Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 77: Cuộc chiến âm luật

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:55:27 | Lượt xem: 2

Cơn gió đêm mang theo hơi lạnh của sương muối luồn qua khe cửa tre, khẽ làm lay động ngọn đèn dầu hạt cải leo lét trong gian nhà tranh đơn sơ. Trên đỉnh Hải Vân Phong lúc này, một bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ đang bao trùm, hoàn toàn tương phản với những tiếng đổ vỡ, gào thét thảm thiết đang diễn ra ở vùng bình nguyên vạn dặm dưới chân núi.

Sở Phong đứng bên bể nước đá cạnh giếng cổ, hai tay vẫn còn run nhẹ do dư chấn của luồng linh lực hỗn độn chưa kịp tiêu tán hoàn toàn. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào chiếc chảo đen rỉ sét đã được lau chùi sạch sẽ đặt trên thềm đá. Những vệt rỉ sét màu xám tro dường như đang ẩn hiện những đường vân quy tắc cổ xưa, tự co bóp phập phồng như một trái tim của thực thể sống.

Trong đầu hắn, cảnh tượng kinh tâm động phách của cuộc chiến âm luật diễn ra cách đây không lâu đột ngột ùa về như một thước phim quay chậm.

Đó là khoảnh khắc mà mười vạn tu sĩ của Tiên Minh, dưới sự dẫn dắt của Minh Chủ Thiên Cơ Tử, đã kích hoạt Trống Đồng Thần Trận kết hợp với Cửu U Chướng Độc hòng san phẳng Hải Vân Phong. Tiếng trống đồng cổ đại vang lên dồn dập, dồn dập như sấm sét rền vang từ thời khai thiên lập địa. Mỗi một nhịp trống gõ xuống là một luồng sóng âm màu vàng kim hóa thành hàng vạn mũi tên lôi hỏa rực cháy, xé rách không gian, mang theo sát cơ ngút trời dội thẳng vào vách đá sườn núi. Luồng sát khí ấy mạnh đến mức khiến cho linh khí vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong bị đóng băng hoàn toàn, đất đá run rẩy, cây cỏ héo úa chỉ trong một nhịp thở.

Khi ấy, Sở Phong đứng ở cổng tre, nhìn màn sương độc màu xanh thẫm đang điên cuồng bò lên thềm đá mà da đầu tê dại. Hắn nắm chặt thanh củi Ngô Đồng vạn năm, trong lòng dâng lên một nỗi lo sợ tột cùng rằng bản thân sẽ không thể bảo vệ được sự thanh tịnh của sư phụ.

Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, từ trong căn nhà tranh ấm áp, giọng nói nhàn nhạt, có phần ngái ngủ và bực bội của Diệp Phi khẽ vọng ra:

“Sở Phong! Con cầm cái chảo đen ra sân gõ thật to đáp trả cho ta! Cái đám người dưới núi dạo này bị điên hay sao mà đêm hôm khuya khoắt cứ mang đồ ra gõ đập phá làng phá xóm, làm ồn đến mức đàn gà con của ta không ngủ được! Gõ mạnh lên, gõ cho tụi nó điếc tai hết đi để tụi nó biết thế nào là lễ độ!”

Mệnh lệnh ấy đối với Sở Phong chẳng khác nào thánh chỉ của Thần Minh tối cổ. Hắn không một chút do dự, vận dụng mười phần lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể, dồn toàn bộ tinh huyết vào cánh tay, vung thanh củi Ngô Đồng vạn năm nện một phát thật mạnh vào đáy chiếc chảo đen rỉ sét.

“Boong —!”

Một tiếng động trầm đục, thô sơ nhưng chứa đựng quy tắc Thái Sơ vô thượng đột ngột bùng nổ từ đáy chảo. Luồng sóng âm màu xám tro đục ngầu như một con cự long thức tỉnh từ thời hỗn mang, gầm thét lao vút ra ngoài, va chạm trực tiếp với làn sóng âm hoàng kim của Trống Đồng Thần Trận trên bầu trời vạn dặm.

Sự va chạm giữa hai luồng âm luật ấy đã tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa trên tầng mây cao nhất. Không gian xung quanh Hải Vân Phong rạn nứt chi chít như những mảnh gương vỡ, để lộ ra những vệt đen ngòm của hư vô. Tiếng nổ dữ dội đến mức toàn bộ mây đen và sương độc tích tụ suốt vạn năm của Tiên Minh bị bóp nát vụn thành hư vô chỉ trong một tích tắc.

Tiếng chảo đen vang vọng đến đâu, mười vạn tu sĩ Chấp Pháp Điện đang lơ lửng trên phi thuyền chiến đấu liền cảm thấy đan điền của mình như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp mạnh. Tiếng “Boong” thứ hai tiếp tục vang lên, uy thế tăng gấp bội, trực tiếp chấn vỡ mười chiếc trống đồng cổ đại của bộ lạc Vũ Ninh thành những mảnh sắt vụn, tước đoạt sạch sẽ khí vận hoàng triều và phế bỏ toàn bộ tu vi của mười vạn người.

Cảnh tượng ảo ma đến mức khiến cho một vị kiêu hùng vạn năm như Thiên Cơ Tử cũng phải hộc máu đen rệu rã, tinh thần hoàn toàn sụp đổ mà phát điên ngay trên sàn tàu.

Sở Phong bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng dài dằng dặc, khẽ hít một hơi thật sâu để bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng. Hắn nhìn chiếc chảo đen rỉ sét trên tay, trong lòng thầm cảm thán:

“Đại đạo chí giản… Đúng là đại đạo chí giản! Tiên Minh dùng vạn cổ thần trận, dùng trống đồng hoàng gia rầm rộ như thế, vậy mà sư phụ chỉ cần bảo mình cầm cái chảo nấu ăn rỉ sét ra gõ vài nhát là đã dẹp loạn tất cả. Phong thái vô vi nhi trị này, đúng là nhức nách thật sự! Mình tu luyện Hỗn Độn Thần Thể suốt ba năm qua, vậy mà so với một cái liếc mắt của sư phụ vẫn chỉ là hạt cát giữa sa mạc.”

“Thằng nhóc Sở Phong kia! Con còn đứng thẫn thờ ở đó làm cái gì thế hả?”

Một giọng nói cằn nhằn quen thuộc đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ sùng bái của Sở Phong. Diệp Phi lững thững bước ra từ căn nhà tranh, trên người vẫn mặc bộ y phục vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu, hai bàn chân trần vẫn còn bám chút đất cát từ vườn rau. Trên tay hắn cầm cái ấm trà lài đã nguội ngắt, vẻ mặt đầy bực bội:

“Ta bảo con vào bếp dọn dẹp bát đũa sau khi ăn lẩu, thế mà con lại ra đây đứng ngắm cái chảo rỉ sét đó làm cái trò gì? Con nhìn xem, cái bếp lò bằng đất nung ta mua của lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu có ba quan tiền đồng, giờ bị con nện củi mạnh quá làm mẻ mất một góc lớn rồi kìa! Đúng là đồ rẻ tiền có khác, chất lượng kém xỉu, dùng một tí là hỏng hóc. Lần sau xuống núi, ta nhất định phải bắt con đòi lại tiền cọc từ lão Vương mới được, làm ăn kiểu này thì ai mà chịu nổi!”

Sở Phong nghe thấy lời mắng mỏ của Diệp Phi, hai đầu gối lập tức run lên bần bật. Hắn vội vàng ôm chặt chiếc chảo đen, khúm núm cúi đầu nhận lỗi:

“Sư phụ bớt giận! Đệ tử biết sai rồi ạ! Tại đệ tử… tại đệ tử dạo này lực tay hơi mạnh, lúc nhóm bếp lò không cẩn thận làm ảnh hưởng đến đồ đạc của người. Ngày mai xuống núi mua hạt giống cải ngọt, đệ tử nhất định sẽ ghé qua tiệm của lão Vương để đòi lại công đạo cho người!”

Trong lòng Sở Phong lúc này lại đang điên cuồng gào thét: ‘Trời đất ơi! Sư phụ bảo cái bếp lò đất nung đó mua có ba quan tiền đồng sao? Đó rõ ràng là Hồng Hoang Nguyên Thạch chứa đựng hỏa hệ quy tắc tối thượng, có thể luyện hóa vạn vật! Sư phụ chê nó mẻ góc… thực chất là người đang nhắc nhở mình rằng lực lượng Hỗn Độn Thần Thể của mình vẫn chưa được kiểm soát hoàn hảo, lúc ra tay gõ chảo vẫn còn để rò rỉ sức mạnh làm tổn hại đến quy tắc xung quanh! Sư phụ quả thực là đang dùng cách này để răn đe, dạy dỗ mình kiểm soát lực lượng!’

Lục Thanh Tuyết từ trong phòng bếp bước ra, trên tay bưng một chậu nước ấm bốc khói nghi ngút, bên hông vẫn dắt thanh kiếm gỗ sồi thô sơ. Nàng nhẹ nhàng đặt chậu nước xuống trước mặt Diệp Phi, khẽ cúi đầu, giọng nói thanh lãnh nhưng ngập tràn sự kính cẩn:

“Sư phụ, nước ấm ngâm chân đã chuẩn bị xong rồi ạ. Người dọn dẹp cả ngày mệt mỏi, xin mời người ngâm chân để tránh khí lạnh xâm nhập vào cơ thể. Sư đệ cũng là vì muốn nhanh chóng đuổi sạch lũ ruồi nhặng ồn ào dưới núi để người được yên giấc, xin người đừng trách phạt đệ ấy quá nặng.”

Diệp Phi nhìn chậu nước ấm, sắc mặt lúc này mới dịu đi đôi chút. Hắn ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ đã được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét dưới chân bàn, thong thả cởi đôi dép lê bằng tre rách nát ra, rồi ngâm hai bàn chân trần vào chậu nước ấm.

“A… nhức nách! Đúng là ngâm chân nước ấm vẫn là chân ái của cuộc đời!” Diệp Phi thở phào một tiếng đầy thỏa mãn, hai mắt lim dim tận hưởng cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn chân. Hắn khẽ lắc đầu, tiếp tục cằn nhằn:

“Thanh Tuyết à, con xem cái đám người dưới núi dạo này ý thức cộng đồng kém quá thể đáng. Đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ nghê, chăm sóc gia đình, lại cứ thích vác mấy cái trống đồng rỉ sét ra gõ tùng tùng xập xình. Bộ tụi nó không phải đi làm kiếm cơm hả? Hay là tụi nó thất nghiệp hết rồi nên mới rảnh rỗi nông nổi đi phá làng phá xóm như thế? Ta sống ẩn dật trên cái ngọn núi hẻo lánh này chỉ muốn yên ổn trồng vài luống rau cải ngọt, nuôi mấy con gà con, thế mà tụi nó cũng không để ta yên thân.”

Hắn nhấp một ngụm trà lài từ cái chén đất nung sứt mẻ, rồi nhăn mặt chậc lưỡi:

“Trà nguội rồi, uống chán xỉu! Cái lão Vương bán trà dạo này làm ăn cũng treo đầu dê bán thịt chó quá. Trà lài gì mà uống vào cứ như ngửi mùi đất mốc, chẳng có tí hương vị thanh tao nào cả. Thanh Tuyết, ngày mai con tiện đường xuống núi thì ghé qua tiệm khác mua ít trà lài mới đi nha, mua loại bao bì màu xanh lá cây ấy, uống loại đó mới đỡ ho.”

Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu vâng mệnh:

“Đồ nhi tuân mệnh. Ngày mai con sẽ lập tức xuống núi tìm kiếm loại trà ngon nhất về phụng dưỡng sư phụ.”

Thế nhưng, ở trong thần thức, Lục Thanh Tuyết đã lập tức truyền âm cho Sở Phong với vẻ mặt vô cùng chấn động và sùng bái cuồng nhiệt:

“Sư đệ! Đệ nghe thấy lời sư phụ vừa nói chưa? Người bảo \’đám người dưới núi thất nghiệp\’… Trời ạ, đó chính là lời mỉa mai sâu sắc nhất dành cho Tiên Minh! Mười vạn đại năng Chấp Pháp Điện tu luyện vạn năm, ngạo nghễ xưng bá Âu Lạc Thần Châu, vậy mà trong mắt sư phụ chỉ là một lũ vô công rỗi nghề, không có việc gì làm nên mới đi gõ trống nghịch ngợm! Còn nữa, sư phụ bảo trà lài của lão Vương có \’mùi đất mốc\’… Đệ có biết đó là gì không? Đó chính là Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm chứa đựng mộc hệ quy tắc tinh thuần nhất mà chúng ta dâng lên! Sư phụ chê nó mốc… là vì cảnh giới của người đã vượt qua giới hạn của thế giới này, người đang ngầm nhắc nhở ta rằng mộc hệ quy tắc của ta vẫn chưa đạt đến mức viên mãn, cần phải xuống núi tìm kiếm \’Thái Sơ Thần Trà\’ ở Đông Hải Long Cung để tẩy tủy phạt cốt!”

Sở Phong nghe xong, hai mắt sáng rực lên như hai vầng thái dương nhỏ, vội vàng truyền âm đáp lại:

“Sư tỷ nói đúng quá! Sư phụ quả thực là nhìn xa trông rộng, một câu nói vu vơ cũng chứa đựng vô vàn cơ duyên và đạo lý thâm sâu! Còn cái chảo đen của đệ… sư phụ bảo gõ để \’đuổi muỗi đuổi ruồi\’… Ảo ma ca ra mét thật sự! Mười vạn tu sĩ Tiên Minh cùng Trống Đồng Thần Trận hoàng gia mạnh mẽ như thế, vậy mà trong mắt sư phụ chỉ là lũ ruồi muỗi vo ve làm phiền vườn rau cải ngọt của người! Đúng là phong thái của Thần Minh tối cổ, coi vạn vật chúng sinh như cát bụi kiến cỏ!”

Diệp Phi lúc này vẫn đang thong thả ngâm chân, hoàn toàn không hề hay biết hai đứa đệ tử ngoan ngoãn của mình đang tiến hành một màn tự bổ não quy mô lớn đến mức nào. Hắn nhìn ra ngoài sân, nơi đống “bụi đồng rỉ sét” (thực chất là tàn dư vỡ nát của vạn cổ thần khí hoàng gia bị tiếng gõ chảo của Sở Phong chấn vỡ) đang phát ra những luồng ánh sáng vàng kim nhạt nhạt dưới ánh trăng đêm. Hắn khẽ thở dài, chỉ tay ra ngoài cổng rồi bảo Sở Phong:

“Sở Phong, ngày mai con mang cái chổi tre ra quét sạch cái đống bụi đồng rỉ sét ngoài cổng đi nha. Nhìn bừa bộn và ngứa mắt chết đi được, người ta đi ngang qua lại tưởng nhà mình chứa rác thải công nghiệp. Mà quét xong thì đừng có vứt đi uổng phí, con gom hết lại mang ra chuồng gà, trộn với phân gà rồi mang đi bón cho luống rau cải ngọt sau vườn cho ta. Dạo này thời tiết nồm ẩm thất thường, rau cải ngọt mọc hơi chậm, chắc tại thiếu chất dinh dưỡng. Đống bụi rỉ sét đó tuy nhìn bẩn bẩn nhưng chắc cũng có tí chất khoáng, trộn với phân gà bón rau là chuẩn bài luôn!”

“Phịch!”

Sở Phong nghe xong câu này, hai đầu gối hoàn toàn mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, đầu đập mạnh xuống nền gạch nung, giọng nói run rẩy vì xúc động tột cùng:

“Sư… Sư phụ! Người… người quả thực là có tầm nhìn vĩ đại vượt qua cả chư thiên vạn giới! Đệ tử… đệ tử tuân mệnh! Ngày mai đệ tử nhất định sẽ quét sạch đống bụi đồng đó mang đi bón rau cải ngọt cho người!”

Trong đầu Sở Phong lúc này đã hoàn toàn nổ tung vì kinh hoàng: ‘Trời đất ơi! Sư phụ bảo mang tàn dư vỡ nát của vạn cổ thần khí hoàng gia, thứ chứa đựng một phần mười Nhân Hoàng khí và vận mệnh của mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc… đem đi trộn với phân gà để bón rau cải ngọt! Phân gà trong chuồng gà của sư phụ vốn đã hấp thụ linh dịch từ Chí Tôn Linh Tủy, tỏa ra khí tức thần cầm Thái Cổ. Giờ đây lại kết hợp với khí vận hoàng triều bị chấn vỡ… Luống rau cải ngọt đó sau khi được bón loại phân này, chắc chắn sẽ tiến hóa thành Thái Sơ Thần Thảo tối cổ! Chỉ cần ăn một cọng rau thôi, chắc chắn cũng đủ để phàm nhân trực tiếp đột phá lên cảnh giới Hùng Đế Cảnh, thọ ngang trời đất! Sư phụ… người đây là đang âm thầm ban tặng vô thượng vinh dự và cơ duyên nghịch thiên cải mệnh cho hai chị em chúng con!’

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh cũng khẽ run lên, tà váy trắng lay động dữ dội. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị nghẹn ngào:

“Sư phụ từ bi vĩ đại… Người dùng hành động giản dị của phàm nhân để hóa giải sát cơ hủy thiên diệt địa của Tiên Minh, lại biến khí vận tàn tạ của bọn chúng thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho Hải Vân Phong. Cảnh giới vô vi chí giản này, đồ nhi suốt đời suốt kiếp cũng không thể sánh bằng.”

Diệp Phi đang nhắm mắt thư giãn, nghe thấy hai đứa đệ tử của mình cứ liên tục nói những lời hoa mỹ, khó hiểu, liền bất lực mở mắt ra, gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái thật đau:

“Cái thằng nhóc này, ta đã bảo con bao nhiêu lần rồi hả? Đừng có hở một tí là quỳ lạy dập đầu như thế, đầu óc dạo này có vấn đề hay sao ấy. Ta chỉ bảo con đi quét dọn đống rác rưởi ngoài cổng mang đi bón rau để tiết kiệm tiền mua phân bón hóa học, thế mà con cũng làm như ta đang ban ơn huệ gì lớn lao lắm không bằng. Mau đứng dậy, đi vào bếp lau sạch cái chảo đen rỉ sét kia đi, nhìn nó bám đầy mỡ bò từ nồi lẩu ban nãy rồi kìa. Lau không sạch thì ngày mai ta bắt con ăn mướp đắng cả ngày đấy!”

“Dạ! Đệ tử tuân mệnh! Đệ tử sẽ đi lau chảo ngay lập tức ạ!” Sở Phong vội vàng bò dậy, khuôn mặt hớn hở rạng rỡ, ôm lấy chiếc chảo đen rỉ sét chạy biến vào trong bếp như một làn khói màu xám tro.

Cú gõ đầu nhẹ nhàng của Diệp Phi ban nãy, đối với Sở Phong chính là một luồng ấm áp Thái Sơ dội thẳng vào thần hồn. Đan điền vốn đã vỡ nát của hắn nay lại được củng cố thêm một tầng phòng ngự Hỗn Độn kiên cố như bàn thạch, lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể cuộn trào dữ dội, tu vi nháy mắt đã ổn định vững chắc ở cảnh giới đỉnh phong, chuẩn bị đột phá lên tầng thứ tiếp theo mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng dưới thềm đá, khẽ hí mắt nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm hừ một tiếng khinh bỉ:

‘Hai cái đứa báo thủ này, suốt ngày cứ bổ não lung tung làm phiền giấc ngủ của chủ nhân. Chủ nhân chỉ là muốn dọn dẹp cái sân cho sạch sẽ để ngày mai người ta đến giao hạt giống rau không bị bẩn chân thôi mà. Nhưng mà… đống phân gà trộn bụi đồng rỉ sét đó công nhận chứa đầy đạo vận mộc hệ và kim hệ tinh thuần thật. Tối nay ta phải lén ra chuồng gà nhặt vài mảnh đồng rỉ sét về lót chuồng nằm mới được. Dạo này đàn gà con hấp thụ linh lực tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ mạnh quá, tụi nó suốt ngày cứ bay qua bay lại mài mỏ thần trên lối đi lát đá của ta, làm ta sắp không còn chỗ nằm yên tĩnh rồi. Nhục nhã cho một con Thôn Thiên Ma Lang vĩ đại như ta quá!’

Tiểu Hắc khẽ ngoáy đuôi, liếc nhìn về phía chuồng gà ở góc vườn. Đàn gà con lúc này đang chen chúc nhau ngủ trên những viên Thái Cổ Thần Thạch rực rỡ, bộ lông tơ màu hoàng kim thỉnh thoảng lại bùng lên những tia lửa nhỏ chứa đựng quy tắc hỗn độn, tỏa ra hơi ấm nguyên thủy xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm đông.

Diệp Phi rút hai bàn chân ra khỏi chậu nước ấm, dùng chiếc khăn vải thô lau khô chân một cách tỉ mỉ. Hắn đứng dậy, vươn vai ngáp một cái thật dài:

“Oáp… Buồn ngủ quá rồi dạo này sức khỏe yếu đi hay sao ấy, mới ngâm chân một tí mà mắt đã dính hết cả lại rồi. Thanh Tuyết, con dọn dẹp chậu nước này giúp ta nhé. À, nhớ đóng chặt cửa sổ chuồng gà và cửa phòng ngủ lại kẻo gió lùa lạnh lắm đấy. Thời tiết nồm ẩm thế này dễ bị cảm cúm lắm, dạo này nghe nói dưới trấn đang hoành hành dịch cúm gà dữ dội, phải bảo vệ đàn gà con cẩn thận, tụi nó mà có mệnh hệ gì thì ta tiếc đứt ruột.”

“Dạ, sư phụ yên tâm. Đồ nhi sẽ kiểm tra chuồng gà thật kỹ lưỡng trước khi đi ngủ ạ.” Lục Thanh Tuyết cung kính bưng chậu nước ấm lui ra ngoài, tà váy trắng lướt đi nhẹ nhàng như một cơn gió tuyết thanh khiết.

Diệp Phi lững thững đi vào phòng ngủ của mình, đóng chặt cánh cửa sổ tre lại. Hắn nằm xuống chiếc giường tre cũ kỹ, đắp tấm chăn thô ấm áp, lẩm nhẩm mơ màng về việc ngày mai luống rau cải ngọt sau vườn sẽ mọc xanh tốt như thế nào, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu thanh tĩnh.

Bên ngoài ngôi nhà tranh, dưới ánh trăng sáng tỏ của Âu Lạc Thần Châu, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng xếp hàng cung kính giữa sân vườn Hải Vân Phong. Họ nhìn ngắm ngôi nhà tranh nhỏ bé, đơn sơ nhưng đang tỏa ra một cột sáng hoàng kim vô hình xuyên thẳng qua chín tầng mây đen bao phủ cả bầu trời phương Nam.

Họ biết rằng, dù giới tu tiên ngoài kia có tàn khốc, Tiên Minh có sụp đổ hay Ma tộc phương Nam có rục rịch phá phong ấn gieo rắc thảm họa kinh hoàng cho nhân gian, thì trên đỉnh Hải Vân Phong này, dưới sự bảo hộ thầm lặng của vị Thần Minh tối cổ ẩn thế vĩ đại nhất thế gian, cuộc sống của họ vẫn sẽ mãi mãi trôi qua một cách bình yên, điền viên và ấm áp như thế vạn vạn năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8