Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 4: Đan điền vỡ nát và nét vẽ nguệch ngoạc

Cập nhật lúc: 2026-06-14 13:46:11 | Lượt xem: 11

Tiếng củi khô lép bép cháy trong chiếc bếp lò đất nung tỏa ra những vệt khói xám nhạt, ấm áp, nhè nhẹ len lỏi qua khe cửa sổ gỗ rồi tan biến vào khoảng không gian tĩnh mịch của đỉnh Hải Vân Phong. Trận bão tuyết cuồng bạo ngoài kia vừa dứt, để lại một màn sương sớm bảng lảng ôm lấy những rặng trúc xanh mướt.

Diệp Phi ngồi trên một chiếc ghế đẩu bằng tre đã mòn nhẵn, tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy nhẹ vào cửa bếp. Khuôn mặt hắn lúc này đang co rúm lại trong một sự tính toán cực kỳ căng thẳng. Không phải hắn đang suy ngẫm về quy luật vận hành của đại đạo hay nhân quả vạn giới, mà hắn đang nhẩm tính sổ sách sinh hoạt cho tháng sau.

*“Một bao gạo thô loại rẻ nhất ở thị trấn dưới núi cũng mất mười đồng tiền đồng. Muối ăn, dầu hỏa, rồi lại thêm tiền mua hạt giống rau cải vụ xuân… Trước đây chỉ có mình và con chó Tiểu Hắc, ăn uống thế nào cũng xong,bây giờ tự dưng lại đèo bòng thêm một đứa con gái tuổi ăn tuổi lớn.”*

Diệp Phi lén liếc nhìn Lục Thanh Tuyết đang đứng khép nép bên cạnh, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi hoài nghi sâu sắc. Cô bé này dung mạo thì đúng là khuynh quốc khuynh thành, da trắng như tuyết, khí chất thanh cao lạnh lùng như tiên nữ hạ phàm. Thế nhưng, đôi bàn tay thon dài, mịn màng không một vết chai kia rõ ràng là chưa từng chạm vào việc nặng.

*“Liệu mình có bị lỗ vốn không nhỉ?”* Diệp Phi tự giễu trong lòng. *“Nhận nó làm đệ tử, thực chất là muốn tuyển một đứa ô-sin không lương về dọn dẹp nhà cửa hộ mình. Thế nhưng nhìn bộ dạng tiểu thư đài các này, ngộ nhỡ bảo nó đi gánh nước mà nó làm vỡ cái xô gỗ duy nhất của mình, hoặc bảo nó nhóm bếp mà nó thiêu rụi luôn cái nhà tranh này thì đúng là tiền mất tật mang. Ôi, gánh nặng tài chính của một phàm nhân thật là đáng sợ!”*

Trong khi Diệp Phi đang âm thầm khóc ròng vì ví tiền trống rỗng, thì ở phía đối diện, tâm lý của Lục Thanh Tuyết lại đang trải qua một cơn địa chấn dữ dội không kém.

Nàng đứng thẳng người, hai tay siết chặt thanh kiếm gỗ đẽo vụng mà Diệp Phi vừa tặng, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy trong bếp lò. Đối với nhãn quan của một thiên tài vừa thức tỉnh Băng Cơ Ngọc Cốt như nàng, ngọn lửa kia hoàn toàn không phải là hỏa hoạn bình thường. Đó là một loại hỏa diễm màu tím sậm, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh của thời kỳ khai thiên lập địa! Mỗi lần Diệp Phi dùng chiếc quạt nan rách phẩy nhẹ, ngọn lửa lại bùng lên một cách nhịp nhàng, mang theo những gợn sóng đạo vận huyền ảo làm lung lay cả không gian xung quanh.

*“Sư phụ… ngài ấy quả thực là một vị thần minh tối cổ ẩn dật!”* Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng vì xúc động và kinh hãi. *“Ngài ấy rõ ràng có thể dùng một ý niệm để dập tắt cả thiên địa, vậy mà lúc này lại cam tâm tình nguyện ngồi đây, tự tay nhóm lửa, nấu nước. Đây chính là cảnh giới ‘Hồng Trần Luyện Tâm’ trong truyền thuyết sao? Ngài ấy đang dạy mình rằng, muốn đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo, trước hết phải học cách tĩnh tâm trước những việc tầm thường nhất của nhân gian!”*

Nàng nhìn xuống đôi bàn tay của mình, lòng đầy lo lắng và hoang mang. Sư phụ bảo nàng hãy học cách nhóm bếp và dọn dẹp nhà cửa trước khi tu luyện. Nàng tự hỏi liệu đây có phải là một bài kiểm tra tâm tính cực kỳ nghiêm ngặt? Liệu một chút tạp niệm, một chút kiêu ngạo của một cựu thánh nữ có làm bẩn đi sự thanh tịnh của Hải Vân Phong và khiến sư phụ nổi giận đuổi nàng đi?

*“Mình phải thật cẩn thận! Mỗi một động tác quét nhà, mỗi một lần rửa bát đều phải dốc hết toàn lực, không được phép có nửa điểm sơ sẩy!”* Lục Thanh Tuyết tự hạ quyết tâm, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm phần kính sợ và sùng bái tột độ.

Diệp Phi thấy nàng cứ đứng im như phông nền, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, liền thở dài một tiếng, đưa chiếc quạt nan cho nàng: “Thanh Tuyết, cầm lấy cái này, quạt nhẹ nhàng thôi nhé. Đừng có dùng sức quá, cái quạt này rách lắm rồi, rách thêm tí nữa là ta không có tiền mua cái mới đâu.”

“Sư… sư phụ…” Lục Thanh Tuyết run rẩy đón lấy chiếc quạt nan rách. Khi những ngón tay nàng chạm vào cán quạt, một luồng nhân quả chi lực khổng lồ đột ngột tràn vào thức hải của nàng, khiến nàng suýt nữa thì đứng không vững. Nàng vội vàng cắn chặt môi, dùng ý chí kiên định nhất để trấn áp sự kinh hoàng trong lòng, cung kính đáp: “Đồ nhi xin ghi nhớ lời dạy của sư tôn! Đồ nhi nhất định sẽ nâng niu bảo vật này, tuyệt đối không dám làm tổn hại đến một sợi nan quạt!”

Diệp Phi trợn mắt nhìn nàng, trong lòng câm nín: *“Lại nữa rồi. Con bé này bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối rồi sao? Cái quạt tre rách nát dùng để đuổi ruồi mà nó gọi là bảo vật? Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.”*

Hắn lắc đầu, lững thững bước ra ngoài sân để kiểm tra vườn rau cải.

***

Cùng lúc đó, trên con đường mòn khúc khuỷu, đầy đá sỏi dẫn lên đỉnh Hải Vân Phong.

Một thiếu niên rách rưới đang bò lê bò lết trên mặt đất. Quần áo của hắn đã rách tươm, thấm đẫm những vệt máu khô khốc và bùn đất dơ bẩn. Hai đầu gối và mười đầu ngón tay của hắn đều đã mòn vẹt, lộ ra cả xương trắng, thế nhưng hắn vẫn dùng một nghị lực phi thường để lết từng tấc đất về phía trước.

Hắn chính là Sở Phong.

Chỉ mới ba ngày trước, hắn vẫn còn là một thiên tài đầy hứa hẹn của một bộ tộc lớn phương Nam, sở hữu huyết mạch cường đại. Thế nhưng, trong một cuộc tranh đoạt tài nguyên khốc liệt, hắn đã bị đối thủ dùng “Chúc Đồng Chi Lực” đập nát hoàn toàn đan điền, phế bỏ toàn bộ tu vi, trở thành một kẻ tàn phế không hơn không kém. Gia tộc ruồng bỏ, hôn thê hủy hôn, đồng môn sỉ nhục – tất cả những bi kịch cẩu huyết nhất của giới tu tiên đều đổ ập xuống đầu hắn chỉ sau một đêm.

Trong sự tuyệt vọng tột cùng, hắn nhớ lại một lời đồn đại mơ hồ từ những tu sĩ đi lạc: Trên đỉnh Hải Vân Phong có một vị thần tiên ẩn dật, có thể cải tử hoàn sinh, nghịch chuyển càn khôn. Hắn quyết định đánh cược mạng sống của mình, dùng chút hơi tàn cuối cùng để bò lên ngọn núi này.

*“Tiền bối… người có thực sự tồn tại không?”* Sở Phong vừa bò vừa thở dốc, máu tươi từ khóe miệng không ngừng rỉ ra. Tâm trí hắn lúc này đang giằng xé giữa sự oán hận thế thái nhân tình và nỗi sợ hãi bị từ chối. *“Mình bây giờ chỉ là một phế vật đan điền vỡ nát, kinh mạch đứt đoạn. Ngay cả những tông môn rác rưởi nhất cũng không thèm nhìn mình một cái. Một vị thần tiên cao cao tại thượng như chủ nhân Hải Vân Phong, liệu có rủ lòng thương xót cho một con sâu kiến dơ bẩn như mình không?”*

Sự hoài nghi và lòng tự trọng bị chà đạp khiến Sở Phong cảm thấy đau đớn hơn cả vết thương trên thể xác. Hắn sợ hãi. Hắn sợ rằng khi mình bò được lên đến đỉnh núi, thứ đón nhận hắn sẽ chỉ là một ánh mắt khinh bỉ hoặc một cái phẩy tay lạnh lùng đuổi khách.

Khi hắn vừa bò đến cổng tre của ngôi nhà tranh, một bóng đen khổng lồ đột ngột xuất hiện trước mắt hắn.

Sở Phong giật nảy mình, ngẩng đầu lên. Đập vào mắt hắn là một chú chó màu đen nhỏ nhắn, lông xù, đang nằm lười biếng bên cạnh chiếc cổng tre. Thế nhưng, ngay khi chú chó kia khẽ hé mắt nhìn hắn, Sở Phong cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt lấy trái tim mình.

Trong nhãn thần của chú chó đen kia, không hề có sự ngây ngô của thú cưng phàm trần. Đó là một đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng, chứa đựng sát ý ngút trời của một con Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ! Một luồng uy áp đáng sợ đến mức có thể nghiền nát cả một tinh hệ nhàn nhạt tỏa ra, khiến toàn thân Sở Phong đông cứng lại, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

*“Chó… một con chó canh cửa thôi mà lại mạnh đến mức này sao?!”* Sở Phong kinh hoàng tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng máu trên mặt. *“Luồng khí tức này… ngay cả vị lão tổ mạnh nhất của gia tộc ta cũng không bằng một phần vạn! Hải Vân Phong này… rốt cuộc là nơi quái quỷ gì thế này?”*

Tiểu Hắc nhìn thiếu niên đang nằm thoi thóp dưới đất, khẽ khịt mũi một cái đầy khinh bỉ. Đối với một thực thể vạn cổ như nó, loại phế vật đan điền vỡ nát này ngay cả làm món tráng miệng cũng không đủ tư cách. Thế nhưng, nó ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Diệp Phi đang ở trong sân, và nó cũng thừa biết chủ nhân của nó rất ghét việc sát sinh bừa bãi trước cửa nhà.

Thế là, Tiểu Hắc lười biếng ngáp một cái, quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục gặm khúc xương sườn heo thừa mà Diệp Phi vừa vứt cho lúc sáng, coi sự tồn tại của Sở Phong như không khí.

Sở Phong thấy áp lực đột ngột biến mất, liền thở hổn hển như người chết đuối vớ được cọc. Hắn không dám chần chừ, tiếp tục dùng chút sức tàn cuối cùng để bò qua cổng tre, tiến vào trong sân.

Lúc này, Diệp Phi đang đứng góc sân, tay cầm một chiếc xẻng sắt rỉ sét, dọn dẹp đống rác thải tích tụ sau trận bão tuyết. Hắn đang bực bội vì đống giấy nháp cũ bị ẩm ướt, định đem vứt hết vào hố rác sau nhà.

Nghe thấy tiếng động sột soạt, Diệp Phi quay đầu lại và lập tức ngẩn người.

Một thiếu niên rách rưới, máu me đầy mình đang bò lết vào sân nhà hắn.

*“Cái gì thế này? Lại một đứa trẻ tị nạn nữa sao?”* Diệp Phi hoang mang nghĩ thầm, chiếc xẻng sắt suýt nữa thì rơi khỏi tay. *“Hải Vân Phong này dạo này bị cái gì thế không biết? Hết cô bé sắp chết cóng Lục Thanh Tuyết, giờ lại đến thằng nhóc rách rưới như vừa bị xe bò cán qua này. Tu Tiên giới của cái thế giới Âu Lạc này tàn khốc đến mức độ này rồi sao? Toàn hành hạ trẻ em thế này thì ai mà chịu nổi!”*

Sở Phong ngước nhìn Diệp Phi. Trong mắt hắn, người đàn ông trung niên mặc áo vải thô bạc màu trước mặt không hề có một chút linh lực dao động nào, thế nhưng xung quanh người hắn lại bao phủ bởi một tầng đạo vận màu vàng kim nhạt, mông lung và huyền diệu đến cực điểm. Mỗi bước đi của hắn đều như hòa cùng nhịp đập của đất trời.

“Tiền… tiền bối…” Sở Phong khàn giọng gọi, đầu dập mạnh xuống đất: “Cầu xin tiền bối thu nhận vãn bối! Đan điền của vãn bối đã vỡ, kinh mạch đã đứt, chỉ cầu xin một con đường sống để báo thù rửa hận!”

Diệp Phi thở dài một tiếng, bước lại gần. Hắn nhìn vết thương trên người Sở Phong, trong lòng không khỏi dâng lên sự thương cảm. Hắn vốn là người mềm lòng, thấy người gặp nạn không thể không cứu. Thế nhưng, hắn cũng biết rõ giới hạn của mình: hắn chỉ là một phàm nhân, làm sao biết cách chữa trị đan điền vỡ nát của tu sĩ?

*“Thằng nhóc này chắc là bị người ta đánh cho hỏng não rồi mới chạy lên đây cầu cứu một phàm nhân như mình.”* Diệp Phi thầm nghĩ. *“Nhưng nhìn nó thê thảm thế kia, nếu mình đuổi đi thì chắc chắn nó sẽ chết rét ở dọc đường. Thôi thì cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, cứ cho nó vào nhà nghỉ ngơi cái đã rồi tính sau.”*

Diệp Phi định cúi xuống đỡ Sở Phong dậy, nhưng đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm bay một tờ giấy nháp từ xấp giấy trên tay hắn. Tờ giấy xoay tròn vài vòng trên không trung rồi rơi ngay trước mặt Sở Phong.

“Ấy chết, rác bay mất rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, định cúi xuống nhặt lại.

Thế nhưng, Sở Phong đã nhanh hơn một bước. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua tờ giấy nháp kia, và ngay lập tức, toàn thân hắn như bị sét đánh ngang tai, đôi đồng tử co rụt lại đến kích thước của đầu kim.

Đó là một bức vẽ nguệch ngoạc bằng mực đen thô sơ.

Thực chất, đây chính là bản phác thảo thiết kế “Hệ thống chuồng trại khép kín 3 trong 1: Chuồng gà – Hố ủ phân – Vườn rau” mà Diệp Phi tự tay vẽ bậy lúc rảnh rỗi để chuẩn bị xây dựng vào mùa xuân tới. Trên tờ giấy, Diệp Phi vẽ một vòng tròn lớn ở giữa (biểu thị cái hố xí tự hoại), xung quanh có vài nét vẽ nguệch ngoạc hình con gà và mấy mũi tên chỉ qua chỉ lại biểu thị dòng chảy của chất thải hữu cơ để làm phân bón. Cuối cùng là vài nét gạch chéo thô bạo để đánh dấu khu vực cần đào móng.

Thế nhưng, trong mắt của một kẻ đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, với tâm trí đầy oán hận và khát vọng nghịch thiên như Sở Phong, bức vẽ nguệch ngoạc này lại biến thành một đồ hình chí cao vô thượng!

*“Đây… đây là cái gì?!”* Sở Phong thở không ra hơi, đầu óc hắn như muốn nổ tung.

Cái vòng tròn lớn ở trung tâm kia, trong mắt hắn, không phải là một cái hố xí, mà là “Vô Cực Hỗn Độn” – điểm bắt đầu của vạn vật trước khi trời đất phân chia! Những mũi tên chỉ hướng dơ bẩn kia, thực chất là “Nhân Quả Luân Hồi” và “Nghịch Chuyển Càn Khôn”, chỉ ra con đường chuyển hóa năng lượng từ hư vô sang thực tại! Còn những nét gạch chéo thô bạo kia… trời đất ơi, đó chính là “Kiếm Ý Thái Sơ” vĩ đại nhất, có thể dễ dàng chém đứt mọi trói buộc của thiên địa, phá vỡ mọi xiềng xích của quy tắc cũ!

*“Tiền bối… ngài ấy không phải là vô tình đánh rơi tờ giấy này!”* Sở Phong điên cuồng suy nghĩ, nước mắt và máu hòa lẫn trên khuôn mặt dơ bẩn của hắn. *“Ngài ấy biết đan điền của mình đã vỡ! Ngài ấy biết mình đang tuyệt vọng! Bức vẽ này… chính là câu trả lời của ngài ấy dành cho mình!”*

*“Đan điền vỡ nát, chính là trở về trạng thái hỗn độn nhất, dơ bẩn nhất, giống như thứ chứa trong cái vòng tròn kia! Thế nhưng, dơ bẩn không phải là kết thúc! Trải qua quá trình phân hủy, ủ thối, thứ dơ bẩn đó sẽ biến thành chất dinh dưỡng tối cao để nuôi dưỡng sinh mệnh mới! Đây chính là đạo lý của sự hủy diệt và tái sinh! Muốn thức tỉnh Hỗn Độn Thần Thể, trước hết phải dám đập nát cái cũ, biến mình thành một mảnh hỗn độn dơ bẩn nhất!”*

*“Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!”*

Một tiếng sấm ngầm đột ngột vang lên từ sâu trong linh hồn của Sở Phong.

Quy tắc thiên địa xung quanh Hải Vân Phong bỗng nhiên dao động dữ dội. Một luồng linh khí hồng hoang màu xám tro, mang theo hơi thở cổ xưa và hỗn độn từ dưới lòng đất đột ngột tuôn trào, điên cuồng tràn vào cơ thể Sở Phong qua các lỗ chân lông.

Đan điền vỡ nát của hắn bắt đầu tự tái thiết với một tốc độ kinh hoàng. Nhưng nó không tái thiết theo cách thông thường, mà nó đang tự xây dựng lại theo đúng mô hình “hệ thống tuần hoàn khép kín” trên tờ giấy vẽ bậy của Diệp Phi! Một vòng xoáy hỗn độn màu xám tro hình thành ở trung tâm đan điền của hắn, không ngừng quay tròn, điên cuồng thôn phệ và chuyển hóa mọi nguồn năng lượng xung quanh.

“Rắc! Rắc!”

Xương cốt của Sở Phong phát ra những tiếng kêu giòn giã. Huyết mạch của hắn sôi sục, chuyển hóa hoàn toàn thành Hỗn Độn Thần Thể trong truyền thuyết! Khí thế của hắn tăng vọt với tốc độ chóng mặt: Khải Huyết Cảnh tầng thứ nhất… tầng thứ ba… tầng thứ sáu… tầng thứ chín!

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, một phế vật đan điền vỡ nát đã hoàn toàn lột xác, trở thành một tồn tại nghịch thiên sở hữu thể chất chí cao vô thượng!

Diệp Phi đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn toàn bộ quá trình này.

Dưới góc nhìn của một phàm nhân không có linh lực như hắn, hắn chỉ thấy thằng nhóc rách rưới này bỗng nhiên cầm tờ giấy vẽ bậy của mình lên, nhìn chằm chằm một hồi, rồi toàn thân bắt đầu run rẩy bần bật như bị động kinh. Sau đó, thằng nhóc hộc ra một ngụm máu đen, xương cốt kêu răng rắc, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười nắc nẻ như một kẻ tâm thần trốn trại.

*“Tiêu rồi, tiêu thật rồi.”* Diệp Phi sờ sờ trán, mặt mũi tràn đầy vẻ lo lắng và hoang mang. *“Thằng nhóc này chắc chắn là bị chấn thương sọ não quá nặng, giờ hóa điên luôn rồi. Tự nhiên cầm tờ bản đồ chuồng gà và hố xí của mình mà lại cười như điên thế kia. Hải Vân Phong này rốt cuộc có phong thủy gì ám mà toàn thu hút mấy đứa thần kinh không bình thường thế này?”*

Hắn khẽ ho một tiếng, rụt rè hỏi: “Này… thằng nhóc kia, cháu không sao chứ? Có cần ta lấy cho bát nước ấm để uống không?”

Sở Phong đột ngột dừng cười, dập đầu mạnh xuống đất trước mặt Diệp Phi, vang lên những tiếng “bốp bốp” giòn giã trên nền đất đá:

“Đệ tử Sở Phong! Tạ ơn sư phụ đã ban ơn tái sinh! Nét vẽ thần thánh của sư phụ đã giúp đệ tử ngộ ra chân lý của Hỗn Độn, đập nát đan điền cũ để đúc nên Thần Thể mới! Đệ tử nguyện dâng hiến cả sinh mạng này để phụng sự sư phụ, bảo vệ Hải Vân Phong vạn vạn năm!”

Diệp Phi đứng hình mất năm giây.

*“Nét vẽ thần thánh? Chân lý Hỗn Độn? Đúc nên Thần Thể mới?”*

Hắn liếc nhìn tờ giấy nháp vẽ sơ đồ hố xí tự hoại đang nằm dưới đất, rồi lại nhìn thằng nhóc đang dập đầu đến chảy cả máu trán kia. Một cảm giác bất lực và dở khóc dở cười dâng lên ngập tràn trong lòng hắn.

*“Thôi xong, lại thêm một đứa bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối giống như Lục Thanh Tuyết rồi. Cái sơ đồ hố xí tự hoại của mình mà nó cũng ngộ ra được chân lý vũ trụ thì đúng là quỳ lạy cái sự bổ não của lũ trẻ thời nay!”*

Nhưng nhìn thấy Sở Phong tuy đầu óc có chút vấn đề nhưng thái độ lại cực kỳ thành khẩn, vả lại vết thương trên người có vẻ như cũng đã tự lành một cách kỳ diệu (chắc là do nó tự uống thuốc gì đó trước khi lên núi), Diệp Phi cũng lười giải thích.

Hắn nhặt tờ giấy nháp lên, phủi phủi bụi rồi nhét vào túi áo, nhàn nhạt nói: “Được rồi, hiểu là tốt rồi. Đã bái ta làm sư phụ thì sau này phải chăm chỉ làm việc. Nhà ta không nuôi kẻ lười biếng đâu.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong dõng dạc đáp, ánh mắt rực sáng niềm tin chiến thắng. Hắn tin rằng, dưới sự chỉ dạy của vị thần tối cao này, ngày hắn quay trở lại phương Nam để đòi lại công đạo sẽ không còn xa nữa.

Diệp Phi quay người đi vào nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Thanh Tuyết ơi! Ra dọn dẹp phòng bên cạnh cho sư đệ mới của cháu đi này! Tiện thể bảo nó lát nữa đi gánh nước luôn, đan điền khỏe thế kia chắc gánh nước tốt lắm đấy!”

Từ trong nhà tranh, tiếng Lục Thanh Tuyết vang lên đầy cung kính: “Dạ, sư phụ! Đồ nhi xin tuân mệnh!”

Sở Phong đứng dậy, nhìn bóng lưng giản dị của Diệp Phi, rồi lại nhìn chú chó đen Tiểu Hắc đang nằm canh cửa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh hỗn độn vô tận đang cuộn trào trong đan điền mới của mình, trong lòng tràn ngập sự kính sợ và quyết tâm vô hạn.

Cơn bão tuyết trên Hải Vân Phong đã thực sự qua đi, nhưng cơn bão táp kinh hoàng nhất của Âu Lạc Thần Châu, giờ đây đã chính thức có thêm một kẻ gieo gió bước ra từ nét vẽ nguệch ngoạc của một vị “phàm nhân” ẩn thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8