính là một cái tài khoản game VIP cấp cực cao vừa bị hệ thống “reset” về cấp 1, nhưng lượng thời gian online vạn năm tích lũy bấy lâu nay bỗng nhiên dồn dập ập về đòi thanh toán phí dịch vụ.

“A…”

Thiên Cơ Tử bỗng nhiên buông cây chổi tre ra, hai tay ôm chặt lấy ngực, quỳ sụp xuống mặt đất. Khóe miệng lão vương ra một vệt máu đen kịt, lạnh ngắt.

Trần Thiên Kiêu giật nảy mình, đang định mắng lão một trận vì tội dám lười biếng, nhưng khi nhìn kỹ lại, đồng tử của gã lập tức co rụt lại bằng hạt đậu nành. Toàn thân gã nổi đầy da gà, lùi lại phía sau ba bước, hàm răng va vào nhau lập cập vì sợ hãi.

Trước mắt gã, một quá trình lão hóa kinh hoàng đang diễn ra với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Mái tóc vốn bạc phơ của Thiên Cơ Tử bắt đầu rụng xuống từng mảng lớn, để lộ ra da đầu nhăn nheo, xám xịt đầy những đốm đồi mồi đáng sợ. Làn da trên gương mặt lão vốn dĩ còn chút hồng nhuận của người tu tiên, nay nhanh chóng khô héo, chảy xệ xuống, những nếp nhăn hằn sâu như những rãnh nứt trên mặt đất gặp đại hạn. Đôi mắt vốn chứa đầy âm mưu, xảo quyệt giờ đây đục ngầu, mờ mịt, hai hốc mắt sâu hoắm xuống như hai cái hố không đáy.

“Thọ… thọ nguyên… cạn kiệt rồi…” Trần Thiên Kiêu thốt lên trong kinh hoàng.

Gã nhận ra, khi không còn tu vi Bán Bộ Tiên Đế che chở, thân thể phàm nhân của Thiên Cơ Tử hoàn toàn không thể gánh vác nổi dòng chảy thời gian vạn năm tích lũy. Tuế nguyệt đang điên cuồng gặm nhấm, tước đoạt sạch sẽ từng chút sinh mệnh lực cuối cùng của lão.

“Khò… khò…”

Thiên Cơ Tử cố gắng há miệng thở dốc, nhưng phổi của lão đã xẹp lép, khô khốc như một miếng bọt biển mục nát. Lão nhìn về phía đỉnh núi Hải Vân Phong – nơi ngôi nhà tranh nhỏ bé của Diệp Phi đang tỏa ra cột sáng hoàng kim vô hình bảo hộ cả vùng trời.

Trong giây phút cận kề cái chết, tâm trí của Thiên Cơ Tử bỗng nhiên tỉnh táo một cách kỳ lạ. Lão không còn điên loạn, không còn ảo tưởng về Loa Thành Trận Địa hay sự cứu giúp của Ma Hoàng nữa. Lão nhìn thấu tất cả.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, bản thân lão và cả cái Tiên Minh phương Bắc kiêu ngạo kia, chỉ là một đám hề nhảy nhót trên sân khấu do chính mình tự dựng lên. Vị Thượng Thần trên đỉnh núi kia thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn bọn họ một cái. Người chỉ cần ho một tiếng, phẩy một cái quạt rách, hay thậm chí là giậm chân một cái, cũng đủ để viết lại quy tắc của cả thế giới, biến Bán Bộ Tiên Đế thành hạt cát trong dòng lịch sử.

Sự kiêu ngạo, dã tâm thống trị Âu Lạc Thần Châu, lòng tham lam muốn đoạt lấy truyền thừa Hải Vân Phong… tất cả giờ đây biến thành một trò đùa vô sỉ và nực cười nhất thế gian.

“Ta… ta sai rồi… Thượng Thần… tha…”

Thiên Cơ Tử cố hết sức vươn một cánh tay khô héo, trơ xương về phía đỉnh núi, cổ họng phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy hối hận. Lão muốn cầu xin, muốn dập đầu sám hối như đám thiên tài Bạch Vô Song dạo trước để đổi lấy một củ khoai lang cứu mạng. Nhưng lão biết, mình không xứng. Nhân quả của lão quá nặng, tội nghiệt của lão quá sâu khi dám mưu đồ đầu độc linh mạch, quấy nhiễu sự thanh tịnh của Thượng Thần.

“Rắc… rắc…”

Bàn tay đang giơ lên của Thiên Cơ Tử bỗng nhiên cứng đờ lại, rồi từ các đầu ngón tay, những mảng da thịt khô héo bắt đầu rã ra, hóa thành những hạt bụi màu xám tro nhạt, bay là là trong gió đêm.

Cái chết của một vị Bán Bộ Tiên Đế khi bị phế tu vi không hề có dị tượng oanh tạc, không có sấm sét nổ đùng đoàng, cũng chẳng có huyết vũ đầy trời. Nó diễn ra một cách lặng lẽ, bình thường và tàn nhẫn đến mức cực hạn. Đó là sự thanh toán triệt để của thời gian.

“Trần… Trần… cứu…”

Thiên Cơ Tử quay đầu nhìn Trần Thiên Kiêu, ánh mắt chứa đầy sự khẩn cầu cuối cùng. Nhưng Trần Thiên Kiêu chỉ biết đứng trân trối nhìn, mồ hôi lạnh ướt sũng cả lưng áo vải thô. Gã làm sao cứu nổi? Đây là quy tắc thiên địa, là nhân quả nhục thân của phàm nhân vạn tuổi, ngay cả Tiên giới đại năng xuống đây cũng chỉ biết lắc đầu nhìn nhìn.

Trong vòng chưa đầy ba mươi nhịp thở, toàn bộ nửa thân dưới của Thiên Cơ Tử đã hoàn toàn hóa thành tro bụi. Cơn gió đêm từ sườn núi thổi qua, cuốn phăng đống tro xám ấy bay đi, rải đều lên những viên Thái Cổ Thần Thạch trên lối đi.

“Vù…”

Một tiếng gió rít nhẹ nhàng thổi qua.

Cán chổi tre rách nát đổ rầm xuống đất.

Nơi Thiên Cơ Tử vừa quỳ ban nãy, giờ đây chỉ còn lại một bộ đạo bào rách nát xám xịt trống rỗng, và một đống tro tàn nhỏ bé màu xám tro. Vị Minh Chủ Tiên Minh từng hô mưa gọi gió, đứng đầu mười vạn tu sĩ phương Bắc, cuối cùng lại kết thúc cuộc đời mình một cách thảm hại, lặng lẽ hóa thành cát bụi ngay dưới chân núi Hải Vân Phong, bên cạnh đống phân gà rỉ sét.

Cả thần hồn, ma niệm và nhân quả tồn tại của lão đều bị xóa sạch hoàn toàn khỏi dòng lịch sử của Âu Lạc Thần Châu, như thể chưa từng có một kẻ mang tên Thiên Cơ Tử xuất hiện trên đời.

Trần Thiên Kiêu đứng hình mất năm phút. Gã nhìn chằm chằm vào đống tro tàn dưới đất, rồi đột nhiên ngã quỵ xuống thềm đá, hai tay ôm đầu, thở dốc dồn dập. Nỗi sợ hãi tột độ như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim gã.

“Chết… chết thật rồi… Một vị Bán Bộ Tiên Đế, cứ thế mà hóa thành cát bụi…”

Gã lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không thành tiếng. Gã ngước nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi ngọn đèn dầu nhỏ bé trong nhà tranh của Diệp Phi vẫn đang tỏa ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp. Trong mắt Trần Thiên Kiêu lúc này, ngọn đèn dầu ấy không phải là ánh sáng điền viên bình thường, mà là con mắt của một thực thể tối cao đang lặng lẽ giám sát vạn vật, phán xét nhân quả của chúng sinh bằng thái độ thờ ơ nhất.

“Thượng Thần từ bi… Thượng Thần từ bi…”

Trần Thiên Kiêu điên cuồng dập đầu xuống đất, dập đến mức trán sưng vù, rớm máu. Gã không dám có nửa điểm dị tâm nữa. Cái chết của Thiên Cơ Tử là một lời cảnh tỉnh đanh thép nhất: Ở Hải Vân Phong này, không có chỗ cho những kẻ mang dã tâm và lòng tham. Muốn sống, phải làm một phàm nhân quét rác thật tốt, thật ngoan ngoãn!

Gã vội vàng nhặt cây chổi tre rách nát của Thiên Cơ Tử lên, vừa quét dọn đống tro tàn của cựu Minh Chủ trộn lẫn với phân gà, vừa lẩm nhẩm tự nhủ:

“Quét rác… mình phải quét rác thật sạch… Ngày mai Sở sứ giả xuống núi, mình phải dâng nộp bản báo cáo tự kiểm điểm thật thành khẩn mới được…”

***

Trên đỉnh Hải Vân Phong, bên trong căn phòng ngủ ấm áp của ngôi nhà tranh.

Diệp Phi vừa đặt chậu nước ngâm chân sang một bên, đang định leo lên chiếc giường tre cũ kỹ để đi ngủ thì bỗng nhiên mũi ngứa ngáy dữ dội.

“Hắt xì!”

Một tiếng hắt xì rõ to vang lên trong đêm tĩnh mịch, làm rung chuyển nhẹ cả mái tranh đơn sơ. Diệp Phi dụi dụi cái mũi đỏ ửng, lầm bẩm cằn nhằn:

“Cái thời tiết quái quỷ gì thế này không biết dạo này nồm ẩm quá, gió dưới núi cứ thổi ngược lên, mang theo toàn bụi bặm xám xịt. Chắc ngày mai phải bảo thằng nhóc Sở Phong dựng thêm cái hàng rào chắn gió ở cổng tre mới được, chứ cứ hắt xì thế này có ngày viêm mũi dị ứng mất.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, cú hắt xì vô tình của hắn vừa rồi đã tạo ra một luồng sóng âm quy tắc Thái Sơ vô hình dội thẳng xuống chân núi, thổi bay toàn bộ đống tro tàn còn sót lại của Thiên Cơ Tử ra ngoài rìa vũ trụ, không để lại dù chỉ một hạt bụi ma độc nào làm bẩn bầu không khí của Hải Vân Phong.

Lúc này, ở gian phòng bên cạnh, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vẫn chưa ngủ. Cả hai đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, dùng thần thức quan sát biến động dưới chân núi.

Khi chứng kiến cảnh Thiên Cơ Tử hóa thành cát bụi và bị luồng khí tức từ tiếng hắt xì của Diệp Phi thổi bay biến mất tăm, hai đệ tử đồng thời mở to mắt, hít vào một hơi khí lạnh.

“Sư tỷ… tỷ thấy không?” Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, truyền âm bằng giọng run rẩy: “Cựu Minh Chủ Tiên Minh… một vị Bán Bộ Tiên Đế, chỉ trong nháy mắt đã bị nhân quả của Hải Vân Phong xóa sổ sạch sẽ. Sư phụ thậm chí còn chẳng cần ra tay, chỉ cần hắt xì một cái là thổi bay cả tro cốt của lão ra ngoài hư vô!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt phượng kiêu sa rực sáng lên một niềm sùng kính cuồng nhiệt:

“Đúng vậy. Đây chính là cảnh giới tối cao của Đạo – ‘Vô vi nhi trị’. Thiên Cơ Tử dã tâm bừng bừng, cấu kết ma tộc, mưu hại linh mạch quốc gia, tội nghiệt của lão đã chạm đến giới hạn của thiên địa. Sư phụ dùng thân phận phàm nhân ẩn dật, nhưng thực chất người đang mượn tay tuế nguyệt và nhân quả để trừng phạt kẻ ác một cách triệt để nhất. Cái chết của Thiên Cơ Tử chính là sự thanh toán nhân quả hoàn mỹ, không một vết gợn.”

“Sư phụ thật vĩ đại!” Sở Phong xúc động đến mức hai mắt đỏ hoe, tay ôm chặt lấy chiếc chảo đen rỉ sét: “Con quyết định rồi! Từ ngày mai, con sẽ không nghĩ đến việc xuống núi xưng hùng xưng bá nữa. Con sẽ chuyên tâm ở lại Hải Vân Phong, ngày ngày rửa chảo, gánh nước, trồng rau cải ngọt cho sư phụ. Được ở bên cạnh một tồn tại đỉnh cấp như người, ngộ ra một phần vạn đạo vận của người, đã là vô thượng vinh hạnh của cả đời con rồi!”

“Sư đệ ngộ ra được như vậy là tốt.” Lục Thanh Tuyết mỉm cười thanh khiết, kiếm ý chí dương trên thanh kiếm gỗ sồi bên hông nàng khẽ run lên, tỏa ra một luồng ánh sáng ấm áp bảo hộ gian phòng: “Chúng ta phải bảo vệ cuộc sống điền viên bình yên này của sư phụ bằng mọi giá. Bất kỳ kẻ nào dám đến quấy rầy người, chúng ta sẽ dùng kiếm gỗ và chảo đen đập chết bọn chúng trước khi bọn chúng kịp bước lên thềm đá Hải Vân Phong!”

Hai vị đệ tử nhìn nhau, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có.

Trong khi đó, ở một góc sân vườn, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, khẽ hé một bên mắt nhìn hai đứa đệ tử đang ngồi “bổ não” trong phòng. Nó khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, rồi quay đầu gặm nốt khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn trong bát của mình, thầm nghĩ:

“Hai cái đứa ngốc này lại bắt đầu tự suy diễn rồi. Chủ nhân chỉ là muốn đi ngủ sớm thôi mà cũng nghĩ ra được một tràng đại lý luận nhân quả. Nhưng mà… cái lão già Thiên Cơ Tử kia chết cũng đáng đời lắm. Dám mang cái đống trống đồng rỉ sét kia đến làm ồn đàn gà con của chủ nhân, không bị biến thành tro bụi mới là lạ đấy!”

Tiểu Hắc vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, thoải mái gác mõm lên đống phân gà trộn bụi đồng ở góc sân – thứ mà nó vừa lén nhặt về để lót chuồng nằm vì chứa đầy đạo vận mộc hệ và kim hệ tinh thuần – rồi chìm vào giấc ngủ say, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy khò khò dễ chịu.

***

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên của vùng Âu Lạc Thần Châu vừa ló dạng, xua tan màn sương mù ẩm ướt trên đỉnh Hải Vân Phong.

Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi phòng ngủ, mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu quen thuộc. Hắn hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.

“Trời hôm nay nắng đẹp thật đấy.” Diệp Phi hài lòng lẩm bẩm, rồi bước ra sân hiên. Hắn liếc nhìn ra cổng tre, thấy Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đã đứng xếp hàng cung kính từ bao giờ, sắc mặt rạng rỡ, đằng đằng chiến ý (thực ra là hăng hái muốn làm việc vặt).

“Chào sư phụ buổi sáng ạ!” Hai đệ tử đồng thanh cúi đầu hành lễ.

“Ừ, chào hai đứa.” Diệp Phi xua xua tay, cười nói: “Sở Phong, ban nãy ta dặn rồi đấy, hôm nay xuống núi mua gừng già về làm trà gừng mật ong trị ho nhé. Tiện thể ghé qua hỏi thăm ông già quét rác Chu Thiết Đảm xem dạo này dưới đó có chuyện gì không, ta thấy dạo này dưới núi cứ ồn ào thế nào ấy.”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, dõng dạc nhận mệnh lệnh. Trong lòng hắn lập tức tự bổ dịch mật mã của sư phụ: “Sư phụ bảo mình xuống núi hỏi thăm Chu Thiết Đảm, thực chất là muốn mình đi kiểm tra xem tàn quân Tiên Minh sau cái chết của Thiên Cơ Tử đã thực sự quy phục chưa, và có thế lực ngoại bang nào khác đang rục rịch xâm nhập không! Đúng vậy, mình phải đi làm rõ chuyện này!”

“Thanh Tuyết, con ở nhà mang mấy bức chữ thư pháp hôm qua ta viết ra hiên phơi nắng nhé. Đừng để gió thổi bay mất như hôm qua, phí giấy mực lắm.” Diệp Phi dặn dò thêm.

“Đồ nhi vâng lệnh sư phụ. Con sẽ canh giữ các bức thư pháp thật cẩn thận, tuyệt đối không để một sợi gió bậy bạ nào chạm vào quy tắc của người!” Lục Thanh Tuyết nghiêm túc đáp lời, ánh mắt đầy kiên định.

Diệp Phi cười khổ lắc đầu, nghĩ bụng hai đứa đệ tử này dạo này đọc nhiều tiểu thuyết tiên hiệp quá nên đầu óc cứ có vấn đề thế nào ấy, nói chuyện toàn dùng mấy cái từ ngữ đao to búa lớn “quy tắc”, “thần thông”. Nhưng thôi, bọn chúng ngoan ngoãn, chăm chỉ làm việc là tốt rồi.

Hắn xách rổ phân gà đi lững thững ra vườn rau cải ngọt sau nhà, bắt đầu một ngày lao động điền viên nhàn nhã của mình, hoàn toàn không biết rằng bản thân vừa chính thức xóa sổ một vị cự đầu vạn năm của giới tu tiên.

***

Cùng lúc đó, tại Phong Châu Thần Đô, bên trong hoàng điện nguy nga lộng lẫy của nước Âu Lạc.

Bầu không khí trong điện triều lúc này đóng băng đến mức nghẹt thở. Hùng Vương ngồi trên ngai vàng đồng đỏ, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có. Bên dưới, sứ giả Hùng Hạo và phó thống lĩnh hoàng gia Hùng Sĩ đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy báo cáo tin tức khẩn cấp vừa nhận được từ phương Bắc.

“Phụ… Phụ hoàng…” Hùng Hạo lắp bắp, trán vã mồ hôi hột: “Tin… tin tức xác thực rồi ạ! Tiên Minh phương Bắc… đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một đêm! Mười vạn tu sĩ Tiên Minh đã tự phế bỏ tu vi, dâng hiến toàn bộ linh lực để xin được làm phàm nhân quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong! Và… và…”

“Và cái gì? Nói mau!” Hùng Vương đập mạnh tay xuống thành ngai vàng, Nhân Hoàng khí bộc phát làm rạn nứt cả vách đá hoàng điện.

“Và cựu Minh Chủ Tiên Minh… Bán Bộ Tiên Đế Thiên Cơ Tử… đã chết già trong tuyệt vọng, hóa thành cát bụi ngay tại chỗ sau khi đạo tâm bị phá vỡ hoàn toàn bởi một quả bưởi thối của Thái Sơ Thần Quân!” Hùng Sĩ run giọng bổ sung, gương mặt xám ngoét vì sợ hãi khi nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng dưới chân núi Hải Vân Phong mà mình vừa chứng kiến hôm qua.

“Rầm!”

Hùng Vương bật đứng dậy khỏi ngai vàng, đôi mắt co rụt lại đầy chấn động. Cả triều đình hoàng gia xôn xao, hàng trăm vị Lạc Tướng, Lạc Hầu đứng bên dưới đều sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.

Một vị Bán Bộ Tiên Đế, đứng đầu cả Tiên Minh phương Bắc, cứ thế mà chết già trong tuyệt vọng bởi một quả bưởi thối?

Đây là loại sức mạnh nghịch thiên cải mệnh, điên đảo nhân quả đến mức nào?

“Thái Sơ Thần Quân… Người thực sự là một vị Thần tối cổ tồn tại từ thuở khai thiên lập địa…” Hùng Vương thào thào tự nhủ, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ và hoảng loạn tột độ. Lão nhận ra, nếu hoàng tộc Phong Châu không lập tức có động thái thể hiện lòng thành kính tuyệt đối, thì chỉ cần một cái hắt xì vô tình của vị Thần Quân kia thôi, cả vương triều Âu Lạc này cũng sẽ lập tức hóa thành tro bụi trong dòng lịch sử.

“Truyền lệnh của ta!” Hùng Vương hít một hơi thật sâu, giọng nói vang dội khắp đại điện, chứa đựng quyết tâm chưa từng có:

“Chuẩn bị đại lễ sắc phong cao nhất của hoàng gia! Ta sẽ đích thân dẫn đầu phái đoàn, mang theo mười gốc tiên thảo vạn năm, mười vạn linh thạch cực phẩm và sắc phong ‘Thái Sơ Quốc Sư’ đến chân núi Hải Vân Phong bái kiến Thần Quân! Tất cả các Lạc Tướng, Lạc Hầu phải đi bộ ba vạn dặm, hành lễ dập đầu hằng ngày hướng về phía ngọn núi thiêng để tỏ lòng thành kính! Kẻ nào dám có nửa điểm bất kính, giết không tha!”

“Chúng thần tuân lệnh!” Hàng trăm vị cường giả hoàng gia đồng loạt quỳ sụp xuống dập đầu nhận lệnh, trong lòng ai nấy đều run rẩy trước danh xưng “Hải Vân Phong”.

Thế nhưng, ngay khi Phong Châu Thần Đô đang chuẩn bị đại lễ kinh thiên động địa để lên núi tạ tội, thì ở phía cực Nam xa xôi – nơi vùng đầm lầy độc khí Dã Vy Dạ Lâm hoang dại – một luồng ma khí màu tím sẫm sâu thẳm bỗng nhiên từ dưới lòng đất bốc lên ngút trời, báo hiệu một biến động kinh hoàng khác sắp sửa giáng xuống Âu Lạc Thần Châu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8