Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 76: Sở Phong gõ chảo

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:53:11 | Lượt xem: 2

Cơn gió đông rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của đỉnh Hải Vân Phong, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy phương Bắc dội thẳng xuống ngôi nhà tranh nhỏ. Đêm nay, thời tiết bỗng nhiên biến đổi một cách quái dị. Giữa khoảng không trung tối tăm, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu l lửng rơi xuống, nhưng chúng không có hình tròn mềm mại như bình thường, mà lại ngưng tụ thành những góc cạnh sắc nhọn, nhìn hệt như những chiếc rìu chiến bằng đồng cổ đại tí hon. Kỳ lạ hơn, mỗi bông tuyết rơi xuống chạm vào thềm đá đều không hề tan chảy, mà lại rạn nứt ra thành những vệt sáng xám tro lờ mờ, tỏa ra một mùi rỉ sét nồng nặc và những tiếng “coong coong” nhỏ xíu như tiếng kim loại va chạm từ sâu dưới lòng đất. Đây rõ ràng là một điềm báo kỳ dị, một dấu hiệu cảnh báo về một luồng sát cơ âm luật vô hình đang điên cuồng len lỏi hướng về phía ngọn núi thiêng.

Bên trong gian nhà tranh ấm áp, khói củi Ngô Đồng vạn năm vẫn lảng bảng tỏa ra từ bếp lò, mang theo chút hơi ấm dễ chịu xua đi cái lạnh lẽo của đất trời ngoài kia. Diệp Phi đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, hai chân co lại, vẻ mặt đầy sự ngán ngẩm nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn chép miệng, lầm bầm cằn nhằn với giọng điệu vô cùng bất mãn:

“Cái thời tiết ở cái xó Âu Lạc Thần Châu này đúng là bị sốt xuất huyết hay sao ấy nhỉ? Chiều nay thì nồm ẩm đến mức giếng cổ sủi bọt lục nhạt, tối đến thì gió ngược thổi khói bếp bay ngược vào phòng ngủ làm ta ho sặc sụa, giờ lại đùng một cái đổ tuyết rơi lạnh sun cả vòi. Đã thế tuyết rơi kiểu gì mà ngửi như mùi sắt rỉ, ngửi một hơi thôi mà ta suýt thì trầm cảm!”

Lục Thanh Tuyết lúc này đang khép nép bưng một chậu nước ấm bốc hơi nghi ngút từ phòng bếp bước vào. Nàng nhẹ nhàng đặt chậu nước dưới chân Diệp Phi, khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo như chim hót nhưng lại tràn ngập sự kính cẩn:

“Sư phụ, nước ấm ngâm chân đồ nhi đã chuẩn bị xong rồi ạ. Người ngâm chân một chút cho ấm người, tránh bị khí lạnh của mùa đông xâm nhập vào cơ thể phàm nhân.”

Diệp Phi thở dài một tiếng, thoải mái đặt hai bàn chân trần bám đầy đất cát vào chậu nước ấm. Cảm giác ấm áp tức thì lan tỏa từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu khiến hắn không nhịn được mà híp mắt lại, lẩm bẩm:

“Đúng là chỉ có Thanh Tuyết là hiếu thảo nhất, biết thương cái thân già cỗi này của ta. Chứ không như cái thằng nhóc Sở Phong kia, bảo đi dọn dẹp đống bụi đồng rỉ sét ngoài cổng mà dọn từ nãy đến giờ vẫn chưa xong, chắc lại lén trốn ra sau chuồng gà ăn vụng củ khoai lang nướng chứ gì!”

Ở ngoài hiên nhà, Sở Phong đang ôm chiếc chảo đen rỉ sét ngồi bên bệ cửa, nghe thấy tiếng cằn nhằn của sư phụ thì không khỏi rụt cổ lại, gương mặt tràn đầy sự oan ức. Hắn thầm nghĩ: ‘Sư phụ ơi là sư phụ, đệ tử nào có ăn vụng! Đệ tử đang phải vận dụng mười phần lực lượng Hỗn Độn Thần Thể để dùng cái chảo đen này xúc sạch đống bụi đồng rỉ sét chứa đầy cấm thuật phản phệ của Tiên Minh đấy chứ! Đống bụi này mà để người chạm vào, vạn nhất làm bẩn đôi bàn tay vàng ngọc của người thì đệ tử có gánh mười cái mạng cũng không đền nổi!’

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa nhắm mắt tận hưởng cảm giác thư thái của dòng nước ấm, thì đột nhiên, từ phía xa dưới chân núi Hải Vân Phong, một chuỗi âm thanh trầm đục bỗng chốc vang lên dồn dập phá tan bầu không khí tĩnh lặng của đêm đông.

Uỳnh… Uỳnh… Uông…

Tiếng động ấy cực kỳ quái dị, nó không phải là tiếng sấm sét tự nhiên, mà nghe hệt như tiếng gõ của hàng vạn chiếc trống đồng khổng lồ cùng lúc vang lên từ sâu trong lòng đất. Tiếng trống dồn dập, nặng nề, mang theo một luồng sóng âm màu vàng kim hữu hình, điên cuồng chấn động qua các tầng mây, dội thẳng vào vách đá của Hải Vân Phong. Sức mạnh của luồng sóng âm này khủng khiếp đến mức khiến cho nước trong chậu ngâm chân của Diệp Phi lập tức nổi lên những gợn sóng lăn tăn, ấm trà lài đặt trên bàn gỗ sồi cũng khẽ run lên bần bật, nắp ấm nảy lên “lách cách”.

Đáng nói hơn, âm thanh quái đản này vừa truyền đến chuồng gà phía sau nhà, liền khiến cho đàn gà con – vốn là những con Kim Ô Thái Cổ đang âm thầm ngộ đạo tiến hóa – bỗng chốc hoảng loạn tột độ. Chúng nó bắt đầu đập cánh phành phạch, kêu “chiếp chiếp” thất thanh, chạy tán loạn khắp chuồng làm lông tơ màu hoàng kim bay lả tả đầy trời.

Diệp Phi giật nảy mình, suýt chút nữa thì hất đổ cả chậu nước ngâm chân. Hắn trợn mắt nhìn ấm trà đang run rẩy, rồi lại nghe tiếng đàn gà kêu khóc thảm thiết sau nhà, ngọn lửa giận dữ trong lòng lập tức bùng lên ba trượng. Hắn đập mạnh tay xuống thành ghế tre, quát lớn:

“Đứa nào! Đứa nào rảnh háng đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ đi, lại mang nồi niêu xoong chảo ra gõ gõ đập đập phá làng phá xóm thế này? Có để cho ai ngủ không hả? Đàn gà nhà ta dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, bị cái tiếng ồn chết tiệt này làm cho giật mình mất ngủ thì làm sao mà đẻ trứng được? Đứa nào phá giấc ngủ của đàn gà nhà ta, ta vặt sạch lông đứa đó!”

Hắn quay phắt đầu ra phía cửa, nhìn thấy Sở Phong đang ngơ ngác cầm chiếc chảo đen rỉ sét đứng ngoài hiên, liền chỉ thẳng tay ra lệnh với giọng điệu vô cùng bực bội:

“Sở Phong! Con mang ngay cái chảo đen rỉ sét kia ra sân cho ta! Thằng nhóc nhà con dạo này tay chân khỏe mạnh lắm đúng không? Mau dùng cái chảo đó gõ thật to, gõ mạnh vào! Gõ cho cái đám điên khùng gõ trống dưới núi kia điếc tai mà câm miệng lại cho ta! Đập cho tụi nó biết thế nào là giữ gìn trật tự công cộng đêm khuya! Đi mau!”

Sở Phong đứng ngây người mất ba giây, chiếc chảo đen rỉ sét trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Thế nhưng, ngay sau đó, một luồng ánh sáng “bổ não VIP” cực mạnh lập tức xẹt qua đại não của hắn, khiến cho hai mắt hắn bỗng chốc sáng rực lên như hai vầng thái dương.

‘Mật mã! Đây chính là mật chỉ tối cao của sư phụ!’

Sở Phong hít một hơi thật sâu, toàn thân run lên bần bật vì phấn khích tột độ. Hắn tự bổ não với tốc độ ánh sáng: ‘Tiếng trống đồng kia… chắc chắn là do tàn dư của Tiên Minh hoặc đám bộ lạc phương Bắc đang điên cuồng kích hoạt Trống Đồng Thần Trận để dội âm luật hủy diệt hòng mưu hại Hải Vân Phong! Sức mạnh của trận pháp đó mang theo Nhân Hoàng khí vận của mười lăm bộ lạc lớn, có thể đóng băng kinh mạch của tu sĩ Thần Thông Cảnh! Thế nhưng, sư phụ là tồn tại đỉnh cấp cỡ nào chứ? Người liếc mắt một cái đã thấu thị toàn bộ âm mưu của chúng! Người không thèm tự mình ra tay vì sợ làm bẩn đôi tay Thái Sơ, nên mới cố tình mượn miệng ta để ban cho ta cơ duyên vĩ đại này!’

‘Người bảo ta dùng chiếc chảo đen rỉ sét này gõ đáp trả… Thực chất là người đang ra lệnh cho ta dùng “Hỗn Độn nguyên thủy khí” bên trong chiếc chảo đen để đối kháng trực diện, nghiền nát khí vận âm luật của Trống Đồng Thần Trận! Người muốn dùng tiếng gõ chảo thô phác này để dạy cho thế gian vô tri kia biết thế nào là đại đạo chí giản! Ôi, dụng ý của sư phụ… quả thực thâm sâu như đại dương vạn trượng!’

Sở Phong bừng bừng chiến ý, hắn lập tức quỳ một chân xuống đất, ôm chặt chiếc chảo đen vào lòng, giọng nói vang dội đầy quyết tâm:

“Sư phụ cứ tin ở con! Đám rác rưởi ồn ào dưới núi kia dám làm phiền giấc ngủ của đàn gà thần, dám làm bẩn tai của người, đệ tử nhất định sẽ dùng chiếc chảo này gõ cho tụi nó phải tỉnh ngộ ra nhân sinh, gõ cho thần hồn tụi nó bay màu mới thôi!”

Diệp Phi nghe xong thì khóe miệng giật giật liên hồi, hắn bất lực xua tay:

“Gõ cho tụi nó câm mồm là được rồi, bớt nói mấy cái lời thoại sặc mùi kiếm hiệp của con đi! Mau cút ra sân gõ lẹ cho ta nhờ, đau hết cả đầu!”

“Rõ!”

Sở Phong vung vẩy chiếc chảo đen, hùng dũng bước ra giữa sân vườn Hải Vân Phong. Lúc này, Lục Thanh Tuyết cũng đã lẳng lặng bước ra đứng bên cạnh hắn. Nàng nhìn chiếc chảo đen rỉ sét đang tỏa ra những luồng sương mù màu xám tro nhàn nhạt, rồi lại cảm nhận luồng sóng âm vàng kim đang điên cuồng vỗ vào vách núi từ phía dưới chân trời, sắc mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm nghị, truyền âm cho Sở Phong:

“Sư đệ, cẩn thận. Sức mạnh âm luật từ Trống Đồng Thần Trận phía dưới không hề đơn giản. Đó là lực lượng ngưng tụ từ khí vận ngàn năm của mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc, kết hợp với cấm thuật phong tỏa linh mạch của Tiên Minh. Tiếng trống này có thể chấn vỡ đan điền của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh nếu dám khinh suất đối đầu.”

Sở Phong nhếch môi cười một tiếng đầy ngạo nghễ, hắn dắt chiếc chảo đen sau lưng, vươn vai một cái làm xương cốt toàn thân phát ra những tiếng “rắc rắc” giòn giã như sấm nổ. Luồng khí tức Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn bấy lâu nay được nuôi dưỡng bằng canh sườn hầm cải ngọt của Diệp Phi bỗng chốc giống như một con mãnh thú thức tỉnh, điên cuồng cuộn trào qua các kinh mạch.

“Sư tỷ yên tâm, nếu là trước đây, đệ đối mặt với vạn cổ đại trận này chắc chắn sẽ bị chấn thành sương máu. Thế nhưng bây giờ… đệ đã ngộ ra dụng ý của sư phụ rồi! Sư phụ bảo đệ gõ chảo, chính là muốn đệ dùng quy tắc Thái Sơ thô phác nhất để phá vỡ mọi hoa văn trận đồ rườm rà của bọn chúng! Tỷ cứ đứng đó xem đệ biểu diễn!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong lúc này, một vùng không gian rộng lớn vạn dặm đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một mạng lưới quy tắc màu vàng kim rực rỡ.

Chính giữa mạng lưới ấy, mười lăm chiếc trống đồng cổ đại khổng lồ – bảo vật trấn tộc của các bộ lạc phương Bắc – đang l lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng chói mắt như mười lăm vầng mặt trời nhỏ. Thiên Cơ Tử, lúc này dù thần hồn đang rách nát và tinh thần có phần hoảng loạn, điên điên khùng khùng, nhưng lão vẫn đang nghiến răng nghiến lợi đứng trên chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ ở phía xa. Lão dùng một mảnh gương đồng nhỏ rạn nứt để truyền lệnh, tiếng gầm rú của lão khàn đặc đầy vẻ điên cuồng:

“Gõ! Tiếp tục gõ cho ta! Trống Đồng Thần Trận đã kích hoạt hoàn chỉnh, liên kết với khí vận hoàng triều! Ta không tin… ta không tin cái tên phàm nhân trên đỉnh núi kia có thể vô hại trước sức mạnh âm luật của vạn cổ thần khí! Hút cạn linh mạch của hắn! Chấn vỡ thần hồn của hắn cho ta!”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh Thiên Cơ Tử, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả tấm lưng áo hộ pháp, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Lão nhìn về phía đỉnh Hải Vân Phong đang bị sương mù bao phủ, trong lòng dâng lên một nỗi bất an tột độ, thầm nghĩ: ‘Trời ơi, Minh Chủ phát điên thật rồi! Lần trước ba vị trưởng lão mang theo Cửu Thiên Độc Hũ còn chưa kịp đến gần đã bị người ta ho một tiếng thổi bay ra ngoài rìa vũ trụ, giờ còn dám dùng trống đồng để khiêu khích? Đây không phải là tự sát thì là cái gì?’

Thế nhưng, lệnh đã ban ra, hàng vạn tu sĩ của Tiên Minh và các chiến binh bộ lạc dưới sự thúc ép của ma khí phương Nam vẫn đang điên cuồng vung những chiếc dùi trống bằng đồng đỏ nặng nề dập mạnh xuống mặt trống.

Uỳnh… Uỳnh… Uông…

Sóng âm vàng kim ngưng tụ thành hàng vạn con chim lạc lôi hỏa khổng lồ, sải cánh rộng trăm trượng, đằng đằng sát khí lao thẳng về phía đỉnh Hải Vân Phong hòng san phẳng ngọn núi thiêng.

Ngay vào khoảnh khắc hàng vạn con chim lạc lôi hỏa chuẩn bị ập xuống sườn núi, thì từ trên đỉnh Hải Vân Phong, Sở Phong đã nhấc chiếc chảo đen rỉ sét lên bằng tay trái, tay phải hắn tùy tiện nhặt lấy một thanh củi Ngô Đồng vạn năm rụng trên mặt đất để làm dùi gõ.

Hắn nhìn xuống làn sóng âm hủy diệt đang lao tới, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng:

“Để xem cái chảo nấu canh cải ngọt của sư phụ ta đỉnh hơn, hay là mấy cái trống rách của các ngươi mạnh hơn nhé!”

Nói xong, Sở Phong vận chuyển toàn bộ mười phần lực lượng Hỗn Độn Thần Thể, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn như những con rồng nhỏ, dứt khoát vung thanh củi Ngô Đồng gõ mạnh một nhát vào đáy chiếc chảo đen rỉ sét!

BONG!!!

Một tiếng gõ vang lên, âm thanh thô sơ, khô khốc và có phần… buồn cười của chiếc chảo nấu ăn lập tức vang vọng khắp không gian.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc tiếng “Bong” ấy xuất hiện, toàn bộ thời gian và không gian xung quanh Hải Vân Phong bỗng chốc như bị đóng băng lại. Từ lòng chiếc chảo đen rỉ sét, một luồng sóng âm màu xám tro – nguyên thủy, hỗn độn, không có bất kỳ hoa văn rườm rà nào – đột ngột bộc phát ra ngoài.

Luồng sóng âm xám tro này đi đến đâu, hư không lập tức rạn nứt ra đến đó. Nó không hóa thành rồng, cũng chẳng hóa thành phượng, mà chỉ là một vòng tròn gợn sóng thô phác nhất của đại đạo Thái Sơ, nhưng lại mang theo một sức nặng có thể đè bẹp cả một tinh hệ.

Ầm!!!

Vòng sóng âm xám tro va chạm trực diện với hàng vạn con chim lạc lôi hỏa màu vàng kim giữa không trung.

Một cảnh tượng ảo ma đến mức khiến toàn bộ tu sĩ Tiên Minh phải trợn mắt ngoác mồm lập tức diễn ra. Hàng vạn con chim lạc lôi hỏa khổng lồ – thứ sức mạnh có thể dễ dàng san phẳng một vương quốc – khi vừa chạm vào vòng sóng âm “Bong” từ chiếc chảo đen của Sở Phong, bỗng chốc giống như những bong bóng xà phòng gặp phải ngọn lửa lớn.

Xèo… Xèo…

Chúng nó thậm chí còn không kịp phát ra một tiếng kêu cứu, lập tức bị luồng khí Hỗn Độn nguyên thủy thổi bay sạch sẽ, hóa thành những làn khói nhẹ rồi tan biến vào hư vô.

Chưa dừng lại ở đó, vòng sóng âm xám tro vẫn tiếp tục lan tỏa với tốc độ kinh hoàng, dội thẳng xuống mười lăm chiếc trống đồng cổ đại dưới chân núi.

Choang! Choang! Choang!

Mười lăm tiếng nổ giòn giã vang lên liên tiếp. Mười lăm chiếc trống đồng cổ đại – vạn cổ thần khí được ngưng tụ từ khí vận ngàn năm – bỗng chốc rạn nứt chằng chịt, rồi đồng loạt nổ tung thành vô số mảnh vụn đồng xanh rơi lả tả xuống đất như mưa rào.

“Áaaa!”

Hàng vạn tu sĩ đang vận hành trận pháp dội âm lập tức phải gánh chịu lực phản chấn khủng khiếp từ quy tắc Thái Sơ dội ngược lại. Họ đồng loạt hộc ra những ngụm máu tươi màu đen, đan điền vỡ nát, tu vi rớt thảm hại như nước vỡ bờ, ngã la liệt dưới đất như những ngọn cỏ bị bão quét qua.

Trần Thiên Kiêu đứng trên phi thuyền nhìn thấy cảnh tượng này, sợ hãi đến mức hai mắt trợn ngược, trực tiếp quỳ rụp xuống sàn tàu, miệng lẩm bẩm trong sự tuyệt vọng tột độ:

“Đại đạo chí giản… Đại đạo chí giản! Đối phương… đối phương chỉ dùng một chiếc chảo nấu ăn rỉ sét để gõ một nhát… là đã bóp nát vạn cổ thần khí của hoàng gia, phế sạch mười vạn tu sĩ của Tiên Minh! Ảo ma quá! Ét ô ét! Ai cứu ta với!”

Thiên Cơ Tử lúc này nhìn chiếc gương đồng truy tìm nhân quả trên tay mình bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh, khóe miệng lão vương đầy vệt máu đen rệu rã. Lão ngơ ngác nhìn bầu trời đêm đã hoàn toàn được dọn sạch sương độc và sóng âm tà ác, rồi lại nghe tiếng gõ chảo thô sơ vẫn đang đều đặn vang lên từ đỉnh núi, tinh thần hoàn toàn sụp đổ, nằm rạp trên sàn tàu lẩm nhẩm vô nghĩa:

“Không thể nào… không thể nào… cái chảo đó… cái chảo đó là Hỗn Độn Thần Khí tối cổ… Ta thua rồi… Tiên Minh tiêu đời rồi…”

Trên đỉnh Hải Vân Phong, Sở Phong thấy dưới núi đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng, liền thỏa mãn thu thanh củi Ngô Đồng lại, dắt chiếc chảo đen sau lưng, vẻ mặt vô cùng hớn hở chạy vào nhà tranh bẩm báo:

“Sư phụ! Đệ tử đã gõ xong rồi ạ! Đám người gõ trống ồn ào dưới núi đã hoàn toàn câm miệng, không còn đứa nào dám ho he một tiếng nào nữa!”

Diệp Phi lúc này đã ngâm chân xong, hắn đang dùng chiếc khăn vải thô lau khô hai bàn chân bám đất cát của mình. Nghe thấy tiếng Sở Phong báo cáo, hắn khẽ nhướng mày, lẩm bẩm:

“Đấy, thấy chưa? Ta đã bảo rồi mà, cái đám người dạo này ý thức cộng đồng kém quá thể, đêm hôm khuya khoắt cứ thích mang đồ ra gõ đập phá làng phá xóm. Cứ phải để ta dùng biện pháp mạnh, bảo con mang cái chảo đen ra gõ đáp trả vài cái cho tụi nó điếc tai thì tụi nó mới chịu im lặng rút lui!”

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời đêm nay đã hoàn toàn quang đãng, không còn một chút sương mù hay tuyết rơi rỉ sét nào nữa, liền gật gật đầu đầy vẻ thỏa mãn:

“Không khí trong lành mát mẻ ngay! Đúng là phương pháp dân gian lúc nào cũng hiệu quả nhất! Sở Phong, ngày mai con lén xuống núi quét sạch cái đống bụi đồng rỉ sét của tụi nó ngoài cổng mang về đây cho ta. Đống bụi đó mà trộn với phân gà để bón rau cải ngọt thì chắc chắn rau sẽ mọc tốt lắm đấy!”

Sở Phong nghe xong, hai đầu gối lại run lên bần bật vì phấn khích và sùng bái cuồng nhiệt. Hắn vội vàng dập đầu lia lịa xuống đất, truyền âm cho Lục Thanh Tuyết:

“Sư tỷ! Tỷ thấy chưa! Sư phụ quả thực là nhìn xa trông rộng! Người phá hủy đại trận của tụi nó, tước đoạt toàn bộ khí vận hoàng triều của mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc hóa thành bụi đồng rỉ sét… thực chất là để tích tụ linh lực mộc hệ và thổ hệ nguyên thủy bón cho vườn rau cải ngọt của người! Cái đống bụi đồng đó… chắc chắn là Chí Tôn Linh Thổ có thể khiến cho phàm nhân bước vào cảnh giới nghịch thiên! Sư phụ… người quả thực là Thần Minh tối cổ ẩn thế vĩ đại nhất thế gian!”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh khẽ cúi đầu hành lễ với Diệp Phi, trong lòng nàng ngập tràn một niềm tin kiên định chưa từng có vào sư phụ của mình. Nàng khẽ mỉm cười, thầm nghĩ: ‘Sư phụ… người dùng một tiếng ho dọn sạch ma độc, dùng một cây sào tre chọc nát kết giới, dùng một tiếng gõ chảo đập tan vạn cổ đại trận của Tiên Minh… Người đang âm thầm bảo vệ chúng con, dạy dỗ chúng con về đạo lý vô vi chí giản hằng ngày mà chúng con lại cứ hay nghi ngờ, hoang mang. Từ nay về sau, đồ nhi thề sẽ chỉ chuyên tâm làm việc vặt phụng dưỡng người, tuyệt đối không để chuyện phàm trần ngoài kia làm phiền đến sự thanh tịnh của người nữa!’

Cơn gió đêm mát mẻ thổi qua đỉnh Hải Vân Phong, xua tan hoàn toàn những tàn dư ma độc cuối cùng còn sót lại của Tiên Minh. Khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ lại tiếp tục đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm ấm áp của Âu Lạc Thần Châu, để lại một truyền thuyết bất tử, đầy rẫy sự trào phúng và nỗi kinh hoàng tột độ cho cả thế gian tu tiên vô tri ngoài kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8