Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 54: Sở Phong xuống núi mua hạt giống
Luồng quang mang màu xám tro rực rỡ của Sở Phong vừa mới nhấc lên khỏi mặt đất, xé toạc màn sương mù mờ ảo của đỉnh núi để lao thẳng xuống chân núi, thì một giọng nói đầy vẻ cằn nhằn, mang theo vài phần lười biếng quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau căn nhà tranh sứt sẹo.
“Này! Thằng nhóc kia! Quay lại ngay cho ta!”
Sở Phong đang bay giữa không trung với tư thế cực kỳ ngầu lòi, vạt áo vải thô bay phần phật trong gió núi, chiếc chảo đen sau lưng tỏa ra khí thế Hỗn Độn như muốn nuốt chửng cả bầu trời, bỗng nghe thấy tiếng gọi giật giọng này liền lập tức phanh gấp. Cú phanh gấp đột ngột giữa tầng không khiến cơ thể hắn mất đà, suýt chút nữa thì cắm thẳng cái đầu xuống đống đất cát nhầy nhụa dưới vườn rau. Hắn vội vàng lộn nhào một vòng cực kỳ chật vật trên không trung, chân trần bám chặt lấy một phiến đá nhám, lảo đảo vài bước mới giữ được thăng bằng.
Không dám chậm trễ dù chỉ một tích tắc, Sở Phong vội vàng chạy lộc cộc trở lại sân nhà, hai tai dựng đứng lên như hai chiếc anten bắt sóng, đầu cúi thấp, gương mặt lộ rõ vẻ khép nép nhưng đôi mắt lại rực sáng sự sùng bái tột cùng. Hắn run rẩy chắp tay, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình, trong lòng không ngừng suy đoán xem bản thân đã làm sai điều gì khiến vị Thần nhân tối cổ kia phải nổi giận gọi lại.
Diệp Phi lúc này đang đứng bên cạnh bể nước đá cũ kỹ, tay cầm một chiếc rổ tre sứt quai, trên người vẫn mặc bộ y phục vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, chân trần bám đầy bùn đất cát mịn. Hắn nhìn đứa đệ tử đang đứng khúm núm trước mặt, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực rồi gõ nhẹ chiếc rổ tre vào thành bể đá kêu *cộc cộc*.
“Cháu đi vội vàng thế làm cái gì? Ta chưa dặn dò hết mà đã cắm đầu chạy như bị ma đuổi thế hả?” Diệp Phi nhíu mày, đưa tay lên day day thái dương, giọng điệu đầy vẻ ngán ngẩm của một người chủ gia đình đang phải lo toan trăm công nghìn việc. “Tiện đường xuống núi, ghé qua tiệm hạt giống của lão Vương ở chợ Phong Châu, mua cho ta một bao hạt giống rau cải ngọt mới. Vụ cải trước bị đám sâu đen phá hỏng hết cả rồi, đất bón linh thổ mới dưới kia tuy tốt nhưng cũng cần hạt giống chất lượng thì mới gieo mầm được.”
Nói đến đây, Diệp Phi khẽ hắng giọng, chỉ ngón tay bám đầy đất cát vào mặt Sở Phong, nghiêm túc dặn dò kỹ lưỡng:
“Nhớ cho kỹ, bảo lão Vương bán cho loại bao bì màu xanh lá cây, có hình củ cải trắng vẽ ở góc bên dưới ấy. Tuyệt đối không được mua nhầm sang hạt giống mướp đắng. Ta ghét nhất là ăn mướp đắng, vừa đắng vừa khó nuốt, ăn vào chỉ thấy nhăn mặt nhăn mũi chứ bồi bổ cái nỗi gì!”
*Hạt giống rau cải ngọt?*
*Bao bì màu xanh lá cây có vẽ củ cải trắng ở góc?*
*Tuyệt đối không được mua nhầm sang mướp đắng vì ghét vị đắng?*
Sở Phong nghe xong những lời này, cả người đột nhiên như bị sét đánh ngang tai, đứng chết trân tại chỗ. Bộ não siêu cấp của một thiên tài Hỗn Độn Thần Thể ngay lập tức kích hoạt công suất tối đa, bắt đầu phân tích, mổ xẻ từng câu từng chữ của sư phụ với một tốc độ kinh hoàng.
Hạt giống rau cải ngọt… Không! Đây chắc chắn không phải là loại rau cải ngọt tầm thường của phàm nhân! Sư phụ là tồn tại đỉnh cấp trước cả Khởi Nguyên, mỗi lời nói ra đều là quy tắc thiên địa, làm sao có thể bận tâm đến một bó rau cải ngọt phàm trần? “Rau cải ngọt” ở đây, chắc chắn là mật mã ám chỉ “Thái Sơ Thần Thảo” – loại thần dược chứa đựng sinh mệnh lực nguyên thủy nhất của vũ trụ, có khả năng cải biến huyết mạch, giúp tu sĩ nghịch thiên cải mệnh!
Còn cái bao bì màu xanh lá cây có vẽ củ cải trắng ở góc? Sở Phong hít vào một hơi khí lạnh, da đầu bắt đầu tê dại. Màu xanh lá cây chính là biểu tượng của Mộc hệ chí bảo, nguồn năng lượng của sự sống vạn vật. Còn “củ cải trắng” vẽ ở góc… Trời ạ! Đó chẳng phải là hình ảnh ẩn dụ của “Bạch Ngọc Tiên Sâm” mười vạn năm sao? Thứ tiên sâm tinh thuần nhất, không tì vết, rực sáng linh lực chí dương! Sư phụ đang ngầm chỉ điểm cho mình đi tìm kiếm “Bạch Ngọc Tiên Sâm” để làm cốt lõi, từ đó dung hợp với chiếc chảo đen nhằm hoàn thiện hoàn toàn Hỗn Độn Thần Thể!
Và quan trọng nhất chính là lời cảnh báo: “Tuyệt đối không được mua nhầm sang mướp đắng vì ghét vị đắng”. Sở Phong cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, mồ hôi hột rỉ ra trên trán. Vị đắng… mướp đắng… Khổ qua! Đó chính là ma đạo! Là luồng ma khí tím sẫm đang cuộn trào từ Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam kia! Sư phụ đang dùng cách nói ẩn dụ của phàm nhân để nghiêm khắc cảnh cáo hắn: Tuyệt đối không được để ma khí tà ác phương Nam xâm nhập vào cơ thể, không được để Hỗn Độn Thần Thể bị ô nhiễm bởi thứ ma đạo dơ bẩn kia! Sư phụ ghét nhất là thứ ma đạo đắng ngắt ấy!
Nghĩ đến đây, nội tâm Sở Phong tràn ngập một sự kính sợ và sùng bái cuồng nhiệt đến mức suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy. Sư phụ thật sự quá vĩ đại! Ngài đứng ở đỉnh núi, không cần bước ra ngoài một bước, nhưng mọi chuyển động của ma đạo phương Nam, mọi nhu cầu tu luyện của đệ tử đều nằm gọn trong lòng bàn tay ngài. Ngài dùng những lời lẽ điền viên giản dị nhất để truyền đạt những thiên cơ nghịch thiên nhất!
“Sư phụ yên tâm! Con đã hiểu rõ ý của người rồi!” Sở Phong run rẩy lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động, hai tay nắm chặt lấy vạt áo thô. “Con nhất định sẽ mang về loại hạt giống tốt nhất, hoàn mỹ nhất, tuyệt đối không để bất kỳ thứ ‘vị đắng’ nào làm bẩn vườn rau của người!”
Diệp Phi nhìn bộ dạng xúc động đến phát khóc của đứa đệ tử, trong lòng không khỏi có chút cạn lời. Hắn lắc đầu, thầm nghĩ cái thằng nhóc này dạo này đầu óc chắc chắn có vấn đề, bảo đi mua bao hạt giống cải ngọt thôi mà làm như đi quyết chiến sinh tử không bằng. Đúng là tuổi trẻ tài cao nhưng tâm lý có vẻ hơi bất ổn.
“Được rồi, biết thế là tốt. Đi nhanh về nhanh, nhớ mặc cả với lão Vương một chút, lão già đó hay nói thách lắm đấy.” Diệp Phi vẫy vẫy tay xua đuổi, rồi quay lưng tiếp tục công việc dọn dẹp chuồng gà của mình.
Sở Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định chưa từng có. Hắn quay người, dắt chiếc chảo đen rỉ sét thật chặt sau lưng, rồi sải bước đi xuống con đường mòn dốc đứng của ngọn núi thiêng.
Cơn gió núi buổi sớm rít qua những rặng trúc xanh mướt, mang theo cái lạnh thấu xương của sương đêm và mùi đất ẩm ướt sau cơn bão ma khí ngày hôm qua. Con đường mòn Hải Vân Phong lúc này yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ có tiếng bước chân trần của Sở Phong dẫm lên những phiến đá nhám kêu *bạch bạch*. Khứu giác của hắn vô cùng nhạy bén, ngửi thấy trong không khí có mùi lá thông mục nát, mùi rỉ sét nồng nặc từ chiếc chảo đen sau lưng, và phảng phất cả mùi thơm dịu nhẹ của trà nhài từ ngôi nhà tranh bay xuống.
Khi đi đến lưng chừng núi, Sở Phong nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đang cần mẫn làm việc bên lối đi.
Chu Thiết Đảm – Lạc Tướng của đại bộ lạc Chu Diên, một cường giả Thần Thông Cảnh oai phong lẫm liệt ngày nào, lúc này đang mặc một bộ quần áo phàm nhân rách rưới, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt béo tròn. Lão đang khom lưng, hai tay cầm chiếc chổi tre quét sạch từng hạt bụi cát trên những viên Thái Cổ Thần Thạch mới lát. Bên cạnh lão là Hắc Vân, cựu lão tổ của Thái Âm Thần Giáo, người đã tự phế tu vi để làm phàm nhân quét rác. Thần thái của Hắc Vân có vẻ tự tại hơn, mỗi nhát chổi quét qua đều mang theo một nhịp điệu vô cùng huyền diệu, như thể đang hòa mình vào quy luật của đất trời.
Nhìn thấy Sở Phong vác chảo đen đi xuống, cả Chu Thiết Đảm và Hắc Vân đều giật mình, vội vàng buông chổi tre, không chút do dự mà quỳ rạp xuống vũng bùn đất ẩm ướt bên lề đường, dập đầu cung kính:
“Kẻ hèn này bái kiến sứ giả đại nhân!”
Chu Thiết Đảm run rẩy ngước đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kính sợ khi nhìn thấy chiếc chảo đen sau lưng Sở Phong đang tỏa ra từng luồng khí thế xám tro nhàn nhạt. Lão có thể ngửi thấy mùi dầu hạt cải cháy khét pha lẫn mùi rỉ sét từ chiếc chảo, nhưng dưới nhãn quang của một tu sĩ Thần Thông Cảnh, đó chính là mùi vị của Hỗn Độn nguyên thủy khí – thứ sức mạnh có thể nghiền nát cả một phương trời!
“Sứ giả đại nhân vội vã xuống núi như vậy, có phải Thần Quân có mật chỉ gì tối cao chăng?” Chu Thiết Đảm lắp bắp hỏi, giọng nói đầy vẻ khúm núm.
Sở Phong dừng bước, khoanh tay trước ngực, thần thái vô cùng thâm trầm và cao ngạo. Hắn nhìn hai kẻ quét rác dưới chân mình, khẽ hắng giọng một tiếng:
“Sư phụ ra lệnh cho ta xuống núi tìm kiếm ‘hạt giống cải ngọt’ loại có hình củ cải trắng vẽ ở góc bao bì. Ta đang trên đường đi đến chợ Phong Châu để thực hiện nhiệm vụ này.”
*Hạt giống cải ngọt? Củ cải trắng?*
Hắc Vân và Chu Thiết Đảm nghe xong những lời này, cả hai đều rúng động toàn thân. Họ nhìn nhau, trong mắt tràn đầy sự kinh hoàng và bàng hoàng tột độ. Đầu óc của hai cựu đại năng tu tiên ngay lập tức nhảy số, bắt đầu quá trình “tự bổ não” không lối thoát.
Hắc Vân trợn tròn mắt, nội tâm gào thét: “Cải ngọt? Củ cải trắng? Thần Quân tối cổ làm sao có thể quan tâm đến rau cải ngọt! Đây chắc chắn là mật chỉ ẩn dụ về việc thu thập ‘Long Huyết Thần Tinh’ của Đông Hải Long Cung và ‘Bạch Hổ Thần Phù’ của phương Bắc! Trời ạ, Thần Quân muốn dùng hai món chí bảo này để bố trí một tòa Vạn Cổ Tụ Linh Trận mới sao? Thần Quân đang muốn thay đổi toàn bộ long mạch của Âu Lạc Thần Châu!”
Chu Thiết Đảm thì run rẩy dữ dội hơn, lão đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng dập đầu lia lịa xuống đất:
“Sứ giả đại nhân! Kẻ hèn này biết một tin tức cực kỳ quan trọng! Bộ lạc Vũ Ninh của Vũ Ninh Lạc Hầu lúc này đang mang theo Trống Đồng Cổ Đại vây hãm ngoài kia, họ chính là những kẻ gõ trống ầm ĩ làm phiền đến sự thanh tịnh của Thần Quân. Kẻ hèn này nghe nói, trong tay Vũ Ninh Lạc Hầu có giữ một viên ‘Vũ Ninh Thần Thạch’ màu trắng ngà, rực sáng linh lực mộc hệ tinh thuần, hình dạng cực kỳ giống một củ cải trắng! Chắc chắn đó chính là thứ ‘hạt giống’ mà Thần Quân đang tìm kiếm!”
Sở Phong nghe vậy, hai mắt híp lại thành một đường chỉ nhỏ. Viên Vũ Ninh Thần Thạch màu trắng ngà, hình dạng giống củ cải trắng?
“Ồ? Thật sự có thứ như vậy sao?” Sở Phong nhếch mép cười lạnh, tay khẽ vuốt ve cán chiếc chảo đen sau lưng. “Khá khen cho bộ lạc Vũ Ninh, dám mang ‘hạt giống’ của sư phụ ta ra làm trò đùa, lại còn dám gõ trống ầm ĩ làm hoảng loạn đàn gà con trên đỉnh núi. Được lắm, để ta đi xem thử bọn họ có bản lĩnh gì mà dám giữ thứ đồ chơi đó.”
Nói xong, Sở Phong không thèm nhìn hai kẻ đang quỳ dưới đất nữa, sải bước tiến thẳng ra ngoài ranh giới của ngọn núi thiêng.
***
Tại khu vực chân núi Hải Vân Phong lúc này, bầu không khí đang căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để làm nổ tung cả không gian.
Bộ lạc Vũ Ninh – một trong mười lăm bộ lạc lớn nhất của Âu Lạc Thần Châu, đang bày ra một trận thế vô cùng hoành tráng và đáng sợ.
Thính giác của bất kỳ ai đứng trong phạm vi vạn dặm đều bị tàn phá bởi tiếng trống đồng rền rĩ như sấm động liên tục. *Tùng! Tùng! Tùng!* Mỗi tiếng trống vang lên đều tạo ra những đợt sóng âm hữu hình màu xanh lam nhạt lan tỏa trong không khí, làm rung chuyển cả những cây cổ thụ ngàn năm xung quanh, khiến lá cây rơi rụng rào rào như mưa trút. Sóng âm này mang theo uy áp của lôi điện và thổ hệ pháp thuật, khiến mặt đất dưới chân không ngừng nứt nẻ, tạo ra những khe rãnh sâu hoắm.
Về mặt thị giác, cảnh tượng quân đội Vũ Ninh thực sự là một bức tranh đầy tính đe dọa. Hàng vạn dũng sĩ bộ lạc thân hình đồ sộ như những ngọn núi nhỏ, làn da ngăm đen ánh lên sắc đồng cổ dưới ánh nắng sớm nhạt nhòa. Họ mặc những bộ giáp đồng xanh rỉ sét cổ xưa, tay cầm những chiếc rìu chiến khổng lồ rực sáng lôi điện màu tím nhạt.
Đứng đầu quân đội là Vũ Ninh Lạc Hầu. Lão ngự trị trên một chiếc chiến xa bằng đồng khổng lồ được kéo bởi hai con dị thú sừng dài hung dữ. Khuôn mặt lão đầy sát khí, chòm râu kẽm dựng ngược lên, đôi mắt rực lửa chiến ý nhìn chằm chằm vào màn sương mù bao phủ Hải Vân Phong.
Khứu giác của Sở Phong khi vừa bước ra khỏi màn sương đã lập tức bị tấn công bởi mùi rỉ sét nồng nặc của giáp đồng cổ đại, hòa lẫn với mùi khét của lôi điện và mùi chướng khí tím sẫm từ phương Nam bay tới. Sóng âm từ trống đồng đập vào da thịt hắn, tạo ra một cảm giác tê rần, như thể có hàng vạn chiếc kim châm nhỏ chích vào từng lỗ chân lông.
Nhưng Sở Phong không hề có một chút biểu cảm sợ hãi nào. Hắn gầy gò, mặc y phục vải thô bạc màu, trên vai vác một chiếc chảo đen rỉ sét sứt mẻ, tay kia cầm một cái túi vải thô trống rỗng dùng để đựng hạt giống cải ngọt. Bộ dạng của hắn lúc này trông chẳng khác nào một tiểu nhị phòng bếp đi chợ mua rau, hoàn toàn lạc quẻ giữa một chiến trường rực lửa giáp binh.
Sự xuất hiện đột ngột của một phàm nhân thiếu niên vác chảo đen từ trong sương mù bước ra khiến toàn bộ quân đội bộ lạc Vũ Ninh đồng loạt im bặt. Tiếng gõ trống đồng chợt khựng lại một nhịp đầy gượng gạo.
Vũ Ninh Lạc Hầu đứng trên chiến xa, nheo mắt nhìn Sở Phong. Lão dùng thần thức quét qua người thiếu niên trước mặt, nhưng không hề cảm nhận được bất kỳ một chút dao động linh lực nào của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh hay Thần Thông Cảnh. Trong mắt lão, Sở Phong chỉ là một tên phàm nhân không có một chút tu vi nào, gầy gò và yếu ớt đến mức lão chỉ cần thổi nhẹ một cái cũng đủ để thổi bay hắn vào hư vô.
“Nhãi ranh!” Vũ Ninh Lạc Hầu giọng nói vang dội như sấm nổ, làm rung chuyển cả tầng mây trên cao. “Ngươi chính là đệ tử của kẻ giả thần giả quỷ trên núi kia sao? Mau bảo hắn bước ra đây chịu trói trước hoàng mệnh của Hùng Vương! Nếu không, gót sắt của bộ lạc Vũ Ninh ta sẽ san phẳng ngọn núi hoang này, biến tất cả các ngươi thành tro bụi!”
Sở Phong khẽ thở dài, đưa ngón tay út vào ngoáy ngoáy tai vì tiếng hét quá lớn của Vũ Ninh Lạc Hầu làm màng nhĩ hắn cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn nhìn vị Lạc Hầu kiêu ngạo trên chiến xa với ánh mắt đầy vẻ thương hại và chán ngán:
“Ông chú này, giọng to thì có giải quyết được vấn đề gì đâu chứ? Sư phụ ta vừa bảo dạo này ruồi muỗi vo ve nhiều quá làm bẩn tai người, lại còn gõ trống ầm ĩ làm hoảng loạn đàn gà con của người nữa. Ta xuống đây là để đi mua hạt giống cải ngọt, tiện tay dọn dẹp đống rác rưởi các người bày ra thôi. Mau giao viên Vũ Ninh Thần Thạch hình củ cải trắng ra đây, rồi tự mình dập đầu tạ tội với đỉnh núi, ta sẽ cân nhắc tha cho các người một con đường sống.”
“Cái gì?!”
Vũ Ninh Lạc Hầu nghe xong, lồng ngực tức giận đến mức muốn nổ tung. Lão là thủ lĩnh tối cao của một đại bộ lạc, đi đến đâu vạn dân cũng phải quỳ lạy kính sợ, vậy mà hôm nay lại bị một tên nhãi ranh mặc áo vải thô, vác chảo đen coi như rác rưởi! Đã thế, tên nhãi này còn dám nhòm ngó đến Vũ Ninh Thần Thạch – chí bảo trấn tộc của bộ lạc lão!
“Nhãi ranh càn rỡ! Dám sỉ nhục bộ lạc Vũ Ninh ta! Lên cho ta! Dùng Trống Đồng Thần Trận nghiền nát xương cốt hắn thành bột mịn!” Vũ Ninh Lạc Hầu gầm lên điên cuồng, chỉ tay về phía Sở Phong.
Ngay lập tức, mười vị lực sĩ bộ lạc Vũ Ninh thân hình vạm vỡ đồng loạt gõ mạnh vào mặt mười chiếc trống đồng cổ đại.
*TÙNG!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Các hoa văn hình mặt trời và chim lạc trên mặt trống đồng đột ngột tỏa ra ánh sáng hoàng kim và xanh lam rực rỡ. Linh lực mộc hệ và lôi điện khổng lồ ngưng tụ giữa không trung, hóa thành một con Chim Lạc bằng linh khí khổng lồ sải cánh vạn trượng. Con chim thần gầm rú, mang theo lôi hỏa ngập trời và sức mạnh dời non lấp bể, lao thẳng về phía Sở Phong với tốc độ ánh sáng, muốn xé xác hắn thành vạn mảnh.
Sở Phong đứng im tại chỗ, vạt áo vải thô bị luồng gió bão từ con chim thần thổi bay phần phật. Hắn có thể cảm nhận được áp lực hủy diệt đang đè nặng lên vai mình, nhưng nội tâm hắn lại tĩnh lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng.
Hắn cảm nhận dòng máu Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể mình đang sôi sục dữ dội. Một luồng nhiệt lượng ấm nóng, cuồn cuộn như thác đổ từ đan điền lan tỏa khắp tứ chi bách骸, khiến xương cốt hắn vang lên những tiếng rắc rắc giòn giã như tiếng sấm mùa hạ. Xúc giác của hắn lúc này vô cùng nhạy bén, cảm nhận được từng tia lôi điện trong không khí đang run rẩy sợ hãi trước sự hiện diện của Hỗn Độn nguyên thủy khí.
Sở Phong chậm rãi thò tay ra sau lưng, nắm lấy cán chiếc chảo đen rỉ sét sứt mẻ của mình.
Cảm giác mát lạnh của cán sắt thô sơ truyền vào lòng bàn tay hắn, mang lại một sự an tâm kỳ lạ. Nhưng ngay lập tức, vệt sáng màu xám tro hình rồng nhỏ dưới đáy chảo tự co bóp phập phồng, phát ra một tiếng gầm nhẹ chỉ có hắn nghe thấy. Chiếc chảo đen như hòa làm một với cánh tay hắn, trở thành một phần cơ thể của Hỗn Độn Thần Thể.
Hắn không cần vận dụng bất kỳ một chiêu thức hoa mỹ nào, cũng không cần những động tác phức tạp của các đại năng tu tiên. Hắn chỉ đơn giản là vung chiếc chảo đen lên, hướng về phía con Chim Lạc lôi hỏa khổng lồ đang lao tới mà đập xuống một nhát cực kỳ dứt khoát và thô bạo.
*BOONG!!!*
Một tiếng động chói tai, mang theo âm hưởng hỗn độn cổ xưa vang lên, chấn động cả bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
Một luồng sóng âm màu xám tro rực rỡ từ lòng chiếc chảo đen quét qua không gian. Đi đến đâu, luồng sóng âm hỗn độn này lập tức dập tắt hoàn toàn lôi hỏa, bóp nát con Chim Lạc khổng lồ vạn trượng thành những đốm sáng nhỏ li ti như đom đóm giữa đêm hè, rồi trực tiếp hút sạch toàn bộ linh lực mộc hệ và lôi điện tinh thuần của chiêu thức này vào đáy chảo đen để mài giũa đạo vận.
Cả vạn quân bộ lạc Vũ Ninh đồng loạt hóa đá, đứng chết trân tại chỗ như những bức tượng đồng rỉ sét.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Mười chiếc trống đồng cổ đại – bảo vật trấn tộc của bộ lạc Vũ Ninh, lúc này đồng loạt xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, rồi nổ tung thành những mảnh đồng vụn rơi lả tả xuống đất cát nhầy nhụa dưới sự kinh hoàng của mười vị lực sĩ.
Vũ Ninh Lạc Hầu trợn tròn mắt, hai con ngươi suýt chút nữa thì rơi ra ngoài. Nhân sinh quan vạn năm của lão hoàn toàn sụp đổ trong một tích tắc:
“Cái… cái gì thế này? Một chiếc chảo đen rỉ sét… lại có thể phá vỡ Trống Đồng Thần Trận của bộ lạc ta một cách dễ dàng như vậy sao? Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?!”
Sở Phong không cho lão có thời gian để suy nghĩ hay hối hận. Hắn sải bước tiến lên, cơ thể hắn chuyển động nhanh đến mức chỉ để lại những tàn ảnh xám tro mờ ảo trong không trung. Chỉ trong một chớp mắt, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Vũ Ninh Lạc Hầu đang đứng trên chiến xa.
“Ta đã bảo là dọn dẹp rác rưởi rồi mà lị.” Sở Phong nhếch mép cười, vung chiếc chảo đen đập thẳng vào ngực Vũ Ninh Lạc Hầu một nhát cực kỳ dứt khoát.
*BỐP!*
Một tiếng động trầm đục vang lên. Vũ Ninh Lạc Hầu – vị Lạc Hầu kiêu dũng dũng mãnh của bộ lạc Vũ Ninh, bay ngược ra sau như một con diều đứt dây. Cơ thể lão va đập mạnh vào chiếc chiến xa bằng đồng khổng lồ, khiến chiếc xe gãy làm đôi thành đống đổ nát, rồi trực tiếp ngã nhào xuống vũng bùn đất nhầy nhụa dưới chân núi. Lão phun ra một ngụm máu tươi rực sáng linh lực, khuôn mặt ngăm đen giờ đây xám ngoét như tro tàn, đan điền rạn nứt, toàn bộ linh lực Thần Thông Cảnh trong cơ thể bị phế bỏ hoàn toàn.
Cả vạn dũng sĩ bộ lạc Vũ Ninh chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều rụng rời tay chân, vũ khí trong tay rơi loảng xoảng xuống đất cát. Họ sợ hãi tột độ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, khóc lóc van xin thảm thiết hướng về phía Sở Phong.
Sở Phong lững thững bước tới bên cạnh Vũ Ninh Lạc Hầu đang nằm co giật trong vũng bùn. Hắn thò tay vào trong lớp giáp đồng rách nát của lão, lục lọi một hồi rồi lôi ra một viên đá màu trắng ngà, rực sáng linh lực mộc hệ tinh thuần và tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc — chính là Vũ Ninh Thần Thạch.
Hắn đưa viên đá lên trước mắt ngắm nghía, lẩm bẩm đầy vẻ hài lòng:
“Ồ, đúng là giống hình củ cải trắng thật. Thứ này mang về cho sư phụ bón rau cải ngọt thì chắc chắn là cực phẩm rồi. Sư phụ quả nhiên là tiên tri, biết rõ ở đây có loại phân bón tốt thế này.”
Hắn nhét viên thần thạch vào chiếc túi vải thô, rồi quay đầu nhìn vạn quân Vũ Ninh đang quỳ rạp dưới đất:
“Các người mau dọn dẹp sạch sẽ đống đổ nát này rồi cút đi cho khuất mắt ta. Lần sau còn dám gõ trống gõ chiêng làm ồn ở đây, ta sẽ dùng chảo đen đập bay cả bộ lạc các người đấy!”
Nói xong, Sở Phong vác chiếc chảo đen sau lưng, thong thả tiếp tục cuộc hành trình đi về hướng chợ Phong Châu để tìm mua hạt giống cải ngọt thật sự từ tiệm của lão Vương, lòng tràn đầy niềm vui sướng và tự hào vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đầu tiên mà sư phụ giao phó.