Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 73: Loa Thành Trận Địa dời non

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:46:29 | Lượt xem: 2

Trần Thiên Kiêu đứng trên mạn chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ, gió lạnh rít gào qua vạt áo hộ pháp rộng thùng thình của gã, mang theo hơi ẩm nồng nặc và mùi đất cát tanh nồng từ phía dưới bốc lên. Đôi bàn tay gã giấu trong ống tay áo rộng đang run rẩy một cách không kiểm soát. Gã nhìn sang bên cạnh, nơi Thiên Cơ Tử đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế đồng cổ, gương mặt xám ngoét như tro tàn, khóe miệng vẫn còn vương vệt máu đen kịt chưa kịp lau sạch.

Trong lòng Trần Thiên Kiêu lúc này chỉ có một nỗi hoang mang tột độ. Gã đã chứng kiến quá nhiều chuyện điên rồ xảy ra xung quanh ngọn núi vô danh mang tên Hải Vân Phong này. Ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện mang theo Cửu Thiên Độc Hũ—những tồn tại mà ngày thường chỉ cần cái nhấc tay cũng đủ làm rung chuyển cả một bộ lạc—vậy mà chỉ vì một tiếng ho khẽ của kẻ ẩn cư trên núi đã bị thổi bay ra ngoài rìa vũ trụ, sinh tử khôn lường. Rồi lại đến hơn ba mươi thiên tài kiêu ngạo của Tiên Minh, sau khi bị treo ngược trên cây đào cổ thụ như những con thỏ béo, lại cam tâm tình nguyện phản bội tông môn, bẻ gãy lệnh bài chỉ vì được ăn một củ khoai lang nướng dính đầy phân gà.

Mọi chuyện vượt qua giới hạn hiểu biết của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh như gã. Trần Thiên Kiêu lén nhìn mảnh gương đồng nhỏ đang đặt trên đùi Thiên Cơ Tử. Chiếc gương vốn là chí bảo truy tìm nhân quả, giờ đây chằng chịt những vết rạn nứt như mạng nhện, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt máu đen sì ghê rợn.

Gã khẽ nuốt nước bọt, lấy hết can đảm bước lên một bước, khom lưng nói nhỏ:

“Minh Chủ… chúng ta thực sự phải dùng đến Loa Thành Trận Địa sao? Đây là vạn cổ trận pháp dùng để bảo vệ long mạch quốc gia của Phong Châu Thần Đô. Việc tự ý dời chuyển một phần trận cơ từ Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đến đây… nếu Hùng Vương biết được, e rằng…”

Thiên Cơ Tử đột ngột mở mắt. Đôi đồng tử của lão đỏ ngầu, tràn ngập sự điên cuồng và tàn nhẫn của một kẻ đã bị dồn vào đường cùng. Lão cười khàn khàn, âm thanh như hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau:

“Hùng Vương? Lão già đó giờ này còn đang bận hướng về ngọn núi này mà bái lạy! Tiên Minh chúng ta đứng trên đỉnh cao của Âu Lạc Thần Châu vạn năm qua, làm sao có thể để một kẻ ẩn thế trồng rau làm nhục nhã đến mức này? Loa Thành Trận Địa có chín vòng xoáy ốc phòng ngự tuyệt đối, có khả năng dời non lấp bể, tước đoạt linh mạch. Cho dù kẻ kia có là thực thể tối cổ từ thời Hồng Hoang, một khi bị cắt đứt nguồn linh khí nuôi dưỡng, vườn rau của hắn, đan điền của hắn, tất cả sẽ biến thành cát bụi!”

Trần Thiên Kiêu nhìn sự điên cuồng trong mắt Thiên Cơ Tử, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Gã biết, Minh Chủ đã hoàn toàn mất đi lý trí sau khi chiếc la bàn bát quái truyền thừa vạn năm bị nổ tung thành bột mịn. Lão không chấp nhận được việc bản thân bị một “phàm nhân” trồng rau cải ngọt đè bẹp về mặt tâm cảnh.

Gã quay đầu nhìn xuống bên dưới. Chín luồng ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, mang theo Nhân Hoàng khí cuồn cuộn đang đan xen vào nhau, tạo thành chín vòng xoáy ốc khổng lồ bao bọc lấy Hải Vân Phong. Sức mạnh của vạn cổ trận pháp đang vận hành với công suất tối đa, dồn nén không gian xung quanh ngọn núi đến mức méo mó. Sương mù màu tím sẫm từ phương Nam thừa cơ cuộn lên dữ dội, bủa vây kín mít chân núi, tạo thành một thế trận cô lập hoàn toàn Hải Vân Phong với thế giới bên ngoài.

Thế nhưng, trái ngược với bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt đến mức sắp nổ tung ở bên ngoài, không gian bên trong cổng tre của Hải Vân Phong lại yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất cát, lững thững bước ra từ gian nhà tranh đơn sơ. Tay hắn cầm chiếc quạt nan rách dắt bên hông, tay kia xách chiếc gáo múc nước bằng gỗ sứt mẻ. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ ngái ngủ và bực bội vô cùng.

Hắn nhìn bầu trời bên ngoài cổng tre rực lên những dải sáng màu vàng kim nhấp nháy liên tục, đi kèm với những tiếng “ầm ầm” trầm đục từ mặt đất truyền lên. Đối với một phàm nhân trăm phần trăm như Diệp Phi, hắn hoàn toàn không nhìn thấy cái gọi là “Nhân Hoàng khí” hay “vòng xoáy ốc trận pháp”. Trong mắt hắn, đây chỉ là một buổi tối thời tiết nồm ẩm quái đản, sấm sét mùa hạ dông bão thất thường kéo đến làm phiền giấc ngủ của hắn.

“Cái thời tiết quỷ quỷ gì thế này không biết!” Diệp Phi lẩm bẩm cằn nhằn, giọng điệu đầy vẻ ngán ngẩm của một lão nông bám đất. “Chiều nay gió mùa đông bắc tràn về hay sao mà ẩm mốc thế này. Sương mù thì tím ngắt như nước luộc bắp cải, sấm chớp thì cứ đùng đoàng ngoài sân. Đàn gà con dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, lông tơ mới nhú được vài cọng vàng óng, bị tiếng sấm làm hoảng loạn ngủ không ngon giấc, ngày mai mà không chịu ăn cám thì hỏng hết cả một lứa gà!”

Hắn đi đến bên cạnh chiếc giếng cổ, nhìn dòng nước bên trong bể đá đang sủi lên những bọt khí nhẹ màu lục nhạt.

“Lại còn cái giếng này nữa chứ!” Diệp Phi bực tức ném chiếc gáo gỗ xuống đất, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc. “Chắc chắn là lão Vương bán gốm thi công cẩu thả, làm rò rỉ mạch nước ngầm nên mới sủi bọt lục nhạt thế kia. Đã bảo xây cho tử tế mà cứ làm ăn ấm ớ. Ngày mai ta nhất định phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi đòi lại tiền cọc mới được, không thể để lão lừa gạt mãi thế này!”

Dưới đáy bể đá, chú lươn vàng Ngao Sơn đang cuộn tròn người dưới lớp rêu xanh vạn năm. Nghe thấy tiếng bước chân và lời cằn nhằn của Diệp Phi, Ngao Sơn sợ đến mức không dám thở mạnh, cố gắng thu nhỏ thân thể rồng thần của mình lại chỉ bằng ngón tay út, ngoan ngoãn nằm im bất động. Nó thầm nghĩ: *Thượng Thần bớt giận! Tiểu long chỉ là đang đột phá Thần Thông Cảnh nên vô tình làm xao động mạch nước giếng, tuyệt đối không phải cố ý làm bẩn nước của ngài!*

Diệp Phi không rảnh để tâm đến con lươn vàng mà hắn nghĩ là giun đất lớn dưới bể. Hắn cầm chiếc quạt nan rách dắt bên hông ra, bước từng bước chậm rãi về phía chuồng gà nằm cạnh luống rau cải ngọt.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết khẽ khàng bước ra từ hiên nhà, lặng lẽ đi theo sau lưng sư phụ. Lúc này, cả hai đệ tử đều đang phải gồng mình chống chịu áp lực kinh khủng từ Loa Thành Trận Địa bên ngoài dội xuống. Linh mạch trong người họ như bị một tảng đá vạn cân đè nặng, linh lực vận chuyển vô cùng trắc trở. Thế nhưng, khi nhìn thấy bóng lưng gầy gò, bình thản của Diệp Phi đang lững thững đi phía trước, mọi sự lo lắng, hoang mang trong lòng họ bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

“Sư tỷ…” Sở Phong truyền âm bằng một giọng điệu vô cùng nhỏ, mắt vẫn dán chặt vào chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng. “Sư phụ dường như… hoàn toàn không coi đại trận của Tiên Minh ra gì cả. Người còn đang bực mình vì đàn gà con bị mất ngủ kia kìa.”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt thanh tĩnh như mặt hồ mùa thu quan sát từng cử động nhỏ của Diệp Phi. Nàng khẽ truyền âm đáp lại:

“Sư đệ, đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị mà sư phụ luôn dạy chúng ta. Đối với một vị tồn tại tối cổ như người, vạn cổ trận pháp hay Nhân Hoàng khí của Loa Thành cũng chỉ như một cơn gió nồm ẩm mùa hạ, không đáng để người phải bận tâm. Người bước ra sân không phải để chiến đấu, mà chỉ là để chăm sóc cuộc sống điền viên thường nhật.”

Diệp Phi đi đến trước chuồng gà, thấy phần mái tre thô sơ bị gió thổi tốc lên một góc, để lộ ra đàn gà con lông tơ màu hoàng kim đang chen chúc vào nhau vì lạnh. Hắn khẽ thở dài, cúi người xuống, động tác vô cùng tỉ mỉ và nhẹ nhàng. Hắn nhặt một sợi lạt tre rách dưới đất lên, dùng hàm răng cắn nhẹ một đầu rồi khéo léo buộc lại góc mái tre bị hỏng.

“Mấy đứa nhỏ dạo này ăn bao nhiêu lúa của ta, trời mưa gió thế này mà để cảm lạnh thì ngày mai lấy đâu ra sức mà chạy nhảy.” Diệp Phi vừa buộc lạt vừa lẩm bẩm cằn nhằn đầy yêu thương. “Thanh Tuyết, con bé này dạo này cũng lười biếng quá, bảo dọn dẹp đống giấy lộn ngoài sân mà vẫn để sót mấy mảnh giấy Dó rách nát kia kìa.”

Lục Thanh Tuyết nghe thấy sư phụ gọi tên mình, vội vàng bước lên một bước, cúi đầu khép nép:

“Sư phụ, đồ nhi biết lỗi rồi. Ngày mai đồ nhi sẽ dọn dẹp sạch sẽ, không để người phải bận lòng.”

Thực chất, trong mắt Lục Thanh Tuyết, những “mảnh giấy Dó rách nát” mà Diệp Phi nhắc đến chính là những mảnh giấy vụn chứa đựng đạo vận Thái Sơ cực kỳ tinh thuần, mỗi mảnh đều có thể làm nổ tung thần hồn của một vị đại năng nếu vô tình chạm phải. Nàng và Sở Phong ngày thường tranh nhau nhặt nhạnh về để ngộ đạo, làm sao dám vứt bỏ như rác rưởi thông thường.

Diệp Phi sửa xong mái chuồng gà, đứng thẳng người dậy, khẽ vươn vai một cái rồi cầm chiếc quạt nan rách lên quạt nhè nhẹ vài cái để xua đuổi mấy con muỗi vo ve xung quanh vườn rau.

“Muỗi dạo này to thật, kêu vo vo nhức cả đầu.” Diệp Phi lầu bầu, tay phẩy quạt một cái hướng về phía cổng tre.

Hành động phẩy quạt của Diệp Phi vô cùng bình thường, giống như bất kỳ một lão nông nào đang xua muỗi trong đêm hè oi bức. Thế nhưng, ngay khi chiếc quạt nan rách nát kia chuyển động, một luồng sóng gợn mỏng manh, vô hình và không hề chứa đựng một chút linh lực nào bỗng chốc lan tỏa ra ngoài không gian.

Ở bên ngoài Hải Vân Phong, Thiên Cơ Tử đang đứng trên phi thuyền chiến đấu, hai tay không ngừng kết ấn, điên cuồng thúc động Loa Thành Trận Địa dồn ép xuống ngọn núi.

“Ha ha ha! Đại ma đầu! Ngươi rốt cuộc cũng cảm nhận được áp lực của Loa Thành Trận Địa rồi chứ? Để xem ngươi…”

Lời của Thiên Cơ Tử còn chưa dứt, luồng sóng gợn vô hình từ chiếc quạt nan của Diệp Phi đã lướt qua ranh giới của ngọn núi, chạm nhẹ vào mạng lưới quy tắc màu vàng kim khổng lồ bên ngoài.

“Rắc!”

Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên, giống như tiếng một mảnh thủy tinh mỏng bị nứt vỡ. Thế nhưng, trong tai của mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang có mặt tại đó, tiếng động này lại vang lên như một tiếng sấm sét nổ tung ngay trong thần hồn của bọn họ!

Chín vòng xoáy ốc khổng lồ chứa đựng Nhân Hoàng khí cuồn cuộn—vạn cổ trận pháp vốn dĩ có khả năng dời non lấp bể, phòng ngự tuyệt đối của Phong Châu Thần Đô—vậy mà ngay khi chạm vào luồng sóng gợn từ chiếc quạt nan rách kia, toàn bộ quy tắc trận pháp liền bị đóng băng ngay lập tức.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Thiên Cơ Tử và Trần Thiên Kiêu, chín vòng xoáy ốc vàng kim rực rỡ kia bỗng chốc vỡ vụn thành vô số đốm sáng nhỏ li ti, tan biến vào hư không một cách sạch sẽ, cứ như thể chúng chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

“Phốc!”

Thiên Cơ Tử nhận phải luồng phản phệ kinh hoàng từ trận pháp bị phá vỡ, há miệng phun ra một ngụm máu đen lớn, thân hình lảo đảo suýt nữa ngã nhào xuống từ mạn thuyền. Chiếc gương đồng nhỏ truy tìm nhân quả trên đùi lão lập tức vỡ tan tành thành bột mịn, rớt xuống sàn tàu đồng đỏ.

“Không… không thể nào…” Thiên Cơ Tử thều thào, hai con mắt trợn trừng lên như muốn rớt ra ngoài, toàn thân run rẩy kịch liệt. “Vạn cổ trận pháp… Loa Thành Trận Địa… vậy mà chỉ bằng một cái phẩy quạt… đã bị xóa bỏ hoàn toàn sao? Ngươi… ngươi rốt cuộc là tồn tại thế nào?”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập, mồ hôi lạnh ướt sũng cả tấm lưng áo hộ pháp rộng thùng thình. Gã nhìn thấy rất rõ, kẻ ẩn cư kia chỉ là cầm một chiếc quạt nan rách nát, phẩy nhẹ vài cái như đang đuổi ruồi muỗi, vậy mà toàn bộ sức mạnh hủy diệt của Tiên Minh đã bị hóa giải một cách triệt để, không để lại dù chỉ một hạt bụi ma khí hay một tia linh lực tàn dư.

Bên trong Hải Vân Phong, Diệp Phi hoàn toàn không hay biết gì về cảnh tượng kinh hoàng bên ngoài. Hắn chỉ cảm thấy sau khi mình phẩy quạt vài cái, luồng không khí ẩm mốc, ngột ngạt khó chịu xung quanh bỗng chốc tan biến sạch sẽ, trả lại bầu không khí trong lành, mát mẻ thường ngày.

“Đấy, xông ngải cứu với vỏ bưởi có khác, không khí dễ chịu hẳn ra.” Diệp Phi thỏa mãn gật đầu, dắt chiếc quạt nan rách lại vào hông. Hắn quay đầu nhìn hai đệ tử đang đứng ngây người dưới hiên nhà, cằn nhằn:

“Hai đứa bay đứng đực mặt ra đó làm gì? Sở Phong, thằng nhóc này dạo này đầu óc cứ treo ngược cành cây thế nào ấy. Đã bảo xuống núi mua nhang muỗi với hạt giống cải ngọt mà đi cả buổi mới về, củi nhóm lò thì mang toàn củi mục tẩm hóa chất khét lẹt. Mau vào bếp dọn bát đũa ra cho ta, chuẩn bị ăn tối!”

Sở Phong giật nảy mình, vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi, giọng điệu đầy vẻ sám hối và xúc động nghẹn ngào:

“Sư phụ bớt giận! Đồ nhi biết lỗi rồi! Đồ nhi lần sau tuyệt đối không dám chậm trễ công việc của người nữa. Chiếc chảo đen này… ngày mai đồ nhi sẽ mang ra suối cọ rửa thật sạch sẽ, dùng để hầm canh cải ngọt cho người thưởng thức!”

Diệp Phi bất lực nhìn thằng đệ tử nhị đồ đệ của mình suốt ngày hở ra một tí là quỳ lạy sám hối. Hắn bước đến, gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái thật đau:

“Cái thằng nhóc này, suốt ngày quỳ với lạy, ta có phải là Thần tiên gì đâu mà cứ bái bái lạy lạy mãi thế. Đi vào bếp dọn cơm mau lên, để con bé Thanh Tuyết nó bưng ấm nước nóng vào phòng đun trà gừng cho ta, cổ họng ta dạo này cứ ngứa ngáy thế nào ấy.”

Cú gõ đầu của Diệp Phi vô cùng nhẹ nhàng, giống như một cái gõ trán yêu thương của một vị trưởng bối dành cho đứa cháu nhỏ trong nhà. Thế nhưng, ngay khi ngón tay của Diệp Phi chạm vào trán Sở Phong, một luồng ấm áp nguyên thủy từ quy tắc Thái Sơ bỗng chốc bùng nổ, len lỏi vào khắp kinh mạch và đan điền của Sở Phong.

“Oanh!”

Trong thần thức của Sở Phong, tiếng nổ vang lên như tiếng khai thiên lập địa. Đan điền vốn dĩ bị đè ép bởi áp lực của Loa Thành Trận Địa lúc nãy, nay không những hoàn toàn khôi phục mà còn rực sáng lên một luồng ánh sáng màu xám tro nguyên thủy vô cùng thuần khiết. Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn được gột rửa sạch sẽ mọi tạp chất, tu vi trong nháy mắt tinh tiến thêm một bước dài, đạt đến trạng thái vô cùng vững chắc và kiên cố.

Sở Phong nước mắt giàn giụa, sùng bái nhìn Diệp Phi:

“Sư phụ… đồ nhi tuân mệnh!”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ quá trình biến đổi của sư đệ dưới cú gõ đầu của sư phụ, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có. Nàng khẽ cúi đầu hành lễ với Diệp Phi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ cung kính:

“Sư phụ, đồ nhi vào phòng đun nước pha trà lài ngay đây ạ. Người vào nhà nghỉ ngơi trước đi kẻo lạnh.”

“Ừ, hai đứa bay biết nghe lời thế là tốt.” Diệp Phi xua tay, lững thững bước vào trong nhà tranh, chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế tre cũ kỹ của mình.

Ở bên ngoài Hải Vân Phong, mười vạn tu sĩ Tiên Minh cùng chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ đang lặng lẽ rút lui trong sự tuyệt vọng và sợ hãi tột độ. Thiên Cơ Tử nằm rạp trên sàn tàu, miệng không ngừng lẩm nhẩm những lời vô nghĩa như một kẻ đã hoàn toàn mất đi thần trí.

Cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ lại tiếp tục đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm ấm áp của Âu Lạc Thần Châu, để lại một truyền thuyết bất tử, đầy rẫy sự trào phúng và nỗi kinh hoàng tột độ cho cả thế gian tu tiên vô tri ngoài kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8