Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 78: Đệ tử kiệt sức
Tiếng gió bão gầm rú liên tục suốt ba ngày đêm qua những vách đá sắc nhọn của đỉnh Hải Vân Phong vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Những luồng không khí ẩm ướt, lạnh lẽo xen lẫn mùi rỉ sét nồng nặc cứ thế cuồn cuộn đổ về, biến ngọn núi thiêng vốn dĩ thanh tịnh thành một chiến trường thầm lặng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi chỉ.
Nằm sâu trong căn phòng ngủ ấm áp, Diệp Phi khẽ cựa mình trên chiếc giường tre cũ kỹ. Hắn kéo tấm chăn thô trùm kín đầu, lầm bầm chửi rủa cái thời tiết quái đản dạo này của vùng Âu Lạc Thần Châu. Đúng là cái kiểu thời tiết nồm ẩm khó chịu, ban ngày thì nóng nực như thiêu như đốt, ban đêm lại lạnh thấu xương tủy, đã thế sấm sét còn đánh đùng đoàng liên tục làm hắn mất ngủ trầm trọng. Hắn vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương khớp toàn thân kêu răng rắc như củi khô gãy, rồi chậm rãi ngồi dậy, xỏ chân vào đôi dép lê bằng tre rách nát.
Trong khi vị “phàm nhân” chủ nhân của ngọn núi đang nhàn nhã vươn vai tỉnh giấc, thì ở phía bên kia cổng tre, sát rìa ranh giới kết giới vô hình của Hải Vân Phong, một bầu không khí ngạt thở đến tột cùng đang bao trùm lấy hai vị đệ tử.
Lục Thanh Tuyết đứng tựa lưng vào thân cây đào cổ thụ, khuôn mặt thanh tú vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết nay lại trắng bệch, không còn lấy một giọt máu. Đôi môi nàng tái nhợt, hơi thở hổn hển dồn dập, hai bàn tay thon dài run rẩy kịch liệt khi cố gắng nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ sồi cắm sâu dưới đất để giữ cho cơ thể kiệt quệ của mình không bị khuỵu xuống. Bộ bạch y thanh khiết thường ngày của nàng giờ đây đã bám đầy bụi đất xám xịt và những vệt sương độc màu tím sẫm đang bốc khói xèo xèo.
Ngay bên cạnh nàng, Sở Phong cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Thằng nhóc hoạt bát ngày nào giờ đây trông hệt như một bóng ma đói vừa bò lên từ cõi chết. Hai quầng thâm mắt đen sì, to đùng như hai quả trứng gà luộc nổi bật trên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt. Hắn đang dùng cả hai tay ôm chặt lấy chiếc chảo đen rỉ sét đặt trước ngực, mười đầu ngón tay siết mạnh đến mức trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí thường ngày rực rỡ, mạnh mẽ vây quanh chiếc chảo đen giờ đây chỉ còn là một tia sáng màu xám tro mỏng manh, yếu ớt tựa như sợi chỉ, thỉnh thoảng lại co bóp phập phồng một cách đầy chật vật.
Suốt ba ngày ba đêm qua, kể từ khi phong ấn cổ xưa tại Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam rạn nứt dữ dội và tàn dư cấm thuật từ mười vạn tu sĩ Tiên Minh bị phế dội ngược trở lại, Hải Vân Phong đã phải gánh chịu những đợt sóng ma lực tàn dư khủng khiếp chưa từng có. Mặc dù phần lớn chướng độc và ma khí đã bị khói xông nhà bằng ngải cứu của Diệp Phi vô tình thổi bay, nhưng những đợt dư chấn quy tắc hỗn loạn, cuồng bạo vẫn liên tục thẩm thấu, len lỏi qua các khe hở của kết giới để tràn lên đỉnh núi.
Để bảo vệ sự yên bình tuyệt đối cho giấc ngủ của sư phụ, và quan trọng nhất là để giữ cho vườn rau cải ngọt sau nhà không bị một cọng ma khí nào làm héo úa, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đã luân phiên nhau đứng gác tại cổng tre suốt bảy mươi hai giờ đồng hồ không một phút ngơi nghỉ.
Họ đã vắt kiệt đến giọt linh lực cuối cùng trong đan điền. Mỗi khi một luồng ma khí tím sẫm sắc nhọn như lưỡi đao rò rỉ qua cổng tre, Thanh Tuyết lại phải vận chuyển Băng Cơ Ngọc Cốt đến mức cực hạn, phóng ra những tia kiếm ý chí dương lạnh buốt để đóng băng và nghiền nát chúng. Còn Sở Phong thì liên tục vung chiếc chảo đen rỉ sét, dùng Hỗn Độn Thần Thể để hấp thụ và luyện hóa những luồng quy tắc cấm thuật tàn bạo đang điên cuồng va đập vào vách đá.
“Sư… sư tỷ…” Sở Phong khẽ mấp máy môi, giọng nói khàn đặc như hai mảnh ngói vỡ cọ xát vào nhau, “Đệ… đệ sắp chạm tới giới hạn rồi. Lực lượng Hỗn Độn trong đan điền của đệ… đã bị vắt kiệt hoàn toàn. Cái chảo đen này dạo này nặng quá, đệ cảm giác như đang vác cả một ngọn núi trên lưng vậy.”
Lục Thanh Tuyết không quay đầu lại, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào màn sương mù tím nhạt đang lở vở ngoài cổng tre, giọng nói lạnh lùng nhưng cũng không giấu nổi sự mệt mỏi tột độ:
“Ráng gượng thêm một chút nữa đi, sư đệ. Sư phụ dạo này tinh thần mệt mỏi, khó khăn lắm mới có được một giấc ngủ ngon lành không bị tiếng động bên ngoài quấy rầy. Nếu chúng ta để một tia ma khí nào lọt vào làm hỏng luống rau cải ngọt sau vườn, hoặc làm đàn gà con tiến hóa thành Kim Ô của người bị giật mình thức giấc… chúng ta chết vạn lần cũng không đền nổi tội lỗi này đâu.”
Nghe đến hai từ “sư phụ”, trong đôi mắt mệt mỏi của Sở Phong bỗng nhiên bùng lên một tia sáng sùng bái cuồng nhiệt. Đúng vậy! Sư phụ vĩ đại của họ, một tồn tại tối cổ vượt qua mọi quy luật của vũ trụ, đang dùng hình hài phàm nhân để ẩn cư tại đây. Người thừa biết những hiểm nguy đang rình rập ngoài kia, nhưng người vẫn chọn cách im lặng, nhàn nhã uống trà và ngắm cảnh. Đây chính là một bài kiểm tra! Một bài kiểm tra cực hạn về lòng trung thành, ý chí kiên định và khả năng tự lập của hai đứa đệ tử báo thủ tụi hắn!
“Sư tỷ nói chí phải!” Sở Phong nghiến chặt răng, cố gắng vắt ra một tia lực lượng Hỗn Độn cuối cùng từ sâu trong tủy xương, “Sư phụ đã ban cho chúng ta cơ duyên nghịch thiên cải mệnh, đúc lại đan điền vỡ nát. Hôm nay, dù có phải thiêu rụi cả thần hồn, đệ cũng phải gánh còng lưng cái deadline bảo vệ vườn rau này!”
Cùng lúc đó, ở một không gian khác dưới chân núi Hải Vân Phong, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn trái ngược, vừa căng thẳng lại vừa có chút trào phúng dở khóc dở cười.
Chu Thiết Đảm, vị Lạc Tướng dũng mãnh của bộ lạc Chu Diên, lúc này đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, hai tay cầm chiếc chổi tre khổng lồ, cặm cụi quét dọn đống bụi đồng rỉ sét và những mảnh vỡ từ chiếc hũ độc tàn dư dưới đất. Trán hắn vẫn còn sưng vù một cục to như quả ổi do cú ngã từ chiến xa ba ngày trước, nhưng động tác quét rác của hắn lại vô cùng hăng hái, tỉ mẩn đến mức không để sót lại dù chỉ là một hạt cát nhỏ.
Mỗi nhát chổi quét qua, Chu Thiết Đảm lại cảm nhận được một luồng linh khí ấm áp, tinh thuần từ những viên Thái Cổ Thần Thạch lát đường dội ngược vào lòng bàn chân, giúp kinh mạch bị tổn thương của hắn không ngừng được gột rửa và củng cố vững chắc ở Thần Thông Cảnh tầng thứ tư.
Hắc Vân đứng bên cạnh, chống chiếc chổi tre gầy guộc của mình xuống đất, liếc nhìn gương mặt đầy mồ hôi của Chu Thiết Đảm rồi nhàn nhạt lên tiếng:
“Này lão Chu, động tác quét rác của ngươi dạo này tiến bộ vượt bậc đấy. Đúng là có năng khiếu thiên bẩm, nhìn không ra trước đây từng là một vị Lạc Tướng oai phong lẫm liệt cưỡi chiến xa đồng đỏ.”
Chu Thiết Đảm vội vàng lau mồ hôi trên trán, cười hớn hở lộ ra hàm răng sún:
“Hắc Vân đại ca quá khen rồi! Được làm nô bộc quét rác dưới chân núi của Thần Quân chính là vô thượng vinh hạnh của tiểu nhân và cả bộ lạc Chu Diên. Ngươi nhìn xem, chỉ quét rác có ba ngày thôi mà tu vi Thần Thông Cảnh của ta đã ổn định vững chắc như bàn thạch, kinh mạch dẻo dai hơn trước gấp mười lần. Đúng là đại ân đức của Thượng Thần ban phát!”
Nói đoạn, Chu Thiết Đảm khẽ ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi hai luồng khí thế một băng thanh ngọc khiết, một xám tro hỗn độn đang không ngừng suy yếu, lảo đảo chống đỡ những đợt ma khí rò rỉ từ phía Nam. Hắn tặc lưỡi, vẻ mặt tràn đầy sự kính phục và sùng bái tột cùng:
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hai vị sứ giả đại nhân trên núi thật sự là quá vĩ đại. Để bảo vệ sự thanh tĩnh tuyệt đối cho Thượng Thần, họ đã dùng chính thân mình làm lá chắn, chống chọi với vạn đạo ma khí cuồng bạo suốt ba ngày đêm mà không hề kêu ca một lời. Đây chính là tấm gương sáng ngời về lòng hiếu thảo và sự tận tụy mà tiểu nhân phải học tập suốt đời!”
Hắc Vân khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía ngôi nhà tranh nhỏ bé ẩn hiện sau làn mây tía:
“Ngươi hiểu được như thế là tốt. Thượng Thần tối cổ làm việc gì cũng đều có dụng ý thâm sâu của ngài. Ngài không ra tay dập tắt luồng ma khí phương Nam ngay lập tức, chính là để mượn đợt sóng gió này làm đá mài dao, vắt kiệt và rèn luyện giới hạn của hai vị sứ giả. Một khi họ vượt qua được thử thách này, tu vi chắc chắn sẽ thăng hoa lên một tầm cao mới vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta.”
“Đúng vậy, đúng vậy! Thượng Thần quả là thần cơ diệu toán, vạn cổ vô song!” Chu Thiết Đảm dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh núi, rồi lại hăm hở cầm chổi tre quét rác kịch liệt hơn, quyết tâm hoàn thành xuất sắc chỉ tiêu KPI quét dọn lối đi để không làm ảnh hưởng đến tầm nhìn của vị Thần Minh vĩ đại.
Trở lại trên đỉnh Hải Vân Phong, cánh cửa phòng bếp bằng tre khẽ “két” một tiếng mở ra.
Diệp Phi lững thững bước ra ngoài sân, trên người vẫn mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu quen thuộc. Hắn vươn vai, hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm ướt của buổi sớm mai, rồi quay sang nhìn về phía cổng tre.
Ngay khi nghe thấy tiếng bước chân của Diệp Phi, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong hệt như hai chiếc lò xo bị nén chặt đột ngột bung ra. Trong một tích tắc, toàn bộ sát khí lạnh lẽo và luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí cuồng bạo xung quanh họ lập tức biến mất không để lại một dấu vết.
Sở Phong nhanh như chớp dùng chiếc chảo đen rỉ sét múc một gáo nước giếng, giả vờ như đang cặm cụi cọ rửa lòng chảo một cách vô cùng chăm chỉ. Còn Lục Thanh Tuyết thì vội vàng giắt thanh kiếm gỗ sồi vào bên hông, cầm lấy chiếc chổi tre quét lá khô ngoài sân, cố gắng nặn ra một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên nhất có thể để che giấu đi gương mặt trắng bệch và hai đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Diệp Phi bước đi lững thững đến gần hai đứa đệ tử, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa hai gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của tụi nó, rồi thở dài một tiếng thườn thượt đầy bất lực:
“Hai cái đứa này… ta thật sự không biết phải nói tụi con thế nào nữa dạo này bị suy nhược cơ thể trầm trọng rồi đúng không? Nhìn cái mặt xem, đứa thì trắng bệch như tờ giấy lộn của lão Vương, đứa thì mắt thâm quầng như gấu trúc thế kia. Đêm qua lại thức khuya đọc mấy cuốn tiểu thuyết tiên hiệp nhảm nhí ngoài chợ đúng không? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, tu luyện cái gì thì tu luyện, cũng phải ngủ đủ giấc, giữ gìn sức khỏe. Tụi con cứ thức đêm cày deadline thế này thì có ngày đột tử ra đấy, lúc đó ai quét sân dọn chuồng gà cho ta?”
Sở Phong run rẩy bưng chiếc chảo đen, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run:
“Sư… sư phụ bớt giận. Đệ tử không sao ạ, đệ tử chỉ là dạo này cảm thấy tinh thần phấn chấn, muốn tranh thủ ban đêm yên tĩnh để… lau chảo cho sạch mỡ bò thôi ạ.”
Lục Thanh Tuyết cũng khẽ cúi đầu, tà váy trắng khẽ run nhẹ:
“Đồ nhi cũng thế ạ. Đêm qua gió mát, đồ nhi thấy lá đào rụng nhiều nên muốn quét dọn cho sạch sẽ, không hề cảm thấy mệt mỏi chút nào đâu sư phụ.”
Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử đang cố tỏ ra cứng cỏi trước mặt mình, trong lòng vừa bực mình lại vừa có chút xót xa. Đúng là cái lũ trẻ thời nay, sĩ diện hão huyền thì to bằng trời, cơ thể thì yếu đuối như sên mà lúc nào cũng tỏ ra khỏe mạnh. Hắn lắc đầu, lẩm bẩm cằn nhằn:
“Thôi đi, đừng có mà ngụy biện. Nhìn tụi con bước đi lảo đảo thế kia mà bảo không sao cái gì. Thời tiết nồm ẩm thế này, khí lạnh dễ xâm nhập cơ thể lắm. Để ta đi vào bếp nấu một nồi cháo hành gừng thật nóng cho hai đứa bồi bổ cơ thể, chứ cứ để tụi con suy nhược thế này thì vườn rau cải ngọt của ta ngày mai ai tưới nước phân gà cho?”
Nói đoạn, Diệp Phi xách chiếc rổ tre nhỏ, lững thững đi về phía vườn rau cải ngọt sau nhà để nhổ hành lá và tìm củ gừng già.
Nhìn theo bóng lưng nhàn nhã, thanh thản của Diệp Phi khuất sau góc nhà tranh, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong nhìn nhau, trong mắt đều dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào và lòng sùng bái cuồng nhiệt đến mức cực hạn.
“Sư… sư tỷ…” Sở Phong thều thào truyền âm, khóe mắt đỏ hoe, “Người nhìn thấy chưa? Sư phụ quả thực là nhìn thấu tất cả! Người thừa biết chúng ta đã kiệt sức sau ba ngày đêm chống đỡ ma khí, nhưng người không hề vạch trần, mà lại dùng cách mắng mỏ yêu thương này để bảo vệ lòng tự trọng của chúng ta. Người còn tự mình đi nấu cháo hành gừng để chữa trị cho chúng ta nữa… Ôi, đệ tử thật là có tội, làm phiền đến Thượng Thần tối cổ phải đích thân vào bếp!”
Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu để nén lại những giọt nước mắt đang chực trào ra, giọng nàng run run đầy kiên định:
“Sư phụ đối với chúng ta ân trọng như núi, tình sâu như biển. Bát cháo hành gừng của người… chắc chắn không đơn giản chỉ là đồ ăn phàm trần. Đó chính là vô thượng thánh vật chứa đựng quy tắc Thái Sơ để giúp chúng ta tẩy tủy phạt cốt, khôi phục lại sinh mệnh lực đã mất. Chúng ta phải ghi nhớ thâm ân này, quyết không để người thất vọng!”
Ở góc vườn rau cải ngọt, Diệp Phi cúi người nhổ mấy cọng hành lá xanh mướt. Những cọng hành này, thực chất chính là Cửu Chuyển Linh Sâm vạn năm biến dị, do được tưới bằng nước giếng cổ thấm đẫm linh lực từ viên Chí Tôn Linh Tủy kê chuồng gà nên mỗi cọng hành đều tỏa ra luồng sinh mệnh lực cuồn cuộn, rực rỡ sắc màu ngũ sắc. Nhưng trong mắt Diệp Phi, chúng chỉ là những cọng hành lá mập mạp, nhiều nước, rất thích hợp để làm gia vị cho nồi cháo hành gừng.
Hắn lại đào thêm một củ gừng già mọc cạnh bụi tre. Củ gừng này, thực chất chính là vạn năm Huyết Sâm Thổ Hệ tinh thuần nhất thế gian, chứa đựng quy tắc hồi sinh và chữa lành thần hồn cực mạnh. Diệp Phi cầm củ gừng lên, phủi phủi lớp đất bám ngoài vỏ rồi lẩm bẩm:
“Củ gừng này dạo này mọc to thế không biết, chắc do bón nhiều phân gà quá đây mà. Thơm nồng thế này nấu cháo giải cảm thì đúng là hết ý.”
Hắn xách rổ hành gừng đi vào gian bếp nhỏ.
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết cung kính đứng ngoài sân, không dám đi vào làm phiền quá trình “luyện chế thần đan” của sư phụ. Họ chỉ ngửi thấy từ trong bếp lò tỏa ra một mùi thơm dịu ngọt, ấm áp chưa từng có. Mùi thơm ấy đi đến đâu, cái lạnh lẽo của đêm đông và những tàn dư ma khí tím sẫm ngoài cổng tre lập tức tan biến sạch sẽ như tuyết gặp ánh mặt trời vầng thái dương.
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lúc này đang nằm gục đầu trên những viên Thái Cổ Thần Thạch rực rỡ ngoài thềm đá, khẽ hí mắt nhìn về phía gian bếp, trong lòng thầm hừ một tiếng đầy ghen tị:
‘Hai cái đứa báo thủ này số hưởng thật đấy. Chủ nhân bình thường đến một cọng cỏ dại cũng tiếc không cho người ngoài chạm vào, thế mà hôm nay lại dùng cả Cửu Chuyển Linh Sâm và vạn năm Huyết Sâm để nấu cháo giải cảm cho tụi nó. Đúng là hộ đoản đến mức vô lý mà! Thôi thì… tối nay ta cũng phải lén liếm sạch cái nồi cháo sau khi tụi nó ăn xong mới được. Dù sao thì nước rỉ từ củ Huyết Sâm đó cũng giúp tu vi Thôn Thiên Ma Lang của ta tinh tiến thêm một bước lớn.’
Tiểu Hắc khẽ vẫy đuôi, liếc nhìn đàn gà con đang chen chúc ngủ trong chuồng. Đàn gà lúc này đã mọc ra những chiếc lông vũ màu hoàng kim rực rỡ, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu chiêm chiếp chứa đựng uy áp của thần cầm Thái Cổ, khiến không gian xung quanh chuồng gà không ngừng rạn nứt rồi tự chữa lành.
Khoảng nửa canh giờ sau, tiếng gọi trầm ấm của Diệp Phi từ trong nhà tranh vọng ra:
“Thanh Tuyết, Sở Phong! Vào dọn bát đũa ăn cháo nóng đi tụi con. Ăn xong cho ra mồ hôi là hết cảm ngay ấy mà.”
“Dạ, sư phụ!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh hô lên, giọng nói tràn đầy sự cung kính và háo hức. Họ nhanh chóng rảo bước đi vào gian nhà tranh đơn sơ.
Trên chiếc bàn gỗ sồi đã được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia, một nồi cháo hành gừng bốc khói nghi ngút đang tỏa ra những luồng đạo vận mộc hệ và thổ hệ tinh thuần đến mức cực hạn. Những hạt gạo trắng ngần được hầm nhừ, hòa quyện cùng màu xanh mướt của hành lá và những sợi gừng vàng óng, nhìn vô cùng giản dị nhưng lại ẩn chứa một nguồn sinh mệnh lực khổng lồ có thể hồi sinh cả một vị Tiên Đế đã tắt thở vạn năm.
Diệp Phi múc hai bát cháo đầy, gạt bớt khói nóng rồi đặt trước mặt hai đứa đệ tử. Hắn ân cần nhắc nhở:
“Ăn lúc còn nóng nhé tụi con. Ăn xong thì đi ngủ một giấc thật sâu, cấm đứa nào được thức đêm đọc truyện nữa nghe chưa. Sức khỏe là vàng, không có sức khỏe thì tu luyện cái gì cũng vứt hết.”
“Sư phụ…” Sở Phong bưng bát cháo nóng hổi bằng hai tay, hai dòng nước mắt xúc động không kìm được mà chảy dài trên má, rơi thẳng vào bát cháo. Hắn không ngần ngại húp một ngụm thật to.
Ngay khi ngụm cháo đầu tiên trôi xuống cổ họng, Sở Phong cảm thấy như có một dòng nham thạch Hỗn Độn ấm áp, cuồn cuộn bùng nổ ngay trong lồng ngực. Đan điền vốn dĩ đã cạn kiệt linh lực và xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ do quá tải suốt ba ngày đêm qua, nay lại được luồng sinh mệnh lực Thái Sơ từ bát cháo bao bọc, chữa lành hoàn toàn chỉ trong một tích tắc.
Không chỉ có vậy, lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn bắt đầu cuộn trào dữ dội, gột rửa sạch sẽ mọi tạp chất ma độc tàn dư, giúp tu vi của hắn không những phục hồi hoàn toàn mà còn đột phá mạnh mẽ lên một bước dài, ổn định vững chắc ở trạng thái đỉnh phong của cảnh giới hiện tại mà không gặp phải bất kỳ bình cảnh nào.
Lục Thanh Tuyết cũng khẽ húp một ngụm cháo nhỏ. Sắc mặt nhợt nhạt của nàng ngay lập tức hồng nhuận trở lại, đôi mắt phượng rực sáng hoa văn băng tuyết chí dương rực rỡ. Nàng cảm nhận được mộc hệ quy tắc tinh thuần từ cọng hành lá đang điên cuồng tuôn chảy qua các kinh mạch, giúp tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba của nàng được củng cố vững chắc như bàn thạch, và chỉ cần một ý niệm nữa thôi là có thể đột phá lên tầng thứ tư một cách dễ dàng.
“Thế nào? Ngon không?” Diệp Phi mỉm cười nhìn hai đứa đệ tử đang ăn uống một cách ngon lành, trong lòng vô cùng thỏa mãn với tài nghệ nấu nướng của mình, “Ta đã bảo mà, cháo hành gừng dân gian trị cảm cúm là số một. Mấy cái loại thuốc tây bồi bổ đắt tiền ngoài chợ làm sao bằng được nồi cháo tự tay ta nấu.”
“Ngon… ngon lắm ạ sư phụ!” Sở Phong vừa khóc vừa húp cháo sùm sụp, “Đệ tử chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon và chứa đựng… chứa đựng tình thương ấm áp của sư phụ nhiều như thế này đâu ạ!”
Diệp Phi gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái, mắng mỏ yêu thương:
“Cái thằng nhóc này, ăn cháo thôi mà cũng khóc lóc như đứa trẻ con thế kia. Mau ăn nhanh lên rồi còn đi dọn dẹp bát đũa. Thanh Tuyết con cũng ăn nhiều vào nhé, con gái con lứa mà gầy gò quá, nhìn cứ như lá lúa thế kia ai mà chịu nổi.”
“Dạ, đồ nhi xin nghe lời sư phụ dạy bảo ạ.” Lục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết, ấm áp như đóa hoa đào nở rộ giữa mùa đông lạnh giá.
Cơn gió đông bên ngoài vẫn tiếp tục rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Hải Vân Phong, nhưng lúc này, trong ngôi nhà tranh nhỏ bé của ba thầy trò, khói bếp ấm áp vẫn đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm của Âu Lạc Thần Châu. Mọi sóng gió, hiểm nguy và ma khí tàn bạo của giới tu tiên ngoài kia đều bị chặn đứng hoàn toàn ngoài ranh giới cổng tre, trả lại một khoảng không gian bình yên, điền viên và ấm áp vạn vạn năm cho vị Thần Minh tối cổ ẩn thế cùng hai đứa đệ tử của mình.