Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 72: Thiên Cơ Tử điên tiết

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:44:35 | Lượt xem: 3

Tại đại điện nguy nga nhưng đang bao trùm bởi một bầu không khí u ám của Thiên Cơ Điện, tiếng gió rít qua những khe cửa bằng đồng cổ nghe như tiếng khóc than của những vong hồn thúc thủ.

Thiên Cơ Tử ngồi trên chiếc ghế đồng cổ chạm khắc hoa văn rồng uốn khúc, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, khóe miệng vẫn còn vương vệt máu đen chưa kịp lau sạch. Sau màn phản phệ kinh thiên động địa từ ý chí của vị Thượng Thần tối cổ trên Hải Vân Phong, chiếc la bàn bát quái truyền thừa vạn năm của lão giờ chỉ còn là một đống bột mịn xám xịt nằm dưới chân ghế. Lão đang cố gắng vận dụng chút linh lực tàn dư để vá víu lại thần hồn đang rách nát của mình, nhưng mỗi khi nghĩ đến bóng hình phàm nhân mặc áo vải thô kia, lồng ngực lão lại nhói lên một cơn đau thắt, linh lực trong đan điền nổi loạn như ngựa hoang đứt cương.

“Minh… Minh chủ! Đại sự không ổn rồi!”

Trần Thiên Kiêu, vị hộ pháp Chấp Pháp Điện từng oai phong lẫm liệt, giờ đây bước vào điện với bộ dạng vô cùng chật vật. Bước chân hắn lập cập, vạt áo hộ pháp rộng thùng thình bay phần phật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, ướt sũng cả hai bên thái dương. Điệu bộ hớt hải này của hắn hoàn toàn không có một chút phong thái của một đại năng tu tiên nào, nhìn qua chẳng khác gì một kẻ vừa chạy trốn khỏi một vụ tống tiền quy mô lớn.

Thiên Cơ Tử chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử vằn vện tia máu đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Kiêu, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau:

“Có chuyện gì mà ngươi phải hoảng hốt như tang gia bại sản thế kia? Chẳng lẽ đại quân của hoàng triều Phong Châu Thần Đô đã kéo đến chân núi của kẻ kia rồi sao? Hay là ba vị trưởng lão mang theo Cửu Thiên Độc Hũ đã thành công đầu độc linh mạch của hắn?”

Trần Thiên Kiêu nghe đến bốn chữ “Cửu Thiên Độc Hũ”, da mặt khẽ giật liên tục, hai đầu gối suýt chút nữa thì khuỵu xuống đất. Hắn nuốt một ngụm nước bọt khan, giọng run rẩy báo cáo:

“Khởi… khởi bẩm Minh chủ! Không có đại quân hoàng gia nào tấn công cả. Sứ giả Hùng Hạo mang sắc lệnh trở về đã lập tức tôn kính bái lạy hướng về phía Hải Vân Phong. Còn… còn về phần ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện…”

“Bọn họ thế nào? Đã thành công gieo rắc kịch độc hủy diệt vườn rau của tên phàm nhân kia chưa?” Thiên Cơ Tử rướn người về phía trước, ánh mắt lộ ra vẻ kỳ vọng điên cuồng.

Trần Thiên Kiêu run rẩy lấy ra một mảnh ngọc giản truyền tin đã nứt vỡ gần hết, lắp bắp nói:

“Bọn họ… bọn họ vừa mới tiếp cận chân núi, chưa kịp mở nắp Cửu Thiên Độc Hũ thì… thì vị Thượng Thần trên đỉnh núi chỉ vô tình ho khan một tiếng. Luồng sóng âm mang quy tắc Thái Sơ thổi qua, dòng độc dịch lập tức bốc hơi sạch sẽ, độc hũ nổ tung thành mảnh vụn, còn ba vị trưởng lão thì bị thổi bay ra ngoài rìa vũ trụ, hiện tại không rõ tung tích…”

“Phụt!”

Thiên Cơ Tử không kìm nén được nữa, một ngụm máu tươi màu đen sẫm phun thẳng ra ngoài vách điện, bắn tung tóe lên những cột đồng cổ. Lão ôm lấy lồng ngực, hơi thở dồn dập, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang tột độ. Ho một tiếng liền thổi bay ba vị đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong cùng Chí Tôn độc bảo ra ngoài vũ trụ? Đây là cái loại thần thông quái quỷ gì thế này? Có còn tôn trọng quy luật tu tiên tối thiểu nữa không?

“Chưa… chưa hết đâu ạ…” Trần Thiên Kiêu thấy sắc mặt Minh chủ đã chuyển sang màu xanh mét, nhưng vẫn cắn răng báo cáo tiếp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. “Hơn ba mươi vị thiên tài hàng đầu của Tiên Minh chúng ta… bao gồm cả Bạch Vô Song của Bạch gia, Lôi Chấn của Lôi Đình Tông, Thẩm Dao… bọn họ…”

“Bọn họ thế nào? Chẳng lẽ đã bị tên phàm nhân kia tàn sát dã man, hồn phi phách tán rồi sao?” Thiên Cơ Tử gầm lên, sát khí bộc phát làm nứt nẻ cả nền đá đại điện. “Nếu hắn dám giết sạch thiên tài của Tiên Minh, ta sẽ danh chính ngôn ngữ hiệu triệu toàn bộ Âu Lạc Thần Châu thảo phạt hắn!”

“Dạ không… bọn họ không chết.” Trần Thiên Kiêu lau mồ hôi lạnh, vẻ mặt mếu máo còn khó coi hơn cả khóc. “Bọn họ sau khi bị mắc vào bẫy thỏ thô sơ dưới chân núi, đã được vị Thượng Thần kia… ban cho ăn khoai lang nướng.”

“Khoai… khoai lang nướng?!” Thiên Cơ Tử đờ đẫn cả người, nhân sinh quan vạn năm tu luyện bỗng chốc xuất hiện một vết nứt khổng lồ. “Ngươi đang nói cái thứ củ thô thiển của phàm nhân hay dùng để chống đói đó sao? Hắn dùng cái đó để tra tấn bọn họ?”

“Không phải tra tấn ạ…” Trần Thiên Kiêu khóc không ra nước mắt. “Bọn họ ăn xong khoai lang nướng của Thần Quân, đan điền bị khóa lập tức khôi phục, lôi thể thăng hoa thành Chí Dương Lôi Thể, kiếm ý ngút trời, toàn bộ đột phá lên Chúc Đồng Cảnh ngay tại chỗ! Ngay cả vỏ khoai lang cháy đen dính phân gà dại dột dưới đất, Bạch Vô Song và Lôi Chấn cũng tranh nhau nhặt ăn sạch sẽ để ngộ đạo…”

Thiên Cơ Tử nghe đến đây, đầu óc ong ong như có hàng vạn tiếng trống đồng nổ vang bên tai. Lão lảo đảo lùi lại vài bước, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau ghế. Lão tốn bao nhiêu tài nguyên linh thạch cực phẩm, mở ra bao nhiêu bí cảnh thượng cổ, dùng đến hàng vạn bồn tắm linh dược trăm năm để bồi dưỡng đám thiên tài kia, thế mà bọn họ trầy trật mãi không đột phá nổi Chúc Đồng Cảnh. Bây giờ, một tên phàm nhân trồng rau trên núi chỉ cần ném ra vài củ khoai lang nướng dính phân gà, bọn họ liền đột phá tập thể? Lại còn thăng hoa huyết mạch?

Sự trào phúng và sỉ nhục cực hạn này khiến Thiên Cơ Tử cảm giác như có một bàn tay vô hình tát liên tiếp vạn cái vào khuôn mặt già nua của mình.

“Bọn họ… bọn họ sau khi đột phá liền thế nào?” Thiên Cơ Tử run rẩy hỏi, trong lòng đã dâng lên một điềm báo vô cùng tồi tệ.

“Bọn họ… bọn họ đã nhận ra bộ mặt thật ‘âm hiểm’ của Tiên Minh chúng ta…” Trần Thiên Kiêu lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào mắt Minh chủ. “Bạch Vô Song, Lôi Chấn cùng Thẩm Dao đã đồng loạt bẻ gãy lệnh bài Tiên Minh, tuyên bố đầu hàng không điều kiện và thề suốt đời phụng sự Hải Vân Phong. Bọn họ còn nói… nói Minh chủ là lão già đầu óc chập mạch, dám mưu hại Thượng Thần tối cổ là đi ngược lại thiên đạo…”

“Ầm!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc ghế đồng cổ dưới thân Thiên Cơ Tử bị luồng ma khí tím sẫm bộc phát đánh cho tan tành thành trăm mảnh vụn. Thiên Cơ Tử đứng lơ lửng trên không trung, tóc tai rũ rượi, đôi mắt rực lửa giận dữ, khuôn mặt vặn vẹo đến mức cực kỳ đáng sợ.

“Phản rồi! Tất cả phản rồi!” Lão điên cuồng gào thét, giọng nói vang vọng khắp mười vạn dặm không gian xung quanh Thiên Cơ Điện. “Một đám ăn cháo đá bát! Chỉ vì mấy củ khoai lang nướng rách nát mà dám phản bội Tiên Minh, quay xe cực khét như vậy! Ta muốn bọn họ phải chết! Ta muốn toàn bộ Hải Vân Phong phải biến mất khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu!”

Lâm Khải đứng ở một góc khuất trong đại điện, lén lút ăn một miếng dưa hấu nhỏ nhặt được từ bàn trà, thầm nghĩ trong lòng: “Ôi trời ơi, Minh chủ quả nhiên là trầm cảm giai đoạn cuối rồi. Người ta là Thượng Thần tối cổ, phẩy tay một cái phế sạch tu vi mười vạn người, ngáp một cái bóp nát cự đầu vạn năm, giờ Minh chủ đòi dùng bạo lực đấu với người ta? Đúng là không cái ngu nào bằng cái ngu này. May mà mình đã nhanh trí chọn phe trung lập, làm một khán giả ăn dưa hóng biến vô hại, nếu không giờ này chắc cũng đang bay lượn ngoài rìa vũ trụ cùng ba vị trưởng lão kia rồi.”

Trần Thiên Kiêu run rẩy quỳ dưới đất, không dám thở mạnh, chỉ biết khóc lóc cầu xin:

“Minh chủ bớt giận! Hiện tại uy danh của vị Thượng Thần kia đã truyền khắp Phong Châu Thần Đô, Hùng Vương thậm chí đã sắc phong hắn làm ‘Thái Sơ Thần Quân’, bắt hoàng gia ngày đêm hướng về Hải Vân Phong bái lạy. Chúng ta nếu manh động ra tay, e rằng sẽ bị cả hoàng triều và các bộ lạc phương Bắc vây quét…”

“Hừ! Một lũ phàm nhân ngu muội vô tri!” Thiên Cơ Tử đáp xuống đất, ma khí xung quanh dần thu hồi nhưng sát ý trong mắt lại càng thêm đậm đặc. Lão hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn thịnh nộ đang tàn phá kinh mạch, trong đầu bắt đầu vận hành một kế hoạch cực kỳ điên cuồng và tàn độc.

“Hắn mạnh mẽ thì đã sao? Quy tắc Thái Sơ của hắn có thể bảo hộ cho hắn, nhưng có thể bảo hộ cho cả ngọn núi Hải Vân Phong kia không?” Thiên Cơ Tử cười lạnh một tiếng, nụ cười tràn đầy vẻ âm hiểm và xảo quyệt. “Hắn thích làm phàm nhân ẩn dật đúng không? Hắn thích trồng rau cải ngọt đúng không? Ta sẽ dùng đến biện pháp cực đoan nhất, khiến hắn phải quỳ xuống cầu xin ta!”

Trần Thiên Kiêu ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoang mang:

“Biện pháp cực đoan nhất? Ý của Minh chủ là…”

“Kích hoạt Loa Thành Trận Địa!” Thiên Cơ Tử gằn từng chữ, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng tột độ. “Ta muốn dời chuyển chín vòng xoáy ốc phòng ngự của Loa Thành đến bao vây Hải Vân Phong! Dùng vạn cổ trận pháp của Thần Kim Quy để khóa chặt toàn bộ linh mạch của ngọn núi thiêng kia! Ta muốn rút cạn linh khí, biến nơi đó thành một vùng đất chết, không một cọng cỏ nào có thể mọc nổi, xem vườn rau cải ngọt của hắn tiến hóa thế nào! Xem đàn gà con của hắn sống sót ra sao!”

Trần Thiên Kiêu nghe đến đây, toàn thân lạnh toát, da đầu tê dại hoàn toàn. Loa Thành Trận Địa vốn là vạn cổ trận pháp khổng lồ dùng để bảo hộ long mạch quốc gia của Âu Lạc Thần Châu, tích lũy sức mạnh ngàn năm. Một khi di chuyển trận pháp này đến Hải Vân Phong, không chỉ ngọn núi bị phong tỏa hoàn toàn, mà ngay cả quy tắc thiên địa xung quanh vạn dặm cũng sẽ bị bóp nghẹt, linh khí hóa hư vô, chướng độc từ phương Nam sẽ thừa cơ tràn lên nhấn chìm tất cả.

Đây quả thực là một hành động điên cuồng, muốn đồng quy vu tận với Hải Vân Phong!

“Minh… Minh chủ, làm như vậy sẽ chọc giận hoàng tộc và làm suy yếu phong ấn phương Nam, Ma Hoàng Thiên Thích có thể…” Trần Thiên Kiêu lắp bắp khuyên ngăn.

“Câm miệng!” Thiên Cơ Tử quát lớn, ánh mắt đỏ ngầu. “Ta đã không còn đường lui nữa rồi! Nếu không tiêu diệt được Hải Vân Phong, Tiên Minh của ta sẽ hoàn toàn sụp đổ, bản tôn cũng sẽ chết dần chết mòn vì phản phệ! Ngay lập tức truyền lệnh của ta, huy động toàn bộ trưởng lão Chấp Pháp Điện còn lại, cùng mười lăm bộ lạc lớn phương Bắc, bắt đầu khởi động đại trận dời non! Ta muốn ngày mai, Hải Vân Phong sẽ trở thành một vùng đất chết cô lập hoàn toàn với thế giới!”

“Tuân… tuân mệnh Minh chủ!” Trần Thiên Kiêu biết không thể lay chuyển được ý định của Thiên Cơ Tử, chỉ biết dập đầu nhận lệnh rồi vội vã thối lui.

Trong góc tối, Lâm Khải khẽ thở dài, lặng lẽ đặt miếng dưa hấu xuống, lẩm bẩm:

“A di đà phật, chúc Minh chủ lên đường bình an. Ngày mai tôi sẽ chuẩn bị sẵn một vòng hoa thật đẹp để viếng ngài. Đấu với Thượng Thần tối cổ mà dám dùng đến chiêu dời non lấp bể, quả thực là chán sống rồi.”

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Hải Vân Phong thanh tịnh.

Khói bếp ấm áp vẫn đều đặn lượn lờ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ, hòa vào ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần lặn xuống sau rặng núi thiêng. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng xào xạc của vườn rau cải ngọt tạo nên một bức tranh điền viên vô cùng yên bình, hoàn toàn tương phản với bầu không khí căng thẳng, đằng đằng sát khí ở Thiên Cơ Điện.

Diệp Phi đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ ngoài hiên nhà, tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái để xua đuổi mấy con muỗi vo ve xung quanh. Khuôn mặt hắn lộ ra vẻ cằn nhằn dở khóc dở cười, nhìn vào giỏ khoai lang đặt ở góc thềm đá.

“Thật là phí của trời đất mà! Thời tiết dạo này nồm ẩm quá, mấy củ khoai lang ngon lành ta để dành từ tháng trước thế mà lại bị mọc mầm xanh hết cả rồi. Khoai lang mọc mầm thì làm sao ăn được nữa, ăn vào có mà ngộ độc chết người.”

Diệp Phi thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ, rít một hơi tẩu thuốc trúc, khói thuốc trắng nhẹ nhàng bay ra.

“Cũng may là hôm qua có mấy đứa trẻ con nhà ai nghịch ngợm, không biết từ đâu chạy lên núi phá phách rồi bị mắc vào dây thừng bẫy thỏ của ta. Ta thấy chúng khóc lóc tội nghiệp, mặt mũi lấm lem bùn đất, lại đói bụng đến mức bụng kêu rột rột, nên mới tốt bụng đem nướng đại mấy củ khoai mầm này chia cho chúng ăn đỡ đói, rồi thả chúng về nhà ăn cơm với bố mẹ.”

Hắn lắc đầu, lẩm bẩm đầy vẻ khó hiểu:

“Thế mà mấy đứa nhỏ thời nay lạ lùng thật sự. Khoai nướng cháy đen thui, dính đầy tro bụi đất cát mà chúng tranh nhau ăn như đúng rồi, ăn xong còn dập đầu lạy tạ rối rít như gặp được thần tiên ban lộc. Chắc gia đình chúng nghèo khổ lắm, cả năm không được bữa cơm no nên mới coi củ khoai mầm nướng của ta như thần vật bảo bối. Đúng là đáng thương.”

Đứng bên cạnh bếp lò cách đó không xa, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang chăm chú lắng nghe từng lời lẩm bẩm của sư phụ. Hai cặp mắt của hai đệ tử lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô ban đêm, đầu óc bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng để thực hiện màn “bổ não” thần thánh thường niên.

Lục Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, truyền âm cho Sở Phong với vẻ mặt đầy sùng kính:

“Sư đệ, đệ nghe thấy lời dạy của sư phụ chưa? Cái gọi là ‘khoai lang mọc mầm’ thực chất chính là ‘Thái Sơ Địa Tủy’ đã nảy mầm đạo vận vạn năm! Sư phụ dùng ngọn lửa Thái Sơ từ bếp lò để nướng chín, gạt bỏ hoàn toàn độc tính tàn dư, chỉ giữ lại tinh hoa quy tắc nguyên thủy thuần khiết nhất để ban phát cơ duyên cho đám thiên tài kia! Đây chính là lòng từ bi vĩ đại, muốn dùng đại đạo để cảm hóa chúng sinh, lấy đức báo oán!”

Sở Phong gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, truyền âm đáp lại đầy vẻ phấn khích:

“Đúng thế, sư tỷ! Sư phụ còn cố tình bôi thêm một ít phân gà hữu cơ Thái Cổ lên vỏ khoai, đó chính là ‘Hỗn Độn Kịch Độc’ dùng để gột rửa tâm ma, kích thích huyết mạch bùng nổ! Đám thiên tài kia đúng là có phúc ba đời mới được ăn vỏ khoai của sư phụ. Tiên Minh kia tốn bao nhiêu đan dược cũng không bằng một cái vỏ khoai mầm nướng của sư phụ chúng ta. Cảnh giới ‘vô vi nhi trị’ này, quả thực đã gánh còng lưng cả cái Tu Tiên giới này rồi!”

Diệp Phi quay đầu lại, thấy hai đứa đệ tử cứ đứng đực mặt ra ngoài sân, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn nhau rồi gật gù đắc ý (thực chất là đang truyền âm bổ não), liền cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn bước đến, gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái “cốp”:

“Cái thằng nhóc này, còn đứng đó ngơ ngác cái gì? Mau mang chiếc chảo đen rỉ sét kia ra bếp lò mà rửa sạch đi. Dạo này thời tiết ẩm ướt, mốc meo hết cả rồi, nhìn cái chảo bám đầy rỉ sét xám ngoét thế kia mà ngươi vẫn để nấu ăn được à? Đúng là lười biếng giống hệt con Tiểu Hắc.”

Sở Phong ôm đầu, không những không giận mà còn cười hì hì đầy vẻ cung kính:

“Sư phụ dạy chí phải! Đồ nhi nhất định sẽ dùng nước giếng cổ để rửa sạch chiếc chảo đen này, không để một chút bụi bặm hay rỉ sét nào làm ảnh hưởng đến bữa tối của người!”

(Trong lòng Sở Phong thầm nghĩ: Sư phụ lại đang ngầm ra lệnh cho mình dùng chiếc chảo Hỗn Độn Thần Khí này để quét sạch ma độc phương Nam và tàn dư Tiên Minh đây mà! ‘Rửa sạch rỉ sét xám ngoét’ chính là ám hiệu bảo mình dùng Hỗn Độn khí để luyện hóa toàn bộ ma khí tà ác dưới chân núi!)

Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm trước nụ cười ngốc nghếch của Sở Phong, rồi quay sang dặn dò:

“Ngày mai xuống núi, nhớ ghé qua tiệm hạt giống của lão Vương ở chợ Phong Châu mua cho ta bao hạt giống cải ngọt loại tốt bao bì màu xanh lá cây có vẽ hình củ cải trắng đấy nhé. Tuyệt đối không được mua nhầm sang hạt giống mướp đắng, ta ghét nhất là vị đắng.”

Sở Phong lập tức nghiêm túc cúi đầu nhận lệnh:

“Đồ nhi đã ghi nhớ sâu sắc! Nhất định sẽ mang về loại ‘hạt giống’ tốt nhất cho vườn rau của sư phụ!”

(Sở Phong thầm nghĩ: ‘Bao hạt giống cải ngọt bao bì màu xanh lá cây có vẽ hình củ cải trắng’ chính là ‘Thái Sơ Thần Thảo’ và ‘Bạch Ngọc Tiên Sâm’ dùng để bổ trợ cho Hỗn Độn Thần Thể của mình! Sư phụ quả nhiên là tính toán không một kẽ hở, ngay cả bước đi tiếp theo của mình cũng đã được người an bài sẵn sàng!)

Dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp để hấp thụ thổ khí nguyên thủy. Nó lười biếng hé mở một con mắt, nhìn hai đệ tử Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang không ngừng tự bổ não với vẻ mặt vô cùng sùng bái, rồi nhìn sang Diệp Phi đang thản nhiên rít tẩu thuốc trúc, khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ.

“Gâu…” (Một lũ ngốc tự bổ não… Nhưng mà, phân gà của chủ nhân đúng là ngon thật, hèn gì đám thiên tài kia tranh nhau ăn vỏ khoai dính phân gà như đúng rồi. Tối nay mình phải lén bò ra vườn rau hít hà ké mới được.)

Diệp Phi thấy Tiểu Hắc khẽ sủa một tiếng, liền cười mắng:

“Mày cũng muốn ăn khoai lang nướng đúng không? Tiếc là hết sạch rồi, tối nay ăn cơm thừa canh cặn nhé con.”

Tiểu Hắc nghe vậy liền ngoan ngoãn vẫy đuôi, nằm rạp đầu xuống đất tỏ vẻ vô cùng biết ơn (thực chất là đang thầm lên kế hoạch lén liếm nước rỉ ra từ viên Chí Tôn Linh Tủy kê chuồng gà).

***

Đêm đó, gió bão bất ngờ nổi lên khắp địa giới Âu Lạc Thần Châu.

Bầu trời phía trên Hải Vân Phong đột nhiên chuyển sang màu tím sẫm, mây đen dày đặc cuộn trào như sóng dữ dưới đáy đại dương. Tiếng sấm sét nổ vang đùng đoàng liên tục, nhưng kỳ lạ là tiếng sấm này không mang theo mưa, mà lại mang theo một luồng uy áp nặng nề, khiến toàn bộ dị thú trong rừng già đều hoảng loạn chạy trốn trong đêm.

Tại chân núi Hải Vân Phong, Hắc Vân và Chu Thiết Đảm đang cần mẫn quét dọn lá khô trên con đường lát bằng Thái Cổ Thần Thạch. Hai người đột ngột dừng chổi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang chuyển màu đỏ tía rực rỡ, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.

“Hắc Vân đại ca… luồng khí tức này…” Chu Thiết Đảm nắm chặt chiếc chổi đá khổng lồ, giọng nói trầm xuống. “Đây không phải là thiên tai tự nhiên, mà là có đại trận pháp đang di chuyển đến đây!”

Hắc Vân khịt mũi một cái, vung chổi tre tạo ra một luồng gió mát xua tan chướng khí đang bò lên thềm đá, lạnh lùng nói:

“Hừ, chắc chắn lại là đám người của Tiên Minh hoặc hoàng triều bày trò. Bọn họ quét dọn chưa sạch sẽ đống bột đồng vụn hôm trước, giờ lại muốn đến làm bẩn lối đi của Thần Quân. Đúng là một lũ báo thủ không biết trời cao đất dày là gì.”

“Chúng ta có cần lên núi báo cho Thần Quân không?” Chu Thiết Đảm lo lắng hỏi. “Tôi cảm nhận được luồng sức mạnh này rất giống với Loa Thành Trận Địa của hoàng gia Phong Châu Thần Đô, nhưng lại mang theo sát khí âm hiểm của Tiên Minh.”

“Không cần.” Hắc Vân thản nhiên tiếp tục quét rác. “Thần Quân đang ngủ say, ai dám làm phiền giấc ngủ của ngài, ta sẽ dùng chổi tre này quét sạch bọn chúng thành cát bụi. Ngươi cứ lo quét dọn đống lá tre này đi, lát nữa Thần Quân thức dậy thấy đường bẩn lại cằn nhằn cho mà xem.”

Chu Thiết Đảm nghe vậy liền cảm thấy vô cùng có lý, vội vàng cặm cụi quét dọn tiếp. Nhờ quét rác trên con đường lát Thái Cổ Thần Thạch này, kinh mạch bị tổn thương của hắn đã hoàn toàn lành lặn, tu vi Thần Thông Cảnh tầng thứ tư nay đã ổn định vô cùng vững chắc, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên tầng thứ năm. Đối với hắn, công việc quét rác này chính là vô thượng cơ duyên, ai dám phá hỏng nó chính là kẻ thù sinh tử của hắn!

Trong khi đó, trên bầu trời vạn trượng phía trên Hải Vân Phong.

Thiên Cơ Tử đứng trên đỉnh chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ, râu tóc bay phấp phới trong gió bão, khuôn mặt lộ ra vẻ điên cuồng tột độ. Xung quanh lão, mười lăm vị tông chủ và tộc trưởng của các bộ lạc lớn phương Bắc đang liên tục kết thủ ấn, linh lực khổng lồ từ cơ thể bọn họ tuôn ra như thác lũ, đổ dồn vào một chiếc la bàn trận pháp khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

“Hỡi các vị dũng dĩ của Tiên Minh!” Thiên Cơ Tử gầm lên, giọng nói vang dội như sấm truyền. “Kẻ ẩn cư trên Hải Vân Phong kia thực chất là một đại ma đầu nghịch thiên! Hắn dùng tà thuật biến các thiên tài của chúng ta thành phế nhân, bắt bọn họ ăn khoai lang tà môn để khống chế thần hồn! Hôm nay, chúng ta phải dùng đến Loa Thành Trận Địa để trấn áp hắn, cứu vãn khí vận của Âu Lạc Thần Châu!”

“Trấn áp đại ma đầu! Bảo vệ khí vận!”

Hàng vạn tu sĩ Tiên Minh trên các chiến thuyền đồng loạt hét lớn, tiếng hét chấn động cả bầu trời đêm.

“Khởi động đại trận! Chín vòng xoáy ốc phòng ngự, dời non lấp bể!”

Thiên Cơ Tử phất mạnh tay áo. Chiếc la bàn trận pháp khổng lồ lập tức phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Từ phía xa, chín luồng ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, mang theo Nhân Hoàng khí cuồn cuộn từ Loa Thành của Phong Châu Thần Đô, xé rách không gian bay thẳng về phía Hải Vân Phong.

Chín luồng ánh sáng này đi đến đâu, mặt đất bên dưới liền nứt nẻ đến đó. Chúng nhanh chóng bao vây lấy Hải Vân Phong, tạo thành một mạng lưới quy tắc chín vòng xoáy ốc khổng lồ bao phủ toàn bộ ngọn núi thiêng. Đây chính là Loa Thành Trận Địa, vạn cổ trận pháp có khả năng dời chuyển non sông, khóa chặt linh mạch!

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Mặt đất Hải Vân Phong bắt đầu rung chuyển dữ dội. Toàn bộ linh khí hồng hoang xung quanh ngọn núi bỗng chốc bị mạng lưới quy tắc màu vàng kim kia hút cạn sạch sẽ, biến không gian trở nên vô cùng loãng và khó thở. Sương mù dày sẫm màu tím từ phương Nam thừa cơ tràn lên, bủa vây kín mít chân núi, tạo thành một thế trận cô lập hoàn toàn Hải Vân Phong với thế giới bên ngoài.

Trong ngôi nhà tranh nhỏ, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lập tức cảm nhận được biến động khủng khiếp này. Linh mạch trong người bọn họ bị đè ép mạnh mẽ, linh lực vận chuyển trở nên vô cùng khó khăn.

“Sư tỷ! Trận pháp này… đang khóa chặt linh mạch của núi!” Sở Phong nắm chặt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, sắc mặt nghiêm trọng. “Đây là Loa Thành Trận Địa của hoàng gia, nhưng đã bị Thiên Cơ Tử cải tạo để hút cạn linh khí của chúng ta!”

Lục Thanh Tuyết rút ra thanh kiếm gỗ sồi, kiếm ý chí dương trên thân kiếm khẽ run lên bần bật, tỏa ra luồng sáng ấm áp chống lại áp lực từ bên ngoài. Ánh mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi:

“Thiên Cơ Tử lão già kia quả nhiên đã điên rồi. Hắn dám dùng đến vạn cổ trận pháp để khóa núi, muốn bức sư phụ phải lộ diện. Chúng ta tuyệt đối không thể để hắn làm phiền đến sự thanh tịnh của sư phụ!”

“Đúng vậy! Để đệ dùng chiếc chảo đen này đập nát đại trận của hắn!” Sở Phong bộc lộ chiến ý cuồng bạo của Hỗn Độn Thần Thể, chuẩn bị lao ra ngoài sân.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ của Diệp Phi bỗng nhiên “két” một tiếng mở ra.

Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, tay cầm chiếc gáo múc nước bằng gỗ sứt mẻ, bước ra ngoài sân với vẻ mặt vô cùng bực bội và ngái ngủ. Hắn nhìn bầu trời đen kịt đầy sấm sét và mạng lưới quy tắc màu vàng kim đang rung chuyển đùng đoàng ngoài sân, lẩm bẩm cằn nhằn đầy tức giận:

“Cái thời tiết nồm ẩm quái quỷ gì thế này! Đêm hôm khuya khoắt không cho ai ngủ nghê gì cả, hết sấm sét đánh bậy bạ lại đến sương mù ẩm mốc bốc lên. Đàn gà con dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, bị tiếng sấm làm hoảng loạn ngủ không ngon giấc, ngày mai mà không đẻ trứng thì ta bắt đệ tử Sở Phong đền tiền!”

Hắn nhìn chiếc giếng cổ đang sủi bọt nhẹ bên cạnh bể đá, bực bội ném gáo nước xuống đất:

“Lại còn cái giếng cổ này nữa! Chắc chắn là lão Vương bán gốm thi công ẩu tả, làm rò rỉ nước ngầm nên mới sủi bọt lục nhạt thế kia. Ngày mai ta nhất định phải bảo Sở Phong xuống núi đòi lại tiền cọc!”

Nói xong, Diệp Phi cầm theo chiếc quạt nan rách dắt bên hông, lững thững bước ra phía vườn rau cải ngọt để che lại mái chuồng gà bị gió thổi tốc mái, hoàn toàn không hề biết rằng ngoài kia, hàng vạn tu sĩ Tiên Minh cùng chín vòng xoáy ốc trận pháp khổng lồ đang chuẩn bị giáng đòn hủy diệt xuống ngọn núi của mình.

Thiên Cơ Tử đứng trên phi thuyền chiến đấu nhìn thấy bóng dáng Diệp Phi bước ra sân, liền cười lớn đầy vẻ đắc ý và điên cuồng:

“Ha ha ha! Đại ma đầu nghịch thiên kia! Ngươi cuối cùng cũng chịu bước ra rồi sao? Hôm nay, bản tôn dùng Loa Thành Trận Địa khóa chặt linh mạch của ngươi, rút cạn vườn rau cải ngọt của ngươi, xem ngươi làm thế nào để nghịch thiên cải mệnh!”

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng dưới hiên nhà, nhìn bóng lưng gầy gò mặc áo vải thô của sư phụ đang lững thững đi về phía chuồng gà, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định và sùng bái chưa từng có.

Họ biết, màn “vả mặt” vĩ đại nhất, đầy rẫy sự trào phúng và nỗi kinh hoàng tột độ dành cho Thiên Cơ Tử cùng Tiên Minh, chính thức bắt đầu từ giây phút vị Thượng Thần tối cổ này cầm chiếc quạt nan rách bước ra ngoài sân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8