Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 86: Thiên Cơ Tử rơi rụng

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:19:06 | Lượt xem: 2

“Ngươi có nghe thấy tiếng rên rỉ rợn tóc gáy phát ra từ lòng đất phía Tây không, Trần đại ca?”

“Ngậm miệng lại ngay cho ta! Đó không phải là tiếng gió rít, đó là tiếng linh mạch của cả Âu Lạc đang thở dốc, có thứ gì đó cực kỳ tà ác vừa bị nứt ra ở sâu dưới Nghĩa Lĩnh!”

Trần Thiên Kiêu gắt gỏng quay sang mắng nhẹ gã trưởng lão Chấp Pháp Điện đang run lẩy bẩy bên cạnh. Gã lúc này đang ngồi xổm trên một tảng đá nhám dưới chân núi Hải Vân Phong, trên tay cầm một chiếc lá tre khô dùng để gạt bớt đống bùn đất dính trên ống quần vải thô mới coong. Kể từ khi gã dứt khoát tự phế bỏ tu vi, dẫn đầu mười vạn tu sĩ Tiên Minh đầu hàng không điều kiện, gã đã chính thức gia nhập hàng ngũ phàm nhân.

Nhưng cái sự “phàm nhân” này của gã lại mang một phong thái vô cùng bận rộn.

Đột nhiên, từ phía chân trời phía Tây, một luồng ma khí màu xám tro nhạt, uốn lượn như một con rắn mất đầu, mang theo một nửa ký hiệu của một chiếc trống đồng cổ đại bị vỡ nát, lờ lững trôi tới. Luồng khí này vừa chạm vào ranh giới vô hình của Hải Vân Phong liền giống như một cục tuyết rơi vào lò than hồng, “èo” một tiếng rồi bốc hơi sạch sẽ, không kịp để lại bất kỳ một chút dấu vết nào.

Trần Thiên Kiêu nheo mắt nhìn vệt sáng vừa tan rã kia, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Đó rõ ràng là tàn dư từ Trống Đồng Thần Trận của bộ lạc Vũ Ninh sau khi bị chiếc chảo đen của nhị sứ giả Sở Phong đập nát. Nhưng tại sao bên trong tàn dư đó lại ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa, âm u đến mức khiến người ta có cảm giác như cả một kỷ nguyên bị chôn vùi đang rục rịch sống lại?

“Trần đại ca, nhìn kìa! Trên bầu trời… có cái gì đó đang rơi xuống!”

Tiếng la thất thanh của một cựu tu sĩ Chấp Pháp Điện cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Thiên Kiêu. Gã ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn về phía chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ đang đậu im lìm giữa tầng mây đóng băng. Chín chiếc phi thuyền này giờ đây đã hạ hết chiến kỳ, tắt toàn bộ động cơ linh lực, ngoan ngoãn như chín chú rùa nằm phơi nắng.

Nhưng ở ngay phía dưới mạn chiếc phi thuyền trung tâm, có một bóng người đang lao xuống với tốc độ bàn thờ.

Bóng người đó không hề ngự khí phi hành, cũng chẳng có bất kỳ vệt sáng hộ thể nào. Hắn cứ thế rơi tự do, tay chân khua khoắng loạn xạ giữa không trung, miệng há hốc ra tạo thành một hình chữ “O” hoàn hảo, nhưng vì tốc độ rơi quá nhanh và áp lực gió quá mạnh, tiếng hét của hắn hoàn toàn bị bóp nghẹt trong cổ họng, chỉ phát ra những âm thanh “oành oạch” kỳ quái.

Đó chính là Thiên Cơ Tử, cựu Minh Chủ Tiên Minh, cựu Bán Bộ Tiên Đế từng hô mưa gọi gió, một tay che trời của Âu Lạc Thần Châu.

Lúc này, Thiên Cơ Tử đang trải nghiệm một cảm giác mà suốt ba vạn năm tu luyện lão chưa từng nếm trải: Rơi tự do không trọng lực của một phàm nhân trăm phần trăm.

Trong tâm trí hỗn loạn và điên cuồng của lão, cấm thuật “Mộng Cảnh Quy Nguyên” vừa bị quả bưởi thối của Diệp Phi đập cho nát bét vỡ vụn. Đạo tâm vạn năm của lão giống như một tòa lâu đài cát gặp phải một trận sóng thần, sụp đổ một cách triệt để và không cách nào cứu vãn. Khi ảo tưởng về một Loa Thành Trận Địa vô địch biến mất, thực tại tàn khốc ập đến như một cái tát trời giáng: Lão đã mất sạch tu vi.

Đan điền của lão, nơi từng ngưng tụ được nguyên anh khổng lồ rực sáng như mặt trời nhỏ, giờ đây trống rỗng, lạnh ngắt và phẳng lặng như một cái ao tù nước đọng mùa đông. Thần thức vạn dặm có thể bao quát cả nửa tòa Âu Lạc Thần Châu nay co rút lại, thậm chí đến mức lão không thể cảm nhận được khoảng cách giữa mông mình và mặt đất là bao nhiêu trượng.

“Linh lực… Linh lực của ta đâu rồi? Thần thông hộ thể! Ngự Khí Thuật! Kim Cương Bất Hoại!”

Thiên Cơ Tử điên cuồng gào thét trong lòng. Lão cố gắng vận dụng mười vạn tám ngàn lỗ chân lông để hấp thụ một chút linh khí xung quanh nhằm giảm bớt tốc độ rơi, nhưng hỡi ôi, bầu không khí xung quanh Hải Vân Phong lúc này sạch sẽ đến mức kỳ lạ. Sau khi chữ “Tĩnh” của Diệp Phi quét qua, toàn bộ quy tắc thiên địa ở đây đã bị viết lại. Linh khí chỉ chấp nhận những người có lòng sùng kính, còn đối với một kẻ mang đầy dã tâm và sát ý như lão, linh khí giống như những vị khách kiêu kỳ, dứt khoát quay lưng bỏ đi.

Lão rặn đến đỏ cả mặt, hai mắt trợn ngược, nhưng thay vì một luồng linh quang hộ thể rực rỡ, thứ duy nhất lão rặn ra được lại là một tiếng “bủm” đầy bất lực phát ra từ phía sau quần áo rách nát.

“Không thể nào! Ta là Thiên Cơ Tử! Ta là người nắm giữ thiên cơ của Âu Lạc! Ta làm sao có thể chết vì rơi từ trên trời xuống như một con lợn xề được chứ?!”

Thiên Cơ Tử gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi bay ngược ra sau theo chiều gió. Lão nhìn thấy mặt đất dưới chân núi Hải Vân Phong đang lao đến gần với tốc độ kinh hoàng. Những viên Thái Cổ Thần Thạch nhám xịt, bám đầy rêu phong dưới đất giống như những hàm răng của tử thần đang há sẵn ra chờ đợi lão.

Khoảng cách chỉ còn trăm trượng.

Lão nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị tinh thần để cơ thể vạn năm tu luyện của mình biến thành một bãi sương máu rực rỡ dán chặt lên thềm đá cổ. Lão thậm chí đã nghĩ đến việc tàn hồn của mình sẽ bị giam cầm trong luân hồi vĩnh viễn, bị đám ma tu phương Nam chê cười vì cái chết lãng xẹt nhất lịch sử tu tiên giới.

“Bộp!”

Một tiếng động trầm đục, xốp và ẩm ướt vang lên.

Thiên Cơ Tử không cảm thấy đau đớn đến mức xương thịt nát vụn như lão tưởng tượng. Ngược lại, lão cảm thấy toàn thân mình lún sâu vào một thứ gì đó vô cùng mềm mại, ấm áp, nhưng lại mang một mùi hương… vô cùng nồng nặc và đặc trưng.

Lão hé một bên mắt ra, phát hiện tầm nhìn của mình bị che phủ bởi một màu xám xịt pha lẫn những hạt đồng rỉ sét lấp lánh đạo vận mộc hệ và kim hệ. Lão khẽ cử động ngón tay, chạm phải một thứ chất lỏng sền sệt, xốp xốp.

“Đây… đây là cái gì? Thần thổ Thái Cổ sao? Hay là linh dược hộ thể do trời đất tự sinh ra để cứu mạng ta?”

Thiên Cơ Tử lẩm bẩm, cố gắng ngoi đầu ra khỏi đống chất lỏng ấm áp đó. Lão hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng ngay lập tức, một mùi hương nồng nặc dội thẳng vào tận đại não, khiến lão suýt chút nữa thì ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đó là đống phân gà trộn bụi đồng rỉ sét của đàn gà con nhà Diệp Phi, được Tiểu Hắc cần mẫn gom lại thành một đống lớn ở góc chân núi để chuẩn bị lót chuồng nằm tối nay.

Đống phân gà này chứa đựng đạo vận mộc hệ tinh thuần từ những cọng rau cải ngọt mà Diệp Phi bón, cộng thêm bụi đồng rỉ sét chứa cấm thuật phản phệ bị bóp nát từ Loa Thành Trận Địa. Nó xốp đến mức hoàn hảo, dày tới hơn ba thước, vô tình trở thành một chiếc đệm giảm chấn vô giá, cứu sống mạng già của cựu Minh Chủ Tiên Minh một cách không thể thần kỳ hơn.

“Khục… khục… Oẹ!”

Thiên Cơ Tử điên cuồng nhổ ra những thứ bám trên miệng. Lão lảo đảo bò dậy từ trong đống phân gà rực rỡ đạo vận kia, bộ dạng thảm hại đến mức không từ ngữ nào có thể miêu tả nổi. Mái tóc bạc phơ từng được chải chuốt gọn gàng, cài bằng chiếc trâm ngọc quý giá giờ đây bết dính đầy phân gà và những mảnh đồng rỉ sét xám xịt. Bộ trường bào thêu hoa văn bát quái tinh xảo rách tả tơi, chỗ vàng chỗ đen, bốc mùi nồng nặc khắp một vùng thung lũng.

“Minh… Minh Chủ?”

Trần Thiên Kiêu dẫn đầu một nhóm cựu tu sĩ rón rén bước lại gần. Gã nhìn lão già đang đứng run rẩy trong đống phân gà kia, hai mắt trợn tròn, bàn tay cầm chiếc lá tre khô run lên bần bật. Gã không thể tin nổi đây chính là vị vạn cổ cự đầu từng ngồi trên ghế đồng cổ của Thiên Cơ Điện, một lời nói ra có thể quyết định vận mệnh của hàng triệu sinh linh.

“Trần… Trần Thiên Kiêu? Ngươi… các ngươi làm cái gì ở đây? Mau… mau dùng linh lực hộ thể đưa ta rời khỏi nơi bẩn thỉu này! Mau lên!”

Thiên Cơ Tử giống như người chết đuối vớ được cọc, lão lao đến nắm chặt lấy vai áo của Trần Thiên Kiêu, gào thét một cách điên cuồng. Nhưng bàn tay của lão lúc này yếu ớt đến đáng thương, thậm chí không bằng lực bóp của một đứa trẻ phàm nhân mười tuổi.

Trần Thiên Kiêu nhìn bàn tay bết dính đầy phân gà đang bấu chặt lấy vai áo sạch sẽ của mình, trên mặt gã co giật liên tục. Gã khẽ thở dài, nhẹ nhàng gạt tay Thiên Cơ Tử ra, giọng điệu mang theo một sự bất lực sâu sắc:

“Thiên Cơ Tử đạo hữu, ngươi bình tĩnh lại đi. Chúng ta làm gì còn linh lực nữa mà hộ với chả thể? Ngươi nhìn kỹ lại bản thân mình xem, rồi nhìn xem chúng ta xung quanh đây xem.”

Thiên Cơ Tử ngẩn người ra. Lão nhìn quanh, phát hiện mười vạn tu sĩ Tiên Minh từng theo lão vây núi giờ đây đều mặc quần áo vải thô, người cầm chổi tre, người cầm xẻng gỗ, người thì đang lom khom nhặt những chiếc lá tre rụng dưới đất. Trên người bọn họ không có lấy một tia dao động linh lực nào, nhưng sắc mặt ai nấy đều hồng hào, khỏe mạnh, thậm chí có vài tên đệ tử trẻ tuổi còn đang vừa quét rác vừa cười đùa vui vẻ.

“Các… các ngươi… tất cả đều phản bội ta? Các ngươi thà làm phàm nhân quét rác cho tên trồng rau kia sao?!”

Thiên Cơ Tử lùi lại hai bước, chỉ tay vào mặt Trần Thiên Kiêu, giọng nói run rẩy vì tức giận và uất ức.

“Nói cho cẩn thận, Thiên Cơ Tử!” Trần Thiên Kiêu nghiêm nét mặt, giọng nói trầm xuống đầy răn đe: “Từ nay về sau, không được phép dùng những từ ngữ thiếu tôn kính như ‘tên trồng rau’ để gọi Thượng Thần Hải Vân Phong! Ngươi có biết chữ ‘Tĩnh’ mà người vừa viết ban nãy đã xé toạc toàn bộ mây đen của cả Âu Lạc, tước đoạt tu vi của mười vạn người chúng ta nhẹ nhàng như thế nào không? Nếu không nhờ sự từ bi của Thượng Thần, mạng già của ngươi đã sớm biến thành sương máu từ lúc rơi tự do rồi, làm gì có cơ hội đứng đây mà mắng mỏ?”

Lúc này, một cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện bước lại gần, trên tay cầm một chiếc chổi tre rách nát, ái ngại nhìn Thiên Cơ Tử rồi nói với Trần Thiên Kiêu:

“Trần đại ca, đống phân gà trộn bụi đồng rỉ sét này là do Thôn Thiên Ma Lang Tiểu Hắc thu gom để chuẩn bị lót chuồng. Giờ bị cựu Minh Chủ rơi trúng làm tung tóe hết ra thế này, tối nay nếu con chó của Thượng Thần xuống check map mà thấy mất dấu, nó khẽ sủa một tiếng thì mười vạn người chúng ta bay màu mất.”

Trần Thiên Kiêu nghe vậy, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lập tức quay sang nhìn Thiên Cơ Tử bằng ánh mắt như nhìn một quả bom nổ chậm, vội vàng quát lớn:

“Nhanh! Mang cho gã một cây chổi! Thiên Cơ Tử, nếu ngươi còn muốn giữ lại cái mạng già này để ngửi khói bếp Hải Vân Phong hằng ngày, thì lập tức cầm chổi quét sạch đống phân gà này gom lại thành một đống gọn gàng cho ta! Nếu để con chó của Thượng Thần tức giận, ta dứt khoát sẽ ném ngươi xuống suối cho Kim Long Ngao Sơn ăn thịt!”

“Ngươi… ngươi bảo ta quét phân gà?!”

Thiên Cơ Tử tức đến mức lồng ngực phập phồng, thất khiếu suýt chút nữa phun ra máu đen. Lão là ai chứ? Lão là Minh Chủ Tiên Minh! Lão là người từng đàm đạo với các đời Hùng Vương! Giờ đây gã hộ pháp Trần Thiên Kiêu này lại dám đưa cho lão một cây chổi tre rách để quét dọn đống chất thải của đàn gà con?

“Không quét thì cút ngay khỏi phạm vi vạn dặm Hải Vân Phong!” Trần Thiên Kiêu lạnh lùng nói, khoanh tay trước ngực: “Nhưng ta cảnh cáo ngươi, ngoài kia ma khí phương Nam đang rục rịch bộc phát, không có sự bảo hộ của Thượng Thần, một phàm nhân suy yếu như ngươi đi chưa quá ba bước đã bị dị thú gặm không còn một mảnh xương. Ở lại đây quét rác, tuy có hơi bẩn một chút, nhưng ít ra hằng ngày còn được ngửi mùi khói bếp chứa đạo vận Thái Sơ, kinh mạch được tẩy tủy phạt cốt, có khi còn sống lâu hơn lúc làm tu sĩ đấy!”

Thiên Cơ Tử nhìn cây chổi tre rách nát đang chìa ra trước mặt mình, rồi nhìn đống phân gà bốc mùi nồng nặc dưới chân, trong lòng dâng lên một nỗi sụp đổ nhân sinh quan tột cùng. Lão ngước nhìn lên đỉnh Hải Vân Phong, nơi ngôi nhà tranh nhỏ bé đang tỏa ra một cột sáng hoàng kim vô hình nhưng ấm áp, che chở cho cả ngọn núi thiêng khỏi mọi sóng gió của thế gian.

Lão khẽ thở dài, một giọt nước mắt hối hận và uất ức lăn dài trên gò má nhăn nheo, bết dính đầy bùn đất. Bàn tay run rẩy của lão cuối cùng cũng nắm lấy cán chổi tre.

Trong khi dưới chân núi, cựu Minh Chủ Tiên Minh đang bắt đầu bài học vỡ lòng về “nghệ thuật quét dọn phân gà”, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, không khí lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.

Trong gian bếp nhà tranh ấm áp, tiếng lửa củi nổ lách tách hòa quyện với mùi thơm dịu ngọt của cháo hành gừng.

Sở Phong sau khi ăn xong bát cháo nóng hổi do Lục Thanh Tuyết chuẩn bị, cả người toát ra một tầng mồ hôi mỏng màu xám nhạt chứa đầy tạp chất ma độc cuối cùng bị trục xuất khỏi cơ thể. Đan điền của hắn lúc này rực sáng một luồng quang mang màu xám tro tinh thuần của Hỗn Độn Thần Thể, các vết rạn nứt hoàn toàn biến mất, thậm chí tu vi của hắn đã vững vàng ở trạng thái đỉnh phong nhất, sẵn sàng bứt phá bất cứ lúc nào.

Hắn dùng vạt áo rách lau mặt, vẻ mặt rạng rỡ, quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết đang mài một thỏi mực đen trên bệ đá, khẽ truyền âm:

“Sư tỷ, tỷ có nghe thấy tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết phát ra từ dưới núi ban nãy không? Hình như có kẻ nào đó vừa rơi tự do từ trên trời xuống thì phải.”

Lục Thanh Tuyết không thèm ngẩng đầu lên, đôi tay thon dài, trắng muốt như ngọc vẫn nhịp nhàng mài mực, giọng truyền âm lạnh lùng nhưng kiên định:

“Nghe thấy rồi. Chắc chắn là đám ma tu phương Bắc hoặc tàn quân của Tiên Minh lại bày trò khiêu khích. Nhưng cú rơi đó… ta cảm nhận được một luồng nhân quả rất mạnh vừa bị dập tắt dưới chân núi. Sư phụ chỉ cần giậm chân một cái nhẹ nhàng lúc tức giận mất giấy, đã trực tiếp bóp nát đạo tâm của kẻ đứng đầu bọn chúng rồi. Chúng ta không cần bận tâm, chỉ cần tập trung làm tốt việc vặt được giao.”

“Sư tỷ nói phải! Sư phụ quả thực là thần cơ diệu toán, vô vi nhi trị!” Sở Phong sùng bái gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực lên: “Người bảo ta đi nhặt lại tờ giấy Dó chữ ‘Tĩnh’, thực chất là dùng quy tắc đóng băng để ép Ma Hoàng Thiên Thích phải rụt cổ trốn sâu xuống đầm lầy, đồng thời mượn tay ta để răn đe mười vạn tu sĩ dưới núi. Tầm nhìn xa trông rộng này, đệ tử có học cả đời cũng không kịp một phần vạn.”

Lúc này, Diệp Phi từ phòng ngủ bước ra, trên người vẫn mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu. Hắn cầm chiếc chậu gỗ nhỏ, bên trong đựng một ít nước ấm, lững thững đi ra hiên nhà chuẩn bị ngâm chân trước khi đi ngủ. Nghe thấy tiếng lầm bầm của hai đệ tử trong bếp, hắn khẽ nhướng mày, cất tiếng cằn nhằn:

“Hai đứa tụi con tối ngày cứ đứng đó lầm bầm chuyện gì thế không biết? Sở Phong, con đã lau sạch chiếc chảo đen bám đầy mỡ bò ban nãy chưa? Ta đã bảo dạo này thời tiết ẩm mốc lắm, đồ đạc không lau chùi cẩn thận là rỉ sét hết đấy.”

Sở Phong giật nảy mình, vội vàng ôm chiếc chảo đen rỉ sét chạy ra ngoài hiên, cúi đầu khúm núm:

“Dạ thưa sư phụ, con lau sạch bong kin kít rồi ạ! Con dùng cả dầu hạt cải để chà xát lòng chảo như lời người dạy, bảo đảm không còn một vết rỉ sét nào!”

“Ừ, thế thì tốt.” Diệp Phi hài lòng gật đầu, đặt chậu nước ấm xuống thềm đá, thong thả cởi đôi dép lê tre rách nát ra, ngâm hai bàn chân trần bám đất cát vào làn nước ấm áp. Hắn thở phào một tiếng đầy dễ chịu, rồi lẩm bẩm:

“Mà ban nãy dưới núi có tiếng gào rú của ai thế nhỉ? Ta nghe như tiếng lợn bị chọc tiết hay tiếng ai đó ngã giếng ấy. Sở Phong, ngày mai con xuống núi mua gừng già, tiện thể ghé qua hỏi xem ông già quét rác Chu Thiết Đảm xem dưới đó có chuyện gì không. Đừng để kẻ trộm lẻn vào vườn rau cải ngọt của ta, dạo này rau cải đang mọc tốt lắm.”

Sở Phong nghe đến hai chữ “kẻ trộm”, trong lòng lập tức tự bổ não ra một kịch bản kinh thiên động địa. Hắn thầm nghĩ:

“Sư phụ đang cảnh báo mình về việc tàn quân Tiên Minh hoặc ma tu phương Nam đang dòm ngó vườn rau cải ngọt (thực chất là Chí Tôn Tiên Thảo)! Người gọi bọn chúng là ‘kẻ trộm’, nghĩa là trong mắt người, ngay cả cự đầu vạn năm cũng chỉ là đám trộm vặt không đáng nhắc tới! Đúng vậy, mình phải cảnh giác hơn nữa, tuyệt đối không để bất kỳ tên ‘trộm’ nào làm ô uế thánh địa Hải Vân Phong!”

Hắn vội vàng dập đầu một cái thật mạnh xuống đất, dõng dạc nói:

“Sư phụ yên tâm! Đồ nhi ngày mai xuống núi sẽ quét sạch mọi ‘kẻ trộm’ và rác rưởi dưới chân núi! Con sẽ bảo ông già quét rác Chu Thiết Đảm tăng cường tuần tra, tuyệt đối không để bất kỳ tiếng ồn nào làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người và đàn gà con!”

“Cái thằng nhóc này, ta bảo con đi hỏi thăm thôi chứ có bảo con đi đánh nhau đâu mà cứ sồn sồn lên thế.” Diệp Phi cười khổ, gõ nhẹ cán tẩu thuốc trúc lên đầu Sở Phong một cái “cộc” rõ to:

“Mau đi ngủ sớm đi. Ngày mai còn phải dậy sớm xách nước tưới rau. Thanh Tuyết, con cũng thế, đừng có mài mực muộn quá, hại mắt lắm đấy.”

“Đồ nhi vâng lệnh sư phụ.” Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, bưng ấm trà lài nóng hổi bước ra ngoài hiên, nhẹ nhàng đặt cạnh chậu nước ngâm chân của Diệp Phi. Ánh mắt nàng nhìn sư phụ chứa đầy một niềm sùng kính và biết ơn vô hạn.

Cú gõ đầu nhẹ nhàng của Diệp Phi lên trán Sở Phong ban nãy, tuy nhìn vô hại như một trò đùa của phàm nhân, nhưng nàng dùng thần thức Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng quan sát cực kỳ rõ ràng: Một luồng quy tắc Thái Sơ ấm áp, tinh khiết như ánh nắng ban mai vừa tràn vào đan điền của Sở Phong, gột rửa sạch sẽ chút ma độc tàn dư cuối cùng và củng cố vững chắc Hỗn Độn nguyên thủy khí của hắn.

“Sư phụ lúc nào cũng vậy, luôn dùng những hành động phàm nhân giản dị nhất để che chở và ban phát cơ duyên cho chúng ta, mà không cần bất kỳ lời phô trương nào.” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, lòng kính ngưỡng của nàng đối với Diệp Phi đã đạt đến một cảnh giới không thể lay chuyển.

Diệp Phi nhấp một ngụm trà lài ấm áp, cảm nhận hương thơm thanh khiết của hoa lài lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn ra bầu trời đêm trong trẻo, khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn:

“Thời tiết hôm nay tốt thật đấy. Hy vọng ngày mai trời sẽ nắng ấm, để ta còn mang mấy bức chữ thư pháp ra phơi nắng cho khô mực.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ở ngay dưới chân núi Hải Vân Phong lúc này, mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang quỳ rạp dưới đất, trong lòng run rẩy vì sùng kính tột độ trước cột sáng hoàng kim vô hình đang bao phủ ngọn núi.

Và ở một góc khuất bẩn thỉu dưới sườn núi, cựu Minh Chủ Tiên Minh Thiên Cơ Tử đang vừa khóc ròng vừa cầm cây chổi tre rách nát, cần mẫn quét dọn đống phân gà trộn bụi đồng rỉ sét dưới sự giám sát nghiêm khắc của Trần Thiên Kiêu.

Cả thế giới tu tiên ngoài kia có thể đang chấn động, các đại tông môn phương Bắc có thể đang hoảng loạn phong sơn đóng cửa, nhưng trên đỉnh Hải Vân Phong này, khói bếp ấm áp vẫn nhè nhẹ bay lên từ mái nhà tranh nhỏ bé, vẽ nên một bức tranh điền viên yên bình, giản dị nhưng bất tử vạn vạn năm, để lại một truyền thuyết đầy hài hước và vô địch cho nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8