Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 60: Lệnh triệu tập ngọn núi thiêng

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:18:37 | Lượt xem: 2

“Đứng lại! Sắc lệnh hoàng triều triệu tập, kẻ nào dám cản đường!”

Tiếng thét như sấm nổ vang dội khắp sườn núi Hải Vân Phong.

Chiếc chiến xa bằng đồng đỏ rực lửa lao điên cuồng qua rừng trúc, nghiền nát đá tảng, cuốn lên những trận bão bụi mù mịt. Hùng Bưu đứng trên xe, giáp trụ hoàng kim rực sáng dưới ánh nắng sớm, tay cầm một đạo sắc lệnh bằng đồng đỏ rực linh lực hoàng gia. Phía sau hắn, năm mươi kỵ binh thiết giáp của Phong Châu Thần Đô đằng đằng sát khí, dị thú xích hỏa dưới bệ chân phun ra những luồng khói nóng rực làm cháy sém cả những ngọn cỏ ven đường.

Hắc Vân đang lúi húi quét dọn đống lá tre rụng dưới chân núi. Cơn bão bụi từ chiến xa lướt qua, thổi bay sạch sẽ đống lá hắn vừa mất cả buổi sáng để gom lại.

“Đứa nào?! Đứa nào dám làm bẩn lối đi của Thần Quân?!”

Hắc Vân điên tiết, vung cây chổi tre lên chỉ thẳng vào mặt chiếc chiến xa đang lao tới.

Chu Thiết Đảm đang xách xô nước giếng gần đó cũng lập tức ném xô đỏ xuống đất, tay cầm chiếc chổi đá khổng lồ lao ra chắn giữa đường mòn:

“Hùng Bưu! Ngươi chán sống rồi đúng không? Mang đống sắt vụn đỏ lòm này đến đây làm loạn cái gì?!”

Chiếc chiến xa đồng đỏ phanh gấp, trượt dài một đường sâu hoắm trên mặt đất, phát ra tiếng rít chói tai. Hùng Bưu đứng trên xe, trợn mắt nhìn Chu Thiết Đảm, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc:

“Chu Lạc Tướng? Ngươi… ngươi là thủ lĩnh kiêu hùng của bộ lạc Chu Diên, sao lại ở đây mặc áo vải thô, cầm chổi đá làm tên quét rác?”

Chu Thiết Đảm ưỡn ngực, mặt không đỏ, tim không đập, tự hào đáp:

“Quét rác cho Hải Vân Phong là vinh quang vạn cổ của bộ lạc Chu Diên ta! Ngươi thì biết cái gì? Mau cút ngay trước khi Thần Quân nổi giận thổi bay cả tông miếu nhà ngươi!”

Hùng Bưu khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, phất mạnh sắc lệnh bằng đồng đỏ:

“Nực cười! Một Lạc Tướng oai phong lại bị ma tu yêu nghiệt mê hoặc đến mức lú lẫn! Hôm nay ta mang sắc lệnh tối cao của Hùng Vương tới triệu tập chủ nhân Hải Vân Phong về Phong Châu Thần Đô để làm rõ tội trạng mưu phản triều đình, cấu kết ma tộc phương Nam! Kẻ nào cản đường, giết không tha!”

Hùng Bưu phất tay: “Bắt lấy hai tên điên này cho ta!”

Năm mươi kỵ binh thiết giáp gầm rú, thúc dị thú lao lên, vũ khí trong tay rực sáng linh lực Chúc Đồng Cảnh.

Hắc Vân không thèm nhìn, gương mặt lạnh tanh, xoay người quét chổi một nhát đơn giản.

*Vút!*

Một luồng gió chổi mang theo đạo vận hỗn độn quét qua, hóa thành một trận cuồng phong vạn trượng, thổi bay toàn bộ năm mươi kỵ binh thiết giáp cùng dị thú văng ra xa mười trượng, ngã nhào chật vật trong bụi rậm.

Chu Thiết Đảm cười ha hả, vung chiếc chổi đá khổng lồ đập mạnh xuống mặt đất.

*Rầm!*

Mặt đất nứt toác, một cột đá nhô lên hất tung chiếc chiến xa đồng đỏ của Hùng Bưu. Chiếc xe nứt toác một góc lớn, linh quang ảm đạm hẳn đi.

Hùng Bưu lộn nhào mấy vòng đáp đất, sắc mặt xám ngoét, lảo đảo lùi lại mấy bước. Hắn kinh hoàng nhìn hai gã quét rác trước mặt:

“Tu vi của các ngươi… sao lại mạnh thế này? Chu Thiết Đảm, ngươi rõ ràng chỉ là Thần Thông Cảnh tầng thứ ba, sao đòn vừa rồi lại chứa đựng thổ hệ quy tắc tinh thuần như vậy?!”

Chu Thiết Đảm cười lớn: “Nhờ ơn Thần Quân ban cho lối đi Thái Cổ Thần Thạch, ta đã đột phá lên Thần Thông Cảnh tầng thứ tư rồi! Hùng Bưu, ngươi chỉ là Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng, ở đây không có cửa đâu!”

Hùng Bưu cắn răng, gương mặt vặn vẹo vì tức giận và nhục nhã. Hắn giơ cao đạo sắc lệnh bằng đồng đỏ lên trời, điên cuồng thúc động linh lực toàn thân rót vào trong đó:

“Nhân Hoàng khí hoàng triều, trấn áp vạn vật! Trấn cho ta!”

*Uỳnh!*

Đạo sắc lệnh bằng đồng đỏ rực sáng rực rỡ, bay vút lên không trung rồi phình to ra hóa thành một tấm bia đá khổng lồ cao trăm trượng. Trên bia đá khắc đầy những ký tự cổ xưa của hoàng tộc Phong Châu Thần Đô, tỏa ra uy áp nặng nề như muốn đè bẹp cả không gian xung quanh. Tiếng long ngâm vang vọng, mười con hỏa long khổng lồ ngưng tụ từ Nhân Hoàng khí gầm rú lao ra từ tấm bia, quẫy đuôi lao thẳng về phía Hải Vân Phong.

Sương mù tím xung quanh ngọn núi bị sức nóng của hỏa long thiêu rụi, để lộ ra ngôi nhà tranh nhỏ ẩn hiện trên đỉnh núi.

“Kẻ nào dám làm ồn dưới chân núi?”

Một giọng nói lạnh lùng, băng thanh ngọc khiết vang lên từ trên sườn núi.

Lục Thanh Tuyết khoác bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, bên hông dắt thanh kiếm gỗ sồi, lướt xuống như một làn khói nhẹ. Bên cạnh nàng, Sở Phong dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, vẻ mặt đầy hưng phấn:

“Sư tỷ! Nhìn kìa! Tấm đồng đỏ to quá! Mang về làm rào chuồng gà thì đàn gà con của sư phụ hết đường chạy nhảy lung tung rồi!”

Lục Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua tấm sắc lệnh khổng lồ:

“Đồng đỏ này chứa mộc hệ và kim hệ linh lực, chất lượng bền hơn đống đồng xanh của Chu Thiết Đảm nhiều. Sư phụ chắc chắn sẽ thích.”

Hùng Bưu nghe vậy thì suýt chút nữa hộc máu vì tức giận. Sắc lệnh triệu tập tối cao của hoàng triều Phong Châu Thần Đô, chứa đựng ý chí của Hùng Vương, vậy mà trong mắt hai tên tiểu bối này lại chỉ là vật liệu để… làm rào chuồng gà?!

“Lũ phản tặc ngông cuồng! Chết đi!”

Hùng Bưu điên cuồng chỉ tay, mười con hỏa long gầm thét lao xuống, mang theo nhiệt độ kinh người muốn thiêu rụi cả Lục Thanh Tuyết và Sở Phong.

Sở Phong cười ha hả, bước lên một bước, rút chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng ra:

“Để ta thử cái chảo mới được bôi dầu hạt cải tối qua xem thế nào!”

Hắn vung chảo đập mạnh một phát vào không trung.

*Bốp! Bốp! Bốp!*

Một vòng xoáy hỗn độn màu xám tro từ lòng chảo đen bộc phát, va chạm trực tiếp với hỏa long hoàng kim. Ba con hỏa long đi đầu bị chiếc chảo đen đập trúng đầu, gầm rú thảm thiết rồi nổ tung thành những đốm lửa nhỏ, lập tức bị vòng xoáy hỗn độn hút sạch năng lượng vào đáy chảo.

Lục Thanh Tuyết khẽ lướt tới, tay nhẹ nhàng đặt lên chuôi kiếm gỗ. Nàng không rút kiếm, chỉ phẩy nhẹ bao kiếm một cái.

*Xoạt!*

Một vệt kiếm ý chí dương sắc bén vô hình chém rách hư không, trực tiếp chém đôi bảy con hỏa long còn lại thành những mảnh vụn lửa tàn, biến mất trong nháy mắt.

Hùng Bưu há hốc mồm, đôi mắt trợn trừng nhìn chiếc chảo đen rỉ sét của Sở Phong và thanh kiếm gỗ của Lục Thanh Tuyết:

“Cái… cái chảo gì thế kia? Kiếm gỗ gì thế kia? Tại sao có thể phá hủy được Nhân Hoàng khí của sắc lệnh?!”

Sở Phong đáp đất, đập chảo bôm bốp vào lòng bàn tay, cười toe toét:

“Chảo gia truyền chuyên dùng để nấu lẩu bón phân cải! Ngươi có muốn thử một phát vào đầu không?”

“Lũ ma tu đáng chết! Ta không tin không trấn áp được các ngươi!”

Hùng Bưu điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi bản mệnh vào tấm bia đồng đỏ trên không. Tấm bia hấp thụ máu tươi, ánh sáng đỏ rực bùng lên gấp mười lần, mang theo sức mạnh nặng nề của cả một vùng long mạch Phong Châu Thần Đô, điên cuồng đè xuống đỉnh Hải Vân Phong.

Đúng lúc này, một bóng người mặc áo vải thô bạc màu, chân đi dép lê bằng tre, tay cầm một chiếc rổ tre đựng phân gà khô, lững thững từ trên đỉnh núi đi xuống.

Diệp Phi mặt đầy vẻ bực bội, vừa đi vừa cằn nhằn:

“Ồn ào cái gì thế không biết? Sáng sớm ngày ra đã gõ trống gõ nồi, làm đàn gà con của ta hoảng loạn chạy lung tung hết cả lên! Có để cho ai ngủ yên không hả?”

Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời, thấy một tấm bia đồng khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ, che khuất cả ánh mặt trời mọc.

“Ơ… cái tấm tôn đỏ rỉ sét này ở đâu bay tới thế? Đẹp đấy chứ, dày dặn thế này vừa vặn để che cái lỗ thủng trên mái chuồng gà nhà ta.”

Diệp Phi lẩm nhẩm, tiện tay giơ bàn tay phàm nhân không một chút linh lực lên, vẫy vẫy về phía tấm sắc lệnh khổng lồ:

“Lại đây nào, bay cao thế tí nữa rơi trúng đầu người ta thì sao.”

*Vút!*

Tấm sắc lệnh đồng đỏ đang tỏa ra uy áp kinh thiên động địa, chứa đựng ý chí tối cao của hoàng triều, bỗng nhiên run rẩy kịch liệt như gặp phải thiên địch tối cổ. Toàn bộ hào quang đỏ rực và ký tự cổ xưa trên bề mặt tấm bia lập tức tắt lịm, thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt, hóa thành một mảnh đồng rỉ sét dài hai gang tay, ngoan ngoãn rơi rụng vào lòng bàn tay của Diệp Phi.

Sức mạnh hoàng gia biến mất sạch sẽ, cứ như thể nó chưa từng tồn tại.

Hùng Bưu há miệng thở dốc, cảm thấy thần thức liên kết với sắc lệnh bị chặt đứt một cách bạo lực. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng bị phản phệ dữ dội, rớt thảm hại xuống Khải Huyết Cảnh tầng thứ nhất. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay chống bãi bùn, mắt trợn trừng nhìn Diệp Phi như nhìn thấy một con quái vật thời Thái Cổ.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sắc lệnh của Hùng Vương… sao có thể…”

Diệp Phi cầm miếng đồng rỉ sét gõ gõ vào cạnh rổ tre đựng phân gà, bực bội lẩm bẩm:

“Mấy chú bên sở điện lực hay bên quảng cáo đúng là vô ý thức thật. Vứt rác bừa bãi thế này hỏng hết luống rau cải ngọt của tôi rồi. Lần sau còn vứt tấm tôn rỉ này vào vườn nhà tôi là tôi báo công an đấy nhé!”

Sở Phong nhanh nhảu chạy lại bên cạnh Diệp Phi, khép nép hỏi:

“Sư phụ! Đống người mặc đồ hoàng kim này bảo mang sắc lệnh đến triệu tập người về Phong Châu Thần Đô để làm rõ tội trạng cấu kết ma tộc đấy ạ!”

Diệp Phi ngẩn người, chỉ tay vào mũi mình đầy vẻ ngơ ngác:

“Hả? Triệu tập ta? Ta chỉ là một phàm nhân trồng rau nuôi gà, cả đời chưa ra khỏi ngọn núi này, phạm tội gì mà triệu tập? Chắc các chú đi nhầm địa chỉ rồi. Ở đây không có ai tên là Thái Sơ Thần Quân gì cả đâu.”

Hắn bước đến trước mặt Hùng Bưu đang run rẩy dưới đất, tốt bụng đưa tay vỗ vỗ vai hắn:

“Này chú em, về bảo sếp của chú là tôi bận trồng cải ngọt lắm, không rảnh đi Phong Châu Thần Đô chơi đâu. Đường sá xa xôi, đi lại tốn tiền xe ôm lắm. Cầm đống kỵ binh sắt vụn này về đi nhé.”

Nói rồi, Diệp Phi nhìn miếng đồng rỉ trong tay, thấy nó khá nặng và phẳng, liền gật gù:

“Thôi, cái miếng đồng này ta giữ lại kê cái chân bàn ăn lẩu hôm qua bị lệch. Coi như tiền đền bù làm ồn đàn gà con nhà ta.”

Hùng Bưu hoàn toàn sụp đổ nhân sinh quan. Sắc lệnh triệu tập tối cao của hoàng triều, bảo vật trấn quốc vô giá, vậy mà bị vị “phàm nhân” trước mặt tùy tiện thu giữ để… kê chân bàn ăn lẩu?!

Hắn dập đầu lia lịa dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xua tan mọi vẻ kiêu ngạo ban nãy:

“Thượng Thần tha mạng! Thượng Thần tha mạng! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, đắc tội với Thượng Thần tối cổ!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh nhìn nhau, trong mắt hai đệ tử đều bùng lên một sự sùng bái cuồng nhiệt và màn “bổ não” vĩ đại lại bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng.

Sở Phong thầm nghĩ: *”Sư phụ quả thật thâm sâu khó lường! Người dùng một cái phẩy tay nhẹ nhàng thu phục sắc lệnh hoàng triều, thực chất là đang dạy cho tên tướng lĩnh kiêu ngạo kia bài học về sự vô thường của quyền lực thế gian! Nhân Hoàng khí mạnh đến mấy, trước mặt Thái Sơ quy tắc của sư phụ cũng chỉ là rác rưởi kê chân bàn!”*

Lục Thanh Tuyết thì thầm cảm động: *”Sư phụ không thèm đi Phong Châu Thần Đô, là vì người muốn giữ tâm cảnh tĩnh lặng, không muốn nhân quả hồng trần làm vẩn đục Hải Vân Phong. Người giữ lại miếng đồng đỏ kia, chính là đang âm thầm bố trí một đạo đại trận phòng ngự mới bằng mộc hệ quy tắc cho chuồng gà! Chúng ta phải học tập phong thái thản nhiên, coi vạn vật như kiến cỏ này của người!”*

Diệp Phi xách rổ phân gà quay lưng đi lên núi, vừa đi vừa vẫy tay bảo:

“Thanh Tuyết, Sở Phong, bảo mấy chú quét rác dọn dẹp sạch sẽ bãi chiến trường đi nhé. Bụi bặm thế này rau cải ngọt không lớn nổi đâu. Tối nay ta nấu canh cải ngọt hầm xương cho ăn bồi bổ.”

“Đồ nhi tuân mệnh sư phụ!”

Hai đệ tử đồng thanh đáp, ánh mắt rực sáng nhìn theo bóng lưng vĩ đại của vị Thần Minh ẩn thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8