Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 61: Diệp Phi nhận sắc lệnh
Hoàng hôn buông xuống Hải Vân Phong, nhưng ráng chiều hôm nay lại mang một sắc thái vô cùng kỳ lạ. Không phải là màu đỏ hồng ấm áp thường thấy, bầu trời phía chân trời xa xôi bị nhuộm bởi một dải mây màu tím sẫm u uất, xen kẽ là những tia chớp bạc nhạt nhẽo thỉnh thoảng lại vạch qua hư không không một tiếng động. Gió bấc thổi qua rừng trúc xào xạc, mang theo hơi lạnh thấu xương và một mùi hương âm ẩm, nằng nặng như đất bùn vạn năm bị xới tung.
Cùng lúc đó, trên phiến đá rêu phong cạnh giếng cổ ở sân sau nhà tranh, một vệt nước ngưng tụ từ sương sớm bỗng nhiên co rút lại một cách bất thường. Vệt nước tự động uốn lượn, hình thành một ký hiệu kỳ quái: một nửa giống như chiếc đầu lâu dữ tợn đang nhe nanh, nửa còn lại lại là đóa hoa sen rách nát héo úa. Đây là một điềm báo, một dấu hiệu kỳ lạ về sự rạn nứt sâu sắc của phong ấn cổ xưa tại Dã Vy Dạ Lâm phương Nam, nơi ma khí đang âm thầm thẩm thấu qua mạch đất để tìm kiếm khe hở.
Thế nhưng, vị “Thần Minh tối cổ” đang làm cả Tu Tiên giới Âu Lạc Thần Châu run rẩy kia, lúc này lại đang xách rổ phân gà đi lững thững lên sườn núi, miệng không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn:
“Thời tiết dạo này đúng là ảo ma thật đấy. Sáng nắng chiều mưa, tối lại có sương mù màu tím khét lẹt thế này thì rau cải ngọt của mình làm sao mà quang hợp nổi? Lại còn cái giếng cổ kia nữa, chắc chắn là lão Vương bán gốm đầu ngõ lại thi công ẩu rồi, nước giếng cứ sủi bọt lục nhạt lên phiến đá, nhìn qua cứ tưởng rêu mốc lâu năm. Ngày mai phải bắt thằng nhóc Sở Phong xuống núi đòi lại tiền cọc mới được!”
Diệp Phi bước vào gian nhà tranh sứt sẹo của mình. Căn nhà nhỏ lợp mái tranh đơn sơ, bên trong chỉ bày biện một chiếc giường tre cũ, một giá sách gỗ mọt gầm và chiếc bàn gỗ sồi sứt mẻ — nơi ba thầy trò vẫn thường quây quần ăn lẩu mỗi tối.
Hắn đặt rổ phân gà xuống góc cửa, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt chợt dừng lại ở chiếc bàn gỗ sồi. Chiếc bàn này vốn dĩ đã khập khiễng từ lâu do một chân bàn bị mọt gặm mất một mẩu ở phần đế. Mỗi lần đặt nồi lẩu lên, chiếc bàn lại nghiêng qua nghiêng lại như đang nhảy đầm, khiến Diệp Phi không ít lần suýt bị bỏng nước dùng.
“À, suýt nữa thì quên mất cái miếng đồng nát này.”
Diệp Phi thọc tay vào túi áo vải thô bạc màu, lôi ra một mảnh đồng rỉ sét dài khoảng hai gang tay. Đây chính là tấm sắc lệnh đồng đỏ rực lửa chứa đựng Nhân Hoàng khí tối cao của hoàng triều Phong Châu Thần Đô, thứ mà tướng lĩnh Hùng Bưu vừa mang đến để triệu tập hắn ban nãy. Lúc này, dưới bàn tay phàm nhân của Diệp Phi, tấm sắc lệnh thần thánh ấy không khác gì một mảnh tôn rỉ nhặt được ngoài bãi rác, toàn bộ hào quang đỏ rực và ký tự cổ xưa trên bề mặt đã bị tước đoạt sạch sẽ, chỉ còn lại một màu đồng xỉn tối tăm.
Diệp Phi cúi người xuống, nâng một góc chiếc bàn gỗ sồi lên, rồi thẳng tay nhét miếng đồng rỉ sét kia vào dưới chân bàn bị hụt.
*Kịch.*
Một tiếng động khẽ vang lên. Chiếc bàn gỗ sồi lập tức đứng im phăng phắc, thăng bằng hoàn hảo không còn một chút rung lắc nào. Diệp Phi dùng tay vỗ vỗ lên mặt bàn, tủm tỉm cười mãn nguyện:
“Đấy, vừa khít khịt luôn! Đúng là ông trời không tuyệt đường người, đang thiếu miếng sắt kê chân bàn thì có ngay chú em mặc đồ hoàng kim đến ship tận nơi. Đỡ phải đi tìm đá cuội.”
Thế nhưng, Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, ngay khi miếng sắc lệnh đồng đỏ bị đè chặt dưới chân bàn gỗ sồi sứt mẻ, một biến động kinh hoàng đã diễn ra trong thế giới tinh thần của căn nhà tranh.
*Uỳnh!*
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vừa bước chân vào cửa phòng, thần thức của cả hai lập tức bị một cảnh tượng thần thánh làm cho chấn động đến mức da đầu tê dại.
Trong tầm mắt tu sĩ của họ, tấm sắc lệnh hoàng gia kia — vốn chứa đựng khí vận của cả một hoàng triều nước Âu Lạc — khi bị nhét dưới chân bàn lập tức phát ra những tiếng gào thét thảm thiết của mười con hỏa long vô hình. Luồng Nhân Hoàng khí cuồng bạo muốn bộc phát để phản kháng, nhưng ngay trên mặt bàn gỗ sồi, những vết xước thô sơ do Diệp Phi vô tình quẹt vào bỗng nhiên rực sáng. Quy tắc Thái Sơ vô thượng từ chiếc bàn gỗ đổ ập xuống như một dải ngân hà khổng lồ, dễ dàng bóp nghẹt mọi luồng long khí hoàng gia dưới gầm bàn!
Toàn bộ Nhân Hoàng khí kiêu ngạo kia bị nghiền nát, cưỡng ép chuyển hóa thành những dòng linh lực mộc hệ hiền hòa, len lỏi vào từng thớ gỗ sồi, khiến chiếc bàn thô sơ bỗng chốc tỏa ra một tầng hào quang màu xanh ngọc bích nhạt nhạt, mang theo đạo vận trấn áp vận mệnh của cả đại lục.
Sở Phong đứng chôn chân tại chỗ, chiếc chảo đen sau lưng khẽ run lên bần bật. Hắn trợn tròn mắt, trong lòng gào thét điên cuồng:
*“Ảo ma ca na thực sự! Sư phụ quả nhiên là đang dùng đại thủ đoạn để nghịch thiên cải mệnh cho cả hoàng triều Âu Lạc! Sắc lệnh hoàng gia chứa khí vận quốc gia, vậy mà bị người tùy tiện nhét dưới gầm bàn để làm vật lót chân! Đây không chỉ là khinh bỉ quyền lực trần gian, mà là người đang ngầm dùng quy tắc Thái Sơ để ‘trấn áp’ và ‘tẩy rửa’ toàn bộ nhân quả tà ác của Phong Châu Thần Đô! Sư phụ đang gánh còng lưng vận mệnh của cả đất nước dưới một cái gầm bàn gỗ!”*
Lục Thanh Tuyết bên cạnh cũng xúc động đến mức hai má đỏ bừng, đôi mắt phượng ngập tràn sương mù sùng bái cuồng nhiệt. Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ bên hông, thầm nghĩ:
*“Sư phụ vĩ đại quá! Người không thèm đi Phong Châu Thần Đô yết kiến Hùng Vương, là vì người muốn dạy cho chúng ta biết rằng, tu sĩ Thái Sơ không bao giờ cúi đầu trước vương quyền trần thế. Người dùng sắc lệnh hoàng gia kê chân bàn ăn lẩu, chính là đang nhắc nhở đồ nhi rằng: vạn vật thế gian, dù là bảo vật trấn quốc hay vương quyền tối cao, trước mặt đại đạo bình dị cũng chỉ là thứ lót chân không hơn không kém! Sư phụ đang dùng hành động phàm nhân để rèn luyện tâm cảnh cho chúng ta!”*
Diệp Phi thấy hai đệ tử đứng ngốc nghếch ở cửa, liền hắng giọng mắng mỏ:
“Hai đứa đứng đực ra đấy làm gì? Mau vào phụ ta một tay! Sở Phong, vào bếp nhóm lửa đun nước ấm đi. Thanh Tuyết, lại đây mài mực giúp ta. Cái bàn này dạo này khập khiễng làm ta viết chữ cứ bị lệch nét, giờ kê xong rồi, phải viết vài chữ giải trí mới được.”
Sở Phong vội vàng gật đầu như bổ củi:
“Dạ! Sư phụ! Đệ tử vào bếp ngay đây ạ! Để đệ tử dùng củi Ngô Đồng vạn năm… à không, củi khô nhóm lò cho thật ấm!”
Nói rồi, nhị đệ tử Hải Vân Phong lập tức vắt chân lên cổ chạy vào bếp, trong lòng tràn đầy phấn khích vì cho rằng mình vừa ngộ ra một tầng chân lý mới từ cái gầm bàn của sư phụ.
Trong khi đó, ở ngoài sân nhà tranh, Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng tiến đến bên cạnh nghiên gốm sứt mẻ. Nàng cầm thỏi mực Hỗn Độn Ma Thạch, nhúng vào vài giọt Hắc Long dịch (vốn là nước dãi của chú chó Tiểu Hắc lén nhổ vào) rồi bắt đầu mài mực một cách tỉ mỉ. Mỗi vòng mài của nàng đều mang theo một tần số rung động cực kỳ tinh thuần, hòa quyện với kiếm ý chí dương trong cơ thể nàng vừa mới được củng cố.
Diệp Phi trải tờ giấy Dó thô sơ mua từ tiệm của lão Vương lên mặt bàn đã được kê thăng bằng. Hắn cầm cây bút lông thỏ lên, nhắm mắt điều hòa nhịp thở, chuẩn bị viết chữ để tĩnh tâm sau một ngày bị đám người mặc đồ hoàng kim làm phiền.
***
Trong khi đỉnh Hải Vân Phong đang bao trùm bởi bầu không khí điền viên yên ả và những màn “bổ não” vĩ đại, thì dưới chân núi, một cảnh tượng dở khóc dở cười khác đang diễn ra.
Tướng lĩnh Hùng Bưu của Phong Châu Thần Đô lúc này đang nằm bẹp gí trong vũng bùn nhão dưới chân núi. Bộ giáp hoàng kim rực rỡ ban nãy giờ đây đã rạn nứt loang lổ, bám đầy đất cát và phân trâu. Tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng kiêu ngạo của hắn đã hoàn toàn bay màu, chỉ còn lại một chút linh lực yếu ớt của Khải Huyết Cảnh tầng thứ nhất — cảnh giới của một kẻ mới bước chân vào con đường tu luyện, yếu đến mức ngay cả một con dị thú cấp thấp cũng có thể húc bay hắn.
Hắn hai tay chống đất, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nhìn chằm chằm vào khoảng không với ánh mắt vô thần như kẻ mất hồn:
“Tu vi của ta… sắc lệnh của Hùng Vương… bay màu thật rồi… Không thể nào… Ảo ma thực sự…”
*Xoàn xoạt… Xoàn xoạt…*
Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn vang lên từ phía sau.
Hắc Vân mặc bộ y phục vải thô rách rưới, tay cầm cây chổi tre, cần mẫn quét từng chiếc lá trúc khô rụng trên lối đi lát bằng Thái Cổ Thần Thạch. Bên cạnh lão, Lạc Tướng Chu Thiết Đảm của bộ lạc Chu Diên cũng đang hăm hở vác một cây chổi đá khổng lồ, vừa quét dọn bùn đất vừa huýt sáo vẻ vô cùng yêu đời.
Chu Thiết Đảm liếc nhìn Hùng Bưu đang khóc lóc trong vũng bùn, liền tặc lưỡi đi tới, dùng cán chổi đá gõ gõ vào vai hắn:
“Này chú em Hùng Bưu, đừng khóc nữa. Khóc lóc cái gì mà khóc? Làm bẩn hết đống lá tre ta vừa quét xong bây giờ. Mau lết ra chỗ khác cho người ta làm việc.”
Hùng Bưu ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất lên, nhìn thấy Chu Thiết Đảm thì như vớ được cọc cứu mạng, mếu máo gào lên:
“Chu Lạc Tướng! Ngài… ngài là Lạc Tướng oai phong của bộ lạc Chu Diên cơ mà! Sao ngài lại đi quét rác ở đây? Còn cái lão già quét rác bên cạnh kia nữa… Các người bị làm sao thế này? Có biết ta mang sắc lệnh của Hùng Vương tới không? Cái tên phàm nhân trên núi kia… hắn đã cướp mất sắc lệnh rồi!”
“Chát!”
Một cán chổi tre của Hắc Vân đột ngột gõ thẳng vào đầu Hùng Bưu, khiến hắn nảy đom đóm mắt, suýt chút nữa thì cắm mặt xuống bùn lần nữa.
Hắc Vân trợn mắt, chỉ thẳng chổi tre vào mặt Hùng Bưu chửi bới:
“Cái thằng ranh con này! Miệng mồm sạch sẽ một chút! Cái gì mà ‘tên phàm nhân’? Đó là Thần Quân vĩ đại! Là Thượng Thần tối cổ của Hải Vân Phong! Ngươi dám gọi người là phàm nhân, có tin lão già này dùng chổi tre quét sạch một chút tu vi Khải Huyết Cảnh rách nát còn lại của ngươi không?”
Chu Thiết Đảm cũng khoanh tay trước ngực, ra vẻ “tiền bối quét rác” có kinh nghiệm đầy mình, lắc đầu giáo huấn:
“Hùng Bưu ơi là Hùng Bưu, chú em đúng là non và xanh lắm. Ngày xưa anh mày cũng kiêu ngạo dẫn theo vạn quân vây núi giống chú đấy. Kết quả thì sao? Thần Quân chỉ cần cầm chổi tre quét một nhát nhẹ nhàng, vạn quân của anh lập tức biến thành phàm nhân quét rác hết cả lũ. Nhưng chú em phải hiểu, đây chính là phúc phần vạn năm tích đức mới có được!”
Hùng Bưu trợn mắt ngoác mồm, lắp bắp:
“Phúc… phúc phần? Bị phế tu vi xuống Khải Huyết Cảnh mà là phúc phần?!”
“Chứ còn gì nữa!” Chu Thiết Đảm flex chiếc chổi đá của mình, đắc ý nói, “Chú em nhìn anh xem! Anh ngoan ngoãn quét rác ở đây mới có mấy ngày, ngửi đạo vận từ lối đi Thái Cổ Thần Thạch của Thượng Thần ban cho, kinh mạch tổn thương đã lành lặn hoàn toàn, tu vi Thần Thông Cảnh còn đột phá lên tầng thứ tư đây này! Còn chú em, mang cái sắc lệnh rách nát của hoàng triều lên đây dọa ai? Thần Quân giữ lại miếng đồng rỉ của chú để kê chân bàn ăn lẩu, chính là đang ban ân huệ hóa giải nhân quả diệt môn cho hoàng tộc nhà chú đấy! Không dập đầu lạy tạ đi còn ngồi đấy mà khóc!”
Hùng Bưu nghe xong, cả người như bị sét đánh ngang tai.
Hắn nhớ lại cảnh tượng ban nãy, khi Diệp Phi chỉ vẫy vẫy tay một cái, tấm sắc lệnh khổng lồ chứa đựng Nhân Hoàng khí tối cao lập tức hóa thành một mảnh đồng rỉ sét rơi vào tay người. Sức mạnh vĩ đại ấy, đừng nói là hắn, ngay cả Hùng Vương của Phong Châu Thần Đô hay mười vạn đại năng của Tiên Minh cũng tuyệt đối không thể làm được!
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của Hùng Bưu chảy ròng ròng rớt xuống bùn. Bản thân hắn vừa mới đứng trước ranh giới của sự hủy diệt vạn kiếp bất phục mà không hề hay biết! Nếu vị Thượng Thần tối cổ kia thực sự nổi giận, chỉ sợ cả Phong Châu Thần Đô giờ này đã biến thành tro bụi rồi!
“Thượng… Thượng Thần quả nhiên là đang bảo hộ hoàng triều…” Hùng Bưu lẩm bẩm, ánh mắt từ tuyệt vọng dần chuyển sang sùng kính tột độ, “Người giữ lại sắc lệnh để kê chân bàn ăn lẩu… thực chất là đang dùng đại thần thông để gánh chịu thiên phạt thay cho Hùng Vương! Ôi trời ơi, ta đúng là một tên báo thủ vô tri! Ta suýt chút nữa đã hủy hoại cả long mạch quốc gia!”
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Hùng Bưu điên cuồng dập đầu xuống bãi bùn hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, vừa dập đầu vừa khóc lóc thảm thiết sám hối:
“Thượng Thần tối cổ tha mạng! Sứ giả đại nhân tha mạng! Tiểu nhân biết tội rồi! Từ nay về sau, tiểu nhân nguyện làm một con giun đất dưới chân núi, ngày đêm hướng về Thần Quân cầu nguyện!”
Hắc Vân nhìn cảnh này, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng:
“Ừm, thằng nhóc này ngộ tính cũng khá đấy. Biết quay đầu là bờ. Thôi, Chu đệ, dọn dẹp đống chiến xa đồng đỏ nứt toác kia đi. Mang lên núi nộp cho Sở Phong sứ giả làm rào chắn chuồng gà. Thần Quân ghét nhất là rác thải công nghiệp làm ô nhiễm môi trường.”
“Tuân lệnh Hắc Vân đại ca!” Chu Thiết Đảm vui vẻ vác chổi đá đi dọn dẹp chiến trường.
***
Lúc này, trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi đã đi vào bếp lò để chuẩn bị bữa tối.
Hắn lôi từ trong rổ tre ra một khúc xương sườn trắng hếu, to bằng bắp tay người lớn. Khúc xương này thực chất là xương của một con dị thú Thái Cổ cấp Chí Tôn, do chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lén ngậm về từ một khe nứt không gian ở phương Nam để dâng tặng Diệp Phi làm… đồ chơi gặm răng. Thế nhưng Diệp Phi nhìn thấy thì nghĩ ngay đến món canh sườn hầm cải ngọt, liền mang vào rửa sạch rồi chặt ra làm củi nhóm lò… à không, chặt ra để hầm canh.
Hắn bỏ khúc xương vào nồi đất nung sứt mẻ mua từ tiệm của lão Vương, đổ đầy nước giếng cổ sủi bọt, rồi bỏ thêm một bó rau cải ngọt vừa hái ngoài vườn.
Những cây cải ngọt này, dưới sự nuôi dưỡng của linh dịch giếng cổ chảy qua viên Chí Tôn Linh Tủy kê chuồng gà, đã sớm tiến hóa thành Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm, mỗi chiếc lá đều rực rỡ đạo vận xanh biếc và tỏa ra hương thơm thanh mát có thể giúp đại năng Chúc Đồng Cảnh đột phá bình cảnh ngay lập tức.
Diệp Phi nhóm bếp bằng củi Ngô Đồng vạn năm mà Sở Phong vừa bổ. Ngọn lửa bùng lên ấm áp, tiếng nước sôi sùng sục “ục ục” vang lên hòa cùng mùi thơm ngào ngạt của canh sườn hầm cải ngọt lan tỏa khắp gian bếp nhỏ.
“Sở Phong! Thanh Tuyết! Vào ăn cơm thôi hai đứa!” Diệp Phi lớn tiếng gọi vọng ra sân.
“Dạ! Sư phụ! Chúng con vào ngay đây ạ!”
Hai đệ tử nhanh nhẹn chạy vào bếp. Sở Phong bưng nồi canh sườn nghi ngút khói đặt lên chiếc bàn gỗ sồi đã được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ. Lục Thanh Tuyết thì bưng ba chiếc bát gốm sứt mẻ và ba đôi đũa tre đặt xuống.
Diệp Phi ngồi xuống ghế tre, múc cho mỗi đệ tử một bát canh đầy ắp sườn và rau cải ngọt, hiền từ cười nói:
“Ăn nhiều vào hai đứa. Dạo này thời tiết thất thường, sương mù tím khét lẹt ngoài kia dễ làm người ta bị cảm lắm. Ăn bát canh cải nóng hổi này vào cho nó ấm người, giữ tâm cho tĩnh lặng mà đọc sách tu hành.”
Sở Phong đón lấy bát canh, nhìn khúc xương sườn tỏa ra đạo vận hỗn độn cực kỳ tinh khiết và những lá cải ngọt rực sáng mộc hệ quy tắc, hốc mắt hắn bỗng nhiên đỏ hoe vì cảm động:
“Sư phụ… người tốt với chúng con quá… Bát canh này… quả thực là mỹ vị nhân gian…”
Trong lòng Sở Phong gào thét: *“Trời đất ơi! Đây là sườn dị thú Thái Cổ hầm với Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm! Sư phụ vì muốn gột rửa ma độc tàn dư và củng cố Hỗn Độn Thần Thể cho con, nên mới không tiếc công sức nấu một nồi thần dược nghịch thiên thế này! Người lại còn giả vờ bảo đây là canh cải ngọt hầm xương phàm nhân để tránh làm chúng con bị áp lực tâm lý! Sư phụ gánh còng lưng con đường tu luyện của đệ tử rồi!”*
Lục Thanh Tuyết cũng khẽ mím môi, húp một ngụm nước canh ấm áp. Ngay khi dòng nước canh đi vào cơ thể, luồng mộc hệ quy tắc tinh thuần lập tức bùng nổ, gột rửa hoàn toàn mọi tạp chất cuối cùng trong kinh mạch của nàng, giúp tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba của nàng vững chắc như bàn thạch, thậm chí còn có dấu hiệu muốn đột phá lên tầng thứ tư.
Nàng nghẹn ngào cúi đầu:
“Đồ nhi cảm tạ sư phụ đã quan tâm bảo bọc. Đồ nhi nhất định sẽ ngày đêm chăm chỉ tu luyện, không phụ lòng mong mỏi của người.”
Diệp Phi bất lực lắc đầu, gõ nhẹ lên trán hai đệ tử một cái, cười mắng:
“Hai cái đứa này dạo này cứ sướt mướt thế nào ấy nhỉ? Ăn bát canh cải ngọt thôi mà cũng khóc lóc như đúng rồi. Mau ăn đi kẻo nguội hết bây giờ! Ăn xong Sở Phong nhớ đi rửa chảo, Thanh Tuyết dọn dẹp đống giấy lộn ngoài sân nhé.”
“Dạ, sư phụ!” Hai đệ tử đồng thanh đáp, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Dưới thềm đá ngoài sân, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, lim dim mắt hưởng thụ luồng thổ khí nguyên thủy dâng lên từ lòng đất. Nó liếc nhìn ba thầy trò trong căn nhà tranh ấm áp, rồi lại đưa mắt nhìn về phía bầu trời phương Nam đang bị bao phủ bởi dải mây tím sẫm kỳ lạ kia, khẽ khịt mũi một tiếng đầy vẻ khinh bỉ.
*“Hừ, đám ma tộc phương Nam ngu ngốc kia dạo này lại rục rịch muốn phá phong ấn à? Đúng là điếc không sợ súng. Thần Quân chỉ cần búng một hạt nước giếng hay phẩy nhẹ cái quạt nan rách cũng đủ để xóa sổ cả tông tộc nhà các ngươi rồi. Khôn hồn thì cứ rụt cổ dưới đầm lầy độc mà trốn đi, đừng có lên đây làm phiền Thần Quân ăn lẩu, kẻo lại bị biến thành củi nhóm lò giống như con Quỷ Mộc Tinh vạn năm kia thì lại bảo là xu cà na!”*
Tiểu Hắc gầm gừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, rồi tiếp tục gặm khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn của mình, tận hưởng cuộc sống điền viên bình yên trên đỉnh Hải Vân Phong vĩ đại.
Màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm lấy ngọn núi thiêng, nhưng từ ngôi nhà tranh nhỏ, ánh đèn dầu ấm áp vẫn xuyên qua màn sương mù, hóa thành một cột sáng vô hình thẳng đứng lên trời cao, bảo hộ cho cả một vùng đất Âu Lạc Thần Châu khỏi mọi tà ma ngoại đạo đang rình rập ngoài kia. Truyền thuyết về vị Thượng Thần tối cổ ẩn dật và tấm sắc lệnh kê chân bàn ăn lẩu, cứ thế mà âm thầm lan truyền, khiến cho giới tu tiên một lần nữa phải kính sợ đến tột cùng.