Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 62: Sứ giả nổi giận

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:22:53 | Lượt xem: 3

Bình minh trên đỉnh Hải Vân Phong luôn bắt đầu bằng một bản hòa tấu vô cùng quen thuộc: tiếng chim hót líu lo trên những cành đào tiên, tiếng gió ngàn xào xạc qua rừng trúc, và tất nhiên, không thể thiếu tiếng ngáp dài thườn thượt đầy lười biếng của Diệp Phi.

Hắn uể oải ngồi dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ, vươn vai một cái thật dài, xương cốt kêu lên những tiếng “răng rắc” giòn giã. Ánh nắng sớm len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, chiếu thẳng vào khuôn mặt còn ngái ngủ của hắn. Diệp Phi khẽ dụi mắt, nhìn quanh căn phòng tranh đơn sơ quen thuộc, bất giác một ký ức từ ba năm trước đột ngột ùa về trong tâm trí.

Hắn vẫn còn nhớ như in cái ngày đầu tiên mình dọn đến ngọn núi hẻo lánh này. Khi đó, Hải Vân Phong vẫn còn là một ngọn núi hoang vu đầy gai góc, và hắn thì đang cặm cụi dùng cuốc đất để khai khẩn một mảnh vườn nhỏ trồng khoai lang. Đột nhiên, từ trên trời rơi xuống một gã tu sĩ tự xưng là “Ngoại môn trưởng lão” của một tông môn hạng bét nào đó có tên Thanh Phong Tông. Gã đó ngự trên một thanh phi kiếm rỉ sét, mặt mũi hếch lên trời, dùng giọng điệu của kẻ bề trên yêu cầu hắn phải nộp “thuế bảo kê” bằng mười viên linh thạch hạ phẩm, nếu không sẽ san phẳng căn nhà tranh của hắn.

Lúc ấy, Diệp Phi làm gì có linh thạch? Hắn chỉ là một phàm nhân nghèo rớt mồng tơi, trong tay chỉ có một xô phân gà vừa mới xúc từ chuồng ra để chuẩn bị bón cho luống khoai. Trong lúc bối rối giải thích, Diệp Phi vô tình trượt chân một cái, cả xô phân gà bay thẳng vào mặt gã tu sĩ kia.

Kết quả là gì? Gã tu sĩ kia đột nhiên trợn tròn mắt, gào thét thảm thiết rằng đó là “Hỗn Độn Kịch Độc” có thể ăn mòn hộ thể linh lực, rồi gã hộc ra một ngụm máu lớn, vứt cả phi kiếm mà cắm đầu chạy thẳng xuống núi, từ đó không bao giờ dám quay trở lại. Diệp Phi khi đó chỉ biết đứng ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ giới tu tiên thời nay thật là kỳ lạ, ngay cả phân gà hữu cơ cũng dị ứng đến mức thổ huyết thì làm sao mà gánh vác nổi đại nghiệp nghịch thiên cải mệnh?

Nghĩ đến đây, Diệp Phi không nhịn được mà bật cười tự giễu. Đúng là một lũ người điên khùng, lúc nào cũng thích làm quá mọi chuyện lên.

Hắn xỏ dép lê, lững thững bước vào gian bếp nhỏ. Vừa bước tới cửa, ánh mắt hắn liền bị thu hút bởi chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo ở góc phòng. Hắn đi tới, khẽ dùng tay lắc lắc góc bàn.

“Ồ, vững chãi thật đấy! Không hề bị khập khiễng một chút nào nữa!”

Diệp Phi vô cùng hài lòng reo lên. Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới chân bàn. Ở đó, tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rực rỡ của hoàng triều Phong Châu Thần Đô – thứ vốn chứa đựng vô thượng Nhân Hoàng khí và long mạch khí vận của cả một quốc gia – hiện tại đang bị ép chặt dưới lớp chân bàn gỗ cáu bẩn, đóng vai trò như một miếng nêm gỗ thô sơ nhất.

Tấm sắc lệnh quý giá ấy, sau một đêm bị quy tắc Thái Sơ vô hình từ chiếc bàn gỗ của Diệp Phi đè ép, giờ đây đã mất sạch toàn bộ hào quang hoàng kim lấp lánh. Những ký tự cổ xưa rực lửa trên đó đã hoàn toàn biến mất, biến nó thành một miếng đồng rỉ sét xám xịt, dẹp lép và méo mó đến thảm thương.

Diệp Phi gật gù đắc ý: “Mấy gã hoàng gia này đúc đồng cũng thật là phẳng. Miếng đồng này kê chân bàn đúng là cực phẩm, vừa khít luôn! Đúng là rác rưởi của người này lại là kho báu của người khác mà.”

Trong khi Diệp Phi đang tự mãn với hoa tay “sửa đồ gia dụng” của mình, thì ở ngoài sân, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng xếp hàng cung kính. Cả hai đệ tử đều đã thức dậy từ sớm.

Lục Thanh Tuyết hôm nay mặc bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt do chính tay Diệp Phi khâu tặng. Dù chỉ là vải thô đơn giản, nhưng khoác lên thân hình mảnh mai, khí chất băng thanh ngọc khiết của nàng vẫn khiến người ta phải nín thở. Nàng đang nhẹ nhàng mài mực bên bàn đá, nhưng thực chất, thần thức của nàng đang lặng lẽ quan sát gian bếp.

Khi thấy Diệp Phi dùng chân đá đá vào tấm sắc lệnh đồng đỏ dưới chân bàn, khóe mắt Lục Thanh Tuyết khẽ giật giật. Nàng quay sang truyền âm cho Sở Phong:

“Sư đệ, đệ thấy chưa? Sắc lệnh của Hùng Vương, đại biểu cho ý chí tối cao của hoàng triều Âu Lạc, vậy mà trước mặt sư phụ chỉ là một miếng đồng nát kê chân bàn. Sư phụ đang dùng hành động này để cảnh báo chúng ta: Quyền lực thế tục hay khí vận hoàng triều, trước mặt đại đạo Thái Sơ, tất cả đều chỉ là hư vô.”

Sở Phong đang ôm chiếc chảo đen rỉ sét ngồi bên thềm đá, nghe vậy liền gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ánh mắt lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt:

“Sư tỷ nói cực kỳ chính xác! Sư phụ quả thực là nhìn thấu hồng trần. Đêm qua sau khi ăn canh sườn hầm cải ngọt của sư phụ, Hỗn Độn Thần Thể của đệ đã hoàn toàn dung hợp với vệt sáng xám tro dưới đáy chảo. Đệ cảm giác bây giờ chỉ cần một cái phẩy chảo cũng đủ đập nát một ngọn núi lớn! Sư phụ gieo nhân quả thâm sâu như vậy, chỉ là muốn chúng ta giữ vững tâm tính điền viên, không bị thế sự danh lợi làm vẩn đục.”

Lục Thanh Tuyết khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp vô hạn. Chén trà nhài hôm trước và bát canh sườn đêm qua quả thực là thần dược nghịch thiên. Tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba của nàng hiện tại không những vững như bàn thạch, mà luồng kiếm ý chí dương trong cơ thể còn đang rục rịch biến đổi, sẵn sàng đột phá lên tầng thứ tư bất cứ lúc nào.

“Chúng ta phải bảo vệ sự thanh tịnh của sư phụ bằng mọi giá.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng nói, bàn tay khẽ siết chặt thanh kiếm gỗ dắt bên hông.

Đúng lúc này, từ phía chân núi Hải Vân Phong bỗng nhiên truyền lên một luồng khí thế vô cùng mạnh mẽ và hống hách.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng nổ trầm đục vang dội khắp không trung. Một luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ như một vầng thái dương nhỏ đang xé rách màn sương mù sớm mai, lao thẳng lên đỉnh núi với tốc độ kinh hoàng.

Đó là một vị sứ giả mới của hoàng triều Phong Châu Thần Đô – Hùng Sĩ.

Hùng Sĩ là phó thống lĩnh hộ vệ hoàng gia, tu vi đã đạt tới Chúc Đồng Cảnh tầng thứ năm, sức mạnh vượt xa tên tướng lĩnh Hùng Bưu trước đó. Gã được lệnh của Hùng Vương khẩn cấp tiến về Hải Vân Phong để điều tra xem tại sao sắc lệnh đồng đỏ và đội kỵ binh của Hùng Bưu lại mất liên lạc một cách kỳ lạ như vậy.

Hùng Sĩ cưỡi trên một con Kim Sí Điêu khổng lồ, toàn thân khoác chiến giáp hoàng kim rực rỡ, khí thế đằng đằng sát khí. Khi bay qua sườn núi, gã nhìn thấy Hắc Vân và Chu Thiết Đảm đang cần mẫn cầm chổi tre quét lá rụng dưới chân núi.

Hùng Sĩ khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: “Một lũ phế vật! Đường đường là tu sĩ mà lại cam tâm tình nguyện làm nô bộc quét rác cho một tên phàm nhân. Đúng là làm mất mặt giới tu tiên Âu Lạc!”

Gã hoàn toàn không thèm để ý đến hai kẻ quét rác kia, trực tiếp thúc giục Kim Sí Điêu lao thẳng lên đỉnh núi, đáp xuống ngay trước sân ngôi nhà tranh của Diệp Phi.

“Rầm!”

Cơn gió mạnh từ đôi cánh của Kim Sí Điêu thổi tung đống lá khô trên sân, bụi bặm bay mù mịt.

Hùng Sĩ đứng trên lưng mãnh thú, ánh mắt kiêu ngạo quét qua một lượt. Gã nhìn thấy một thiếu niên đang ôm cái chảo đen rỉ sét (Sở Phong), một cô gái mặc áo vải thô lạnh lùng (Lục Thanh Tuyết), và một trung niên phàm nhân mặc áo vải bạc màu, tay cầm gáo nước vừa bước ra từ bếp (Diệp Phi).

“Kẻ nào là chủ nhân của ngọn núi này?!” Hùng Sĩ lớn tiếng quát, giọng nói ẩn chứa linh lực Chúc Đồng Cảnh cuồn cuộn, chấn động đến mức những chiếc lá tre xung quanh rơi rụng lả tả.

Diệp Phi vừa bước ra sân liền bị gió bụi thổi cho ho sặc sụa. Hắn nhíu mày, bực tức nhìn gã thanh niên mặc giáp vàng chóe đang đứng trên lưng con chim đại bàng to đùng kia.

*“Mẹ kiếp, sáng sớm ra đã có đứa cưỡi chim khổng lồ đến phá hoại môi trường rồi! Cái thế giới này không có luật bảo vệ động vật hoang dã hay quy định về tiếng ồn đô thị à? Đã thế còn cưỡi chim to thế kia, lỡ nó ị bậy lên vườn rau cải ngọt của mình thì sao?”* Diệp Phi thầm cằn nhằn trong lòng.

Tuy nhiên, với bản tính tùy duyên và không muốn rước họa vào thân, Diệp Phi cố gắng nén cục tức xuống, ôn hòa lên tiếng:

“Cái cậu mặc đồ vàng kia ơi, sáng sớm ra làm gì mà ầm ĩ thế? Có chuyện gì thì xuống đất nói chuyện, cưỡi chim đứng trên cao thế kia nói chuyện mỏi cổ lắm. Với lại, dắt chim đi chỗ khác chơi giùm cái, bụi bay hết vào bếp lò nhà tôi rồi.”

Nghe thấy lời nói của Diệp Phi, Hùng Sĩ không những không xuống, ngược lại còn cười lớn đầy ngạo mạn:

“Ha ha ha! Đúng là một tên phàm nhân ngu muội vô tri! Bản tướng là phó thống lĩnh hộ vệ hoàng gia Phong Châu Thần Đô, phụng mệnh Hùng Vương đến đây truyền chỉ! Ngươi thấy bản tướng mà không quỳ lạy, lại còn dám nói lời bất kính?!”

Hùng Sĩ vừa nói, vừa nhảy từ trên lưng Kim Sí Điêu xuống đất. Chiến giáp hoàng kim của gã va chạm vào nhau phát ra những tiếng “keng keng” đầy uy thế. Gã kiêu ngạo bước từng bước lớn về phía ngôi nhà tranh, định bụng sẽ dùng uy áp tu vi để ép tên phàm nhân này phải quỳ sụp xuống dập đầu tạ tội.

Thế nhưng, ngay khi Hùng Sĩ bước tới cửa nhà tranh, ánh mắt gã vô tình liếc qua khe cửa mở hé, nhìn thẳng vào chiếc bàn gỗ sồi trong bếp.

Trong một tích tắc, đồng tử của Hùng Sĩ co rụt lại thành kích thước bằng đầu kim. Toàn thân gã cứng đờ như bị sét đánh, da đầu tê dại tột độ.

Gã nhìn thấy cái gì?

Ở dưới chân chiếc bàn gỗ sứt sẹo kia, một vật thể màu xám xịt, dẹp lép đang bị đè bẹp dí dưới đất. Mặc dù nó đã bị biến dạng hoàn toàn và mất đi hào quang, nhưng trên bề mặt cong vẹo của nó vẫn còn sót lại một tia dao động vô cùng quen thuộc của khí vận hoàng gia Phong Châu Thần Đô.

Đó chính là… Sắc lệnh đồng đỏ tối cao của Hùng Vương!

Thứ bảo vật mà ngay cả các đại Lạc Tướng, Lạc Hầu khi nhận được cũng phải cung kính dâng hương tế bái, hiện tại đang bị tên phàm nhân này dùng để… kê chân bàn! Đã thế, chiếc bàn gỗ sồi kia trông còn vô cùng bẩn thỉu, đầy vết dầu mỡ và rỉ sét!

Sự thật này giống như một cái tát nảy lửa vả thẳng vào mặt Hùng Sĩ, khiến nhân sinh quan của gã hoàn toàn rạn nứt trong nháy mắt.

“Cái… cái này… Không thể nào!”

Hùng Sĩ lắp bắp, giọng nói run rẩy chỉ thẳng vào chân bàn:

“Ngươi… ngươi dám dùng sắc lệnh tối cao của hoàng triều để kê chân bàn ăn?! Đây là tội khi quân phạm thượng! Đây là mưu phản! Đây là sỉ nhục hoàng tộc!”

Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong lòng Hùng Sĩ, lấn át cả nỗi sợ hãi mơ hồ. Gã cảm thấy danh dự của hoàng gia đang bị tên phàm nhân này chà đạp một cách tàn nhẫn nhất.

“Tên phàm nhân to gan lớn mật! Hôm nay bản tướng phải thay trời hành đạo, tru di tam tộc nhà ngươi để rửa sạch mối nhục này cho hoàng triều!”

Hùng Sĩ gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã lập tức vận chuyển toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh tầng thứ năm trong cơ thể. Một luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ bộc phát ra từ người gã, ngưng tụ thành một bóng hình cự nhân hoàng kim mờ ảo phía sau lưng. Gã giơ bàn tay hộ giáp hoàng kim lên, hóa thành một trảo khổng lồ rực lửa, mang theo sức mạnh dời non lấp bể thẳng hướng đỉnh đầu Diệp Phi mà bổ xuống!

Diệp Phi đứng đối diện, nhìn thấy gã thanh niên mặc giáp vàng đột nhiên nổi điên, hai tay bốc lửa, mặt mũi vặn vẹo gào thét đòi “tru di tam tộc”, hắn lập tức hoảng hốt:

*“Ôi trời đất ơi! Gã này bị thần kinh phân liệt giai đoạn cuối rồi à? Tự dưng nhìn cái chân bàn nhà mình rồi nổi khùng lên đòi giết người? Chẳng lẽ… cái miếng đồng rỉ sét mình nhặt được hôm qua là của nhà gã này? Gã tiếc của nên đến đòi lại? Nhưng có cần phải động đao động kiếm gào thét ghê thế không? Đúng là giới trẻ thời nay manh động quá, hở tí là đòi thay trời hành đạo!”*

Diệp Phi sợ hãi lùi lại một bước, định lên tiếng giải thích rằng nếu gã muốn lấy lại miếng đồng rỉ sét thì hắn sẽ tháo ra trả lại ngay, không cần phải căng thẳng thế.

Thế nhưng, Diệp Phi còn chưa kịp mở miệng, thì một bóng dáng bạch y thướt tha đã đột ngột chắn ngang trước mặt hắn.

Đó là Lục Thanh Tuyết.

Nàng đứng đó, lưng thẳng như một thanh kiếm cắm vào lòng đất. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, không một chút cảm xúc. Bàn tay thon thả của nàng khẽ đặt lên chuôi thanh kiếm gỗ sồi dắt bên hông.

Nàng không hề rút kiếm. Nàng chỉ đơn giản là ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Hùng Sĩ.

“Ầm!”

Trong một tích tắc, không gian xung quanh Hải Vân Phong như đột ngột ngưng đọng lại.

Từ trong đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo của Lục Thanh Tuyết, một luồng kiếm ý chí dương sắc bén tột cùng bỗng nhiên bộc phát ra ngoài. Luồng kiếm ý này không có hình thể, không có màu sắc, nhưng nó lại chứa đựng một quy tắc hủy diệt vô cùng khủng khiếp, giống như một thanh thần kiếm vô hình được đúc từ hỏa hỏa hồng hoang, có thể chém rách bầu trời và đóng băng cả linh hồn của vạn vật.

Hùng Sĩ đang lao tới với khí thế hung hãn, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Bóng hình cự nhân hoàng kim phía sau gã chưa kịp hình thành hoàn toàn đã lập tức bị luồng kiếm ý vô hình kia chém cho tan nát thành những đốm sáng nhỏ. Luồng linh lực rực lửa trên bàn tay gã trong nháy mắt bị dập tắt hoàn toàn, cứ như thể gặp phải thiên địch khắc tinh.

“Phốc!”

Hùng Sĩ cảm thấy ngực mình như bị một ngọn núi khổng lồ đập mạnh vào. Một luồng lực lượng lạnh lẽo, sắc bén xuyên qua chiến giáp hoàng kim, trực tiếp khóa chặt lấy đan điền và thần hồn của gã.

Máu trong huyết quản của Hùng Sĩ như ngừng chảy, đông cứng lại thành băng. Gã cảm giác như chỉ cần mình tiến thêm một milimet nữa, hoặc chỉ cần cô gái trước mặt khẽ chớp mắt một cái, thì toàn bộ cơ thể, thần hồn và nhân quả tồn tại của gã sẽ lập tức bị chém thành trăm mảnh vụn, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Sự chênh lệch về đẳng cấp này… quả thực là một trời một vực!

Hùng Sĩ trợn tròn hai mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như mưa trút nước trên trán, làm ướt sũng cả lớp lót bên trong chiến giáp. Đôi chân gã run rẩy kịch liệt, không thể bước thêm nổi một bước nào nữa.

*“Kiếm… Kiếm ý Hồng Hoang?! Đây làm sao có thể là tu vi của một cô gái trẻ tuổi?! Ánh mắt này… áp lực này… ngay cả khi đối mặt với Hùng Vương, ta cũng chưa từng cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi đến mức này! Nàng ta chỉ mới dùng ánh mắt đã đóng băng hoàn toàn tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ năm của ta! Ngọn núi này… rốt cuộc là đang ẩn chứa quái vật phương nào thế này?!”* Hùng Sĩ gào thét trong lòng, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cổ họng khiến gã không thể phát ra nổi một âm thanh nào.

Gã lảo đảo lùi lại liên tiếp năm sáu bước, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, hai đầu gối run rẩy đến mức suýt chút nữa là quỳ sụp xuống đất.

Lục Thanh Tuyết khẽ liếc nhìn gã một cái đầy khinh bỉ, rồi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng luồng sát khí thấu xương:

“Kẻ nào dám làm phiền sự thanh tịnh của sư phụ ta, kẻ đó phải chết. Ngươi muốn thử kiếm của ta sao?”

Hùng Sĩ nghe vậy, da đầu lại một lần nữa nổ tung. Gã vội vàng xua tay lia lịa, đầu lắc như điên:

“Không… không dám! Tiên cô bớt giận! Bản… tiểu nhân vô tri, mạo phạm thần uy của Thượng Thần! Xin tiên cô tha mạng!”

Lúc này, Hùng Sĩ làm gì còn vẻ kiêu ngạo của một phó thống lĩnh hộ vệ hoàng gia nữa? Gã chỉ là một kẻ hèn nhát đang run rẩy trước cái chết cận kề. Gã rốt cuộc đã hiểu tại sao Hùng Bưu lại mất liên lạc, tại sao sắc lệnh đồng đỏ lại bị biến thành miếng đồng rỉ sét kê chân bàn.

Bởi vì chủ nhân của ngọn núi này… thực sự là một vị Thần Minh ẩn thế tối cổ vượt qua mọi quy tắc của thiên địa! Kẻ dám đến đây diễu võ dương oai, đúng là tự tìm đường chết!

Diệp Phi đứng phía sau Lục Thanh Tuyết, chứng kiến toàn bộ quá trình gã thanh niên mặc giáp vàng đột nhiên “quay xe” một cách chóng mặt.

Hắn chớp chớp mắt, vẻ mặt vô cùng ngơ ngác:

*“Ơ? Cái gì thế này? Gã này vừa nãy còn hừng hực khí thế đòi giết người cơ mà? Sao Thanh Tuyết mới nhìn gã một cái, gã đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy cầu xin tha mạng thế kia? Thanh Tuyết dạo này có vẻ hung dữ quá nhỉ? Chắc là do vết thương cũ chưa lành hẳn nên tâm tính hơi gắt gỏng. Nhưng mà… cái ánh mắt lạnh lùng đó của con bé đúng là có tính sát thương cao thật, nhìn thôi đã thấy lạnh sống lưng rồi. Đúng là resting bitch face thương hiệu của Hải Vân Phong có khác, dọa người chuẩn không cần chỉnh!”*

Diệp Phi khẽ ho một tiếng, bước lên vỗ nhẹ vào vai Lục Thanh Tuyết, ôn hòa nói:

“Thanh Tuyết, thôi được rồi con. Người ta cũng chỉ là đến tìm đồ thôi mà, đừng làm người ta sợ thế. Chúng ta là người làm nông lương thiện, phải lấy đức phục người, không nên hở tí là dọa đánh dọa giết, bạo lực không giải quyết được vấn đề đâu con.”

Nghe thấy lời dạy bảo của Diệp Phi, Lục Thanh Tuyết lập tức thu hồi luồng kiếm ý lạnh lẽo kia lại. Gương mặt nàng trong nháy mắt biến đổi từ một nữ sát thần lạnh lùng thành một cô học trò nhỏ ngoan ngoãn, cung kính cúi đầu:

“Sư phụ dạy bảo rất đúng. Đồ nhi nông nổi, suýt chút nữa đã làm bẩn sân nhà của người. Đồ nhi xin nghe theo lời sư phụ.”

Trong lòng Lục Thanh Tuyết thì lại là một màn “bổ não” hoàn toàn khác: *“Sư phụ quả thực là từ bi hỷ xả! Người rõ ràng có thể dễ dàng bóp nát tên sứ giả này thành tro bụi, nhưng người lại chọn cách tha thứ để gieo xuống một hạt giống nhân quả thiện lành. Người bảo ‘lấy đức phục người’ thực chất là đang dạy ta đạo lý ‘vô vi nhi trị’, dùng tâm cảnh dung hòa vạn vật để mài giũa kiếm đạo! Ta nhất định phải ghi nhớ lời dạy thâm sâu này của người!”*

Sở Phong đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sùng bái: *“Sư phụ đúng là đỉnh cấp đại sư! Một câu nói nhẹ nhàng đã hóa giải hoàn toàn sát cơ thiên địa, phong thái thản nhiên này đúng là tấm gương sáng cho đệ tử noi theo!”*

Diệp Phi không hề biết hai đệ tử của mình lại đang bay bổng trong thế giới tưởng tượng vĩ đại kia. Hắn quay sang nhìn Hùng Sĩ đang đứng run rẩy như cầy sấy kia, tốt bụng lên tiếng:

“Này cậu mặc đồ vàng ơi. Cậu đến đây là để đòi lại cái miếng đồng rỉ sét dưới chân bàn kia đúng không? Tôi nói thật nhé, cái miếng đồng đó nhà tôi đang dùng rất tiện, kê chân bàn thăng bằng lắm. Nhưng nếu cậu thực sự cần nó để mang về nộp cho sếp, thì tôi cũng không nỡ giữ làm gì. Hay là thế này, để tôi bảo Sở Phong ra vườn tìm một hòn đá dẹt dẹt vào thay thế, rồi tôi trả lại miếng đồng cho cậu nhé? Có gì đâu mà phải nổi khùng lên đòi tru di tam tộc, căng thẳng thế làm gì.”

“Bùm!”

Lời nói của Diệp Phi giống như một quả bom nguyên tử nổ tung trong đầu Hùng Sĩ.

Gã trợn tròn mắt, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và sùng kính tột độ.

*“Cái gì?! Thần nhân tối cổ này… người vừa bảo cái gì?! Người bảo sắc lệnh tối cao của hoàng triều là ‘miếng đồng rỉ sét’? Người còn bảo sẽ dùng một ‘hòn đá dẹt’ ở vườn rau để thay thế sắc lệnh của Hùng Vương?! Trời đất ơi! Đây là sự sỉ nhục… à không, đây là sự xem thường tột cùng đối với hoàng quyền! Nhưng đối với một tồn tại đỉnh cấp như người, hoàng quyền của cả quốc gia này quả thực chẳng bằng một hòn đá cuội trong vườn rau của người thật!”*

Hùng Sĩ lúc này đã hoàn toàn bị khuất phục trước phong thái “vô vi”, coi vạn vật như kiến cỏ của Diệp Phi. Gã không những không dám tức giận, ngược lại còn cảm thấy vô cùng may mắn vì Thượng Thần đã rộng lượng không chấp nhặt sự ngu muội của mình.

Gã vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi, giọng nói run rẩy đầy kính sợ:

“Không dám! Thượng Thần bớt giận! Tiểu nhân không dám đòi lại miếng đồng đó! Miếng đồng rỉ sét… à không, tấm sắc lệnh đó có thể được Thượng Thần dùng để kê chân bàn, đó chính là vô thượng vinh hạnh của hoàng triều Phong Châu Thần Đô chúng tiểu nhân! Đó là phúc phận ngàn năm của Hùng Vương! Xin Thượng Thần cứ tự nhiên sử dụng, vĩnh viễn không cần trả lại ạ!”

Diệp Phi gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng cạn lời:

*“Ủa? Cái gã này bị điên thật rồi à? Mình tốt bụng muốn trả lại đồ cho gã, gã lại bảo việc món đồ bị đè dưới chân bàn ăn bẩn thỉu là ‘vô thượng vinh hạnh’? Lại còn bảo là ‘phúc phận ngàn năm của Hùng Vương’ nữa chứ? Cái ông Hùng Vương gì đó gu mặn thế sao? Thích đồ dùng nhà mình bị người ta dùng kê chân bàn ăn à? Đúng là thế giới của người giàu và tu sĩ thật khó hiểu, tư duy dị biệt quá!”*

Diệp Phi bất lực thở dài, xua xua tay nói:

“Thôi được rồi, cậu đã nói thế thì tôi cứ giữ lại dùng vậy. Nhưng mà này, sáng sớm ra cưỡi chim bay lung tung làm bụi bay mù mịt thế này là không tốt đâu nhé. Lần sau có đến thì đi bộ giùm cái, giữ gìn vệ sinh chung một chút. Cậu nhìn xem, đống lá rác ngoài cổng kia kìa, cậu bay qua làm nó bay loạn xạ lên rồi kia kìa.”

Hùng Sĩ nghe vậy, lập tức rùng mình một cái. Gã vội vàng dập đầu nhận lỗi:

“Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân lập tức dọn dẹp sạch sẽ ạ!”

Nói rồi, Hùng Sĩ không dám chậm trễ một giây nào, gã lập tức nhảy dựng lên, dùng tay không vội vã gom góp từng chiếc lá rụng trên sân, gom thành một đống gọn gàng. Ngay cả con Kim Sí Điêu khổng lồ kia lúc này cũng đang rụt đầu rụt cổ, ngoan ngoãn dùng mỏ nhặt nhạnh những cành củi khô rơi vãi, bộ dạng khúm núm giống hệt một con gà nhút nhát.

Chứng kiến cảnh tượng phó thống lĩnh hộ vệ hoàng gia kiêu ngạo đang lúi cúi quét dọn sân vườn như một tên nô bộc, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết khẽ nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra nụ cười thầm kín.

Sở Phong truyền âm cho Lục Thanh Tuyết:

“Sư tỷ, đệ thấy chưa? Sư phụ chỉ cần dùng vài câu nói bâng quơ đã hoàn toàn thuần phục được một vị đại năng Chúc Đồng Cảnh tầng thứ năm của hoàng gia, bắt gã phải ngoan ngoãn quét sân dọn rác. Phong thái ‘bất chiến nhi khuất nhân chi binh’ này, đệ có tu luyện thêm vạn năm nữa cũng khó lòng đuổi kịp!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt rực sáng sùng bái nhìn theo bóng lưng Diệp Phi đang lững thững đi vào nhà tranh để chuẩn bị pha trà nhài chiều.

“Sư phụ chính là hóa thân của đại đạo. Mỗi một hành động, mỗi một lời nói của người đều chứa đựng chân lý tối cao của vũ trụ. Chúng ta chỉ cần chăm chỉ học tập, ngộ ra một phần vạn đạo vận của người là đã đủ để danh chấn thiên hạ rồi.”

Mặt trời dần lên cao, sương mù trên đỉnh Hải Vân Phong tan biến hoàn toàn, để lộ ra bầu trời trong xanh rực rỡ. Khói bếp lại bắt đầu bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ, mang theo hương thơm thanh mát của trà lài hòa cùng mùi đất ấm áp. Trận sóng gió mang tên “sứ sứ giả nổi giận” của hoàng triều, dưới sự hóa giải “nhẹ nhàng” của Diệp Phi và một ánh mắt lạnh lùng của Lục Thanh Tuyết, cứ thế mà kết thúc một cách đầy hài hước và absurd như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8