Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 53: Kế ly gián

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:03:23 | Lượt xem: 3

Cơn gió lạnh buốt từ đỉnh núi cao rít qua từng khe cửa của Thiên Cơ Điện, mang theo thứ âm thanh u ám như tiếng khóc than của quỷ mị phương Nam. Bên trong đại điện rộng lớn, bầu không khí đông cứng đến mức dường như một giọt nước rơi xuống cũng có thể vỡ ra thành trăm mảnh băng vụn.

Trần Thiên Kiêu đứng ở vị trí hộ pháp phía dưới đại điện, hai bàn tay giấu trong ống tay áo rộng thùng thình đã sớm đẫm mồ hôi lạnh. Hắn không dám ngẩng đầu, chỉ dùng khóe mắt lén nhìn lên vị trí cao nhất kia.

Trên chiếc ghế chạm khắc hình chim lạc bằng đồng cổ, vị Minh Chủ Tiên Minh vốn dĩ uy phong lẫm liệt, hô mưa gọi gió khắp cả Âu Lạc Thần Châu – Thiên Cơ Tử – lúc này trông chẳng khác nào một lão già sắp đất quy thiên. Gương mặt lão xám ngoét như tro tàn, khóe miệng vẫn còn vương lại vệt máu đen chưa kịp lau sạch. Chiếc la bàn bát quái truyền thừa vạn năm của lão, thứ bảo vật từng có thể nhìn thấu một góc tương lai, nay chỉ còn là một đống bột vụn vô dụng nằm rải rác dưới chân ghế.

Sự sụp đổ của một đại phái như Thái Âm Thần Giáo, cùng cái chết đầy bí ẩn của ba cự đầu vạn năm dưới chân ngọn núi vô danh kia, đã giáng một đòn chí mạng vào tâm cảnh của vị bán bộ Tiên Đế này.

“Minh Chủ…”

Một giọng nói trầm đục, vang dội như tiếng trống đồng gõ giữa đêm khuya vang lên phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Người bước ra từ hàng ngũ mười lăm bộ lạc lớn là Vũ Ninh Lạc Hầu – thủ lĩnh tối cao của bộ lạc Vũ Ninh phương Bắc. Gã là một nam tử trung niên có thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, làn da ngăm đen ánh lên sắc đồng cổ, trên lưng cõng một chiếc rìu chiến bằng đồng nặng nề. Ánh mắt gã rực lửa chiến ý, nhưng sâu trong đó vẫn là sự nghi kỵ tột cùng đối với những gì vừa xảy ra.

“Vũ Ninh bộ lạc chúng ta xưa nay chỉ nghe lệnh hoàng triều, tôn kính Hùng Vương. Nay Thái Âm Thần Giáo bị diệt vong chỉ trong một đêm, Tiên Minh lập tức rút lui, phong tỏa thông tin. Lại thêm việc Minh Chủ đột ngột hạ lệnh cấm tất cả tu sĩ bước vào phạm vi vạn dặm xung quanh ngọn núi vô danh kia… Việc này rốt cuộc là có ý gì?” Vũ Ninh Lạc Hầu trầm giọng chất vấn, chiếc rìu chiến trên lưng khẽ rung lên bần bật. “Chẳng lẽ Tiên Minh chúng ta lại sợ hãi một kẻ ẩn dật không rõ lai lịch sao?”

Quần hùng trong đại điện lập tức xôn xao. Những tiếng bàn tán xầm xì vang lên như đàn ong vỡ tổ. Bọn họ đều là những kẻ đứng đầu các đại gia tộc, các bộ lạc tu tiên kiêu ngạo, xưa nay quen thói ngạo thị chúng sinh, làm sao có thể dễ dàng chấp nhận việc bị một ngọn núi vô danh dọa cho co vòi?

Thiên Cơ Tử từ từ mở mắt. Đôi mắt lão lúc này vằn vện những tia máu đỏ, nhưng sâu trong đó lại lóe lên một tia sáng âm hiểm, xảo quyệt đặc trưng của một kẻ chơi hệ mưu lược vạn năm. Lão khẽ ho một tiếng, luồng ma khí màu tím sẫm trong ngực lại cuộn trào khiến lão phải nén đau đớn, chậm rãi mở miệng:

“Vũ Lạc Hầu bớt giận. Các vị tộc trưởng, tông chủ cũng xin hãy bình tĩnh.”

Giọng nói của Thiên Cơ Tử tuy khàn đặc nhưng vẫn mang theo một loại uy áp tinh thần khiến quần hùng lập tức im lặng. Lão khẽ vuốt chòm râu bạc, ra vẻ tiên phong đạo cốt, thở dài một tiếng đầy sầu não:

“Bản tọa đâu phải hạng người nhát gan? Nhưng các vị có biết, ngọn núi vô danh kia thực chất là gì không?”

Quần hùng đồng loạt nín thở, chăm chú lắng nghe.

“Nơi đó… chính là điểm nút thắt quan trọng nhất của Long mạch hoàng gia nâng đỡ cả Phong Châu Thần Đô!” Thiên Cơ Tử nói dối một cách không chớp mắt, gương mặt lộ ra vẻ bi thiên thương nhân cực kỳ chân thật. “Bản tọa dùng Thiên Cơ La Bàn hao tổn trăm năm thọ nguyên mới nhìn thấu được một góc thiên cơ. Kẻ ẩn cư trên đỉnh núi kia không phải là phàm nhân, cũng chẳng phải thần tiên bảo hộ gì cả. Hắn là một đại ma đầu nghịch thiên từ kỷ nguyên trước đang ngủ say thức tỉnh!”

*Xôn xao!*

Cả đại điện như muốn nổ tung. Hai chữ “ma đầu” vừa thốt ra đã khiến không ít kẻ biến sắc.

“Hắn lập ra một cái trang trại nhỏ, giả vờ trồng rau, nuôi gà, thực chất là đang dùng một tòa Vạn Cổ Trận Pháp cực kỳ tà ác để âm thầm hút cạn linh khí của Long mạch Âu Lạc!” Thiên Cơ Tử tiếp tục thêu dệt, giọng điệu càng lúc càng ly kỳ, sinh động. “Những luống rau cải ngọt hắn trồng, những con cá hắn câu, tất cả đều được nuôi dưỡng bằng tinh huyết của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên chúng ta! Nếu cứ để hắn tiếp tục siphông long mạch, không quá ba năm nữa, Âu Lạc Thần Châu sẽ hoàn toàn khô kiệt linh khí, tạo cơ hội cho Vực Ngoại Ma Tộc phương Nam tràn lên, đồ sát vạn dân!”

“Cái gì?! Hắn dám trộm Long mạch của hoàng triều?” Vũ Ninh Lạc Hầu trợn tròn mắt, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt. Gã vốn là kẻ tôn thờ long mạch và tổ tiên cực kỳ cực đoan. Nghe đến việc có kẻ dám guốc xẻng đào bới mạch máu của đất nước, làm sao gã chịu đựng nổi?

“Chính xác là như vậy!” Thiên Cơ Tử gật đầu, thầm cười lạnh trong lòng. *Các ngươi cứ việc tức giận đi, cứ việc kéo đến đó chịu chết đi. Bản tọa chỉ cần tọa sơn quan hổ đấu.*

Lão tiếp tục rót thêm dầu vào lửa: “Tiên Minh chúng ta vì đại cục, không thể tùy tiện khai chiến để tránh làm kinh động đến hoàng triều và gây hoang mang cho dân chúng. Nhưng các vị là thủ lĩnh của mười lăm bộ lạc lớn, là những người trực tiếp bảo hộ long mạch phương Nam và phương Bắc. Chẳng lẽ các vị lại trơ mắt nhìn mạch máu tổ tiên bị một kẻ ngoại lai tước đoạt?”

“Tuyệt đối không thể!” Vũ Ninh Lạc Hầu gầm lên một tiếng, một chân dẫm mạnh xuống nền đá thạch anh của đại điện làm xuất hiện những vết nứt chằng chịt. “Ta sẽ lập tức trở về bộ lạc, triệu tập mười vạn dũng sĩ, mang theo Đại Trống Đồng của tổ tiên tiến về ngọn núi kia! Chúng ta sẽ nhân danh việc bảo vệ Long mạch hoàng gia, bắt tên ma đầu kia phải nộp mạng!”

“Vũ Lạc Hầu quả là một trung thần nghĩa sĩ!” Thiên Cơ Tử khen ngợi, nhưng trong lòng lại thầm mắng gã là đồ ngu xuẩn hữu dũng vô mưu. “Tuy nhiên, ngọn núi kia có trận pháp phòng ngự rất mạnh. Các vị không nên khinh địch. Hãy liên kết với các bộ lạc lân cận, tạo thành thế gọng kìm. Bản tọa sẽ âm thầm hỗ trợ các vị từ phía sau.”

Trong góc tối của đại điện, Lâm Khải – người vừa mới đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng nhờ quỳ lạy chiếc gạt tàn đất nung – đang cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại hết mức có thể. Hắn nhìn Thiên Cơ Tử đang diễn sâu trên đài, rồi nhìn Vũ Ninh Lạc Hầu đang phừng phừng sát khí, trong lòng chỉ biết dâng lên một ngọn nến cầu nguyện cho linh hồn của bọn họ.

*Hút cạn Long mạch? Trộm tinh huyết tổ tiên?*

Lâm Khải thầm nghĩ: *Các ngươi có giỏi thì cứ kéo đến đó đi. Để xem chín chiếc xe rồng ma khí của Cổ Vô Song bị bóp nát thế nào, thì cái rìu đồng của Vũ Lạc Hầu cũng sẽ biến thành cái muôi múc canh thế nấy thôi. Bản tọa thề, dù có đánh chết cũng không bao giờ bén mảng đến vùng đất vạn dặm quanh ngọn núi thiêng đó nữa!*

***

Trong khi Thiên Cơ Điện đang sục sôi với những âm mưu ly gián đầy tà ác, thì tại đỉnh núi thiêng vô danh, bầu không khí lại yên bình đến mức kỳ lạ.

“A-choo!”

Một tiếng hắt xì hơi vang dội vang lên từ phía hiên nhà tranh, làm chấn động cả những đám mây tía đang lững lờ trôi ngang qua đỉnh núi.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, một tay cầm chiếc quạt nan rách nách khẽ quạt quạt, tay kia cầm chiếc khăn thô lau lau cái mũi hơi đỏ của mình. Hắn lẩm bẩm cằn nhằn với vẻ mặt đầy bất mãn:

“Lạ thật đấy, từ sáng đến giờ hắt xì liên tục. Chắc chắn là dạo này dưới núi có đứa nào đốt rơm rạ mục nát rồi. Cái mùi khét lẹt cứ bay thẳng lên đây, làm ô nhiễm hết cả bầu không khí trong lành của mình.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, một tiếng hắt xì vô tình của mình vừa rồi đã tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình quét qua bầu trời phương Nam, trực tiếp thổi bay ba ngàn trượng ma khí tím sẫm đang rục rịch tràn ra từ Dã Vy Dạ Lâm, khiến phong ấn của Ma Hoàng Thiên Thích vốn đang rạn nứt lại bị đè bẹp xuống thêm một tầng.

“Sư tôn, trà gừng ấm của người đây ạ.”

Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng bước ra từ gian bếp nhỏ. Nàng bưng một chiếc khay gỗ thô sơ, trên đó đặt một chén trà bằng đất nung tỏa ra hơi nước nghi ngút. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do chính tay Diệp Phi khâu tặng, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ thô sơ, nhưng khí chất băng thanh ngọc khiết, lạnh lùng như tuyết đầu mùa vẫn không cách nào che giấu được.

Chén trà gừng này, thực chất được pha từ Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm kết hợp với nước giếng cổ chứa đạo vận hỗn độn. Hơi nước bốc lên từ chén trà vô tình tạo thành hình ảnh một con băng phượng hoàng đang lượn lờ quanh hiên nhà.

Diệp Phi đón lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, lập tức cảm thấy một luồng khí ấm áp chạy thẳng từ cổ họng xuống bụng, vô cùng dễ chịu. Hắn thở phào một tiếng, gật gù hài lòng:

“Thanh Tuyết pha trà càng lúc càng có tay nghề rồi đấy. Uống một ngụm là thấy cái mũi đỡ ngứa hẳn.”

Lục Thanh Tuyết nghe vậy, đôi mắt đẹp khẽ lay động, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động và kính sợ vô hạn. Nàng thầm nghĩ: *Tôn sư rõ ràng là đang dùng trà gừng để hóa giải ma độc tàn dư trong thiên địa. Mỗi một ngụm trà của người đều là đang điều hòa lại quy tắc âm dương của Âu Lạc Thần Châu. Sức mạnh vĩ đại như vậy, mà người lại luôn ngụy trang dưới hình thức một phàm nhân bị cảm lạnh… Cảnh giới vô vi nhi trị này, đệ tử cả đời này cũng không thể chạm tới một phần vạn.*

“Người quá khen rồi ạ. Đều là nhờ giếng nước cổ của người tốt thôi.” Lục Thanh Tuyết cung kính cúi đầu, giọng nói thanh tao như tiếng khánh ngọc.

“Sư phụ! Sư phụ nhìn xem con mang cái gì về này!”

Một giọng nói hoạt bát, lanh chanh vang lên từ phía cổng tre. Sở Phong hí hửng chạy vào sân, trên vai vác chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc, hai tay thì ôm một cái bao tải thô chứa đầy đất cát màu xám xịt.

Mỗi bước đi của Sở Phong đều khiến mặt đất dưới chân khẽ rung nhẹ, lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn đang tự động vận chuyển, cộng hưởng với chiếc chảo đen sau lưng tạo ra những tia lửa xám tro nhỏ xíu bắn ra xung quanh.

“Cái thằng nhóc này, chạy nhẹ nhàng thôi kẻo nát hết mấy luống rau cải của ta!” Diệp Phi nhíu mày mắng mỏ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ dung túng, hiền từ. “Xách cái bao gì mà bẩn thỉu thế kia?”

Sở Phong đặt bao tải xuống đất, cười hì hì, gãi đầu giải thích: “Dạ, đây là đống đất mịn chứa linh lực thổ hệ cực kỳ tinh thuần do ông chú Chu Thiết Đảm dưới núi dâng tặng đấy ạ! Con thấy đất này tốt quá, mang về để sư phụ bón cho luống rau cải ngọt.”

Diệp Phi tò mò bước đến, dùng một ngón tay khều khều đống đất cát xám xịt trong bao tải. Hắn tặc lưỡi chê bai:

“Đất này nhìn xám xịt, xơ xác thế này mà tốt cái nỗi gì? Nhưng thôi, dẫu sao cũng là tấm lòng của ông già quét rác dưới núi. Để lát nữa ta mang ra trộn với phân gà bón rau vậy.”

*Ầm!*

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, trong tai của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong liền như có tiếng sấm nổ vang.

*Trộn linh thổ thượng cổ với phân gà để bón rau?!*

Sở Phong trợn tròn mắt, cổ họng khô khốc. Hắn biết rõ đống linh thổ này là thứ được ngưng tụ từ Linh mạch thượng cổ vạn năm dưới lòng đất, chứa đựng thổ khí nguyên thủy vô giá mà các đại tông môn có thèm khát cả đời cũng không có được một nắm. Vậy mà trong mắt sư phụ, nó chỉ là thứ đất xơ xác cần phải trộn với… phân gà của đàn Kim Ô Thái Cổ trong chuồng để bón cho mấy cây rau cải bình thường!

*Quả nhiên, trong mắt Tôn sư, vạn vật trên đời đều bình đẳng. Dù là linh thổ thượng cổ hay đất bùn ven đường, cũng chỉ là công cụ để người nuôi dưỡng những gốc tiên thảo mà người gọi là ‘rau cải ngọt’ mà thôi.* Sở Phong tự bổ não một cách cực kỳ thành kính, chiến ý trong lòng càng thêm sục sôi.

“Đúng rồi, Sở Phong,” Diệp Phi vừa uống trà vừa sực nhớ ra điều gì đó, liền dặn dò: “Ngày mai con xuống núi một chuyến, ghé qua tiệm của lão Vương ở chợ Phong Châu mua cho ta mấy cuộn nhang muỗi loại cực mạnh nhé. Dạo này dưới núi cứ có mấy con ruồi muỗi vo ve suốt ngày đêm, ồn ào không chịu nổi.”

Sở Phong lập tức nghiêm mặt, chắp tay cung kính: “Sư phụ yên tâm, ngày mai con nhất định sẽ xuống núi ‘dọn dẹp’ sạch sẽ lũ ruồi muỗi vo ve kia, trả lại sự thanh tịnh tuyệt đối cho ngọn núi của người!”

Hắn thầm hiểu rằng, “ruồi muỗi” mà sư phụ nhắc đến chính là tàn quân của Thái Âm Thần Giáo và những thế lực tu tiên đang rục rịch dòm ngó ngọn núi này. Sư phụ bảo hắn đi mua “nhang muỗi loại cực mạnh”, nghĩa là muốn hắn dùng chiếc chảo đen rỉ sét này để đập tan xác bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến quấy rầy sự thanh tịnh nơi đây!

“Ừ, nhớ mua loại xịn một chút, đừng có tham rẻ mua mấy loại nhang rởm của lão Vương đấy nhé,” Diệp Phi dặn thêm một câu rồi đứng dậy, cầm chiếc xẻng tre đi về phía vườn rau phía sau nhà.

Lục Thanh Tuyết nhìn bóng lưng thanh thản của Diệp Phi, rồi quay sang nhìn Sở Phong, khẽ thở dài:

“Sư đệ, ngày mai xuống núi phải cẩn thận. Ta cảm nhận được ma khí phương Nam đang ngày càng đậm đặc. Có lẽ cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ đơn giản là lũ ruồi muỗi Thái Âm Thần Giáo đâu.”

“Sư tỷ yên tâm,” Sở Phong vỗ vỗ chiếc chảo đen sau lưng, tự tin cười lớn: “Chảo đen của con đã được mài giũa bằng linh lực thượng cổ rồi. Dù là ma tu hay thần tử gì đến đây, con cũng sẽ cho bọn họ một chảo bay màu!”

Phía dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ hé mở một con mắt, nhìn hai thầy trò Sở Phong bằng ánh mắt khinh bỉ của một con Thôn Thiên Ma Lang vạn cổ. Nó khẽ hừ một tiếng trong mũi, rồi lại tiếp tục gục đầu xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, lười biếng gặm khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn của mình.

***

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc bao phủ các thung lũng phía dưới Vân Phong cổ sơn, một đoàn người rầm rộ đã bắt đầu xuất hiện ở biên giới vạn dặm ngoài ngọn núi thiêng.

Tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn chiến binh mặc giáp đồng làm rung chuyển cả núi rừng. Dẫn đầu đoàn quân là Vũ Ninh Lạc Hầu, ngự trên một chiếc chiến xa khổng lồ bằng đồng xanh do bốn con dã thú hệ thổ kéo. Đi sau gã là hàng ngàn tu sĩ của các bộ lạc lớn, mang theo những chiếc trống đồng cổ kính, rực sáng những hoa văn cổ xưa của văn minh Đông Sơn.

“Tất cả dừng lại!”

Vũ Ninh Lạc Hầu giơ cao chiếc rìu chiến, ra lệnh cho đoàn quân dừng lại ngay sát ranh giới vạn dặm mà Tiên Minh đã thiết lập. Gã nhìn ngọn núi vô danh mờ ảo trong sương mù phía xa, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và giận dữ.

“Lạc Hầu đại nhân, chúng ta thực sự phải tấn công ngọn núi này sao?” Một vị trưởng lão của bộ lạc Vũ Ninh bước lên, vẻ mặt lo lắng. “Tiên Minh đã hạ lệnh cấm…”

“Hừ! Tiên Minh chỉ là một lũ nhát gan bị tên ma đầu kia dọa sợ!” Vũ Ninh Lạc Hầu hừ lạnh, giọng nói đầy vẻ khinh miệt. “Chúng ta là hậu duệ của Tiên Tổ, có nhiệm vụ bảo vệ Long mạch của Âu Lạc Thần Châu. Tên ma đầu kia dám ẩn cư trên điểm nút của long mạch để trộm tinh huyết đất nước, đây là tội khi quân, tội nghịch thiên! Hôm nay, Vũ Ninh bộ lạc ta sẽ dùng Đại Trống Đồng để phá tan trận pháp của hắn, ép hắn phải ra đây chịu trói!”

Nói rồi, gã quay sang phía các tu sĩ đứng sau, ra lệnh:

“Chuẩn bị dàn trận! Gõ trống đồng! Kích hoạt Hào khí Đông Sơn, gọi tổ tiên hộ thể!”

Hàng trăm chiếc trống đồng cổ đại lập tức được đặt xuống đất. Các tu sĩ đồng loạt vận chuyển linh lực, dùng những chiếc dùi bằng gỗ ngô đồng gõ mạnh vào mặt trống.

*Tùng! Tùng! Tùng!*

Tiếng trống đồng trầm hùng, vang dội vang lên, tạo ra những làn sóng âm thanh màu hoàng kim lan tỏa khắp không gian. Các hoa văn hình mặt trời và chim lạc trên mặt trống rực sáng rực rỡ, ngưng tụ thành một bức tường ánh sáng khổng lồ bảo vệ toàn bộ quân đội phía dưới khỏi ma chướng.

Sức mạnh của âm luật chi pháp từ trống đồng cổ đại bắt đầu lay chuyển không gian xung quanh ngọn núi vô danh, tạo ra những luồng gió bão thổi bạt sương mù vạn dặm.

Ở phía xa, ẩn nấp trong một đám mây đen dày đặc, Thiên Cơ Tử đang lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng này thông qua một mảnh gương đồng nhỏ. Khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười đắc ý, đầy vẻ tàn nhẫn:

“Đúng thế… Cứ gõ trống đi, cứ làm kinh động đến ngài ấy đi. Để xem vị Thần nhân tối cổ kia sẽ đối phó với sự phẫn nộ của cả một bộ lạc dũng mãnh thế nào. Dù ngài có mạnh đến đâu, cũng không thể tùy tiện tàn sát hàng vạn dũng sĩ bảo vệ đất nước mà không gánh chịu nhân quả thiên đạo phạt!”

Kế ly gián của Thiên Cơ Tử quả thực vô cùng thâm độc. Lão dùng danh nghĩa “bảo vệ long mạch” để đẩy các bộ lạc cổ xưa vào thế đối đầu sinh tử với Diệp Phi. Nếu Diệp Phi ra tay sát hại họ, ngài sẽ trở thành kẻ thù của cả hoàng triều Âu Lạc Thần Châu, gánh chịu thiên phạt nặng nề. Còn nếu ngài không ra tay, long mạch sẽ bị quấy nhiễu, ngài sẽ không thể tiếp tục ẩn dật yên bình được nữa.

Nhưng Thiên Cơ Tử, cũng như tất cả những kẻ tự xưng là mưu sĩ vĩ đại trên thế gian này, đã hoàn toàn sai lầm khi dùng tư duy của phàm nhân và tu sĩ bình thường để đo lường một tồn tại nằm ngoài mọi quy luật của vũ trụ như Diệp Phi.

***

Trên đỉnh Vân Phong cổ sơn lúc này, Diệp Phi vừa mới thức dậy. Hắn vươn vai một cái, ngáp dài một tiếng, rồi bước ra sân vườn để chuẩn bị tưới nước cho mấy luống rau cải ngọt của mình.

Bỗng nhiên, một luồng âm thanh trầm đục, đùng đoàng từ phía chân núi truyền lên tai hắn.

*Tùng! Tùng! Tùng!*

Tiếng trống vang lên liên tục, tuy đã bị khoảng cách vạn dặm làm suy giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn khiến màng nhĩ của Diệp Phi cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn nhíu mày, nhìn về hướng chân núi mờ sương, lẩm bẩm đầy bực bội:

“Lại cái gì nữa đây? Sáng sớm ra đã có đứa nào tổ chức đám cưới đám hỏi dưới núi rồi à? Gõ trống gõ chiêng ầm ĩ thế này thì ai mà ngủ nghê cho nổi nữa?”

Hắn bực tức ném chiếc gáo múc nước xuống bể đá, dẫm đôi dép lê bằng tre lạch cạch bước về phía chuồng gà. Hắn nhìn đàn gà con lông vàng óng đang nhớn nhác chạy tới chạy lui vì tiếng ồn, lòng càng thêm xót xa:

“Nhìn xem, tiếng ồn làm đàn gà của ta hoảng loạn hết cả lên rồi! Cứ thế này thì bao giờ bọn chúng mới đẻ trứng cho ta ăn lẩu được đây?”

Đàn gà con của hắn, thực chất là những con Kim Ô Thái Cổ đang trong quá trình tiến hóa, lúc này đang tức giận mài giũa mỏ thần của mình lên những viên Thái Cổ Thần Thạch, chỉ chờ chủ nhân ra lệnh là sẽ bay xuống thiêu rụi cả vạn quân dưới núi thành tro bụi.

“Thanh Tuyết! Sở Phong!” Diệp Phi hét lớn vào trong nhà.

“Dạ, sư phụ!”

Sở Phong từ trong bếp chạy ra, tay vẫn còn cầm chiếc muôi múc canh, gương mặt tràn đầy chiến ý rực lửa. Hắn đã sớm cảm nhận được luồng khí tức hung hãn của bộ lạc Vũ Ninh dưới núi và đang cực kỳ ngứa ngáy chân tay.

“Con xuống núi mua nhang muỗi tiện thể bảo cái lũ đang gõ trống dưới kia trật tự hộ ta cái!” Diệp Phi chỉ tay xuống núi, giọng điệu đầy vẻ cằn nhằn. “Bảo bọn họ muốn gõ thì đi chỗ khác mà gõ, đừng có làm ồn ở đây ảnh hưởng đến đàn gà của ta. Nếu bọn họ không nghe… thì cứ dùng cái chảo đen của con mà ‘gõ’ lại cho bọn họ tỉnh ra!”

*Dùng chảo đen gõ lại cho bọn họ tỉnh ra!*

Sở Phong nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rực lên như hai vầng thái dương. Hắn run lên vì phấn khích, chắp tay cung kính dập đầu:

“Đệ tử tuân mệnh! Sư phụ yên tâm, con nhất định sẽ dùng chiếc chảo đen này để ‘gõ’ cho bọn họ thấu hiểu thế nào là quy tắc tĩnh lặng của Vân Phong cổ sơn!”

Sở Phong quay người chạy vào bếp, dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, rồi lập tức hóa thành một luồng ma quang màu xám tro, lao thẳng xuống núi với tốc độ kinh hoàng.

Lục Thanh Tuyết đứng bên hiên nhà, nhìn hướng Sở Phong biến mất, khẽ mỉm cười nhạt nhòa. Nàng biết, ngày hôm nay, dưới chân ngọn núi thiêng này, sẽ lại có một đại bộ lạc nữa phải trải qua một bài học nhớ đời về sự ngông cuồng của mình trước sự hiện diện của một vị Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8