Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 5: Sư phụ thực sự là phàm nhân?

Cập nhật lúc: 2026-06-13 16:40:41 | Lượt xem: 10

Sở Phong đứng phắt dậy. Hỗn Độn Thần Thể vừa mới thức tỉnh khiến từng lỗ chân lông trên người hắn đều đang phun trào ra những tia khí xám mịt mù. Sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần vỗ bờ, khiến hắn có cảm giác chỉ cần một đấm là có thể đấm thủng cả bầu trời. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng lưng vải thô của Diệp Phi khuất sau cánh cửa gỗ, Sở Phong lập tức giật bắn mình. Hắn điên cuồng vận chuyển công pháp, dùng toàn bộ nghị lực để thu liễm luồng khí thế khủng khiếp kia vào sâu trong xương tủy, không dám để rò rỉ ra dù chỉ một tia nhỏ nhất.

Hắn sợ. Hắn thực sự sợ luồng sức mạnh thô bạo này sẽ vô tình thổi bay góc áo giặt đến bạc màu của sư phụ, hoặc tệ hơn là làm đổ vỡ cái chậu rửa mặt bằng sành sứt mỏ đặt ở góc sân.

“Sư đệ.”

Một giọng nói lạnh lùng, trong vắt như tiếng băng ca va vào nhau vang lên ngay bên cạnh. Lục Thanh Tuyết từ lúc nào đã đứng tựa lưng vào cột tre hiên nhà, tay cầm cây chổi tre quét sân, đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào Sở Phong.

Sở Phong giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ: “Sư tỷ! Đệ tử… khụ, đệ là Sở Phong, vừa mới được sư phụ thu nhận.”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu. Nàng bước tới, đôi mắt phượng khẽ híp lại, thần thức vô hình quét qua người Sở Phong một lượt. Trong lòng nàng lúc này đang dậy sóng như thủy triều Đông Hải.

Hỗn Độn Thần Thể!

Thực sự là Hỗn Độn Thần Thể trong truyền thuyết vạn cổ!

Mới nửa canh giờ trước, thằng nhóc này còn là một phế vật đan điền vỡ nát, bò lê bò lết dưới chân núi với hơi thở thoi thóp. Vậy mà chỉ cần nhìn một nét vẽ nguệch ngoạc của sư phụ, hắn liền một bước lên trời, khôi phục kinh mạch, đúc nên Thần Thể chí cao, tu vi nhảy vọt lên Khải Huyết Cảnh tầng thứ chín!

Nàng siết chặt cán chổi tre trong tay, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy: “Đan điền của đệ… ổn rồi chứ?”

“Dạ ổn, ổn đến mức không thể ổn hơn!” Sở Phong gãi đầu cười hì hì, bộc lộ rõ bản tính lém lỉnh của mình. “Sư tỷ, đệ cảm thấy bây giờ mình có thể đập vỡ một con yêu quái Chúc Đồng Cảnh chỉ bằng một cái chảo đen!”

Lục Thanh Tuyết không cười. Nàng bước tới gần hắn hơn một chút, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ: “Nói nhỏ thôi! Đệ muốn sư phụ nghe thấy sao?”

Sở Phong ngơ ngác: “Hả? Sư phụ nghe thấy thì có sao đâu tỷ? Ngài là người ban cho đệ sức mạnh này mà, chắc ngài phải vui lắm chứ?”

“Ngu ngốc!” Lục Thanh Tuyết khẽ mắng một tiếng, thanh âm lạnh buốt. Nàng dắt Sở Phong đi nhanh ra phía sau vườn rau, nơi những cây cải tiến hóa thành Cửu Chuyển Tiên Thảo đang tỏa ra ánh hào quang nhàn nhạt dưới ánh mặt trời.

Tiểu Hắc đang nằm phơi nắng cạnh chuồng gà, thấy hai người đi tới liền lười biếng hé một mắt ra nhìn, sau đó lại nhắm mắt lại, tiếp tục ngáy khò khò. Trong mắt con Thôn Thiên Ma Lang này, hai đứa nhóc này chỉ là những kẻ mới bước vào con đường tu tiên, chẳng có gì đáng để nó bận tâm bằng việc chờ đến giờ cơm trưa để được gặm xương thừa chứa đạo vận Thái Sơ.

Ra đến góc vườn, Lục Thanh Tuyết dừng lại, quay ngoắt người lại nhìn Sở Phong: “Ta hỏi đệ, đệ có cảm nhận được một chút dao động linh lực nào trên người sư phụ không?”

Sở Phong nhíu mày suy nghĩ, rồi lắc đầu: “Không có. Thật kỳ lạ, đệ đã là Khải Huyết Cảnh tầng thứ chín, thần giác nhạy bén hơn trước gấp trăm lần. Nhưng khi đứng cạnh sư phụ, đệ hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ hơi thở tu vi nào. Ngài… thực sự giống như một phàm nhân trăm phần trăm.”

“Đúng thế!” Lục Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ trí tuệ thấu suốt mọi việc. “Đó chính là điểm đáng sợ nhất của sư phụ! Ngài đang thực hiện một cảnh giới tu luyện tối cao: Hồng Trần Luyện Tâm!”

“Hồng Trần Luyện Tâm?” Sở Phong trợn tròn mắt. “Là cái gì cơ?”

Lục Thanh Tuyết hít một hơi sâu, bắt đầu màn “bổ não” đầy logic của mình với tốc độ nói cực nhanh: “Sư phụ là một tồn tại đỉnh cấp, sống qua vô số kỷ nguyên. Ngài đã đứng ở đỉnh cao của vũ trụ, nhìn thấu vạn vật. Để tìm kiếm bước đột phá cuối cùng, ngài đã tự phong ấn toàn bộ tu vi chí cao vô thượng của mình, tự lừa dối bản thân, biến mình thành một phàm nhân thực sự để trải nghiệm cuộc sống điền viên, sinh lão bệnh tử!”

Sở Phong nghe mà đầu óc quay cuồng: “Tự… tự lừa dối bản thân? Ý tỷ là, sư phụ thực sự nghĩ mình là một phàm nhân?”

“Chính xác!” Lục Thanh Tuyết quả quyết. “Ngài nghĩ mình là phàm nhân, nên mọi hành động, suy nghĩ của ngài đều rập khuôn theo một phàm nhân. Ngài sợ tốn tiền chợ, ngài lo lắng bão tuyết, ngài mắng Tiểu Hắc, ngài cằn nhằn về việc cuộc sống khó khăn. Tất cả những điều đó không phải là giả vờ, mà là ngài đang thực sự sống trong vai diễn phàm nhân đó!”

Sở Phong há hốc mồm, cảm giác thế giới quan của mình vừa bị đập nát rồi xây lại: “Trời đất ơi… Thế còn những thần tích như hồi sinh đan điền của đệ bằng nét vẽ hố xí, hay thanh kiếm gỗ của tỷ?”

“Đó là vì ngài quá mạnh!” Lục Thanh Tuyết giải thích, giọng điệu dồn dập đầy phấn khích. “Dù tu vi bị phong ấn, nhưng mỗi hành động vô ý của ngài, mỗi lời nói, mỗi nét vẽ đều mang theo quy tắc Thái Sơ tự nhiên của trời đất. Ngài vẽ sơ đồ hố xí tự hoại, trong mắt ngài đó chỉ là bản vẽ bình thường, nhưng quy tắc thiên địa tự động cộng hưởng, hóa thành đại đạo Hỗn Độn giúp đệ tái sinh! Ngài đẽo kiếm gỗ cho ta phòng thân, trong mắt ngài đó là đồ chơi, nhưng kiếm ý của ngài đã tự khắc sâu vào thớ gỗ!”

Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, da gà da vịt nổi lên khắp người: “Nói như vậy… nếu chúng ta vạch trần thân phận của ngài, hoặc để ngài biết chúng ta biết ngài là thần tiên…”

“Thì tâm cảnh Hồng Trần Luyện Tâm của ngài sẽ bị phá vỡ hoàn toàn!” Lục Thanh Tuyết cắt ngang, nét mặt nghiêm trọng tột độ. “Hãy nghĩ xem, một vị đại năng vạn cổ đang vui vẻ trồng rau nuôi cá, bỗng nhiên bị hai đứa đệ tử vạch trần trò chơi của mình. Ngài sẽ cảm thấy thế nào? Ngài sẽ tức giận vì kế hoạch luyện tâm bị phá hỏng, hoặc ngài sẽ thất vọng và lập tức rời bỏ Hải Vân Phong này để đi tìm một nơi khác! Khi đó, chúng ta sẽ mất đi sự che chở của ngài vĩnh viễn!”

“A!” Sở Phong hét lên một tiếng khe khẽ, vội vàng bịt miệng mình lại. Hắn rùng mình một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. “Đáng sợ quá! Đệ không muốn mất sư phụ đâu! Sư phụ tốt như thế, tuy hơi cằn nhằn nhưng ngài đã cứu mạng đệ!”

“Thế nên,” Lục Thanh Tuyết nhìn thẳng vào mắt Sở Phong, câu chữ dứt khoát, mạnh mẽ như đinh đóng cột. “Chúng ta phải lập ra một kế hoạch mật mưu. Quy tắc số một của Hải Vân Phong: Bảo vệ người sư phụ ‘yếu ớt’ bằng mọi giá!”

“Bảo vệ bằng mọi giá!” Sở Phong nắm chặt nắm tay, chiến ý dâng cao. “Sư tỷ, tỷ nói đi, chúng ta phải làm thế nào?”

Lục Thanh Tuyết giơ ba ngón tay lên, nhịp điệu nói nhanh và dứt khoát:

“Thứ nhất, trước mặt sư phụ, tuyệt đối không được lộ ra bất kỳ tu vi nào! Chúng ta phải giả vờ là những phàm nhân yếu đuối, chỉ biết làm việc nhà. Sư phụ bảo gánh nước, đệ phải giả vờ gánh còng lưng. Sư phụ bảo quét nhà, ta phải quét thật sạch bằng tay, không được dùng linh lực!”

“Được! Đệ diễn sâu môn này giỏi lắm!” Sở Phong gật đầu lia lịa.

“Thứ hai, sư phụ bảo gì làm nấy, không được thắc mắc, dù điều đó có điên rồ đến đâu! Kể cả việc ngài bắt đệ dùng phân gà bón rau, hay bắt ta đi nhóm bếp bằng củi ướt. Đó đều là những bài kiểm tra tâm cảnh ẩn giấu của ngài!”

“Rõ! Đệ nguyện ý bón phân gà cả đời!” Sở Phong vỗ ngực rầm rầm.

“Thứ ba,” Ánh mắt Lục Thanh Tuyết đột nhiên trở nên lạnh lùng, sát khí vô hình khiến không khí xung quanh giảm xuống độ âm. “Thế giới tu tiên ngoài kia vô cùng tàn khốc. Sẽ có vô số kẻ thù, vô số kẻ tham lam nhòm ngó Hải Vân Phong. Bất kỳ kẻ nào dám mang theo sát khí bước lên ngọn núi này, làm phiền đến cuộc sống điền viên yên tĩnh của sư phụ… chúng ta phải giải quyết chúng ngay từ chân núi! Tuyệt đối không để một tên ruồi muỗi nào lọt lên đỉnh núi làm dơ mắt sư phụ!”

“Đúng! Đập chết mẹ chúng nó từ chân núi!” Sở Phong nghiến răng kèn kẹt, chiếc chảo đen sau lưng hắn như cũng cảm nhận được sát khí của chủ nhân, khẽ rung lên bần bật. “Đệ tử Hỗn Độn Thần Thể của Hải Vân Phong, tuyệt đối không phải là đồ bỏ đi!”

“Tốt!” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, sự lạnh lùng trên mặt giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự tin tưởng dành cho vị sư đệ mới này. “Bây giờ, đệ đi gánh nước đi. Hãy nhớ, phải giả vờ yếu đuối!”

“Sư tỷ cứ yên tâm giao cho đệ!”

Sở Phong hăng hái chạy về phía góc sân, nơi đặt hai chiếc xô gỗ cũ kỹ và một cây đòn gánh bằng tre đã lên nước bóng loáng. Hắn hít một hơi thật sâu, thò tay nhấc đòn gánh lên.

“Trời đất ơi!”

Sở Phong suýt chút nữa thì sụm cả bà chè. Hai chiếc xô gỗ trông thì bình thường, nhưng khi hắn chạm vào, một luồng sức mạnh nặng nề như muốn đè sụp cả linh hồn ập xuống. Đây đâu phải là xô gỗ bình thường? Đây rõ ràng là được làm từ vạn năm Trầm Thiết Mộc chí nặng chí kiên! Còn cây đòn gánh kia, bên trên ẩn hiện những đường vân thiên nhiên, rõ ràng là một đoạn gậy thần chứa đựng cấm chế Thái Sơ vô lượng!

Hắn phải vận dụng đến ba phần sức mạnh của Hỗn Độn Thần Thể mới có thể vững vàng gánh hai chiếc xô lên vai.

“Sư phụ quả nhiên là thâm sâu khó lường!” Sở Phong vừa đi liêu xiêu ra phía bờ suối vừa lẩm bẩm trong lòng đầy sùng bái. “Ngay cả dụng cụ gánh nước cũng là thần khí khảo nghiệm thể chất! Nếu là một phàm nhân thực sự, e rằng vừa chạm vào đã bị đè bẹp dí thành thịt băm rồi. Ngài bảo gánh nước, thực chất là đang bắt mình rèn luyện thần thể đây mà!”

“Gâu!”

Tiếng sủa đanh gọn của Tiểu Hắc vang lên ngay sau gót chân hắn. Sở Phong giật mình quay lại, nhìn thấy chú chó đen nhỏ đang đứng chống hai chân trước lên một tảng đá, đôi mắt đen láy nhìn hắn đầy cảnh cáo.

Khí tức của Thôn Thiên Ma Lang thoáng hiện qua trong một phần vạn giây, khiến da đầu Sở Phong tê dại. Hắn lập tức hiểu ra ý của con “chó canh cửa” này: *Nhóc con, gánh nước cho cẩn thận, để đổ một giọt nước nào ra sàn nhà sạch sẽ của chủ nhân, ta sẽ nuốt chửng ngươi làm bữa xế!*

“Ấy, anh Hắc! Anh Hắc bớt giận!” Sở Phong vội vàng cười xòa, khúm núm chắp tay với chú chó. “Em biết rồi, em gánh cẩn thận mà. Anh cứ nằm nghỉ ngơi đi, lát nữa em nấu cơm sẽ lén bớt lại cho anh hai khúc xương sườn to nhất!”

Tiểu Hắc nghe thấy thế, hai tai khẽ vểnh lên, cái đuôi đen xù bắt đầu ngoáy tít mù. Nó khẽ “hừ” một tiếng trong mũi rồi nhảy phóc lại về phía chuồng gà, tiếp tục nằm bò ra ngủ.

Sở Phong lau mồ hôi hột trên trán, lẩm bẩm: “Con mẹ nó, Hải Vân Phong này đáng sợ quá. Đến con chó canh cửa cũng là siêu cấp đại lão Thái Cổ, mình mà không cố gắng tu luyện, khéo có ngày làm mồi cho chó thật!”

Hắn bước nhanh ra bờ suối, múc đầy hai xô nước rồi gánh trở về. Lần này, hắn cố tình đi đứng loạng choạng, miệng thở hồng hộc, hai chân run rẩy như sắp quỵ ngã đến nơi.

Cửa nhà tranh mở ra, Diệp Phi tay cầm tẩu thuốc trúc bước ra sân. Hắn nhìn thấy Sở Phong đang gánh nước đi vào, hai chiếc xô gỗ đầy ắp nước nhưng người thì liêu xiêu như sắp đổ sập.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, rít một hơi thuốc rồi thở ra một làn khói trắng nhạt. Làn khói bay lơ lửng trên không trung, vô tình tạo thành một vòng xoáy phòng ngự vô hình bao phủ lấy ngôi nhà tranh, nhưng dưới góc nhìn của Diệp Phi, đó chỉ là khói thuốc bình thường bay theo chiều gió.

“Này, thằng nhóc Sở Phong!” Diệp Phi lớn tiếng gọi. “Ta đã bảo cháu rồi, sức yếu thì múc nửa xô thôi! Gánh đầy thế kia rồi đi đứng như người mất hồn, đổ hết nước ra sân thì tí nữa lấy gì mà nấu cơm?”

Sở Phong lập tức “diễn sâu”, hắn giả vờ trượt chân một cái, suýt nữa thì ngã nhào, nhưng thực chất là dùng lực lượng Hỗn Độn khống chế cho hai thùng nước không bị sánh ra ngoài dù chỉ một giọt. Hắn mếu máo kêu lên: “Dạ… khụ khụ… sư phụ! Đệ tử biết lỗi rồi! Tại đệ tử muốn lập công, muốn gánh thật nhiều để sư phụ đỡ phải dùng nước tiết kiệm. Ai ngờ… khụ, sức lực phàm nhân của đệ tử yếu đuối quá, gánh có hai xô nước mà suýt thì gãy cả xương sườn!”

Diệp Phi lườm hắn một cái, nhưng trong lòng lại thấy hơi tội nghiệp thằng nhóc này. *“Thằng nhóc này tuy đầu óc có chút vấn đề, ảo tưởng sức mạnh giống con bé Thanh Tuyết, nhưng được cái hiếu thảo, biết nghĩ cho người khác. Thôi thì mình là người lớn, không chấp nhặt đứa trẻ bị chấn thương sọ đạo.”*

Hắn bước tới, giật lấy cây đòn gánh từ trên vai Sở Phong đặt xuống đất một cách nhẹ nhàng (trong mắt Sở Phong, động tác này của Diệp Phi nhẹ tựa hồng mao, trực tiếp hóa giải toàn bộ cấm chế Thái Sơ nặng vạn quân trên đòn gánh).

Diệp Phi vỗ vỗ vai Sở Phong, cằn nhằn: “Yếu cái gì mà yếu! Thanh niên mười tám đôi mươi, sức dài vai rộng thế kia mà gánh có hai thùng nước đã kêu oai oái. Mau đi rửa tay chân rồi vào ăn khoai lang nướng đi! Thanh Tuyết nướng xong rồi đấy. Ăn xong thì ra vườn nhổ cỏ cho ta, dạo này cỏ dại mọc nhiều quá, lấn hết cả cải của ta rồi!”

“Dạ! Đệ tử xin tuân mệnh!” Sở Phong dõng dạc đáp, ánh mắt rực sáng.

Hắn vội vàng chạy đi rửa tay, trong lòng thầm nghĩ: *“Sư phụ quả nhiên là đang dùng khoai lang nướng để ban thưởng cho mình! Khoai lang nướng của ngài chắc chắn là thánh dược ngộ đạo cấp Chí Tôn! Còn việc nhổ cỏ dại… cỏ dại trên Hải Vân Phong này chắc chắn là những loại ma linh thảo nguy hiểm, ngài muốn mình dùng sức mạnh Hỗn Độn để trấn áp chúng đây mà! Đúng là một mũi tên trúng hai đích!”*

Trong gian bếp nhỏ, Lục Thanh Tuyết đang dùng chiếc quạt nan rách phẩy nhẹ vào bếp lò. Mỗi nhát quạt của nàng vô tình tạo ra những luồng gió nhân quả nhẹ nhàng, khiến ngọn lửa tối cổ cháy đều, nướng chín những củ khoai lang thô sơ thành những khối năng lượng rực rỡ hào quang.

Nàng nhìn thấy Sở Phong đi vào, khẽ nháy mắt ra hiệu. Sở Phong gật đầu lia lịa, hai người ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh bếp lửa.

Diệp Phi cũng lững thững bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đẩu quen thuộc của mình. Hắn cầm một củ khoai lang nướng hơi cháy xém, bẻ đôi ra, khói nghi ngút bốc lên mang theo mùi thơm ngọt lịm của khoai lang mật bình thường. Nhưng trong mắt hai vị đệ tử, luồng khói kia lại là đạo vận ngưng tụ thành hình rồng hình phượng, chỉ cần ngửi một hơi thôi đã thấy linh lực trong người tăng vọt!

“Ăn đi, hai đứa.” Diệp Phi đưa cho mỗi người một nửa củ khoai. “Ăn nóng mới ngon. Sống trên núi này tuy nghèo khó, không có sơn hào hải vị gì, nhưng được cái khoai lang ta tự trồng ăn rất ngọt và chắc bụng.”

“Tạ sư phụ ban thưởng!”

Cả hai đệ tử đồng thanh hô lên, cung kính nhận lấy nửa củ khoai lang bằng cả hai tay như nhận thánh chỉ của Nhân Hoàng.

Sở Phong cắn một miếng nhỏ.

“Oành!”

Một luồng linh lực tinh thuần, ấm áp như dòng suối xuân đột ngột bùng nổ trong khoang miệng hắn, chảy thẳng xuống đan điền, dung hợp hoàn toàn vào vòng xoáy Hỗn Độn. Tu vi Khải Huyết Cảnh tầng thứ chín của hắn vốn dĩ vừa mới đột phá còn hơi bất ổn, nay dưới tác dụng của miếng khoai lang này, lập tức được củng cố vững chắc như bàn thạch! Kinh mạch của hắn lại được mở rộng thêm một vòng, dẻo dai và kiên cố hơn trước gấp bội!

Sở Phong trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì nghẹn họng. Hắn nhìn củ khoai lang nửa cháy xém trong tay, trong lòng gào thét điên cuồng: *“Trời đất ơi! Đây đâu phải là khoai lang nướng? Đây rõ ràng là Cửu Chuyển Hỗn Độn Đan trong truyền thuyết Thái Cổ! Một viên có thể giúp phế vật cải tử hoàn sinh, giúp cường giả đột phá bình cảnh! Sư phụ lại dùng nó để làm bữa ăn nhẹ cho chúng ta, lại còn bảo là ‘nghèo khó không có sơn hào hải vị’! Sư phụ ơi là sư phụ, ngài có biết nếu củ khoai này lọt ra giới tu tiên ngoài kia, các vị Tiên Đế sẽ đánh nhau vỡ đầu để tranh giành không hả?”*

Hắn liếc nhìn Lục Thanh Tuyết, thấy sư tỷ của mình cũng đang nhắm mắt hưởng thụ, xung quanh người nàng ẩn hiện những bông hoa tuyết nhỏ màu xanh nhạt đang rơi rụng, tu vi của nàng cũng đang âm thầm tăng vọt một cách kinh hoàng.

Diệp Phi nhìn thấy hai đứa đệ tử ăn khoai lang mà mặt mũi đứa thì trợn ngược, đứa thì nhắm tịt mắt phê pha như phê thuốc, liền thở dài một tiếng lắc đầu.

*“Haizz, đúng là hai đứa trẻ tội nghiệp. Chắc ở nhà nghèo khổ quá, chưa từng được ăn khoai lang nướng ngon thế này bao giờ nên mới có biểu cảm quá khích như vậy. Nhìn con bé Thanh Tuyết kìa, ăn có miếng khoai mà mặt lạnh tanh như băng tuyết cũng phải run rẩy vì sướng. Còn thằng nhóc Sở Phong thì mắt chữ O mồm chữ A như sắp khóc đến nơi. Thôi, sau này mình phải chịu khó trồng nhiều khoai hơn chút, nuôi hai đứa này gầy gò quá nhìn cũng tội.”*

Hắn nhấp một ngụm nước ấm, nhàn nhạt nói: “Ăn từ từ thôi, không ai tranh của hai đứa đâu. Ăn xong thì Sở Phong ra vườn nhổ cỏ, Thanh Tuyết thì mang chổi ra quét dọn đống tuyết còn sót lại ở lối đi dưới chân núi nhé. Dạo này đường trơn trượt, ta già rồi đi lại dễ ngã lắm.”

“Đệ tử tuân mệnh!”

Hai người vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi cửa nhà tranh, Sở Phong liền kéo áo Lục Thanh Tuyết, thì thầm đầy phấn khích: “Sư tỷ! Tỷ thấy thế nào? Miếng khoai vừa rồi…”

“Đó là đạo vận vạn năm!” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng cắt ngang, nhưng trong mắt nàng cũng rực sáng niềm tôn kính vô hạn. “Sư phụ dùng cách này để giúp chúng ta củng cố tu vi mà không để lại bất kỳ di chứng nào. Tâm ý của ngài rộng lớn như biển cả. Chúng ta tuyệt đối không được làm ngài thất vọng!”

“Đúng thế! Đệ đi nhổ cỏ đây!”

Sở Phong hăng hái chạy ra vườn rau. Hắn nhìn thấy những cọng cỏ dại màu xanh thẫm mọc xen kẽ giữa những cây cải Cửu Chuyển Tiên Thảo. Khi hắn thò tay định nhổ, một luồng hắc khí nhàn nhạt từ cọng cỏ dại chợt bùng lên, hóa thành hình một cái đầu lâu nhỏ gầm rú định cắn vào tay hắn.

“Hừ! Ma linh thảo cấp thấp mà cũng dám làm càn trước mặt Hỗn Độn Thần Thể?”

Sở Phong hừ lạnh một tiếng, vận chuyển lực lượng Hỗn Độn lên năm ngón tay, nhẹ nhàng bóp nát đầu lâu hắc khí, rồi nhổ phắt cọng cỏ dại lên. Cọng cỏ dại vừa rời khỏi đất liền lập tức biến thành tro bụi, hóa thành chất dinh dưỡng bồi bổ thêm cho vườn rau của Diệp Phi.

Trong khi Sở Phong đang vui vẻ “chiến đấu” với đống cỏ dại trong vườn, Lục Thanh Tuyết cũng đã xách chổi tre đi xuống lối đi dưới chân núi Hải Vân Phong.

Trận bão tuyết đêm qua tuy đã tạnh, nhưng lớp tuyết dày vẫn bao phủ kín con đường mòn dẫn lên núi. Lục Thanh Tuyết bước từng bước nhẹ nhàng trên tuyết, đôi chân trần của nàng không hề để lại bất kỳ dấu vết nào trên mặt tuyết trắng xóa. Nàng cầm cây chổi tre bình thường, bắt đầu quét tuyết.

Mỗi nhát chổi quét qua, không chỉ lớp tuyết dày bị gạt sang hai bên, mà ngay cả những luồng hàn khí cực độ còn sót lại trong không gian cũng bị lực lượng Băng Cơ Ngọc Cốt của nàng hấp thu và chuyển hóa hoàn toàn.

Đột nhiên, bước chân của Lục Thanh Tuyết dừng lại.

Nàng ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc thoang thoảng bay lên từ phía dưới chân núi.

Đôi mắt phượng của nàng khẽ híp lại, sát khí lạnh thấu xương lập tức bùng lên.

“Có kẻ mang theo sát khí đến gần Hải Vân Phong!”

Lục Thanh Tuyết siết chặt thanh kiếm gỗ đẽo vụng dắt bên hông. Nàng nhớ lại quy tắc số ba trong kế hoạch mật mưu bảo vệ sư phụ: *Kẻ thù đến núi, diệt ngay từ chân núi!*

Nàng khẽ nhún chân, thân hình bạch y hóa thành một vệt sáng trắng, lao vút xuống phía chân núi như một con chim Lạc phi thiên.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, trên mặt tuyết trắng xóa bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu tươi loang lổ.

Trưởng lão Hàn Thiết của Thái Âm Thần Giáo lúc này đang bò lê bò lết trên mặt tuyết như một con chó rách. Toàn thân lão run rẩy bần bật, xương cốt Chúc Đồng Cảnh vốn kiên cố như đồng thau giờ đây rạn nứt chằng chịt, thất khiếu trên mặt vẫn không ngừng rỉ ra những giọt máu đen kịt. Uy áp khủng khiếp từ thanh kiếm gỗ của Diệp Phi lúc trước vẫn còn ám ảnh trong thần hồn lão, khiến lão không cách nào ngưng tụ lại được dù chỉ một chút linh lực để phi hành.

“Chạy… phải chạy thật nhanh… báo cho Giáo chủ…” Hàn Thiết vừa thở hồng hộc vừa điên cuồng bò trườn bằng hai tay, móng tay lão cào rách cả lớp băng đá dưới tuyết, máu thịt bầy nhầy. “Hải Vân Phong… là cấm địa của Thần Minh… tuyệt đối không được chạm vào…”

Mười tên đệ tử Thái Âm Thần Giáo đi theo lão lúc trước giờ đây vẫn đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt tuyết, thất khiếu chảy máu, sống chết chưa rõ.

“Bụp.”

Một tiếng động cực nhẹ vang lên trên mặt tuyết ngay trước mặt Hàn Thiết.

Lão giật mình ngước đầu lên, đôi mắt mờ mịt máu tươi nhìn thấy một tà váy trắng thanh khiết như tuyết đầu mùa đang bay bay trước gió bão.

Lục Thanh Tuyết đứng đó, tay cầm thanh kiếm gỗ đẽo vụng, khuôn mặt xinh đẹp không một chút biểu cảm, lạnh lùng nhìn xuống lão như một vị nữ thần phán xét từ trời cao.

“Ngươi… ngươi là…” Hàn Thiết trợn tròn mắt, hàm răng va vào nhau lập cập. Lão nhận ra thanh kiếm gỗ trên tay nàng! Đó chính là thanh kiếm gỗ chứa đựng kiếm ý chém rách tinh không vạn giới đã dọa lão suýt vỡ mật lúc trước!

“Kẻ phàm trần ngu muội của Thái Âm Thần Giáo.” Giọng nói của Lục Thanh Tuyết vang lên, lạnh buốt và dứt khoát. “Các ngươi mang theo sát khí đến gần Hải Vân Phong, ý đồ làm phiền đến sự thanh tịnh của sư phụ ta. Tội này… đáng chết vạn lần!”

“Không! Tha mạng! Xin tiền bối tha mạng!” Hàn Thiết hoảng sợ tột độ, điên cuồng dập đầu xuống tuyết, tiếng đập đầu chan chát vang lên giữa không gian tĩnh mịch. “Chúng ta không biết nơi này có Thần Minh ngự trị! Chúng ta chỉ là vô tình đi ngang qua! Xin tiền bối đại từ đại bi tha cho con chó rách này một mạng!”

“Sư phụ ta từ bi, muốn trải nghiệm cuộc sống phàm nhân vô hại.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng rút kiếm gỗ ra khỏi vỏ nửa phân, một tia kiếm khí màu xanh nhạt sắc lẹm lập tức ngưng tụ trên mũi kiếm. “Nhưng đệ tử Hải Vân Phong chúng ta… không từ bi với kẻ thù của ngài!”

“Rắc!”

Không đợi Hàn Thiết kịp hét lên tiếng thứ hai, Lục Thanh Tuyết vung kiếm gỗ chém ngang một nhát cực nhanh.

Một tia kiếm khí sắc bén như trăng khuyết lướt qua cổ Hàn Thiết và mười tên đệ tử đang nằm bất tỉnh dưới đất.

Không có máu bắn tung tóe. Toàn bộ cơ thể của Hàn Thiết và mười tên đệ tử lập tức bị đóng băng thành những khối băng màu xanh nhạt, sau đó “bùm” một tiếng, vỡ vụn thành hàng vạn hạt bụi băng lấp lánh, tan biến hoàn toàn vào trong gió bão vây quanh chân núi, không để lại bất kỳ một dấu vết nào tồn tại trên đời.

Một trưởng lão Chúc Đồng Cảnh và mười tên đệ tử tinh anh của một đại tông môn, chỉ trong một nhịp thở đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian một cách sạch sẽ, gọn gàng!

Lục Thanh Tuyết tra kiếm gỗ vào vỏ. Nàng quét mắt nhìn xung quanh một lượt để đảm bảo không còn sót lại bất kỳ vết máu hay hơi thở tà ác nào, rồi khẽ thở phào một hơi.

“Quy tắc số ba đã hoàn thành.” Nàng lẩm bẩm, khuôn mặt lạnh lùng thoáng hiện lên một tia nhẹ nhõm. “Sư phụ, người cứ yên tâm ẩn dật trồng rau quét sân đi. Đống rác rưởi ngoài kia… cứ để đồ nhi dọn dẹp sạch sẽ hộ người.”

Nàng cầm cây chổi tre, tiếp tục lững thững quét tuyết trên lối đi dẫn lên núi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trên đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ vẫn nhè nhẹ bay lên, hòa vào mây trời trong xanh ấm áp. Một vị “phàm nhân” lười biếng đang ngồi gác chân lên ghế đẩu đọc sách, hoàn toàn không biết rằng hai đứa đệ tử “bổ não” của mình vừa mới lập mưu bảo vệ mình bằng một kế hoạch vô cùng kinh thiên động địa, và cũng vừa mới tiện tay xóa sổ một vị trưởng lão đại phái ngay dưới chân núi của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8