Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 79: Thiên Cơ Tử đắc ý

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:59:49 | Lượt xem: 2

Cơn gió đông rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Hải Vân Phong cuối cùng cũng dịu lại, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Trong gian nhà tranh đơn sơ, hơi ấm từ nồi cháo hành gừng của Diệp Phi vẫn còn phảng phất, mang theo một mùi hương dễ chịu khiến lòng người thư thái. Thế nhưng, ở một góc độ khác của thế giới quan, ngay tại chân núi Hải Vân Phong, một vở kịch hoang đường và điên rồ nhất lịch sử tu tiên Âu Lạc Thần Châu đang được trình diễn một cách vô cùng nhiệt huyết.

Nói một cách chính xác, đó là một màn “ảo tưởng sức mạnh” ở cấp độ vạn năm, một buổi biểu diễn cá nhân đầy tính tự hủy của Minh Chủ Tiên Minh – Thiên Cơ Tử.

Lúc này, trên một đống phế liệu đồng rỉ sét xám xịt – vốn là tàn tích còn sót lại của Loa Thành Trận Địa sau khi bị quy tắc Thái Sơ của Diệp Phi nghiền nát – Thiên Cơ Tử đang đứng thẳng lưng, hai tay giang rộng hướng lên bầu trời. Bộ đạo bào tiên phong đạo cốt của lão giờ đây rách rưới tả tơi như xơ mướp, râu tóc bạc phơ bám đầy bùn đất và phân gà rải rác, nhưng khuôn mặt lão lại rực rỡ một thứ ánh sáng đỏ rực đầy phấn khích.

Lão đang cười. Một điệu cười khàn đặc, điên cuồng và tràn đầy sự đắc ý tột độ vang vọng khắp sườn núi:

“Ha ha ha! Hải Vân Phong! Thái Sơ Thần Quân! Cuối cùng thì các ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi! Thiên cơ của ta mới là tuyệt đối! Quy tắc của ta mới là vô địch vạn giới!”

Nếu có một tu sĩ bình thường nào đi ngang qua đây, chắc chắn họ sẽ nghĩ rằng vị Minh Chủ vĩ đại của Tiên Minh đã hoàn toàn đứt dây thần kinh số mười hai. Nhưng trong thế giới tinh thần của Thiên Cơ Tử lúc này, mọi chuyện lại diễn ra theo một kịch bản hoàn toàn khác. Đó là một kịch bản được dệt nên bởi lòng tham vô đáy, sự kiêu ngạo vạn năm và trên hết là một cơ chế tự vệ tâm lý cực kỳ khủng khiếp của một kẻ vừa bị phế sạch tu vi.

Thực chất, thần hồn của Thiên Cơ Tử đã bị chấn vỡ đến mức rách rưới sau tiếng gõ chảo đen của Sở Phong ở chương trước. Đan điền vỡ nát, kinh mạch đứt đoạn, lão đã rơi thẳng từ đỉnh cao Bán Bộ Tiên Đế xuống làm một phàm nhân suy yếu. Đối với một kẻ đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, hô mưa gọi gió suốt vạn năm như lão, việc trở thành một phàm nhân dơ bẩn, yếu ớt còn đáng sợ hơn cả cái chết gấp vạn lần.

Chính nỗi sợ hãi tột cùng này, kết hợp với tàn dư ma khí tím sẫm từ Dã Vy Dạ Lâm đang rò rỉ dưới lòng đất, đã kích hoạt một loại cấm thuật tâm linh cổ xưa trong thần hồn lão: *Mộng Cảnh Quy Nguyên*.

Nói một cách dễ hiểu theo ngôn ngữ mạng hiện đại, Thiên Cơ Tử đã tự tạo ra một “vùng an toàn ảo tưởng” trong tâm trí, tự thôi miên bản thân rằng mình không hề thua. Trong ảo ảnh điên cuồng của lão, Loa Thành Trận Địa chưa hề bị phá hủy. Ngược lại, chín vòng xoáy ốc khổng lồ bằng đồng đỏ vẫn đang quay cuồng trên bầu trời, tỏa ra những luồng xích quy tắc hoàng kim khóa chặt toàn bộ linh mạch của Hải Vân Phong.

Lão nhìn đống phế liệu đồng rỉ sét dưới chân mình, nhưng trong mắt lão, đó lại là đỉnh cao nhất của tòa thành trì phòng ngự tuyệt đối. Lão nhìn chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng trên Thái Cổ Thần Thạch cách đó không xa, nhưng trong ảo giác, lão lại thấy một con Thôn Thiên Ma Lang khổng lồ đang run rẩy, quỳ rạp dưới uy áp của lão mà cầu xin tha mạng.

“Nhìn xem! Các ngươi hãy nhìn xem!” Thiên Cơ Tử gào lên, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra ngoài, tay chỉ vào một khoảng không vô định, “Đại trận Tuyệt Linh Khóa Mạch đã khởi động! Toàn bộ linh khí của Hải Vân Phong đã bị ta hút cạn! Cái gì mà Thái Sơ Thần Quân? Cái gì mà tồn tại đỉnh cấp trước cả Khởi Nguyên? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ phàm nhân hèn nhát, chỉ dám trốn trong nhà tranh không dám bước ra diện kiến bản tọa!”

Sâu trong thâm tâm của Thiên Cơ Tử, một giọng nói lý trí nhỏ bé, yếu ớt vẫn đang không ngừng gào thét: *“Mày điên rồi! Mày đã bị phế rồi! Loa Thành đã nát, phi thuyền đã rút, mày chỉ là một kẻ thảm hại!”*

Thế nhưng, nỗi sợ hãi phải đối diện với thực tại tàn khốc đã ngay lập tức bóp nghẹt giọng nói đó. Thiên Cơ Tử càng sợ hãi, lão lại càng cười to hơn. Lão dùng sự đắc ý điên cuồng này để lấp liếm đi sự hoài nghi và khoảng trống rỗng kinh hoàng trong linh hồn mình. Lão tin rằng, chỉ cần lão tin mình thắng, thì lão sẽ mãi mãi là Minh Chủ Tiên Minh vô địch vạn giới. Đây không còn là tu luyện nữa, đây là một loại chấp niệm tâm lý biến thái đạt đến cảnh giới cực hạn.

Trên đỉnh Hải Vân Phong, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết vừa bước ra khỏi gian nhà tranh sau khi ăn xong bát cháo hành gừng ấm áp. Sức mạnh Hỗn Độn Thần Thể của Sở Phong lúc này đang cuồn cuộn như đại dương, còn kiếm ý chí dương của Lục Thanh Tuyết thì sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh không ngừng phát ra những tiếng rạn nứt nhỏ.

Họ đang ở trong trạng thái mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, thần thanh khí sảng, sẵn sàng xuống núi dọn rác theo lệnh của sư phụ. Thế nhưng, ngay khi vừa nhìn xuống chân núi, cả hai đệ tử liền đồng loạt đứng hình.

“Sư tỷ…” Sở Phong khóe miệng giật giật, tay gãi gãi đầu, giọng điệu đầy vẻ cạn lời, “Đệ không nhìn nhầm chứ? Cái lão già râu tóc bù xù, đang đứng trên đống nắp vung đồng rỉ sét kia… có phải là Thiên Cơ Tử vĩ đại của Tiên Minh không?”

Lục Thanh Tuyết khẽ nhíu mày phượng. Thanh kiếm gỗ sồi bên hông nàng khẽ run lên một cái, như thể chính nó cũng cảm thấy ái ngại cho đối thủ. Nàng thở dài một tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự hoang mang sâu sắc:

“Đúng là lão ta. Nhưng… thần thái này, hành vi này, tựa hồ không giống một vị Bán Bộ Tiên Đế cho lắm. Lão đang làm cái gì vậy?”

“Đệ thấy lão giống như đang… nhảy múa cầu mưa thì đúng hơn.” Sở Phong tặc lưỡi, dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, “Sư phụ bảo đệ xuống núi quét sạch đống bụi đồng rỉ sét về trộn với phân gà để bón rau cải ngọt. Nhưng giờ có một lão điên đứng chắn đường thế kia, đệ biết quét làm sao đây? Hay là đệ xuống dùng chảo đập cho lão tỉnh ra nhé?”

Lục Thanh Tuyết giơ tay ngăn Sở Phong lại, ánh mắt nàng chợt trở nên sâu thẳm khi quan sát kỹ luồng ma khí tím sẫm đang lờ mờ quấn quanh chân của Thiên Cơ Tử. Với trí tuệ và khả năng tự bổ não siêu cấp của mình, nàng ngay lập tức nhìn ra điều bất thường:

“Sư đệ, đừng hấp tấp. Ngươi nhìn kỹ đi. Xung quanh lão ta tuy không có linh lực, nhưng lại có một tầng quy tắc ảo ảnh cực kỳ quỷ dị bao bọc. Đây là *Mộng Cảnh Quy Nguyên* – một loại cấm thuật tự hủy thần hồn của ma tu phương Nam. Lão ta đã bị tiếng gõ chảo của ngươi phế sạch tu vi, nhưng đạo tâm vạn năm không chấp nhận được sự thật này, nên thần hồn đã tự động sa đọa vào ma đạo, tạo ra một ảo cảnh vô địch để tự lừa dối bản thân.”

Sở Phong nghe xong, da đầu chợt tê rần, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi thầm kín đối với sự tàn khốc của con đường tu tiên:

“Tự lừa dối bản thân? Ý sư tỷ là… lão ta thực chất biết mình đã thua, biết mình đã là phế nhân, nhưng vì quá sợ hãi nên mới hóa điên để được làm kẻ mạnh trong mơ?”

“Chính là như vậy.” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia thương hại, “Đây chính là cái giá phải trả cho việc đi ngược lại thiên ý, dám dùng mưu hèn kế bẩn để mưu hại Hải Vân Phong. Sư phụ thường dạy chúng ta phải giữ vững đạo tâm điền viên, không màng danh lợi, chính là để tránh việc rơi vào tâm ma điên cuồng như thế này. Sức mạnh càng lớn, lòng tham càng sâu, thì khi sụp đổ, cái kết sẽ càng thảm hại.”

Sở Phong im lặng. Hắn nhìn Thiên Cơ Tử đang đứng dưới núi gào thét, trong lòng không khỏi tự hỏi: *Nếu ba năm trước, khi đan điền của mình bị vỡ nát ở Thanh Phong Tông, nếu mình không gặp được sư phụ, liệu mình có giống như lão già này, phát điên phát cuồng đi tìm một ảo ảnh vô địch để trốn tránh thực tại?*

Nỗi sợ hãi về sự thất bại, hoài nghi về năng lực của bản thân – những cảm xúc tiêu cực mà Sở Phong luôn cố gắng đè nén sâu trong lòng từ thuở ban đầu – bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn siết chặt nắm tay, nhìn chiếc chảo đen sau lưng, thầm cảm thấy may mắn tột độ vì mình đã có một người sư phụ vĩ đại như Diệp Phi để nương tựa. Sư phụ không chỉ cứu mạng hắn, đúc lại đan điền cho hắn, mà còn dùng cuộc sống điền viên bình dị này để mài giũa, bảo hộ đạo tâm của hắn khỏi mọi sự sa đọa của giới tu tiên tàn khốc.

“Đi thôi sư đệ.” Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng bước xuống thềm đá, “Sư phụ bảo chúng ta dọn rác, chúng ta chỉ cần làm tròn bổn phận của mình. Còn về lão ta… cứ tùy duyên đi.”

Hai thầy trò lững thững đi xuống núi. Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc thấy vậy cũng lười biếng đứng dậy, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn rồi lững thững chạy theo sau, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thiên Cơ Tử với vẻ khinh bỉ tột độ. Đối với một con Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ như Tiểu Hắc, loại cấm thuật tâm linh rẻ tiền này còn chẳng đáng để nó dùng làm món ăn xế.

Dưới chân núi, Thiên Cơ Tử vẫn đang chìm đắm trong thế giới vô địch của riêng mình. Lão thấy Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đi xuống, liền cho rằng họ đang chịu không nổi áp lực của Loa Thành Trận Địa ảo ảnh, phải xuống núi đầu hàng.

“Ha ha ha! Lục Thanh Tuyết! Sở Phong! Các ngươi cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi sao?” Thiên Cơ Tử cười lớn, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt hai người, “Có giỏi thì dùng thanh kiếm gỗ rách kia chém ta đi! Có giỏi thì dùng cái chảo đen rỉ sét kia đập ta đi! Các ngươi không làm được đúng không? Bởi vì dưới đại trận của bản tọa, các ngươi chỉ là những con kiến hôi không có một chút sức lực nào!”

Sở Phong vác chổi tre đứng cách lão mười bước chân, thở dài một tiếng:

“Lão già này, trời lạnh thế này mà mặc đồ rách rưới đứng đây hét toáng lên không sợ viêm họng à? Mau tránh ra một bên để đệ tử quét rác. Sư phụ đệ đang đợi đống bụi đồng này về trộn phân gà bón rau đấy.”

“Quét rác? Trộn phân gà?” Thiên Cơ Tử nghe thấy những từ ngữ phàm trần này, thần sắc lập tức trở nên vặn vẹo.

Sự hoài nghi sâu kín trong thần hồn lão lại một lần nữa nhói lên. *Tại sao hai đứa đệ tử này lại không có vẻ gì là sợ hãi? Tại sao chúng lại nói về phân gà và rau cải ngọt giữa một đại trận hủy diệt thế giới? Chẳng lẽ… chẳng lẽ trận pháp của mình thực sự đã…*

“Không! Không thể nào!” Thiên Cơ Tử điên cuồng lắc đầu, gầm lên để át đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng, “Các ngươi đang phô trương thanh thế! Các ngươi đang cố tình dùng những lời lẽ nhảm nhí này để làm lung lạc đạo tâm của bản tọa! Bản tọa là Thiên Cơ Tử! Bản tọa đã tính toán thấu suốt thiên cơ vạn năm, làm sao có thể thua bởi một lũ trồng rau nuôi gà như các ngươi được!”

Lão đột ngột xông về phía trước, hai tay co trảo định vồ lấy Lục Thanh Tuyết. Trong ảo ảnh của lão, đây là chiêu thức *Thái Âm Thần Ma Trảo* có thể bóp nát cả một tòa thành trì. Nhưng thực tế, lão chỉ là một lão già phàm nhân yếu ớt, bước đi lảo đảo, loạng choạng suýt chút nữa thì tự giẫm vào vạt áo rách của mình mà ngã sấp mặt.

Lục Thanh Tuyết thậm chí còn không thèm rút kiếm gỗ. Nàng chỉ nhẹ nhàng nghiêng người tránh qua một bên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thiên Cơ Tử ngã nhào vào đống bụi đồng rỉ sét dưới đất, bụi bay mù mịt bám đầy vào mặt mũi, miệng mồm lão.

“Khụ khụ… Khụ!” Thiên Cơ Tử hộc lên vài tiếng, lồm cồm bò dậy, hai tay cào cấu đất cát xung quanh. Trong mắt lão, đống cát bụi đồng rỉ sét này lại là dòng thác linh lực mộc hệ tinh thuần đang điên cuồng tuôn trào, dâng hiến cho lão sức mạnh vô thượng.

Lão điên cuồng nhét một nắm bụi đồng rỉ sét lẫn lộn đất cát vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa cười dại dột:

“Ngon lắm! Linh dịch Thái Sơ ngon lắm! Bản tọa sắp đột phá rồi! Bản tọa sắp vượt qua Tiên giới, trở thành tồn tại tối cao rồi! Ha ha ha!”

Chứng kiến cảnh tượng này, Sở Phong không nhịn được mà quay mặt đi chỗ khác, trong lòng dâng lên một cảm giác cực kỳ phức tạp. Đây từng là vị Minh Chủ Tiên Minh cao cao tại thượng, người chỉ cần một cái la bàn là có thể quyết định vận mệnh của hàng vạn tông môn, hàng triệu tu sĩ Âu Lạc Thần Châu. Vậy mà giờ đây, lão lại ở đây, ăn đất cát rỉ sét dưới chân núi Hải Vân Phong, tự sướng trong một giấc mơ vô địch hoang đường.

“Sư tỷ… đệ thấy lão già này tội nghiệp quá.” Sở Phong lẩm bẩm, “Có cần đệ giúp lão một chảo để kết thúc sự đau khổ này không?”

“Không cần đâu sư đệ.” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt trả lời, tay cầm chổi tre bắt đầu quét dọn những mảnh vỡ đồng rỉ sét xung quanh, “Sư phụ từng nói, nhân quả tự có an bài. Lão ta gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Việc sống trong sự điên loạn, ăn đất cát và tự cho mình là vô địch này, chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà thiên đạo dành cho lão. Chết đi thì quá dễ dàng, sống mà như thế này mới là địa ngục thực sự.”

Nói đoạn, nàng cúi xuống, cẩn thận dùng chổi tre gom những hạt bụi đồng rỉ sét chứa cấm thuật phản phệ của Tiên Minh vào một cái sọt tre. Kỳ lạ thay, những luồng cấm thuật tàn bạo, độc hại có thể ăn mòn cả thần hồn của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, khi chạm vào chiếc sọt tre thô sơ do Diệp Phi tự tay đan bằng lạt tre, liền ngay lập tức bị quy tắc Thái Sơ trên sọt tre trấn áp, ngoan ngoãn biến thành những hạt bụi đồng bình thường, không còn một chút dao động linh lực nào.

Thiên Cơ Tử nằm dưới đất, nhìn thấy chiếc sọt tre của Lục Thanh Tuyết, trong ảo giác của lão, đó lại là một món *Vạn Cổ Ma Hũ* đang điên cuồng thôn phệ toàn bộ sức mạnh của lão.

Nỗi sợ hãi tột cùng lại một lần nữa bùng phát, đè bẹp sự đắc ý điên cuồng của lão. Lão bắt đầu run rẩy, hai đầu gối lập cập va vào nhau, vừa bò lùi lại vừa khóc lóc thảm thiết:

“Đừng hút… đừng hút sức mạnh của ta! Ta là Minh Chủ! Ta là Tiên Đế! Các ngươi không được cướp đi thiên cơ của ta!”

Sự biến đổi tâm lý cực đoan từ đắc ý tột độ sang sợ hãi tột cùng của Thiên Cơ Tử diễn ra nhanh đến mức khiến Sở Phong và Lục Thanh Tuyết cũng phải lắc đầu ái ngại. Đây chính là biểu hiện lâm sàng của việc đạo tâm bị chấn vỡ hoàn toàn, thần trí không còn tự chủ được nữa.

Đúng lúc cuộc đối thoại hoang đường dưới chân núi đang ở mức cao trào, thì từ trên đỉnh Hải Vân Phong, một tiếng động nhẹ nhàng đột ngột vang lên.

Đó là tiếng bước chân trần bám đất cát của Diệp Phi đang lững thững đi ra ngoài vườn rau sau nhà. Hắn vừa ăn xong bát cháo hành gừng ấm áp, mồ hôi vã ra khắp người cảm thấy vô cùng sảng khoái. Hắn cầm một quả bưởi thối vừa nhặt được dưới gốc cây bưởi cổ thụ cạnh chuồng gà, định bụng mang ra sườn núi vứt đi cho sạch vườn.

Ngay khi vừa đi đến sườn núi, Diệp Phi liền nghe thấy những tiếng cười “hô hố” cùng tiếng la hét thảm thiết, khóc lóc om sòm từ phía chân núi truyền lên.

Hắn nhíu mày, đứng bên vách đá nhìn xuống, lẩm bẩm cằn nhằn với vẻ vô cùng bực bội:

“Cái gì mà ồn ào thế không biết? Mới sáng ra đã có tiếng khỉ đột rú rít thế này thì ai mà chịu nổi. Chắc dạo này thời tiết nồm ẩm quá, mấy con khỉ hoang dưới núi bị hóc xương hay bị chập mạch gì rồi.”

Hắn nhìn quả bưởi thối, đen sì và bốc mùi chua lòm trong tay mình, liền quyết định “tiện tay” ném mạnh một cái xuống sườn núi để xua đuổi con “khỉ hoang” đang làm phiền sự thanh tịnh của mình.

“Đi chỗ khác mà rú nghe chưa! Đừng có làm phiền đàn gà nhà ta ngủ trưa!” Diệp Phi nói to một tiếng, rồi vung tay ném quả bưởi thối đi.

Quả bưởi thối bay vút qua không trung, vẽ nên một đường parabol hoàn hảo. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một cú ném rác bình thường của một phàm nhân. Thế nhưng, ngay khi quả bưởi thối rời khỏi tay hắn, quy tắc Thái Sơ vô hình của Hải Vân Phong lập tức bám vào quả bưởi, biến nó thành một khối thiên thạch quy tắc mang theo sức mạnh thanh tẩy vạn vật cực hạn.

Dưới chân núi, Thiên Cơ Tử vẫn đang điên cuồng gào thét, khóc lóc trong ảo cảnh vô địch của mình. Lão đột nhiên cảm nhận được một luồng áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.

Khi lão ngước đầu lên nhìn, trong ảo giác của lão, đó không phải là một quả bưởi thối, mà là một vầng thái dương chí dương rực rỡ, chứa đựng ý chí hủy diệt của Thần Minh tối cổ đang từ chín tầng mây nện thẳng xuống đầu lão.

Nỗi sợ hãi vạn năm tích tụ trong giây phút này hoàn toàn bùng nổ. Thiên Cơ Tử muốn chạy, nhưng toàn thân lão đã bị khóa chặt bởi quy tắc Thái Sơ, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay. Lão chỉ biết trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn “vầng thái dương” kia càng lúc càng gần.

*Bốp!*

Một tiếng động giòn giã vang lên. Quả bưởi thối đập thẳng vào giữa trán của Thiên Cơ Tử, nổ tung thành một vũng nước bưởi chua lòm, nát bét bám đầy trên mặt mũi, râu tóc của lão.

Cú va chạm này không hề mang theo linh lực sát thương cơ thể phàm nhân của lão, nhưng quy tắc thanh tẩy Thái Sơ chứa bên trong quả bưởi thối của Diệp Phi lại ngay lập tức quét sạch mọi tàn dư ma khí tím sẫm, đập tan hoàn toàn ảo cảnh *Mộng Cảnh Quy Nguyên* trong thần hồn của Thiên Cơ Tử.

Ảo ảnh vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Thực tại tàn khốc, lạnh lẽo ngay lập tức dội thẳng vào tâm trí của Thiên Cơ Tử. Lão nhìn thấy đống phế liệu đồng rỉ sét dưới chân mình, nhìn thấy hai bàn tay bẩn thỉu bám đầy bùn đất và phân gà của mình, nhìn thấy Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng nhìn mình với ánh mắt ái ngại, và trên hết, lão cảm nhận được đan điền trống rỗng, lạnh ngắt không một chút linh lực của một phàm nhân phế thải.

Mọi sự đắc ý, kiêu ngạo vạn năm trong một tích tắc biến mất không một dấu vết. Thay vào đó là một sự thật kinh hoàng, tàn nhẫn đến mức khiến thần trí lão hoàn toàn sụp đổ.

“Ta… ta thực sự đã bị phế rồi sao?” Thiên Cơ Tử lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. Lão đưa bàn tay bẩn thỉu lên nhìn, nước mắt hòa cùng nước bưởi thối chua lòm chảy dài trên má, “Ta không phải là Minh Chủ… ta không phải là Tiên Đế… ta chỉ là một lão già rách rưới… một phàm nhân dơ bẩn…”

Sự thật này còn đáng sợ hơn cả cái chết gấp trăm vạn lần. Thần hồn của Thiên Cơ Tử không thể chịu đựng nổi cú sốc cực hạn này nữa. Đôi mắt lão đột ngột mất đi mọi tiêu cự, trở nên đờ đẫn, trống rỗng. Lão ngã quỵ xuống vũng bùn dưới đất, hai tay ôm lấy đầu, bắt đầu lẩm bẩm những lời vô nghĩa như một kẻ điên thực sự:

“Quả bưởi thối… Thượng Thần ném bưởi thối… Thiên cơ là bưởi thối… Ta là bưởi thối… Ha ha khụ khụ… Ha ha ha!”

Lần này, lão không còn là hóa điên trong ảo cảnh vô địch nữa. Lão đã thực sự phát điên vì không thể đối diện với thực tại tàn khốc của một phàm nhân phế thải. Lão cười điên dại, vừa bò lê bò lết trong vũng bùn vừa gặm những mảnh đồng rỉ sét, hoàn toàn đánh mất đi nhân cách và tôn nghiêm của một vị Minh Chủ Tiên Minh vạn năm.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết chứng kiến toàn bộ quá trình này từ đầu đến cuối, cả hai đều rơi vào trạng thái im lặng kéo dài.

Họ nhìn quả bưởi thối nát bét dưới đất, rồi lại nhìn lên đỉnh núi – nơi bóng lưng của Diệp Phi đang lững thững đi vào nhà tranh phơi quần áo, trong lòng dâng lên một sự kính phục và sợ hãi cuồng nhiệt đến mức không thể dùng lời nào tả xiết.

“Sư tỷ…” Sở Phong thều thào, giọng nói run rẩy kịch liệt, “Sư phụ… sư phụ chỉ dùng một quả bưởi thối… liền phá vỡ cấm thuật tâm linh của ma tu, đập tan đạo tâm vạn năm của một vị Bán Bộ Tiên Đế, biến lão ta thành một kẻ điên thực sự sao?”

Lục Thanh Tuyết khẽ nhắm mắt phượng, hít một hơi thật sâu để ổn định lại tâm thần đang chấn động cực hạn của mình. Khi nàng mở mắt ra, trong ánh mắt nàng chỉ còn lại một niềm tin kiên định, sùng bái tuyệt đối vào Diệp Phi:

“Sư phụ làm như vậy, chính là đang thể hiện lòng từ bi tột cùng của một vị Thần Minh tối cổ. Ngài không muốn ra tay sát sinh dưới chân núi Hải Vân Phong, nên đã dùng quả bưởi thối này để thanh tẩy ma độc, trả lão ta về với bản nguyên của một phàm nhân. Việc Thiên Cơ Tử phát điên, chính là do lão ta tự chuốc lấy vì đạo tâm quá yếu kém, không thể chịu đựng nổi sự thật mình là kẻ thua cuộc.”

Nàng quay sang nhìn Sở Phong, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết:

“Ngươi thấy chưa sư đệ? Đây chính là bài học nhãn tiền mà sư phụ muốn dành cho chúng ta. Tu tiên không phải là để tranh giành quyền lực, không phải là để tự xưng vô địch vạn giới rồi tự sướng trong ảo ảnh. Tu tiên là để giữ vững bản tâm điền viên, bình tĩnh đối diện với mọi thực tại, dù là vinh quang hay thất bại. Nếu không giữ được đạo tâm thanh tĩnh, thì dù có đạt đến Bán Bộ Tiên Đế như Thiên Cơ Tử, cuối cùng cũng chỉ là một trò hề dưới một quả bưởi thối của sư phụ mà thôi.”

Sở Phong nghe xong, đại não như có một tiếng sét nổ vang, mọi sự hoài nghi, nỗi sợ hãi thất bại thầm kín trong lòng hắn từ nãy đến giờ trong một tích tắc hoàn toàn tiêu biến. Hắn quỳ sụp xuống đất, hướng về phía gian nhà tranh trên đỉnh núi dập đầu lia lịa, hai dòng nước mắt cảm động và giác ngộ lại một lần nữa chảy dài:

“Đệ tử đã hiểu! Đệ tử đã hoàn toàn thấu hiểu dụng ý thâm sâu của sư phụ rồi! Sư phụ gõ đầu đệ, cho đệ ăn cháo, rồi ném quả bưởi thối này… tất cả đều là để bảo hộ đạo tâm của đệ, dạy cho đệ biết thế nào là tu hành thực sự! Đệ tử thề suốt đời này sẽ chỉ chuyên tâm quét rác, dọn phân gà và nấu ăn cho sư phụ trên Hải Vân Phong, tuyệt đối không để lòng tham và sự kiêu ngạo của giới tu tiên ngoài kia làm vẩn đục đạo tâm của mình!”

Tiểu Hắc nằm bên cạnh, khẽ ngáp một tiếng dài đầy vẻ chán nản. Nó nhìn Sở Phong đang dập đầu khóc lóc, rồi lại nhìn Thiên Cơ Tử đang bò lê bò lết gặm sắt rỉ dưới đất, thầm nghĩ trong lòng: *Mấy cái đứa phàm nhân này thật là rắc rối. Chủ nhân chỉ là ghét tiếng ồn, tiện tay ném rác đi cho sạch vườn thôi mà bọn này cũng tự vẽ ra được một tràng triết lý nhân sinh dài dằng dặc như thế kia. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.*

Tuy nghĩ vậy, nhưng Tiểu Hắc vẫn ngoan ngoãn chạy đến bên đống bụi đồng rỉ sét, khẽ gầm một tiếng nhỏ để xua đuổi Thiên Cơ Tử đang điên khùng bò lại gần chiếc sọt tre của Lục Thanh Tuyết.

Thiên Cơ Tử bị tiếng gầm của chú chó đen nhỏ dọa cho giật bắn mình, vội vàng bò lê bò lết trốn vào trong bụi rậm dưới chân núi, miệng vẫn liên tục lẩm bẩm:

“Con chó của Thần Minh… chó của Thần Minh cũng là Tiên Đế… Đừng cắn ta… Ha ha ha bưởi thối ngon lắm!”

Cuộc hành trình điên cuồng vạn năm của Minh Chủ Tiên Minh – Thiên Cơ Tử, cuối cùng lại kết thúc một cách thảm hại, trào phúng và điên rồ như thế ngay dưới chân một ngọn núi vô danh của nước Âu Lạc cổ xưa.

Mặt trời bắt đầu lên cao, tỏa ra những luồng nắng ấm áp xua tan sương mù ẩm mốc của Hải Vân Phong. Trên đỉnh núi, khói bếp từ ngôi nhà tranh lại một lần nữa bay lên, hòa vào bầu trời trong xanh rực rỡ. Sở Phong hăm hở vác sọt bụi đồng rỉ sét đi lên núi, lòng tràn đầy quyết tâm trộn phân gà bón rau, còn Lục Thanh Tuyết thì nhẹ nhàng bưng ấm trà lài nóng hổi vào phòng bếp chuẩn bị nước ấm ngâm chân cho sư phụ.

Mọi sóng gió của Tiên Minh đã kết thúc, nhưng truyền thuyết về một vị Thần Minh tối cổ dùng một quả bưởi thối đập tan đạo tâm vạn năm của Bán Bộ Tiên Đế, chắc chắn sẽ còn lưu truyền mãi mãi trong nỗi khiếp sợ tột cùng của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu suốt vạn vạn năm về sau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8