Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 74: Khóa chặt linh mạch

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:48:42 | Lượt xem: 2

Bầu không khí trên đỉnh Hải Vân Phong lúc này tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng tàn tro từ bếp lò rơi xuống đất “lách tách”. Chín chiếc phi thuyền chiến đấu khổng lồ bằng đồng đỏ của Tiên Minh đã hoàn toàn biến mất sau những tầng mây tía, mang theo mười vạn tu sĩ đang run rẩy cùng một vị Minh Chủ phát điên. Cơn bão kinh hoàng tưởng chừng như sẽ san phẳng ngọn núi thiêng này cuối cùng lại kết thúc bằng một vài cái phẩy quạt nan nhàn nhã của Diệp Phi.

Thế nhưng, ngay khi khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ vừa kịp hòa vào sương sớm, một biến cố khác lại âm thầm ập đến.

Dưới chân núi, Loa Thành Trận Địa – vạn cổ trận pháp khổng lồ hình xoáy ốc chín vòng vốn được Thiên Cơ Tử dùng để khóa chặt long mạch – không hề biến mất cùng với sự rút lui của quân đội Tiên Minh. Trước khi phát điên và bị kéo lê đi như một bao tải rách, Thiên Cơ Tử đã kịp ấn nút kích hoạt cơ chế tự hủy đồng quy vu tận của đại trận mang tên “Tuyệt Linh Khóa Mạch”.

“Rầm… rầm… rầm…”

Một chuỗi âm thanh trầm đục, nặng nề từ sâu trong lòng đất Hải Vân Phong vang lên, giống như tiếng gầm rú của một con quái thú khổng lồ đang bị giam cầm dưới chín tầng địa ngục. Mặt đất dưới chân thềm đá bắt đầu rung chuyển nhẹ, những hạt cát mịn thổ hệ tinh thuần do Sở Phong mang về ban nãy khẽ nẩy lên trên mặt đất.

Từ khoảng không trung vạn trượng, chín vòng xoáy ốc khổng lồ bằng đồng đỏ vốn đang ẩn giấu bỗng chốc rực sáng lên một thứ ánh sáng màu đen kịt như mực. Những đường vân đồng cổ rỉ sét trên trận pháp co thắt lại, tạo ra một lực hút kinh thiên động địa.

Cơ chế “Tuyệt Linh Khóa Mạch” chính thức hoạt động. Nó không tấn công bằng lôi hỏa hay kiếm khí, mà là điên cuồng hút cạn toàn bộ linh khí, sinh mệnh lực và tất cả những gì có chứa năng lượng dao động trong phạm vi vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong, biến nơi này thành một vùng đất chết hoàn toàn không có sự sống.

Chỉ trong vài nhịp thở, luồng linh khí hồng hoang đậm đặc vốn quanh năm bao phủ ngọn núi thiêng bắt đầu bị kéo tuột xuống dưới một cách thô bạo. Sương mù ngũ sắc rực rỡ xung quanh vườn rau cải ngọt bị hút đi sạch sẽ, để lộ ra những khoảng không gian xám xịt, khô khốc.

Lục Thanh Tuyết đang đứng dưới hiên nhà, đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một cái thật mạnh. Nàng hít vào một hơi, nhưng khoang phổi chỉ cảm nhận được sự khô khốc, nóng rát đến kỳ lạ. Băng Cơ Ngọc Cốt vốn dĩ thanh khiết, mát mẻ của nàng lúc này bỗng chốc trở nên lạnh ngắt một cách bất thường, giống như một khúc gỗ bị đóng băng dưới hầm sâu. Linh lực Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng trong đan điền của nàng bắt đầu dao động hỗn loạn, không thể ngưng tụ nổi.

“Sư… sư đệ…” Lục Thanh Tuyết khẽ tựa lưng vào cột tre, một tay ôm chặt lấy lồng ngực, trán lấm tấm những giọt mồ hôi hột lạnh toát. Giọng nói của nàng vốn lạnh lùng, nay lại mang theo vài phần mệt mỏi, suy yếu rõ rệt.

Sở Phong ở bên cạnh cũng không khá hơn là bao. Hỗn Độn Thần Thể của hắn, dù vừa mới được cú gõ đầu của Diệp Phi khai thông và củng cố vững chắc, nhưng trước sự biến mất đột ngột của toàn bộ linh khí thiên địa, hắn vẫn cảm thấy cơ thể mình nặng nề như bị vạn cân đá tảng đè nặng lên vai. Chiếc chảo đen rỉ sét dắt sau lưng hắn bỗng chốc trở nên nặng trịch, kéo ghì cả bả vai hắn xuống.

“Sư tỷ… đệ… đệ cảm thấy như có kẻ đang dùng một cái ống tre khổng lồ để hút cạn khí lực của đệ vậy…” Sở Phong thở hồng hộc, hai đầu gối run lên bần bật. Hắn cố gắng vận chuyển Hỗn Độn nguyên thủy khí dưới đáy chảo đen để chống cự, nhưng lực hút từ chín vòng xoáy ốc trên trời quá mức bá đạo, cứ mỗi lần hắn ngưng tụ được một tia linh lực liền bị hút đi mất sạch.

Không chỉ có hai đệ tử, ngay cả chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc vốn đang nằm ngủ lười biếng trên những viên Thái Cổ Thần Thạch cũng uể oải đứng dậy. Đôi tai xù của nó cụp hẳn xuống, cái đuôi hay vẫy mừng Diệp Phi giờ chỉ biết kẹp chặt giữa hai chân. Nó uể oải nằm rạp bụng xuống thềm đá, lè lưỡi thở “hộc… hộc…” như một con chó sắp bị say nắng giữa trưa hè vắng gió.

Đàn gà con trong chuồng vốn đang mài mỏ, mọc lông vũ rực lửa chuẩn bị tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ, lúc này cũng ngừng chạy nhảy. Chúng tụm lại thành một cục bông xơ xác ở góc chuồng, phát ra những tiếng kêu “chiêm chiếp” yếu ớt, đầu rụt sâu vào cánh, tỏ vẻ vô cùng mệt mỏi và thiếu sức sống.

Cả ngọn núi Hải Vân Phong bỗng chốc rơi vào một trạng thái ngột ngạt, nóng bức và thiếu dưỡng khí đến cực hạn. Mùi đất ẩm nồng nặc, mùi rỉ sét từ trận pháp đồng đỏ trên trời quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị cực kỳ khó ngửi, bóp nghẹt mọi giác quan của người tu hành.

Bên trong gian nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi vừa mới ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ, đang định nhấp một ngụm trà lài ấm áp để làm dịu đi cổ họng ngứa ngáy của mình. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa đưa chén trà lên miệng, hắn bỗng khựng lại.

“Ơ kìa? Sao dạo này thời tiết ở cái vùng Âu Lạc này thất thường thế nhỉ?” Diệp Phi lẩm bẩm, đặt mạnh chén trà xuống bàn gỗ sồi.

Hắn hít một hơi thật sâu, nhưng thay vì mùi thơm thanh mát của trà lài hay mùi khói bếp dễ chịu thường ngày, hắn chỉ ngửi thấy một mùi khét lẹt như có kẻ đang đốt rác nhựa ở ngay sát vách nhà mình. Đã thế, không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh, nóng bức một cách vô lý, giống như căn phòng của hắn vừa bị biến thành một cái lò xông hơi khép kín.

“Khó thở thật đấy! Cái thằng nhóc Sở Phong này, chắc chắn là lúc nãy nó nhóm lò bằng cái đống củi mục tẩm hóa chất kia, khói không thoát ra ngoài được nên mới bị ngột ngạt thế này!” Diệp Phi bực bội đứng dậy. Với tư duy của một phàm nhân trăm phần trăm, hắn lập tức kết luận rằng ngôi nhà tranh của mình đang gặp vấn đề nghiêm trọng về… hệ thống thông gió.

“Nhà cửa gì mà thiết kế bí bách thế không biết. Cứ cái đà này thì thầy trò ta chưa kịp ăn canh cải ngọt đã bị ngộ độc khí carbon monoxide mà chết ngạt hết cả lũ!”

Diệp Phi vừa lầu bầu cằn nhằn, vừa sải bước ra ngoài sân. Hắn quyết định phải mở toang toàn bộ cửa sổ tre và cửa chính, đồng thời tìm cách “thông gió” cho cả ngọn núi này.

Vừa bước ra đến sân, đập vào mắt Diệp Phi là cảnh tượng hai đứa đệ tử của mình đang mặt mũi xanh mét, người thì ôm ngực tựa cột tre, kẻ thì thở hồng hộc quỳ sụp dưới đất, bộ dạng thảm hại như vừa chạy bộ mười vòng quanh núi. Ngay cả con chó Tiểu Hắc cũng nằm bẹp dí như một miếng giẻ lau nhà màu đen.

“Đấy! Ta đã bảo mà!” Diệp Phi vỗ đùi một cái đét, chỉ tay vào Sở Phong mà mắng:

“Sở Phong! Cái thằng nhóc nghịch dại này! Có đúng là ngươi vừa mới mang cái đống củi mục khét lẹt kia vào bếp đốt không? Nhìn xem, khói độc nó tích tụ lại làm cho cả sư tỷ ngươi lẫn con chó Tiểu Hắc đều bị say sẩm mặt mày, ngộ độc không khí hết rồi kia kìa! Đến cả ta ở trong nhà còn thấy khó thở, lồng ngực cứ nghẹn lại đây này!”

Sở Phong nghe Diệp Phi mắng, đầu óc vốn đang choáng váng vì thiếu linh khí bỗng chốc nảy ra một loạt suy nghĩ “bổ não” cực kỳ kinh hoàng.

‘Sư phụ… người bảo lồng ngực nghẹn lại? Trời đất ơi! Vị Thượng Thần tối cổ như sư phụ mà còn cảm thấy nghẹn ngực, chứng tỏ đại trận Tuyệt Linh Khóa Mạch này của Tiên Minh đã chạm đến giới hạn chịu đựng của ngọn núi! Sư phụ đang dùng cách nói của phàm nhân để cảnh báo chúng ta rằng long mạch Hải Vân Phong đang bị bóp nghẹt! Người đang giả vờ bị “ngộ độc khói” để thử thách khả năng ứng biến của chúng ta!’

Sở Phong cố nén cơn mệt mỏi, dập đầu xuống đất, giọng run run:

“Sư… sư phụ bớt giận! Đồ nhi vô năng, đồ nhi không thể bảo vệ được sự thanh tịnh của ngọn núi, để cho… để cho luồng khí tà ác này làm ảnh hưởng đến người!”

“Khí tà ác cái đầu ngươi ấy!” Diệp Phi bực mình gõ nhẹ một cái vào đầu Sở Phong. “Đã bảo là khói bếp độc hại do đốt củi mục! Suốt ngày cứ thần thần quỷ quỷ, tà ác với chả chính nghĩa cái gì! Mau đứng dậy, ra sau vườn xách cho ta cái rổ phân gà hữu cơ lại đây!”

Lục Thanh Tuyết nghe thấy hai từ “phân gà”, đôi mắt phượng vốn đang mờ đi vì thiếu linh khí bỗng chốc co rút lại.

‘Phân gà hữu cơ? Khoan đã… đó không phải là thứ phân gà thông thường! Đó chính là Hỗn Độn Kịch Độc được ngưng tụ từ những viên Thái Cổ Thần Thạch và Chí Tôn Linh Tủy mà đàn gà con đã ăn! Mỗi một hạt phân gà trên núi này đều chứa đựng mộc hệ quy tắc và sinh mệnh lực ở cấp độ hủy diệt! Sư phụ muốn dùng thứ thần vật này để… để làm gì?’

Trong khi hai đệ tử còn đang ngơ ngác tự bổ não, Diệp Phi đã tự mình hành động. Hắn dắt chiếc quạt nan rách ở hông ra, cầm theo chiếc gáo múc nước bằng gỗ, đi thẳng về phía vườn rau cải ngọt.

“Thời tiết oi bức, không khí thì ngột ngạt thế này, phải tưới nước bón phân cho luống rau cải ngay lập tức, kẻo nó héo sạch thì tối nay nhịn canh!” Diệp Phi lẩm bẩm.

Hắn đi đến góc vườn, bê cái rổ tre chứa đầy phân gà hữu cơ siêu cấp Thái Sơ – thứ mà hắn vừa mới trộn chung với đống đất cát mịn thổ hệ do Sở Phong mang về ban nãy. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là phân gà bón rau bình thường. Nhưng đối với thiên địa quy tắc của Âu Lạc Thần Châu, cái rổ tre này lúc này đang tỏa ra một luồng dao động năng lượng mộc hệ và thổ hệ đậm đặc đến mức kinh hoàng, tạo thành một cột sáng màu xanh lục nhạt mắt thường không nhìn thấy được, thẳng tắp đâm lên chín tầng mây.

Mà lúc này, chín vòng xoáy ốc của Loa Thành Trận Địa trên bầu trời vẫn đang điên cuồng vận hành theo cơ chế tự động: “Cứ thấy nơi nào có dao động năng lượng mạnh nhất thì lập tức tập trung lực hút vào nơi đó để tiêu diệt”.

Ngay khi Diệp Phi vừa bê rổ phân gà ra giữa vườn, toàn bộ Loa Thành Trận Địa bỗng chốc chuyển hướng. Chín vòng xoáy ốc khổng lồ bằng đồng đỏ bắt đầu quay tít với tốc độ chóng mặt, tạo ra một lỗ đen không gian khổng lồ ngay trên đỉnh đầu Diệp Phi, điên cuồng hút mạnh một cái!

“Vút… vút… vút…”

Một luồng gió lốc cực mạnh nổi lên, thổi bay những chiếc lá đào khô trên sân. Thế nhưng, thứ bị hút đi không phải là linh khí của Hải Vân Phong, mà là… toàn bộ luồng khí tức bốc lên từ chiếc rổ phân gà hữu cơ siêu cấp Thái Sơ cùng mùi khói ngải cứu, vỏ bưởi nồng nặc mà Diệp Phi vừa xông trong nhà ban nãy!

Nói một cách dễ hiểu, đại trận Tuyệt Linh Khóa Mạch của Tiên Minh đã điên cuồng “nuốt chửng” toàn bộ đống phân gà hữu cơ Thái Sơ và khói xông nhà của Diệp Phi vào bên trong hệ thống vận hành lõi của nó.

Và thế là, một màn plot twist cực kỳ trào phúng, dở khóc dở cười chính thức bắt đầu.

Trận pháp Loa Thành vốn được đúc từ đồng đỏ Đông Sơn vạn năm, nhạy cảm với linh khí tinh thuần của trời đất. Các mắt trận và trận nhãn bên trong nó giống như những huyết quản tinh vi của một vị đại năng tu tiên. Giờ đây, khi nó điên cuồng hút sạch mọi thứ, nó đã nạp đầy… phân gà hữu cơ siêu cấp Thái Sơ cùng khói ngải cứu cay nồng vào tận sâu trong lõi trận pháp.

“Pẹt… pẹt… pẹt…”

Trên bầu trời, chín vòng xoáy ốc khổng lồ đang quay tít oai nghiêm bỗng chốc phát ra những tiếng động cực kỳ kỳ lạ, nghe giống như tiếng một gã béo đang bị đau bụng tiêu chảy cấp độ nặng.

Thứ ánh sáng màu đen kịt, oai nghiêm của trận pháp bỗng chốc chuyển sang một màu xanh lét kỳ dị, giống như màu của lá cải bị nẫu.

Mùi phân gà hữu cơ Thái Sơ, sau khi được đại trận “tinh luyện” và “phóng đại” gấp vạn lần, bắt đầu tỏa ra khắp không gian vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong. Đó là một thứ mùi vị vô cùng nồng nặc, vừa mang theo linh lực mộc hệ nồng đậm, vừa mang theo mùi thối kinh thiên động địa có thể làm lung lay cả thần hồn của một vị Tiên Đế.

“Khục… khục…”

Ở khoảng cách vạn trượng ngoài rìa trận pháp, Trần Thiên Kiêu đang đứng hộ pháp trên phi thuyền chiến đấu, đột nhiên ngửi thấy thứ mùi vị này. Gã chỉ kịp trợn tròn mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng, mặt mũi tím tái lại rồi “oẹ” một tiếng, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

“Cái… cái mùi gì thế này? Đây… đây là Hỗn Độn Kịch Độc sao? Không thể nào! Đại trận Loa Thành của chúng ta… tại sao lại bốc mùi phân gà???” Trần Thiên Kiêu gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Gã cảm thấy thần hồn của mình như đang bị hàng vạn con giun đất cắn xé vì thứ mùi vị kinh hoàng kia.

Không chỉ có Trần Thiên Kiêu, hàng vạn tu sĩ Tiên Minh đang rút lui ở phía xa cũng bị luồng gió mang theo “mùi hương Thái Sơ” này đuổi kịp. Từng vị đại năng tu tiên vốn dĩ tiên phong đạo cốt, nay đều ôm bụng, mặt mũi méo mó, có kẻ thì ngất xỉu ngay trên phi kiếm, kẻ thì cắm đầu xuống đầm lầy phía dưới vì không chịu nổi sự tra tấn về mặt khứu giác.

Tại vườn rau Hải Vân Phong, Diệp Phi hoàn toàn không biết gì về thảm cảnh của Tiên Minh ở trên trời. Hắn chỉ thấy sau khi mình bê rổ phân gà ra, một luồng gió lớn đột ngột thổi qua, cuốn sạch toàn bộ mùi khét lẹt của khói bếp đi mất tăm.

“Ơ, hay quá ta! Gió trời thổi một cái là hết sạch mùi khói bếp ngay!” Diệp Phi vui mừng hớn hở. Hắn tiện tay cầm chiếc gáo gỗ múc nước giếng cổ sủi bọt, trộn đều với đống phân gà rồi bắt đầu tưới lên từng luống cải ngọt.

“Tưới nước bón phân thế này thì ngày mai cải ngọt sẽ mọc tốt lắm đây.”

Ngay khi Diệp Phi vừa tưới gáo nước đầu tiên xuống đất, quy tắc Thái Sơ từ hành động của hắn bộc phát. Luồng năng lượng dội ngược từ rổ phân gà và nước giếng cổ thẳng tắp đâm vào lõi trận pháp Loa Thành đang bị “tắc nghẽn đường thở” trên trời.

“BÙM!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng không phải là tiếng sấm sét oai nghiêm, mà là tiếng nổ của một cái bong bóng xà phòng khổng lồ bị chọc thủng. Chín vòng xoáy ốc bằng đồng đỏ của Loa Thành Trận Địa bỗng chốc nổ tung thành vạn mảnh vụn rỉ sét, hóa thành một cơn mưa bụi đồng màu xanh lét, lả tả rơi xuống khắp chân núi Hải Vân Phong.

Trận pháp Tuyệt Linh Khóa Mạch hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một gáo nước của Diệp Phi.

Ngay khi trận pháp bị phá vỡ, toàn bộ luồng linh khí thiên địa tinh thuần vạn dặm vốn bị hút đi lúc nãy, nay giống như một con đập bị vỡ, điên cuồng dội ngược trở lại Hải Vân Phong với tốc độ và mật độ đậm đặc gấp mười lần so với ban đầu.

“Oanh! Oanh! Oanh!”

Linh khí cuồng bạo như những con rồng khổng lồ bằng ánh sáng tràn ngập khắp ngọn núi.

Lục Thanh Tuyết đang đứng tựa cột tre, đột nhiên cảm thấy một luồng mộc hệ quy tắc tinh thuần cực hạn từ mặt đất bùng nổ, xuyên thẳng qua lòng bàn chân, tràn vào kinh mạch của nàng. Thương thế ngột ngạt lúc nãy của nàng trong nháy mắt biến mất không dấu vết. Không những thế, linh lực Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng trong đan điền của nàng bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng, trực tiếp đột phá rào cản, tiến thẳng lên Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng!

“Sư… sư phụ…” Lục Thanh Tuyết mở to đôi mắt phượng rực sáng kiếm ý chí dương, nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Phi đang lụi cụi tưới rau dưới vườn, trong lòng nàng dâng lên một nỗi xúc động và sùng bái đến mức muốn quỳ sụp xuống bái lạy ngay lập tức.

‘Sư phụ… người thật là vĩ đại! Người cố tình bảo sư đệ mang phân gà ra, thực chất là để dùng quy tắc sinh mệnh của phân gà để hóa giải hoàn toàn Tuyệt Linh trận pháp của Tiên Minh! Người dùng cách thô sơ nhất, trào phúng nhất để đập tan dã tâm của Thiên Cơ Tử, đồng thời còn mượn lực lượng dội ngược của trận pháp để giúp đồ nhi đột phá cảnh giới! Sự tính toán thâm sâu này, quả thực là thần cơ diệu toán, thiên cơ bất khả lộ!’

Sở Phong ở bên cạnh cũng được hưởng lợi cực lớn. Luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí từ chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng hắn, sau khi hấp thụ luồng linh khí dội ngược đậm đặc kia, bỗng chốc co bóp phập phồng, đan điền của hắn rực sáng lên một luồng sáng xám tro vô cùng kiên cố. Tu vi của hắn không những không bị tổn hại mà còn vững vàng ở trạng thái đỉnh phong nhất.

Hắn trợn tròn mắt nhìn cơn mưa bụi đồng màu xanh lét đang rơi lả tả dưới chân núi, rồi lại nhìn chiếc chảo đen của mình, phấn khích truyền âm cho Lục Thanh Tuyết:

“Sư tỷ! Tỷ thấy chưa! Sư phụ chỉ cần tưới một gáo nước phân gà là đã bóp nát vạn cổ đại trận của Tiên Minh thành bột vụn rồi! Cái đống bụi đồng xanh dưới núi kia… chắc chắn là thần vật đồng đỏ Đông Sơn bị quy tắc Thái Sơ hóa giải! Ngày mai đệ phải xuống núi quét sạch đống bụi đồng đó về làm hàng rào chuồng gà mới được!”

“Sư đệ nói phải.” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng của nàng lúc này lộ ra một nụ cười rạng rỡ như hoa tuyết nở mùa xuân. “Sư phụ dùng phân gà để phá trận, chính là đang cảnh báo Tiên Minh rằng: tất cả mưu đồ của các ngươi, trước mặt ta, cũng chỉ đáng giá như một rổ phân gà mà thôi!”

Tiểu Hắc lúc này cũng đã lấy lại tinh thần. Nó đứng dậy, vẫy vẫy cái đuôi xù, chạy đến bên chân Diệp Phi, khẽ sủa “gâu… gâu…” vài tiếng oai phong lẫm liệt, cứ như thể chính nó vừa là kẻ lập công lớn trong việc phá trận vậy. Đàn gà con trong chuồng lại tiếp tục chạy nhảy tung tăng, lông vũ rực sáng ánh hoàng kim, mài mỏ bôm bốp lên những viên Thái Cổ Thần Thạch rực rỡ.

Diệp Phi tưới xong luống rau cải ngọt cuối cùng, lau mồ hôi trên trán, thỏa mãn nhìn vườn rau xanh mướt của mình. Hắn quay đầu lại, thấy hai đứa đệ tử đang đứng nhìn mình với ánh mắt rực sáng, đầy vẻ cuồng nhiệt và sùng kính, liền cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Ơ kìa, hai đứa bay nhìn ta như nhìn thấy quái vật thế? Khói độc nó tan hết rồi, không khí mát mẻ hẳn ra rồi đấy thấy chưa? Đã bảo là xông ngải cứu với vỏ bưởi hiệu quả lắm mà lị!” Diệp Phi cười xòa, dắt chiếc gáo gỗ vào hông.

Hắn đi đến bên chiếc bàn gỗ sồi, gõ nhẹ lên bàn:

“Sở Phong, còn không mau vào bếp dọn cơm ra! Bụng ta đói đến mức sôi sùng sục lên rồi đây này. Thanh Tuyết, bưng ấm trà gừng mật ong ra đây cho ta nhấp một ngụm, cổ họng ta vẫn còn hơi ngứa.”

“Đồ nhi tuân mệnh!” Cả hai đệ tử đồng thanh hô lớn, nhanh nhẹn chạy đi làm việc của mình với một niềm hạnh phúc và tự hào chưa từng có.

Ở phía cực Nam của Âu Lạc Thần Châu, sâu trong lòng đầm lầy độc của Dã Vy Dạ Lâm, Ma Hoàng Thiên Thích vốn đang rụt cổ trốn sâu dưới lòng đất, đột nhiên cảm nhận được luồng “mùi hương Thái Sơ” nồng nặc bốc lên từ phía Bắc dội thẳng xuống phương Nam.

“Phụt…”

Ma Hoàng Thiên Thích phun ra một ngụm máu ma màu tím sẫm, ma diễm vạn dặm xung quanh hắn bỗng chốc lụi đi một nửa. Hắn trợn tròn hai vầng trăng máu đầy vẻ kinh hoàng, run rẩy lẩm bẩm:

“Thượng… Thượng Thần tối cổ… ngài ấy… ngài ấy lại dùng thần vật phân gà Thái Sơ để thanh tẩy cả thế giới sao? Đáng sợ… quá đáng sợ! Bản hoàng quyết định… sẽ tiếp tục ngủ say thêm mười vạn năm nữa! Tuyệt đối không được phá phong ấn vào lúc này!”

Cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ lại tiếp tục đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm ấm áp của Âu Lạc Thần Châu, để lại một truyền thuyết bất tử, đầy rẫy sự trào phúng và nỗi kinh hoàng tột độ cho cả thế gian tu tiên vô tri ngoài kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8