Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 88: Mười vạn phàm nhân

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:26:07 | Lượt xem: 2

Trần Thiên Kiêu đứng dưới chân núi Hải Vân Phong, tay cầm cây chổi tre rách nát, lặng lẽ nhìn mười vạn con người đang quỳ rạp đen nghịt cả một khoảng đất trống trải dài đến tận chân trời.

Gió buổi sớm lướt qua rặng tre, mang theo hơi ẩm lạnh buốt của sương mai, nhưng không một ai trong số mười vạn người kia dám run rẩy một cái. Tất cả bọn họ, từ những trưởng lão chấp pháp cao cao tại thượng của Tiên Minh phương Bắc cho đến các tông chủ, tộc trưởng của các bộ lạc lớn, lúc này đều giống như những chú gà con bị dội nước lạnh, đan điền trống rỗng, kinh mạch rệu rã, không còn một chút dao động linh lực nào.

Họ đã hoàn toàn trở thành phàm nhân.

Cảnh tượng Bán Bộ Tiên Đế Thiên Cơ Tử hóa thành cát bụi ngay tại chỗ sau khi đạo tâm vỡ nát bởi một quả bưởi thối vẫn còn hiển hiện như một cơn ác mộng kinh hoàng trong tâm trí của từng người. Giờ đây, đối với bọn họ, ngọn núi Hải Vân Phong trước mặt không phải là một ngọn núi bình thường, mà là nơi ngự trị của một vị Thần tối cổ, một thực thể siêu việt chỉ cần một hơi thở nhẹ cũng đủ để xóa sổ cả vương triều Âu Lạc Thần Châu khỏi dòng lịch sử.

“Trần… Trần trưởng ban…” Một cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện, người từng có tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng, giờ đây mặt mũi xám ngoét, run rẩy bò lại gần Trần Thiên Kiêu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Ngài nói xem… Thần Quân liệu có tha mạng cho chúng ta không? Chúng ta đã tự phế tu vi, quỳ ở đây suốt một đêm rồi. Cổ họng tôi… khát đến mức sắp bốc cháy rồi, nhưng tôi không dám đứng dậy đi uống nước suối…”

Trần Thiên Kiêu trợn mắt trừng gã một cái, hạ thấp giọng mắng nhẹ: “Câm miệng! Ngươi muốn chết thì đừng kéo ta theo! Ngươi tưởng Thần Quân không biết ngươi đang nghĩ gì sao? Ngài ấy là tồn tại đỉnh cấp, nhân quả vạn giới đều nằm trong lòng bàn tay ngài ấy. Ngươi khát nước? Nhịn cho ta! Được quỳ ở đây để ngửi mùi phân gà trộn bụi đồng rỉ sét của Thần Quân đã là vô thượng vinh hạnh của dòng họ mười tám đời nhà ngươi rồi!”

Gã cựu trưởng lão nghe vậy liền run bắn người, vội vàng dập đầu xuống đất bành bạnh: “Phải, phải! Trần trưởng ban nói đúng, tiểu nhân ngu muội, tiểu nhân nguyện ý quỳ đến chết để sám hối!”

Trần Thiên Kiêu hừ lạnh một tiếng, tiếp tục cúi người cần mẫn quét dọn những mảnh vụn đồng rỉ sét dưới đất. Lão thầm nghĩ, tu tiên cái gì chứ? Nghịch thiên cải mệnh cái gì chứ? Nhìn xem, mười vạn đại năng điên cuồng gõ trống dời non lấp bể, cuối cùng bị Thần Quân phẩy quạt một cái liền biến thành một lũ phàm nhân không bằng một con kiến hôi. Làm một phàm nhân quét rác, ngoan ngoãn ôm đùi Thần Quân mới là chân lý sống còn của cuộc đời này!

Trong khi dưới chân núi mười vạn phàm nhân đang chìm trong bầu không khí trầm cảm và sợ hãi tột độ, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp ấm áp lại đang lững thững bay lên từ mái nhà tranh đơn sơ, vẽ nên một khung cảnh điền viên yên bình đến lạ lùng.

Diệp Phi vừa thức dậy sau một giấc ngủ dài sảng khoái. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc giòn giã. Hôm nay thời tiết nồm ẩm dường như đã đỡ hơn rất nhiều, bầu trời xanh trong không một gợn mây đen, ánh nắng mai ấm áp dịu nhẹ chiếu rọi xuống vườn rau cải ngọt sau nhà, khiến tâm trạng hắn vô cùng thư thái.

“A… Đúng là một ngày đẹp trời để lao động.” Diệp Phi lẩm bẩm, chân trần bước ra sân.

Bên ngoài hiên nhà, Lục Thanh Tuyết đang tỉ mẩn mang các bức thư pháp “Tĩnh”, “Cải”, “An” viết trên giấy Dó hôm qua ra phơi nắng. Nàng chuyển động vô cùng nhẹ nhàng, hai tay nâng niu bức chữ như nâng niu chí bảo vô thượng của vũ trụ. Để tránh gió thổi bay, nàng còn cẩn thận nhặt mấy viên đá cuội nhám màu xám – thực chất là Thái Cổ Thần Thạch chứa đựng thổ hệ quy tắc tinh thuần – để đè lên bốn góc của các bức giấy Dó.

“Sư phụ, người đã dậy rồi ạ.” Lục Thanh Tuyết nhìn thấy Diệp Phi, vội vàng cúi đầu hành lễ, dung mạo khuynh quốc khuynh thành dưới ánh nắng sớm hiện lên một nụ cười thanh khiết, cung kính vô ngần.

“Ừ, Thanh Tuyết dạo này chăm chỉ quá.” Diệp Phi mỉm cười gật đầu, liếc nhìn mấy viên đá cuội đè trên giấy, gật gù: “Dùng mấy viên đá này đè giấy là đúng đấy, đỡ phí công ta viết. Mà thằng nhóc Sở Phong đâu rồi? Sáng ra đã không thấy tăm hơi đâu.”

“Dạ, sư đệ đang ở bên bể nước cọ rửa chiếc chảo đen ạ.” Lục Thanh Tuyết khẽ đáp.

Diệp Phi đi về phía gian bếp, quả nhiên thấy Sở Phong đang ngồi xổm bên bệ đá cạnh giếng cổ, hai tay ôm chiếc chảo đen rỉ sét, dùng dầu hạt cải chà xát cật lực. Thằng nhóc này vừa chà vừa lầm bầm cái gì đó, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt lại sáng rực như hai ngọn đuốc, thỉnh thoảng lại bộc phát ra một vệt sáng màu xám tro nhạt dưới đáy chảo.

“Này, Sở Phong, con cọ cái chảo đó từ hôm qua đến giờ chưa chán à?” Diệp Phi buồn cười lên tiếng. “Cọ vừa phải thôi, mòn hết cả đáy chảo bây giờ. Vào bếp nhóm lò đun nước cho ta, dạo này cổ họng ta hơi ngứa, chắc do thời tiết thay đổi, đun cho ta ấm nước gừng mật ong để uống giải cảm bớt ho.”

Sở Phong giật mình, vội vàng đặt chảo xuống, quỳ sụp xuống đất dập đầu một cái thật kêu: “Sư phụ! Đồ nhi vâng lệnh! Đồ nhi sẽ dùng củi Ngô Đồng vạn năm đun nước gừng mật ong cho người ngay lập tức! Người… người ho một tiếng đã thanh lọc cả vạn dặm ma độc, đồ nhi nhất định phải chăm sóc long thể của người thật tốt!”

Diệp Phi dở khóc dở cười, tiện tay gõ nhẹ cán tẩu thuốc bằng trúc lên trán Sở Phong một cái: “Cái thằng nhóc này, bớt nói mấy lời tâng bốc nhảm nhí đi. Mau đi làm việc!”

“Bốp!”

Cú gõ đầu nhẹ nhàng của Diệp Phi vừa hạ xuống, Sở Phong liền cảm thấy một luồng ấm áp Thái Sơ tinh thuần nhất từ đỉnh đầu tràn xuống đan điền, gột rửa hoàn toàn chút ma độc tàn dư cuối cùng trong cơ thể hắn. Hỗn Độn Thần Thể của hắn trong nháy mắt rung lên bần bật, tu vi vốn đang ở Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng bỗng nhiên vững vàng thăng hoa, trực tiếp chạm đến vách ngăn đột phá.

Sở Phong sướng đến mức suýt chút nữa thì khóc thét lên, trong lòng thầm gào rú: “Sư phụ! Người lại ban phát cơ duyên cho con rồi! Một cú gõ đầu của người bằng mười năm con khổ luyện!”

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng trên lối đi lát bằng Thái Cổ Thần Thạch, khẽ hé một bên mắt nhìn cảnh tượng này, trong lòng tràn đầy khinh bỉ: “Đúng là một lũ đệ tử thích tự bổ não. Chủ nhân chỉ là ngứa tay gõ đầu ngươi một cái thôi mà ngươi cũng có thể đột phá được, thật là làm nhục trí thông minh của loài chó canh cửa như ta. Nhưng mà… đống phân gà trộn bụi đồng dưới núi thơm thật đấy, tối nay ta phải lén nhặt một ít về lót chuồng nằm mới được.”

Diệp Phi lững thững đi ra bờ rào chuồng gà, định kiểm tra xem đàn gà con dạo này ăn uống thế nào. Đàn gà con dạo này lông tơ bắt đầu hóa thành màu hoàng kim rực rỡ, mỏ thần sắc bén mài xuống đất đá rẹt rẹt, trông khỏe mạnh vô cùng. Hắn gật đầu hài lòng, rồi vô tình phóng tầm mắt nhìn xuống sườn núi và chân núi Hải Vân Phong.

“Ủa?”

Diệp Phi nheo mắt lại, dụi dụi mắt mấy cái như không tin vào những gì mình đang thấy.

Ở khoảng đất trống dưới chân núi, nơi con đường mòn đi vào thôn, có một dải đen nghịt người đang quỳ rạp dưới đất. Số lượng đông đến mức kéo dài thành một đường cong uốn lượn, nhìn từ trên cao xuống giống như một đàn kiến khổng lồ đang tụ tập. Có người mặc y phục rách nát, có người cởi trần, tất cả đều bất động, đầu dập xuống đất, hướng về phía nhà tranh của hắn mà bái lạy.

“Thanh Tuyết! Sở Phong! Hai đứa ra đây ta bảo!” Diệp Phi lớn tiếng gọi.

Hai đệ tử lập tức gác lại công việc, vội vã chạy ra bờ rào đứng bên cạnh Diệp Phi.

“Sư phụ, có chuyện gì thế ạ?” Lục Thanh Tuyết hỏi, ánh mắt cảnh giác nhìn xuống chân núi. Nàng đã cảm nhận được mười vạn luồng khí tức phàm nhân dưới kia, tuy không còn một chút linh lực nào nhưng số lượng quá đông đảo khiến nàng hơi nhíu mày.

Diệp Phi chỉ tay xuống dưới núi, vẻ mặt vô cùng hoang mang và ái ngại: “Hai đứa nhìn xem, dưới chân núi sao hôm nay đông người thế kia? Bọn họ đang làm cái gì mà quỳ rạp một đống thế? Có phải… có phải là đội ngũ bán hàng đa cấp bị vỡ nợ, hay là dân tị nạn thiên tai ở đâu kéo đến xin ăn không?”

“Bán… bán hàng đa cấp? Dân tị nạn xin ăn?”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe thấy những từ ngữ kỳ lạ từ miệng Diệp Phi, trong đầu lập tức nảy số với tốc độ ánh sáng.

“Trời đất ơi!” Sở Phong thầm nghĩ, toàn thân nổi da gà: “Sư phụ quả nhiên là Thần Minh tối cổ! Mười vạn tu sĩ Tiên Minh phương Bắc oai phong lẫm liệt, đi đến đâu cũng hô mưa gọi gió, thế mà trong mắt sư phụ chỉ là ‘đội ngũ bán hàng đa cấp bị vỡ nợ’! Đúng vậy, Tiên Minh chuyên đi lừa gạt các bộ lạc dâng nộp tài bảo, dùng danh nghĩa bảo vệ long mạch để trục lợi, chẳng phải là một lũ lừa đảo đa cấp thì là cái gì? Còn việc họ tự phế tu vi thành phàm nhân, chẳng phải chính là ‘dân tị nạn’ đang đi xin con đường sống từ lòng từ bi của người sao?”

Lục Thanh Tuyết cũng âm thầm chấn động, nàng cúi đầu truyền âm cho Sở Phong: “Sư đệ, sư phụ dùng nhãn quan phàm nhân để nhìn thấu bản chất tà ác của Tiên Minh. Người gọi họ là ‘bán hàng đa cấp’, chứng tỏ người cực kỳ ghét sự đạo đức giả của Thiên Cơ Tử và đồng bọn. Nhưng người lại gọi họ là ‘dân tị nạn’, nghĩa là người đã nảy sinh lòng từ bi, muốn cho họ một con đường sống sau khi họ tự phế tu vi.”

Sở Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy sùng bái nhìn bóng lưng áo vải thô của Diệp Phi: “Sư tỷ nói đúng! Sư phụ luôn vô vi nhi trị, người không muốn sát sinh vô ích. M mười vạn người này tuy đáng tội, nhưng giờ đã trở thành phàm nhân, sư phụ chắc chắn muốn dùng hồng trần đạo tâm để cảm hóa bọn họ.”

Diệp Phi đứng bên rào tre, tặc lưỡi một cái, vẻ mặt đầy xót xa: “Nhìn bọn họ tội nghiệp chưa kìa. Trời lạnh thế này mà quỳ rạp dưới đất, người thì cởi trần, người thì mặc đồ rách rưới. Chắc chắn là gặp thiên tai mất mùa, đói khát quá nên mới kéo nhau lên núi tìm đường sống đây mà. Nhà chúng ta tuy không giàu có gì, nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu.”

Hắn quay sang dặn dò Sở Phong: “Sở Phong này, hôm qua ta thấy trong sọt còn mấy chục củ khoai lang nướng ăn không hết, với lại ít củ cải khô hầm canh còn dư trong bếp. Con mang xuống dưới núi phát cho bọn họ đi. Bảo bọn họ ăn tạm cho đỡ đói, rồi khuyên bọn họ giải tán đi về nhà mà làm ăn, trồng trọt chăm sóc gia đình. Chứ tụ tập đông người thế này, nhỡ quan phủ Phong Châu Thần Đô kéo đến phạt vạ tội tụ tập trái phép, gây mất an ninh trật tự ngọn núi là phiền phức lắm đấy.”

“Mấy chục củ khoai lang nướng… phát cho mười vạn người?”

Sở Phong nghe đến đây, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Hắn thừa biết khoai lang nướng của Diệp Phi không phải là khoai lang bình thường! Đó là thần vật ngộ đạo chứa đựng quy tắc nguyên thủy, hôm qua hơn ba mươi thiên tài Tiên Minh chỉ cần ngửi mùi, ăn một miếng vỏ cháy thôi đã thăng hoa lôi thể, đột phá Chúc Đồng Cảnh ngay tại chỗ! Giờ đây, sư phụ bảo hắn mang mấy chục củ khoai lang này xuống phát cho mười vạn phàm nhân?

“Sư phụ… người… người thật sự muốn ban phát thánh vật ngộ đạo này cho bọn họ sao?” Sở Phong run giọng hỏi lại để xác nhận, hai đầu gối hơi run lên vì chấn động trước lòng từ bi bao la như biển cả của Diệp Phi.

“Thì khoai lang để lâu cũng hỏng, không ăn thì phí ra chứ thánh vật gì.” Diệp Phi xua tay, tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Mau mang đi đi. Nhớ bảo bọn họ ăn xong thì giải tán ngay nhé, đừng có lảng vảng quanh đây làm đàn gà của ta hoảng loạn.”

“Đồ nhi… đồ nhi tuân mệnh!”

Sở Phong dập đầu một cái thật mạnh, sau đó vội vàng chạy vào gian bếp, cẩn thận bê sọt tre chứa mấy chục củ khoai lang nướng còn ấm ra ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, hóa thành một luồng ma quang màu xám tro nhạt, lướt nhanh xuống núi.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, mười vạn phàm nhân vẫn đang quỳ rạp trong sự im lặng chết chóc. Đột nhiên, một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng ấm áp từ trên đỉnh núi dội xuống.

Trần Thiên Kiêu là người đầu tiên cảm nhận được, lão vội vàng ngẩng đầu lên, thấy Sở Phong đang vác một chiếc sọt tre lững thững bước xuống từ thềm đá.

“Sứ giả đại nhân!” Trần Thiên Kiêu vội vàng dập đầu, giọng nói đầy cung kính và run rẩy: “Tiểu nhân Trần Thiên Kiêu dẫn dắt mười vạn tàn quân Tiên Minh, cung kính bái kiến sứ giả đại nhân! Cầu xin đại nhân dâng lời cầu tình lên Thần Quân, xin người tha cho chúng ta một con đường sống!”

Mười vạn người phía sau nghe thấy thế, cũng đồng loạt dập đầu rầm rầm, tiếng khóc lóc van xin vang động cả một vùng thung lũng: “Cầu xin Thần Quân tha mạng! Cầu xin sứ giả đại nhân thương xót!”

Sở Phong đứng trước mặt mười vạn người, nhìn cảnh tượng hoành tráng này, trong lòng không khỏi cảm thán trước tầm nhìn vĩ đại của sư phụ mình. Hắn ho nhẹ một tiếng, đặt sọt tre xuống đất, nghiêm giọng nói:

“Tất cả im lặng!”

Ngay lập tức, mười vạn người im bặt, không một ai dám thở mạnh, vách đá xung quanh chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá.

Sở Phong chắp tay sau lưng, phong thái vô cùng nghiêm nghị, cất giọng vang dội: “Sư phụ ta – Thái Sơ Thần Quân – vốn lòng dạ từ bi, coi chúng sinh như con đỏ. Người đã biết rõ âm mưu ‘bán hàng đa cấp’ đạo đức giả của Tiên Minh các ngươi, nhưng người không muốn sát sinh vô ích. Người nói, các ngươi giờ đây đã là ‘dân tị nạn’ mất đi tu vi, đói khát tội nghiệp, nên người đặc biệt ban cho các ngươi một cơ duyên vĩ đại!”

Nói xong, Sở Phong chỉ tay vào sọt tre chứa mấy chục củ khoai lang nướng: “Đây là khoai lang nướng do chính tay Thần Quân gieo trồng và bón phân gà Thái Sơ. Sư phụ bảo ta mang xuống phát cho các ngươi ăn tạm cho đỡ đói. Nhưng hãy nghe cho kỹ!”

Giọng nói của Sở Phong đột ngột trở nên lạnh lùng, chứa đựng uy áp của Hỗn Độn Thần Thể: “Sư phụ ghét nhất là sự ồn ào và tụ tập trái phép làm ảnh hưởng đến đàn gà con của người. Ăn xong cơ duyên này, tất cả phải lập tức giải tán, trở về quê nhà mà trồng trọt, chăm sóc gia đình, không được bén mảng đến gần Hải Vân Phong nửa bước! Nếu kẻ nào dám có ý đồ xấu, chảo đen của ta sẽ không nể tình!”

Mười vạn phàm nhân nhìn chằm chằm vào sọt khoai lang nướng tỏa ra mùi thơm dịu ngọt, đạo vận nguyên thủy cuồn cuộn bay lên hóa thành những làn khói mờ ảo hình chim lạc rực rỡ trên không trung.

Họ hoàn toàn chết lặng.

“Thánh… thánh vật ngộ đạo!” Trần Thiên Kiêu lắp bắp, nước mắt và mồ hôi lạnh cùng lúc chảy ròng ròng trên mặt: “Thần Quân… Thần Quân không những không giết chúng ta, mà còn ban phát thánh vật ngộ đạo cho mười vạn phàm nhân tội lỗi này sao? Lòng từ bi của người… thực sự vượt qua cả thiên địa!”

“Bụp! Bụp! Bụp!”

Mười vạn người đồng loạt dập đầu điên cuồng, trán chạm xuống đá nhám đến mức sưng vù, rỉ máu nhưng khuôn mặt ai nấy đều tràn ngập sự xúc động và biết ơn tột độ. Nhiều vị cựu trưởng lão khóc nức nở như những đứa trẻ: “Tạ ơn Thần Quân từ bi! Tạ ơn Thần Quân ban ơn tái sinh!”

Sở Phong tiến lên, cầm một củ khoai lang nướng bẻ ra thành nhiều phần nhỏ, đưa cho Trần Thiên Kiêu: “Trần trưởng ban, ngươi chia nhỏ đống khoai lang này ra cho mọi người. Mỗi người chỉ cần ăn một mẩu nhỏ bằng hạt cát thôi cũng đủ để gột rửa đan điền, giữ vững đạo tâm phàm nhân rồi.”

“Tiểu nhân tuân lệnh! Tiểu nhân tạ ơn sứ giả đại nhân!” Trần Thiên Kiêu run rẩy đón lấy mẩu khoai lang nướng, cẩn thận như đón lấy sinh mệnh của mình. Lão cung kính đưa một mẩu nhỏ vào miệng.

“Ầm!”

Một luồng linh lực mộc hệ và thổ hệ ấm áp, tinh thuần đến mức cực hạn bùng nổ trong cơ thể Trần Thiên Kiêu. Kinh mạch vốn bị lão tự phế nay được một luồng sức mạnh nguyên thủy chảy qua, tẩy tủy phạt cốt, không những không khôi phục tu vi cũ mà lại đúc cho lão một bộ xương cốt cứng như thanh đồng, dẻo dai vô cùng. Đây chính là điềm báo của cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng nhưng ở một trạng thái hoàn toàn mới – phàm nhân bất tử!

Mười vạn người phía sau sau khi nhận được những mẩu khoai lang nhỏ xíu từ Trần Thiên Kiêu chia ra, vừa đưa vào miệng liền đồng loạt chấn động. Những vết thương cũ từ trận chiến trước, những tàn dư ma độc trong cơ thể họ đều bị quét sạch hoàn toàn. Cơ thể họ trở nên nhẹ nhàng, tinh thần thư thái, đạo tâm vốn bị danh lợi che mờ nay trở nên thanh tịnh chưa từng có.

“Tôi… tôi cảm nhận được rồi! Đạo tâm của tôi không còn tạp niệm nữa!”
“Tạ ơn Thần Quân! Tôi nguyện ý về quê cuốc đất, không màng đến tranh đấu tu tiên nữa!”
“Hải Vân Phong vạn tuế! Thái Sơ Thần Quân vạn tuế!”

Mười vạn phàm nhân vừa ăn vừa khóc, quỳ lạy hướng về phía đỉnh núi ba cái thật dài, sau đó dưới sự dẫn dắt của Trần Thiên Kiêu, bọn họ lặng lẽ, trật tự thu dọn hành lý, giáp trụ rách nát và bụi đồng dưới chân núi, rồi lặng lẽ rút lui. Không một tiếng ồn ào, không một lời tranh chấp, mười vạn người tản đi như những làn sương sớm tan vào hư không, trả lại sự yên bình tuyệt đối cho chân núi Hải Vân Phong.

Sở Phong vác sọt tre trống rỗng trở lại đỉnh núi, đi vào gian nhà tranh báo cáo với Diệp Phi: “Sư phụ, đồ nhi đã phát hết khoai lang nướng cho bọn họ rồi ạ. Bọn họ vô cùng biết ơn người, ăn xong liền ngoan ngoãn giải tán, thề sẽ về quê trồng trọt chăm chỉ, không dám tụ tập gây ồn ào nữa.”

Diệp Phi đang ngồi dưới gốc cây đào tiên, nhấp một ngụm trà lài nóng hổi thơm ngát, nghe vậy liền hài lòng gật đầu: “Tốt lắm. Người ta nghèo khổ, đói khát mới phải đi xin ăn, cho họ ít khoai lang nướng cũng là tích đức. Bọn họ biết điều đi về là tốt rồi, dạo này thời tiết thất thường, ta chỉ muốn yên tĩnh trồng rau thôi.”

Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, khẽ châm thêm nước ấm vào chén trà của Diệp Phi, ánh mắt nhìn sư phụ đầy sùng bái và kính ngưỡng sâu sắc. Nàng biết, chỉ bằng một sọt khoai lang nướng, sư phụ đã hóa giải hoàn toàn mối nguy cơ mười vạn tu sĩ Tiên Minh quấy nhiễu ngọn núi, đồng thời cảm hóa mười vạn trái tim lầm đường lạc lối trở về với chính đạo.

Cảnh giới “vô vi nhi trị” này, cả thế gian này ngoài sư phụ ra, còn ai có thể đạt tới?

Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi xuống đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp ấm áp vẫn nhè nhẹ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ bé. Chú chó đen Tiểu Hắc vẫy đuôi mừng rỡ chạy quanh chân Diệp Phi, đàn gà con líu lo mài mỏ trên đá cuội, tạo nên một bức tranh điền viên yên bình, giản dị nhưng bất tử vạn vạn năm giữa lòng Âu Lạc Thần Châu sóng gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8