Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 75: Thanh Tuyết rút kiếm
Vút!
Một tia kiếm quang chí dương đỏ rực tựa mặt trời ban trưa xé toạc màn đêm tăm tối, mang theo tiếng rít gào chói tai của gió bão, chém thẳng vào bức tường ánh sáng màu vàng kim đang rung chuyển dữ dội ngoài ranh giới Hải Vân Phong.
Lục Thanh Tuyết bay vút lên không trung. Tà váy trắng của nàng tung bay phần phật giữa cuồng phong. Đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm khóa chặt vào kết giới phòng ngự khổng lồ phía trước. Thanh kiếm gỗ sồi trên tay nàng bùng nổ ra luồng kiếm ý cuồng bạo, hóa thành một con hỏa long dài trăm trượng, nhe răng vuốt vuốt lao vào bức tường đồng xanh.
Oành!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Sức mạnh chí dương va chạm kịch liệt với quy tắc phòng ngự của trận pháp, tạo ra hàng vạn tia lửa bắn tung tóe khắp bầu trời đêm như một trận mưa sao băng rực lửa. Thế nhưng, bức tường ánh sáng màu vàng kim kia chỉ khẽ gợn sóng một chút, hoàn toàn không hề lung lay hay rạn nứt.
“Sư tỷ, để đệ hỗ trợ tỷ!”
Sở Phong gầm lên một tiếng dứt khoát. Hắn dậm mạnh chân lên thềm đá, thân hình hóa thành một luồng quang mang màu xám tro lao vút lên trời. Chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng hắn được rút ra, bộc phát ra luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí nồng nặc. Hắn vung mạnh chiếc chảo đen, dùng hết mười phần lực lượng của Hỗn Độn Thần Thể đập mạnh xuống kết giới.
Binh!
Một tiếng động trầm đục, nghẹt thở vang lên giữa hư không. Luồng khí tức xám tro từ chiếc chảo đen cuộn trào như sóng thần, điên cuồng gặm nhấm quy tắc vàng kim của trận pháp. Vậy mà, bức tường đồng xanh kia giống như một con quái thú Thái Cổ sừng sững, hấp thụ toàn bộ lực lượng của chiếc chảo đen rồi dội ngược trở lại một luồng phản chấn cực mạnh.
Sở Phong bị luồng sức mạnh phản chấn đẩy lùi liên tiếp mười bước trên không trung, khóe miệng khẽ giật giật vì tê rần. Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào kết giới vẫn nguyên vẹn không một vết xước, kinh hãi truyền âm cho Lục Thanh Tuyết:
“Trận pháp này cứng quá! Đây chắc chắn không phải là kết giới thông thường của Tiên Minh! Bọn chúng trước khi rút chạy đã kích hoạt lá bài tẩy phòng ngự mạnh nhất để nhốt chúng ta lại!”
“Sư đệ cẩn thận.” Lục Thanh Tuyết đáp lời, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng đáp xuống một cành đào cổ thụ, kiếm gỗ trong tay vẫn không ngừng run lên bần bật vì phấn khích và chiến ý. “Đây là ‘Cửu Trọng Thiên Đồng Trận’ của hoàng gia Phong Châu kết hợp với cấm thuật phòng ngự của Tiên Minh. Bọn chúng biết không thể đánh bại sư phụ, nên đã dùng cái mai rùa này để tự bảo vệ và cô lập Hải Vân Phong. Nếu không phá được nó, chúng ta không thể xuống núi mua nhang muỗi và hạt giống cải ngọt cho sư phụ được!”
Dưới chân núi, Chu Thiết Đảm và Hắc Vân cũng đang ngửa đầu nhìn lên bầu trời rực lửa. Chu Thiết Đảm tay cầm chổi đá khổng lồ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, run rẩy nói:
“Hắc Vân đại ca! Trận pháp này dường như được ngưng tụ từ khí vận của mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc! Lực phòng ngự của nó e rằng ngay cả cường giả Bá Vương Cảnh cũng khó lòng lay chuyển được trong chốc lát! Hai vị sứ giả đại nhân liệu có phá nổi không?”
“Hừ, ngươi thì biết cái gì!” Hắc Vân hừ lạnh một tiếng, tay vẫn cần mẫn quét dọn đống lá khô, ánh mắt lộ ra vẻ sùng kính vô biên hướng về phía căn nhà tranh. “Có Thần Quân ngự trị ở đây, cái mai rùa rách này của Tiên Minh chỉ là trò hề trẻ con! Hai vị sứ giả chỉ là đang mượn trận pháp này để rèn luyện chiêu thức mà thôi. Ngươi cứ lo quét sạch lối đi bằng Thái Cổ Thần Thạch này đi, đừng để lá rụng làm bẩn chân Thần Quân!”
Chu Thiết Đảm nghe vậy liền bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng dập đầu lia lịa rồi cặm cụi quét rác với tốc độ bàn thờ.
Trên không trung, Lục Thanh Tuyết lại một lần nữa động. Nàng không tin bản thân vừa đột phá Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng đỉnh phong mà lại không thể làm sứt mẻ một góc của kết giới này. Nàng nhắm hai mắt lại, vận chuyển Băng Cơ Ngọc Cốt đến cực hạn. Luồng hàn khí thấu xương từ cơ thể nàng tỏa ra, khiến những hạt mưa sương xung quanh lập tức ngưng tụ thành hàng vạn bông tuyết sắc bén như dao cạo.
“Chém!”
Nàng mở bừng mắt, kiếm gỗ sồi vung ra một đường vòng cung hoàn mỹ. Hàng vạn bông tuyết rít gào lao đi, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm bằng băng tinh khổng lồ dài hai trăm trượng, mang theo ý chí đóng băng vạn vật chém mạnh vào kết giới vàng kim.
Rầm!
Một tiếng nổ lớn hơn gấp mười lần vang lên. Sóng xung kích cuồng bạo thổi bùng toàn bộ mây đen vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong. Thế nhưng, kết quả vẫn như cũ. Thanh cự kiếm băng tinh vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh vụn rơi lả tả, còn bức tường ánh sáng kia vẫn sừng sững bất động, rực sáng hào quang như đang chế giễu sự bất lực của nàng.
“Đáng chết! Cái mai rùa này quả thực là vạn cổ phòng ngự!” Sở Phong tức tối mắng một tiếng, vác chảo đen định lao lên liều mạng một lần nữa.
Đúng lúc này, từ phía sau căn nhà tranh đơn sơ, một giọng nói ngái ngủ, đầy vẻ bực bội và cằn nhằn đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng tột độ của trận chiến:
“Ơ hay! Hai cái đứa này đêm hôm không chịu đi ngủ, cứ lôi xoong chảo với củi mục ra gõ bôm bốp ngoài sân làm cái gì thế hả? Lại còn đốt pháo hoa sáng rực cả một góc trời nữa chứ! Có để cho người già ngủ yên không thì bảo?”
Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám đầy đất cát, tay cầm một cây sào tre dài dùng để quét mạng nhện, lững thững bước ra sân. Hắn dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, ngước lên nhìn bầu trời đầy những tia lửa vàng kim và băng tinh lấp lánh, trong lòng cảm thấy vô cùng bực mình. Hắn cứ nghĩ hai đứa đệ tử nghịch ngợm dạo này đầu óc có vấn đề, đêm hôm thanh tĩnh không lo tu dưỡng thân thể phàm nhân, lại bày trò đập phá đồ đạc để giải tỏa áp lực.
Thấy sư phụ bước ra, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong giật bắn mình, vội vàng từ trên không trung đáp xuống đất, khép nép đứng nép vào một góc sân, mặt mũi đầy vẻ hối lỗi và kính sợ.
“Sư… sư phụ…” Sở Phong gãi đầu cười trừ, chiếc chảo đen rỉ sét vội vàng giấu ra sau lưng. “Chúng con… chúng con chỉ là đang dọn dẹp đống rác đồng nát ngoài sân thôi ạ. Không ngờ lại làm kinh động đến giấc ngủ của người. Xin người bớt giận!”
“Dọn dẹp rác?” Diệp Phi nhướng mày, nhìn đống bụi đồng xanh lét rơi lả tả ngoài cổng, rồi lại nhìn cây sào tre trên tay mình, cằn nhằn. “Dọn rác mà làm như đánh trận không bằng! Mà cái đám lò gốm của lão Vương bán gốm dạo này thi công cẩu thả quá thể, sương khói ẩm mốc cứ bay đầy quanh núi, làm ta ngứa hết cả cổ họng. Đã thế gió đêm nay còn thổi ngược, khói bếp không thoát ra ngoài được, cứ bay thẳng vào phòng ngủ của ta!”
Hắn bực bội vung cây sào tre quét mạng nhện lên, hướng về phía khoảng không trung đang bị kết giới “Cửu Trọng Thiên Đồng Trận” bao phủ mà chọc chọc vài cái thật mạnh, miệng lẩm bẩm:
“Gió máy kiểu gì thế này không biết! Cho nó thông thoáng ra chút coi nào! Đi xéo đi cho rảnh nợ!”
Một cảnh tượng kinh hoàng, vượt ngoài mọi quy luật tu tiên của Âu Lạc Thần Châu lập tức diễn ra trước mắt hai đệ tử.
Cây sào tre thô sơ trên tay Diệp Phi, dưới sự tác động của một cái phẩy tay vô tình, bỗng chốc tỏa ra một luồng dao động quy tắc Thái Sơ vô hình, vô ảnh nhưng vô cùng bá đạo. Luồng dao động này đi đến đâu, không gian xung quanh bỗng chốc đông cứng lại đến đó.
Rắc… Rắc…
Bức tường kết giới vàng kim khổng lồ – thứ mà Lục Thanh Tuyết và Sở Phong dùng hết toàn lực, chém đến mức bắn cả tia lửa ra mà không hề lung lay – khi chạm vào luồng dao động từ cây sào tre của Diệp Phi, bỗng chốc giống như một miếng đậu phụ mỏng manh gặp phải lưỡi dao sắc bén.
Một lỗ thủng khổng lồ đường kính vạn trượng lập tức xuất hiện giữa kết giới. Ngay sau đó, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện điên cuồng lan rộng ra khắp toàn bộ bức tường ánh sáng.
Choang!
Tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên khắp phạm vi vạn dặm. “Cửu Trọng Thiên Đồng Trận” – vạn cổ đại trận phòng ngự được ngưng tụ từ khí vận của mười lăm bộ lạc lớn – hoàn toàn sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vụn ánh sáng vàng kim lấp lánh rồi tan biến sạch sẽ vào hư vô, trả lại bầu trời đêm trong vắt rực rỡ ánh sao.
Cơn gió đêm mát mẻ, thông thoáng lập tức ùa vào Hải Vân Phong, xua tan hoàn toàn chút khói bụi ẩm mốc còn sót lại.
Diệp Phi thỏa mãn thu cây sào tre lại, gật gật đầu:
“Đấy, thấy chưa? Chọc chọc vài cái cho nó thông thoáng gió là không khí mát mẻ ngay! Cứ để cái đống sương khói ẩm mốc ấy vây quanh thì có mà ngộp chết!”
Hắn quay đầu lại nhìn hai đứa đệ tử đang đứng hóa đá tại chỗ, miệng há hốc đến mức có thể nuốt chửng cả một quả trứng gà, liền bực bội gõ nhẹ cây sào tre xuống đất:
“Lại đờ người ra đấy làm cái gì? Sở Phong, mau dọn sạch đống bụi đồng rỉ sét ngoài cổng đi! Thanh Tuyết, vào bếp chuẩn bị nước ấm cho ta ngâm chân! Ngày mai còn phải dậy sớm tưới rau cải ngọt đấy!”
“Đồ… đồ nhi tuân mệnh!”
Cả hai đệ tử vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động và sùng bái cuồng nhiệt đến mức toàn thân run rẩy không ngừng.
Lục Thanh Tuyết nhìn thanh kiếm gỗ sồi trên tay mình, rồi lại nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Phi đang lững thững đi vào nhà tranh, trong lòng nàng ngập tràn sự tự giễu và kính ngưỡng sâu sắc.
‘Sư phụ… người quả thực là tồn tại tối cao vượt qua mọi quy luật của vũ trụ này! Chúng con liều mạng chiến đấu, dùng hết toàn lực cũng không thể làm lung lay một góc kết giới. Vậy mà người… chỉ cần dùng một cây sào tre quét mạng nhện thô sơ, chọc nhẹ một cái là đã bóp nát vạn cổ phòng ngự của Tiên Minh thành hư vô! Người dùng hành động này để răn dạy chúng con rằng: kiếm ý mạnh đến đâu, nếu không đạt đến cảnh giới vô vi tự nhiên, thì cũng chỉ là hữu dũng vô mưu mà thôi!’
Sở Phong ở bên cạnh cũng phấn khích đến mức mặt đỏ gay, truyền âm liên tục cho Lục Thanh Tuyết:
“Sư tỷ! Tỷ thấy chưa! Sư phụ quá đỉnh luôn! Cái cây sào tre quét mạng nhện kia… chắc chắn là ‘Thái Sơ Thần Sào’ có thể chọc thủng cả bầu trời! Ngày mai đệ nhất định phải lén nhặt vài cái dăm tre của cây sào đó về làm bùa hộ mệnh mới được!”
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá, khẽ ngáp một cái đầy vẻ khinh bỉ trước sự tự bổ não của hai đứa đệ tử, rồi lại ngoan ngoãn áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp để tiếp tục giấc ngủ ngon lành của mình.